Nơi bình yên tìm về

Nơi bình yên tìm về

Share

Có một nơi chốn bình yên, nơi xa rời cái ồn ào náo nhiệt. Nơi thả những cảm xúc, tâm hồn để trẻ lại với những ngày xưa, tìm về.

30/09/2022

Có những ngày nhìn thấy nụ cười cảm thấy yêu đời hơn

20/06/2022

Quà tặng cho những ai DẬY SỚM 😍

Sao Hôm và sao Mai là những khái niệm quen thuộc xưa giờ.

Sao Mai xuất hiện lúc bình minh và sao Hôm xuất hiện lúc chập tối. Tuy nhiên không phải ai cũng biết rằng sao Mai và sao Hôm chính là SAO KIM.😀

Sao Kim ở gần Mặt trời hơn Trái đất nên có những thời điểm nó sẽ nằm ở phía Tây của Mặt trời. Khi đó, chúng ta quan sát từ Trái đất sẽ thấy hành tinh nóng nhất hệ Mặt trời này mọc lên ở phía Đông vào rạng sáng, sớm hơn Mặt trời, và dân gian vẫn gọi nó là sao Mai.

Ngược lại có những thời điểm sao Kim nằm ở phía Đông của Mặt trời. Khi đó, nếu chúng ta quan sát về phía Tây vào thời điểm sau khi Mặt trời đã lặn được một lúc sẽ thấy hành tinh này xuất hiện và dân gian gọi đó là sao Hôm.

P.S. Mình tìm hiểu mấy ngôi sao này năm lớp 12, khi có 1 bạn tên T. đi dạo buổi tối và nói là: “Trên trời có rất nhiều sao sáng, nhưng HN mới là ngôi sao sáng nhất”. (Biết câu đó được khen nịnh, mà vẫn khoái chí nhớ hoài- chuyện tào lao hồi nhỏ..)😍

🌸 Phụ nữ được ví như Sao Kim (đại diện cho 2 sao Hôm và Mai) nên có đôi khi hơi nắng mưa, sớm tối thất thường, các Anh hiểu điều này để thông cảm heng 😝

* Cả nhà nhìn kỹ phía trên đỉnh Landmark bên phải có sao Mai- sao Kim😍

Nguồn: Hạnh Nguyên Singer

24/09/2021

Bình yên trong tâm là yên lành nhất.

30/08/2021

SỐNG.. CHỈ MỘT LẦN…!!!

Việc hôm nay có lớn cỡ nào, đến ngày mai nó cũng sẽ trở thành việc nhỏ. Việc hôm nay có lớn thế nào, đến năm sau nó sẽ trở thành chuyện đã qua. Việc hôm nay có lớn đến mức nào, sang thời đại sau, nó sẽ trở thành truyền thuyết.

Đời người giống như việc đi đường, một bên đường là gian khổ, một bên đường là phong cảnh. Ánh mắt bạn liếc sang phía nào, đó sẽ là cảnh giới của cuộc đời bạn.

Sẽ có một ngày, bạn sẽ gặp được người cần gặp mà không cần hẹn trước. Đó chính là một dạng hạnh phúc.

Việc gặp gỡ đó không thể dự đoán trước, càng không thể dùng phép tính mà tính toán, điều duy nhất có thể làm được là trước khi gặp, hãy luôn có niềm tin. Gặp được rồi, hãy tận hưởng.

Hạnh phúc, từ trước đến giờ đều đến vào thời điểm mà “duyên” đã đủ, hay nói cách khác, là hoạt động chuẩn bị đã sẵn sàng.

Khi khóc không có người dỗ, ta sẽ học được cách kiên cường. Khi ta sợ không có người bên cạnh, ta sẽ học được cách dũng cảm. Khi gặp rắc rối khó chịu không có ai hỏi thăm, ta sẽ học được cách chấp nhận.

Khi mệt không có người dựa dẫm, ta sẽ học được cách tự lập, cứ như thế, chúng ta sẽ tìm được chính mình và phát hiện ra rằng, hóa ra mình cũng thật xuất sắc!

Điều quý giá hơn nữa là trên đời này, bản thân ta chỉ có một và ta chỉ sống có một lần mà thôi..!

St

28/08/2021

Bạn cảm thấy an lành, mọi việc sẽ an lành. Thật đấy!

