22/04/2023
🤿
Trang mình chuyên dịch các thể loại truyện.
22/04/2023
🤿
13/07/2022
Sủi lâu quá nên nay bù cho mọi người con hàng oneshot vậy :))
-------------------------------------------------------------------
Tên: bạn gái quỷ ( oni gf )
Tác giả:PeaCh88 ()
Thể loại: one shot, romance
Trạng thái: đã hoàn thành
06/07/2022
Chỉ còn mấy tiếng nữa thôi là ad về quê cưới vợ trồng rau rồi 👀 thôi lên chào mn trước và chúc các bạn 2k4 ngày mai tràn đầy tự tin trong kì thi thpt quốc gia.
Dead page 🗿
Còn ai nhớ không nhỉ
11/01/2022
THÔNG BÁO!!!
Xin gửi các độc giả đã ủng hộ và theo dõi page mình suốt tg qua( mặc dù là 1 tg ngắn) xin lỗi mn vì đã thất hứa và sủi nhiều lần, thực sự là năm cuối cấp 3 bận cực kì hầu như không nhiều thời gian rảnh cho lắm( do đứa thì ôn thi hsg đứa thì ôn thi đại học...) nên có lẽ bọn mình sẽ ngừng dịch 1 thời gian nữa đến có thể là hè khi mọi thứ đều xong xuôi cả.(có thể tết này mình sẽ dịch nốt wn chapter 6)
À còn nữa mình cũng xin gửi lời xin lỗi đến các bạn nhắn tin cho page cũng như cmt mà mình không rep vì mình cũng không biết nên rep ntn nữa.😭
Xin cảm ơn.
13/11/2021
Main mém xíu nữa là thịt con gái nhà người ta rồi=)))
Note: Post tiếp theo sẽ là WN chapter 6 của "Đã quá trễ" nha!
-------------------------------------------
Tên: Mabarai-san cố gắng săn tôi! ( Mabarai-san Hunts Me Down )
Tác giả: (twitter)
Chap: 2
Trạng thái: Đang tiến hành.
Thể loại: Hài hước, lãng mạng, vampires , slice of life.
-------------------------------------------
Đọc Chap 1 (chap trước): https://www.facebook.com/Noridomomiz/posts/117173950760508
09/11/2021
Kiếm được bộ truyện cute phết trên group nên dịch luôn!😳
-------------------------------------------
Tên: Mabarai-san cố gắng săn tôi! ( Mabarai-san Hunts Me Down )
Tác giả: (twitter)
Chap: 1
Trạng thái: Đang tiến hành.
Thể loại: Hài hước, lãng mạng, vampires , slice of life.
-------------------------------------------
Đọc Chap 2 (chap kế tiếp): https://www.facebook.com/Noridomomiz/posts/118556807288889
07/11/2021
Chapter 5 đây mn ơi! Từ ngày mai mình thi ngập mặt nên chắc sẽ off vài ngày nha, mong mn thông cảm:((
Note: Mình chưa chắc kĩ chính tả nên có sai thì mn nhắc nha=))
-------------------------------------------
Name: Đã quá trễ để nói cậu tin tôi rồi. (Nyanta and Pomeko – Even if you say you believe me now, it’s too late)
-------------------------------------------
•Đọc các chapter khác•
• Chapter 4 (Chapter trước): https://www.facebook.com/Noridomomiz/photos/a.101287722349131/114500661027837
• Chapter 1 (Chapter đầu): https://www.facebook.com/Noridomomiz/posts/107842438360326
-------------------------------------------
CHAPTER 5: BẦU KHÔNG KHÍ VÔ HÌNH ĐỐI VỚI NGƯỜI LỚN.
—Tôi đang khá là bình tĩnh. Tôi chẳng cảm thấy gì trong tim mình cả. Không…,à thôi, quên đi. Đúng vậy, tôi đang nghĩ phần còn lại cho tiểu thuyết. Một nhân vật mới, có một con chó trên ốp lưng cô ấy. Một con chó…? Đó chẳng phải là chó Pomeranian sao? Đừng có ngu ngốc, đừng nghĩ bậy. Bình tĩnh lại nào, cô ấy không thể nào là Pomeko được.
Khi tôi nhìn về phía Shinozuka-san, tôi có thể thấy được nết nhăn trên mặt cô ấy còn tệ hơn nữa.
Cô ấy đang lẩm bẩm gì đó với một tôn giọng rất nhỏ.
