Hội PHẬT TỬ TẠI GIA Quy Y Tam Bảo

Hội PHẬT TỬ TẠI GIA Quy Y Tam Bảo

Share

quy y Phật bất đọa địa ngục, quy y Pháp bất đọa ngạ quỷ, quy y Tăng bất đọa bàng sanh.

21/05/2026

TẠI SAO NGÀY VUI NGÀY BUỒN, XIN ĐỪNG SÁT SANH ĐỂ CÚNG TẾ?
Người đời từ xa xưa đến nay, mỗi khi gặp việc trọng đại như Tang Lễ, Cúng Giỗ... thường nguyện cầu cho người thân được yên nghỉ và ra đi thanh thản.
Hoặc gặp khi cưới hỏi, sinh con, chúc thọ, tân gia, lễ Tết, sinh Nhật... đều mong cầu bình an, may mắn và phước lành đến cho gia đình.

Đó là những tâm nguyện rất chính đáng và tốt đẹp.

Thế nhưng, có một điều mà nhiều người ít khi suy nghĩ đến: muốn cầu điều lành nhưng lại dùng sự đau đớn và mất mát của muôn loài để làm lễ cúng tế, tiệc tùng. Muốn gia đình sum vầy hạnh phúc nhưng lại khiến biết bao sinh linh phải lìa bầy, chịu cảnh dao thớt, máu đổ thịt rơi. Nếu bình tâm suy nghĩ, liệu lòng có thật sự an yên hay không?

Con người vốn rất kiêng kỵ những điều xui rủi trong ngày vui. Chỉ một lời nói không hay, một chiếc ly vỡ, hay chút bất hòa nhỏ cũng khiến nhiều người lo lắng cho là điềm không tốt. Vậy tại sao việc sát hại sinh mạng, tiếng kêu đau đớn của các loài vật, lại được xem là chuyện bình thường, thậm chí là điều cần có trong những ngày cầu may mắn và cát tường?

Một sinh mạng dù lớn hay nhỏ cũng đều biết đau đớn, biết quý trọng sự sống của mình. Loài vật cũng biết sợ hãi, biết tìm đường sống, biết quyến luyến con cái và đồng loại của chúng. Vì vậy, nếu thật sự mong cho gia đình được bình an, con cháu được hạnh phúc lâu dài, thì điều nên làm là nuôi dưỡng lòng Từ Bi, Hiếu Thuận Với Cha Mẹ, làm các việc thiện lành, tích đức giúp người, cứu vật hơn là sát sanh hại mạng.

(Chúng sinh sống trong đời này đã luôn phải gặp những Tai Nạn, Đau Khổ, Phiền Não, U Uất, Buồn Sầu, Bệnh , Sợ Hãi, Ch*e*t... Ta còn nỡ lòng đem khổ đến thêm nữa hay sao?)

Đặc biệt trong những dịp cưới hỏi hay khi gia đình có thêm em bé, đó là lúc nên gieo thêm phước lành cho con cháu mai sau. Thay vì giết hại nhiều sinh linh để mở tiệc linh đình, ta có thể lựa chọn những điều ý nghĩa hơn như:

* Giúp đỡ người nghèo khó
* Phóng sanh cứu vật
* Cúng dường, bố thí
* Chia sẻ thực phẩm chay
* Khuyên nhau sống hiền lành và yêu thương muôn loài

Những việc thiện ấy tuy đơn giản nhưng lại mang đến sự an ổn lâu dài cho tâm và cho gia đình. Phước báu không đến từ sát hại để cầu xin, mà đến từ lòng nhân hậu và những điều tốt đẹp ta chân thành gieo tạo mỗi ngày.

Ngay cả trong Tang Lễ, hoặc những ngày Cúng, Giỗ... cũng vậy. Người đã khuất điều cần nhất là sự thanh tịnh, lòng thành kính và công đức hồi hướng từ con cháu.

