Truyện Vui

Truyện Vui

Share

Truyện Vui

19/11/2014

Mùa Thi,Nhật Ký Vú Em Bất Đắc Dĩ ,Tập 6

Cái gì thế này? Là nó, quyển nhật ký đáng ghét? Nó ở đâu ra thế này? Báo hại bấy lâu nay mình toàn phải viết nhật ký vào mấy tờ lịch cũ, có khác gì "bóc lịch" đâu.

Lại phải update thông tin sao?

Ngày... tháng... năm...

Chẳng biết cái xấp lịch rời viết nhật ký mình để đâu nhỉ? Tìm thấy thì chỉ cần lấy ra chép lại, đỡ quá. Nhưng chẳng thấy nó đâu. Bình thường khi đi tìm cái gì thì chỉ mỗi việc lấy chân đá đá vào mấy đống giấy tờ, sách báo, chai lọ, túi tắm vứt "gọn gàng" ở... khắp nhà thì thế nào cũng thấy. Thế mà... đúng là lúc cần thì không thấy, lúc thấy thì chẳng nghĩ là cần.

Chiều, đang nằm nhớ lại xem có kẹp nhầm vào bộ hồ sơ khách hàng nào không thì thằng bé con hàng xóm chạy sang:

- Chú, chú! Nay nhà cháu lại ăn vịt nấu giả cầy nhé.

- Ừ thì sao? - Mình xẵng giọng, cố giấu tiếng nuốt nước bọt, lòng khấp khởi hi vọng...

- Thì chú cho cháu ít giấy vụn về thui vịt đi.

- Ự (không như những gì ta mong đợi)... Tự đi mà tìm lấy, chú đang...

Khi trong miệng mình còn đang giữ chữ "thèm" chưa kịp nói ra thì thằng nhóc đã chổng mông lên lục đống báo cũ. Á à, nhớ rồi, vừa cách đây mấy hôm chính nhà thằng ranh này cũng ăn vịt giả cầy, ôm về của chú mày cả xấp giấy lộn mà cuối cùng đến cái xương vịt cũng chẳng có đem sang “lại quả”, báo hại hôm ấy chú mày hí hửng ở nhà ôm gối... chờ, chờ mãi đến đêm. Rồi, đích thị mấy tờ lịch kia cũng hi sinh vì cái vụ thui vịt này đây. Chả có nhẽ?!!

Ngày... tháng... năm...

Lụi cụi viết lại những gì còn nhớ:

Sau hôm thi đại học 3 ngày, giai bé ỏn ẻn đòi về. Sung sướng vô cùng nhưng chẳng lẽ anh em với nhau mà nói luôn: ừ về ngay đi đồ “của nợ”, thế thì bạc quá. Thế là mình mới ôn tồn bảo nó là thôi cứ từ từ, ở đây với anh dăm bữa nửa tháng rồi về. Tưởng thằng em cũng biết sĩ diện nên mình mới nói thế, chứ nếu biết trước là nó sẽ gật đầu ngay tắp lự thì mình đã đuổi cổ nó về thẳng với thầy u rồi. Cái thằng, nếu không được cái đẹp giai, học giỏi, có chí tiến thủ, ngoan ngoãn hiền lành, khéo tay khéo chân, chịu thương chịu khó… thì cũng chẳng được cái nước gì, lại còn thêm cái thói lẻo mép nữa chứ.

Một hôm đầu giờ chiều, thấy tiền trong tài khoản tăng lên, mừng như bắt được... tiền trong túi mình: công ty thanh toán lương tháng. Tính toán nhanh qua mấy con số, toát mồ hôi vì chưa chắc đã đủ để tồn tại đến kỳ lương sau, chỉ tại trong nhà nuôi một "hậu duệ cụ Trư".

Một chiều đi làm về, thấy giai bé đang vắt vẻo trên ngọn cây nhãn nhà hàng xóm. Thằng này liều thật, nhà ấy con gái tuy xinh, nhãn tuy sai quả nhưng con chó tên Kiki thì dữ vô cùng, và ông bố thì thậm chí còn hơn thế nữa. Ngoắc tay nhắc giai bé xuống thì nó lại ngoắc tay gọi lại và chỉ xuống dưới: cha con cô bé hàng xóm đang đứng dưới gốc cây chỉ trỏ ra chiều thú vị lắm. Ngạc nhiên! Chẳng hiểu thằng ma lanh này làm thế nào mà thu phục được lòng cha con nhà ấy nhỉ?

Tối hôm ấy, đang ngồi lướt web, mình đá chân giai bé:

- Nhóc, khai đi. Nay sang bên ấy làm gì? Tán tỉnh con gái nhà người ta à? Con bé ấy hơn tuổi mi đó, mà cái nhà ấy thì... chậc chậc... cứ nhìn con chó khắc biết, cứ gọi là... chậc chậc... Thế có rụng cái lông...

- Hả?

- ... chân nào chưa?

- Khiếp quá đi mất với lão già này. Điều 1: Nói thì nói liền câu nhá. Điều 2: Không được so sánh độ dữ của chủ với chó vì chó thì chỉ có mỗi hàm răng làm vũ khí thôi, hơi thiệt thòi trong vụ này. Điều 3: Em sang định... tòm tem...

- Tòm tem cái gì? (Mình nhớ là lúc ấy quát rất to, làm con Kiki bên kia sủa váng lên.)

- Suỵt!!! Ngài khẽ cái mồm cho con nhờ. Ngài có thấy nhãn nhà ấy "đóng khố" kín 0 rồi không? Nhãn ấy... ăn tốt.

- Dóc tổ. Sang mò trộm nhãn mà người ta lại vui vẻ thế kia.

- Xời, giai chớ coi thường em. Em có cái này này...

Vừa nói nó vừa gõ vào đầu ý bảo thông minh. Chợt mặt giai bé biến sắc, nó từ từ đưa ngón tay ra phía trước mặt, trợn mắt nhìn rồi phi vù ra chỗ vòi nước, xả thật mạnh. Té ra trong lúc mò nhãn thì chim chóc ở đâu đã tặng cho cậu nguyên một bãi "sản phẩm tiêu hóa" tươi rói. Đáng đời lắm thằng ranh!

Rồi như quên bẵng câu chuyện đang kể dở, nó lao vào nhà tắm cọ rửa thật lâu. Mình vẫn chưa hiểu cách gì mà nó lại công khai leo được lên ngọn cây nhà người ta thế?
Ngày... tháng... năm...

A, thôi rồi. Đã nhớ ra cái yên xe rách. Chính xác là cái yên xe ấy, đúng hôm mình mặc thử cái quần hầm hố có móc ở túi sau để đi uống cà phê...