“…Nyan..ta..?”
Tay tôi rung hết cả lên và làm rơi quyển vở ở trên bàn xuống sàn.
—Nyanta…là bút danh của tôi.
Tim tôi bắt đầu nẹt bô. Lần cuối mà tôi hoảng loạn là khi nào nhỉ? Nó khác hẳn cảm giác bị phản bội. Tôi bắt đầu đổ mồ hôi.
Tôi nhặt vở của mình lên và hít một hơi thật sâu.
—Không sao hết… Shinozuka-san và tôi còn chẳng phải là bạn bè. Chúng tôi chả có gì liên quan tới nhau cả. Cứ kệ và để nó trôi qua thôi.
Cửa lớp bổng mở ra và cô giáo tiến vào lớp.
“Chào buổi sáng các em, vô tiết rồi.”
Đúng vậy, chả có vấn đề gì lớn cả. Cho dù cô ấy có đọc tiểu thuyết của tôi, cô ấy cũng chẳng sẽ muốn dính dáng tới tôi.
Tôi không kết bạn với ai cả. Tôi chẳng thể tin ai trong thế giới này nữa.
…Khi tôi nhìn vô tin nhắn ấy thì cái cảm giác nhẹ nhõm ấy lại khiến tôi cảm thấy dễ bị tổn thương.
Chính xác, việc xóa tin nhắn ấy đi sẽ khiến cho tâm trí của tôi thoải mái và vững chắc hơn.
….Không phải bây giờ. Tôi không thể lấy điện thoại ra vì giáo viên đang ở trong lớp. Tôi sẽ xóa tin nhắn ấy sau.
Tôi cảm giác như mình đang kể cho bản thân một lời nói dối chán nản vậy.
Tôi có thể biết rằng mình không muốn xóa tin nhắn ấy chút nào.
-------------------------------------------
Chỉ chớp mắt vài cái thôi mà đã gần hết ngày rồi.
Đã đến tiết chủ nhiệm. Cô giáo đang giải thích về những sự kiện sắp tới sẽ diễn ra.
Tôi muốn hôm nay về sớm chút….
Tôi đã khá mệt vì những rắc rối diễn ra sáng nay. Nhưng Miyazaki sẽ không bắt chuyện với mình nữa. —Cô ấy có ổn không? Tự dưng mình lại có chút lo lắng…Miyazaki không tốt như em gái kế của mình, nhưng cô ấy rất tự nhiên. Thôi, thay đổi ý định nào.
Cuối cùng thì, tôi vẫn không thể xóa tin nhắn của Pomeko
Khi tôi cầm điện thoại để chuẩn bị xóa nó, tôi cảm thấy rất tệ.
—Thế nên tôi quyết định không xóa nó, chỉ vì điều đó khiến tôi cảm thấy tệ. Sau khi đưa ra quyết định, tôi dần cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Những cảm giác tồi tệ dần phai đi.
…Tôi nghĩ như vậy là tốt nhất rồi.
Shinozuka-san, người đang ngồi kế bên tôi, đang nhìn chằm chằm vô bảng.
Trông cô ấy cứ như côn đồ vậy. Đáng sợ thật, cái giọng điệu sáng nay của cô ấy cũng đáng sợ nữa.
Chắc cô ấy muốn giữ khoảng cách với mọi người bằng cách làm họ sợ.
Sự đe dọa và thù hằn thật mạnh mẽ.
Cũng giống như nụ cười giả tạo của tôi, những phản ứng ngẫu nhiên và hành vi thận trọng.
Tôi lắc đầu mình một cái nhẹ. Tôi không nên nghĩ nhiều về Shinozuka-san nữa.
Sẽ tốt nhất nếu tôi không dính dáng với ai.
Cô giáo thông báo cho chúng tôi rằng chúng tôi sẽ có một chuyến đi tham quan sau kì thi giữa kì.
….Lập một nhóm đi cùng nhau ư..? Đau như đấm vào mồm vậy.
—Nó làm tôi nhớ lại về chuyến đi hồi cấp 2 của mình
Lúc đó, chả có ai muốn tôi gia nhập vô nhóm họ cả. Nếu như tôi tham gia vào một nhóm nào đó, bầu không khí sẽ trở nên tồi tệ mà thôi. Tôi bị mọt ngưi đối xử như cỏ rác vậy
Nói một cách nhẹ nhàng thì, tôi là một thứ phiền toái của họ. Vào chuyến đi ấy, tôi chả có trong nhóm nào cả, những người được xếp vô nhóm tôi đều rời bỏ tôi.
