Có Bạn - Cuộc sống này ý nghĩa

Có Bạn - Cuộc sống này ý nghĩa

Share

Cảm xúc lẫn lộn.... ♥

25/11/2021

EM SỢ ĐIỀU GÌ NHẤT

Họ hỏi em sợ điều gì nhất.... em im lặng trong phút chốc rồi điềm nhiên trả lời:

- Em sợ yêu nhất...

***

Có lẽ, cuộc đời này hạnh phút nhất chính là được yêu và được gặp được người mình yêu... vậy hà cớ gì mà em phải sợ? Em sợ những lời yêu thương chỉ tồn tại trong vài giây phút ngắn gủi, em sợ những lúc em yếu lòng lại ngả vào vòng tay của người lấy cắp đi niềm tin vào yêu thương của em, em sợ mình sẽ lại phải thấy sự phản bội đang ngày một ngày hai xoay em như một trò đùa, em sợ mình sẽ lại phí phạm thanh xuân mà mỗi đời người chỉ có một này để trao cho người không xứng đáng, và em sợ mình, sợ mình sẽ lại đặt niềm tin vào lầm người.

Em có thể yêu nữa không? Có chứ....nhưng em sợ lắm, cái nỗi sợ này cứ vây quanh tâm trí em, nó đã lấy đi tất cả mọi thứ của em, lấy đi niềm tin của em và với em bây giờ chỉ còn một chút niềm tin nhỏ bé này em chỉ có thể ích kỉ giữ lại cho riêng bản thân mình, không giám để một ai lấy đi... lỡ họ lấy đi mất, em e rằng...em sẽ không trụ nổi.

Trái tim mỏng manh này của em, không thể nào mạnh mẽ để vượt qua được hết năm lần bảy lượt sự phản bội được, vượt qua được một lần, em cứ nghĩ là do mình không may mắn, qua lần tiếp theo, em nghĩ mình không xứng đáng, rồi hết lần này qua lần khác, em còn có thể kiếm thêm một lí do nào cho hợp lí? Đến một ngày, một ngày bầu trời đầy giông bão đổ trên đầu em, dưới cơn mưa lạnh lẽo, em khóc giữa lòng người đang vội vã tìm chỗ trú mưa. Sao họ có thể vô tâm đến vậy? vô tâm để mình em gánh chịu cơn bão lớn này, sao lại có thể tàn nhẫn đến thế?

Người ta yêu nhau và đến với nhau bởi duyên số, nhưng với em, duyên số là gì em chẳng biết, em chỉ biết rằng nếu đã yêu nhau, xin hãy yêu thật lòng, đừng phản bội nhau, đã yêu nhau là duy chỉ một. Em là cô gái được nhận nhiều sự phản bội, và em cũng sẽ kiên cường để không lỡ dại trót tin ai thêm nữa, em hứa đấy... nhưng hứa thế nào cũng không qua nổi sự sắp đặt của ông trời... họ hỏi em sợ gì nhất? em điềm nhiên trả lời:

- Em sợ yêu nhất... nhưng cũng hi vọng vào tình yêu nhiều nhất...

11/11/2021

TÌNH CỜ GẶP LẠI NHAU

Một chiều mưa đầy, nghe bài tình cờ gặp lại nhau của ca sĩ Thái Châu, lại nhớ về người, dù cuộc gặp gỡ năm trước không phải tình cờ...

***

- Em mà bỏ anh, anh sẽ đi tu

- Trời trời, gì vậy cha nội, tưởng chỉ bà Lan bã mới đi tu, ông là đàn ông sao nói ghê vậy cha. Phạt cái tội nói bậy phải cõng em xuống núi.

Nói chơi vậy mà anh cúi xuống cõng thiệt , mặc cho em đấm vào lưng anh thình thịch vì sợ té, đường hẹp, dốc sỏi và tối, trăng khuyết trên đỉnh trời không đủ sáng bước chân anh.Đó cũng là lần đầu tiên và lần cuối cùng em đi chùa với anh, dù rằng trước Đức Phật anh đã cầu mong em và anh mãi mãi bên nhau.

Nha Trang nơi kết nối tụi mình. Khi đó em đang chạy trốn khỏi quá khứ không vui sau một lần đổ vỡ ở tuổi 23. Anh đã đến với em như một định mệnh. Em đã khổ sở đắn đo, giằng xé trước việc có nên nhận lời thương anh, khi anh còn quá trẻ để đủ sức cùng em vượt lên định kiến xã hội và rào cản gia đình. Rốt cuộc em đã thua trước sự kiên trì của anh. Em nhắm mắt yêu và bất chấp.

Ngày đầu tiên anh dẫn em về gia đình ra mắt, anh biểu tạm thời mình lấy lòng ba má rồi từ từ anh nói sau. Chắc ba má sẽ thương em thôi. Tin anh đi. Dù rất khó chịu khi ba má hỏi về hoàn cảnh mà em không dám nói, nhưng em không biết làm gì khác. Ba má rất quý mến em, sau vài lần ba má đòi mang trầu cau tới rước em về. Tụi mình cứ hẹn lần hẹn lựa tới ba năm sau.

Anh làm nghề biển. Lênh đênh đêm ngày trên sóng nước . Em ở đất liền đi làm và chờ đợi. Sợ em buồn đêm nào anh cũng gọi và hát cho em nghe, tới khi em giả vờ ngủ anh mới tắt máy và không quên nói câu vợ anh ngủ ngon, ráng đợi anh thêm thời gian nữa, nếu ba má không chấp nhận, mình cũng đủ sức nâng đỡ nhau lúc ra riêng, anh thương em rất nhiều, sẽ cố gắng hết sức để bù đắp cho em.Em đã khóc vì thương, vì vui sướng, cái cảm giác đó sau này và mãi mãi em sẽ không tìm thấy được bất cứ nơi đâu.

Mỗi chuyến đi xa về tụi mình cùng rong ruổi bên nhau, buổi chiều anh nấu những món em thích hai đứa ăn, rồi rủ em ngồi trên thúng cho anh chèo đi lanh quanh trên biển, anh chở em tới chỗ mấy anh em nuôi tôm hùm, em tựa đầu trên mạn thúng và cảm nhận hạnh phúc. Đêm khuya gối đầu bên vai anh ngồi trên cầu cảng nhìn trăng trên biển, và nghe tiếng sóng vỗ dưới chân sau buổi nhậu cùng với bạn bè. Ba năm chưa khi nào anh khiến em đau lòng, chỉ có em thỉnh thoảng hay kiếm chuyện hờn giận vu vơ cho anh dỗ. Ví như em không cho anh đi lặn vì có lần anh suýt ngột vì bị trục trặc ống dẫn khí mà anh cũng lén làm vì muốn kiếm thiệt nhiều tiền nuôi dưỡng tương lai. Anh hay nói cuộc đời có bao nhiêu không đủ để mình thương sao còn hoang phí hả em. Dường như mỗi phút giây anh đều trân trọng.

Người ta nói vợ chồng với nhau là duyên là nợ, vậy mình gặp nhau thương nhau là cái gì. Đó là câu hỏi mà cả đời này em không có câu trả lời cho vừa lòng, để lúc không còn nhau thế này em có cái lí do để mà thôi dằn vặt.

Tám năm trời em lánh xa anh, tám năm trời anh mòn mỏi kiếm tìm, đợi chờ, hi vọng. Em là người đàn bà tàn nhẫn nhất thế gian. Em muốn anh nghĩ thế cho anh bớt đau, bớt hận.