08/08/2021

Bạn nhớ rằng, khi bạn mỉm cười, thế giới xung quanh mỉm cười với bạn

05/06/2021

SÀI GÒN HAY NGHE CÂU: “CÓ NGƯỜI TRẢ RỒI”

Ở Sài Gòn, thỉnh thoảng bạn đi ăn tiệm và lúc đứng lên móc bóp gọi tính tiền thì bạn nghe chủ quán nói, nãy có người/anh kia/chị kia… trả rồi, bạn khựng lại đôi chút, rồi cười.

Đôi khi bạn biết người đã trả tiền cho mình vì nãy vào quán có nhận ra người quen hoặc nói đôi câu xã giao, nhưng cũng có lúc bạn chịu không nhớ ra là ai. Bạn cố gắng hỏi chủ quán xem dung mạo người ấy thế nào, người ta có nói gì không. Hỏi vậy thôi chớ dắt xe ra khỏi quán bạn cũng quên, người trả tiền cho bạn thì còn quên mau hơn, nhét cái bóp vô túi là họ quên. Chủ quán cũng chẳng để ý đâu, mỗi ngày quán đó có hàng biết bao khách trả tiền qua lại kiểu đó, chuyện nhỏ mà.

Thường thì việc “có người trả rồi” này chỉ dừng mức nho nhỏ như tô phở, ly cafe, dĩa cơm tấm… nhưng cũng có khi là chầu lẩu dê năm bảy người hay một bữa nhậu say ngoắc cần câu, dù số tiền trả là bao nhiêu thì nó cũng thành chuyện nhỏ.

Có điều hay, như một cái luật, ở Sài Gòn, là người chủ quán không bao giờ ăn gian số tiền đó, ví như, nếu người chủ quán nhận tiền của người trả giùm mà lát sau vẫn ra tính tiền của người được trả thì đâu ai biết nè, nhưng mà không có, ở Sài Gòn thì không có chuyện đó, chỉ là nụ cười đẫm mồ hôi dầu mỡ và cái khoát tay, bàn này có người tính tiền rồi.

Bài này mình sưu tầm, thấy hay nên chia sẽ cho mng cùng đọc.
Chúc mng cuối tuần an yên!

04/06/2021

NÊN LẤY VỢ ĐẸP HAY XẤU?

Vua Arthur trẻ tuổi của nước Anh, bị quân Pháp phục kích và bắt giữ. Lẽ ra vua nước Pháp sẽ giết ngài, nhưng vẻ trẻ trung dễ mến của Arthur đã làm cho vua Pháp cảm động. Ông hứa sẽ trả tự do cho Arthur nếu giải được câu đố cực khó. Thời hạn trả lời là một năm, nếu không giải được câu đố thì Arthur sẽ phải chết.

Câu đố là: Người phụ nữ thật sự muốn gì?
Câu đố này có lẽ đến nhà thông thái nhất thế gian cũng bó tay, nên với Arthur quả là một thử thách quá lớn, nhưng như vậy vẫn có cơ hội sống hơn là bị giết, Arthur đành chấp nhận mạo hiểm.

Khi trở về Anh Quốc, Ngài hỏi tất cả mọi người từ các công chúa, các gái mại dâm, các vị Cha xứ đến cả các quan toà, nhưng không ai đưa ra được câu trả lời hoàn hảo. Cuối cùng mọi người khuyên vua là nên đến hỏi mụ phù thuỷ già, có lẽ chỉ còn mụ ta mới có thể giải được câu đố hóc búa này.

Những ngày cuối năm cũng đã tới gần, Arthur đành đến hỏi ý kiến mụ phù thuỷ (thuở xưa phù thuỷ bị kỳ thị). Mụ ta đồng ý trả lời nhưng với điều kiện: để mụ cưới Garwain - Hiệp sĩ dũng cảm của Hội Bàn Tròn, người bạn thân nhất của nhà vua.

Arthur thất kinh. Mụ ta vừa xấu vừa bẩn thỉu, Ngài chưa từng thấy ai đáng tởm như mụ ta. Không, ngài sẽ không để bạn thân của mình phải chịu thiệt thòi như vậy.

Khi biết chuyện, Garwain nói với Arthur rằng sự hy sinh này của chàng làm sao có thể so được với huyết thống Hoàng Gia, sự tồn tại của Hội Bàn Tròn và Vương Quốc Anh. Chàng Hiệp sĩ chấp nhận cuộc hôn nhân và vua Arthur cũng nhận được câu trả lời.