Tôi đã cơ đơn một mình giữa đám đông học sinh.
Tôi cảm thấy vô cùng cô đơn.
Khu vui chơi, sở thú, thủy cung.
Không chỉ có các học sinh, các cặp đôi và gia đình khác cũng nhìn tôi với một ánh mắt thương hại.
Tôi nghĩ rằng chả ai thèm quan tâm tới tôi cả, nhưng cô giáo lại có.
Cô ấy là giáo viên mới và trần đầy động lực
Cô ấy nói bắt chuyện với tôi từ đầu năm đến giờ và luôn luôn lo lắng về việc tôi chỉ lẻ loi một mình.
Mặc dù tôi đã nói tôi không sao cả, mà cô ấy vẫn liên tục bắt chuyện với tôi.
Vào lúc đó, tôi không thể tin được bất kỳ ai trong lớp mình. Tôi đã nghĩ trong một góc của tâm trí rằng…có lẽ, người lớn sẽ có thể giúp đỡ tôi.
Tôi đã cố gắng đến phòng giáo viên để nhờ giúp đỡ một vài lần… Nhưng tôi lại do dự.
Đó là lúc cô ấy đã để ý tôi. Vì thế—
Vào một ngày trong tiết chủ nhiệm, điều đó đã xảy ra–
“Trò chuyện đủ rồi! Cô có một yêu cầu cho các em đây.”
Cô ấy nhìn về phía tôi và nói điều này.
Tôi đã có một cảm giác tệ về điều này. Cô giáo, có sở thích lao đầu vào mọi việc, không rõ về các mối quan hệ của học sinh. Hay là do cô ấy, người đã sống một tuổi trẻ vỏn vẹn, nghĩ rằng đó là điều đúng đắn phải làm?
“Trong lớp ta có một bạn học sinh cô đơn phải không? Điều đó làm cô buồn lắm đó. Giờ các em đã là thành viên ở chung một lớp rồi, hãy làm quen dần với nhau đi! Cô đơn lẻ loi một mình sẽ rất buồn, em nên tự tin hơn và lại bắt chuyện với mọi người! Nếu có vấn đề gì thì hãy nói chuyện với cô! Cô không ủng hộ việc bắt nạt đâu! Haha, cô đùa thôi!”
Tôi đã vô cùng tuyệt vọng. Tôi không muốn bất kỳ ai thích mình cả, tôi không cần bạn bè. Tôi không muốn ai tin tôi cả.
—Tôi chỉ muốn sống trong yên tĩnh..
Bầu không khí của trường hôm đó rất tệ.
Cô giáo nhìn chúng tôi với một nụ cười.
Chắc hẳn cô ấy đã có một tuổi trẻ rất tuyệt vời. Tôi chỉ có thể nói rằng đó là điều tồi tệ nhất và tôi từng có.
Cuộc sống của tôi, vốn đã yên bình theo một cách nào đó cho dù tôi chỉ lẻ loi một mình, đã bị thay đổi bởi lời nói của cô giáo.
Nhưng học sinh đáng lẽ ra không nên dính dáng tới..
“Đá đều tôi à?”
“Ý tôi là, bọn tôi có bắt nạt cậu đâu? Đồ nói dối!”
“Cứ làm như đó là lỗi của bọn tôi vậy. Điều tồi tệ nhất có thể xảy ra là gì?”
“Cậu là một tên tội phạm và bắt nạt. Chỉ có thế thôi.”
Những gì họ nói xấu sau lưng tôi đã được bày tỏ.
Chả ai dám đả kích tôi cả, vì tôi đã bị buộc tội về việc bạo lực, mọi người rất sợ bạo lực.
Nhưng bọn họ không biết rằng. Đau đớn về thể xác chẳng nhằm nhò gì cả.
Nhưng sự gây hắn bằng những lời nói đã giết tôi.
Lát sau, tôi thấy cô giáo đang quan sát tôi trong một khoảng cách.—Tôi tự hỏi liệu cô ấy có đang nghĩ rằng các học sinh khác đang nói chuyện với tôi một cách… thân thiện không? Cô ấy trông có vẻ khá hài lòng và rời đi.
Không nên tin ai cả cho dù họ có là người lớn đi chăng nữa.
