SỐNG LÀ CHO CHỨ ĐÂU ĐỂ NHẬN

SỐNG LÀ CHO CHỨ ĐÂU ĐỂ NHẬN

Share

Sống là cho chứ đâu để nhận -Mà cho đi là đã nhận rất nhiều !

20/07/2015

Sau một cú ngã trong tình yêu, con người ai cũng thay đổi
..
Thường thì



Con trai chọn cách vứt bỏ 2 chữ "thủy chung"



Còn con gái chọn cách biến mình thành một tảng băng giá buốt



Vậy nên khi bạn gặp 1 chàng trai lãng tử ...
.... hay 1 cô gái lạnh lùng đừng vội kết luận .....



Vì biết đâu trái tim họ đang tổn thương lắm đấy!!! :">
--ad

Photos 30/11/2014

Ổ bánh mì và câu “thần chú” diệu kỳ

…Bà nhớ lại câu nói có ý nghĩa đặc biệt của người gù lưng: “Việc xấu người làm thì ở lại với người; việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!”
Một người đàn bà nướng bánh mì cho gia đình mình và làm dư ra một cái để cho người nghèo đói. Bà để ổ bánh mì dư trên thành cửa sổ bên ngoài cho người nghèo nào đó đi qua dễ lấy. Hàng ngày, có một người gù lưng đến lấy ổ bánh mì.
Thay vì nói lời cám ơn, ông ta vừa đi vừa lẩm bẩm những lời sau đây:
“Việc xấu người làm thì ở lại với người; việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!”
Điều này cứ diễn ra, ngày này qua ngày khác.
Mỗi ngày, người gù lưng đến lấy bánh và lại lẩm bẩm câu :
“Việc xấu người làm thì ở lại với người, việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!”
Người đàn bà rất bực bội.
Bà thầm nghĩ, “Không một lời cám ơn, ngày nào người gù này cũng đến lấy bánh ta làm rồi lải nhải giai điệu khó chịu ấy!
Hắn ta muốn ám chỉ điều gì?”
Một ngày kia, không chịu được nữa, bà quyết định cho người gù đi khuất mắt.
Bà tự nhủ, “Ta sẽ làm cho hắn mất dạng.”
Và bà đã làm gì ? Bà cho thuốc độc vào ổ bánh mì dư bà làm cho người gù!
Khi bà sắp sửa bỏ ổ bánh có thuốc độc lên thành cửa sổ, đôi tay bà bỗng run lên.
Bà hốt hoảng, “Ta làm gì thế này?”
Ngay lập tức, bà ném ổ bánh có thuốc độc vào lửa và vội làm một cái bánh mì ngon lành khác rồi đem để lên thành cửa sổ.
Như mọi khi, người gù lưng đến, ông ta lấy bánh và lại lẩm bẩm:
“Việc xấu người làm thì ở lại với người; việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người.”
Ông ta cầm ổ bánh đi cách vui vẻ mà không biết rằng trong lòng người đàn bà đang có một trận chiến giận dữ.
Mỗi ngày, khi người đàn bà đặt ổ bánh mì cho người nghèo lên thành cửa sổ, bà đều cầu nguyện cho đứa con trai đi xa tìm việc làm.
Đã nhiều tháng qua, bà không nhận được tin tức gì của con.
Bà cầu nguyện cho con trở về nhà bình an.
Buổi chiều hôm đó, có tiếng gõ cửa.
Khi mở cửa ra, bà ngạc nhiên thấy con trai mình đứng trước cửa.
Anh ta gầy xọp đi. Quần áo anh rách rưới đến thảm hại. Anh ta đói lả và mệt.
Khi trông thấy mẹ, anh ta nói:
“Mẹ ơi, con về được đến nhà quả là một phép lạ. Khi con còn cách nhà mình cả dặm đường, con đã ngã gục vì đói, không đi nổi nữa và tưởng mình sẽ chết dọc đường. Nhưng bỗng có một người gù lưng đi ngang, con xin ông ta cho con một chút gì để ăn, và ông ta đã quá tử tế cho con nguyên một ổ bánh mì ngon. Khi đưa bánh cho con, ông ta nói: “Đây là cái mà tôi có mỗi ngày, nhưng hôm nay tôi cho anh vì anh cần nó hơn tôi!”
Khi người mẹ nghe những lời đó, mặt bà biến sắc.
Bà phải dựa vào thành cửa để khỏi ngã.
Bà nhớ lại ổ bánh mì có thuốc độc mà bà đã làm sáng hôm nay.
Nếu bà không ném nó vào lửa thì con trai yêu quý của bà đã ăn phải và đã chết !
Ngay lập tức bà nhớ lại câu nói có ý nghĩa đặc biệt của người gù lưng:
“Việc xấu người làm thì ở lại với người; việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!”
-PI LACK -Sưu tầm-