Điều phụ nữ thật sự muốn đó là: "Có toàn quyền quyết định mọi việc trong cuộc sống của mình".

Ngay lập tức, ai cũng nhận ra mụ ta vừa giải được một chân lý. Quả thật Vua nước láng giềng rất hài lòng và cho Arthur khỏi án tử hình.

Nói về đám cưới của mụ phù thuỷ và chàng Hiệp sĩ. Tưởng chừng không gì có thể khiến Arthur hối hận và đau khổ hơn nữa. Tuy nhiên chàng Hiệp sĩ Garwain vẫn cư xử hết sức chừng mực và lịch sự. Mụ phù thuỷ thì trái lại, trong tiệc cưới, mụ ta làm nháo nhào mọi thứ lên. Thỉnh thoảng mụ dùng bàn tay bẩn thỉu nhón cái này một chút, bốc cái kia một tý. Mọi người hết sức kinh hãi.

Đêm tân hôn, Garwain thu hết can đảm bước vào phòng hoa chúc. Nhưng, trên giường không phải là mụ phù thuỷ già nua xấu xí mà là một cô gái đẹp tuyệt trần đang nằm đợi chàng.

Cô từ tốn giải thích, là vì chàng rất tốt với cô dưới hình dạng một mụ phù thuỷ, nên để thưởng cho chàng, cô sẽ biến thành người vợ xinh đẹp hiền hoà suốt 12 tiếng/ ngày.

Vấn đề là chàng phải lựa chọn vào ban ngày hay là ban đêm. Garwain bắt đầu cân nhắc: "Ban ngày nếu nàng xinh đẹp thì ta có thể tự hào cùng nàng đi khắp nơi, nhưng vào ban đêm làm sao mà ta chịu nổi? Ngược lại, ta đâu cần sỹ diện với bạn bè cơ chứ, cứ để nàng ta xấu xí trước mặt mọi người, khi màn đêm buông xuống, ta sẽ được tận hưởng những giây phút ngọt ngào bên thiên thần".

Garwain cuối cùng đáp rằng: "Nàng hãy tự quyết định lấy số phận của mình. Nàng muốn đẹp hay xấu lúc nào cũng được".

Câu trả lời tất nhiên làm cho phù thuỷ hài lòng và nàng cười nói rằng sẽ hóa thân thành người vợ xinh đẹp suốt đời bên chàng. Đó là phần thưởng cho đàn ông biết tôn trọng ý kiến của phụ nữ.

Cuối đời, Hiệp sĩ Garwain của chúng ta thường dặn dò con cháu: "Vợ đẹp hay xấu điều đó không quan trọng, cần lưu ý là dù đẹp hay xấu thì vẫn là mụ phù thuỷ!"

Nguồn: st.

Đọc cho thấy dù trước nghịch cảnh thì hãy nghĩ tương lai tươi đẹp phía trước.

03/06/2021

Vào một ngày, ông Walter phải đi công tác ở ngoại thành, trong lúc ông đứng đợi ở ga tàu thì nhìn thấy một cậu bé đánh giày chừng hơn 10 tuổi…
Cậu bé hỏi: “Ông có muốn đánh giày không?”
Ông Walter cúi đầu nhìn đôi giày mới đánh xong, bèn lắc đầu.

Khi ông Walter bước đi được mấy bước, thì đột nhiên nhìn thấy cậu bé mặt đỏ bừng chạy đến phía trước, cậu bé nhìn ông với đôi mắt khẩn cầu: “Thưa ông, cả ngày hôm nay tôi không có gì để ăn, ông có thể cho tôi vay ít tiền được không? Từ mai tôi sẽ cố gắng đánh giày, đảm bảo sau một tuần là có thể trả lại tiền cho ông!”

Ông Walter nhìn cậu bé đứng trước mặt với bộ dạng đói khát, quần áo tả tơi, trong tâm có chút thương cảm, ông liền móc túi đưa cho cậu mấy đồng. Cậu bé rất cảm kích, nói: “Cảm ơn ông”, sau đó liền rời đi.
Ông Walter lắc lắc đầu, những đứa trẻ lừa gạt trên đường phố như thế này, ông đã gặp quá nhiều rồi.