Nếu vì Tang Lễ, Đám Cúng, Đám Giỗ... mà sát sanh quá nhiều, tạo thêm Oán Nghiệp , Sát Nghiệp... thì chẳng những người mất khó được nhẹ nhàng mà người sống cũng khó được an lòng. Thay vào đó, tụng kinh, làm việc thiện, giúp đỡ người khó khăn, phóng sanh hồi hướng công đức cho người đã khuất sẽ là những việc làm đầy ý nghĩa và nhân văn hơn rất nhiều.

Người xưa thường nói:
“Làm lành thì gặp lành, gieo nhân thiện sẽ gặt quả thiện.”

Một gia đình muốn hưng thịnh lâu dài, tránh được nạn tai, chiêu cảm phước lành, không chỉ nhờ tiền tài hay lễ nghi hình thức, mà quan trọng hơn là nhờ đạo đức, lòng chân thật và cách sống biết yêu thương. Khoan Dung Nhân Hậu... Có nhiều dòng họ nhờ sống hiền lương, tích đức hành thiện mà con cháu nhiều đời được hưởng phước báo, gia đạo yên vui. Đó là điều rất đáng để chúng ta suy ngẫm và học hỏi.

Mong rằng trong những ngày vui hay ngày buồn của cuộc đời, mỗi người đều có thể chọn cho mình một cách thể hiện ý nghĩa hơn:
Lấy lòng từ thay cho sát hại.
Lấy việc thiện thay cho phô trương.
Lấy sự yêu thương thay cho máu lệ của muôn loài.

Biết làm lành, tránh dữ, tích đức hành thiện chính là nền tảng chân thật nhất để cầu bình an và phước báu cho bản thân cùng gia đình.

A Di Đà Phật 🙏

20/05/2026

TẠI SAO NGÀY VUI NGÀY BUỒN, XIN ĐỪNG SÁT SANH ĐỂ CÚNG TẾ?
Người đời từ xa xưa đến nay, mỗi khi gặp việc trọng đại như Tang Lễ, Cúng Giỗ... thường nguyện cầu cho người thân được yên nghỉ và ra đi thanh thản.
Hoặc gặp khi cưới hỏi, sinh con, chúc thọ, tân gia, lễ Tết, sinh Nhật... đều mong cầu bình an, may mắn và phước lành đến cho gia đình.

Đó là những tâm nguyện rất chính đáng và tốt đẹp.

Thế nhưng, có một điều mà nhiều người ít khi suy nghĩ đến: muốn cầu điều lành nhưng lại dùng sự đau đớn và mất mát của muôn loài để làm lễ cúng tế, tiệc tùng. Muốn gia đình sum vầy hạnh phúc nhưng lại khiến biết bao sinh linh phải lìa bầy, chịu cảnh dao thớt, máu đổ thịt rơi. Nếu bình tâm suy nghĩ, liệu lòng có thật sự an yên hay không?

Con người vốn rất kiêng kỵ những điều xui rủi trong ngày vui. Chỉ một lời nói không hay, một chiếc ly vỡ, hay chút bất hòa nhỏ cũng khiến nhiều người lo lắng cho là điềm không tốt. Vậy tại sao việc sát hại sinh mạng, tiếng kêu đau đớn của các loài vật, lại được xem là chuyện bình thường, thậm chí là điều cần có trong những ngày cầu may mắn và cát tường?

Một sinh mạng dù lớn hay nhỏ cũng đều biết đau đớn, biết quý trọng sự sống của mình. Loài vật cũng biết sợ hãi, biết tìm đường sống, biết quyến luyến con cái và đồng loại của chúng. Vì vậy, nếu thật sự mong cho gia đình được bình an, con cháu được hạnh phúc lâu dài, thì điều nên làm là nuôi dưỡng lòng Từ Bi, Hiếu Thuận Với Cha Mẹ, làm các việc thiện lành, tích đức giúp người, cứu vật hơn là sát sanh hại mạng.

(Chúng sinh sống trong đời này đã luôn phải gặp những Tai Nạn, Đau Khổ, Phiền Não, U Uất, Buồn Sầu, Bệnh , Sợ Hãi, Ch*e*t... Ta còn nỡ lòng đem khổ đến thêm nữa hay sao?)

