Đoản văn xàm xàm của ad lười

Đoản văn xàm xàm của ad lười

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Đoản văn xàm xàm của ad lười, Biên Hòa.

08/04/2026

Một lần quên lãng có thể là bao lâu?
2 năm :)))) 2 năm rồi mới nhớ cái page này

05/12/2024

Ngày mai có phim rồi, không biết có ai đang đu bộ WTPR như tui không?

Tui iu nữ chính quá đi, ả ta đẹp điên, tui chỉ muốn nhảy vào màn hình mà nựng ả ta thôi. Kiểu sao nhỉ, ả ta chính là tiểu bạch thỏ mà ai cũng muốn bảo vệ sao?

Một tuần chờ phim tui coi không biết bao nhiêu clip cut rồi đọc biết bao nhiêu bài viết vì độ phủ sóng của phim khá là tốt ấy, tui đọc được vài cmt chê nữ chính đơ qtqđ rồi không xứng, nào là khán giả VN dễ dãi này kia.

Theo tui á, diễn viên không phải lúc nào cũng là diễn viên giỏi, tui thấy nếu hợp vai thì phim nhất định sẽ hay, thề, tui không biết diễn tả sao nhưng đại khái theo tui là kịch bản hay diễn viên giỏi thì oke nhưng hợp vai thì cũng là một loại oke =)))))

Nói sao cho vuông nhỉ, ý là dàn diễn viên hạng A thì vẫn có những bộ phim coi buồn ngủ đcđ ấy, còn những diễn viên người ta chỉ nhớ đúng một bộ phim nổi đình nổi đám mà họ hợp vai ấy. Ví dụ như Hyeri với Reply 1988 vậy.

Tui không phải một khán giả quá dễ dãi, nhưng tui luôn đề cao sự hợp vai, như kiểu tui không tìm ra ai có thể thay thế người đó trong cái bộ phim đó á. Nên là, tui thấy nữ chính WTPR hợp vai mà nhỉ? Cái bộ mặt dễ thương kiểu ấm ức muốn dỗ dành của cô ấy, tui thật sự không thấy ai có thể làm tốt hơn.

25/11/2024

Tôi đã tập có cái nhìn lạc quan trong bi quan như nào?

Bản thân là một người khá là xui xẻo, tôi chưa bao giờ cảm nhận được sự may mắn, như khi mua đồ mình sẽ hay bị hết hàng ngay trước mắt hoặc mua được món mình thích thì bị giao nhầm và thành không có. Còn khi đi học khoanh trắc nghiệm lụi 50/50 thì tôi sẽ chọn 100% câu sai =)))))))

Tôi không biết mình đã làm gì sai nhiều lần nhưng một khi tôi có chuyện là mọi chuyện xui rủi nó đến cùng một lúc như là zombie đợt cuối trong cái game Plan vs Zombie vậy đó =)))))

Đỉnh điểm như tôi vừa mới xong 1 trận sốt vừa rồi thì tôi dính liền 3 kèo nhậu không lối thoát, đi nhậu thì cũng bị này bị kia, kiểu gặp người không muốn mà vừa xong kèo nhậu thì hôm nay tôi đi làm bị công an bắt kiểm tra giấy tờ, bình thường thì tôi giấy tờ đầy đủ bây giờ hôm bữa xi nhan hư bị giam bằng chưa kịp lấy thì lại bị nữa cho dù tôi không chạy nhanh hoặc ít nhất tôi đang chạy thẳng rất bình thường 😀. Ừ thôi 10g đêm đi làm về tôi đã mệt chết mẹ còn bị bắt xe thì tôi có bế tắc không? Có chứ, xui như tôi phải ăn 31 trứng vịt lộn mất thôi.