Sau cái đêm liên hoan ở công ty về em đã mượn hơi men mà thú nhận với má anh sau những ngày giằng vặt và lừa dối. Mà cũng ngộ thiệt, đã say mà phải uống lưỡi cả trăm lần mới thốt ra nổi cái câu:"má ơi, con xin lỗi, con là người đã từng có một lần dang dở và có một đứa con riêng, con không dám nói với má, con lừa dối má và cả gia đình, dòng họ"

Giây phút đó em nghe má chết lặng, cái đoạn im lặng khủng khiếp đó như dài vô tận. Em đã cấu nát đùi mình để lấy hết dũng khí nói ra.

Rồi em bật khóc, khóc đến không thở nổi. Bên kia má cũng khóc. Má nói:"sao con lại thế, sao tụi mày lừa dối ba má. Giờ cả họ hàng, cô bác ai cũng biết rồi, sao má đối diện với họ, và má phải ăn nói với bên nội nó ra sao đây hả con, còn ba mày nữa, nghĩ tới đó thôi má đã không thể. Còn thằng Hải nữa, tương lai nó nữa, sao có thể..." Tới đó thì em im lặng , cái kiểu không thể mở miệng ra nói thêm , giải thích thêm nữa, nó dồn nén lại như cái cây bị sợi dây quấn chặt, teo dần, bức bối và ức nghẹn

Má lại nói:"Má rất thương con, nhưng má xin lỗi con, nếu con cũng thương má xin con hãy chia tay với nó. Thêm bữa má coi thầy rồi , thầy nói hai đứa lấy nhau thằng Hải sẽ chết con ơi, nếu không chết sẽ sống với nhau trầy trật cả đời. Má nói thì nó gạt lời má, nó nói nó không bỏ được. Má biết nó thương con giờ nói sao nó cũng không bỏ được, má chỉ trông vào con thôi.

Em lại im lặng, nỗi im lặng chìm sâu trong vũng nước mắt của sự tuyệt vọng. Giây phút đó lòng tự trọng và cả tình thương dành cho má cho anh đã khiến em đồng ý.

Em quên anh bằng cách ngu ngốc và trẻ con nhất, em chọn những cơn say, và nhí nhố với bạn bè, rồi đêm về tự khinh bỉ, nguyền rủa mình tồi tệ.Em đã nói lời chia tay cụt ngủn và tàn nhẫn đến mức khiến anh không thể để mình tỉnh rượu trong suốt một tháng trời. Anh tìm em trốn, anh gọi em khóa máy. Em chỉ nói mình không hợp em lỡ thương người khác rồi.Lí do đó sao làm thỏa mãn một trái tim yêu và tin tưởng em nhiều như thế.

Em im lặng, bỏ số, và bỏ đi nơi khác lập nghiệp. Những ngày quá nhớ anh em đã dùng số lạ gọi tới, chỉ cần nghe giọng anh alo ngắn ngủn và bực bội tắt máy khi em nín thở và im lặng vì sợ bị anh phát hiện. Chỉ vậy thôi mà em vui biết chừng nào. Đêm thèm anh ca cho em nghe, thèm những câu anh nhắc nhở mỗi tối đến cháy ruột gan

Tây Nguyên mùa mưa dai dẳng và buồn đứt ruột. Người ta nói thời gian làm tình yêu phôi phai mà em bao nhiêu năm rồi vẫn thế, chỉ là nổi nhớ đè xuống sau những bộn bề cơm áo, rồi tới khi bắt gặp một hình ảnh thân quen, một ánh mắt hay tướng người giông giống, hoặc một bài hát ngày xưa anh hay hát, nổi nhớ lại trỗi dậy da diết và bần thần cả ngày.

Có lần em gặp đứa bạn của anh ở Sài Gòn , nó nói anh vẫn ở vậy, ít nói ít cười, dù má và mấy đứa em mai mối bao nhiêu người anh cũng lắc đầu bỏ đi. Em xót lắm, nhưng dặn lòng không được mềm yếu, chắc anh cần thêm thời gian nữa. Em bấm bụng thương anh.

Khánh Hòa năm trước mùa mưa bão, nghe đài báo có ghe thuyền mất tích, mấy người đi biển bị bão nhấn chìm, em đứng ngồi không yên suốt ngày chờ tin báo đăng coi thử có chút manh mối gì về anh không, em gọi số máy anh không có ai trả lời.Ruột gan em như lửa đốt. Em quyết định ra đảo tìm anh. Má đứng phía trong cầu cảng với mấy cô trong xóm, thấy em má sửng sốt nhìn, em ngại ngùng chào. Má dẫn em vào nhà nghe tiếng khóc trẻ con từ ngoài sân. Em chưa kịp hỏi gì thì thấy anh ngoài giếng loay hoay phơi tã con nít. Phía trong nhà có tiếng cô gái trẻ chào em, em cố mỉm cười trước tình cảnh đó.Nước mắt một thằng đàn ông lăn xuống má, anh khóc và ôm em trước mặt má và cô ấy. Em khóc, má khóc. Em đã đến muộn mất rồi. Anh đã cưới cô ấy được 1 năm, trong lần đi dạo và tình cờ gặp, bởi cô ấy có nụ cười giống em nên quen nhau chưa tới 1 tháng anh vội vã cưới liền vì sợ tỉnh ra anh đổi ý.

Tự nhiên em thấy giận mình ghê gớm, em đã sai khi trở lại chuyến này, lẽ ra em nên vĩnh viễn biến mất. Em quay về bến đò đợi chuyến muộn trở lui. Gió biển thốc vào lòng nghe mặn đắng. Má tiễn em bằng một cái ôm , má nói con rất tốt, má hi vọng con tìm được người yêu con và lo cho con. Lòng má vẫn thương con rất nhiều. Em chưa bao giờ giận má. Chỉ buồn vì mình gặp nhau luôn sai thời điểm. Anh hứa sẽ sống có trách nhiệm với vợ con, để sự hi sinh của em trọn vẹn sau khi nghe má nói hết chuyện của ngày xưa.

Chuyến đò lẫn vào hoàng hôn đỏ quạch như đôi mắt em lúc này. Đó cũng là chuyến đò cuối cùng vùi chuyện tình tụi mình theo bọt sóng. Rồi mình sẽ sống với sự lựa chọn của mình cho xứng đáng phải không anh. Em xin gởi tình này ở lại. Để bước về phía bờ, lòng nhẹ tênh như con thuyền vừa đi qua giông bão.

28/10/2021

LƯƠNG TÂM GIÁ BAO NHIÊU?

Hà Tam là lái xe chở hàng hóa. Hôm nay, xe đang bon bon chạy trên đường bỗng nhiên "khực" một cái rồi dừng lại. Hỏng rồi! Hà Tam xuống xe đến bên vệ đường vác hai hòn đá to chặn bánh sau lại rồi chui vào gầm sửa xe. Khoảng hơn hai tiếng đồng hồ thì xong. Hà Tam lên xe nổ máy chuẩn bị đi tiếp.

Đúng lúc đó có một ông lão chăn bò bên cạnh đường chạy đến đập đập tay vào cửa xe, nói rất to: "Này anh lái xe, anh đánh rơi đồ kìa!". Ông lão vừa nói vừa chỉ chỉ về phía sau xe. Hà Tam đoán ông lão nhắc đến hai hòn đá chặn bánh sau xe mà mình vác ra lúc nãy. Hà Tam toét miệng cười, nói do vội đi nên quên mất. Nói vậy song anh ta vẫn cố ý nhấn ga cho xe chạy.

Ông lão vừa đuổi theo vừa quát to: "Anh làm người như thế à? Làm người phải có lương tâm chứ? Anh bỏ hai hòn đá to ở trên đường để cho người ta…"

Những lời trách cứ của ông lão chăn bò bị bỏ lại cùng đám bụi phía sau xe. Hà Tam cười thầm trong bụng: Lương tâm giá bao nhiêu tiền một cân?