Đặc biệt trong những dịp cưới hỏi hay khi gia đình có thêm em bé, đó là lúc nên gieo thêm phước lành cho con cháu mai sau. Thay vì giết hại nhiều sinh linh để mở tiệc linh đình, ta có thể lựa chọn những điều ý nghĩa hơn như:

* Giúp đỡ người nghèo khó
* Phóng sanh cứu vật
* Cúng dường, bố thí
* Chia sẻ thực phẩm chay
* Khuyên nhau sống hiền lành và yêu thương muôn loài

Những việc thiện ấy tuy đơn giản nhưng lại mang đến sự an ổn lâu dài cho tâm và cho gia đình. Phước báu không đến từ sát hại để cầu xin, mà đến từ lòng nhân hậu và những điều tốt đẹp ta chân thành gieo tạo mỗi ngày.

Ngay cả trong Tang Lễ, hoặc những ngày Cúng, Giỗ... cũng vậy. Người đã khuất điều cần nhất là sự thanh tịnh, lòng thành kính và công đức hồi hướng từ con cháu.

Nếu vì Tang Lễ, Đám Cúng, Đám Giỗ... mà sát sanh quá nhiều, tạo thêm Oán Nghiệp , Sát Nghiệp... thì chẳng những người mất khó được nhẹ nhàng mà người sống cũng khó được an lòng. Thay vào đó, tụng kinh, làm việc thiện, giúp đỡ người khó khăn, phóng sanh hồi hướng công đức cho người đã khuất sẽ là những việc làm đầy ý nghĩa và nhân văn hơn rất nhiều.

Người xưa thường nói:
“Làm lành thì gặp lành, gieo nhân thiện sẽ gặt quả thiện.”

Một gia đình muốn hưng thịnh lâu dài, tránh được nạn tai, chiêu cảm phước lành, không chỉ nhờ tiền tài hay lễ nghi hình thức, mà quan trọng hơn là nhờ đạo đức, lòng chân thật và cách sống biết yêu thương. Khoan Dung Nhân Hậu... Có nhiều dòng họ nhờ sống hiền lương, tích đức hành thiện mà con cháu nhiều đời được hưởng phước báo, gia đạo yên vui. Đó là điều rất đáng để chúng ta suy ngẫm và học hỏi.

Mong rằng trong những ngày vui hay ngày buồn của cuộc đời, mỗi người đều có thể chọn cho mình một cách thể hiện ý nghĩa hơn:
Lấy lòng từ thay cho sát hại.
Lấy việc thiện thay cho phô trương.
Lấy sự yêu thương thay cho máu lệ của muôn loài.

Biết làm lành, tránh dữ, tích đức hành thiện chính là nền tảng chân thật nhất để cầu bình an và phước báu cho bản thân cùng gia đình.

A Di Đà Phật 🙏

17/05/2026

Tu hành là ngay trong đời sống thường ngày, là ngay chỗ khởi tâm động niệm phải quán chiếu tinh tế tỉ mỉ xem, ta có còn chấp trước hay không, có còn phân biệt hay không? Đối với người, với việc, với vật chúng ta có còn ưa thích, có còn ghét bỏ hay không? Việc thuận theo ý của mình thì sinh tâm hoan hỷ, không thuận ý của mình thì sinh tâm sân hận. Chỉ một mảy may sân hận, không muốn giao thiệp với người này, không muốn nhìn họ là chúng ta sai rồi.