Sao gã đó có thể trở mặt như vậy nhỉ? Đang ngồi tâm sự thì bất ngờ vùng dậy đòi đi. Chắc lại hẹn hò với gái nào rồi. Vuốt mặt phải nể trứng cá chứ. Sao đang muốn tán tỉnh mình mà lại quay ngoắt ra coi thường mình như vậy. Hừm, hỏng yên xe là đáng lắm.

Ơ... Thế ra hắn quen với anh em nhà trai à?

Ngày... tháng... năm...

Gã mọt sách thú nhận là đã từng mời gái hàng xóm đi uống cà phê. Tiếc là ấn tượng ban đầu về nhau quá "tốt đẹp" nên mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó. Trái tim chàng mang mãi một vết thương như vết thương trên cái yên xe...

Mọt sách kể hôm ấy cậu chàng mời nàng đi cà phê. Câu chuyện đến hồi gay cấn khi nàng hỏi: "Thế rồi mấy hôm nó mở mắt?" khi nghe chàng kể chị gái chàng mới sinh cháu. Còn chưa kịp ngậm mồm vào sau quả ngạc nhiên thì bất chợt chàng xin phép đi, nàng giật mình, căn vặn, hờn dỗi và đòi đi theo chàng. Chàng nhất quyết không cho, nàng tự ái, đùng đùng đòi về.

Khi nàng bước xuống xe thì "xoẹt", tiếng cái yên xe bị xé toạc bởi công lực của nàng cùng với sự trợ giúp đắc lực của cái móc ở túi quần. Chàng mím môi: "Giá như cái quần của cậu đừng bền quá như thế".

"Bốp", cái túi xách của nàng quăng vào đầu chàng, may mà chàng chưa kịp tháo mũ bảo hiểm ra. Một câu chuyện tình đẹp đẽ đã kết thúc bi thảm như thế. Mãi đến lúc chia tay, chàng vẫn chưa kịp giải thích là lúc ở quán cà phê, chàng chỉ muốn đi... WC.

Ngày... tháng... năm...

Phố hoa có vẻ đẹp thật chứ không đùa. Thấy báo đài đưa tin, đăng ảnh ầm ĩ. Háo hức muốn đi xem quá. Mở máy điện thoại, rà danh sách một lượt: Không ai có thể đi chơi cùng mình cả, mấy đứa bạn gái đều đang cắm cúi dọn nhà cùng... mẹ chồng. Chắc vậy! Haizzz...

Ngày... tháng... năm...

Tết dương lịch người ta nghỉ cả. Sao sếp cứ bắt mình đi trực? Giai bé đã tí tởn về với u từ hôm qua. Đón năm mới có một mình quả là không hay ho gì.

Dắt xe ra khỏi cửa, tí nữa thì húc vào gái hàng xóm. Đúng là ra ngõ gặp gái nhé. Của nợ thật. Gái cười tít mắt, hí hí. Cái liếc mắt đưa tình của gái đúng là khiến người ta chết khiếp. Chả nhớ mình đã nói gì mà gái thoăn thoắt vào nhà rồi xúng xính váy áo bước ra. Tóm lại, đúng là ra ngõ gặp gái.

Phố hoa

Mình rất ghét phải chen chúc, thế mà gái vẫn xăm xăm bước lên, thi thoảng ngửa mặt lên hỏi: "Trên ấy có mát không?". Mát lạnh gái ạ, mỗi ở dưới mới nóng thôi.

Kinh hoàng. Sao đông thế? May mà mình đã có kinh nghiệm chen lấn từ những lần đi mua hàng giờ vàng rồi. Nóng, mồ hôi túa ra, người bên trên, bên phải, bên trái, đằng sau cũng toát mồ hôi. Nghĩa là... hôi quá! Thật tiếc cho một đại mỹ nhân chân ngắn như mình. Mà sao trai già cứ nhăn nhó cái mặt thế nhỉ?

Cứ chen vào sờ hoa làm gì không biết? Bị bảo vệ tóm thì nguy.

Chị kia yêu nghệ thuật thật, vén cả dây chăng mà chui vào chỗ mấy chậu hoa, lại còn dứt dứt cánh hoa nữa chứ. Mình cũng phải...

Giời ơi, có người cầm gậy chạy đến kìa con vịt kia...

Sắp chạm tay vào cái bông hoa xinh xinh thì có người kéo giật ra. Sợ thót tim. Ra là trai già. Thô lỗ thế bảo sao không ế.

Ngày... tháng... năm...

Bất ngờ có người xung phong trực tết dương lịch cho mình. Khỏe rồi. Về thôi. Để quyển nhật ký lại, nhìn nó chăm chú lần cuối trước khi lên đường. Dù sao nó cũng hết giấy rồi.

Ngày... tháng... năm...

Chiều u ám. Thấy dự báo bảo trời ấm lên mà chả thấy thế, lạnh sun hết cả người. Thấy trai già đùm đùm túm túm các thứ lên xe, chắc về quê. Ơ, mới đây còn bảo là phải trực tết cơ mà? Thật chẳng tin nổi mồm miệng bọn đàn ông. Híc, hết giấy rồi. Biết thế hôm đấy giằng mạnh hơn. Sao gã không nhường mình nhỉ?

Mai đã là năm mới!

19/11/2014

Mùa Thi,Nhật Ký Vú Em Bất Đắc Dĩ ,Tập 5

Chào người quen!

- Chào cậu! Chào bạn thân yêu! Rất vui mừng là bạn vẫn ở đây, càng ngày càng oai vệ và lại có phần... lãng mạn hơn...

- ???

- Mình vẫn đang đắm chìm trong con mắt bạn, con mắt của một người hùng trên đỉnh vinh quang, con mắt mơ màng trong chiến thắng... (Mình đầu tán dương hắn hết lời).

- Grrr... nhờ mi cả đấy. Nếu không vì cái bao cao su chết tiệt, à không, nếu không vì vợ mi, à không, nếu không vì tao phải vội vàng lấy bao cao su cho vợ mi dùng... à không... (thằng chuột lang nói đến đây thì tất cả thuộc hạ của hắn đều há hốc mõm ngạc nhiên, chắc bọn này lại nghĩ lung tung gì rồi)... À... thế nào nhỉ? Tóm lại là vì vợ mày và vì cái bao cao su mà tao...

Thằng chuột lang vừa nói đến đây thì một thằng chuột ranh chen ngang:

- Xin ngắt lời đại ca một chút, nhưng nếu là vấn đề tế nhị thì đệ nghĩ là đại ca nên nói chuyện riêng chứ...

Cái đồ "đầu óc đã đen tối lại tỏ ra nguy hiểm" ấy ngay lập tức "ăn đạn": thằng chuột lang do quá bức xúc vì bị thuộc hạ đổ cho tiếng xấu đã ra lệnh nhét thằng kia vào một chiếc bao sao su, thò mỗi cái mõm ra để thở còn ở trong ấy nó muốn "làm" gì thì "làm".