Tôi vừa về vớt sự hao hụt 3 ngày lương trong ví nhưng tôi cũng thấy bình thường, vì tôi từng mất nhiều hơn thế =)))) Ừm, tôi biết tôi xui và tôi chấp nhận việc đó, cũng có lúc ấm ức khóc nhưng thôi tôi luôn nghĩ rằng, may mắn của tôi sẽ cho tôi gặp một người chồng đẹp trai chăng, tôi chỉ chưa gặp thôi =)))

Tôi luôn trấn an rằng ngày mai sẽ tốt, không biết tốt như nào nhưng không tệ là được rồi. Không sao cả, không tệ là được vì ít nhất tôi vẫn không buồn. Với lại, nhiều người khổ hơn tôi, xui hơn tôi nữa mà.

Haizz, lúc anh công an rọi đèn gọi tôi vào kiểm tra chói mắt quá tôi húc cmnl ảnh luôn, có lẽ vì vậy tiền tôi cao hơn các bạn cùng bị bắt. Xui xẻo đâu cũng là do mình 🥲

31/10/2024

Có vẻ Chat GPT cái gì cũng biết nhưng nó và tôi đều không biết cái truyện tôi đọc 9 năm trước tên là gì trời oiiiii 🥲

28/10/2024

Tôi đã đến cái tuổi phải lập gia đình rồi nhưng tôi chưa sẵn sàng còn mọi người xung quanh tôi đều kiểu khiến tôi cảm thấy không lập gia đình thì tốt hơn ấy, nói sao cho vuông tròn nhỉ, ý là không có gđ nào khiến tôi ngưỡng mộ đến mức tôi cũng muốn như họ vậy =))))

Bạn chung lớp cấp 3 của tôi thì có đứa 3 hồi chửi chồng 3 hồi yêu chồng thêm 3 hồi phốt chồng 3 hồi bỏ chồng ấy vậy mà vẫn vừa đăng ảnh thôi nôi con cùng chồng, chưa thấy bỏ 🤷🏻‍♀️

Bạn chung xóm của tôi thì mới cưới hồi đầu năm, mới đẻ hôm kia, được hôm nói chuyện với nhau nó kêu tôi đừng lấy chồng, ở vậy chơi cho đã, nó ghen tị với tôi vì con nó khóc quá, khóc cả đêm lẫn ngày. Nó lại hỏi tôi - Một con nhân viên Sale đồ em bé rằng là:” Bế đứng không chịu, bế ngồi vẫn khóc, đi d**g d**g cũng vậy, mở tã thì không thấy ướt, cho ăn thì không chịu ăn, rốt cuộc nó muốn gì? “.

Tôi cũng muốn hỏi mọi người rằng rốt cuộc bọn nó muốn gì chứ tôi bảo bạn tôi là:” Nó muốn ăn đập chăng? “.

27/10/2024

Mỗi lần bạn thân tôi khóc lóc ỉ ê về một mối tình như cái củ L của nó ấy là tôi lại chửi nó nguyên một ngày vì mắt nhìn người như chột của nó.

Xong lúc tôi nghỉ ngơi tôi lại thấy thương nó, có lẽ may mắn cả cuộc đời của nó là tìm được một người bạn tốt như tôi, xinh đẹp mà hiểu chuyện, biết lắng nghe.

Tôi khẽ lấy hơi rồi chửi tiếp, thiên thần thì cũng phải biết chửi thôi 🤷🏻‍♀️

25/10/2024

Bảo nghỉ ngơi một xíu cái quên mẹ page 3 năm 😀😀😀
Tôi không hay quên, tôi mất trí 🙋🏻‍♀️
Tôi lại tiếp tục quay lại xàm xàm trên cái page ghẻ của tôi, lần này tôi chạy ads =))))) Cho xôm🫢

21/08/2021

Viết cho khoảng thời gian có quá nhiều sự chia ly. Sự chia ly nào dù lặng lẽ hay ồn nào, dù yên bình hay náo nhiệt, đều mang trên mình màu trầm...

