Đọc Truyện Online

Đọc Truyện Online

Share

Fanpage truyện tình cảm/ ngôn tình hiện đại...

Photos from Đọc Truyện Online's post 09/10/2021

Ca sĩ phèn nhất Việt Nam là ai?

Vài năm lại đây, có rất nhiều ca sĩ trẻ thành công nhanh chóng và tạo dựng tên tuổi với những bản hit được người nghe đón nhận. Và có thể bạn không tin nhưng “Jack” tác giả của những ca khúc “Hồng Nhan”, “Bạc phận” “Em gì ơi”… lại được gắn với biệt danh mà không ai mong muốn đó là chàng “ca sĩ phèn nhất Việt Nam”.

Trịnh Trần Phương Tuấn, thường được mọi người biết đến với nghệ danh là Jack. Anh chàng là một nam ca sĩ kiêm sáng tác nhạc, rapper người Việt Nam. Trong suốt sự nghiệp của mình, anh chàng ca sĩ trẻ này đã nhận được 5 giải Làn sóng xanh, một giải Mai Vàng, bốn giải Zing Music Awards và một giải WeChoice Awards.

Không chỉ vậy, anh chàng còn được trao giải thưởng Nghệ sĩ Châu Á mới xuất sắc nhất ở lễ trao giải Mnet Asian Music Awards 2019, chiến thắng ở hạng mục Video âm nhạc hay nhất tại giải thưởng Truyền hình châu Á 2020 và giải Nghệ sĩ Đông Nam Á xuất sắc nhất tại MTV EMA 2020.

Tuy giành được nhiều giải thưởng và có một lượng fan khổng lồ nhưng anh chàng lại bị nhiều người chê là “phèn”.

Đầu tiên đó là nhiều người cho rằng ngoại hình của Jack quá phèn. Bởi trong những ngày đầu khởi nghiệp, anh chàng đã chọn cho mình một lối đi đậm chất “miền quê sông nước”. Có thể kể đến đó là 3 bản hit đầu tay gồm Hồng Nhan, Sóng Gió, Bạc Phận được quay theo bối cảnh miền tây sông nước và tạo hình của Jack hầu như đều là 1 anh nông dân chân lấm tay bùn.

Các kiểu trang phục cũng như tóc tai của Jack trong những MV này bị khán giả cho là sến súa và khá quê mùa. Cho dù các MV về sau được anh và ekip đầu tư kỹ lưỡng hơn về concept, phục trang nhưng nhiều người cho rằng anh vẫn còn “phèn”, chưa thể thoát ra được.

Thứ hai chính là chất giọng và cách luyến láy của Jack. Jack được đánh giá là có chất giọng khá lạ so với các ca sĩ trên thị trường hiện nay. Tuy nhiên, chất giọng của anh vẫn bị nhiều người chỉ trích là “một màu”, luyến láy thiếu chuyên nghiệp…

09/10/2020

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 3: Thằng bé ở quán bar

Năm năm sau. Tại hành lang tầng cao nhất quán bar Eton.

Nịch Tịch hầu hạ chủ đầu tư uống rượu cả một đêm, đầu đau muốn nứt ra, vốn định tìm một chỗ yên tĩnh để tỉnh rượu chút không ngờ lại đụng mặt Thường Lị, vì vậy chỉ có thể xốc lại tinh thần chào hỏi cô ta: "Chị Thường có việc gì à?"

"Ninh Tịch, chị hỏi, có phải là em đăng kí tham gia thử vai nữ chính của Thiên Hạ đúng không?"

"Dạ đúng, sao thế?"

"Ngày mai em không được đi!"

Thường Lị cũng coi như người quản lí của cô, thế mà lại suốt ngày ngăn cô đi thử vai tại các công ty giải trí hàng đầu. Lần này Ninh Tịch cũng không bất ngờ, chỉ hơi nhướng mày hỏi: "Lý do?"

"Em giấu chị rồi tự chủ trương còn dám hỏi lí do? Công ty đã sắp xếp để Tuyết Lạc đi thử vai rồi em còn không biết sao?"

"Chuyện của em với chuyện công ty sắp xếp hình như chẳng có gì mâu thuẫn với nhau." Ninh Tịch cười mà như không nhìn cô ta: "Ninh Tuyết Lạc bảo chị đến tìm tôi sao? Chẳng lẽ cô ta sợ một diễn viên hạng bét như tôi cướp được vai của cô ta sao?"

"Cô có bản lĩnh cướp vai của Tuyết Lạc? Nói vớ vẩn! Tôi nói cho cô biết, đừng phí công vô ích, bộ phim lần này Ninh gia đã đầu tư ba nghìn vạn, ngầm chỉ định cho Tuyết Lạc rồi!"

"Nếu thế chị còn lo lắng cái gì?"

"Cô là là nghệ sĩ dưới trướng của tôi, phải nghe tôi sắp xếp!" Thường Lị ra vẻ đương nhiên nói.

"À, hóa ra chị Thường cũng biết tôi là nghệ sĩ dưới trướng của chị cơ đấy."

"Ninh Tịch, tôi không rảnh để mà cãi nhau với cô, nếu cô rượu mời không uống, thích uống rượu phạt thì cũng đừng có trách tôi!"

Vừa dứt lời, Ninh Tịch đã cảm thấy một lực mạnh mẽ xông tới, bất ngờ không kịp đề phòng khiến cô bị đẩy tới kho hàng trên tầng cao nhất của quán bar, đồng thời di động cũng bị cướp đi.

"Ầm" một tiếng, cửa bị đóng lại.

..

Tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng xa.

Biết là có gào thét cũng vô ích nên Ninh Tịch im lặng không nói một lời, sắc mặt hờ hững theo cánh cửa trượt ngồi xuống đất.

Lúc cô mới vào công ty thì Ninh Tuyết Lạc còn thu liễm một chút, cùng lắm cô ta chỉ để Thường Lị sắp xếp cho cô một vài vai phản diện độc ác không quan trọng, gần đây cô ta lại càng ngày càng quá đáng, ngay cả thủ đoạn cấp thấp như vậy cũng dùng tới...

Nếu không lấy được vai diễn này thì cô phải nghĩ cách rời khỏi công ty giải trí Tinh Huy.

Đang nghĩ lung ta lung tung đột nhiên bên tai truyền đết một loạt tiếng vang nhỏ xíu.

Chẳng lẽ có chuột?

Ninh Tịch lần theo hướng âm thanh nhìn, sau đó liền sửng sốt.

Phía sau một đống thùng gỗ, cô nhìn thấy một đứa bé trai...

Đứa bé kia nhìn bộ dáng khoảng chừng bốn, năm tuổi, mũm mĩm đáng yêu vô cùng, vừa trắng vừa mềm y như bánh bao nhỏ, đứa nhỏ trốn trong góc đang run rẩy, đôi mắt đen nhánh tràn đầy cảnh giác cùng đề phòng.

Chậc, sao trong kho hàng lại có trẻ con được?