Giáo viên chủ nhiệm hiện tại là một người khá lạnh lùng. Tôi đã nhờ cô ấy ra giúp tôi xử lý mấy cuộc tỏ tình đó khi tôi nói dối về lời tỏ tình mình nhận được, nhưng tôi không thể yêu cầu cô ấy nhiều hơn thế.
Lỡ cô ấy đổi ý thì tôi sẽ gặp rắc rối mất.
—Được rồi, về thôi.
Tôi cầm cặp mình và và đang định rời đi thì tôi thấy Shinozuka-san đang nhìn tôi với mấy nết nhăn trên mặt của cô ấy. Tôi có thể cảm thấy được sự đe dọa, nhưng nó không đang sợ chút nào.
Tôi không thể cười một cách giả tạo trước mặt cô ấy được nữa.
“…., Tớ xin phép.”
Tôi mém xíu nữa là quên sử dụng kính ngữ. Điều đó có hiệu quả khá cao khi sử dụng kính ngữ để giữ khoảng cách với người khác.
Shinozuka-san bắt đầu đá bàn.
Tôi muốn nói gì đó, nhưng tôi không thể. Đó là những gì tôi cảm thấy.
“ —Nhìn cái gì đó?! Đừng có quen với điều này!” (note: ý là bả nói main đừng có nhìn bả suốt như thế)
Tôi sụt sịt và đi ra khỏi lớp.
Lúc tôi đang quan sát phía sau Shinozuka-san, Saito-san tiến đến chỗ tôi.
“Này, cậu với Shinozuka-san là bạn hả? Miyu không thích nhỏ đó đâu.”
“Ừ”
Tôi đã trao cho cô ấy một câu trả lời thích hợp và cố gắng qua mặt cô ấy. Điều này thật là rắc rối và tôi đã quá mệt mỏi để giải quyết mọi chuyện hôm nay rồi.
Saito-san, người mà không đeo kính, cứ tiếp tục nói chuyện với tôi.
“Ưmm, tớ đã khá sốc khi bắt chuyện với Shin-kun trước đó, nhưng…. Tớ nghĩ, tớ phải tiếp tục! Tớ nghĩ..ừm.. Đúng rồi, quá khứ không thể bị xóa bỏ được. …Miyu không thể quen được khung cảnh thư viện mà tớ và cậu từng trải. Rất là vui, cậu biết chứ? Hihi, Miyu đã rất giản dị khi nói chuyện với bọn con trai….nhưng Shin-kun rất đặc biệt. Có thể là tình yêu đầu tiên của tớ? Kyaaa—! Nghe kỳ quá! Mà cậu có chắc cậu sẽ ổn khi cứ cô đơn lẻ loi một mình không? Tớ biết cậu đã trải qua rất nhiều chuyện từ đó đến giờ, phải không? Em gái của cậu, Miyazaki-san và Nanako-san và Kisaragi-san….. Hể? Phản ứng đó…., cậu không hề nhận ra họ sao?”
“….Đúng rồi—”
Tôi hiểu ý cô ấy, những cô gái phiền phức ở xung quanh…nhưng tôi không nhận ra họ vì tôi đã loại bỏ họ khỏi tâm trí của tôi rồi.
“Vậy, Miyu và các bạn khác đã hối lỗi, từ giờ chúng ta hãy quen dần với nhau, nha?”
“Không cầ—”
“Hahaha, không sao đâu! Miyu đã học được rất nhiều điều từ các trò chơi tình yêu! Miyu đã học được rằng cho dù bạn đã làm điều gì đó sai, sẽ ổn nếu lần sau bạn cố gắng hết sức!”
Tôi hiểu, Em gái kế và cô bạn thuở nhỏ của tôi không phải là người duy nhất có âm mưu.
Bên cạnh đó, Saito-san có cái tôi rất mạnh mẽ. Có ấy cảm thấy có lỗi, nhưng cô ấy chẳng quan tâm, cô ấy vẫn muốn dính dáng tới tôi. Saito-san có trái tim không vậy? Cô ấy quả là một người khôn lanh.
Saito-san lấy một cặp kính sành điệu trong túi ra và đeo chúng lên.
“Fufu, trông tớ mặc chúng trông đẹp hơn không? Tớ nghĩ cậu sẽ vui lên với đôi kính đặc biệt của tớ!”
Tôi nhìn Saito-san trong cặp kính của cô ấy và cảm thấy có một thứ gì đó đang dâng trào sâu trong ngực của tôi.
Đã rất lâu rồi tôi chưa nhìn thấy thứ gì như này, tôi không thể nhớ được là khi nào.