Xử xong thằng láu táu, hắn quay sang mình:

- Mi. Tại sao mi thấy chết mà không cứu?

Mình nghĩ bụng: Chết rồi cứu làm chi. Mình loằng ngoằng ở đấy không khéo lại thành nghi can sát nhân thì tàn đời à?

Nó tiếp:

- Ta đã vì mi mà liều mạng. Còn mi thì sao? Qua cầu rút ván à? Hừ, không phải cái gì muốn rút là cũng rút được đâu. Mà có định rút thì chắc gì đã kịp. Mi đã biết 3 từ "không kịp rút" chưa nhỉ?

Mình nhớ tới mụ vợ với cái bụng to dần, cuống cuồng gật đầu, mặt đỏ bừng.

Thằng chuột lang quá nhạy cảm, nó đọc được ngay ý nghĩ của mình. Nó cười phá lên:

- Bậy nào. Nghe đây: trên đời này ta ghét nhất những kẻ bội ơn bạc nghĩa. Và giờ thì ngươi đã ở trong tay ta rồi...

Ngày... tháng... năm...

Cuộc sống của một thằng tù khổ sai đã bắt đầu được 3 ngày, không dám nghĩ lại...

Ngày... tháng... năm...

Nghĩ kế chuồn!!!
Ngày… tháng… năm…

Nghe đài báo sắp có cơn bão to lắm. Người người chuẩn bị tinh thần chống bão. Nhà nhà lên kế hoạch đối phó với bão. Chuột mình cũng thế, phải trữ đồ ăn thôi, rủi mà bão to, bão lâu, lương thực thực phẩm thiếu trầm trọng thì người còn chết đói nữa chứ nói gì đến chuột.

Chuột lang ra lệnh tích cực kiếm đồ ăn. Một thằng chuột trong đám lâu la chạy vù ra đề xuất:

- Em đề xuất chúng mình khui dăm chục thùng hàng trong kho kia. Đảm bảo sống béo, sống khỏe.

Nhìn mặt thằng chuột lang biết ngay thằng kia vừa xổ ra một câu cực ngu: con mắt còn lành lặn của nó nó khẽ nheo lại, mép nó nhếch lên:

- Hừ, muốn lười thì có lười ngay. Biến khỏi đây!

- Ấy, em là em chỉ muốn đóng góp ý kiến tuệt đỉnh thông minh của em chứ. Đại ca xem có ai nghĩ ra được cái gì hay ho đâu.

Cái thằng, càng nói càng ngu chứ lại, nó nói thế khác nào nói cả thằng lang? Thì đấy, nó đã bị trục xuất khỏi hang ổ với kiểu nhảy chuột túi: hai chân trước bị buộc lại với nhau và hai chân sau cũng được túm lại với nhau. Thằng ấy... chậc!

Ngày... tháng... năm...

Phải nghĩ cách mua chuộc thằng chuột lang thôi. Thằng này dạo này phát tướng mà lại hay kêu mệt. Hỏi thằng đệ tử thân cận mới biết thằng này đang có dấu hiệu béo phì. Thôi, đích thị là tại tận dụng triệt để bánh kẹo trong kho rồi. Đã có cách.

Mình khẽ khàng đi đến bên thằng chuột đại ca:

- Theo mình nghĩ chúng ta nên tích trữ rau tươi trong những ngày mưa bão, ăn rau vừa tốt cho sức khỏe nhất là với bệnh "nhà giàu" lại vừa kinh tế. Này nhé, giả sử bão lâu, thiên hạ hết rau, chịu sao được, khi ấy chẳng phải ta vẫn đang thừa thãi rau sao? Lúc ấy... chèm chẹp... ta bán. Chậc, người ta lại chả đổ xô đến cho mình "cắt cổ" ấy à. Đại ca thấy thế nào?

Cái ý kiến vừa hợp tình vừa hợp lý ấy ai mà không ưng. Nó gật đầu cái rụp.

Ngày... tháng... năm...

Đã tích được rất nhiều: rau muống, rau ngót, rau cải... vân vân các loại, bổ sung thêm ít thịt gà, thịt bò, thịt lợn, cá... Thằng chuột lang thích chí ra mặt, nó đã cho phép mình được đi lại tự do, thậm chí còn được phép ngồi bắt rận cho nó nữa. Niềm hi vọng nối lại tình xưa nhen nhóm dần.

Ngày... tháng... năm...

Quái, sao chờ mãi mà bão chưa vào? Trời có gió, có mưa nhưng cứ như là mưa gió định kỳ, chờ cây đổ nhà sập mà...

Ngày... tháng... năm...

Trời hửng nắng, trong vắt. Thế là thế nào? Đang ngồi nghĩ vẩn vơ về cái tính khí bất thường của ông giời thì có lệnh triệu tập của thằng chuột lang. Mình mau mắn chạy ra. Nó hất hàm về phía mình và ra lệnh cho đám đàn em:

- Đưa ngài ấy đến thăm kho lương của chúng ta đi.

"Đi!" - tiếng nói của gã cai ngục đanh như tiếng sét. Chưa đến nơi mình đã muốn ói. Trời ơi, sau mấy ngày đắp chiếu, đống đồ ăn bắt đầu phân hủy, thịt thà cá mú nhũn ra lẫn vào đám "phân xanh" mà mới cách đây mấy ngày còn là những ngọn rau tươi ngon lành.

- Sao hả? Phát minh với cả sáng kiến.

- Mình biết đâu được ấy, tại thấy đài báo thế.

- Không thanh minh. Anh em, cho hắn biết thế nào là "tối kiến đi".

"Rầm", mình bị hất vào giữa cái đống nhớp nháp hôi thối kia, chất bẩn chỉ sâu đến mắt cá chân, nhưng tiếc là lúc ấy mình đang.. "trồng cây chuối". Quá đỗi đau lòng!

Ngày... tháng... năm...

Tất yếu là mình phải nai lưng ra giải quyết hậu quả. Mình phải tự đi đổ cái đống "chất dinh dưỡng" kia đi. Nghĩ sao đời nhục thế!

Ngày... tháng... năm...

Cuối cùng thì cũng xong, đây là chuyến đổ rác cuối cùng. Ngửa mặt lên trời than rằng: thông minh quá cũng khổ mà nhẹ dạ cả tin quá cũng khổ. Đài ơi, sao khổ thế! Bão ơi, sao khổ thế?

Liếc mắt không thấy thằng chuột nào ở gần. Mình co giò chạy miết, thoát ra khỏi cái đế chế hôi hám, bạo lực của thằng chuột lang!
Ngày... tháng... năm...