Chắc không phải có vị khách nào mang con đến đây chứ?

"Này, bánh bao nhỏ, con là ai? Vào đây bằng cách nào?"

"Lén chạy vào sao?"

"Cũng bị nhốt sao?"

"Ăn kẹo không?"

..

Hỏi một lúc đứa bé kia vẫn không nói tiếng nào, chỉ càng run rẩy hơn trông giống như một con cún nhỏ bị dọa sợ.

Vì vậy Ninh Tịch cũng không hỏi tiếp nữa, dù sao cũng chẳng liên quan đến cô.

Một lớn một nhỏ, mỗi người chiếm một góc phòng im lặng ngồi ngây ngô với nhau.

Đột nhiên bóng đèn trên đỉnh đầu lóe lên một cái, rồi tắt ngúm.

Trong bóng tối, Ninh Tịch tựa như nghe được thanh âm kẽo kẹt, nghe kĩ một chút mới phát hiện nghe giống như tiếng hai hàm răng đánh vào nhau.

Ninh Tịch bật cười, mở miệng nói với bánh bao nhỏ: "Sợ tối à?"

Tiếng kẽo kẹt dừng lại một chút rồi kêu to hơn.

Ài, sao lá gan lại bé thế chứ?

Ninh Tịch phủi mông đứng lên, đi về phía đứa nhỏ...

09/10/2020

Truyện: Chọc tức vợ yêu - Mua một tặng một

Chương 2: Dã chủng của người đàn ông lạ mặt

Nói cho mày hay! Tối đó mày uống rượu do tao chế, đừng nói dục cầu bất mãn, tao đã có lòng tốt tìm cho mày hai tên cao to rồi, ai ngờ mày lại không biết tốt xấu, tự dưng đi chui vào phòng của thằng nào đó, đã thế còn không chút khách khí cùng người ta..." Ninh Tuyết Lạc chán ghét mở miệng: "Anh Diễn có lòng tốt, sợ mày tỉnh dậy không chịu nổi nên mới nói người cùng mày tối hôm đó là anh ấy thôi!"

"Mày..." Ninh Tịch tức run lên, nghe tới đây, cô không nhịn nổi nữa, liền bóp chặt lấy cổ tay Ninh Tuyết Lạc: "Sao mày lại làm thế với tao? Tại sao! Mày hại tao như thế còn chưa đủ sao?”

Ninh Tuyết Lạc mới đầu còn câng câng lên, định đẩy Ninh Tịch ra, đúng lúc đó lại thấy Tô Diễn phía sau Ninh Tịch, giọng điệu lập tức nhũn xuống, tỏ ra điềm đạm đáng yêu: "Chị, em biết em sai rồi, chị muốn đánh muốn mắng em thế nào cũng được, nhưng đừng trách anh Diễn..."

Ninh Tịch ngẩn ra, ngay sau đó, lại thấy Ninh Tuyết Lạc tự nhiên ngã lăn ra đất, trông như bị cô đẩy vậy.

"Ninh Tịch! Em làm gì vậy......" Tiếng quở trách vang lên.

Ninh Tịch ngạc nhiên quay lại liên thấy vẻ mặt lạnh lùng của Tô Diễn.

Tô Diễn lách qua người cô, đỡ Ninh Tuyết Lạc dậy: "Tuyết Lạc, em không sao chứ?"

Cả người Ninh Tuyết Lạc như treo trên người Tô Diễn: "Anh Diễn, em không cố ý, em thật sự biết sai rồi... Chuyện thành ra thế này đều tại em có lỗi với chị..."

"Được rồi, có chuyện gì cũng có anh ở đây rồi!" Tô Diễn vỗ vai Ninh Tuyết Lạc, đưa cô lên xe: "Để anh nói rõ với Ninh Tịch."

Đầu Ninh Tịch trống rỗng, cô thấy Tô Diễn đi về phía mình, rồi lại thấy miệng Tô Diễn cứ mở ra rồi khép lại.

Anh ta nói gì đó rất lâu.

Nói về việc những năm tháng họ là thanh mai trúc mã, nói về việc anh đã đấu tranh thế nào khi yêu Ninh Tuyết Lạc, nói anh cũng tức giận khi biết Ninh Tuyết Lạc hại cô, nói về việc anh cảm thấy rất khiếp sợ và áy náy khi biết Ninh Tịch mang thai, nói anh đã chấp nhận lời xin lỗi của Ninh Tuyết Lạc...

Cuối cùng, anh nói: "Ninh Tịch, xin lỗi, anh không thể lấy em. Không phải anh ghét bỏ em vì chuyện ngày hôm đó hay đứa trẻ trẻ này, mà vì anh không thể phụ lòng Tuyết Lạc, anh cũng không thể lại lừa dối tình cảm của chính mình thêm nữa.”

Mấy tháng nay, gã đều đưa Ninh Tuyết Lạc ra nước ngoài, sớm chiều đều dính lấy nhau không rời, mặc dù bề ngoài gã vì muốn bù đắp lại tổn thương cho Ninh Tịch nên mới nhận tối hôm đó chính gã đã quan hệ với cô, nhưng từ tận sâu trong đáy lòng, gã đã sớm chọn Ninh Tuyết Lạc rồi.

Thế nên sau khi biết tin Ninh Tịch mang thai, gã không đành lòng tới Ninh gia nói rõ chuyện này với hai bác mà muốn nói rõ sự thật với Ninh Tịch trước.

"Nói vậy có nghĩa là... Tô Diễn... Ngay từ đầu anh đã biết việc Ninh Tuyết Lạc bỏ thuốc để hủy hoại trinh tiết của tôi? Vì muốn bao che cho nó, nên anh mới nói với tôi người đàn ông tối hôm đó là anh?" Ninh Tịch cuối cùng cũng tìm về được giọng nói của mình, hồn bay phách lạc nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Tô Diễn.

"Ninh Tịch, Tuyết Lạc cô ấy không cố tình, cô ấy còn nhỏ, tính tình manh động...."

"Vậy còn tôi thì sao?" Ninh Tịch ngẩng lên nhìn Tô Diễn, tràn đầy tuyệt vọng: "Các người có từng nghĩ tới tôi một chút nào không?"

Tô Diễn câm bặt, một lúc sau, hắn mới vươn tay kéo Ninh Tịch: "Ở đây nắng quá, chúng ta về nhà trước đã..."

"Đừng có chạm vào tôi..." Ninh Tịch hất tay Tô Diễn ra, cô bỗng cười phá lên.

Sống tới tận giờ, Ninh Tịch bỗng cảm thấy cuộc sống của mình như một trò hề.

Để tới được thành phố của Tô Diễn, cô đã cố gắng thi vào được đại học B.

Để lấy lòng Tô Diễn, cô từ bỏ cả ước ở làm diễn viên của mình.

Để môn đăng hộ đối với anh ta, cô từ bỏ cả cha mẹ nuôi để về Ninh gia, cả ngày chỉ biết vụng về nịnh nọt cái nhân vật được gọi là nổi tiếng này.

