Tiktok của Trình cafe!
Cafe ơi !!! Khoảng lặng cho ta nhé
Có những lúc buồn, ngồi một mình nơi góc quán quen, nhấm nháp hương vị của ly Từ khứu giác, thị giác,vị giác cho đến cảm quan thần kinh.
Họ ngồi chờ cà phê rơi từng giọt như đếm phút chờ người yêu, nhâm nhi từng ngụm nhỏ như trải nghiệm từng khoảnh khắc đắng chát ngọt bùi của cuộc đời. Bỗng chốc bừng tỉnh thoát khỏi mùi thơm mê hoặc của thứ thức uống diệu kỳ đó bởi những tiếng lách cách leng keng của muỗng, ly. Cà phê có thể uống nóng, uống lạnh, uống với đường hay với sữa, uống một mình hay với bạn, lúc làm việc lẫn khi thanh thản
18/02/2021
Cuối cùng rồi mình sẽ ra sao
Khi chẳng thể giữ đôi tay thêm chặt
Chẳng nhớ nổi lạ quen giữa trăm ngàn khuôn mặt
Cuối cùng rồi... mình sẽ ra sao ....
Cuối cùng rồi, có phải thế, cũng chỉ thế thôi sao
Khi đã trọn gởi trao những điều cần thiết
Còn bây giờ chẳng biết ở đâu giữa lạ lùng giữa đôi điều vẫn còn tha thiết
Vậy cuối cùng rồi, mình sẽ ra sao ...
Có lẽ cuối cùng, cũng chẳng có sao
Cũng chẳng phải hôm nay chẳng phải ngày mai chẳng là ngày hôm qua hay hôm trước
Cuối cùng rồi hay vẫn còn xuôi nguợc
Nửa đoạn đường, ai biết, ai hay
17/02/2021
Giọt cà phê nào chẳng đắng hả anh!
Câu nói theo anh, suốt chặng đường trai trẻ
Câu nói theo anh đi về lặng lẽ
Đắng cả lối về rồi đắng cả lối đi
Giọt cà phê nào đọng vai áo người đi
Hay giọt nước mắt rơi bâng quơ người gởi
Người đợi
Người chờ
Nghe gió hát chênh chao...
Đến tận bây giờ anh mới hiểu tại sao
Khoảng lặng sau lưng cốc cà phê chưa đắng,
Khóe mắt long lanh một ngày đầy nắng....
Ơ, tháng ba về... Em còn nhớ hay quên!
30/12/2020
Hát cho những ngày đông ngủ vùi em nhé�
Khẽ
Điệp khúc ngân nga...
Hát, cho người đi xa
Cho người ở lại
Cho người đi mãi
Người đợi ngàn năm...
Hát, cho ngày đông lạnh căm
ngủ vùi em nhé
Thôi, đừng hát khẽ
Cứ hát, những giọt sương rơi!
Những sớm mai
Hát vội vàng như họa mi ngày ấy
Đừng mãi vậy
Cất tiếng hát vào tim...
Đừng mãi lặng im
Cứ hát đi cho ngày đông ngủ vùi em nhé
Đừng lặng lẽ
Em giấu người rồi lại giấu cả anh.
28/12/2020
Tạm biệt mùa đông.
Tôi chỉ muốn nói lời, tạm biệt mùa đông
Tạm biệt phố đông, tạm biệt cuộc tình đã, đang và cuối cùng cũng là dang dở
Tạm biệt bút nghiêng, tạm biệt dòng thơ vẫn còn men thở
Tạm biệt một người, với họ, tôi là gió đông sang...
Tạm biệt đợi chờ tạm biệt chút mênh mang
Nói rất khẽ, tạm biệt nhau người nhé
Để rồi lặng lẽ
Khẽ ngoái lại nhìn, nhìn nỗi nhớ tuông rơi...
Để một lần được mặc sức rong chơi
Để lại mùa đông ở cùng thành phố
Bỏ mặc mùa đông, bên thềm cửa sổ
Để một lần, tạm biệt, rồi sẽ gặp nhau!!!!