Chạy hơn trăm cây số vào thành phố, đến trạm kiểm tra của cảnh sát, Hà Tam hết sờ túi này lại nắn túi nọ, tìm mãi không thấy giấy phép lái xe đâu. Hà Tam thừ người ra: Giấy phép lái xe rõ ràng là để trong chiếc ví da lúc nào cũng mang trong người, vậy sao lại tìm không thấy? Cẩn thận nhớ lại, Hà Tam mới chắc là chiếc ví da đã bị rơi khi mình chui vào gầm xe sửa chữa. Đành phải để xe lại trạm cảnh sát, Hà Tam vội vã vẫy taxi quay lại chỗ sửa xe.

Khi quay lại chỗ sửa xe ban sáng, Hà Tam tìm khắp nơi không thấy cái ví cũng không thấy ông lão chăn bò đâu. Hai hòn đá chặn bánh xe đã được ai đó khuân vào để bên vệ đường. Trên hòn đá thấy dán mảnh giấy có mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: "Muốn lấy lại giấy tờ thì phải vác hòn đá này lên trên đồi".

Ôi mẹ ơi! Hòn đá vừa to vừa nặng, ngọn đồi trước mặt lại vừa cao vừa dốc, vác hòn đá này liệu có bò lên được trên đó không? Hà Tam kêu to lên: "Đừng bắt ép người ta như thế! Cần bao nhiêu tiền cứ ra giá đi!".

Khi Hà Tam vác hòn đá đến chân đồi thì thấy một cái mũ lá có kẹp một tờ giấy viết mấy chữ: "Đừng nói đến tiền, xin mời lên đồi". Hà Tam tiếp tục đi, được một đoạn lại thấy cái mũ lá cũng có tờ giấy yêu cầu Hà Tam cứ vác đá lên đồi, các chuyện khác miễn bàn. Không còn cách nào khác, Hà Tam đành phải bê hòn đá vất vả từng bước bò lên.

Lên được đỉnh đồi thật không dễ gì. Vậy mà trên đó không thấy có người cũng không thấy giấy tờ lái xe, chỉ thấy có tờ giấy dán trên một thân cây yêu cầu Hà Tam vác hòn đá theo hướng chỉ dẫn đi xuống phía dưới.

Xuống được dưới chân đồi vẫn không thấy giấy tờ, ngoài một tờ giấy yêu cầu Hà Tam vác hòn đá đi ngược trở lên. Cứ như thế theo hướng chỉ dẫn trên các tờ giấy, Hà Tam vác hòn đá đi qua mấy quả đồi nhỏ, mệt tưởng chết, cuối cùng mới thấy cái ví da của mình đặt trên một nấm mồ đất trơ trọi. Giấy tờ đủ cả, tiền bạc không thiếu một xu. Dưới cái ví tiền còn có một tờ giấy viết: "Cái ví này là do tôi nhặt được, bây giờ nó đã trở về với chủ của nó. Anh có biết vì sao tôi lại bắt anh vác hòn đá đi một quãng đường xa đến trước nấm mồ này không? Đây là mộ của con trai tôi. Một đêm hai năm trước, nó đi xe máy về nhà, vấp phải hòn đá của một kẻ nào đó không có lương tâm bỏ ở trên đường, bị ngã mà chết. Tôi đưa anh đến tận mồ của con trai tôi là mong anh hiểu rõ một đạo lý: Lương tâm là vô giá, làm người có thể để mất cái gì thì mất nhưng nhất thiết không được để mất lương tâm"

26/10/2021

Truyện Ngắn [HẸN HÒ VỚI NGƯỜI QUEN]

Tôi thích nó. Tôi không rõ vì sao tôi lại thích nó. Nó là đứa con gái bướng bỉnh, vô cùng cứng đầu, lại đành hanh đanh đá. Nó là đứa duy nhất có thể đánh vào đầu tôi bôm bốp suốt từ hồi hai đứa để chỏm đến tận bây giờ mà không bao giờ tỏ ra sợ sệt. Nó cũng là đứa duy nhất có thể khiến tôi dầm mưa chạy một mạch mấy cây số để đi mua cho nó thứ mà nó cần.

Đơn giản là vì… Tôi thích nó!

Chúng tôi là bạn bè hàng xóm, bạn bè kiểu thanh mai trúc mã. Nó bằng tuổi tôi, rất hay khóc nhè vì những điều vụn vặt nhưng cũng nghịch ngợm hàng tá trò của bọn con trai.

Tôi chơi với nó như một thói quen. Sáng mở mắt ra là phải gặp mặt nó. Trưa đi học về cũng vẫn phải ngó thấy nó. Đến tối, trước khi đi ngủ mà không léo nhéo vài câu với nó là ngủ chưa yên. Vậy đó, nó cũng hệt như tôi. Nó cũng không chịu được khi tôi đi đâu vắng nhà một hai hôm. Thậm chí, tôi chỉ xa nó chừng bốn tiếng đồng hồ là cũng đủ để nó la hét ỏm tỏi, khóc lóc gào thét tên tôi từ làng trên xóm dưới để ăn vạ. Tôi nghĩ, có lẽ, vì lẽ đó mà… tôi thích nó.

Còn nó, chắc là nó không thích tôi!

Sở dĩ nói vậy vì nó lúc nào cũng có thể vô tư cười đùa với tôi. Theo tôi được biết, con gái đến tuổi yêu, nếu để ý hay thầm thương trộm nhớ một ai đó, người con gái sẽ trở nên khác lạ, nhẹ nhàng hơn, nữ tính và duyên dáng hơn. Tôi chưa bao giờ thấy nó thay đổi, nó vẫn vậy, chắc là, nó không thích tôi…

Có lần tan học về, tôi thấy nó nói luyên thuyên về con bé trên lớp, đem lòng thích một đứa con trai ở lớp bên cạnh. Nó cầm que kem rồi vừa nói vừa cười, nó tỏ ra thích thú với chuyện hai đứa đó thích nhau trong khi chẳng liên can gì tới nó. Tôi hỏi:

- Mày thích đứa nào rồi hả? Cười hoài…

- Thích cái đầu mày!

Nó đập tôi cái bốp, đá thêm một cái đau điếng vào chân khiến tôi la oai oái. Ngay khi tôi còn chưa kịp phản ứng, nó trèo tót lên yên sau xe đạp, húc húc tay vào hông giục tôi đạp xe nhanh lên. Nó cười vang cả con phố nhỏ, lúc nó cười đôi mắt tít lại, nhỏ như hai sợ chỉ mảnh. Không nhìn được nhưng tôi đoán biết, đôi má nó phớt hồng, ánh trong màu nắng như cái màu hồng xinh của con gái mới lớn. Tôi thấy tim mình chậm nhịp…

Mối tình đầu tiên của tôi là nó, lúc ấy nó là đứa con gái học lớp mười. Chúng tôi ở sát nhà nhau, đi học cùng nhau từ thời mẫu giáo. Cho đến tận năm lớp chín, khi chơi với nó đủ trò, tôi vẫn nghĩ nó là một thằng bạn trai nào đó. Nghĩa là tôi không có ý niệm phân biệt giới với nó, tôi chơi được gì là nó chơi được thế, ngược lại, nó chơi được gì cũng bắt tôi chơi cùng.

Cho đến một ngày, vào buổi khai giảng năm học đầu tiên của cấp ba, tôi đeo ba lô đi ngược từ cửa vào phòng nó, vừa đi vừa phấn khởi vừa gọi to tên của nó. Lúc va phải nó đằng sau, giọng nó lanh lảnh, hét đến chói tai.

- Cái thằng!!! Mày va vào tao rồi đây này!!!