Photos 24/11/2014

Câu chuyện gánh nước

Có hai vị Hoà thượng ở hai ngôi chùa trên hai ngọn núi gần nhau. Giữa hai ngọn núi có một con sông, mỗi ngày họ đều cùng một lúc xuống núi ra bờ sông gánh nước, lâu ngày họ trở thành bạn bè.
Thấm thoát năm năm trôi qua, bỗng một hôm vị Hoà thượng ở ngọn núi bên trái không xuống gánh nước, vị Hoà thượng ở ngọn núi bên phải nghĩ bụng: “Có lẽ ông ta ngủ quá giờ”, nên trong lòng cũng chẳng để ý lắm.

Nhưng không ngờ qua ngày hôm sau vị Hòa thượng ở núi bên trái vẫn không xuống núi gánh nước.
Một tuần trôi qua, vị Hoà thượng bên ngọn núi phải nghĩ bụng: “Bạn ta có lẽ bị bệnh rồi, ta nên đến thăm, xem có thể giúp được gì không.”

Nhưng khi đến thăm người bạn già, ông ta thật kinh ngạc. Người bạn già của ông đang tập thái cực quyền trước chùa, chẳng giống dáng vẻ của một người cả tuần chưa uống nước chút nào. Ông ta thấy làm lạ hỏi: “Đã một tuần rồi ông không xuống núi gánh nước, lẽ nào ông không cần uống nước?”

Người bạn dẫn ông ta đi ra sân sau của chùa, chỉ một giếng nước nói: “Năm năm lại đây, mỗi ngày sau khi làm xong thời khoá, tôi đều đào cái giếng này, mặc dù nhiều lúc rất bận, nhưng có thể đào được bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Nay đào đã đến nước, tôi không cần phải xuống núi gánh nước nữa”.

Ngày hôm nay chính là thành quả từ những nỗ lực của hôm qua. Còn sự nỗ lực của hôm nay lại là niềm hy vọng cho ngày mai. Năm tháng trôi qua, tuổi già lại đến. Hãy suy nghĩ về lúc không còn gánh nước nổi, bạn vẫn có nước để uống chứ? Vì vậy dù đã thành công, hãy cố gắng thêm một chút nữa.

Nguồn : Pi lack -Sưu tầm-

Photos 23/11/2014

Một phép màu đáng giá bao nhiêu?

