27/07/2024
BỐ CHÁU
Theo dõi lễ truy điệu của TBT Nguyễn Phú Trọng qua truyền thông, tôi thật sự xúc động và ấn tượng về lời phát biểu của con trai Bác trước đông đảo các cấp lãnh đạo Việt Nam, các đoàn thể TW - địa phương, thân bằng cố hữu và người dân cả nước.
Nếu như, những ngày qua, nhiều người đã hết lòng bầy tỏ sự kính phục, yêu thương và ngưỡng mộ chân tình tới phu nhân của TBT - một người vợ đảm đang, nhân hậu, là hậu phương vững chãi phía sau Bác; thì nay, sự nể quý người phụ nữ ấy lại được tăng lên gấp bội qua sự biểu lộ của người con trai tên Nguyễn Trọng Trường.
Có lẽ đây là lần đầu tiên con trai TBT xuất hiện trước truyền thông và cũng là lần duy nhất người dân cả nước biết tới gia đình đầy đủ gồm vợ và con gái, con trai của Bác. Khác hẳn với nhiều cậu ấm cô chiêu của nhiều gia đình quan chức và đại gia nổi tiếng vẫn lộ diện thường xuyên, ăn diện hàng hiệu, tự cao khoe mẽ... Thì các con của ngài TBT lại khiêm tốn, bình dị và thật sự đáng kính.
Tôi để ý trước khi đại diện gia đình phát biểu cảm ơn, anh Nguyễn Trọng Trường đã từ tốn cúi người, chắp tay vái trước vong linh của cha rồi mới bước lên bục nói lời đáp từ. Trong trường hợp này, những tưởng anh Trường sẽ dùng đại từ nhân xưng là "tôi" để thay gia đình, thì anh lại làm tôi ngạc nhiên và thật sự xúc động khi xưng hô là "CHÁU". Một sự khiêm nhường, mực thước và gần gũi vô vàn của anh đối với toàn thể quan khách, họ hàng, bạn hữu và nhân dân mọi miền đang dõi theo tang lễ của TBT.
Ngay trong những lời nói đầu tiên: "Bố cháu không còn nữa, mang đến nỗi đau sâu sắc đối với gia đình, nhất là mẹ cháu" - anh đã không quên nhắc tới Mẹ mình - người đang gánh chịu nỗi buồn lớn lao nhất. Đó thật sự là một niềm kính trọng và chú tâm của người con trai đối với mẹ khi người bố mới qua đời. Bởi anh hiểu, Mẹ - chính là người đã gắn bó và hy sinh rất nhiều để cha mình yên tâm xây dựng sự nghiệp nên khi chồng không còn, nỗi đau ấy chỉ có bà là chịu nhiều hơn ai hết.
Anh Trường cũng không thể hiện sự phô trương hay tự cao rằng Cha mình mất là tổn thất to lớn của nước nhà và nhân dân Việt Nam. Anh chỉ biểu lộ một cách thật tâm và đúng vai trò của một người con khi Bố mất, rằng: Đó là nỗi đau của gia đình, và người chịu nhiều thương tổn nhất lúc này, không ai khác chính là Mẹ mình. Bởi, dù có là quốc tang, dù có vang dội và được chia sẻ nhiều đến chừng nào đi nữa thì cuối cùng - vợ con vẫn là những người phải đối diện với nỗi trống vắng, nhung nhớ khôn nguôi về chồng, cha của mình!
Anh Trường còn nhắc tới cả Chị mình - sau Mẹ. Một lời phát biểu lễ phép, có thứ bậc, xuất phát từ trái tim của một người có nền tảng giáo dục tốt, từ một gia đình trí thức cao. Anh không nhắc tới vị thế của cha là một Tổng Bí Thư để tự hào kiêu hãnh, cũng không dành một lời nào để ngợi ca công trạng của bố, mà chỉ khiêm cung và thành thực nói: "bố cháu", bố chúng cháu".
Vâng. "Bố cháu"! - Lời nói ấy sao mà thân thương, trìu mến và thiêng liêng vô ngần!!! BỐ - dù có là một vĩ nhân, một người đứng trên triệu con người, một người có khả năng "thét ra lửa", nổi tiếng toàn thế giới đi chăng nữa thì vẫn là... bố cháu. Là bố của chúng cháu. BỐ là BỐ, dù bên ngoài xã hội, nơi chính trường, ra quốc tế - bố có được người đời trọng vọng, nể phục bao nhiêu, thì khi về nhà, Bố vẫn là Bố của con, của chúng con. Một người Bố thân thương, gần gũi và hết lòng vì gia đình. Chỉ vậy thôi. Chỉ bấy nhiêu là đủ. Là đủ rồi.
