06/07/2019
Ngày mai trời sẽ lại xanh
Ngày mai nắng sẽ ngọt lành trên cao
Chuyện nay buồn đến cỡ nào
Rồi mai cũng hoá... tầm phào mà thôi 🌼
-st-
Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Góc nhỏ của Thu, Library, Hanoi.
06/07/2019
Ngày mai trời sẽ lại xanh
Ngày mai nắng sẽ ngọt lành trên cao
Chuyện nay buồn đến cỡ nào
Rồi mai cũng hoá... tầm phào mà thôi 🌼
-st-
28/05/2019
Là một bà đồng nát chính hiệu chuyên thơ thẩn lượm lặt đủ thứ + thêm cái tính dấm dúi hay tiếc rẻ chẳng chịu vứt gì đi, góc này là nơi mình cất những mẩu vụn vặt mình thu lượm được từ thế giới ngoài kia 🔆
28/05/2019
Vào thời điểm này trong năm, bằng cách này hay cách khác, nỗi buồn thường ghé qua & vô tư ở lại bên tôi trong 1 khoảng thời gian dài.
Tôi đã kể em nghe về phát hiện đó của mình. Ngày hôm nay em ngồi trước mặt tôi, gục mặt vào tay tôi mà khóc, trước khi tôi kịp nhận ra nước mắt cũng đang lăn dài trên má mình; nói thương tôi, trước cả khi tôi chợt nhận ra mình đáng thương đến nhường nào.
Mắt tôi long lanh, mặt tôi nóng bừng và tê dại. Bao sự nhẫn nhịn & điềm tĩnh bỗng chốc hoà tan theo những dòng nước mắt nóng rực mặn chát, trôi chảy cả mọi ấm ức trong lòng. Tôi thấy mình yếu đuối. Nhưng tôi cũng thấy mình được vỗ về.
Em không nói tôi phải mạnh mẽ lên. Em nói tôi hãy giãi bày hết lòng mình, tự giải phóng cho mình khỏi những mệt mỏi tôi trót mang. Vì suy cho cùng, người ích kỷ không thể trách người khác ích kỷ với mình được.
Tôi thương, nhưng lòng thương không đồng nghĩa với lẽ đương nhiên, & con người ta luôn nên biết - mình có gì?!
28/05/2019
Lại là 1 tấm film lỗi nhưng không biết sao mình thấy cưng lắm. Rất là "mình" (full of Thu). Từ bữa qua lúc nhận ảnh mình cứ ngắm mãi & trong lòng trào dâng nhiều cung bậc xúc cảm của niềm yêu cùng 1 chút mộng mơ.
Đối với riêng mình mà nói thì tháng 5 này cũng đánh dấu chấm hết nửa năm 2019 luôn (dù mình vốn là người tính t/g theo lịch âm) và cái nửa năm này cùng mớ drama của nó thật sự đã làm tốn của mình khá nhiều thời gian/ nước mắt/ tâm tư/ tiền bạc/... 4 tháng sống trong những trạng thái đối nghịch cực độ cùng những quyết định siêu siêu ngu ngốc & 1 tháng để tự rehab. Việc ôn thi đã giúp mình chuyển hướng sự tập trung phần nào; khác hẳn với năm ngoái khi vừa ôn thi vừa khóc vì stress và depression nên không học được gì hết. Và cũng chính điều này đã giúp mình nhận ra rằng cách nhìn nhận sự việc của mình đã có nhiều thay đổi nên thái độ của mình với những drama đang tiếp diễn cũng mạch lạc & tích cực hơn rất nhiều —— mình quyết định take up lại 1 vài thói quen cũ mà mình nghĩ là sẽ giúp mình có nếp sống khoa học hơn hiệu quả hơn. Sẽ không dễ đâu nhưng cứ thử coi đó là 1 thử thách nhớ :)) đã có 1 vài ideas cần đc lên plan rõ ràng. —— Và mình biết kiểu nói chuyện chêm TA này khiến nh người khó chịu nhưng đó là cách thể hiện khiến mình thấy thoải mái nhất lúc này nên là f*k it all mình viết cho mình thôi ——
and, finally, 🎉
Mùa hè 🔆của mình chính thức bắt đầu rùi nè các cậu 🌼🥰
09/12/2017
Người ta bảo trong ngày có hai khoảng thời gian mà con người sống thật với lòng mình nhất, nếu không muốn nói là nhạy cảm nhất, ấy là khi chập tối & lúc nửa đêm. Chứ mà gặp hôm trời mưa lâm thâm âm u từ sáng tới chiều như này thì chỉ cần ai động đúng chỗ ngứa thôi là lăn ra deep ngay được ý chứ :))
Vô tình lướt qua cuốn lịch lẩm bẩm tính còn 3 tuần nữa là lại hết năm rồi. Khoảng thời gian này trong năm khi nào cũng thấy vội vàng, nhìn đâu cũng thấy vội vàng mà tâm tư thì dọc ngang nguệch ngoạc.
