08/02/2021
Bài thơ này tui viết khi quyết định chia tay bố của con trai mình. Chắc hẳn ai cũng sẽ thế này khi đưa ra quyết định giống tui ngày ấy.
***
Rồi sẽ quen
Rồi sẽ quen chiếc ghế đá công viên chỉ còn hai mẹ con ngồi ngó mây trời
Rồi sẽ quen trên bàn ăn chỉ còn hai cái bát đơn côi
Rồi sẽ quen mỗi sớm mai chỉ mình mẹ chở con đến lớp
Đến bao giờ con bớt thắc mắc sao đời con chỉ còn một vòng tay
Mẹ vẫn ở đây bên con mỗi ngày
Vẫn dõi bước nhìn theo con khôn lớn
Vẫn hy vọng vòng tay mình cho con đủ ấm
Vẫn biết cuộc đời đẹp nhất bởi có con
Mùa hạ qua đi mùa thu đến thật gần
Thấm thoát mùa đông đóng băng khung cửa
Rồi mẹ sẽ mênh mang như tia nắng nhỏ
Sưởi ấm đời con lẻ loi giọt mặt trời
Có thể cuộc đời không bình lặng bởi chia phôi
Con ngây thơ làm cơn gió trong lòng mẹ
Thổi hết ưu phiền đem cơn mưa xuân thật nhẹ
Gieo hạt mầm xanh con đâm chồi biếc giữa nhân gian
Cảm ơn con dù sóng gió vô vàn
Con vẫn can trường làm người đồng hành bên mẹ
Có con bên đời mẹ nắm tay dù rất khẽ
Mẹ đủ niềm tin vẽ cùng con cuộc sống vuông tròn
( tác giả Thanh Bình Vũ)
27/10/2020
Trái đất tròn mà thế giới lại mênh mông
Đi hết cuộc đời chưa một lần gặp lại
Phải chăng chia ly là chia ly mãi mãi
Những hẹn thề bỏ lại phía đằng sau..
[Ruby Vân Anh]
07/10/2020
Nơi anh giờ
…thành phố bớt đau chưa?
Em vừa vặn một nỗi sầu chia cắt
Bàn tay nắm bàn tay…rồi vụt mất
Chỉ sợ đến cuối đời
mình nhắm mắt
chưa quên!
https://buonduyendang.net/2020/10/05/giac-mo-anh/
03/10/2020
Mình đã từng trôi như thế
trôi qua những tháng những ngày
Mình từng nắm tay nhau để
mơ về một ngày hôm nay
Mình đã từng chiều muốn khóc
tự hát để xua nỗi buồn
Bài thơ thơm mùi đại học
tặng em làm món quà suông
Mình đã từng đi dọc phố
những con phố rộng và dài
chỉ giấc mơ mình bé nhỏ
vậy mà nhiều khi buông tay
Mình đã từng xa như thế
mắt dài mắt ngắn chờ nhau
cũng từng sum vầy lặng lẽ
mất nhiều nhưng vẫn còn nhau
Mình đã nguyện cầu hạnh phúc
khi ôm cơn lũ trong lòng
Bài thơ viết vào sinh nhật
sinh nhật này. Sinh nhật sông
Mình đã từng yêu như thế
như không có ngày mai đây
và sẽ còn yêu như thế
như từng mơ về hôm nay
(Đàm Hà Phú)
19/07/2020
VÌ ĐỜI CÒN CÓ NGÀY MAI
Thôi em, quên chuyện ngày xưa
Phố quen hò hẹn, đón đưa đã từng
Thôi em, ngăn lệ rưng rưng
Người thương đã hóa người dưng ngang đời
Hợp tan, tan hợp lẽ trời
Tình như gió thoảng, bèo trôi qua cầu
Lòng người cạn, dạ ta sâu
Tiếc thương cũng chỉ làm đau chính mình
Hết đêm rồi sẽ bình minh
Tháng năm rồi sẽ vá lành vết thương
Đứng lên bước tiếp con đường
Từ nơi vấp ngã, đau thương thuở nào
Trời vẫn xanh, mây vẫn cao
Lãng quên cay đắng, ngọt ngào khắc ghi
Tình yêu dẫu có mất đi
Vẫn trong hoài niệm những gì thiêng liêng
Thôi em, buông bỏ muộn phiền
Rồi em sẽ được bình yên cuộc đời
Môi em sẽ nở nụ cười
Mắt bừng hạnh phúc rạng ngời bên ai
Vì đời còn có ngày mai...
31/05/2020
LẠC MẤT NỬA ĐỜI NHAU
(Nghinh Nguyễn )
Chúng mình mất nhau vào đúng mùa hoa
Giữa tháng 5 nên phượng buồn đỏ lửa
Chúng mình đỗi hẹn nhau rồi bỏ rơi lời hứa
Phía cuối đường thủa cũ vẫn chung đôi
Chúng mình đi về hai phía mà thôi
Có gì đâu mà lòng buồn đến vậy
Cứ tưởng thời gian bao điều xa mấy
Lại hóa thật gần như thể chỉ hôm qua
Có bảo gì đâu mà chành chạnh xót xa
Khi tháng 5 lại thấy lòng nhung nhớ
Những tháng ngày dấu yêu vừa chớm nở
Tia nắng nghiêng chiếu đổ mảnh vai gầy
Trời hắt hiu buồn phía những vâng mây
Chiếc lá nhỏ bên đường khô quạnh quẽ
Xót thương ta, thương một thời tuổi trẻ
Đã vô tình ... lạc mất ... nửa đời nhau
02/05/2020
"Chúng mình rồi có gì chung
Ngoài năm tháng ấy đã từng qua nhau?"