Đó là vào một ngày nắng đẹp, không quá gắt, bầu trời xanh một màu nhàn nhạt, bao la, rộng lớn, những đám mây trắng nhỏ lững lờ trôi chầm chậm. Ánh nắng chiếu lên những tán cây ánh lên một màu xanh nhè nhẹ, khung cảnh trong khuôn viên trường học rất đẹp, nhưng cũng rất mơ hồ, mơ hồ vì khi anh xuất hiện thì mọi thứ đều dường như bị anh làm cho lu mờ đi rất nhiều.

Em vốn chẳng tin vào tình yêu sét đánh vì vốn dĩ nó cũng rất hoang đường, làm sao có thể yêu một người từ cái nhìn đầu tiên? Có hàng trăm câu hỏi hiện ra trong đầu nhưng vẫn chỉ có một đáp án duy nhất: " Vì họ đẹp". Ừm, điều đó đúng, vì anh đẹp, trong mắt của em anh vẫn luôn đẹp trai nhất.

" Thích anh, vòng tám con phố vẫn là tình cờ"

Thật ra thì theo đuổi anh cũng không cần phải lòng vòng nhiều như thế, em cảm giác bản thân cũng rất có giá trị, cũng rất tự tin nên một ngày lượn qua dãy C khu anh học tầm 80 lần thôi chứ 8 lần kia không là gì cả. Chỉ nhớ rằng có một ngày nọ vì đi ngang quá nhiều nên bị một đàn anh trong lớp của anh chặn lại hỏi:

⁃ Này, em có phải thích ai đó trong lớp anh không mà sao anh thấy em hoài luôn á?
⁃ Chứ không phải anh để ý em hay gì nên mới thấy em nhiều như thế à?
⁃ Là anh thấy em mỗi lần đi ngang đều nhìn vào trong lớp anh thì có
⁃ Còn anh thì mải nhìn em đúng không?

Thật ra trước giờ em chưa từng thích ai, cũng chưa từng theo đuổi ai, lúc đó chỉ là biết được anh học ở đó nên muốn nhìn anh nhiều hơn một chút, không ngờ bị người khác phát giác. Lúc đó quả thực cảm giác như đứa trẻ ăn trộm vặt bị bắt tại trận vậy.

Sau đó, làm gì còn có sau đó, em đương nhiên không lượn lờ qua lại dãy C nữa, nhưng là ngày ngày ghé qua trang cá nhân Facebook của anh mà xem, cũng chẳng biết em lấy động lực ở đâu mà stalk nó cả một tháng trời dù nó chẳng có gì, không ảnh đại diện, không bài đăng mới, không bài chia sẻ, không story... Em tưởng đâu em tìm nhầm fb nên mới bực quá nt cho anh tin nhắn đầu tiên rằng :" Cho hỏi đây có phải fb của anh H học lớp QTDN B không ạ?"

" Anh đây"

Tim em lúc đó như rớt cái bụp cùng với cái đt rơi từ trên tay em xuống con gấu bông đang ngồi trong lòng em lúc đó vậy, cảm giác đó, chỉ thua trúng vé số một tí xíu thôi đó, em thề.

Hoá ra anh không nhạt nhẽo như cái fb để trống của anh, hoá ra anh cũng biết rằng em là cô gái hay kiếm cớ đi ngang qua lớp của anh, hoá ra người chặn em hôm đó hỏi là bạn thân của anh... Có rất nhiều điều cứ tưởng như trong truyện hoá thành sự thật và cũng không lâu sau đó em hoá thành người yêu của anh hehe.

Chuyện tình cảm đến cũng theo dự tính của 2 đứa nên không ai bất ngờ lắm, chỉ có một điều bất ngờ nhất đó là cả 2 đều là tình đầu của nhau. Do là lần đầu nên chúng ta vấp phải rất nhiều lỗi lầm từ nhỏ đến lớn trong tình yêu, từ những cuộc cãi nhau vì sở thích bé tẹo, cho đến những ngày giận nhau đến nỗi đi vào im lặng, bế tắc do sự vô tâm, hợt đến từ 1 trong 2 đứa.

