02/10/2023
[Con người thật kỳ lạ, bất chợt yêu, rồi lại bất chợt không còn yêu nữa]
Tác giả: 蕊希 & 十一
Dịch: Dis-lui que je l'attends
Tôi phát hiện ra rằng, trong cuộc đời của mỗi người, dù ít hay nhiều thì đều có một vài thứ không có cách nào vứt bỏ được.
Là bộ quần áo không vừa người, là đôi giày không vừa chân, là tình cảm không phù hợp…
Sở dĩ những thứ này có thể được giữ lại mãi có lẽ không phải là bởi chúng ta quá thích nó mà chỉ đơn giản là bởi chúng thật sự đã ở bên ta bao năm tháng, nếu vứt bỏ thì thật đáng tiếc.
Vẫn còn nhớ khi bé, sau khi đi công tác về, cha đã mang về cho tôi một chiếc hộp nhạc, khi đó tôi thích nó lâu lắm, nó gần như đã bầu bạn với tôi gần hết khoảng thời thơ ấu. Mỗi khi tan học về nhà, tôi đều phải kiểm tra xem nó có còn nguyên vẹn hay không.
Càng lớn, tôi càng nhận được nhiều món quà hơn, và nó cũng dần dần bị tôi quên lãng nơi góc tủ sách.
Vài năm trước, lúc chuyển nhà, một lần nữa nó mới lại xuất hiện trước mắt tôi. Nhìn chiếc hộp nhạc đã cũ kỹ lắm rồi, tôi có hơi do dự rằng không biết có nên giữ nó lại hay không, đắn đo mãi, cuối cùng vẫn quyết định mang nó theo.
Thật ra tôi hiểu rõ, đối với tôi mà nói nó đã không còn quan trọng như trước nữa. Nếu không phải do tôi chuyển nhà, tôi đã không hề nhớ ra nó còn tồn tại. Tôi quyết định mang nó theo chỉ là bởi nó đã gắn bó với tôi rất nhiều năm, vất bỏ thì thật đáng tiếc.
Và cũng giống như chiếc hộp nhạc tôi không nỡ bỏ ấy, còn có chuyện tình cảm của tôi.
Thời điểm tôi quen anh, tôi mới mười tám tuổi. Hôm đó tâm trạng của tôi không tốt, một mình tôi ngồi trên bờ cát, ngẩn người nhìn những con sóng vỗ. Ông trời cũng không hiểu lòng người, đột nhiên mây đen kéo đến, tôi còn chưa kịp rời đi thì đã có một trận mưa lớn trút xuống. Chẳng có chỗ nào để trú mưa, tôi chỉ đành dùng túi xách che đầu. Trong lúc vội vã, tôi đã tình cờ đụng trúng người đang cầm ô là anh.
Anh phủi đi nước mưa dính trên người, nói: “Cùng che nhé?”
Lúc đó tôi chỉ muốn tránh được cơn mưa tầm tã nên gật đầu đồng ý. Kể từ ngày đó, mỗi khi tôi ra bờ biển ấy đi dạo thì anh ấy đều ở đấy. Lúc đầu tôi rất ngạc nhiên bởi không hiểu sao lần nào cũng có thể gặp được anh ấy. Về sau tôi mới biết, thì ra là ngày nào anh cũng ở đó chờ tôi xuất hiện, chuyện này đã khiến cho tim tôi lúc đó đập rộn ràng. Vậy nên, khi anh lấy hết dũng khí để tỏ tình với tôi, tôi đã gật đầu đồng ý ngay.
Nếu như chiếc hộp nhạc tượng trưng cho tuổi thơ của tôi, vậy thì anh chính là tượng trưng cho toàn bộ thời thanh xuân của tôi.
Kể từ lần đầu tiên gặp gỡ bên bờ biển cho tới khi đi làm nhiều năm, gần như mỗi ngày ở thời thanh xuân của tôi đều có anh làm bạn. Mà anh cũng từ một chàng thiếu niên dịu dàng thâm tình, lột xác thành một người đàn ông trưởng thành chín chắn. Dù là trong công việc hay trong cuộc sống, anh cũng đều có thể xử lý mọi việc một cách bình tĩnh và lý trí. Chỉ là với chuyện tình của chúng tôi, dường như anh không còn sự nhiệt tình mà chỉ còn như một thói quen.
Anh ấy như vậy khiến tôi có cảm giác thật xa lạ.