Cô bé con đi về phòng ngủ của mình, kéo ra từ chỗ giấu bí mật sau tủ quần áo một chiếc hộp thủy tinh, dốc hộp cho ra hết số tiền bên trong rồi cặm cụi đếm. Cô đếm đến 3 lần vẫn chỉ một số ấy, không thể sai đi được. Cẩn thận đặt những đồng xu trở lại chiếc hộp, vặn nắp cẩn thận, cô bé ra khỏi nhà bằng lối cửa sau, đi qua 6 dãy nhà nữa để đến một hiệu thuốc lớn.
Cô bé kiên nhẫn chờ đợi người dược sĩ để mắt tới mình, nhưng lúc đó ông ấy đang rất bận. Cô bé lại xoay chân để tạo ra những tiếng cọ xát dưới sàn. Vẫn không ăn thua. Cô bé làm bộ súc họng, cố tạo ra những âm thanh rất đỗi bất lịch sự. Vẫn chẳng ai bận tâm về điều đó.
Cuối cùng, cô bé lấy ra một xu trong hộp, gõ keng keng trên bàn kính của quầy thanh toán. Đã có hiệu quả. “Vậy cháu muốn gì?” – người dược sĩ cao giọng, đúng kiểu đang bị làm phiền.
“Ta đang nói chuyện với anh trai mới từ Chicago về, rất lâu rồi ta chưa gặp anh ấy đấy” – dược sĩ tiếp lời mà chẳng cần nhận được câu trả lời của cô bé từ câu hỏi trước.
“Cháu xin được nói chuyện với ông về anh trai của cháu ạ”. Cô bé trả lời với giọng điệu “bị làm phiền” không kém. “Anh ấy ốm, ốm lắm… và cháu muốn mua cho anh ấy một phép màu”.

“Cháu nói sao cơ?” – dược sĩ hỏi. “Anh cháu tên là Andrew và anh ấy bị cái gì rất xấu mọc lên trong đầu ấy. Bố cháu nói là chỉ có phép màu mới cứu được anh ấy lúc này thôi. Thế bao nhiêu tiền một phép màu ạ?”. “Ở đây chúng ta không bán phép màu cô bé ạ. Ta xin lỗi không giúp gì được cho cháu cả” – dược sĩ trả lời, giọng điệu đã nhẹ nhàng hơn.
“Xin hãy nghe cháu, cháu có tiền trả mà. Nếu chưa đủ, cháu sẽ lấy thêm. Cứ nói cho cháu biết một phép màu bán bao nhiêu tiền”. Anh trai của dược sĩ là một người đàn ông ăn mặc rất sang trọng.
Lúc này ông ấy khom người xuống hỏi cô bé: “Thế anh cháu cần loại phép màu nào?”. “Cháu không biết”, cô bé trả lời với đôi mắt chực khóc. “Cháu chỉ biết anh ấy rất ốm và mẹ nói anh ấy cần được phẫu thuật. Nhưng bố không có đủ tiền, nên cháu muốn dùng tiền của cháu…”.
“Thế cháu có bao nhiêu?” – Người đàn ông đến từ Chicago hỏi. “1 đô la và 11 xu ạ” – cô bé trả lời rành rọt. “Và đó là tất cả số tiền cháu có, nhưng cháu sẽ kiếm thêm nếu cần”. “Ừm, thế là vừa Xít cháu ạ. 1 đô la 11 xu, đó chính xác là giá của một phép màu dành cho anh cháu đấy”.
Anh của dược sĩ một tay cầm tiền từ cô bé, tay kia nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô rồi nói: “Đưa ta đến chỗ cháu ở. Ta muốn xem anh của cháu thế nào và gặp bố mẹ cháu nữa. Để xem ta có loại phép màu cháu cần không”.
Người đàn ông ăn mặc sang trọng ấy chính là một tiến sĩ, bác sĩ phẫu thuật thần kinh. Cuộc phẫu thuật cho anh trai cô bé hoàn toàn miễn phí. Không lâu sau Andrew đã khỏe mạnh hơn và có thể về nhà.
Bố mẹ đều rất vui, không ngớt lời kể về chuỗi sự việc dẫn họ đến niềm hạnh phúc ngày hôm nay. “Cuộc phẫu thuật đó qủa là một phép màu” – mẹ cô bé thì thầm. “Em tự hỏi không biết nó đáng giá bao nhiêu…”.
Cô bé chỉ cười khi nghe bố mẹ nói chuyện. Cô biết chính xác một phép màu đáng giá bao nhiêu. 1 đô la 11 xu… cộng thêm niềm tin của một đứa trẻ.
Người ta hay đùa nhau là “sống bằng niềm tin”, nhưng tôi nghĩ đôi khi đúng là nên như thế thật. Sự hiểu biết hay kinh nghiệm cũng rất quan trọng nhưng quan trọng hơn là luôn có lòng tin vào công việc mình làm.
Nguồn : Pi Lack -Sưu tầm-

