11/05/2012
Một cuốn sách hay!
Books for Mind, Books for Life. Place for people who loves reading. Introduce books from old to new, any kind. Tell us anything to improve this site
You can also suggest and offer topic that you want here.
11/05/2012
Một cuốn sách hay!
"Con sông trong bộ cánh chủ nhật - Ăn mặc trên dòng sông - Một cơ hội cho đàn ông - Sự thiếu vắng gu thẩm mỹ ở Harris - Cái áo của George - Một ngày với quý cô ăn diện - Mộ bà Thomas - Người không thích nghĩa địa, quan tài và đầu lâu - Harris nổi điên - Quan điểm của hắn về ngân hàng, George và nước chanh - Harris diễn trò"
Trích dẫn chương 7 - Ba gã cùng thuyền (chưa kể con chó).
Một câu truyện vui nhộn và hài hước về chuyến đi của ba gã người Anh cùng một con chó trên dòng sông Thames. Với nhiều tình huống dở khóc dở cười cùng những đoạn đối thoại với ngôn từ hết sức thú vị, cuốn sách sẽ làm hài lòng những ai thích sự vui vẻ vả thoải mái.
..."Đừng có nhìn anh kiểu đó, một thằng nghiện như tôi thì không được phép biết nhiều à? -
tôi dừng lại một chút để nhìn em lúc này đang cười và lắc đầu nguầy nguậy.
– Anh nhồi cho mình hàng đống thứ từ lúc mất Margarita… Em biết không, thất tịch, người ta tin là khoảng một trăm năm một lần, trên một dòng sông lớn, khi đó ý nghĩ chưa tan hết của người chết và những buồn đau chưa dứt của người... sống hòa vào nhau, thì người sống sẽ nhìn thấy người vừa mất đi.
Bình thường, chuyện này xảy ra khi một người mà mình… à… yêu thương, thật sự yêu thương rất nhiều, ra đi khi mình chưa kịp nói với họ một điều gì đó, hoặc còn chuyện gì đó chưa kịp làm cùng nhau, cho nên những ý nghĩ cứ lửng lơ nhưng không tan biến đi được, giống như b**g bóng xà phòng mãi mà không vỡ bụp ra ấy.
– Tôi ngừng một lúc rồi chậm rãi nói tiếp - Khi được gặp nhau ở dòng sông lớn, hai người sẽ không nói chuyện được với nhau, không được chạm vào nhau vì mỗi người đứng ở một phía bờ sông, và chỉ có thể nhìn thấy nhau thôi. Anh không biết em thấy thế nào, nhưng với anh, anh chỉ khao khát có vậy…
Ừ, thật đấy. À, em biết không, người ta nói thất tịch là khi mọi sự ngẫu nhiên đến cùng một lúc, sự ngẫu nhiên của những giấc mơ, niềm mong đợi, và của những yêu thương chưa dứt. Nhưng chẳng ai biết nó sẽ xảy ra vào lúc nào, và không phải ai cũng thấy đâu nhé..."
([K.])
01/11/2011
Siddhartha - Câu chuyện dòng sông
Hermann Hesse
"Bạn có nhận thấy điều này không: mọi tác phẩm văn chương xuất sắc – Moby Dick, Huckleberry Finn, Giã từ vũ khí, Chữ A màu đỏ, Huân chương anh dũng màu đỏ, Illiad và Odyssey, Tội ác và hình phạt, Kinh Thánh và “Trận tấn công của lữ đoàn khinh kỵ binh” – đều nói làm người mới khốn nạn làm sao?
Kurt Vonnegut - A man without a country.
Còn bạn, bạn cảm nhận thế nào?
26/10/2011
22/10/2011
... “Da anh thật cứ như gỗ mun ấy nhỉ! Cái màu bất hạnh nhất và đẹp đẽ nhất. Dù có phơi nắng đến thế nào thì da tôi cũng còn lâu mới bén gót. Nhưng nếu bị rách, thì ứa ra vẫn sẽ là máu đỏ”...
Bằng khứu giác, “Tôi vừa ra sức lấy môi bứt những sợi lông ngực, vừa tận hưởng cái mùi hoi nồng trên cơ thể người đàn ông… Thứ hương hăng hắc và ngọt ngào như bơ ca cao”, rồi thính giác, xúc giác và cả vị giác...
- Và khi tro bụi – Đoàn Minh Phượng –
Tôi hiểu gì? Cái chết?
Chết không hề biết rằng cái chết cần được hiểu.
Nhưng tôi đã không chết vào những ngày đó. Không còn có thể có cái chết mông lung, tím ngắt ở giữa trung tâm cơn gió xoáy của nỗi bi thảm. Chỉ còn lại cái chết được chọn lựa. Nó cần được hiểu, cho dù người hiểu nó chỉ là tôi mà thôi.
Tôi đi khỏi nhà, một ngày nào đó sẽ chết trên đường, ở một nơi chốn không tên. Trong ba tháng tôi sẽ nhặt nhạnh lại mình. Cái chết là một dấu chấm hết. Dấu chấm hết nào cũng muốn mang ý nghĩa của cái câu đi trước nó. Tôi muốn biết mình là ai để ngày tôi chết tôi biết rằng ai đã chết.