Đến giờ mới biết định nghĩa chính xác của cụm từ "cắm đầu chạy miết": chân thì cứ chạy còn đầu thì thỉnh thoảng lại cắm phập vào cái gì đó, khi thì là mặt đất, lúc thì là cái gốc cây, cột điện, đến ngay cả con chó mực đang ngồi gãi ghẻ mình cũng không tha, nhưng phổ biến nhất vẫn là kiểu cắm đầu vào... cổ, chả khác được.

Ngày... tháng... năm...

Mới thế mà đã cách ra khỏi cái "ổ quỷ" kia đến vài con phố rồi đấy. Đã nên dừng lại để tạo lập cuộc sống mới chưa nhỉ?

Ngày... tháng... năm...

Háo nước quá, mấy ngày nay mải trốn chạy, chỉ thi thoảng vớ tạm cái gì ăn được là cho ngay vào bụng mà quên mất rằng cũng cần phải uống nước.

Kia rồi, có cái gì như là một dòng sông. Lao vội đến. Thật là một dòng sông kỳ dị: nước sông không trong vắt mà đen ngòm và mặt sông thì lấp lánh những vệt màu sặc sỡ như cầu vồng, từ từ trôi đi thành một vệt dài uốn lượn đến là đẹp. Ngỡ mình lạc vào chốn thần tiên, mình quên cả khát, dò dẫm đi dọc bờ sông huyền bí ấy...

Đập vào mắt mình là hình ảnh một con cá, hai con cá, ba con cá... rất nhiều, rất nhiều những con cá đang thi nhau bơi ngửa, phơi bụng trắng xóa, lập lờ trên mặt nước. Quả là một quang cảnh thần tiên lần đầu tiên thấy được trong đời.

Bất chợt nghe trong lòng sông có tiếng gì đó như rên rỉ. Mình quay đầu nhìn ra. Thấy mặt nước khẽ xao động, rồi một chị cá xinh đẹp hiện ra. Không hiểu chị ấy đang biểu diễn điệu múa gì mà lại điệu đàng và khéo léo đến thế: hai vây trước của chị đang hết sức co lên, cố che kín hai bên mang, còn lưng chị đang làm một động tác uốn dẻo tuyệt vời cốt để lấy đuôi bịt miệng lại. Chị cá biểu diễn thật có hồn: khuôn mặt chị tỏ rõ sự khiếp sợ và đôi mắt mờ đục như đang dại dần đi.

Thú thực là từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, chưa bao giờ mình thấy một vũ công nào lại làm được những động tác khó và thần thái lại truyền cảm đến thế.

Mình đang ngẩn ra trước điệu múa lạ lùng và có phần rùng rợn ấy thì đột nhiên thấy chị cá cong mình lên, thả lỏng đuôi ra giải phóng cái miệng xinh xinh. Chị rên rỉ: "Chết... mất... thôi... Ọe...".

Nói rồi chị xòe mấy cặp vây ra giũ giũ và từ từ... ngửa bụng.

Cái chết của chị cá quá dữ dội và đau thương khiến mình không thể cầm lòng. Mình chạy dọc theo bờ sông, định kiếm cành hoa gì đó mang ra viếng chị, nhưng rặt một màu cỏ úa, đây đó vài khoảng đất còn trơ lại những cái gốc nhỏ bé mà như mình đoán thì có thể là vườn rau cũ. Cảnh vật hoang tàn đến rợn người. Mình chạy lại chỗ chị cá: bên cạnh chị đã kịp có một chú cá khác, chắc cũng vừa biểu diễn điệu múa ác liệt kia xong và giờ thì cũng đã bơi ngửa.

Quá kinh hoàng, mình phải chuồn ngay khỏi nơi này thôi. Mùi xú uế, mùi dầu mỡ, hóa chất và tiếng ồn của một nhà máy bên bờ sông đuổi theo mình mãi một quãng rất xa mới dừng lại.

Ngày... tháng... năm...

Bỏ chạy được một quãng, mình ngã vật ra. Dang tay dang chân, hít một hơi dài để nạp thêm tí oxy nhưng thật khủng khiếp khi ông trời lại phú cho cái mũi một biệt tài khác, ấy là biệt tài... ngửi. Cái đám xú khí ở dòng sông chết vẫn đọng nguyên ở hai lỗ mũi, bám cả trên mặt. Nên chưa cần đến cái hít thứ hai qua đường mũi thì mõm mình đã phải ngoác ngay ra để làm công tác ứng cứu.

Sông với chả ngòi, ô với chả nhiễm. Éc!!!

Ngày... tháng... năm...

Cuộc sống của một thằng chuột, hết bị quẳng ra ngoài đường ngay từ khi còn chưa mở mắt, lại sống một cuộc sống tạm bợ nơi bãi rác, đi học được vài bữa, may mắn gặp được người trong mộng nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, lại bị gái lừa, trốn mãi mới thoát được ra khỏi vành váy vợ thì bập ngay vào bọn xã hội đen, vừa chuồn ra khỏi đó thì đã gặp ngay cảnh tang thương...

Chao, cái xã hội đầy rẫy những đớn đau, cơ man nào là cạm bẫy. Mình thấy mệt mỏi vô cùng. Nếu như trước đây, mình luôn hướng tới cái gọi là hạnh phúc thì giờ đây, trước mắt mình chỉ là một cuộc vật lộn mưu sinh. Nhiều khi... thèm lắm một mái nhà, dù cho nơi ấy có mụ vợ già xấu xí và lắm điều... nhưng đó vẫn là một tổ ấm...

Ngày... tháng... năm...

Người ngợm đau như dần. Hic, thời tiết hôm qua khó chịu quá, oi bức và ngột ngạt...

Gần trưa, đang thiu thiu ngủ thì nghe thấy tiếng "đốp đốp" lưa thưa trên mặt lá. Khẽ mở mắt ra chưa kịp nhận ra chuyện gì thì đã thấy "ào ào", nước mưa xối xả trút xuống. Mình vội nép vào mái hiên. Mưa lớn quá. Chẳng mấy chốc nước đã ngập lênh láng, dềnh lên cả vỉa hè. Rất lâu sau mưa mới ngớt, mình nhỏm dậy, bò lên một cái tủ cũ quan sát:

- Đường phố như được mở rộng hẳn ra, chắc rằng chưa có dự án mở đường nào lại có tốc độ thi công cao đến như thế.

- Hiện tượng... không tắc đường đang xảy ra trên nhiều tuyến phố gây ngỡ ngàng trong dư luận.

- Hiện tượng phóng nhanh vượt ẩu cũng không còn.

- Hàng quán bán rong chạy sạch.

- Bụi đường biến mất, thay vào đó là làn sóng dập dềnh uyển chuyển lùa rác vào... nhà dân.

Nhác thấy một anh thanh niên hùng dũng phóng xe vào làn đường mát lạnh, vẻ thích chí vô cùng...