Cuối cùng, chỉ để đổi lại một câu: "Anh không thể phụ lòng Tuyết Lạc."

Ninh Tuyết Lạc, không chỉ chiếm lấy danh phận của cô, cướp mất cha mẹ đẻ của cô, giờ... còn cướp mất người trong lòng cô!

Ninh Tuyết Lạc còn nhỏ, làm sai có thể được tha thứ?

Vậy... Ai sẽ trả giá cho cuộc đời của cô đây?

Cô thậm chí... ngay đến cả người đàn ông tối hôm đó là ai cũng không biết!

Ninh Tịch bưng mặt, cô run lên bần bật, tuyệt vọng tới cực điểm.

Tô Diễn thấy Ninh Tịch thần tình hoảng loạn lảo đảo đi ra giữa lòng đường, gã liền vứt bỏ điếu thuốc đang kẹp trên tay, muốn đuổi theo, lại bị Ninh Tuyết Lạc ở sau kéo tay áo: "Anh Diễn, anh muốn đi đâu?"

Chính vào lúc Tô Diễn đang chần chừ, chỉ nghe thấy một tiếng động lớn vang lên, Ninh Tịch đang đi trên lối qua đường bị hất tung lên, rồi rơi xuống đất.

"Cứu người... Cứu người với... Đâm phải thai phụ rồi..."

Ánh sáng chói mắt rọi tới, Ninh Tịch thấy bóng người chớp nhoáng và hai gương mặt khiến cô phát tởm, bụng truyền đến cơn đau co rút khiến cô ý thức được một chút gì đó đang mất đi, cô chỉ chớp mắt một cái, máu tươi trên trán chảy đầm đìa, chảy dọc vào mắt cô... cả thế giới rơi vào một mảnh tối đen...

08/10/2020

Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Tác giả: Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Sủng, Hài Hước

Chương 1: Mang thai bảy tháng

Nhiệt độ nóng rực như thể nham thạch nóng chảy trong lòng núi lửa dường như muốn đốt cháy cô, thứ duy nhất có thể giải thoát cho cô chỉ có người đàn ông trước mặt.......

Bám chặt vào làn da lành lạnh như đá cẩm thạch, bản năng muốn sống trong cô cuối cùng cũng khiến cô buông tha cho sự chống cự....

Đau đớn pha lẫn khoái cảm từng chút từng chút một bốc lên, như một những đợt pháo hoa không ngừng nổ tung trong đầu cô, khiến cho cô như một con thuyền cô độc dấn thân vào biển lửa đang cháy rừng rực.....

Cảm giác bấp bênh khi chìm khi nổi, nhưng lại khó mà kiềm chế được bản thân mình chìm đắm vào đó.

"Này, cô tỉnh lại đi.... ở đây lạnh lắm, đừng ngủ ở đây rồi để cảm lạnh."

Vai bị đè nặng khiến cho Ninh Tịch đột nhiên tỉnh lại, đôi mắt mơ màng bắt gặp ánh mắt ân cần của cô y tá, nhất thời cảm thấy chột dạ đến mức mặt mũi đỏ hồng, xấu hổ đến mức không biết chui vào đâu để trốn.

Đáng chết, một thời gian dài đã trôi qua kể từ sau cái đêm say rượu làm loạn đó, cái đêm cô làm loạn với Tô Diễn thi thoảng vẫn xuất hiện trong giấc mơ của cô.

Cũng may là cô say đến mức bất tỉnh nhân sự chẳng nhớ gì về đêm đó cả, bằng không cô thật không biết nên đối mặt với anh Diễn nữa.

Y tá thấy cô tỉnh táo lại liền đưa cho cô tờ giấy trong tay mình: "Cô quên không cầm kết quả khám thai này, bác sĩ Trương bảo cô cuối tuần nhớ quay lại đấy."

Ninh Tịch cầm lấy kết quả khám thai, ngọt ngào tươi cười, cô cẩn thận cất nó vào trong túi xách.

Tô Diễn ra nước ngoài khảo sát thực tế, hôm nay sẽ trở về, Ninh Tịch nghĩ đến cuộc hẹn buổi tối mà trong lòng không khỏi cảm thấy hồi hộp.

Bởi vì nơi Tô Diễn đến khá xa xôi hẻo lánh, cho nên khi đã mang thai được 7 tháng cô mới liên lạc được với anh ta.

Nhớ đến vẻ mặt khiếp sợ lúc Tô Diễn biết cô mang thai, Ninh Tịch có chút căng thẳng.

Chẳng lẽ là vì khi mang thai cô quá nhạy cảm, nên mới có cảm giác Tô Diễn chẳng hề vui vẻ như cô đã nghĩ.

Bác sĩ an ủi cô, khi đàn ông có đứa con đầu lòng, tâm lý đều có chút không ổn định, chưa quen được, ai cũng như thế cả.

Nhưng.... chuyện kết hôn đâu thể để phụ nữ như cô chủ động nói ra được chứ...

Ra khỏi bệnh viện, mặt trời đã lên cao, ánh nắng chói chang tỏa khắp mọi nơi.

Ninh Tịch gắng sức đỡ lấy eo, cô đang định gọi taxi đột nhiên một chiếc xe đỏ rực xông thẳng về phía cô. Cô thót tim, hoảng hốt vội lui về sau mấy bước liền.

Tiếng phanh xe vang lên "két" một tiếng, chiếc xe sát lướt sàn sạn sạt qua người cô, sau đó mới dừng lại.

Ninh Tịch sợ thót tim, khó khăn lắm mới đứng vững, ngẩng lên liền nhìn thấy Ninh Tuyết Lạc mặc bộ váy đỏ ôm sát người đầy quyến rũ, mái tóc xoăn gợn sóng bước xuống từ trên xe.

“Ninh Tuyết Lạc, mày điên rồi à?”

Ninh Tuyết Lạc nhìn cô, cười đến ẩn ý, cô ta khoanh tay, sải những bước chân catwalk đầy uyển chuyển, cô ta đứng trước mặt Ninh Tịch, ỷ vào mình đang đi giày cao gót, kiêu ngạo nhìn xuống vùng bụng to ra vì mang thai của cô: “Sao? Sợ tao đâm chết đứa con hoang trong bụng mày à?”

Ninh Tịch vô thức ôm lấy bụng mình, lùi về phía sau một bước, nhìn cô ta với ánh mắt đầy cảnh giác: “Ninh Tuyết Lạc, mày đừng có mà quá đáng!”

Tuy biết rằng từ trước đến nay Ninh Tuyết Lạc vẫn luôn bất hòa với cô, nhưng Ninh Tịch không ngờ cô ta lại có thể độc mồm độc miệng đến như vậy.

“Tao quá đáng? Mày mới là kẻ quá đáng thì có! Uống say bất tỉnh nhân sự rồi bò lên giường với thằng nào, chửa hoang rồi còn muốn Tô Diễn chịu trách nhiệm hay sao, ha ha… Ninh Tịch, mày đúng là không biết xấu hổ!”