Đã có rất nhiều lần cả 2 cùng im lặng suy nghĩ, cùng nhận sai, cùng tha thứ... và cùng nhau hạnh phúc. Em là một cô gái lề mề trong chuyện tình cảm lẫn trên thực tế, anh tỏ tình cũng phải đợi em 30s suy nghĩ, anh nói muốn đưa em đi ra bờ kè hóng mát cũng phải đợi em 3 tiếng chuẩn bị, anh hỏi em muốn ăn gì em nghĩ 3 ngày chưa xong, anh nói muốn đi đâu đó mừng anni cùng em em mất 3 tháng để chuẩn bị.... Mặc dù đợi em từ những việc nhỏ nhất tới những chuyện lớn hơn, dù những ngày mưa hay nắng dưới nhà, mỗi lần em chạy ra đều thấy anh đang đứng đó mỉm cười với em, em liền xin lỗi rối rít nhưng chưa một lần anh cáu giận, thay vào đó anh chỉ nhẹ nhàng hỏi em có còn quên gì nữa không? Chúng ta cùng đi thôi nhé?

" Anh đợi em cả cuộc đời cũng được, em cũng muốn đi cùng anh cả đời này"

Thật ra thì không có gì là tồn tại mãi mãi, tình yêu đẹp như thế nào thì cũng có sự chia ly, ta không thể cho rằng chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi hay biến mất cùng nhau được, ở đâu đó vẫn còn người ở lại và người ra đi.... Em từng nghĩ đến việc em và anh không còn là của nhau hoặc không ở bên nhau nữa, vì điều đó cũng có thể xảy ra nên em chọn trân trọng hiện tại, nghĩa là giây phút nào ở bên anh em sẽ yêu hết mình, dành trọ tình cảm này cho anh, để đến lúc nếu chúng ta kết thúc, em cũng không còn gì hối tiếc cho đoạn tình cảm này, vì em đã hết mình rồi.

Có cho em một cái đầu đạo diễn, cho em coi tất cả các bộ phim tình cảm buồn em cũng không có thể nghĩ rằng em và anh sẽ là trường hợp đó, một sự chia ly đầy ngỡ ngàng, đau khổ nhưng là biết trước.

Một khoảng thời gian, anh trở nên yếu hơn rất nhiều, mọi người và anh đều nghĩ do anh học 2 văn bằng cùng lúc nên mới bị mệt, nhưng em vẫn cảm thấy không đúng lắm, vì anh còn quá trẻ, cũng không thể gọi là lao lực đến như vậy được, hơn nữa anh học rất giỏi, đầu óc thông minh, nên chuyện anh học mệt nghe cũng hơi vô lý nên em mới kêu anh thử đi khám tổng quát một lần, em đi cùng anh.

Lúc đó em chỉ nghĩ đơn thuần là có thể anh bị thiếu chất hay gì đó, nhưng lúc bác sĩ nói chuyện khá nghiêm trọng, kêu rằng có thể anh bị ung thư, cần kiểm tra kĩ hơn để xem xét...
Trong ánh mắt của em suy sụp 1 thì có lẽ anh suy sụp gấp 10 lần.

Sau ngày hôm đó, anh phải nhập viện gấp, vì giai đoạn 3 rồi, mọi thứ đến quá là nhanh khiến em bị sốc tâm lý, cả ngày cứ thơ thẩn từ nhà đến trường, rồi lại đến bệnh viện. Cơ thể anh từ lúc nhập viện cũng bị suy yếu thấy rõ, có lẽ cũng do một phần tinh thần suy sụp, mọi người vào thăm hỏi anh rất nhiều, ai cũng tươi cười nói không sao cả, rồi khi đóng cửa lại thì đều rơi nước mắt.

Anh bắt đầu sụt cân chóng mặt, tóc cũng rụng dần mòn sau những đợt hoá trị, mỗi lần nhìn anh đau đớn em xót lắm, nhưng nhìn anh cố tươi cười nói rằng không sao cả, em cũng nuốt ngược nước mắt vào trong mà cười lại với anh, khen rằng anh vẫn đẹp trai nhất, phong độ nhất. Em từng nói rằng em ghét mấy người sống mà diễn viên lắm, nhưng bây giờ em lại diễn giỏi hơn ai hết.