Mặc cho nó đứng cấu nhéo, đập đập vào má, xoa rối tung đám tóc trên đầu, tôi đứng hình, trước mặt tôi chẳng còn là đứa bạn không rõ giới tính là trai hay gái nữa. Nó mặc váy đồng phục, tóc dài ngang lưng buộc cao đen láy, cặp kính cận tròn vo như kính Nôbita được thay bằng kính áp tròng, đôi mắt nó tròn xoe, trong trẻo hấp háy nhìn tôi. Nó là đứa con gái được nhiều ưu đãi, hẳn là vậy, bởi khuôn mặt nó đẹp thanh thoát, lại thêm hàng mi đen dài, che rợp lấy đôi mắt tròn to.

- Ê mày, đi mày!

Nó đập cho tôi thêm mấy cái nữa rồi tống balo của nó sang cho tôi, nó d**g đi trước, đuôi tóc cứ đung đưa đung đưa…

Vậy là tôi biết tôi thích nó. Cái sự thích ngấm ngầm đến khó chịu. Tôi cũng không điên loạn tới mức cho nó biết sự tình. Chỉ biết rằng đôi lúc, khi hai đứa cùng về, nó có để tay ngang hông tôi, đi vào đoạn sóc nhẹ, nó bấm tay vào đó khiến tôi giật thót. Hoặc có lúc ngồi học bài, tóc mái nó xòa xuống, đôi tay nhỏ đưa lên vén tóc, cái điệu vén tóc không có lấy một chút xíu nữ tính nào của nó… cũng làm tôi mê mẩn.

Nhưng tôi thích chỉ là thích và để đó mà thôi. Bề ngoài, tôi vẫn là bạn nó, vẫn gọi mày tao và hai đứa kè kè bên nhau như hình với bóng. Nó vô tâm vô tư, chưa một lần nó để ý, rằng tôi thích nó. Và nó, là mối tình đầu của tôi.

Ở trường mới, tôi với nó quen được thêm mấy đứa bạn thân. Mấy đứa đều tốt, tính tình hợp nhau. Chúng tôi vẫn tụ họp về nhà nó để chơi bài, xem bóng đá hoặc ca nhạc, nói chung là chơi tất thảy những trò cho cả con trai và con gái, chẳng có một sự phân biệt rạch ròi nào về giới tính cả. Chúng tôi vô tư tới mức trong khi đùa vui quá trớn, đứa này ôm vai bá cổ hoặc hôn lên đầu lên mặt đứa khác là chuyện bình thường.

Nhưng…

Tôi chưa bao giờ có thể bình thường như thế với nó!

Còn nó…

Ngược lại, vẫn hồn nhiên véo má tôi, nhéo tai và xoa mái tóc tôi rối b**g xù. Nó vẫn cười, điệu cười hồn nhiên lí lắc.

Trong nhóm chơi cùng có một cậu bạn điển trai, cậu chàng là người thành phố, luôn tỏ ra lịch thiệp và đối xử đặc biệt ân cần với nó. Tôi không nhận thấy điều gì bất thường khi chúng tôi đi cùng nhau. Nhưng hễ tôi có việc không đi cùng nó được, cậu bạn lại luôn là người xung phong. Có lần, tôi vô tình vào phòng nó, tất nhiên là không gõ cửa, giữa tôi và nó, cái gõ cửa trở nên thừa thãi quá mức.

- Rồi sẽ qua thôi. Đừng lo nghĩ gì cả nhé!

Nó ngồi, cậu bạn đứng ngay bên cạnh. Đôi tay cậu ấy chạm vào vai nó, vỗ nhẹ, nó cúi đầu khóc rấm rứt. Tôi thấy tim mình hẫng. Nắm tay tôi tự nhiên nắm chặt như thể các mạch máu sắp b**g ra tới nơi. Lúc nó ngước nhìn tôi, cậu ấy cũng nhìn ra, hai đứa cùng ngơ ngác. Tôi quay lưng đi. Lần đầu tiên, tôi biết ghen. Tôi sợ mất nó. Sợ mất nó như sợ mất một cái gì quá đỗi quý giá. Mà… nó quý giá thật. Chí ít là với tôi.

Nhóm bạn chúng tôi vẫn đi chơi với nhau, vẫn có những buổi picnic vui nổ trời, có những lần tụ họp tại nhà nó chơi đủ các trò không phân biệt con trai con gái. Nỗi ám ảnh về cậu bạn kia và nó dần vơi bớt, cậu ấy vẫn thân thiết với nó một cách kỳ lạ, xong nó thì không có vẻ gì là thích hay tương tư một anh chàng nào cả. Tôi vẫn để ý, rằng nó không hề tỏ ra nữ tính, mặc dù bề ngoài của nó đúng chuẩn là một đứa con gái, nhưng tôi thề, trong mắt bọn con trai, nó là con trai thứ thiệt.

Có một lần, chúng tôi chơi trò nói thật, trên một bãi biển, vào buổi đêm đẹp trời của một kỳ nghỉ lễ. Tôi có hỏi một câu, cả bọn im lặng, trừ nó.

- Trong chúng mày, đứa nào có… người yêu chưa?

Bọn bạn tròn xoe mắt, quay nhìn nhau, nhìn cả tôi và nó. Tôi hồi hộp chờ đợi câu trả lời, nó vớ lấy vỏ chai coca bên cạnh đã hết sạch nước, đập đầu tôi cái "bốp"

- Thằng điên, mày hết trò rồi à? Hỏi vớ vẩn, bọn quỷ này làm gì có ai mà thích!

Nói rồi nó lại cười, điệu cười vừa vô duyên vừa xấu tệ hại. Vậy mà tim tôi nhảy thon thót lúc nó nhìn trực diện về phía tôi. Ừ, dù có vô duyên và xấu ỉn, tôi vẫn thích nó đấy thôi…

Lửa trại tàn, bọn bạn đi về lều ngủ sạch trơn, còn tôi và cậu bạn đi lăng quăng hóng gió. Đêm càng về khuya

càng lạnh, hai đứa lại thổi bùng lên ngọn lửa trại, cùng nói về những dự định sau khi tốt nghiệp cấp ba.

- Cậu định thi trường nào?

- Học viện cảnh sát. Còn cậu?

- Tớ cũng vậy. Sao cậu chọn trường đó?

- Vì một người…

- Tớ… cũng vì một người.

Cậu bạn nhìn ra xa xa, tôi nhón lấy một vài viên đá ném ra phía mặt biển lấp lánh ánh trăng vàng. Tôi nhớ, nó đã từng nói, nó thích những người đàn ông mặc quân phục, và nó sẽ chọn một trong số những người đàn ông mặc quân phục làm chồng. Từ khi biết thích nó, tôi cũng biết luôn ước mơ nghề nghiệp của mình. Tôi, nhất định sẽ là người đàn ông mặc quân phục.

Thời gian nhanh hơn cơn gió gọi mùa về. Chúng tôi đã học cùng nhau đủ ba năm, năm nay là năm cuối của thời trung học phổ thông. Những ngày ôn thi dồn dập, nó vẫn là một đứa ham chơi hơn ham học, vẫn rủ rê bạn bè về nhà tụ tập và tôi vẫn là đứa chuyên làm bài hộ nó. Có đợt tôi bị ốm, phải băng bó tay bên phải, nó chạy vào viện nhìn tôi mếu máo, khuôn mặt nó khóc ròng, vừa tội vừa đáng yêu.

- Mày ngốc thế, sao mày ngốc thế! Mày vào viện thế này tao chơi với ai đây hả? Nhanh khỏi đi, tao còn một đống bài tập chưa làm…

Nó còn chưa dứt tôi đã phì cười. Tất nhiên, sau đó lãnh đủ mấy cái đập bôm bốp vào đầu từ tay nó. Dù vậy, tôi vẫn thấy vui, vì nó nhìn tôi một lúc, cũng lại cười.