Mới đó còn ngồi hát "wake me up when September end" quay qua quay lại giờ newfeed đã lại ngập ngụa trong "Back to December" rồi ý. Mấy cái To_do_list thì toe toét nét chì, nét bi; gạch xóa nhiều hơn tích đỏ :)) Mấy cuốn sách ngổn ngang trên giá trên giường cuốn nào cũng ngậm bookmark chỉ là chưa rõ khi nào cô chủ mới vượt qua được cơn lười và nuôi đủ mood để tập trung đọc tiếp. Một vài cuộc hẹn bỏ ngang; Một vài mối quan hệ không nông không sâu; Một vài câu chuyện không đầu không cuối... Cứ mỗi khi gần tới 1 cái mốc thời gian nào đó lại cảm thấy như mọi thứ xq bị dồn đống lại, tắc nghẽn, ngổn ngang.
Nếu là ngày trước, sẽ mải miết lao đi hay dùng tất cả những nỗ lực vốn hữu hạn của mình mà chạy đua vs thời gian để giành giật thêm vài ba phần thành tích mà ta vẫn tưởng là thước đo cho sự hoàn thiện bản thân sau mỗi chặng đường; nhưng sau cùng vẫn thấy sao mà chật chội thế, vẫn thấy thời gian là k đủ, mọi thứ là k đủ. Người ta cứ cố “nốt”, thử “nốt”, mà “nốt” là cái gì cơ?! Vớt vát cái sự “nốt” ấy 1 cách tham lam có đem lại sự thoả mãn, hay vẫn chỉ là những nuối tiếc & cảm giác thiếu cân bằng!? Vậy nên là dù cố thế nào, vẫn mãi nằm ôm 1 bụng khó-ở bao năm không lối thoát, giống như 1 đứa bị táo bón kinh niên ấy.
Nên thôi kệ nta hối hả đi, mình thích ngồi đây từ tốn sắp xếp lại mọi thứ hơn, nghĩ lại 1 chút về những nơi đã đi qua, những người ta đã gặp, nhặt nhạnh những mẩu chuyện trên đường, xếp lại cho ngăn nắp những suy tư dang dở... Có ai mà ở mãi trong 1 cái nhà bẩn & lộn xộn đc đâu cơ chứ. Chỉ là, đôi khi vẫn thấy mình k đủ dứt khoát để buông bỏ vài món cũ kĩ thừa thãi; đôi khi vẫn lạc trôi trong những dòng suy nghĩ k mạch lạc, đứt đoạn, miên man. Nên chắc là sẽ không thể nào mà nhanh được :)) nhưng trong lòng lại thấy ấm lạ và nhen nhóm chút niềm vui. Phải chăng khi mình biết mình nên làm gì thì mọi thứ k còn nặng nề phù phiếm nữa... Thèm 1 ấm trà & rúc rúc ủ ấm đôi chân lạnh này ghê í
23/08/2017
Hôm qua, khi xem lại Before Sunset, mình đã bị ám ảnh bởi một khái niệm về thời gian mà Jesse nhắc tới khi trả lời phỏng vấn về ý tưởng cho cuốn sách mới của mình ngay đoạn mở đầu phim; rằng:
- Sẽ có những điểm hội tụ của thời gian khi mà chúng ta cùng lúc tồn tại ở 2 hay nhiều thời điểm
– that “Inside a moment is another moment and it happens simultaneously”
Hiểu một cách máy móc thì nó là sự giao thoa giữa hai khoảng khắc, mà thường là ký ức và hiện tại, khi não bị chấn động bởi các sự việc mang tính chất ám ảnh và có sự tương đồng làm kích thích chức năng so sánh liên tưởng của não bộ gây ra ảo giác về mặt không gian.
Đơn giản hơn mà nói, thì ta chỉ tập trung vào các chi tiết khác mà bỏ qua ý niệm về thời gian, hay – dấu vết của thời gian dường như đã bị xóa khỏi tiềm thức khiến mọi ký ức bỗng trở nên vô cùng sinh động và quen thuộc; quen thuộc như chính cái cách Jesse & Celine sải bước chân của họ bên nhau dọc theo các con đường của Viena hay tại thời điểm này là Paris mơ mộng để tìm về - à không, để một lần nữa rung động, nối dài những khao khát cùng một chút phiêu lưu hòa cùng âm hưởng của sự giao thoa giữa hai tâm hồn với tất cả sự hồn nhiên và chân thành như họ đã từng 9 năm về trước.