Photos 21/11/2014

BÀI THƠ CUỘC SỐNG - Lưu Quang Vũ

Dù đục dù trong con sông vẫn chảy

Dù cao dù thấp cây lá vẫn xanh

Dù người phàm tục hay kẻ tu hành

Cũng phải sống từ những điều rất nhỏ

Ta hay chê cuộc đời méo mó

..Sao ta không tròn ngay tự trong tâm

Đất ôm ấp cho hạt tự nảy mầm

Nhưng chồi non vươn lên tìm ánh sáng

Nếu tất cả đường đời đếu trơn láng

Thì chắc gì ta nhận được ra ta

Ai trên đời cũng có thể tiến xa

Nếu có khả năng tự mình đứng dậy

Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy

Không chỉ dành cho một riêng ai !

Photos 20/11/2014

Hạnh phúc ở đâu?

Hạnh phúc là một điều đơn giản nhưng tất cả mọi người đều kiếm tìm nó trong suốt cuộc đời của họ, có lẽ không ít người đã có lần tự hỏi rằng “Hạnh phúc ở đâu?” . Hãy cùng đọc câu chuyện để tìm câu trả lời nhé!
Vào một buổi sáng đẹp trời, chú cún con chạy đến bên mẹ và hỏi:
- Mẹ ơi, hạnh phúc ở đâu?
Mẹ cún con mỉm cười đáp:
- Hạnh phúc nằm ở chiếc đuôi xinh xắn của con đó!
Cún con thích lắm, ngày nào chú cũng ngắm nghía chiếc đuôi của mình, vừa nhảy vừa vẫy vãy chiếc đuôi! Nhưng rồi bỗng một hôm, chú cún con buồn bã chạy đến bên mẹ:
- Mẹ ơi, tại sao con chẳng bao giờ nắm giữ được hạnh phúc vậy?
Mẹ khẽ vuốt ve cún con và đáp:
- Chỉ cần con tự tin bước về phía trước, hạnh phúc sẽ tự đi theo con thôi!!!
Nguồn : Pi lack -Sưu Tầm-

Photos 19/11/2014

Bài học về thứ không mua được bằng tiền

Các bạn thân mến!
Có người nói “Thứ gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiều tiền”. Nhưng một lúc nào đó trong cuộc đời người đó sẽ hiểu ra câu nói trên không còn đúng nữa. Bởi tiền có thể mua được hàng triệu chiếc đồng hồ nhưng không mua được Một giây thời gian.
Mong rằng mỗi chúng ta luôn trân trọng từng giây phút để làm những điều ý nghĩa mang giá trị cho đời.

Có một người rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt bóp chẳng dám ăn tiêu gì. Tích cóp cả đời, anh ta để dành được cả một gia tài lớn.
Không ngờ một ngày, Thần Chết đột nhiên xuất hiện đòi đưa anh ta đi. Lúc này anh ta mới nhận ra mình chưa kịp hưởng thụ chút gì từ số tiền kia. Anh ta bèn nài nỉ:
- Tôi chia một phần ba tài sản của tôi cho Ngài, chỉ cần cho tôi sống thêm một năm thôi.
- Không được. – Thần Chết lắc đầu.
- Vậy tôi đưa Ngài một nửa. Ngài cho tôi nửa năm nữa, được không? – Anh ta tiếp tục van xin.
- Không được. – Thần Chết vẫn không đồng ý.