Chúng ta vẫn còn phân biệt chấp trước, chưa chịu buông xả; trong tâm vẫn còn tính toán, vẫn còn thị phi, vẫn còn được mất, vẫn còn ưa ghét, vậy làm sao được? Chúng ta vẫn là phàm phu lục đạo chính gốc. Do đó chúng ta mới thể hội được điều mà trong “Kinh Địa Tạng” đã nói: “Chúng sanh cõi Diêm Phù Đề khởi tâm động niệm toàn là tội lỗi”. Chúng ta đã lĩnh hội được câu nói này. Không có quán chiếu tinh tế tỉ mỉ, không soi lại thật kỹ, chúng ta thấy trong Kinh văn luôn cho rằng Ngài nói thật quá mức rồi. Hãy thử quan sát, thử soi lại thật kỹ, những điều trong Kinh nói, từng câu từng chữ đều là chính xác, một chút cũng không sai. 🍂

(Giảng Thái Thượng Cảm Ứng Thiên - HT. Tịnh Không)

17/05/2026

Cái khó xả nhất của chúng ta ngày nay là “lợi ích của mình”. Bạn không chịu xả, không chịu từ bỏ thì bạn sao có thể giúp đỡ chúng sanh được? Chư Phật Bồ Tát, Tổ sư đại đức, chúng ta quan sát thật kỹ, người nào cũng có thể quên mình vì người, điều kiện đời sống vật chất giảm xuống đến mức thấp nhất, không thể thấp hơn nữa; đời sống tinh thần của họ vô cùng phong phú, niềm vui của đời sống tinh thần không có ai biết được, quả thật đúng là pháp hỷ sung mãn, hết sức từ bi, dừng ở nơi chí thiện. Phàm phu bình thường chúng ta đâu có biết. Đây là điều chúng ta phải rõ ràng, phải sáng tỏ. 🍂

(Giảng Thái Thượng Cảm Ứng Thiên - HT. Tịnh Không)

17/05/2026

NGUỒN GỐC CỦA BỆNH TẬT 🌤️

Nguồn gốc của bị bệnh có ba loại:

Loại thứ nhất là bệnh sinh lý, gọi là “bệnh tùng khẩu nhập”. Bạn ăn uống không cẩn thận, mặc y phục không cẩn thận nên cảm nhiễm gió lạnh, đây là bệnh tật trên sinh lý.

Loại thứ hai là bệnh oan nghiệp. Phần lớn là do sát sanh hại mạng, những oan hồn này tìm bạn để trả thù. Oan quỷ nhập thân đều là oan gia đối đầu của bạn. Loại bệnh này nhất định phải hòa giải, đối phương đồng ý sự hòa giải của bạn thì sẽ thoát ra, bệnh của bạn sẽ hết ngay. Trong “Tam Muội Thủy Sám”, Quốc sư Ngộ Đạt bị mụt ghẻ mặt người là thuộc vào loại này.

Loại thứ ba là bệnh túc nghiệp. Loại này thì tương đối phiền phức. Bệnh này không phải do ăn uống nhiễm phải, cũng không phải oan gia đối đầu, mà là quả báo tạo tác tội nghiệp quá nhiều ở trong đời quá khứ, hoặc giả trong đời hiện tại của mình. Loại quả báo này nếu dùng cách nói hiện nay để nói, đó là chứng sa sút trí tuệ người già. Chúng tôi đã thấy rất nhiều, phần lớn đều là gia đình giàu có, trong xã hội có địa vị, có của cải. Người bị chứng bệnh này, muốn sống không được, muốn chết cũng không xong, hơi thở của họ không dứt, ngay cả con cái của mình họ cũng không nhận ra; họ cần nhiều người đến chăm sóc, đó là phước báo của họ, họ nằm ở trên giường hưởng phước. Chúng ta vừa thấy liền biết, đây là bệnh nghiệp chướng. Bệnh này có cứu được hay không? Cứu được! Sám hối, sám trừ nghiệp chướng thì bệnh này sẽ khỏi. Thế nhưng họ không tin, họ không biết sám hối, người nhà cũng không hiểu rõ đạo lý này nên không thể giúp được.