Nửa tháng sau, ông Walter đã hoàn toàn quên chuyện cậu bé đánh giày vay tiền mình.
Trong một lần ông Walter đi qua nhà ga, bỗng nhìn thấy một bóng dáng gầy gò, từ xa đã vẫy tay gọi: “Ông ơi, hãy đợi một chút”.
Đến khi cậu bé mặt mũi ướt đầy mồ hôi chạy đến đưa tiền trả lại thì ông mới nhận ra là cậu bé đánh giày lần trước.
Cậu bé vừa thở hổn hển vừa nói: “Tôi đã ở đây đợi ông rất lâu rồi, hôm nay mới gặp được ông để trả lại tiền.”
Ông Walter, nhìn những đồng xu vẫn còn ướt do mồ hôi trên tay, trong lòng cảm thấy ấm áp lạ thường. Ông nhìn lại cậu bé một lần nữa, chợt phát hiện thấy cậu chính là người mà ông luôn muốn tìm cho vai diễn mới.

Ông Walter đút mấy đồng tiền xu vào túi cậu bé, và nói: “Số tiền này là tôi cho cậu, cậu không cần phải trả lại.”Ông nói tiếp: “Ngày mai cậu hãy đến phòng đạo diễn của công ty điện ảnh ở trung tâm thành phố gặp tôi, tôi sẽ có một bất ngờ lớn cho cậu.”

Sáng sớm ngày hôm sau, bảo vệ của công ty nói với ông Walter rằng, có một nhóm trẻ con đường phố đã đến.
Ông Walter kinh ngạc đi ra ngoài cửa, liền nhìn thấy cậu bé đánh giày chạy đến, vội nói với ông với vẻ mặt ngây thơ: “Thưa ông, những đứa trẻ lang thang này đều giống tôi, đều không có ba mẹ, chúng cũng muốn có những điều bất ngờ!”
Ông Walter hoàn toàn không thể nghĩ tới, một cậu bé lang thang bần cùng, nhưng lại có một trái tim rất lương thiện.

Ông Walter quan sát và chọn lọc rất kỹ lưỡng, và phát hiện quả thực có một vài cậu bé rất lanh lợi, phù hợp với vai diễn. Nhưng cuối cùng, ông chỉ giữ lại cậu bé đánh giày, đồng thời trong hợp đồng tuyển dụng, ông đã viết tại mục miễn thử việc là: “Lương thiện không cần thông qua sát hạch.”

Ông Walter nói, cậu bé rất lương thiện, tuy bản thân cậu vẫn phải đối diện với hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn vô tư mang hy vọng và cơ hội của mình chia sẻ cho người khác. Mà diễn viên trong bộ phim chính là một người lương thiện tốt bụng như thế.

Cậu bé đánh giày tên là Vinícius de Oliveira. Dưới bàn tay của đạo diễn Walter, anh Vinícius de Oliveira đã rất thành công trong vai diễn của mình. Bộ phim này mang tên “Central do Brasil”, có nhiều tình tiết cảm động, đã giành được giải thưởng Gấu vàng tại Liên hoan phim quốc tế Berlin năm 1998; Quả cầu vàng năm 1999 và được đề cử giải Oscar cho bộ phim nước ngoài hay nhất…

Nhiều năm sau, anh Vinícius de Oliveira đã trở thành chủ tịch của một công ty Văn hóa Điện ảnh, anh đã viết cuốn tự truyện “Cuộc đời diễn viên của tôi”. Trên bìa cuốn sách có dòng chữ mà chính đạo diễn Walter từng viết:“Lương thiện không cần thông qua sát hạch.” Và ở dưới là đánh giá của ông đối với anh Vinícius de Oliveira: “Là sự lương thiện, đã từng đem cơ hội của anh ta trao cho người khác. Cũng chính là sự lương thiện, đã khiến cơ hội của cuộc đời không bỏ qua anh ta!”
(Sưu tầm)

29/04/2021

Cuộc sống luôn có nhiều điều thú vị. Bạn hãy tận hưởng nó!
Đừng quan tâm đến các râu ria xung quanh.

16/12/2018

Đêm qua cả Việt Nam ồn ào vì hạnh phúc vỡ oà.
Đôi khi chốn bình yên cũng là nơi cần hạnh phúc như thế

08/12/2018

Có những lúc chỉ ước ao được nằm trên bãi cỏ, ngửa mặt lên trời ngắm mây bay.

Want your business to be the top-listed Government Service in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address

Ho Chi Minh City
7500