Tôi cảm thấy như mình sẽ bị tràn ngập trong sự thất vọng và hận thù.
Những kỉ niệm vào năm cấp 2 lại ùa về.
Đó là lỗi của tôi. Đáng ra tôi không nên cố gắng chống lại ác ý đó.
Đó là lỗi của tôi ư? Tôi chỉ đang cố bảo vệ—
Không ai tin vô lời giải thích của tôi cả. Chả có cái gì để tin cả.
Đừng để cảm xúc lấn áp bản thân. Tôi không cảm thấy gì trong tim mình cả. Tất cả chỉ là sự trống rỗng.
Tôi không biết rằng liệu mình có thể giữ bình tĩnh vào thời điểm này hay không—
Tôi dường như đang bất tỉnh. Tôi đã quyết định xem lại các tin nhắn trước đó để giữ lại bình tĩnh.
Tôi lấy điện thoại ra và vô trang cá nhân của mình.
—Hể?
Có một tin nhắn với dòng chữ đỏ.
“….Uhm, Tớ là Pomeko đây! Tớ rất mong chờ các cập nhập mới từ cậu, mặc kệ đời! Tớ có thể tiếp tục gửi tin nhắn ủng hộ cậu được không…? Tớ vẫn sẽ gửi tin nhắn cho cậu cho dù cậu có trả lời hay không♥, — Pomeko
Tin nhắn khá ngắn.
Nhưng tôi có thể cảm nhận được nhiều cảm nghĩ trong tin nhắn này—Có vẻ như cô ấy đã viết đi viết lại tin nhắn này rất nhiều lần. Tôi nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ nhận được thêm tin nhắn nào khác. Bởi vì cả hai chúng tôi đều nhận ra điều đó.
Nhưng cô ấy đã gửi tin nhắn cho tôi. Với tư cách là Pomeko.
Tôi cảm thấy như mình đang nhớ lại một cảm xúc khác xa với lúc nãy, từ tận đáy tâm trí.
Tôi mém nữa quên mất rằng Saito-san đang đứng trước mình.
Vậy— Tôi đã “vui” khi thấy tin nhắn của Pomeko-san?
Đó là lúc tâm trí tôi trở nên yên tĩnh và phẳng lặng.
Đã bao lâu rồi tôi mới có lại cảm giác này? Tôi không thể tin rằng mình đang vui.
Pomeko-san đang rất mong chờ tiểu thuyết của tôi.
Không có yếu tố phản bội gì ở trong đó, có khả năng rằng tôi sẽ bị cô ấy phản bội nếu bỏ dở tiểu thuyết.
Thôi được rồi, về nhà thôi, tôi sẽ viết tiếp với cảm xúc mà hiện tại mình đang có.
Tôi lột bỏ nụ cười giả tạo của mình và cố gắng qua mặt Saito-san.
Đúng, sẽ rất thô lỗ nếu như tôi không đánh giá cặp kính đặc biệt của cô ấy.
Tôi thì thầm với bản thân mình.
“—Cậu đã từng rất đẹp trong quá khứ, Saito-san…”
“Hảaa?! Khoan đã, ý cậu là sa—”
Tôi cảm thấy tâm trí trống rỗng của mình đã được lấp bởi một thứ gì đó từ tin nhắn của cô ấy.
Đừng lo, tôi sẽ không mắc phải sai lầm đó nữa.
Tôi để cửa lớp mở và đi ra ngoài.
HẾT CHAPTER 5
02/11/2021
WN Chapter 4 đây mn ơii! Bận quá nên dịch trễ xíu mn thông cảm nha🥱
-------------------------------------------
Name: Đã quá trễ để nói cậu tin tôi rồi. (Nyanta and Pomeko – Even if you say you believe me now, it’s too late)
-------------------------------------------
•Đọc các chapter khác•
• Chapter 3: https://www.facebook.com/Noridomomiz/posts/112508231227080
• Chapter 2: https://www.facebook.com/Noridomomiz/posts/108516404959596
•Chapter 1: https://www.facebook.com/Noridomomiz/posts/107842438360326
-------------------------------------------
CHAPTER 4: LỜI THỔ LỘ KHÔNG PHẢI LÀ MỘT TRÒ CHƠI.
“Makoto, con sẽ định tính sao về đại học? Con có thể nhập học vô trường chuyên, nhưng con lại vô một trường tầm thường…Con đâu cần phải lo lắng về tiền bạc đâu…”
Mẹ kế và em gái kế của tôi đang ngồi trên bàn ăn sáng.