Anh ta vội nói:
- Vậy… tôi xin giao hết của cải cho Ngài. Ngài cho tôi một ngày thôi, được không?
- Không được. – Thần Chết vừa nói, vừa giơ cao chiếc lưỡi hái trên tay.
Người đàn ông tuyệt vọng cầu xin Thần Chết lần cuối cùng:
- Thế thì Ngài cho tôi một phút để viết chúc thư vậy.
Lần này, Thần Chết gật đầu. Anh run rẩy viết một dòng:
- Xin hãy ghi nhớ: “Bao nhiều tiền bạc cũng không mua nổi một ngày”.
Bạn thấy đấy, giá trị của thời gian không nằm ở đồng tiền, giá trị của thời gian nằm ở những năm tháng chúng ta đang sống hoài hoang phí.
Bạn có biết, tuổi thọ trung bình của người Việt là 70 năm. Nhưng trong 70 năm ấy, có người sống trọn nhưng không để lại thứ gì cho đời. Có người sống 30 năm nhưng lại để lại tất thảy những điều tốt đẹp.
Mục đích của câu chuyện này là nhấn mạnh cách sử dụng cuộc sống. Dù cả đời bạn làm việc cật lực để kiếm tiền, nhưng bạn không biết cách sử dụng chúng cho những điều tốt đẹp, thời gian cũng là vô ích. Bạn sẽ không để lại điều gì đẹp đẽ cho đời. Khối tài sản hiện có cũng vô giá trị về mặt tinh thần, bạn ra đi mà không có kỉ niệm vui, không có những năm tháng hạnh phúc bên người thân, bạn bè, không có những ngày “lăn lộn” cùng chiến hữu… Đó mới chính là giá trị thực mà không thứ gì mua được.
Thứ giá trị nhất mà cuộc sống cho ta là thời gian. Khi còn chưa làm được gì có ích cho đời, thì cũng đừng làm những điều vô vị.
Bởi đồng tiền không mua được thời gian, nên phải sử dụng chúng một cách hợp lý. Đừng vì một người, một vài lời nói, mà làm những điều vô tri, đánh mất thứ quý giá của bản thân.

Nguồn : Pi lack -Sưu Tầm-

Photos 07/07/2014

Bài học về việc cãi nhau

Một giáo sư tâm lý học của trường Đại học Cambridge hỏi các sinh viên của mình:
- Tại sao khi con người cãi nhau thì họ lại gào rất to?
- Bởi vì họ đánh mất sự bình tĩnh của mình. – Một sinh viên đáp.
- Nhưng tại sao phải hét lên ngay cả khi người ta đang đứng kế bên? – Vị giáo sư hỏi. – Chẳng nhẽ không thể nói chuyện với người đó nhẹ nhàng? Tại sao lại hét lên khi mất bình tĩnh?
Lần lượt các sinh viên bắt đầu đưa ra ý kiến của mình, nhưng không ai trong số họ thỏa mãn câu hỏi của giáo sư. Cuối cùng, ông giải thích lý do tại sao điều này xảy ra:

- Khi con người không đồng lòng với nhau và cãi nhau, trái tim của họ càng xa lánh nhau. Để nghe thấy nhau trong khoảng cách đó, họ phải hét lên. Họ càng tức giận thì càng phải la hét to hơn.
- Điều gì sẽ xảy ra đối với những người yêu nhau? Đối với nhiều trường hợp, họ không gào thét, ngược lại, họ nói chuyện nhẹ nhàng. Bởi vì trái tim của họ rất gần nhau, khoảng cách giữa chúng là rất nhỏ. Và khi tình yêu của họ mạnh hơn nữa?
Giáo sư tiếp tục:
– Họ chỉ thì thầm và càng trở nên gần gũi hơn trong tình yêu của họ, cho đến lúc chỉ cần nhìn nhau thôi là hiểu nhau không cần nói điều gì.