Tôi sẽ sống trên những chuyến xe lửa. Ở đó, tôi sẽ gặp nhiều người, nhưng tôi sẽ không gặp bất cứ một người nào biết tôi là ai. Tôi muốn họ mãi mãi là người lạ và mỗi khi tôi nói chuyện với ai đều không có lần thứ hai. Nếu tôi có một địa chỉ để ở, một tiệm bánh mì để mua bánh mỗi sáng, một con đường mà tôi biết từng khung cửa sổ của những căn nhà, thì rồi tôi cũng sẽ có người quen, có kỷ niệm, có một nơi chốn thuộc về mình.
Quê hương là gì nếu không phải là sự lập lại.
Tôi không muốn tất cả những thứ ấy. Tôi biết mặt đất là một thứ khó chia tay, nên tôi sẽ sống trên những chuyến tàu. Tôi đã cần ba tháng để cất những cái chăn chồng tôi đã đắp vào trong rương. Tôi cũng cần ba tháng để nhặt nhạnh, cất giữ những gì mà tôi có vào một nơi nào đó. Lần này không phải là những cái rương. Những gì tôi có, nó vô hình. Tôi chưa biết cất chúng ở đâu, cũng như không ai biết gió thì cất ở đâu. Xong việc, tôi sẽ uống thuốc độc chết. Tôi không còn người quen, không còn việc gì trên đời để làm, nơi chốn nào để đến. Ba tháng nữa, tôi sẽ mua chiếc vé cuối cùng và trên đó nơi đến sẽ không còn là một thành phố.
Nó là một nơi nào khác...
“Sometimes fate is like a small sandstorm that keeps changing directions.
You change direction but the sandstorm chases you. You turn again, but the storm adjusts. Over and over you play this out, like some ominous dance with death just before dawn. Why? Because this storm isn't something that blew in from far away, something that has nothing to do with you.
This storm is you.
Something inside of you.
So all you can do is give in to it, step right inside the storm, closing your eyes and plugging up your ears so the sand doesn't get in, and walk through it, step by step. There's no sun there, no moon, no direction, no sense of time. Just fine white sand swirling up into the sky like pulverized bones. That's the kind of sandstorm you need to imagine.
And you really will have to make it through that violent, metaphysical, symbolic storm. No matter how metaphysical or symbolic it might be, make no mistake about it: it will cut through flesh like a thousand razor blades. People will bleed there, and you will bleed too. Hot, red blood. You'll catch that blood in your hands, your own blood and the blood of others.
And once the storm is over you won't remember how you made it through, how you managed to survive. You won't even be sure, in fact, whether the storm is really over. But one thing is certain. When you come out of the storm you won't be the same person who walked in.
That's what this storm's all about.”
― Haruki Murakami, Kafka on the Shore
13/10/2011
Một khung cảnh hỗn loạn, ồn ào của những cuộc chạy trốn khỏi cơn bão chiến tranh.Một bản giao hưởng với những nốt nhạc với nhiều âm điệu khác nhau. Con người chạy trốn, đánh mất nơi ở, và hơn nữa - đánh mất cả niềm tin. Những nhân vật khác nhau, với những cuộc sống và suy nghĩ khác nhau.Tất cả tái hiện nên một thế giới điên cuồng, hỗn tạp, phù phiếm của một Paris hoa lệ ...
Một tác phẩm dở dang hoàn hảo.
11/10/2011
Địa đàng trần gian - Thomas More
Địa đàng trần gian – cái tên tạm dịch của cuốn sách khiến ta phải mơ mộng và ham muốn được đọc và đắm chìm.
Cuốn sách mang nhiều yếu tố tôn giáo và chính trị, nhưng thế không có nghĩa là bạn sẽ chán khi đọc nó. Với tình yêu nhân loại cao cả và trí tuệ uyên thâm của mình, Thomas More đã viết nên Utopia, là một bản thiết kế gần như hoàn hảo cho mưu cầu hạnh phúc tuyệt đối của nhân loại, là tiền đề cho trào lưu tư tưởng Chủ nghĩa xã hội không tưởng, hay cụm từ có tên từ chính tác phẩm Utopian Socialism. Nó là “niềm mơ ước và cũng là niềm thất vọng triền miên của nhân loại trên con đường tự hoàn thiện mình” (Dịch giả Trịnh Lữ), nên Utopia vừa lãng mạn bay bổng đầy chất thơ, vừa đau xót và bàng hoàng vì hiện thực không thể chối bỏ.
Một cuốn sách vẫn được cả thế giới tìm đọc sau nhiều thế kỷ từ khi ra đời, có lẽ bất kì độc giả nào đã từng đọc nó cũng sẽ phải đọc lại thêm nhiều lần nữa, vì chính cái thị dục huyễn ngã muốn được tự mình hoàn thiện mình, dù ít hay nhiều.