Ngày chia tay cuối năm, tôi uống nhiều bia hơn bình thường, nói cười với bọn con trai nhiều hơn bình thường nhưng vẫn đủ tỉnh táo để dõi theo nó. Nó là đứa con gái kỳ quặc, kỳ quặc đến mức không hiểu sao tôi lại thích được nó. Nó uống bia như uống nước lã, má nó đỏ hồng, miệng cười toe toét. Tôi dìu nó về nhà, ngay trước cổng, ánh đèn đường vàng vọt. Tôi nhấn chuông gọi bố mẹ nó ra đỡ lấy cô con gái, trong khoảnh khắc ấy, tóc mái của nó rũ xuống khuôn mặt trắng hồng, môi nó mấp máy những câu chúc tụng nhau. Nó chúc hết người này đến người khác, chỉ trừ tên tôi. Tôi chợt cười.

- Còn mày, đồ ngốc, mày có đi đâu, về đâu, cũng nhất định không thoát khỏi tao đâu. Đồ ngốc ạ!

Nó lại lầm bầm chửi tôi, nó chửi tôi như thể đó là một thói quen khó bỏ. Tôi cũng trở nên quen thuộc từ lâu lắm rồi. Lúc nó thôi lẩm bẩm, tôi thơm nhẹ lên gò má ửng hồng của nó. Nó ngật ngưỡng, vẫn đủ tỉnh táo để đập vào đầu tôi cái bốp.

- Cái thằng!!! Mày có tin là tao giết chết mày không?

Nụ hôn đầu của tuổi mười tám, nụ hôn vụng trộm và nhiều cảm xúc. Tôi bị đánh tơi tả, bầm dập, nó còn hung dữ gấp nhiều ngày thường. Tuy vậy, tôi vẫn thấy vui và hạnh phúc. Trong lúc tôi mỉm cười với những suy nghĩ vu vơ, nó còn kịp đạp cho tôi một cái vào hai đầu gối trước khi vào nhà cùng bố mẹ.

- Thằng điên! Mày thi không tốt là chết vào tao, biết chưa?

Tiếng nó lanh lảnh, tôi thấy sống mũi hơi cay. Nó chọn một trường vừa với học lực của nó, một trường gần nơi mà chúng tôi đang ở. Nhưng tôi biết chắc chắn rằng mình sẽ gặp lại nó vào một ngày không xa, chắc chắn là vậy. Vì dù sao, câu tôi thích nó vẫn chưa được thổ lộ. Tôi vẫn thích nó đó thôi!

Họp lớp năm đầu tiên kể từ sau khi thi đại học. Lớp chúng tôi mỗi người một vẻ, ai cũng ra dáng và trưởng thành hơn nhiều kể từ ngày chia tay. Một số người tuyên bố kết hôn sớm, một số khác theo học trường đại học danh tiếng, một số khác đi làm. Nó là một trong số đó. Nó đi làm cho một công ty tư nhân với mảnh bằng trung cấp. Ngày gặp lại, nó uống nhiều như ngày đầu tiên, nó vẫn cười hồn nhiên lí lắc. Gặp lại tôi, nó đập vai cái bốp. Nhưng lần này, nó không nói gì, chỉ lẳng lặng dựa vào vai tôi…

Trên đường đưa nó về, nó ngồi sau xe hát vu vơ. Tôi thấy thời trung học trở về, với tất thảy nỗi niềm trao cho nó, đứa con gái vô tư đến vô tâm. Nhưng rồi tôi mỉm cười, nếu biết rằng nó là mối tình đầu của tôi, chắc nó hoảng đến phát khóc. Dù sao, tôi cũng chưa thổ lộ. Và nó, vẫn là mối tình đầu của tôi.

Đưa nó về trước cổng, nó vẫn ngật ngưỡng như cái ngày chia tay định mệnh, mái tóc xòa trên trán, miệng lẩm bẩm chẳng rõ chửi rủa ai. Tôi vén tóc, nhìn vào đôi mắt tròn và rèm mi cong vút. Tôi nhìn nó mỉm cười.

- Ê mày!

- Gì mày?

- Tao… nhớ mày!

- Tao cũng thế.

- Sao mày đi biệt thế? Sao mày không về? Sao mày bỏ rơi tao?

- Đồ ngốc. Tao đâu có bỏ rơi mày, tao vẫn ở đây, ở đây này.

Tôi ôm nó vào lòng, toan kề môi lên môi nó. Chợt nó cắn vào môi tôi, đạp một phát vào hai đầu gối, lùi ra xa một quãng, nó thét lên.

- Cái thằng! Mày là đồ tồi, xấu xa! Tao ghét mày, tao cũng nhớ mày nữa. Mày tệ lắm!

Nó ngồi gục xuống khóc, ôm mặt nức nở. Kể từ sau khi thi đại học, tôi đỗ, nó trượt, không lần nào tôi liên lạc được với nó. Tôi về nhà, nó tránh mặt. Tôi sang hỏi thăm bố mẹ nó, nó chạy trốn đến những miền xa tít tắp. Chưa một lần tôi gặp được nó. Vậy mà… nó cho là tôi bỏ rơi nó…

Tôi cúi người, hôn lên tóc nó, tóc thơm mùi oải hương dìu dịu.

- Tao xin lỗi. Tao sai rồi. Kể từ mai… hẹn hò với tao đi!

Nó ngưng khóc, đôi mắt xoe tròn nhìn lên, khuôn miệng xinh vẫn còn đang nấc. Nó đưa chân ra toan đá tôi, vươn tay định đập vào đầu tôi như thường lệ. Tôi nắm lấy tay nó, khẽ khàng hết sức, tôi nâng nó dậy, ôm trọn

nó vào lòng, thì thầm vào tai nó.

- Mày… hẹn hò với tao nhé! Đừng làm bạn của tao nữa… làm bạn gái tao đi, được không?

Nó tự tay nhấn chuông, như một năm về trước, bố mẹ nó tất tả chạy ra. Nó đẩy người tôi ra, chạy nhanh vào trong nhà và nói với ra một câu ngộ nghĩnh.

- Thằng điên! Tỏ tình gì mà mày tao như thế? Mày đúng là điên rồi.

Tôi chợt mỉm cười. Tôi vẫn chưa kịp nói cho nó biết, rằng nó là tình đầu của tôi. Ngày mai, sau khi tỉnh khỏi cơn say, có thể nó sẽ không nhớ gì cả. Hoặc là nó sẽ nhớ tất cả. Dù sao, tôi cũng cần chuẩn bị ra mắt mối tình khờ của mình trong suốt những năm tháng học trò. Chắc chắn tôi phải nói cho nó biết, thật tình, nó vẫn là mối tình đầu của tôi, từ ngày đó, cho đến tận bây giờ.

Và, kể từ sau câu tỏ tình nửa say nửa tỉnh, tôi với nó, không đèn nến, không hoa hay quà, không có không gian lãng mạn, chỉ có tôi và nó, khác xa so với dự định của tôi. Cũng giống như một lẽ giản dị, hai đứa chúng tôi sẽ hẹn hò với người quen…

20/10/2021

Truyện Ngắn [ÁNH TRĂNG VÀ KẺ HAI LÒNG]

Phần em.

Trăng đêm nay tròn quá dỗi, ánh sáng thanh nhẹ soi vào lòng người. Hắn vẫn luôn gặp em vào những đêm tình như thế, hắn khẽ thì thầm vào tai em vài lời:

- Sói thích bầu trời nhưng Sói cũng yêu ánh trăng.