Vì vậy, khi cãi nhau, cố gắng đừng để cho trái tim của bạn xa lánh nhau, đừng nên nói những lời làm tăng thêm khoảng cách giữa bạn và người đối diện. Bởi vì có thể đến một ngày nào đó khi khoảng cách trở nên quá lớn, bạn sẽ không tìm thấy con đường trở lại nữa.

Photos 23/06/2014

Đừng để đến lúc nhắm mắt mới đau đớn vì không làm nhiều điều lẽ ra bạn phải dốc hết sức mình để làm nhé.

1. Không theo đuổi ước mơ

Nếu không theo đuổi ước mơ của mình, bạn sẽ hối hận đấy! Ảnh: Crying Soul Girl DeviantArt

Hầu hết chúng ta đều có những ước mơ vĩ đại khi còn trẻ. Khi lớn lên, thực tế phũ phàng đã làm lu mờ những giấc mơ non trẻ đó. Rất nhiều người lại khác, họ có thể biến giấc mơ của họ thành hiện thực. A-line Wedding Dresses Tại sao bạn lại không phải là một trong số họ nhỉ?

2. Để những ‘lý trấu’ ngăn cản bạn đến với ước mơ

Những cái cớ chỉ có thể là cớ mà thôi, chúng không phải là lý do. Đừng nghe những lời tiêu cực từ người khác. Quyết tâm lên và đi con đường của chính mình đi nào!

3. Chờ đợi khoảnh khắc hoàn hảo

Khoảnh khắc hoàn hảo chỉ có trong truyền thuyết mà thôi. Tất nhiên cũng có những lúc thời cơ thật sự không thuận lợi – ví dụ như bạn không thể cứ liều đi vòng quanh thế giới khi gánh trên mình một khoản nợ rất to chẳng hạn. Mother of the Bride Dresses Nhưng chung quy lại, hiện tại là tất cả những gì chúng ta có. Bước một chân lên con đường ước mơ của bạn ngay bây giờ đi. Không gì có thể đảm bảo tương lai có gì cả.

4. Không trân trọng sức khoẻ

Chắc chắn là nhiều người trong chúng ta, đặc biệt là các bạn trẻ, không bao giờ quan tâm đến sức khoẻ của mình cho đến khi nằm rên hừ hừ trên giường bệnh. Sức khoẻ luôn là vốn quý nhất của con người. Ngay lúc này đây, hãy biết ơn và tôn trọng cơ thể của bạn, kể cả khi bạn đang sốt cao hầm hập. Cơ thể của bạn đã, đang và sẽ phải làm việc rất vất vả vì bạn bất kể ngày đêm đấy!

5. Không giúp đỡ người khác

Ích kỷ lúc nào cũng dễ làm. Đáng buồn thay, thế giới chúng ta đang sống lại quá vật chất đến độ dường như đang cổ vũ cho tính ích kỷ của con người. Thử đứng lại và tưởng tượng một hành động tốt đẹp của bạn thôi có thể ảnh hưởng đến bao nhiêu người?

Hãy sẵn sàng giúp đỡ những người đang cần bạn, bạn sẽ được đền đáp. Ảnh: WordPress.

Chắc chắn là nhiều hơn bạn tưởng rất nhiều. Hơn nữa, có nhân sẽ có quả. Khi bạn nhiệt tình giúp đỡ người khác, đến một lúc nào đó, bạn sẽ nhận được sự giúp đỡ khi cần thiết. Đừng ngần ngại, hãy góp chút công sức vào một thế giới chan hoà tình yêu thương lẫn nhau nhé!

6. Ngần ngại mạo hiểm

Mạo hiểm thường đi kèm với những lợi ích lớn lao. Tuy vậy, bạn phải tính toán thật cẩn thận những gì bạn phải đánh đổi trước khi đưa ra những quyết định “định mệnh” nhé.