17/04/2020
"Nếu một ngày anh thấy hết yêu em
Hãy nói ra đi đừng nên ngần ngại
Bởi đời này chẳng ai yêu ai mãi mãi
Nhiều lý do lắm để phải chia xa"
17/04/2020
Em mang trong lòng thân phận kẻ thứ-ba
Đi yêu một người mà em cho là tha thiết
Em tưởng thế gian không cần ai phải biết
Miễn chúng mình vui quên ngày tháng nhọc nhằn!
Đôi lúc anh buồn ghé tạt vài ba canh
Em tự cho mình cái quyền biến-bình-yên sau cánh cửa
Em dang tay ôm chầm lấy anh niềm nở
Mà quên mất rằng: Mọi thứ vốn mong manh!
Đời chúng ta đuợc mấy khoảnh khắc thật tâm
Được bấy nhiêu năm yêu đúng người đúng lúc
Được sẻ chia ngọt bùi với nỗi niềm g*i góc
Và được gặp một người ta gọi đó là: Tri âm!
Chắc con đường chông chênh để mình buớc lặng thầm
Người thứ-ba mà
Làm sao người ta tha thứ
Em vẫn yêu anh chưa bao giờ tư lự
Cho đến một ngày anh hỏi: Có bền lâu?
À, thì ra đời trả cho em một giọt nước mắt sầu
Anh trả cho em vài ba lời dang dỡ
Em trả cho anh một tình yêu cao cả
Thôi, Anh hãy đi về trở lại mái nhà xưa!
Thân phận dư thừa đến hạnh phúc đâu cần anh bán mua
Chợ đời ngoài kia hàng trăm người đã-và-đang mua bán
Anh cần chi đến em, một trái tim mềm yếu quá
Để giữa bao người
Mang thân phận khó thứ tha!
(Ta đã là gì của nhau sau giây phút lạc lầm trôi qua
Ngoài cái nhìn lạnh câm và con tim đau buồn rối rắm!)
Mạc Mạc...
16/04/2020
Rồi đứa trẻ nào cũng sẽ phải lớn lên
Bỏ lại búp bê và rời xa trang truyện
Dẫu có đôi lần vẫn thấy lòng lưu luyến
Cũng phải bước đi cho kịp chuyến chợ đời
Rồi đến một ngày chẳng còn muốn rong chơi
Cứ sống lặng im và tự thu mình lại
Chẳng ai có thể là trẻ con được mãi
Khi vết thời gian dần chai sạn tâm hồn
Hình như càng lớn lại càng thấy cô đơn
Quên hết thiết tha và giận hờn tuổi trẻ
Không phải muốn đâu, hay tỏ ra mạnh mẽ
Chỉ là đã quen với dối trá cuộc đời
Khi người ta lớn sẽ buồn lắm ai ơi
Đâu còn ước mơ những khung trời thơ mộng
Không còn hi vọng về muôn màu cuộc sống
Chỉ muốn tìm riêng ta khoảng trống yên bình.
KHI NGƯỜI LỚN CÔ ĐƠN
Thơ: Huy Thọ
29/01/2020
Vài năm trôi qua, khi dường như mọi thứ đã xưa cũ, em nhận ra bản thân vẫn còn vấn vương rất nhiều. Rồi sau này em vẫn sẽ nhớ, vẫn nhớ có một chàng trai cùng em viết lên thanh xuân tươi đẹp năm ấy.
Thế giới ngoài kia có biết bao nhiêu người giống em, giống anh, có biết bao người có những tiếc nuối chẳng thể cất thành lời. Có biết bao người bỏ lỡ người thương, xót xa “đúng người sai thời điểm”. Nhưng dù sao đi nữa, cũng cảm ơn thanh xuân năm đó đã có người xuất hiện và cùng ta đi qua quãng thời gian đẹp đẽ ấy.
Và rồi nghẹn ngào vì “chúng ta sau này cái gì cũng có, nhưng lại không có chúng ta...
Angelas K
08/01/2020
"...Có tình yêu vượt qua mùa đông
Gục chết sau đêm mùa xuân..."
Bởi vậy nên tình yêu luôn là thứ mơ hồ và khó nắm bắt, tựa như giấc mơ êm đềm giữa đêm đông rét buốt. Có thể ngày hôm nay cùng nắm tay nhau vượt qua bão giông của tháng năm, nhưng rồi một ngày nắng đẹp, tình yêu bỗng chốc tan theo mây gió, tựa như tỉnh giấc sau một giấc mộng đẹp đang còn dang dở...
--
Xin Lỗi - Nguyên Hà | St. Hồ Tiến Đạt