01/11/2025
ÂM MƯU THÂM ĐỘC ĐẰNG SAU LUẬN ĐIỆU VU CÁO VIỆT NAM VI PHẠM NHÂN QUYỀN TỰ DO TÍN NGƯỠNG TÔN GIÁO
Lợi dụng trong lúc đất nước đang thực hiện cuộc cách mạng về tinh gọn tổ chức bộ máy, thực hiện mô hình chính quyền địa phương hai cấp, các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị gia tăng hoạt động chống phá, xuyên tạc chính sách tự do tín ngưỡng, tôn giáo của Đảng và Nhà nước ta.
Thời gian qua các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị lợi dụng công nghệ thông tin phát triển, mạng xã hội có sức ảnh hưởng lớn, đã không ngừng tán phát các luận điệu sai trái, xuyên tạc, vu khống, cho rằng việc tinh giản cán bộ, sáp nhập địa bàn dẫn đến bỏ rơi đồng bào tôn giáo ở vùng sâu, vùng xa; rằng chính quyền địa phương mới sẽ siết chặt quyền tự do tôn giáo, thu hẹp không gian sinh hoạt tín ngưỡng; hạn chế tiếp cận các dịch vụ công, giáo dục, y tế. Không những thế, chúng còn dựng lên những bức tranh phiến diện, thiếu kiểm chứng về tình hình tôn giáo ở Việt Nam, làm ảnh hưởng tiêu cực đến môi trường hợp tác quốc tế của Việt Nam, làm méo mó hình ảnh đất nước trong mắt bạn bè thế giới.
Những luận điệu xuyên tạc, vu cáo trắng trợn trên không những không phản ánh đúng sự ghi nhận và bảo đảm của luật pháp Việt Nam về quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo; không phản ánh đúng bản chất tình hình thực hiện quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam, mà còn cố tình phớt lờ thành tựu của Việt Nam trong tôn trọng, bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Âm mưu sâu xa, mục đích chính trị đen tối của các thế lực thù địch, phản động là tiến hành tổng thể biện pháp nhằm tạo dựng nhiều điểm nóng về tín ngưỡng, tôn giáo để gây ra bất ổn về chính trị, văn hóa, xã hội ở các địa phương trong cả nước. Cùng với đó, lợi dụng “ngòi nổ” tín ngưỡng, tôn giáo để kích động mâu thuẫn giữa các tôn giáo với nhau, giữa người theo đạo và người không theo đạo, giữa các tôn giáo với chính quyền các cấp; từ đó, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, tiến tới can thiệp vào công việc nội bộ, chống phá Đảng và Nhà nước Việt Nam, gây tổn hại đến công cuộc đổi mới ở Việt Nam hiện nay.
Việt Nam là một quốc gia đa tôn giáo, với gần 27 triệu tín đồ, chiếm 27% dân số cả nước, nên Đảng và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam luôn dành sự quan tâm đặc biệt đến công tác bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo cho người dân. Ở Việt Nam “các tôn giáo có điều kiện phát triển vượt bậc. Nếu năm 2003, cả nước có 15 tổ chức thuộc 6 tôn giáo, 17 triệu tín đồ, với khoảng 20.000 cơ sở thờ tự, 34.000 chức sắc, 78.000 chức việc; thì đến năm 2021, Nhà nước đã công nhận 43 tổ chức thuộc 16 tôn giáo khác nhau, với trên 26 triệu tín đồ, 54.000 chức sắc, 135.000 chức việc, 29.000 cơ sở thờ tự”
Nhằm bảo đảm tốt hơn quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo cho các tầng lớp nhân dân, thời gian vừa qua, Việt Nam không ngừng nỗ lực hoàn thiện hệ thống pháp luật về tôn giáo, chính sách tín ngưỡng, như việc thông qua Luật Tín ngưỡng, tôn giáo và các nghị định hướng dẫn thi hành Luật Tín ngưỡng, tôn giáo. Hiến pháp năm 2013 đã khẳng định rõ tại Điều 24: Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Đây là nền tảng pháp lý thể hiện sự nhất quán, tiến bộ trong việc khẳng định và bảo vệ quyền con người ở Việt Nam.