Mình đã từng đọc được đâu đó một câu quote như này
“You know what is sexy”?!
– “A real conversation”
Với Jesse, Celine chính là cô gái trong mơ mà anh luôn mải miết đi tìm. Và mình đoán chắc rằng trong mắt Celine, Jesse cũng chính là người đàn ông quyến rũ nhất. Tại sao ư?! Cứ nhìn cái cách họ trò chuyện và trao nhau những nụ cười ấy, chính từ những ánh mắt chứa chan bao cung bậc cảm xúc, khi hạnh phúc, khi bối rối, lúc rạo rực, nhưng lại cũng vô cùng kín đáo như thể tất cả còn nguyên vẹn như mới chỉ ngày hôm qua.
Thử hỏi có bao nhiêu người trong cái thế giới của bạn, là thế giới của bạn chứ không phải là cả cái xã hội hỗn độn ngoài kia đâu, có thể cùng bạn nói những câu chuyện đủ sâu, đủ tầm và thẳng thắn chia sẻ những quan điểm sống, tán thành hay đối lập, người mà bạn có thể nói tất cả mọi thứ với họ mà không e dè, không cần suy nghĩ, thậm chí không có cả một dấu chấm ngắt đoạn trong câu chuyện của họ, cứ vậy mà trải ra miên man. Đó không phải là vì thế giới của hai người giao nhau, đó là khi họ cùng sống trong một thế giới riêng họ, khi mà tất cả các khái niệm về không gian & thời gian mà ta vẫn được dạy đều không còn đúng nữa. Nếu câu trả lời là Có, thì bạn thật sự rất may mắn và hạnh phúc đấy.
Mình đã thật sự không hề nhận ra quan điểm này khi xem phim lần đầu tiên dù thông điệp đã đc lặp đi lặp lại nhiều lần ngay cả khi hai người ngồi bên nhau trong một quán cafe và miên man nói về cuộc đời mình, về việc “tobe in the moment”. Không cần bất cứ sự nhấn mạnh, cầu kỳ hay kịch tính nào tô điểm, Jesse & Celine đã “sống hết mình với thực tại”. Quá khứ tại Viena & hiện tại ở Paris là sự giao thoa, chính là khoảnh_khắc_trong_khoảnh_khắc mà Jesse nhắc tới. Người con gái đi bên anh trong hiện tại gợi anh nhớ tới người con gái mình từng mong nhớ khát khao trong quá khứ, và thật may mắn thay khi mọi xúc cảm vẫn vẹn nguyên.
Đó không chỉ là một câu chuyện về một thứ tình cảm cao hơn tình bạn & đặc biệt hơn tình yêu. Đó còn là sự lựa chọn, là cách ta dung hòa giữa hiện tại & quá khứ - một cách sống của những kẻ thích mộng mơ
23/08/2017
[23.08.14]
Cô ấy có 1 niềm trăn trở rất lớn, nó tiếp diễn hàng tuần, nhất là vào những tối thứ 6 hay chiều thứ 7. Mà hôm nay lại là 1 tối thứ 7. Cho nên niềm trăn trở đã chín thành 1 nỗi buồn không tên.
Lượt lên lượt xuống danh sách bạn bè, giữa 4 bức tường, xung quanh cô ấy chỉ có tiếng quạt kêu và 1 list nhạc đã cũ lục được từ chiếc ổ cứng già nua vừa chết 2 hôm trước
Cô ấy thèm ra ngoài vào buổi tối mà k phải vì công việc, một cuộc nói chuyện không đầu k cuối nhưng có trọng tâm, lượn phố và ăn 1 vài món ven đường. hoặc làm quen với 1 người lạ. hoặc nói chuyện với ai đó mà tỉ năm cô ấy k liên lạc. hoặc 1 cuộc hẹn hò 100k cũng đủ làm nguôi ngoai đứa trẻ con đang vòi vĩnh bên trong cô ấy. Cô ấy mới 20 tuổi vài ngày và vẫn còn ham chơi lắm.
Nhưng cô ấy lại k thích làm bất cứ việc gì 1 mình cả: không thể đi ăn 1 mình, đi chơi 1 mình, đi xem phim 1 mình, đi shopping 1 mình... như các bạn. Vậy nên cô ấy trăn trở lắm.