Ninh Tịch sững sờ: “Mày đang nói vớ nói vẩn cái gì thế?”

“Ô, thế mày tin rằng người đã lên giường với mình tối hôm đó là Tô Diễn thật đấy à?” Ninh Tuyết Lạc cười ngả nghiêng: “Luôn mồm nói mình lớn lên cùng Tô Diễn, là thanh mai trúc mã, ngay cả đến vóc dáng thân thể của anh ấy như thế nào mà cũng không biết à?”

Vẻ mặt của Ninh Tịch càng lúc càng trắng, cô sắp đứng không nổi nữa, cả người như đang rơi vào hầm băng.

Không sai, người đàn ông tối hôm đó…..

Khi đó cô chỉ nghĩ là…. sau khi Tô Diễn trưởng thành, có lẽ cao to hơn so với tưởng tượng của mình.

Bây giờ bị Ninh Tuyết Lạc ác ý nhắc nhở, cô mới đột nhiên nghĩ ra, ngoại trừ vóc dáng, người đàn ông đêm hôm đó hình như….. đúng là có quá nhiều điểm khác biệt hoàn toàn với Tô Diễn.

Thần Đồng Diêm La Chương 1 ~ Truyện Ngôn Tình Hiện Đại 08/02/2015

Truyện Ngôn tình cổ Đại: Thần Đồng Diêm La
Chương 1:
Cao sơn Thiếu Lâm tự ở Thiếu Thất sơn, Hà Nam. Mái liền mái, tường liền tường, tường đỏ ngói xanh, tiếng chuông mỏ liên hồi chẳng dứt, dáng vẻ trang nghiêm, tiềm ẩn bên trong một khí phái vương giả của chốn lãnh tụ võ lâm quần hùng.

Phía sau sân chùa, nói tiếp liền là thiền phòng của hòa thượng trụ trì, cách đó không xa có ba dãy nhà tranh vách đất ngang ngạc nhiên tọa lạc để được coi là hàng xóm của hòa thượng trụ trì. Thử nghĩ ai mà to gan như thế? Dám vuốt râu cọp võ lâm? Nếu là người tầm thường không ai dám liều lĩnh như vậy?

Có lẽ Thiếu Lâm tự là nơi đắc đạo của những bậc cao tăng hiền tài, tu hành thâm hậu.

Hãy nghe tiếng tụng kinh của ai từ xa vang vọng :

“Nam vô hát ba dát ma đa la đa đa, Nam vô áo lợi đa, bà lư hạt đế bát ba da, Ma ha tát chúng bà đa, Ma ha gia lư ni gia đa...”

Lạ nhỉ? Đó chẳng phải là tiếng tụng kinh hùng hồn của lớp cao tăng mà là tiếng hát của trẻ con trêu ghẹo người. Bằng vào âm thanh mà đoán biết được đó là tiếng của trẻ con độ chừng mười tuổi đầu.

- Ha, ha...

Ba chú tiểu hòa thượng chừng mười sáu mười bảy vừa đi ngang qua dãy nhà tranh, nghe tiếng tụng kinh như vậy đều bật cười.

Tiếng cười làm dứt đoạn tiếng tụng kinh, một chú bé bỗng xoay người lại.

Đó là một chú tiểu đồng xinh xắn, giữa trán có một nốt ruồi son đỏ thắm bằng hạt gạo, một mái tóc đen mượt phất phơ, trên đỉnh đầu tóc được kết thành một cái gút đoạn lấy vải quấn chặc, giống như cái sừng tê giác, đôi mắt hắn vừa tròn vừa đen, sáng long lanh linh động. Nhìn vẻ mặt tuấn tú thông minh nhưng lại bộc lộ thiên tính tinh quái, mi phụng, mũi thẳng, môi son trắng ngà phối hợp nhịp nhàng vừa khéo vừa ngộ nghĩnh, có điều cái vóc dáng hơi gầy mà thôi.

Chú bé đoan trang nhìn ba chú tiểu hòa thượng đang đứng trước cửa nói :

- Minh Trí, Minh Lý, Minh Nguyệt! Tại sao lại cười tiểu nạp?

- Kha kha...

Rõ ràng là chú bé nghịch ngợm, lại làm ra vẻ người lớn, trông cái bộ tịch phát tức cười, lại còn tự xưng là “tiểu nạp”, tự cổ chí kim chỉ có lão hòa thượng tự xưng là “lão nạp”, còn trẻ nhỏ đâu có bao giờ tự xưng “tiểu nạp”, huống hồ hắn lại chẳng thí phát quy y. Hắn vừa nói ra đã làm cho ba chú tiểu hòa thượng cười nức nẻ....

Thần Đồng Diêm La Chương 1 ~ Truyện Ngôn Tình Hiện Đại Truyện: Thần Đồng Diêm La Chương 1: Thần Đồng Diêm La Cao sơn Thiếu Lâm tự ở Thiếu Thất sơn, Hà Nam. Mái liền mái, tường liền tường, tường đỏ ngói xanh, tiếng chuông mỏ liên hồi chẳng dứt

Photos 14/05/2014

Truyện Ngắn: Đạo Tình
Tác Giả: Chu Ngọc
CHƯƠNG 37 - ẤM ÁP

Ly Tâm chửi thầm một câu, sao cô có thể quên Tề Mặc là người mềm cứng đều không ăn thua. Thứ hắn muốn, có bao giờ hắn đoạt bằng cách tử tế đâu. Cô hoàn toàn sai lầm khi nghĩ hắn là người tốt. Ly Tâm bất giác lúc lắc đầu không cho Tề Mặc lấy hoa tai của cô.

"Cô còn động đậy nữa, tôi sẽ cắt tai cô". Tề Mặc cau mày nhìn Ly Tâm. Hắn không có lòng kiên nhẫn chơi trò này với cô.

Nghe Tề Mặc cảnh cáo, Ly Tâm lập tức ngồm im thin thít. Cô trừng mắt với Tề Mặc. Hắn muốn cắt tai cô thật sao?

Hoa tai của Ly Tâm gồm mấy cái vòng dính vào nhau, Tề Mặc mất một lúc mới có thể tháo ra. Hắn ném cho Hồng Ưng: "Đưa Bạch Ưng nghiên cứu". Hồng Ưng lễ phép đáp lại: "Vâng ạ".

Tề Mặc cúi xuống nhìn người phụ nữ trong lòng. Ly Tâm vẫn trừng trừng ánh mắt bất mãn và phẫn nộ với hắn. Tề Mặc lên tiếng: "Tôi sẽ bồi thường cho cô". Vừa nói hắn vừa vỗ lưng Ly Tâm như muốn an ủi cô.