Để giận hờn, tạm biệt ánh mắt chau
Để nỗi nhớ mùa đông, để nụ cười mùa hạ
Để nơi xa vô tình trong quán lạ
Ta bỗng cười, có người lạ ngồi chung...
Để ta về với những mông lung
Câu tạm biệt sẽ thôi, không cần phải nói
Có chi đâu để mà còn gọi
Xin một lần nói hai tiếng yêu thương...
Xin một lần tạm biệt, để còn vấn còn vương
Còn nhớ còn thương, quan tâm và đôi lần theo dõi
Tạm biệt nhau để xuân về mời gọi
Gặp lại nhau chào nụ cười ấy trên môi...
Giọt đắng,
thôi rớt trên môi
Thả trôi,
giận hờn hôm ấy!
Chẳng cần che đậy
Thổn thức trong tim!
___ Đoạn điệp khúc cũ ngân hoài theo tiếng gió mùa chênh chao See more
07/12/2020
“Có phố nào dài cho những gã lang thang”
Chạy trốn lời yêu, sẵn trốn luôn nụ cười khóe mắt
Một sáng mùa đông, người để quên cốc cà phê đắng ngắt.
Ta uống dùm người, ai sẽ cạn phần ta...
05/12/2020
Đời người, sợ nhất cũng hai chữ đã từng...mà nhẹ nhàng nhất có lẽ cũng hai chữ ấy.
Đã từng...
Nghe có vẻ nhẹ nhàng cho đến khi bạn gặp được đúng người, vào chính cái thời điểm bạn có tất cả. Chỉ là, bạn đã từng dành tất cả trái tim cho một điều gì khác. Từng đau, từng buồn, từng chờ, từng đợi. Từng tin, từng hy vọng. Để rồi đến một ngày sau tận cơn say sau từng làn khói đủ để thốt ra hai chữ. Đã từng.
Đã từng vốn dĩ đã khó khăn, đi kèm với chúng ta lại càng như một kiểu uất nghẹn. Giọt nước tràn ly, khi mà mọi thứ đã thành dĩ vãng. "Chúng ta đã từng". Thành phố mười triệu người liệu có mấy người được liệt vào danh sách chúng ta. Cả ngàn mối quan hệ, liệu có mấy người đủ để đưa vào danh sách bạn bè. Hay chỉ đơn giản là các danh từ quan hệ: "bạn học", "đồng nghiệp", "gặp vài lần", "có quen biết", hay chỉ đơn giản "từng học chung một lớp", "từng làm chung một văn phòng'', "từng sống chung dưới một căn nhà....
Chúng ta liệu có bao nhiêu, bao nhiêu liệu có bao lần đã từng... Chúng ta của bây giờ liệu có đủ cuồng dại như xưa.
“Bao mùa gió đi qua!
Anh vẫn đi về giữa Sài Gòn vội vã
Em vẫn lặng thinh nơi phương trời xa lạ.
Hạnh phúc lưng chừng, ai biết gió có mang theo..."
__ À ừ thì quên, tấm ảnh cũ ở Đà Lạt nói hộ chứ chẳng lan quyên.
10/11/2020
🎧 🎼 🎶🎵♩♪♫I Ừ thôi, em về nhé ♩♪♫♬♮
Em về rồi tình anh ai giữ
Em về rồi, sao gởi lại tình em!
Vội vã làm gì, chưa kịp lau sạch nước mắt lấm lem
Cuốn trôi luôn cả một thời con gái
Sao chờ người, người ta còn hoài đi mãi
Để mặc anh về chút lạnh gió đông sang!
Ừ em về, cất bước sang ngang
Đem câu hát ngày xưa về may áo cưới
Tình cũ trao nhau, thì thôi anh gửi
Chút sóng mơ hồ ai giữ lại, bờ cát không nhau
Ừ, đi tìm chút kỉ niệm không nhau, (hoặc rồi cũng sẽ qua mau)
Trốn thật kĩ phía sau những mùa thương nhớ
Ừ, thoảng trên tay chút tình dang dở
Thôi gửi lại người, giữ lại may áo vu quy
Người ta đi
Ta thành người lặng lẽ
Người ta về
Mình thành kẻ lang thang...