Trước đây, mỗi khi ở trước mặt tôi anh luôn có chuyện để nói, chuyện công việc, chuyện bạn bè, chuyện gì cũng đều tâm sự với tôi, cho tôi cảm giác rằng anh cần tôi. Về sau, anh bận việc, bận xã giao, một tháng gặp tôi không quá ba lần. Có lẽ tôi đối với anh ấy cũng giống như chiếc hộp nhạc kia đối với tôi, đã từng rất quan trọng, nhưng hiện tại thì không rồi.
Dù vậy, như có một sự ăn ý ngầm, vào thời điểm đó chúng tôi cũng không hề nói lời chia tay. Cứ như vậy, chúng tôi cứ giả vờ rằng chúng tôi rất yêu nhau cho tới lúc kết hôn.
Nhắc tới kết hôn, có rất nhiều người cho rằng kết hôn phải dựa trên tình yêu, lại cũng có người nói kết hôn phải dựa trên việc môn đăng hộ đối. Nhưng chúng tôi kết hôn chỉ là bởi đã ở bên nhau quá lâu, nếu chia tay thì thật đáng tiếc. Sợ có lỗi với người kia, cũng sợ rằng sau này không gặp được ai tốt hơn, vậy nên kết hôn chính là lựa chọn duy nhất của chúng tôi.
Khi đứng ở lễ đường, thậm chí tôi còn hơi hoảng hốt, chúng tôi thật sự sắp kết hôn rồi. Khi anh ấy khoác trên mình bộ vest, chậm rãi tiến về phía tôi, tôi nhận ra tôi không hề có cảm giác hạnh phúc và ngọt ngào như khi tham dự lễ cưới của người khác, trong giây lát tôi còn có suy nghĩ: hay là từ bỏ thôi?
Chỉ là đôi chân tôi như bị xiềng xích, không động đậy được, cũng không bước lên trước được. Tôi hiểu, tôi không thể bỏ đi, bởi vì khi đó tôi cũng chẳng lấy đâu ra can đảm để nói: “Tạm biệt”, lại càng không có dũng khí để đối mặt với sự mất mát, đau đớn do sự chia ly gây ra.
Lúc trao nhẫn, tôi đã khóc, trong lòng tôi rối như tơ vò, không biết hôn nhân sẽ mang tới cho tôi sự tiếp nối của tình yêu, hay là một nỗi đau không tên.
Sau kết hôn, chúng tôi bắt đầu bận rộn với công việc của riêng mình, cố gắng duy trì sự bình yên bề ngoài của cuộc hôn nhân và tránh bùng phát những xung đột, cãi vã. Chỉ là, bề ngoài dù có êm đềm và phẳng lặng đến đâu cũng không thể che giấu được sự mệt mỏi trong lòng của chúng tôi. Tôi biết, giữa chúng tôi đã sớm không còn yêu thích và tình yêu, mà nhiều hơn là trách nhiệm và sự ràng buộc.
Vào một buổi tối bình thường, chúng tôi đã cùng nhau ăn bữa tối cuối cùng và bình tĩnh nói về mọi điều chúng tôi đã trải qua trong nhiều năm, cuối cùng cả hai chúng tôi đều khóc. Sau khi kết hôn thì đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy ánh sáng xuất hiện nơi mắt anh, nhưng thật đáng tiếc, chúng tôi thật sự đã không thể quay lại như trước nữa.
Cuối cùng, tôi nói: “Chi bằng chúng ta, chia tay thôi.”
Anh chần chừ một lát, rồi đáp lại tôi bằng một chữ vô cùng đơn giản: “Được.”
Mối tình hơn bảy năm cuối cùng cũng phải đặt dấu chấm hết vào một đêm bình thường đó.
Khi đó tôi mới hiểu rõ, thì ra đi một đôi giày không vừa chân, bạn sẽ không thể đi xa được, không thoải mái chính là không thoải mái, dù có lừa được người khác, cũng không thể lừa được chính mình.
Lần cuối cùng gặp lại nhau, là nơi chúng tôi đã từng đi đăng ký kết hôn khi trước. Chỉ là khi ấy cùng nhau về nhà, còn giờ đây là mỗi người một ngả.
Giây phút bước ra khỏi cục dân chính, tôi chợt thấy nhẹ nhõm: Lần này, cuối cùng tôi đã có thể thẳng thắn thành thật đối mặt với chính mình mà không cần phải sợ có lỗi với bất kỳ ai nữa.
Đừng sợ hãi, hãy đi theo trái tim của bạn đi.