10/11/2017
Có thể nói đây là bộ truyện được chuyển thể phim nhiều nhất, và mình cũng tự nhiên có thói quen xem tất tần tật các phiên bản này từ khi biết xem phim kiếm hiệp đến giờ. Nội dung thì nhắm mắt cũng biết đoạn nào, diễn biến ra sao rồi, nhưng thích xem để tìm hiểu quan niệm sống của mỗi thời mỗi khác thế nào.
Cho đến giờ thì mình vẫn thích nhất vai diễn của Lương Triều Vỹ và Lê Mỹ Nhàn nhất. Tuy rằng cách họ đóng với kịch bản có khác nhiều chi tiết so với nguyên tác, trong khi bộ mới nhất thì hoàn toàn giống nguyên tác. Chính cái khác này thể hiện quan điểm về người anh hùng và chân lý sống của xã hội thời trước.
Nếu Mỹ có Tom Hank và Mel Gibson đóng phim bằng đôi mắt, thì Trung Quốc có Lương Triều Vỹ vậy. Chàng Trương Vô Kỵ này khó có thể gọi là anh hùng đĩnh đĩnh, nhưng lại thống lĩnh cả một giáo phái toàn nhân tài có 1 không 2. Họ đều thần phục chàng, mà lại toàn là các bậc cha chú, lão thành, nhất nhất nghe lời không chút phản đối. Không giống Kiều Phong hay Quách Tĩnh, người thì làm tướng giữ thành, kẻ thì tiên phong dẹp giặc. Chàng Trương ngoài có võ công vô địch thiên hạ, đấy là điều kiện cần để thành thống lĩnh, mà chàng còn là 1 vị y sĩ, đó là điều kiện đủ. Không chỉ đứng ra bảo vệ họ, lấy lại danh dự cho họ, hàn gắn những xung đột, giải quyết những bất hoà, chàng còn chữa lành bệnh cho họ. Thế là, người ta có thể nể phục ai đó giỏi hơn mình, nhưng để khuất phục và phò tá vô điều kiện thì cần được “cứu sống” và trao cho “cơ hội thứ 2” (second chance), mà từ đó họ có thể sống 1 cuộc đời mới. Đến đây, ai xem bộ này sẽ nhận thấy điểm khác biệt với nguyên tác, chính là việc Trương Vô Kỵ sau khi đánh thắng đối thủ thì cũng đồng thời chữa bệnh cho họ luôn. Điểm này, mình thích nhất, nó minh chứng cho định nghĩa anh hùng võ biền được cả thiên hạ nhờ “yêu thương” cả kẻ thù. Chính lòng nhân hậu đã làm nên 1 anh hùng rất khác biệt, không giống các anh hùng khác.
Đã vốn khác biệt như thế, nên ý trung nhân của chàng cũng thật sự đặc biệt. Nàng là quận chúa ngoại bang đến thống trị, có sứ mệnh diệt trừ mầm mống phản nghịch, bằng tài năng và trí tuệ có 1 không 2, nàng chỉ cần đứng ngoài cuộc chiến nhưng điều khiển cả 1 bàn cờ. Không ai thực sự biết đến sự hiện diện của nàng cho đến khi ván cờ đã định và nàng chỉ cần vung gươm chém xuống. Đó là 1 cô gái nguy hiểm, ngoài trí thông minh học đâu nhớ đó, nàng còn có khả năng đoán trước suy nghĩ và hành động của đối phương. Quyền lực và trí tuệ nàng đều có cả, nhưng rốt cuộc đã bỏ xuống hết để cùng chàng sống ẩn dật.
So với chàng, nàng giống người anh hùng hơn, vì tính cách chính nghĩa, bênh vực kẻ yếu, thu phục hiền tài, lòng quả cảm, tính quyết đoán và phục vụ triều đình. Nàng có thuốc chữa bệnh, còn chàng là người biết sử dụng thuốc. Chàng không biết dụng binh, nhưng nàng giỏi nhất việc này. Chàng không hiểu rõ lòng mình, thì nàng như cái chuông tiềm thức báo cho chàng biết. Chàng quen sống 1 mình tự sinh tự diệt, thì nàng sẵn sàng bỏ hết để sống cùng chàng.
Chính điều này, và cả tài năng diễn xuất bằng mắt của 2 diễn viên, đã làm nên sự khác biệt so với nguyên tác, mà vì thế, mình lại rất thích.
Không biết có ai cùng quan điểm với mình khi xem bộ phim này không nhỉ?