Bất chợt... "tủm", nguyên cái bánh xe sau chổng ngược lên trời, quay tít. Chủ nhân của chiếc xe, sau khi chân tay quẫy đạp hết sức có thể cũng đã ngoi được lên mặt nước. Mồm miệng nhổ phì phì, anh chửi đổng: "Thằng mắc dịch nào đào hố hại ông?".

Mọi người chung quanh không ai dám lên tiếng vì sợ bị đánh. Mà lên tiếng gì được nhỉ: chả lẽ bảo đường đang làm, ngần này hố đã ăn thua gì, hố bằng này đã ăn thua gì, bơi một tí đã ăn thua gì...; Rồi chả nhẽ lại nêu tấm gương của một anh khác, rằng là cũng một hôm ngập như thế này, anh í cũng đi xe ra đường thế này, rồi anh í cũng cắm đầu xuống đường thế này, nhưng anh í còn kém may mắn hơn anh ở cái chỗ là anh í cắm đầu hẳn xuống hố ga cơ, cái hố ga ấy, mới lúc trước vẫn còn nắp đậy nghiêm chỉnh nhưng giờ thì cái nắp ấy đã biến mất không để lại dấu hiệu gì. Bà con ở đó bảo: hố ga mất nắp là chuyện thường ngày ở huyện rồi, để cảnh báo người đi đường, bà con lại đi... chặt cây cắm xuống. Chậc, thảo nào mấy cái cây xanh trên con phố này lại... trụi lủi.

Ngao ngán!

Ngày... tháng... năm...

Đang đi lang thang, bất chợt đến một con ngõ quen quen... Rồi một căn nhà quen quen hiện ra...

Ôi má ơi, đây là... nhà Giai Lớn!!! Không thể sai được!

Cảm xúc chợt ùa về... Mình nhớ căn nhà ấy, nhớ con người ấy, nhớ cả những cuộc chiến nảy lửa của anh em nhà ấy...

Đã quá lâu rồi mình không nghĩ đến Giai Lớn. Thì ra vì quá mải bon chen với cuộc sống mà mình đã đánh rơi cả những tình cảm thiêng liêng nhất!
Ngày... tháng... năm...

Nhận ra được căn nhà cũ, thấy ấm lòng quá. Nhưng mình không còn mặt mũi nào quay về. Dù gì thì cũng đã dứt áo ra đi, lại thêm tội tẩu tán cuốn nhật ký của Giai. Giờ áy náy kinh khủng!

Mình tìm đến một cái chạn gỗ cũ bỏ không ở tạm, được cái cái chỗ này ở ngay trước cửa nhà Giai, rất tiện để... rình mò.

Ngày... tháng... năm...

Đã ở đây 3 ngày liền mà chưa lần nào nhìn thấy Giai Lớn. Giai đâu rồi? Giai đi chơi? Giai chuyển nhà? Hay là có chuyện gì đen đủi xảy ra với Giai rồi, ví dụ như là Giai bị... vợ cưới? Hàng trăm câu hỏi quanh quẩn trong đầu.

Ngày... tháng... năm...

Chiều tối, đang cầm cái xương cá xỉa răng thì nghe có tiếng xe máy. Tiếng xe... tiếng xe này... quen lắm! Mình phi ra, nhìn qua cánh cửa lưới của cái chạn...

Là... Giai!!!

Khi niềm vui bất chợt trở về giữa lúc hi vọng đang tắt dần thì mấy người nghĩ được là mình đang làm gì nữa. Mình cũng thế, hậu quả tất yếu là nguyên cái tăm xương cá tọt vào cổ, mắc ngang họng, nhói đau. Vội thò chân trước vào cổ móc ấy móc để... Mình nhớ đến hình ảnh mụ vợ khi xưa bị hóc cái bao cao su, bắt đầu thấy đồng cảm.

Ngày... tháng... năm...

Kiếm được nửa quả chanh ủng, nhét vội vào miệng để chữa hóc xương. Thế mà khỏi thật, chẳng biết do chanh làm tan xương hay do nước miếng ứa ra nhiều quá mà mình nuốt trôi nó đi lúc nào không biết. Chỉ biết không còn cảm giác đau rát ở cổ nữa. Nhưng cổ họng vẫn sưng vù, đau tê tái.

Đau thì mặc đau, mình ráng sức trở về nhà Giai Lớn.

Lợi dụng lúc trởi sẩm tối, mình hì hục vác quyển nhật ký về nhà Giai, men theo xà nhà, mình leo lên mái. Lựa được một chỗ đứng khá thuận tiện để quan sát Giai. Căn phòng có vẻ như chưa thay đổi mấy so với hồi mình còn ở đây.

Vừa nằm vắt chân chữ ngũ, vừa mân mê quyển nhật ký, vừa ngắm Giai Lớn. Giai đang xem bóng đá, chợt hô: "Vào!!!" rất to. Mình giật nảy, hất cả quyển nhật ký xuống đất, rơi thẳng vào đầu Giai Lớn.

*
* *

Ngày... tháng... năm...

Trận cầu giữa AC Milan và Inter Milan đang hấp dẫn... Phút thứ 22, pha đá phạt hàng rào tuyệt vời của Sneijder đã khiến thằng cu thủ môn bên kia phải vào bóng nhặt lưới, à nhầm, vào bóng nhặt lưới, ơ... vào lưới nhặt bóng... Chuẩn men!

Vừa kịp reo hò thì nghe "choang" một tiếng, cái gì như viên ngói vỡ rơi vào đầu. Quay đơ ra giữa nhà, mặc xác Inter sau đó lĩnh liền 2 bàn thua sấm sét.

Mãi đến khi tỉnh lại mình mới biết là ngói không hề vỡ, hú hồn, nó mà vỡ thật, đêm nay mà mưa nữa thì... mát mặt. Chậc...

19/11/2014

Mùa Thi,Nhật Ký Vú Em Bất Đắc Dĩ ,Tập 4

- Lại chuột. Anh già ở bẩn quá, chuột nó đến ăn hộ hết mì rồi còn đâu. Bảo sao người cứ như con cá mập khô...

Mình vội bịt mõm nén cười, Giai Lớn mà là con cá mập khô thì Giai này chả khác gì bộ xương giáo cụ ở trường học.

Trong bóng tối, mình vẫn biết Giai Bé đang nhấc điện thoại lên và kêu gào thảm thiết: "Anh ơi, hết mì tôm rồi".

Ngày... tháng... năm...

Mới sáng sớm tinh mơ đã nghe tiếng gà nhà ai kêu nhức cả óc. Rồi thì tiếng "bịch" nghe như tiếng bao cát nhà ai bị đứt dây treo, rồi tiếng đấm đá nhau túi bụi. Mình im re.

Một lúc sau, hai người lên xe nổ máy đi rất nhanh.