Hắn khẽ hôn lên trán em. Vẻ mặt em hân hoan ngọt ngào và tràn đầy hạnh phúc như hắn chẳng có nói gì, hắn chỉ một lòng yêu em. Em yêu hắn nhiều đến thế trong khi hắn lộ rõ bản chất của kẻ hai lòng? Tôi đang ghen đấy em à.

Ai đó khẽ gọi hắn, một vài cơn gió cuốn ngang bầu trời, đám mây con che đi ánh trăng vàng vành vạnh. Cả phố phường nhộn nhịp chìm vào bóng tối lửng lơ. Hắn vuốt lại mái tóc em thật ân cần, trao cho em những cử chỉ đường mật nhất. Một cái véo nhẹ vào má, hay nụ cười say lòng có phần kiêu ngạo của hắn,... hắn muốn cho em biết một cuộc tình vụn trộm nó thú vị thế nào và đau đớn ra sao ấy. Mà sao em cứ mãi lầm lũi trong một tình yêu sẽ chia như thế, em có biết tôi đau thế nào không?

Hắn cất bước rời đi. Bước chân nhanh nhẹn, lạnh lùng, đáng người chững chạc đầy cao ngạo, và cái đầu nghiêng nghiêng chẳng ngoảnh nhìn em lấy một lần. Hắn khuất bóng rồi bỏ em chơ vơ với bóng tối. Em nhìn lên bầu trời hoanh lạnh, như chính cõi lòng em, ánh mắt thù hằn và căm ghét với ánh ánh trắng cao. Bầu trời có ghét ánh trăng giống như em không? Tôi không biết.

Em tựa vào bức tường lạnh khuất sáng , khuất cả ánh trăng. Cuộn người khóc nấc lên. Em ghét hắn, vì em là Bầu Trời, hắn là Sói, và cô ấy là Ánh Trăng. Chỉ có tôi một lòng yêu em, nhung nhớ về em, và là cái bóng của hắn, em biết không? Tôi ước gì em có thể tựa vào vai tôi lúc này, nhưng tôi đã mờ đi và trở về bên hắn, có buồn không em ơi?

Thành phố Mùa Xuân nhộn nhịp, trên khuôn mặt mọi người tràn đầy vẻ hoan hỉ. Hắn cầm tay một cô gái dìu dắt qua dòng người, thỉnh thoảng họ dừng lại ở một hàng quán bày đủ loại đồ lưu niệm, hắn mĩm cười với cô ấy một cách dịu dàng, ánh mắt chăm chú luôn ẩn chứa nét tinh nghịch và hoang dại. Đó là mùa xuân đầu tiên cả hai ở cùng nhau, cùng yêu nhau một cách chân thành, không toan tính. Tôi nghĩ thế, vì hắn chưa yêu ai cả. Thế còn em, hắn có yêu em không? Chỉ có tôi yêu em thôi.

Ánh trăng vẫn cao, vẫn tròn. Vào những ngày trăng tròn, sói là một con thú thật sự. Tiếng hú vang vọng bất giác truyền từ nơi xa khiến tôi rợn người, làm hắn chú ý. Hắn đói, đói những cuộc tình, và em đã là con mồi của hắn. Rồi cô ấy cũng thế thôi. Không khí vẫn náo nức, không ngừng lan tỏa. Mọi người vẫn vui, cô ấy vẫn vui, duy chỉ có hắn còn vui.

Vài đôi ngày trôi đi. Ánh trăng lẳng lặng biến mất khỏi bầu trời. Có vài cơn gió mùa nhộn nhạo bủa vây bầu trời. Sói lang thang.

Hắn thô lỗ nắm lấy tay em mà kéo đi, chẳng dịu dàng chút nào. Hắn liếc nhìn những gã trai quanh em một cách nguy hiểm. Như em là của hắn, của riêng hắn. Em vùng khỏi tay hắn , vội chạy đi. Hắn khác quá. Nước mắt em tuôn rơi và lặng yên, em bần thần khi hắn nắm lấy tay em, nhẹ nhàng và dịu dàng làm em dao động. Hắn luôn biết cách dỗ dành con gái, hắn quá nguy hiểm. Em à!

- Đừng giận Sói. Vì Sói rất thích bầu trời.

Hắn giúp em lau đi những giọt nước mắt còn đọng lại, nhưng nước mắt em vẫn rơi, em cố nhắm nghiền đôi mắt để ngăn dòng nước mắt, nhưng sao không thể. Hay phần nào trong em đã biết hắn là kẻ dối gian, chỉ có trái tim em còn cố chấp?

- Sói thích bầu trời hay Sói thích những vì sao trên bầu trời?

Giọng em run run, rời rạc và nấc nghẹn. Chẳng biết sao sống mũi em say xè, nức nở, hay em yêu hắn rồi? Tôi sẽ ghen, em đấy.

Thành phố chợt tắt ngấm ánh đèn, bóng xô đẩy nhau đến cạnh hắn như muốn nói vài lời tâm tình. Em thoáng sợ hãi, hắn đặt ngón tay lên môi em, ra hiệu cho em im lặng, tay hắn đặt lên vai em như để nói:"có anh ở đây rồi".

Ánh sáng một làn nữa lan đi, bóng tối rời đi trong khó chịu. Chỉ vài giây ngắn ngủi mà sắc mặt em thay đổi đi rất nhiều, nước mắt em không còn rơi, em thôi nức nở, và vẻ mặt thẩn thờ xen lẫn hốt hoảng. Hắn rời đi theo tiếng gọi của một cơn gió lạ, đậm hương và nồng nàn. Như hắn đã từng nói về em, sự ngọt ngào của bầu trời thanh tao.

Em biết đấy. Sói là kẻ hai lòng. Sói không thể chỉ yêu một bầu trời hay một ánh trăng, Sói yêu bất kì ai. Chỉ có tôi là chung tình, là một lòng yêu em. Mà có sao em chẳng một lần quan tâm? Cái bóng này yêu em từ lâu.

Đã từ lâu khi bài tình ca của bầu trời và mặt đất ngân vang. Sói chỉ luôn hướng về bầu trời và khát khao. Sói ghét những cơn gió cứ vờn quanh bên bầu trời, cố cắt cứa lời thì thầm sói chỉ dành riêng cho bầu trời. Chẳng có ai nguyện chúc phúc cho cả hai, chỉ có mưa là nguyện vì cả hai mà cầu chúc. Giọt mưa cứ tí tách rơi như ca vang bài tình ca của bầu trời và mặt đất.

Mái tóc tôi ướt đẫm mưa, chắc vậy, những giọt mưa cô đọng không ngừng rơi xuống. Em ghét tôi từ khi tôi nhìn em vui say bên người khác, một kẻ có nụ cười tinh ngịch và cử chỉ dịu dàng, em đẩy tôi đi như hai ta đã chấm dứt, em quên rồi? Tôi cười, tôi vẫn thói quen cũ, vẫn âu yếm má em mỗi khi em giận dỗi, em chỉ cố né đi. Tôi dơ bẩn, tôi biết.

- Sói có nghe thấy bài tình ca của bầu trời và mặt đất.

- Đừng ngớ ngẩn như thế. Tôi không phải bầu trời và Sói cũng không phải mặt đất. Vả lại, bầu trời và mặt đất không thể ở cùng nhau, cả hai chỉ có thể đau đớn nhìn nhau từng ngày qua ngày.

Em hét lên, gã vỗ về em, gã nhìn về tôi, khinh bỉ. Bất giác tôi mĩm cười. Em là bầu trời, gã là cơn gió, tôi chỉ còn là cái bóng của Sói.