Ừ, người về, mình vẫn gã lang thang
Cứ mải miết trôi trong thời dĩ vãng
Tình xưa gởi mây trời lãng đãng
Nhờ nắng cuối chiều đốt hết chút âu thương!
Chút vấn vương
Thôi gởi trọn cho nhau ngày hôm qua đã cũ
Rồi hỏi ai những đêm không ngủ
Hát mãi cho người câu hát, ừ chẳng nhớ thương ai!
-- Ừ, thôi em về nhé
Ta ở lại với đời
Dăm ba lần lặng lẽ
Nhặt gió gởi khói bay!--
30/10/2020
Mấy tầng lầu, ai biết có mấy bậc thang!!!
Mấy tầng lầu ai biết khoảng cách có mấy bậc thang
Có lẽ xa xôi còn hơn đường lên núi Ngự
Nỗi nhớ sông Hương biết ai còn giữ
Để mấy tầng lầu, đếm mãi, chẳng biết có mấy bậc thang ...
Mấy tầng lầu, đếm mãi chẳng biết có mấy bậc thang
Ai đếm được không, tính dùm tôi quãng đường đi về thương nhớ
Dang dở...
Đếm mãi bao ngày chẳng tính nổi, nỗi nhớ người ta ...
Mấy tầng lầu khoảng cách bao xa...
Chỉ biết mỗi bậc thang cũng không cùng nỗi nhớ
Ngỡ...
Có lẽ nào nó cao thấp chẳng như nhau!!!
Mấy tầng lầu, người bước chậm, người lại vội bước mau
Khẽ lướt qua nhau như chưa từng quen biết
Cứ mải miết
Lặng lẽ đi về trong nỗi nhớ người kia ...
Mấy tầng lầu, sao lại phải chia
Tầng nhớ, tầng thương để bậc cầu thang của mỗi lần đi cũng không cùng nhịp
Câu hỏi bâng quơ "bước làm sao kịp"
Khi họ vội về cho kịp kẻo trời chuyển cơn mưa ...
Mấy tầng lầu, ừ khoảng cách có lẽ cũng bằng hiện tại đến quá khứ hôm xưa
Khoảng trắng mênh mang của người từng mượn ta, khóc mềm vai áo
Một ngày mưa bão
Ừ một ngày nước mắt chẳng còn người chẳng cần nữa, một bờ vai...
Mấy tầng lầu, ừ ai đúng, ai sai
Ai còn nhớ ngày xưa có một người dừng lại
Có một lần chuyện thấp cao chẳng còn khắc khoải
Có một lần chẳng phải rướn, để khẽ chạm môi...
Mấy tầng lầu, ừ có nhớ, cũng chỉ vậy thôi!!!
Có mấy bậc thang đến hôm nay có lẽ chăng cũng chẳng còn lạ nữa
Bên kia khung cửa
Ai biết mình để lạc, nỗi nhớ người thương!
29/10/2020
Có thể nào, trách cứ người ta
Khi chẳng giữ, chẳng buông một lời hẹn ước
Dòng đời xuôi ngược
Ai sẽ đợi chờ, ai trả họ cái tuổi thanh xuân...
Ừ... một chút phù vân...
Chỉ đến thế thôi, nắng về tan mất
Lá rơi về đất
Hỏi gió có buồn có tiếc nuối hay không...
Có thể nào, trách cứ phố đông
Vừa mới quay lưng đã chẳng còn gặp nữa
Chỉ trách bản thân vô tâm lần lựa...
Đến trễ chuyến đò sao trách được người ta...
Có thể nào... đổ tại khoảng cách quá xa...
Hỏi có bao xa... hay lòng người trắc trở
Có thể nào đổ cho cuộc tình dang dở
“Đã có bắt đầu ??? ” gọi dang dở buồn thêm...
Có thể nào lại trách cứ đêm
Cứ mãi suy tư để an yên dành cho ngày nắng
Giọt cà phê có đắng
Đợi đêm về xoa dịu trên môi ...
Ừ... cũng chỉ đến thế thôi
Giữ lại cho đêm một lần buồn vời vợi...
Thôi, quay lưng là chẳng còn chờ đợi
Cũng chẳng thể nào trách được người ta...