Chỉ còn lại mình mình. Ngẫm nghĩ lại, giật mình nhận ra từ khi Giai Wé đến đây, không khí trong nhà thật đáng sợ. Những trận đấm đá, vật lộn diễn ra nhiều hơn cơm bữa, những pha nín thở vì suýt bị sờ gáy, rồi những lần cướp giật đồ ăn của nhau...

Mấy ngày nay, lúc nào mình cũng phải sống trong tâm trạng bất an.

Ngày... tháng... năm...

Từ hôm qua đến nay, hai Giai lúc nào cũng vội vội vàng vàng như bị ma đuổi. Vội ăn rồi lại vội đi ngay.

Chiều:

Lạ thật, lúc sáng vội là thế mà Hai Giai lại có thể dành ra cả buổi chiều chỉ để ngủ.

Tối:

Hai Giai lôi nhau đi từ lúc nhá nhem tối, đến gần nửa đêm mới mò về. May mà lúc tối đã kịp sang nhà hàng xóm xin tạm miếng khoai chứ đợi Hai Giai về cùng ăn có mà chết đói.

Nghe loáng thoáng thấy Giai Wé kêu nhà bẩn, rồi tiếng Giai Lớn bảo dọn dẹp.

Ngày... tháng... năm...

Hôm nay Hai Giai lôi nhà cửa ra dọn dẹp thì phải. Mình phải chuồn gấp thôi kẻo bị tóm sống. Mình thì không sợ chết, không sợ bị ném giầy, chỉ sợ mùi chân của Giai Lớn thôi.

Gặp thằng chuột nhắt, mình bảo nó cùng đi lánh nạn. Nó vênh mặt lên bảo: sợ đói thì sợ chứ sợ gì bị đập, đập thì ta đập lại. Cái thằng ngu ấy, đến lúc tối mình về đã thấy nằm phơi bụng trắng hếu ở gần cổng, khiếp thật.

Mò về ổ, đói quá. Khịt... khịt... có mùi bánh mì trứng. Thì ra là ở cuốn sách cũ của Giai Lớn. Chả có miếng nào đủ to để gọi là miếng. Điên tiết, định nhay cho bằng nát thì thôi nhưng nghĩ thế nào lại tha về ổ. Ừ, mang về làm sách gối đầu cũng tốt.

Ngày... tháng... năm...

Mở cuốn sách chiến lợi phẩm thu được tối qua ra, nhận ra đó là nhật ký của Giai Lớn, mình quyết định sẽ giữ quyển sổ này lại làm của riêng.

"Bịch"... "Hự"... "Hề hề..."

Hai Giai lại đánh nhau rồi. Sống trong không khí này chắc vài hôm nữa là mình phát điên lên mất. Một quyết định đau xót được đưa ra: Mình sẽ tạm đi xa ít bữa, chờ cho Giai Wé đi khỏi, mình sẽ về. Kẹp cuốn nhật ký vào nách, mình dông thẳng.
Ngày... tháng... năm...

Đã mấy ngày thoát ra khỏi "ổ quỷ", mình chuyển đồ sang một hòm nho nhỏ. Chẳng hiểu hòm đựng những gì mà khi vào thì lông mình xám rất đẹp đến lúc chui ra thì chỗ đen sì, chỗ xám ngoét, loang lổ, trông chả khác gì con chuột thui dở cả.

Ngày... tháng... năm...

Rảnh rảnh ngồi ngẫm lại câu dạy đời của lão Gián. Có thể lão ấy có lý.

Ngày… tháng… năm…

Nắng lên sau mấy ngày mưa rả rích, tranh thủ ra sân tắm nắng. Bỗng nghe thấy tiếng một ả chuột gái choe chóe ở đâu đó. Thì ra cô nàng thử mát-xa chân bằng… bẫy bán nguyệt, chẳng dè cái lò xo nó lại khỏe quá, thành thử cô nàng bị kẹp dí lại đó, không thể nào rút chân ra được.

Cô nàng tuổi hơi “dừ”, và có vẻ bản chất khá đanh đá, nhưng gặp lúc hoạn nạn cũng nhún mình đôi chút:

- Anh… Anh gì ơi. Anh giúp em tháo cái bẫy này ra cái.

- Anh gì là cái gì? Cô gì ơi, tôi khiếp mấy cái vòng sắt ấy lắm. Cô kẹp chân thì không sao chứ tôi là đàn ông, kẹp… thì chết.

- Anh cứ đùa. Cứu em đi, rồi em hậu tạ cho cái này. – Vừa nói mắt cô nàng vừa chớp chớp dụ dỗ.

Kỳ thực cô ta chẳng cần làm như thế, với lại mình trẻ người non dạ, có hiểu ý nghĩa của cái chớp mắt ấy là gì đâu, chỉ nghĩ đơn giản mình là trang quân tử, thấy người hoạn nạn giữa đường thì lẽ đương nhiên là phải xông tới giúp, thế thôi.

Sau một loạt hệ thống những đòn bẩy, chiếc vòng bán nguyệt cũng hé mở, vừa đủ cho ả chuột rút chân ra. Xong.

Ngày… tháng… năm…

Đến bây giờ mình vẫn chưa thôi trách móc bản thân vì cái gọi là thể hiện bản lĩnh hôm ấy. Mình vẫn nhớ như in nét hớn hở trên khuôn mặt của ả, nhớ như in cảm giác khó chịu khi cô ả lao đến, ôm chầm lấy mình hôn rối rít, và nhớ như in cảm giác “cứng đơ” khi cô ả quyết định sẽ trả ơn cứu mạng bằng cả… cuộc đời.

Thằng bé đã vào tròng. Từ nay, những vết son trong nhật ký bắt đầu phai màu…

Ngày... tháng... năm...

Đã 3 ngày trời có "vợ", mình bị cô ả vắt kiệt sức lực. Trong khi mình còn nằm thở phì phò thì mụ vợ đã ngồi vắt chân cười khanh khách. Thì ra càng già càng dẻo càng dai...

Ngày... tháng... năm...

Vợ khó ở, mình chẳng biết phải làm sao nữa. Muốn đi tìm thuốc cho vợ nhưng không biết làm thế nào, liều thuốc Berberin của thằng bạn chuột lang vẫn làm mình bị dị ứng mỗi khi nghe đến từ "thuốc". Thấy mình tái mét mặt mày, lo lắng thì vợ lại tủm tỉm cười. Nụ cười ấy có nét gì đó nham hiểm...

Đêm, vợ thủ thỉ: "Anh ơi, em có bầu rồi. Mình làm đám cưới anh nhé". Mặt mình nghệt ra, cái gì mà cưới với treo cơ chứ: nhà cửa thì chưa có, việc làm thì thiếu ổn định, nguồn thức ăn cũng chủ yếu là đi chộp giật, vay nợ, giờ mà cưới... Họa có điên. Với lại hình ảnh cô nàng chuột xinh xắn ngày xưa vẫn còn hằn in trong trái tim mình, nói thế để mình tự hiểu rằng còn nhiều em xinh tươi hơn hẳn mụ vợ hiện tại... Mình nói với vợ tất tần tật những mối lo nghĩ của mình, trừ lý do cuối cùng, tất nhiên!