Nước mắt tôi rơi, tự nhiên, lặng lẽ, không một dự báo nào chảy trôi khỏi khóe mắt, hắn nhìn tôi, khiêu khích, vẻ đắt thắng hiện rõ lên khuôn mặt dù đã sủng ướt. Và tất cả là lý do để hắn trở thành tôi của thực tại.

Phần cô ấy.

Cô ấy nhẹ nhàng và dịu dàng như ánh trăng. Mang lại cho sói niềm vui, nụ cười và sự chững chạc, trưởng thành.

- Sói yêu ánh trăng mất rồi.

Hắn khẽ cười, ngây ngô, nét hồn nhiên trẻ dại mà ở cạnh em tôi chưa một dám thể hiện. Hắn ghét em và yêu cô ấy, tôi yêu em và không thích cô ấy. Vì cô ấy giành mất hắn của em, vì tôi không thể yêu em. Thôi nào, cô ấy lại cười rồi, có lẽ không quá yêu kiều, nhưng đủ làm tôi bối rối, hắn rạo rực.

Mưa bất chợt rơi khỏi bầu trời không một dự báo trước, chẳng nhạc, chẳng ca, chỉ là dòng lạnh giá phủ lên đầu, dội xuống người. Như mưa ghét sói, ghét cả hai, chẳng buồn ngân vang bài tình ca của bầu trời và mặt đất. Vô nghĩa.

Nhưng cơn mưa nặng hạt kia chẳng đủ làm cả hai buồn phiền, họ vui đùa trong mưa, nghịch ngợm như những đứa trẻ. Khi thấm mệt, hắn cõng cô về, điều tôi chưa một lần làm với em, cô ngủ thiếp đi trên vai hắn, và chỉ như một sự vô tình nào đó, hắn ngoái nhìn về một hướng hửng nắng cuối trời, môi cô khẽ chạm lên má hắn, ửng đỏ. Trông hắn mới ngờ nghệch làm sao, cả khuôn mặt đỏ lửng, ánh mắt xa xăm mang nét cười, và sự rạng rỡ không sao giấu hết. Hắn chỉ vừa mới đặt chân đến nấc thang đầu tiên của tình yêu, chỉ là khởi đầu, rồi hắn sẽ nhanh chóng giống tôi thôi.

Ngày không trăng, sói đợi chờ, vẻ thất vọng, chán chờm vẽ khuôn mặt sói ra một dạng thật khó coi. Những vì sao rơi rụng khắp cả bầu trời, thu hút sói, bầu trời tìm sói đấy có nghe không?

Em đến tìm hắn vào một ngày trăng non mập mờ tối, vẻ đợi chờ và mong mỏi. Tôi mờ nhạt, và chắc là hắn cố ý để em không nhìn thấy tôi.

- Sói có yêu bầu trời không? Sói đã ghen kia mà.

Tôi có ghen và yêu em đấy. Nếu em hỏi tôi, tôi sẽ trả lời ngay, chẳng nghĩ ngợi nhiều như hắn làm em lo lắng, phải bối rối chăm chú đợi chờ câu trả lời từ hắn. Hắn thật kiêu ngạo, em nhỉ?

- Sói là kẻ đa tình, em biết không? Vì khi yêu một người chỉ toàn là thương đau, như một cái bóng cứ lầm lũi và khuất sâu.

Hắn nói về tôi. Về một người từng yêu em tha thiết, về một người giận em đến vô cùng, chắc hắn cũng ghét em, hắn sẽ không yêu em đâu. Và khi hắn vẫn ở cạnh cô ấy, hắn không yêu thêm bất kì ai, chắc vậy. Như tôi chỉ yêu mình em.

- nhưng Sói rất thích bầu trời. Nếu em muốn, hãy bắt đầu lại, được không?

Khi nghe câu ấy, tôi như chấn động, hắn yêu em? Không thể nào. Nhưng em lại vỡ òa, lao vào lòng hắn, lòng hắn có ấm áp như tôi? Em khóc nấc lên, hắn vỗ về trên đôi vai gầy, run rẩy, như hắn thật sự thương em. Mà sao, ánh mắt hắn lạnh như băng, nụ cười cũng hời hợt và sảo quyệt quá. Hắn chỉ muốn trêu em.

Giá tôi có thể nó em nghe, hắn không phải là tôi yêu em như ngày xưa, hắn chẳng dại khờ yêu em nữa đâu, hắn chỉ muốn trả lại em những đớn đau em đã tạo. Vậy còn tôi, tôi có yêu em không? Tôi hoang mang với mớ hồ nghi trong lòng. Tôi không biết. Tôi chỉ nhớ, em rất lạnh lùng khi xa tôi,em tàn nhẫn đẩy tôi khỏi cuộc sống của em. Em đã giết tôi rồi. Tôi chỉ còn là cái bóng lầm lũi mãi nghĩ suy về em.

Trên thảo nguyên xanh mát, sói chạy một cách điên cuồng trong đêm, như sợ một cái gì chẳng rõ ràng, sợ không gian tĩnh mịch? Sợ đêm tối? Hay sợ sự vắng mặt của ánh trăng? Sói lao vun vút những ngọn cỏ đẫm sương, xé tan vài cơn gió lắm chuyện, hướng về phía bên kia bầu trời nơi ánh trăng vẫn còn hiện hữu.

Hắn và cô cùng nhau đi ăn tối, là hiện hò chăng, sau rất nhiều lần lỗi hiện không lí do.

- Sói có bắt cá hai tay không?

Cô ấy bất ngờ hỏi hắn khi đang ăn dở dang một món cá, có chăng cô ấy đã nghi ngờ, hắn nhìn cô, rồi nhìn về vài hướng khác. Trong ánh mắt đó hiện lên sự ngờ vực, và hắn sợ phải làm ánh mắt đó não nề và nhập nhòa. Như một ánh trăng thanh khiết lùa vào đám mây dày,mọi thứ trở nên thật tăm tối và trống trải, tôi và hắn đều không thích như thế, nhưng tôi không yêu cô ta, và sẽ thôi bận tâm về chuyện của hắn.

- Sói là kẻ trăng hoa.

Một ai đó lên tiếng thay cho lời khẳng định của cô, và câu trả lời từ hắn. Chỉ là một câu nói buâng quơ từ bàn bên cạnh, nhưng nó đủ sức đánh bật ý nghĩ mềm yếu của cả hai người. Hắn bối rối, tôi thích thế, giờ phút này trông hắn thật thảm hại. Ơ mà, tôi vừa nghĩ gì thế này!

Hai hay ba cánh hoa nào đó rơi xuống mặt đất, cả người hắn nhếch nhác đủ thứ nước, tôi thấy khó chịu trông người, như chính tôi đang trong hoàn cảnh đó. Cánh tay hắn có vìa vết cứa, đâu đó còn chứa mảnh thủy tinh vụn vỡ, tim tôi buốt lên, đau nhói. Hắn quỵ lên sàn như một kẻ thất bại, tôi cảm thấy tái tê trong lòng, sao tôi chẳng vui như mọi ngày? Sao tôi thấy đớn đau thế này? Như tôi và hắn đã cùng trải qua, tất cả.

Cô ấy bỏ đi rồi, chỉ còn mình hắn chơ vơ trên những bộn bề vụn vỡ. Giờ phút này tôi chợt nhớ đến em khinh khủng, không biết hắn có nhớ em không, nhớ về người, về em, về cô ấy, đã khiến cả hai, tôi và hắn đau đớn đến thế này. Chán quá em à, thật là chán.

Hắn nhìn về phía cánh cửa kính dày, nhìn về tôi, nhìn về cô ấy, một cách căm ghét, một cách oán trách, một cách nuối tiếc. Vì hắn đã đùa giỡn với tình yêu, vì hắn lừa dối em, vì hắn đã không thành thật với cô ấy.