7. Không làm những người bạn yêu thương mỉm cười đủ

Những người bạn yêu thương là những người quan trọng nhất trên thế giới này. Hãy mỉm cười và có thật nhiều niềm vui và kỉ niệm với họ khi còn có thể.

8. Bỏ cuộc trước khi thành công

Bạn kỳ vọng có được thành công vượt trội qua một đêm như truyện cổ tích? Thực tế không là mơ thế đâu. Hãy kiên nhẫn đợi thành công đến. Nếu bạn làm việc chăm chỉ và luôn cố gắng hết mình, thành công sẽ đến với bạn.

9. Không dành thời gian với những người lạc quan

Hãy nhìn thế giới bằng 1 ống kính lạc quan. Ảnh: Weheartit.

Hãy đá bay những người suốt ngày than thân trách phận, nhìn cuộc sống bằng lăng kính màu đen. Họ đang hút kiệt sức sống của bạn đấy. Tìm đến những người vui vẻ và lạc quan để có thể thưởng thức cuộc sống trọn vẹn hơn nhé.

10. Sống quá vội và bỏ qua những điều bé nhỏ

Bạn lúc nào cũng bận rộn với hàng tấn những kế hoạch và dự định của mình. Đó cũng không phải là điều xấu xa gì, nhưng đừng vì thế mà bỏ qua những điều quan trọng trong cuộc sống – gia đình và bạn bè của bạn chẳng hạn.

Photos 19/06/2014

Cực lạc và địa ngục
Trước kia có vị đại từ thiện, một hôm trong mộng được Diêm Vương dẫn đi thăm quan địa ngục, trong địa ngục phát hiện mọi người đang cãi nhau. Vốn là ở địa ngục có một cái bàn lớn, trên bàn bày một số món ăn, mỗi người cầm một cái thìa rất dài. Do thìa quá dài nên không có cách nào đưa thức ăn vào miệng, mà dùng tay thì không với được thức ăn nên mỗi người đều hí hoáy nghĩ cách đưa thức ăn vào miệng với cái thìa dài trong tay. Nguyên nhân cãi nhau là thao tác chiếc thìa quá dài mà va chạm với nhau.

Tiếp theo, ông ta lại lên thăm viếng cõi cực lạc. Thật kỳ lạ, quang cảnh nơi đây không khác gì địa ngục, cũng một chiếc bàn lớn, với các món ăn và những chiếc thìa rất dài. Điểm duy nhất khác nhau là mọi người ở đây ăn uống với nhau một cách vui vẻ. Tại sao vậy? Vì mọi người dùng chiếc thìa rất dài đó để xúc thức ăn cho nhau, do đó, mọi người đều có thể ăn được, không ai tranh chấp hay gây khó dễ.

Vị đại từ thiện bỗng nhiên tỉnh ngộ. Vốn cực lạc và địa ngục không có sai biệt, sai biệt chính là ở tâm, ở cách nghĩ và phương thức của mỗi người. Có người cả ngày ở trong lo sợ và nghi hoặc, tự mình giới hạn để bảo vệ mình, chỉ sợ có người khác làm hại mình nhưng lại muốn đi tìm một cõi hoà lạc yên vui. Kỳ thực chỉ cần xả bỏ tâm ma, bao dung mọi người, một lòng hướng thiện, luôn giữ cho trong tâm thanh thản, thì có thể khiến cho địa ngục biến thành thiên đường, ngược lại, một lòng tự tư tự lợi có thể khiến cho thiên đường cực lạc yên vui biến thành địa ngục đau khổ.

Thiên đường làm gì có! Địa ngục làm gì có! Thiên đường, địa ngục đều là ảo ảnh biến hoá của tâm mà thôi. Chỉ cần nghĩ sao làm vậy, cần gì phải cầu khấn đâu xa.

Photos 18/06/2014

Nhớ mẹ!

Want your business to be the top-listed Government Service?

Website