Khó ngủ quá, mình suy nghĩ rất lung...

Ngày... tháng... năm...

Cả đêm qua mình không chợp mắt, giờ thấy váng đầu kinh khủng. Vợ đi sang hàng xóm buôn dưa lê. Chỉ còn một mình mình ở nhà.

Mình nghĩ đến cái thai. Không thể cưới, vì mình cũng đâu có xác định gì với cô này. Chẳng qua ả cứ bám vào thì mình chiều thôi, âu cũng là giúp đỡ người mà. Nhưng giờ ả có bầu rồi, bỏ sao đặng? À, thì ra nguyên nhân là vì cái thai. Vậy thì... vướng đâu ta bỏ đó. Một suy nghĩ tàn nhẫn xuất hiện trong đầu... Mình nghĩ đến liều thốc xổ, tin rằng dùng thốc ấy, thức ăn còn xổ ra ngoài hết nữa là cái thai.

Mình đến tìm thằng chuột lang...
Ngày… tháng… năm…

Mình tìm đến, thằng chuột lang đang nằm phởn phơ uốn râu. Thằng này giờ làm bác sĩ cho tập thể chuột. Chắc tại sau lần đưa Berberin cho mình chữa cảm cúm, hắn đã biết sợ và đầu tư vào nghiên cứu y dược thì phải.

Là chỗ bạn bè thân thiết nên khi mình vừa ngỏ ý nhờ giúp đỡ thì mặc dù biết là việc thất đức nhưng hắn vẫn hồ hởi giúp. Hắn nói giọng uyên bác:

- Cậu đầu óc đơn giản lắm, chả khác gì tớ ngày xưa. Cứ nghĩ nó là thần dược...

- Ừ thì ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần.

- 1 lần thôi ông tướng. Bây giờ thế này, tớ thấy ông bà chủ nhà tớ hay dùng cái này, nghe nọ thầm thì với nhau là nó... kỵ thai lắm. Cậu mang về cho mụ ấy dùng thử coi.

- Hiệu nghiệm không?

- Chắc ăn 99%, ti vi còn quảng cáo thế mà. Cậu ở đây, tớ vào lấy.

Mình ở ngoài sân ngóng đợi, bỗng nghe "rầm" một cái to lắm, rồi tiếng thằng chuột lang chít chít đầy đau khổ. Mình lao vào. Trời, thằng bé đang đứng lắc lư như lên đồng, bên cạnh là cái ngăn kéo bàn đổ lỏng chỏng. Mình lay lay thằng chuột lang, hắn kịp đưa cho mình một cái gói ni-lon trước khi lăn quay ra sàn nhà. Mình nuốt nước mắt cầm gói thuốc quay đi.

Mang thuốc ra đầu ngõ, lôi ra ngắm nghía một hồi, thấy quen quen... A, nhớ rồi, chính nó là cái kẹo mà ngày xưa mình nhai phải. Quái, kẹo chứ có phải thuốc đâu. Nhưng mình rất tin tưởng vào tay nghề và y đức của thằng bạn. Mình thấy buồn nôn quá!

Ngày... tháng... năm...

Mang thuốc về đã mấy ngày mà cứ hễ nhìn thấy cái bụng vợ là mình lại run. Quái thật, cho vợ uống thuốc thôi chứ có phải là làm gì đâu mà phải run, nhể?

Ngày... tháng... năm...

Bên nhà thằng chuột lang vẫn chưa thấy tiếng kèn trống gì, Nghĩ bụng thằng bạn mình tuy hi sinh cao cả như thế nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là con chuột vô danh tiểu tốt. Ai mất công đưa tiễn làm chi. Chép miệng: "Tớ mang ơn cậu!"

Ngày... tháng... năm...

Một cô nàng nõn nà chẳng hiểu ham ăn ham uống thế nào mà trượt chân rơi thẳng xuống trước cửa nhà, nằm quay lơ. Mình vội chạy ra, hô hấp nhân tạo. Cô nàng khẽ ở mắt, thì thầm: "Anh đã cướp mất nụ hôn đầu tiên của em rồi, hí hí...". Nói rồi cô nàng co giò chạy mất. Trong nhà mụ vợ đằng hắng mấy tiếng ra hiệu. Biết ý, mình vội trở về.

Ngày... tháng... năm...

Mình nhớ nàng chuột hôm trước quá. Mình nghĩ đến liều thuốc thằng chuột lang đưa cho.

Chưa biết làm thế nào để vợ chịu dùng thì cô ả đã nũng nịu: "Anh, sao anh không chịu mua cái gì cho em dưỡng thai?".

Một ý nghĩ táo tợn xuất hiện, mình đưa ngay gói thuốc cho cô ả: "Đây nè cưng, thuốc dưỡng thai đó".

Cô ả sung sướng vồ lấy, hít lấy hít để.

- Thơm quá, lại có mùi hoa quả. Cái này chắc bổ dưỡng lắm đây. Dùng sao anh?

- Thì bỏ vào mồm mà nuốt chứ sao, có thế mà cũng phải hỏi.

Cô nàng từ từ xé cái vỏ ni-lon, rồi từ từ đưa vào mồm. Mình nín thở.

"Ực... ức... ắc... ặc... ắc..."

Bất chợt, cô nàng trợn mắt trợn mũi, ho ho khạc khạc. Nói không nói được, thở không thở được. Cô ả giãy giụa. Hai cái chân sau quẫy đạp trong khi chân trước thì cào vào mõm, móc móc khều khều.

Nghĩ bụng chắc là thuốc có tác dụng mạnh nên mới thế. Mình vội chuồn ra khỏi nhà, đi tìm em chuột hôm trước. Hai...za...

Mụ vợ ấy, không bao giờ mình gặp lại nữa. Nghe nói sau lần ấy, mụ thoát chết, vẫn sinh con bình thường nhưng bị dị ứng với những thứ có liên quan đến ni-lon và đàn ông. Mãi sau này mình mới biết thứ thuốc đó là bao cao su, nó chỉ có tác dụng ngừa thai chứ không phải là thuốc... xổ thai, và triệu chứng hôm ấy là do mụ vợ bị... hóc cái bao cao su, có thế thôi. Hú hồn, may mà mình chuồn sớm.

Ngày... tháng... năm...

Mấy ngày giời lần theo vết lông rụng của nàng chuột xinh mà vẫn chưa thấy nàng đâu. Chẳng biết là chuột hay ma nữa. Mắt đã mờ, chân đã run và tim đã đập yếu ớt hơn. Không lẽ đây là dấu hiệu của tuổi già?