Mặc dù vẻ mặt Ly Tâm tỏ ra ấm ức nhưng trên thực tế cô không mấy tức giận. Ly Tâm biết Tề Mặc là người bá đạo, lấy đồ của người khác có bao giờ hỏi ý kiến? Tức giận với loại người như hắn chỉ tốn công vô ích. Ly Tâm không phải chưa từng lĩnh giáo, chút chuyện cỏn con này ăn thua gì. Hơn nữa, chiếc hoa tai là do Ly Tâm tự sáng chế, không phải ai cũng có thể phá giải, Tề Mặc cướp đoạt cũng vô dụng. Ngoài ra, Ly Tâm có hai chiếc hoa tai, Tề Mặc không đến nỗi "đuổi cùng giết tận", lấy đi cả hai. Ly Tâm ngỡ ngàng trước hành động của Tề Mặc, hắn đang an ủi cô sao? Chắc chỉ là ảo giác của cô mà thôi.

"Lão đại, ngoài cửa có người đưa thiệp mời". Ly Tâm vừa định mở miệng, bên ngoài có người đi vào. Lập Hộ ngồi gần đó giơ tay nhận tấm thiệp rồi kiểm tra kỹ lưỡng. Phát hiện không có gì bất thường, anh ta liền mở tấm thiệp ra xem.

"Lão đại! Phong Gia tối nay mở tiệc, mời lão đại tham dự". Lập Hộ xem xong, nhếch mép nở nụ cười châm biếm.

Nghe vậy, Tề Mặc hơi nhíu mày, khóe miệng hắn đột nhiên nhếch lên. Hoàng Ưng bỏ ly rượu trên tay xuống: "Phong Gia? Chẳng phải là tay sai của Lam Bang sao. Lần này bọn chúng nuốt địa bàn của ai mà dám mở tiệc mừng?"

Hắc Ưng cười lạnh lùng: "Nuốt địa bàn của gia tộc Weishi. Theo tôi thấy, Phong Gia bày tiệc với mục đích công bố địa bàn của chúng. Đồng thời, chúng tỏ ý kêu gọi chúng ta nương tay, đừng động đến địa bàn của chúng".

Những ngày vừa qua Tề Gia tiến hành cuộc càn quét quy mô lớn, hoàn toàn củng cố địa vị lão đại ở Đông Nam Á. Dù Lam Bang có chiếm lấy địa bàn của gia tộc Weishi ở khu vực này, cũng không hề ảnh hưởng đến Tề Mặc. Vì vậy, chúng đành phải nhún nhường, mở tiệc đãi Tề Mặc.

Hồng Ưng gằn giọng: "Phong Gia vẫn chưa có tư cách bày tiệc mời lão đại. Chúng tưởng có Lam Bang chống lưng, chúng ta sẽ nể mặt chúng, đúng là buồn cười thật".

Nghe đám thuộc hạ nói xong, Tề Mặc cúi đầu nhìn Ly Tâm và cất giọng vô cảm: "Cô nghĩ thế nào?"

Ly Tâm bỗng cảm thấy hết sức khó hiểu. Người này có ý gì nhỉ? Cô chưa sống trong giới hắc đạo bao giờ, chẳng biết gì về chuyện đuổi giết tranh giành địa bàn. Tại sao hắn lại hỏi ý kiến cô? Hơn nữa, Ly Tâm chỉ nghe nói đến hai gia tộc lớn là Tề Gia và Lam Bang, những người khác cô không hề có ấn tượng, bảo cô phải nói gì đây?

Quay đầu bắt gặp gặp ánh mắt kỳ lạ và mặc nhận của Hồng Ưng, Ly Tâm mở miệng nói "Tôi chẳng nghĩ thế nào cả".

Tề Mặc sa sầm mặt, cất giọng lạnh lùng: "Lần sau cô còn nói vậy, tôi sẽ đưa tôi đến "Hắc lao" ở châu Phi". Nghe Tề Mặc nói câu đó, Ly Tâm nhìn hắn bằng ánh mắt nghi hoặc.

"Hắc lao là trại tậm trung của Mafia Ý". Thấy Ly Tâm có vẻ không hiểu, Hoàng Ưng lập tức lên tiếng giải thích. Ly Tâm liền nhăn mặt. Không đến mức đó chứ, cô chỉ nói mỗi câu không nghĩ gì cả đã bị đưa đi trại tập trung. Ly Tâm bất giác toát mồ hôi lạnh. Cô nở nụ cười nịnh nọt với Tề Mặc. Cô sẽ ghi nhớ vụ này, lần sau kiểu gì cô cũng phải cố nặn ra ý nghĩ gì đó.

"Đi, tại sao không đi, Phong Gia là cái thá gì mà muốn chúng ta nể mặt". Tề Mặc nhếch mép, gương mặt hoàn thành lạnh lùng vô cảm. Hắn còn chưa có ý động đến địa bàn của người khác, người khác tự đem đến miệng hắn, hắn chẳng có lý nào không nhận.

Hồng Ưng đi theo Tề Mặc đã lâu. Tề Mặc không cần nói rõ anh ta cũng nắm bắt suy nghĩ của lão đại. Anh ta nở nụ cười lạnh lùng, Phong Gia chỉ là muỗi.

Chứng kiến cảnh tượng này, Ly Tâm cười hì hì theo họ. Nhân lúc Tề Mặc không để ý, cô liền gắp vội một miếng thịt cua nhét vào miệng. Dù sao đối với Ly Tâm, việc mở rộng địa bàn không quan trọng bằng một miếng thịt.

"Ai cho cô ăn hả?" Giọng nói lạnh lẽo pha chút nộ khí vang lên bên tai Ly Tâm. Cô giật mình mắc nghẹn. Tề Mặc vỗ mạnh lên lưng cô, Ly Tâm liền nhổ miếng cua ra ngoài và ho khù khụ. Ngực bị Tề Mặc đập mạnh lại dội lên một cơn đau.

Ly Tâm còn chưa dứt cơn ho, hai tay cô bị Tề Mặc bẻ quặt ra phía sau lưng, cổ tay bị giữ chặt đau nhức. Ly Tâm bất giác thở hổn hển trong lòng Tề Mặc.

"Không cho phép cô động đến những thứ này trong hai tháng. Nếu tôi biết được, tôi sẽ phế hai bàn tay cô". Tề Mặc nói bằng một giọng vô cùng nghiêm khắc.

"Tại sao? Dù tôi có làm sai, chết cũng phải chết minh mạch. Tôi đã làm sai điều gì mà đến cơm anh cũng không cho tôi ăn". Nhìn thái độ nghiêm khắc của Tề Mặc, Ly Tâm tỏ ra không phục. Chuyện gì cũng có thể bàn, tại sao hắn lại cướp đi sở thích duy nhất của cô?

"Đồ hải sản có tác dụng không tốt đến việc hồi phục vết thương. Ở thời điểm này, tốt nhất cô ăn những thứ nhẹ và nhạt thôi, vết thương sẽ mau lành hơn. Dù sao viên đạn cũng nằm ở gần tim cô". Thấy Ly Tâm cãi lại Tề Mặc, Lập Hộ liền lên tiếng giải thích.