Đó là câu chuyện của hoocmon. cô ấy thèm 1 buổi tối ra đường với ai đó giống như bà bầu thèm ăn canh bánh đúc giữa đêm. Cô ấy muốn kể cho họ nghe những thứ hay ho xung quanh cô ấy và nghe họ kể về mình. "How I met your mother" hay "Roomate" đã gieo vào cô ấy bao thứ cảm xúc rồi lại bóp nghẹt cô ấy cùng lối sống thờ ơ bao năm qua. Cô ấy đã k còn đủ kiên nhẫn và trơ trẽn đi đến trước mặt ai đó với câu hỏi quen thuộc "tối nay đi chơi nhé" rồi đợi ng ta trả lời. Quá xa xỉ và tàn nhẫn !!!
Khi trăn trở cô ấy hay tự biến mình thành tội đồ với trăm ngàn những giả thuyết và câu hỏi. Nhưng cô ấy k phải là 1 tín đồ của Chúa nên k thể xưng tội mà tự giải thoát cho mình. Có đôi khi cô ấy hối hận, vì những quyết định bộp chột chỉ để thỏa mãn cái thói kiêu ngạo thích tự do tự tại của mình.
Có đôi khi cô ấy ước có 1 đứa bạn sống cạnh nhà.
10/05/2017
1. Lần thứ 3 được tặng hoa - 1 ôm cúc_họa_mi xinh đẹp - một lời nhắn giản đơn xanh mát bạc hà.
Nó giống kiểu "ừ thì tự nhiên nhớ em" (dù ngày nào cũng mài mông cạnh nhau) :") Và con nhỏ cứ ngây ngất trong niềm hạnh phúc. Ngắm nghía mãi, vuốt ve mãi niềm yêu bất ngờ nhỏ bé mà sóng sánh đong đầy.
Giống như 1 cơn mưa mùa hạ. Cúc họa mi đã tưới mát cái thói quen yêu thương khô hạn. Để trong giấc mơ đêm qua, bà mụ lại dạy em bài học từ thuở ngây thơ về những nụ_cười.
Vì nhớ, vì thương, vì đã ở bên nhau như 1 thói quen rồi chợt ngắm nghía, chợt lại yêu... mà cũng chẳng vì lí do gì cả :") hoa rồi sẽ tàn nhưng hp nhỏ bé khi đó là mãi mãi.
-Gom góp những điều giản dị, vào lòng-
2. Linhlinh bảo, chỉ cần 1b hát cứ lặp lại trong đầu thôi cũng đủ ám ảnh mà mất ngủ rồi.
Còn mình thì luôn thấy nta thật đẹp khi họ say sưa với niềm đam mê của mình. Phút xiêu lòng chưa bao giờ bảo rằng nó sắp đến cả :)))) nó cứ tự chiếm lấy ánh mắt, chiếm lấy nụ cười không dứt dù là ở 1 nơi không có gì lấy làm đặc biệt.
"Nụ cười thân thương, dịu dàng ánh mắt khi anh gặp em
Và có lẽ em yêu anh là như thế..."
10/05/2017
"Có không giữ, mất đừng tìm"
Summer là 1 cô gái dũng cảm và thông minh. Cô ấy biết lựa chọn trk khi kẻ khờ dại kia trở nên ích kỉ và "take her for granted". Anh ta may mắn vì vẫn đc sục sôi trg bứt rứt và tiếc nuối, và đc tiếp tục sống sinh động đầy cảm xúc (dù k tích cực) như khi cô còn ở bên.
Summer đã cho Tom rất nhiều. Đừng thiển cận mà vội trách cứ Summer bởi dù yêu nồng nhiệt tha thiết và rộng lượng đến đâu đi nữa, không ng con gái nào chịu đựng đc cái im_lặng ích kỉ ấy. Càng yêu họ lại càng khao khát càng cố gắng đưa ty ấy trở nên sâu sắc hơn tinh tế hơn. Im lặng để tận hưởng khoảnh khắc là nghệ thuật. Nhưng thói quen im lặng lại là bức tường ngăn trở mọi nỗ lực vun đắp tc. Cứ im lặng thì hiểu nhau như nào, thương nhau như nào đc. Bài hát thích lắm nghe mãi còn nhàm. Yêu thương lắm mà k nuôi dưỡng sao còn giữ đc cx mãnh liệt nhất quán như thuở ban đầu. Một thứ ty không phát triển cũng chẳng khác nào đã chết. Vậy nên Tom ngu ạ, cái sai của anh là chỉ muốn giữ bo bo mọi thứ y xì, là cái cách anh "cứ thế này thôi là đủ"... yêu nhau, trân trọng nhau thì nỗ lực từ 2 phía chẳng là thừa. Ty như thế chẳng bh là "đủ" nhưng luôn nồng nàn và bền chặt.