Sau một tháng nhập viện, kết quả cũng không được khả quan lắm, đêm nào em cũng rửa mặt bằng nước mắt, em khóc bù lại cho cả một ngày dài nín nhịn, cho cả một chuyện tình sắp kết thúc.

Có một lần nằm hờ trong lòng anh, nghe nhịp tim của anh, ngửi lấy mùi cơ thể anh pha chút mùi thuốc, lòng em chua chát gì đâu, chỉ là lúc đó anh dùng lấy bàn tay cùng chút sức lực yếu ớt xoa lấy đầu em, nhẹ như không, anh hỏi em rằng " Có phải lần đầu nhìn thấy anh liền thích anh liền đúng không? Do anh quá đẹp trai đúng không?"

Em chẳng hiểu anh lấy đâu ra nhiều hơi sức để hỏi câu vớ vẩn như thế, nhưng vẫn bật dậy phản ứng lại " Đúng thế, bây giờ em vẫn thấy anh rất đẹp trai, anh may mắn lắm mới trúng mắt xanh của em đấy."

Anh nằm đó mỉm cười, bàn tay xoa đầu em cũng bị động tác của em làm cho đang lơ lửng ở không trung, em liền nắm lấy nó, cảm nhận được hơi ấm từ em, anh không dám nhìn vào mắt em mà nhìn ra hướng cửa sổ, nơi bầu trời xanh đầy màu của hi vọng mà nói:" Lần đầu nhìn thấy em, anh cũng đã thích em, vì em rất xinh đẹp".

Đây là lần đầu tiên em và anh khen nhau một cách chân thành nhất, bởi vì bình thường em sẽ chê anh xấu chó, còn anh nói em chẳng xinh gì cả, chỉ vừa đủ gu anh thôi... Em nghĩ đáng ra khi chúng ta thật lòng thú nhận với nhau thế này thì chắc cả 2 sẽ phải cười một trận to ơi là to chứ nhỉ, ấy thế mà em và anh chỉ cùng nhìn về một bầu trời, không ngừng rơi nước mắt.

23/07....

Lúc này đã là hơn 2 tháng anh nhập viện, kết quả vẫn không khả quan hơn, thậm chí cũng đã di căn rồi.

Em nhớ rất rõ, khi đó đang là giờ ra chơi, em nhận được một cuộc điện thoại, không thể nhận ra được giọng ai sau khi nghe câu nói " T nguy kịch lắm rồi, con tranh thủ ghé qua gặp lần cuối...". Phải nói sao nhỉ, dù em biết hi vọng về một tương lai tốt đẹp có đủ anh và em đối với chúng ta bây giờ quá là xa xỉ, em chưa từng dám hi vọng nhiều thế, chỉ mong từng ngày trôi qua, kết quả khả quan hơn một chút, cũng là không được, do em tham lam quá sao?

Em chạy vội về nhà, tới trước cửa đã thấy ba mẹ em đứng chờ, ba mẹ nói em lên xe đi luôn, nhưng em không chịu, em nói ba mẹ đợi em trang điểm đã. Mẹ theo em vào nhà, hỏi em có ổn không, nhưng em chỉ trả lời với mẹ rằng:" Không sao đâu mẹ, anh ấy vẫn luôn đợi con được, lần này cũng sẽ được thôi, vì là lần cuối rồi, anh ấy sẽ không còn cơ hội đợi con nữa đâu". Em chọn một chiếc váy trắng vì anh nói rằng anh thích màu trắng, em chọn make up giống cái ngày anni 1 năm anh đã khen em rằng nay em make xịn đó, chỉ có điều lúc đánh mascara em thực sự không làm được vì tay em lúc này đã run lắm rồi. Vừa đi xong đôi giày bệt thì em lại nhận được một cuộc điện thoại từ mẹ anh, mẹ anh nói:" Con xong chưa, T đang đợi mỗi con thôi đó". Khoảnh khắc đó nước mắt em trực trào, em k thể nói bất cứ lời nào ra khỏi cổ họng, dường như mẹ anh cũng cảm nhận được nên bác cũng nói thêm:

- Đi từ từ thôi con nhé, T đợi con được.