Ly Tâm cứng họng. Từ trước đến nay chưa có ai nói với cô bị thương nên ăn gì, không nên ăn gì. Cô chỉ biết nếu bị thương cũng phải cố nhịn, vì tỏ ra đau đớn cũng chẳng có người nào bôi thuốc hay lo lắng cho cô. Cô luôn phải cắn răng chịu đựng nỗi đau đớn cả ngày lẫn đêm. Tổ chức có quá nhiều thành viên, chẳng ai chú ý đến cô gái nhỏ người ít tuổi này.

Vì vậy, Ly Tâm chỉ biết chịu đựng. Ở một nơi nam nữ sống cùng nhau, con gái với thể trạng yếu ớt khó có thể đối kháng đám con trai. Nhưng muốn ăn no bụng thì phải cướp đoạt, phải cố sống cố chết không khác một người đàn ông. Tại sao Ly Tâm lại thích ăn uống như vậy, vì cô nhận thức được tầm quan trọng của miếng ăn. Vừa bị thương lại vừa bị đói, hậu quả chỉ có một, mà cô vẫn chưa muốn chết. Vì vậy, ngay từ nhỏ Ly Tâm đã thích các món ăn ngon, cô giữ thói quen này tới tận ngày hôm nay.

Ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đầy nộ khí của Tề Mặc, Ly Tâm cất giọng dịu dàng hiếm thấy: "Tôi biết rồi, tôi sẽ nghe lời anh. Anh bỏ tay tôi ra đi, đau quá".

Tề Mặc hừm một tiếng, giơ tay kéo bát cháo đến trước mặt Ly Tâm: "Ăn đi". Nói rồi, hắn thả hai tay Ly Tâm.

Ly Tâm gật đầu, một tay cầm bát cháo, một tay từ từ xúc cháo đưa lên miệng. Đây là lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy cháo trắng cũng rất ngon.

Photos 13/05/2014

Truyện Ngắn: Đạo Tình
Tác Giẩ: Chu Ngọc
Chương 36 - Cướp lấy

Thấy Ly Tâm ngoan ngoãn cúi xuống ăn đồ trước mặt, Tề Mặt hài lòng gật đầu. Hắn nói với Hồng Ưng: "Lam Bang sản xuất bao nhiêu đồ công nghệ cao tương tự? Có cách nào phá giải không?". Đối đầu với Lam Bang hắn không sợ. Bao nhiêu năm nay hai bên luôn tìm cách dồn đối phương vào chỗ chết. Đây chẳng phải là chuyện bí mật gì. Nhưng việc Tề Gia không có tin tức về những thứ công nghệ cao Lam Bang nghiên cứu là điều không thể tha thứ.

Hồng Ưng lắc đầu: "Không ạ. Do mấy đồ đó xuất hiện ở Đông Nam Á lần này, Bạch Ưng mới mò ra đầu mối từ Lam Bang. Hiện tại vẫn chưa có cách phá giải ạ".

Nghe vậy, Tề Mặc sa sầm mặt, ánh mắt lóe lên tia phẫn nộ. Hắn từ từ quay sang Ly Tâm đang cúi gầm mặt ăn cơm. Hôm đó Ly Tâm làm thế nào phát hiện ra? Nếu cô có thể phát hiện thì hắn cần gì đi tìm đâu xa mà có ngay cao thủ trước mặt.

"Ly Tâm..."

"Không đưa". Tề Mặc còn chưa nói dứt câu, Ly Tâm lập tức từ chối. Tuy cô không chuyên tâm nghe bọn họ nói chuyện, nhưng nội dung cuộc trò chuyện cứ bay vào tai cô. Đây không phải là lỗi của cô.

Đến giờ mới biết, hắn đưa cô đến đây không phải để ăn cơm mà là muốn cướp đồ của cô. Cho hắn cũng được, nhưng phải bàn điều kiện.

Tề Mặc nhìn Ly Tâm lạnh lùng: "Cô thử nói lại một lần!"

Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Tề Mặc, cất giọng lạnh không kém: "Nói bao nhiêu lần cũng vậy. Không đưa là không đưa. Đến cơm cũng không cho tôi ăn còn muốn lấy đồ của tôi. Không có cửa".

Hoàng Ưng nghe xong thở hắt ra. Anh ta không biết sức mạnh to lớn nào khiến Ly Tâm hôm nay to gan như vậy, hóa ra chỉ vì một miếng ăn. Cô nàng Ly Tâm này đúng là hết nói nổi.

Tề Mặc nhìn chòng chọc Ly Tâm, ánh mắt đầy nộ khí. Thấy bộ dạng của Tề Mặc, Ly Tâm biết phong ba bão táp sắp đến với mình. Nhưng cô vẫn quay đầu đi, không đưa là không đưa, nhìn kiểu gì cũng vô dụng thôi. Trước đó Ly Tâm thầm nhủ phải nhẫn nhịn, nhưng khi đối diện Tề Mặc, ý nghĩ đó bị cô ném ra tận Thái Bình Dương.

"Á..." Ly Tâm vừa quay đầu đi, cánh tay cô bị một lực kéo rất mạnh. Ly Tâm chỉ cảm thấy toàn thân cô nhẹ bẫng, bị đẩy xuống dưới đất. Trong chốc lát, vết thương trên ngực cô đột nhiên đau nhói.

Nhưng cũng chỉ trong một hai giây. Ly Tâm còn tưởng mình bị ném xuống đất, nào ngờ một sức mạnh kéo cô ngược trở lại. Khi hoàn hồn cô phát hiện mình đã ngồi trên đùi Tề Mặc. Cánh tay bị giữ chặt đau đến mức mặt Ly Tâm tái mét.

Tề Mặc cau mày nhìn người phụ nữ trong lòng. Hắn vốn định ném cô xuống đất nhưng chợt thấy gương mặt lộ vẻ đau đớn của cô, hắn bất giác kéo cô ngồi lên đùi. Chứng kiến cảnh Ly Tâm thở hổn hển, Tề Mặc đặt tay lên ngực Ly Tâm, cất giọng trầm trầm: "Đau hả?"

Thật ra, ngực Ly Tâm không đau bằng cánh tay bị Tề Mặc giữ chặt. Thấy Tề Mặc vừa xoa ngực mình vừa hạ giọng hỏi bằng thái độ quan tâm, Ly Tâm đột nhiên hết tức giận. Cô cúi đầu đáp: "Đau".

Nghe vậy Tề Mặc liền cau mày. Có lẽ vừa rồi do hắn dùng lực mạnh quá. Hắn kéo Ly Tâm dựa vào người mình rồi giơ hai tay cởi cúc áo trước ngực Ly Tâm, để kiểm tra vết thương.

Những ngày vừa qua, vết thương của Ly Tâm đều do Tề Mặc bôi thuốc và băng bó. Ban đầu, Ly Tâm còn thấy phẫn nộ và ngượng ngùng. Nhưng sau đó cô quen dần, không có cảm giác gì khác. Vì vậy, khi Tề Mặc cởi cúc áo Ly Tâm, cô hoàn toàn không có bất cứ phản ứng nào. Vết thương bắt đầu lên da non thành sẹo, chẳng có gì bất thường. Ly Tâm đưa mắt đi chỗ khác để Tề lão đại muốn làm gì thì làm.

Bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Hồng Ưng, Hoàng Ưng, Hắc Ưng và Lập Hộ ở phía đối diện, Ly Tâm đột nhiên thấy đầu nổ tung, mặt cô đỏ bừng. Cô liền nắm chặt hai vạt áo sơmi trước ngực, định nhổm dậy chạy ra khỏi lòng Tề Mặt. Xấu hổ chết đi được.

"Cô làm gì vậy? Ngồi yên". Động tác Tề Mặc còn nhanh hơn phản ứng của Ly Tâm. Vừa cảm thấy Ly Tâm định đứng dậy, bàn tay Tề Mặc lập tức giữ chặt người Ly Tâm.

Lúc này, mặt Ly Tâm nóng đến mức có thể đem ra rán trứng. Thấy không thể thoát khỏi Tề Mặc, cô liền quay người, dúi đầu vào ngực hắn hỏi khẽ: "Tôi mới muốn biết anh định làm gì?"

Tề Mặc cau mày: "Ngồi im". Vừa nói hắn vừa xoay người Ly Tâm. Hắn chỉ muốn kiểm tra vết thương thôi mà, có cần phải phản ứng dữ thế không?

Ly Tâm túm lấy ngực áo Tề Mặc không chịu buông tay. Thấy Tề Mặc muốn lật người mình, cô bất giác cắn cắn ngực Tề Mặc thì thầm: "Có người ở đây".

Nghe vậy, Tề Mặc liền ngẩng đầu nhìn đám Hồng Ưng đang cúi gằm mặt. Hắn lại cúi xuống chăm chú nhìn Ly Tâm, chỉ thấy mặt cô đỏ ửng. Một lúc sau, Tề Mặc vỗ nhẹ lên lưng Ly Tâm: "Nói đi, cô muốn gì?"

Ly Tâm còn đang xấu hổ nên vài chục giây sau mới hiểu ý Tề Mặc hỏi cô về vụ chiếc hoa tai. Ly Tâm liền mỉm cười ngồi thẳng dậy: "Tôi muốn biết tung tích của Tùy Tâm".

Nhìn bộ dạng tươi tỉnh của Ly Tâm, Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: "Tinh thần tốt nhỉ, không đau nữa à?"

Nghe câu hỏi không mấy hữu hảo của Tề Mặc, Ly Tâm lập tức giơ tay, chỉ vào vết bầm tím trên đó: "Đau chứ. Sao có thể không đau".

Ánh mắt Tề Mặc lóe một tia khác lạ, Ly Tâm bất giác nhíu mày. Cô có nói là cô đau ngực đâu, tại hắn hiểu nhầm đấy chứ, không phải lỗi của cô. Tề Mặc tỏ ra quá quan tâm lo lắng đến vết thương của Ly Tâm, khiến cô cảm thấy nếu không lợi dụng điểm đó thì quá có lỗi với bản thân, mặc dù cô xui xẻo mới bị thương chứ không phải vì cứu hắn.

Tề Mặc gằn giọng: "Rất tốt".

Bàn tay Tề Mặc bóp chặt thắt lưng Ly Tâm. Cô chửi thầm trong lòng, nhìn hắn bằng một vẻ ấm ức: "Tôi không lừa anh".

Thấy vẻ mặt oan ức của Ly Tâm, Tề Mặc dần thả lỏng tay: "Không có".

"Không có? Ý anh là gì vậy? Tề lão đại, nếu anh không cho tôi biết tung tích của Tùy Tâm, tôi sẽ không đưa anh chiếc hoa tai của tôi". Ly Tâm nổi cáu trừng mắt với Tề Mặc.

Tề Mặc cúi đầu, cất giọng đanh thép: "Cô đừng quên, cô là người của tôi, tài sản của cô cũng thuộc về tôi". Vừa nói hắn vừa dùng sức giữ chặt người Ly Tâm, một tay đưa lên định tháo hoa tai của cô.

Photos 13/05/2014

Truyện Ngắn: Đạo Tình
Tác Giả: Chu Ngọc
CHƯƠNG 35 - GIÃY GIỤA

"Tề lão đại, anh đi chậm thôi". Tuy Tề Mặc đi như bình thường nhưng một bước của hắn bằng hai bước của Ly Tâm. Ly Tâm khó nhọc đuổi theo. Tề Mặc lại có quy tắc tuyệt đối không đợi người. Thuộc hạ của hắn nhất định phải đứng vào vị trí lúc hắn ngồi xuống, nếu không sẽ xử theo gia pháp. Bị Tề Mặc bỏ lại một quãng, Ly Tâm vội chạy theo hắn, ngực cô đột nhiên đau buốt.

"Tôi không đi nổi nữa, anh đừng đi nhanh như vậy". Ly Tâm vừa chạy vừa thở hổn hển.

"Chẳng phải cô cần hoạt động nhiều, vết thương mới nhanh khỏi sao. Mới chạy có mấy bước thôi mà". Một giọng nói lạnh lùng vang lên ngay bên tai Ly Tâm, cô ngẩng đầu thấy Tề Mặc quay lại bên mình. Ly Tâm cười nịnh nọt: "Tôi chỉ nói là cần hoạt động nhiều, chứ có nói hoạt động mạnh đâu. Anh đi nhanh thế tôi phải chạy theo mới kịp, mà bây giờ tôi chẳng có sức để chạy".

Thấy Ly Tâm giơ tay đỡ ngực, Tề Mặc nói lạnh nhạt: "Người muốn chết, chỉ khiến tôi mất mặt, càng trở nên vô dụng hơn". Vừa nói hắn vừa bế Ly Tâm lên rồi nhanh chóng đi vào nhà.

Hoàng Ưng ở phía sau nhíu mày. Ly Tâm là người đầu tiên dám ăn nói kiểu đó với lão đại. Kết quả là, cô được đãi ngộ quá tốt. Chuyện này đúng là nằm ngoài định liệu của anh ta nhưng không đến mức quá bất ngờ. Anh ta nở nụ cười gian tà với Lập Hộ rồi đi theo Tề Mặc.

Bị Tề Mặc bế đi, Ly Tâm ngoan ngoãn nằm yên trong lòng Tề Mặc. Giãy giụa không có ích gì, chỉ khiến bản thân bị đau thêm. Trên người cô còn đầy vết bầm tím Tề Mặc để lại sau những lần phản kháng. Lời nói của Tề Mặc không dễ nghe chút nào. Cô là người sắp khỏi bệnh, chứ không phải là người muốn chết. Nhưng tranh biện với Tề Mặc thà im lặng còn hơn.