Trên cơ sở đó, Luật Tín ngưỡng, tôn giáo được Quốc hội khóa XIV thông qua năm 2016 và có hiệu lực từ ngày 1-1-2018 là bước tiến dài trong việc thể chế hóa quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, điều chỉnh toàn diện hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo phù hợp với đời sống tôn giáo đang phát triển ngày càng phong phú, đa dạng ở nước ta. Luật khẳng định: Quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo là quyền hiến định; công dân có quyền bày tỏ niềm tin, tham gia sinh hoạt tôn giáo, xây dựng cơ sở thờ tự, tổ chức lễ hội, đào tạo chức sắc... phù hợp với quy định của pháp luật.
Các hoạt động tín ngưỡng dân gian, lễ hội truyền thống, đạo giáo bản địa được gìn giữ, phát huy; đồng thời các tổ chức tôn giáo được tạo điều kiện tham gia vào công tác xã hội, từ thiện, giáo dục đạo đức, góp phần củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Hoạt động quan hệ quốc tế của các tổ chức tôn giáo được quan tâm, tạo điều kiện, góp phần quảng bá chủ trương, chính sách bảo đảm quyền tự do tôn giáo của Đảng, Nhà nước ta đến bạn bè quốc tế.
Đặc biệt, khi cả hệ thống chính trị triển khai thực hiện mô hình chính quyền địa phương hai cấp, tinh gọn bộ máy, sắp xếp lại đơn vị hành chính, thì việc hoàn thiện và triển khai thật tốt các chính sách về tín ngưỡng, tôn giáo vẫn tiếp tục được khẳng định là một trong những nội dung ưu tiên thực hiện. Từ Trung ương đến cấp tỉnh, cấp xã, các văn bản chỉ đạo, hướng dẫn đều nhấn mạnh yêu cầu không để xảy ra khoảng trống quản lý hay đứt gãy mối liên hệ giữa chính quyền và đồng bào có đạo do việc giảm đầu mối, sáp nhập đơn vị hành chính. Thực tiễn này bác bỏ hoàn toàn những luận điệu cho rằng việc tinh giản bộ máy, giảm đầu mối đơn vị hành chính, thực hiện chính quyền địa phương hai cấp là “bỏ mặc đồng bào có đạo”, là “giảm khả năng bảo đảm quyền tín ngưỡng, tôn giáo của người dân”. Chính sách của Đảng, Nhà nước ta không hề thay đổi mà chỉ đổi mới phương thức tổ chức thực hiện, nâng cao hiệu quả quản lý, phục vụ nhân dân tốt hơn, trong đó có cộng đồng tín đồ tôn giáo.
Cuối cùng, cần khẳng định chắc chắn rằng, Đảng và Nhà nước Việt Nam không “can thiệp vào công việc nội bộ các tôn giáo”; cũng không “vi phạm quyền con người”, mà là vừa tôn trọng Điều 70 của Hiến pháp năm 2013, vừa thực thi nghiêm Điều 5 của Luật Tín ngưỡng, tôn giáo năm 2016. Việc các báo cáo tự do tôn giáo của một số nước “cáo buộc” rằng Việt Nam “đàn áp tôn giáo”, vi phạm quyền “tự do tôn giáo” của người dân và tiếp tục hạn chế hoạt động có tổ chức của nhiều tôn giáo không phải là sự thật. Đồng thời, mọi sự xuyên tạc, bịa đặt về tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam như Luật Tín ngưỡng, tôn giáo của Việt Nam là “bước thụt lùi” không chỉ “bóp nghẹt tôn giáo” mà còn “không phù hợp với công ước quốc tế về quyền con người” hay “quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo” của người dân bị xâm phạm; “chính quyền can thiệp vào nội bộ của tổ chức tôn giáo”; các tổ chức tôn giáo được Nhà nước công nhận pháp nhân “là tôn giáo quốc doanh” cùng luận điệu bôi đen cho rằng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam là thứ “xin cho” giữa nhà nước và người dân và muốn được hoạt động tôn giáo thì phải “chịu sự kiểm soát của nhà nước” của các thế lực thù địch đều là phản động; đều là bịa đặt, bẻ cong sự thật về tự do tôn giáo, tín ngưỡng ở Việt Nam