Có đôi khi trách người trách mình rồi tự hỏi lòng có thể trách được hay không?
Có lẽ rằng không,
Trời lại sắp chuyển đông
Biết nhắc ai mặc ấm
Do mình đến chậm
Hay do họ chẳng thể chờ nên lỡ bước nhanh!
22/10/2020
Chúng mình rồi sẽ ra sao
Chúng mình rồi thì, một ngày sẽ ra sao ???
Câu nói bâng quơ giọt cà phê thêm đắng
Bên hiên đánh rơi giọt nắng
Có đủ ấm lòng những ngày đã hết mùa đông...
Giữa phố đông ...
Câu nói bâng quơ bỗng dưng đọng lại
Như chưa từng tồn tại
Một người cười, hỏi buồn “rồi sẽ ra sao”
Cuối cùng thì, chúng mình rồi sẽ ra sao ...
Là người lạ, người dưng hay còn hơn cả thế
Có bao giờ thoảng sau lưng nhẹ rơi giọt lệ
Ta lại hiểu rằng mình chẳng thể nào ngăn nổi, giọt nước mắt người rơi ...
Cuối cùng thì sao để chia sớt đầy vơi
Nỗi nhớ mùa đông nỗi buồn mùa hạ
Đôi người xa lạ
Có khi còn chẳng lạ bằng cả chúng ta ....
Có phải là mọi thứ đã quá xa
Để chẳng thể quay về với điều vốn có
Có phải là cái gì cũng đem về để đó...
Đợi một ngày dài chẳng giữ nổi mùa sang ...
Chữ tình dại khờ liệu có mãi đi hoang
Ai thấu ai hay nỗi lòng những lần đi lạc
Rời rạc
Những ngón tay buông ...
Cuối cùng thì có phải mọi thứ đã buông
Chẳng thể giữ dù chỉ thêm làn khói
Lời nói
Đã buột ra rồi, sao níu lại, người ơi !
Cuối cùng rồi mình sẽ ra sao
Khi chẳng thể giữ đôi tay thêm chặt
Chẳng nhớ nổi lạ quen giữa trăm ngàn khuôn mặt
Cuối cùng rồi... mình sẽ ra sao ....
Cuối cùng rồi, có phải thế, chỉ thế thôi sao
Khi đã trọn gởi trao những điều cần thiết
Còn bây giờ chẳng biết ở đâu giữa lạnh lùng giữa đôi điều tha thiết
Vậy cuối cùng rồi, mình sẽ ra sao ...
Chưa đến cuối cùng... nên mình sẽ chẳng sao.
21/10/2020
🎧 🎼 🎶🎵♩♪♫I Bờ cát ấy không nhau!♩♪♫♬♮
Mình sẽ đi về bờ cát không nhau
Phía những dấu chân chẳng bao giờ lạc lõng
Bước vội bước mau sẽ chẳng còn quan trọng
Bởi bây giờ bờ cát ấy không nhau!...
Bởi bây giờ, bờ cát ấy không nhau!
Sóng cũng sẽ thôi chẳng hờn chẳng giận
Gió cũng sẽ quên bản tình ca lận đận
Để mỗi chiều bờ cát chẳng chênh vênh
Mình sẽ đi về bờ cát buồn tênh
Xa tít tắp chăng ai còn nhớ
Những dấu chân xưa mà sao vẫn ngỡ
Sóng vỗ tràn bờ chẳng thể cuốn trôi...
Mình sẽ đi về bờ cát, phía ấy đơn côi
Chẳng có mùa đông cũng chẳng còn mùa hạ
Ừ, sẽ ra sao mọi điều rồi thành xa lạ
Như dấu chân nào sóng cũng xóa tan...
Như dấu chân nào, sóng cũng xóa tan...
Bờ cát ấy thôi chẳng cần ai nữa
Bờ cát ấy chẳng cần điểm tựa
Mặc sóng bạc đầu xóa mãi những thương yêu!
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Website
Address
Opening Hours
| Friday | 20:00 - 01:00 |
| Saturday | 20:00 - 01:00 |
| Sunday | 20:00 - 01:00 |