Sói trốn sâu vào hang, cuộn người vào một góc. Sói không muốn gặp bầu trời, lại càng không dám nhìn về hướng ánh trăng. Sói là kẻ hèn nhát.

Hắn cứ co rúc người vào một góc trong căn phòng tối, trông thật đáng thương. Tôi vẫn cứ đi lung tung quanh căn phòng của mình, chỉ vì hắn buột tôi phải ở đây. Hắn khóc? Tôi nghe thấy tiếng nấc. Hắn vẫn cuối gầm khuôn mặt trên đầu gói, bóng tối quanh hắn như dày hơn, tối hơn, đáng sợ hơn vài phần.

Tôi đến cạnh, ngồi cùng hắn. Chẳng có tia sáng nào quanh đây và tôi đã quen với bóng tối. Tiếng nấc vẫn đều và thật nghẹn ngào. Hắn như một đứa trẻ vừa đánh mất niền tin, và hơn cả là vụt mất tình yêu, thứ hắn chỉ vừa mới chập chững cảm nhận được. Đau lắm, tôi biết, hắn đã giống như tôi, nhưng sao tôi chẳng thấy vui một tẹo nào? Tôi vỗ về hắn như một đứa em ngây dại mới lần đầu thất tình.

Hắn ngã đầu lên vai tôi, đây là lần đầu tiên tôi và hắn ở gần nhau như thế, mặc cho chúng tôi chỉ là một, dù có phân định như thế nào thì tôi vẫn là cái bóng. Hắn đã thôi không khóc nữa, nhưng nước mắt vẫn rơi, thấm ướt cả bã vai tôi.

- Làm một cái bóng chắc không đau lắm đau nhỉ?

Hắn hỏi một câu hỏi ngốc nghếch chưa từng có. Thử hỏi, là cái bóng có đau không? Có đấy, tôi thấy đau rát trong lòng khi chính hắn cảm thấy đau, và có lẽ trước đây hắn cũng đã đau đớn thay cho tôi rất nhiều. Hay để hắn sống hết kiếp người này đi, ganh đua làm chi với chính mình ở sự tồn tại của bản thân?

Sói lang thang giữa thành phố chật bóng người, lướt qua nhau, sói lọt thỏm nơi dòng người huyên náo. Có ai sợ sói không? Có ai ghét sói không? Không. Sói đã chẳng còn là sói để ai phải nể sợ, kính trọng.

Hắn bước đi chơi vơi với bước chân như quỵ ngã. Lang thang, tôi lang thang cùng hắn. Tôi chợt thẫn người khi nghe thấy tiếng gọi quen thuộc tôi hằng nhung nhớ, em vẫy gọi hắn, mà hắn vẫn bước đi, vô hồn. Hay hắn cố cấm đoán tôi nhìn thấy em?

Không. Hắn đã dừng lại, trong cái nắm tay bất chợt của em giữ hắn lại, hắn nhìn em một cách khó hiểu, như hắn đã lãng quên em. Hắn nghi hoặc nhìn về phía tôi.

- Sói có sao không? Nghe nói Sói không khỏe.

Em lên tiếng hỏi thăm, ánh nhìn chăm chú quan sát thật kĩ trên khuôn mặt lạnh nhạt của hắn. Giá như em có thể nhìn tôi như thế trong một vài giây thôi tôi cũng vui rồi. Tôi muốn chạm đến em, đôi tay này muốn vỗ về khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn đã không còn hay cười của em. Tôi khẽ sững sờ khi cảm giác ấm nóng chảy truyền qua da thịt, em chăm chú nhìn tôi có phần lo lắng.

Hắn, qua tấm gương, nhìn về tôi mĩm cười, hắn cho tôi một chút thời gian để ở cạnh em, để yêu em, và tạm biệt em. Lúc này, tôi bỗng dưng chợt nhớ về cô ấy. Tôi khẽ cười, hắn cất bước rời đi, như một lời hứa, không phiền đến tôi.

Em cùng tôi rong ruổi suốt cả ngày dài, em mĩm cười rất vui, rất tươi, như trước đây, trước cái lúc em bỏ tôi đi. Nhưng tôi vẫn yêu em, dù qua thời gian, nó nhạt nhòa và nguội lạnh đi ít nhiều. Như ước nguyện, tôi và em đã cùng nhau đi qua hết cả ngày dài, qua cả hoàng hôn muộn, bước vào bóng tối. Em dịu dàng hôn lên má tôi, cảm giác nóng rang chạy dọc khắp cả người, một cảm giác mà từ lâu tôi đã không cảm nhận được. Tôi đáp lại em bằng một nụ hôn lên trán, đó là giới hạn mà tôi sẽ không vượt qua, vì tôi đã không còn cơ hội để yêu em.

- Sói rất thích bầu trời.

Tôi ôm siết em vào lòng, cảm nhận sự tồn tại của em tại thời khắc này, muốn chắc rằng lần này em không bỏ tôi đi. Dù đó có là sự níu kéo muộn màng của riêng tôi.

- Sói có yêu em không?

Đã từng. Nhưng bây giờ, tôi có yêu em không? Tôi hoang mang với mớ hồ nghi trong lòng. Em nhìn tôi, chờ đợi câu trả lời trong sự mong mõi, tôi chỉ biết bối rối quay mặt đi, thật tình tôi cũng không biết nữa, em hiểu cho tôi có được không?

- Có, đã từng, rất yêu. Nhưng em biết không, với Sói, em vĩnh viễn là Bầu trời, Sói không bao giờ với tới. Sói chỉ là Sói_Một kẻ hai lòng.

Giọt nước mắt lặng lẻ rơi khỏi khóe mắt em. Đôi vai nhỏ bé của em run lên, tiếng nấc nghẹn bị em chôn dấu, bất chợt vang lên, như oán trách tôi vô tình. Em ghét tôi? Giá như được thế, em chỉ việc cẳm ghét tôi thôi, được không?

Em rời đi với nụ cười gượng ép trông thật buồn. Nhưng lần cuối cùng, em chạy đến ôm siết tôi vào vòng tay run rẫy, đây sẽ là lần cuối cùng em ôm lấy tôi như thế. Em mĩm cười tươi vui thay cho lời giã từ không đủ cam đảm để nói ra, có lẽ em sẽ bật khóc mất. Và tôi cũng không đủ dũng khí mà quên em đi, thật may có phải không?

Khi em dần biến mất vào bóng tối, tôi muốn chạy đến, lần sau cùng, tôi đưa em về nhà trong dự bình an. Nhưng khó có thể, tôi từng chút một biến mất vào bóng tối, khi hắn bước đến với nụ cười trên môi, xuyên qua người tôi. Tôi không đủ cứng cõi để bước ra khỏi cuộc đời em.

Sáng sớm, sương phủ mờ cả bầu trời. Hắn dắt tay cô ây đi dạo quanh thành phố tĩnh lặng hiếm hoi. Hắn lướt qua em như người xa lạ, tôi lướt qua em như một cơn gió thi thoảnh quanh bầu trời, cô ấy nhìn em. Bước đi. Có những ngã rẽ không chung đường đâu em, rồi em sẽ hạnh phúc hơn bây giờ.

Sói là kẻ hai lòng. Vì tôi chỉ yêu riêng mình em, một tình yêu bi lụy, ray rứt và khốn khổ. Vì hắn chỉ yêu riêng mình cô ấy, một thứ tình yêu ngông cuồng, mạnh mẽ, và... có đôi chút hoang dại. Sói là kẻ hai lòng, em biết không? Cô ấy biết rồi, nhưng vẫn yêu Sói đấy em à. Nhưng em đừng yêu Sói, vì Sói là kẻ hai lòng.

Want your business to be the top-listed Government Service in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address

Hanoi
Hanoi