Ngoài lời cảm ơn tới các cấp lãnh đạo, các y bác sĩ đầu ngành, họ hàng quyến thuộc, bạn bè gần xa của gia đình, nhân dân cả nước, anh cũng bày tỏ sự cảm ơn tới đồng bào ta ở nước ngoài. Tiếng gọi "đồng bào" được vang lên trong lời đáp từ của một người con trai vị TBT sao mà ấm áp, xúc động và trìu mến đến thế. Dù cho sau này, những vị lãnh đạo như TBT Nguyễn Phú Trọng sẽ được nhắc tới nhiều thì nhân dân cả nước ắt sẽ nhớ về Bác với tấm gương sống giản dị, tận hiến đến giây phút cuối cùng và có những người con mẫu mực.
Không đao to búa lớn, không màu mè khoa trương, không lời lẽ lấp lánh, không ý tứ ẩn dụ. Lời cảm tạ ấy bình dị, hiền hoà, nhã nhặn nhưng vẫn đầy đủ, bao quát và tình nghĩa nên chạm vào tâm khảm của nhiều người. Nhất là khi anh Nguyễn Trọng Trường bày tỏ sự xin lỗi nếu đám tang của cha mình gây sự phiền hà cho mọi người. "Trong quá trình tổ chức tang lễ, chắc chắn không tránh khỏi sơ suất và gây ra phiền hà cho bà con, gia đình xin được lượng thứ!" Một lời nói chân thành và nhận về sự đánh giá cao của người dân cả nước.
Có phiền toái gì không mà hàng ngàn người khắp mọi vùng miền và nơi xứ người đều bảo nhau tới - lui thành kính nhang đèn, tiễn biệt người mới khuất??? Có phiền hà gì mà dân chúng nơi quê hương ngài TBT cứ thúc nhau tiếp đón nhân dân khắp nơi đổ về viếng Bác từ khi sáng sớm tới tận đêm khuya??? Nào trà, nào nước, rồi bánh trái, quạt tay, quạt điện phục vụ người dân mà không xảy ra đôi co, xô xát... Hẳn là, khi còn sống, người lãnh đạo đó phải thực sự được nhân dân yêu mến, hết mực kính trọng thì mới nhận được phúc phần đó? Khi đã nhắm mắt xuôi tay về nơi vĩnh hằng.
Cá nhân tôi còn để ý anh Trường - sau lời phát biểu, đã đi xuống chỗ các vị khách quốc tế như Lào, Campuchia, Cu Ba... để cúi đầu cám ơn. Một hành động rất chân thành và lễ độ chắc chắn để lại thiện cảm tốt đẹp trong lòng những quan khách đến viếng tang Cha mình. Và hiển nhiên, anh Trường cũng luôn bên cạnh mẹ, đặt bàn tay của mình bên vai và lưng mẹ để nâng đỡ và sẵn sàng che chở cho mẹ thay người Cha vừa khuất núi.
Còn nhớ, lúc đương thời, TBT đã từng nói: "Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho có ý nghĩa, để không phải xót xa ân hận vì những việc làm ti tiện, đớn hèn, vô liêm sỉ. Tiền bạc lắm làm gì, chết có mang theo được đâu. Danh dự mới là điều thiêng liêng và cao quý nhất". Một người Cha như vậy và một người Mẹ như vậy ắt sẽ có những người con tương đồng noi theo. Bởi, nhân tươi thì quả cũng đẹp. Vũ trụ này sẽ luôn vận hành như thế.
Hiển nhiên, chẳng có gì bù đắp và lấp đầy những trống rỗng, buồn đau khi người thân qua đời, dù người đó có là một "ông Vua" thượng tôn trên ngai vàng hay chỉ là một nông dân lam lũ suốt ngày lấm lem nơi đồng ruộng bùn đất. Nhất là với một gia đình nề nếp, liêm chính, đức hạnh - chẳng hề màng danh lợi, hào nhoáng ngay cả khi ở trên đỉnh của một quốc gia, thì nỗi đau mất chồng, mất cha đó mới là tận cùng của xót xa, buồn tủi. Vì đối với họ: chỉ khi chồng, cha của mình còn sống - đó mới là tất cả.
Tôi nhớ trong Kinh Pháp Cú số 54 có nói: "Hương thơm của các loài hoa bay theo chiều gió. Nhưng hương của người đức hạnh ngược gió bay khắp mười phương". Điều đó thật chẳng sai đối với phu nhân của TBT và các con của Bác.
Xin được cúi đầu trước những nhân cách ấy và một lần nữa kính biệt Bác TBT.
Thanh Phùng

26/07/2024
25/07/2024
25/07/2024
21/07/2024
20/07/2024
20/07/2024
20/07/2024
20/07/2024