10/05/2017
Bình minh miền đất mặn.
Ảnh chụp bằng LG G4 cam thường 16.0 vào 5:00 sáng một ngày cuối tháng 2/2016
Vô tình đặt chân tới vùng đất ấy, nơi mà người dân vẫn thường trêu nhau là chỉ có 2 mua nắng, cái nắng mặn mòi như mùi đất ngấm muối biển bao đời nay đã nuôi dưỡng nên những trái dừa xiêm nước trong ngọt lịm; cái nắng đã tô thêm vẻ rắn ròi nồng hậu cho những con người lam lũ cân cù.
May mắn được ngủ lại đây một đêm, bị đánh thức bởi tiếng còi hú từ những xalan hàng tấp nập và choáng ngợp trước vẻ lộng lẫy của mặt trời Bến Tre.
Nhân buổi sáng sớm trời quang, gió mát bèn đi bộ dọc con đường ven sông Tiền, qua khách sạn Việt Úc tới Bảo tàng tỉnh liền bấm máy gọi chú L xin một bữa cafe cám ơn vì một ngày dài thú vị bữa qua được chú dẫn đi rong ruổi.
Chú L - một người chú/ một người bạn. Con người mà dám từ bỏ biết bao cơ hội tu nghiệp nước ngoài, từ bỏ Sài Gòn hoa lệ với con đường lợi danh rộng mở, từ bỏ cả cuộc sống cá nhân của mình để về chốn quê buồn này, làm một ông Giám đốc bảo tàng "quèn" quanh năm ra vào giữa bốn bức tường vàng rêu làm bạn với mấy giàn cây cảnh chỉ vì một tình yêu với nghệ thuật, muốn gìn giữ nghệ thuật. Chuyện về ông thần_giữ_đền ấy còn nhiều, không phải qua hơi cồn hơi men nơi miệng ổng mà đặc biệt hơn, từ chính những con người xung quanh ổng, những vị khách đáng mến vô tình ghé qua trong chuyến hành trình. Con người với tấm lòng trung trinh đó sống không chỉ với cái TÂM, mà sống có TẦM, sống cho người ngoài biết nể. Thật hiếm còn.
Ly cafe 1 phần cốt 3 phần sữa đặc trưng của dân miền Tây uống vào lợm họng như đang ăn sữa đặc. Vậy mà dân ở đây họ mê. Ngồi lê la dăm ba cậu chuyện buổi sớm đợi tới ca làm uống 2, 3 ly là việc hết sức bình thường. Lâu lâu dặm mồm thì làm ly nước lọc. Mà nước ở đây giờ cũng mặn mòi. Trước chơi bời người ta bỏ thêm muối vô ly cafe/ vô ly nước để uống cho sướng cái đầu lưỡi. Giờ thì cả nước tinh khiết đóng chai của mấy nhà máy lọc nước trong vùng qua dăm ba chục lớp mà vẫn lợ mùi biển. Các anh kể, anh mắt nhìn xa xăm thoáng chút buồn.
Viết tới đây chợt nhớ ra thêm nhiều chuyện hay. Những mảnh ghép của bức tranh miền Tây, bức tranh Bến Tre hiện ra rành mạch sinh động như mới ngày hôm qua vậy.
Ôi ước gì được về lại đó, được trốn giữa mạch vườn nhỏ, thêm bộ bàn ghê, vài cái ly, dăm ba cái chén, thêm dăm chai rượu chuối hột cùng bát lạc rang húng lìu; đĩa rau củ luộc chấm kho quẹt đặc trưng; bữa nào hên được thêm vài đôi đuông dừa ngâm mắm ớt, hay cầu kỳ hơn thì chao bơ hành vàng ruộmmm (chỉ tưởng tượng thôi đã ngửi thấy mùi kho quẹt, mùi đuông béo ngâyyyy rồi ý)... Bên mâm cơm đãi bạn bình dị, các anh các chị tán chuyện thị phi, chuyện đời tao, chuyện tình em; gõ thêm vài phách ngâm câu đối, mời nhau đong đưa ly nghĩa tình. Ôi những kẻ mông mơ, những kẻ luôn bất mãn với đời, những kẻ trăm năm vẫn thèm khờ dại... Chuyện đời anh... Chuyện tình em...
Ngoài kia
Hoàng hôn buông trước ngõ
Tiếng ca vương ngọn dừa