Đoạn đường từ nhà em đến bệnh viện nơi anh nằm thực sự cũng không xa lắm, trên đường đến đó em trở nên trống rỗng, gặp anh rồi em sẽ nói gì đây, xin lỗi? hay là oán trách, hay có thể không tới được không, chí ít em không đến thì anh vẫn sẽ vì đợi em mà trụ thêm được một chút không?

Cuối cùng thì điều gì đến cũng phải đến, em cũng phải đối diện với anh thôi, tình yêu đầu của em, anh vẫn rực sáng như ngày đầu anh lướt qua em ở khuôn viên trường học vậy, chỉ có điều lúc này trông anh đã rất mệt mỏi rồi, thấy em tới ánh mắt anh liền nheo lại, miệng khẽ mỉm cười, anh vươn tay lên em liền cầm lấy áp nó vào mặt em, khoảnh khắc đó bàn tay anh cũng dần không còn sức lực nữa, mắt anh cũng theo đó mà mắt lại, cuối cùng, anh đã thực hiện lời anh nói, sẽ đợi em cả đời của anh rồi.

Sự chia ly này, dù đã có chuẩn bị, hợp tác giữa anh và em, nhưng khi nó xảy ra, vẫn có thể lấy đi một nửa linh hồn của em đi, thật tốt vì trong khoảng thời gian yêu anh, em vẫn yêu anh hết mình, và trong khoảnh khắc đó, em vẫn xinh đẹp nhất, em không còn gì hối tiếc, hi vọng anh cũng sẽ đừng cảm thấy có lỗi khi rời bỏ em sớm như vậy, cảm ơn vì đã xuất hiện và chúc anh kiếp sau vẫn có thể yêu em từ cái nhìn đầu và chờ em cả cuộc đời của anh.

28/04/2021

Chúng ta từ 2 người xa lạ quen biết nhau, trải qua một đoạn tình cảm tưởng chừng như kết thúc có hậu, chúng ta lại trở nên xa lạ.

Có lẽ, em và anh, không ai có thể quên được lần đầu cả hai cùng nhau nói chuyện, đều không ai ngờ rằng lại hợp nhau đến như vậy.

Em nhớ lần đầu tiên nhìn thấy anh qua facebook, anh không phải là gu của em, nhưng anh lại có sức hút khiến em muốn kết bạn với anh. Sau đó là những lần thả tim story của nhau, rồi nói chuyện, chia sẻ cho nhau từng thứ nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống này. Lúc đó cuộc sống của em khá mỏi mệt, nhưng anh chính là tia nắng ấm áp khiến em nghĩ cuối cùng rồi cũng có người đến và sưởi ấm trái tim em.

Anh là một chàng trai nghệ thuật, anh đàn giỏi, hát hay. Em là một cô gái bình thường không có thiên phú, nhưng em lại tính toán khá nhanh và làm những công việc mang tính xã hội rất ổn. Anh có vẻ thích yên tĩnh, em lại luôn náo nhiệt, chúng ta như thế nhưng lại rất hoà hợp, anh mang sự trầm ổn tới trong thế giới có chút không yên bình của em.

Em vẫn nhớ, có một lần anh hát cho em nghe, chính là bài hát " Nàng thơ". Sau đó anh còn nói với em rằng :

⁃ Tuy trong lời bài hát em không là nàng thơ, nhưng trên thực tế thì em chính là nàng thơ với anh.

Câu nói này có giá trị bằng 1000 cây kẹo ngọt cùng lúc đó anh biết không?

Mọi chuyện tiến triển rất tốt, theo như đúng trình tự mà mọi người hay chia sẻ câu chuyện tình yêu của họ trên các group tình yêu mà em từng đọc qua, bắt đầu từ làm quen, rồi nói chuyện, gặp mặt, rồi yêu nhau.