Tề Mặc đặt Ly Tâm ngồi xuống chiếc ghế trước bàn ăn. Đối diện Ly Tâm là Hồng Ưng, Hoàng Ưng, Lập Hộ và một người đàn ông khá đẹp trai, chắc là Hắc Ưng gì đó. Không ngờ hôm nay mọi người tụ tập ở đây. Xem ra họ có chuyện quan trọng cần bàn. Tuy nhiên, bọn họ chẳng liên quan gì đến Ly Tâm nên cô chẳng hề bận tâm đến họ.

Đợi Tề Mặc ngồi xuống, đồ ăn nhanh chóng được dọn lên bàn. Từ đồ ăn Trung Quốc đến đồ Tây từ từ lấp đầy bàn ăn, trong đó có nhiều món là mỹ vị của Trung Hoa.

Ly Tâm nhìn các đĩa tôm hùm, cua thiên hoàng, xương tỳ bà...Cô bất giác nuốt nước bọt. Ly Tâm tạm gác sự đau đớn và vết thương trên ngực sang một bên. Hai tay cô rối cả lên, cầm đũa mà không biết gắp món nào trước món nào sau. Thời gian cô bị thương, ngày nào cũng chỉ có những món nhạt như canh hay cháo. Cuối cùng, hôm nay cô cũng được ăn thỏa thích rồi.

Ly Tâm vừa định gắp một con tôm, đôi đũa của cô đột ngột bị chặn lại. Ly Tâm quay sang trừng mắt với Tề Mặc: "Làm gì vậy? Anh không phải đưa tôi đến đây để ăn cơm sao?"

Tề Mặc im lặng nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt băng giá. Ly Tâm chột dạ. Sao vậy nhỉ? lẽ nào hắn đưa cô đến đây ngồi nhìn hắn ăn cơm? Chưa kịp mở miệng thắc mắc, nhà bếp đưa khay thức ăn đến trước mặt Ly Tâm. Nào là tổ yến, cháo trắng, mấy món rau, toàn những thứ cô phải nuốt mấy ngày nay. Ly Tâm thấy liền sa sầm mặt.

"Đồ ăn của cô". Tề Mặc mở miệng, không thèm để ý đến vẻ mặt kháng nghị của Ly Tâm. Ly Tâm cúi đầu nhìn bát tổ yến, nghiến răng kèn kẹt.

Đám Hồng Ưng ngồi đối diện thấy Tề Mặc động đũa cũng bắt đầu gắp thức ăn. Hồng Ưng vừa ăn vừa cung kính: "Lão đại! Đồ địa chấn ngày hôm đó Bạch Ưng đã điều tra ra rồi. Tư liệu Bạch Ưng gửi đến cho biết, đó là sản phẩm Lam Bang mới nghiên cứu ra, hiện vẫn ở giai đoạn bí mật, chưa công bố ra thị trường. Nó có sức công phá cực lớn trong một phạm vi nhất định".

Tề Mặc nghe xong không có bất cứ biểu hiện nào, giống như hắn đã biết từ trước. Hoàng Ưng nhăn mặt: "Hóa ra là Lam Bang giở trò ở đằng sau. Tôi biết ngay mà, giới ma túy ở Đông Nam Á dù có bất mãn đi chăng nữa cũng không có năng lực uy hiếp Tề Gia. Lũ Lam Bang gớm thật, chiêu mượn dao giết người này khá hiểm độc".

Tề Mặc gật đầu: "Chúng ta nên sớm đoán ra mới phải. Mấy thứ vũ khí tiên tiến chúng ta còn chưa có, Đông Nam Á làm sao có được? Xem ra trong vụ này, Lam Bang bị chúng ta chọc vào chỗ đau rồi".

"Không phải sao? Lam Bang tuy buôn bán vũ khí, nhưng ma túy chúng cũng không chừa. Lão đại chiếm cứ Đông Nam Á, khiến nguồn hàng giảm đi 30%. Đây là một tổn thất lớn đối với Lam Bang. Mọi người chắc cũng biết nguồn cung cấp ma túy chủ yếu của Lam Bang chính là Đông Nam Á". Lập Hộ vừa uống một hớp rượu vừa từ tốn mở miệng, gương mặt anh ta vẫn tươi cười rạng rỡ.

Ly Tâm thờ ơ nghe đám đàn ông nói chuyện, toàn đề tài vũ khí và ma túy, không phải hứng thú của cô. Liếc thấy Tề Mặc không chú ý đến mình, Ly Tâm liền giơ đôi đũa về đĩa thịt nướng gần chỗ cô nhất.

"Ăn đồ của cô đi". Một giọng nói đanh thép vang lên. Đôi đũa của Ly Tâm dừng lại trong không trung. Cô ngẩng đầu nhìn Tề Mặc, thấy ánh mắt của hắn có chút mất kiên nhẫn.

"Tôi đã khỏi rồi, tôi không ăn mấy thứ này nữa. Tôi muốn đồ trước mặt anh". Bày đồ ăn ngon trước mặt mà không cho Ly Tâm động đến, khác nào muốn lấy mạng cô. Ly Tâm lập tức trở mặt, chẳng cần biết ai là chủ nhân, ai là đầy tớ.

Thấy Ly Tâm trừng mắt nhìn mình mà không ngoan ngoãn như mọi ngày, Tề Mặc gật đầu, cất giọng lạnh lùng:" Rất tốt. Cô đã khỏe hẳn thì đi lái xe cho Hắc Ưng".

Ly Tâm lập tức đảo mắt về phía người đàn ông được gọi là Hắc Ưng. Cô bị giáng chức rồi, từ làm đầy tớ của Tề Mặc xuống làm lái xe của Hắc Ưng. Như thế có nghĩa là, cô không còn cơ hội tiếp cận Tề Mặc, không thể tìm ra tung tích của Tùy Tâm.

Ly Tâm còn đang tập trung suy nghĩ, giọng nói lạnh lẽo của Tề Mặc tiếp tục vang lên: "Tốt lắm. Những ngày này tôi cần đi tới mấy chỗ nhiều đạn bom nguy hiểm. Tôi đúng là đang cần một tài xế có kỹ thuật giỏi, để có thể thoát khỏi vòng vây".

Nghe vậy, Ly Tâm lập tức ôm ngực, nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt đau khổ: "Tôi vẫn chưa khỏi, ngực đau quá". Lập Hộ và Hoàng Ưng ngồi đối diện bật cười thành tiếng, Hồng Ưng vốn trầm tĩnh cũng cười cười nhìn Ly Tâm.

Tề Mặc đảo mắt qua người Ly Tâm rồi nhìn xuống khay thức ăn trước mặt cô. Ly Tâm tỏ ra ngoan ngoãn: "Tôi ăn đồ này thì hơn". Vừa nói, cô vừa miễn cưỡng đưa thức ăn bổ dưỡng vào miệng. Vì miếng ăn mà phải ra chiến trường, tất nhiên là cô sẽ chọn cách nhẫn nhịn. Vì cái miệng mà bị thương thì có thể suy tính lại, chứ vì cái miệng mất mạng thì khỏi cần nghĩ.

Want your business to be the top-listed Government Service in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Address

Hanoi