Không thể thế được. Mình mệt mỏi quá!

Ngày... tháng... năm...

Trời sắp bão, không khí oi bức ngột ngạt. Toàn thân đau nhức. Mình ốm. Tìm tạm một đống củi khô chui bừa vào.

Ngày... tháng... năm...

Cố ngóc đầu dậy mà không được, tủi thân quá. Như ngày xưa còn có thằng chuột lang chạy qua chạy lại, không có bát cháo nóng thì cũng được bắp ngô gặm dở. Nhắc đến thằng chuột lang mà áy náy quá, vì cái thai của vợ mình mà nó phải "ra đi". Không muốn nghĩ tiếp nữa.

Ngày... tháng... năm...

Cố bò ra khỏi ổ, vấp ngay vào một cái thủ cấp, nhìn kỹ thì ra là cái đầu cá. Mắt sáng trưng, gặm lấy gặm để.

Tỉnh hẳn, chân tay không còn run, mắt không còn mờ và dãi không còn chảy nữa. Nghĩ bụng thằng trẻ mà ốm đói thì chẳng khác gì ông già.

Ngày... tháng... năm...

Có mùi hương gì thoang thoảng đâu đây. Mũi hít, chân bò theo hướng mùi hương ấy. Đến một căn phòng to lắm, phải to gấp hàng chục lần căn phòng của Giai Lớn ấy. Trời ơi, cơ man nào là bánh kẹo. Còn gì bằng nữa, đúng là chuột sa chĩnh... kẹo.

Hăm hở đi... kiểm hàng, chợt thấy "bốp" cái ở trên đầu, ngẩng lên, thấy nguyên cái khấu đuôi to đùng của một thằng. Giật mình quay lại, hàm răng trắng ởn của một thằng khác, quay đi quay lại... một thằng khác, rồi một thằng khác nữa. Cứ thế một lúc, mình đếm dễ đến một tá những hàm răng trắng ởn. Mình muốn té xỉu.

Thằng chuột to nhất cất tiếng ồm ồm, để lộ cái sẹo nối từ mép bên này sang mép bên kia sau khi đã chu du qua sau gáy:

- Mày ở băng nào? Ai xui mày mò đến đây?

- Tôi có biết gì đâu. Chỉ là...

- Đây là đại bản doanh của bọn tao, ai cũng biết thế. Riêng mày, hoặc là quá khôn ngoan hặc là cực ngu thì mới dấn thân đến chốn này. Khai mau, ai xui mày tới đây? Băng khác hay bọn cớm?

- Em... em không biết gì mà... - Mình đã lùi vào sát hàm răng một thằng mà không biết.

- Còn cãi à? Anh em, cho nó một bài!

Tức thì mình nghe nhói ở sau gáy. Kịp ợ lên một tiếng rồi lăn đùng xuống đất trước tiếng cười khả ố của bọn đầu gấu.

Thằng chuột bự kia nhích đến, túm râu mình giật giật:

- Ai? Ai xui mày?

- Dạ... là...

- Ai?

- Là... cái bụng ạ.

Câu trả lời thật thà của mình chẳng ngờ lại có tác dụng hữu hiệu đến thế. Cả bọn chuột bò ra cười như chưa bao giờ được cười. Chúng nó xì xầm bàn tán với nhau: "Ôi, một anh hùng thật thà!", "Nom râu dài mà... não ngắn"... Ức lắm nhưng mình chẳng thể làm gì được.

Chợt, một lão chuột già lê bước đi ra. Lão khò khè:

- Đại ca có lệnh đeo cùm cho thằng giặc này và dẫn lên gặp đại ca.

Mình nhếch mép: gông cùm của bọn chuột thì cùng lắm cũng chỉ là cái móc chìa khóa hoặc là cái dây lạt chứ gì.

Nhưng không, từ hai bên cánh, 6 thằng chuột vác 2 cái bẫy lao đến. Chưa kịp phản ứng gì thì đã nghe đau điếng hai bên tai. Muốn quay đầu mà không quay được, đôi tai nhỏ xinh đã bị 2 cái bẫy kẹp chặt lại. Bọn chuột cười hô hố, đoạn chúng mau chóng rút ra một đoạn dây mây quất vào mông bắt mình đi...

Ôi chao, lần đầu tiên biết thế nào là xã hội đen, lần đầu tiên hiểu miếng ăn là miếng nhục.

Nhưng cái nhục ấy chưa bằng cái nhục này:

Khi thằng chuột già cất tiếng: "Thưa đại ca, đã giải thằng phá hoại đến rồi ạ" thì cũng là lúc mình nhận ra kẻ đứng trên cao kia là... thằng chuột lang. Nó chưa chết hay hồn nó đang sống đây?

Ngày... tháng... năm...

Vốn tính hay sợ ma nên vừa nhìn thấy bộ mặt thằng chuột lang, tim mình đã vội ngưng bặt trong giây lát. Được cái thằng kia hiểu mình, chỉ cần tĩnh dưỡng một lúc là mình tỉnh lại như thường nên nó vội cho đám đệ tử khiêng mình vào... ngục tối. Thằng chuột lang còn sống, rõ rành rành.

Mình được đặt lên một tấm thảm bằng giấy đã cũ, trên đó là một đoạn thơ Kiều. Nhấm nháp sự thật là thằng bạn còn sống, nhấm nháp đoạn Kiều đúng chỗ nàng Thúy Kiều xử án, mình liên hệ... Giật mình!

Ngày... tháng... năm...

Sáng sớm:

Đang trong giấc mơ màng, giật mình vì có cảm giác như kiến cắn ở bên mép. Ti hí mắt nhìn ra mới biết là thằng cai ngục đang ngồi... gẩy râu mình. Bực, cự lại, nó điềm nhiên:

- Ngồi không buồn quá, mượn râu chú em gảy đàn tẹo.

- Đi mà gảy đứa khác.

- Râu tụi nó á? Đứt sạch rồi còn đâu mà gảy với gót.

- Tránh xa râu tao ra.

- Thế thì chìa đuôi ra đây.

Bó tay. Cứ cái đà này thì mấy bữa nữa chắc nó trưng dụng cả lông mình luôn. Ức chế!

Chiều:

Có lệnh triệu tập tân tù nhân (tức mình) của đại ca chuột (tức thằng chuột lang). Mình sung sướng thoát khỏi màn tra tấn kỳ quặc kia.

Thằng chuột lang bệ vệ ngồi trên một cái đệm êm ái được tận dụng từ mảnh vỡ của cái hộp xốp cũ. Cái thằng này, bây giờ còn ra vẻ ta đây, cứ lim dim đúng một bên mắt. Nó khẽ khàng:

Want your business to be the top-listed Government Service in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

113

Website

Address

Hanoi