Hai từ " Yêu nhau " này có lẽ đã quá xa xỉ với chúng ta rồi anh nhỉ? Em thậm chí còn chẳng hiểu là vì sao và tại sao nó lại trở nên như thế. Em có thể hỏi anh rằng điều đó là tại sao không? Khi mà mọi thứ đều rất ổn, khi mà chúng ta chỉ cần một câu nói từ đối phương là chính thức bước vào mối quan hệ mà em từng mơ tới vào những đêm anh chúc em ngủ ngon.

Cuộc sống này quá mệt mỏi hả anh? Hay là tại em không đủ tốt? Hay là anh thích người khác? Hay là em đã vô tình làm điều gì?

Hàng vạn câu hỏi luôn hiện ra trong suy nghĩ của em, nó như những con đỉa đói vậy, hút cạn toàn bộ năng lượng của em, từ khi anh bỗng dưng im lặng mà không nói thêm một lời nào nữa. Người ta hay nói " Im lặng là kết thúc", nhưng cái sự kết thúc không lí do này, em thật sự chịu không nổi.

Em thật sự đã níu kéo mối quan hệ này theo những gì em có thể làm rồi, chỉ là, đến cuối cùng, một câu hỏi rõ ràng em đều không hỏi được, một câu trả lời rõ ràng anh cũng đều không nói nữa.

" Thời gian này, anh thật sự bận lắm"

Một câu nói đủ để bóp chết trái tim đang nở hoa này rồi, đến lúc này, em thật sự biết mình nên buông bỏ đoạn tình cảm này xuống rồi. Sau đó, làm gì còn sau đó nữa, chúng ta, lập tức trở về như ban đầu, như những người chưa từng quen biết nhau, à không, phải là những người đã từng quen biết nhau.

Cuộc sống sau đó vẫn phải tiếp diễn mà anh nhỉ, nhưng em không thể ngừng nhớ anh, nhớ lại những lúc chúng ta đã từng rất vui vẻ, chúng ta đã cùng nhau đặt biệt danh cho đối phương, cùng làm những chuyện những cặp đôi yêu nhau thường làm, nhưng chỉ đều dừng lại ở 2 chữ " Đã từng". Em không biết phải làm sao để bước qua giai đoạn này, cũng như không biết rằng phải bao lâu nữa mới quên được anh, người con trai ghé qua đời em tưởng chừng nhẹ nhàng mà khiến em nhớ mãi không quên.

Biên hoà dạo này lạnh lắm đúng không? Hay là do lòng em nguội lạnh quá rồi. Trời dạo này cũng mưa rất to phải không? Chắc là do ông trời đang khóc cùng em anh nhỉ?

Em không hối hận khi gặp được anh, nhưng nếu cho em lựa chọn lại một lần, em nhất định sẽ không chọn gặp được anh.

25/03/2021

Gọi chuyện tình chúng ta như cái ly nhựa
Bởi vì nó khó đổ vỡ 🤷🏻‍♀️🤷🏻‍♀️🤷🏻‍♀️

18/03/2021

Ngày trước tôi là người hay buồn và hay suy nghĩ về chuyện tình cảm yêu đương. Còn bây giờ tôi làm đ gì có người yêu để mà suy nghĩ nữa :)

10/03/2021

Nhiều khi mình bị dị ứng acc clone là tại mình thực sự không biết đằng sau đó là một thế lực thần bí nào đó yêu thích mình hay là chỉ thích săm soi dè bỉu mình, ai nói mình chảnh thì mình chịu, chứ mình k kết bạn với acc clone =))))

À mà mình từng chứng kiến một đứa lập mấy acc clone tự tương tác với nhau trông đa nhân cách vl, nhưng mà nhìn thấy cũng vui, cho 10đ tấu hài =)))))

Want your business to be the top-listed Government Service in Biên Hòa?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address

Biên Hòa