Bạn hiểu rõ những đạo lý này, tiêu trừ nghiệp chướng, không kết oán thù với chúng sanh, đời sống sinh hoạt chú trọng vệ sinh thì có thể không già, không bệnh. Bạn có thân thể khỏe mạnh thì bạn mới có năng lực lo cho đạo, “dũng mãnh tinh tấn”. Thể lực suy yếu, muốn tinh tấn đã không được rồi, lúc đó là chậm rồi. Cho nên từ xưa đến nay, giai đoạn tu hành công phu đắc lực nhất là khi còn trẻ, khỏe. Chúng ta thấy trong “Lục Tổ Đàn Kinh”, Đại Sư Huệ Năng đắc đạo lúc 24 tuổi. Cái có được là thể lực. Có thể lực thì vào niệm Phật đường niệm Phật bảy ngày bảy đêm như chẳng có việc gì. Đến khi già bảy, tám chục tuổi vào niệm Phật đường mấy giờ đã chịu không nổi rồi, muốn tinh tấn cũng vô phương. Những đạo lý này chúng ta đều phải biết, sau đó mới biết cần phải tu học như thế nào, làm như thế nào.

(Giảng Thái Thượng Cảm Ứng Thiên - HT. Tịnh Không)

17/05/2026

NẾU MUỐN THÀNH PHẬT THÌ PHẢI PHÁT TÂM TỰ ĐỘ, ĐỘ NGƯỜI, TOÀN TÂM TOÀN LỰC GIÚP ĐỠ NGƯỜI KHÁC HỌC PHẬT 🌤️

Đồng tu học Phật chúng ta bước vào cửa Phật, bài khóa đầu tiên chính là tiếp xúc “Tam Quy Y”. Chúng ta đã giảng Tam Quy Y rất rõ ràng, rất tường tận rồi, bạn rốt cuộc có quy hay không? “Quy” chính là quay về, quay đầu. Bạn rốt cuộc có quay đầu hay không? “Y” là nương tựa, bạn có nương tựa hay không? Nếu chỉ quy y trên hình thức, chỉ làm một nghi thức quy y nhưng trên thực tế không có quay đầu, không có nương tựa, thì quy y như vậy là giả, không phải thật, hữu danh vô thực.

“Quy y Phật” là Giác mà Không Mê.
“Quy y Pháp” là Chánh mà Không Tà.
“Quy y Tăng” là Tịnh mà Không Nhiễm.

Ba điều này chúng ta có làm được hay không? Ba điều này đều ở trên đề Kinh, có thể thấy được sự viên mãn của đề Kinh này. Sau khi tự giác mới có thể giác tha. Thật ra, giác tha cũng là việc tương đối không dễ dàng gì. Vì sao chúng ta phải “giác tha” vậy? Giác tha chính là giáo hóa chúng sanh. Chính mình chăm chỉ nghiêm túc tu hành, không đi giác tha, độ người, tôi độ chính mình thì được rồi, tôi hà tất phải đi độ người? Đợi khi tôi thành Phật rồi mới đi độ chúng sanh thì có được không? Nếu như các vị có ý niệm này thì tôi xin thành thật nói với các vị, các vị không thể thành được Phật.

Vì sao không thể thành được Phật? “Tự giác” là phá phiền não chướng, “giác tha” là phá sở tri chướng. Bạn phá phiền não chướng thì bạn mới thành Chánh Giác, cảnh giới này chính là địa vị của A-la-hán, Bích-chi Phật, trong Viên Giáo gọi là Bồ-tát Thất Tín Vị (địa vị này trong Viên Giáo là từ Thất Tín trở xuống), trong Biệt Giáo gọi là Bồ-tát Tam Hiền, chưa đăng địa. Đây chính là nói nếu bạn không phát tâm giúp đỡ người khác thì bạn không thể phá được sở tri chướng.

Cho nên, nếu muốn thành Phật thì nhất định phải phát tâm tự độ, độ người, toàn tâm toàn lực giúp đỡ người khác học Phật. Chúng ta biết được bao nhiêu thì giúp người khác bấy nhiêu, nhất định không bỏn sẻn pháp, công đức lợi ích này liền được thù thắng.

(Giảng Kinh Vô Lượng Thọ - HT. Tịnh Không)

Want your business to be the top-listed Government Service in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address

Ho Chi Minh City