Em gái kế tôi, với một khuôn mặt buồn ngủ, cắn một miếng bánh mì.
Tôi đã nghĩ ngay đến việc thay đồng phục và đến trường.
Tôi không bao giờ ăn sáng với gia đình.
Tất cả chỉ là sự im ắng và một bầu không khí nặng nề.
“…Không, như con đã nói. Con sẽ rời khỏi căn nhà này sau khi tốt nghiệp, con sẽ không làm phiền mọi người nữa.”
Mẹ tôi lại làm khuôn mặt buồn một lần nữa.
Tôi vẫn nhớ lần đó.
“Rất là khó để chi trả học phí cho hai đứa con…, mà con còn hay đi gây thêm rắc rối nữa!”
“Một thằng con đánh con gái không phải là con của mẹ!”
“Con…thằng quấy rối,….tại s-? Mẹ muốn con ra khỏi đây ngay”
Đó là những gì tôi bị mẹ nói khi còn bé.
Những lời nói đó đâm thẳng vào trái tim tôi. Chúng đã trở thành g*i nhọn không thể bị loại bỏ và mục nát trong đáy tim tôi.
Mẹ kế nhìn tôi một cách buồn sầu.
“V-Việc la mắng con đó là chỉ vì mẹ muốn tốt cho con thôi.... Con là con của mẹ, vì vậy hãy vững vàng lên và làm gương tốt cho em con. Con là anh trai của em ấ-”.
—Con là anh trai của em ấy.
Tôi không thể nào tả nổi nỗi đau mà những từ này mang lại cho trái tim tôi.
…..Không sao cả. Tôi không còn cảm thấy gì hết.
“…Vâng, con hiểu rồi.”
Em gái kế của tôi đang ngái ngủ và lẩm bầm gì đó trong khi làm vương vãi vụn bánh mì.
“Hừ, em không thể nhớ gì xảy ra tối qua…em đã quên mất khi đi ngủ rồi. Em buồn ngủ quá…Onii-chan, anh định đi rồi sao…anh đang định đi đâu chơi à?”
Mẹ kế tôi lau miệng em ấy với một khuôn mặt quan tâm.
Đó là cử chỉ như chăm sóc một đứa bé vậy, như kiểu mẹ kế tôi không thể đối xử với em ấy như một học sinh phổ thông.
“Con không cần phải lo đâu, Thôi, con trễ rồi đấy, chuẩn bị đi.” (mẹ Makoto)
“Fu~aii, O-Onii-chan đừng đi trướ-….”
Tôi cầm cặp mình và rời khỏi phòng khách.
Tôi không ghét những ngày đi học.
Có rất nhiều học sinh ở đó, vì thế nên cơ hội mà tôi gặp một ai đó mình biết rất nhỏ. Không ai muốn bắt chuyện với tôi cả.
Không có ai ở xung quanh tôi hết.
Mặc dù có rất nhiều học sinh qua lại trong trường.
Đôi lúc tôi lại có một cảm giác kỳ lạ.
Điều gì sẽ xảy ra—nếu tôi có thể đi qua một thế giới khác?
Vì thế tôi bắt đầu viết tiểu thuyết.
Sáng hôm nay, tôi cảm thấy có hơi khác thường.
Bình thường tôi không nhìn vô điện thoại của mình, nhưng tôi không thể không tò mò về trang tiểu thuyết của tôi trên trang đọc tiểu thuyết.
Tôi cũng không mong đợi điều gì cả. Chỉ là một câu chuyện mà tôi muốn viết thôi.
Tôi vô và kiểm tra trang tiểu thuyết của mình.
—Không một thông báo…
Tôi không thường xuyên nhận được tin nhắn. Nhưng tin nhắn từ Pomeko tối qua đã giúp tôi bình tĩnh lại.
Khi tôi đã đến gần cổng trường.
Bạn thuở nhỏ của tôi, Shizuka Miyazaki và một cô gái lạ đang đứng đợi một ai đó.
Tôi cảm giác như mình muốn đứng lại nhưng tôi tự nhủ bản thân.
“Đừng lo, cho dù có chuyện gì xảy ra, vẫn sẽ có rất nhiều người chú ý đến mình.”
Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của họ về mình. Tôi giả vờ như mình không biết.
Đây là một thế giới mà điều đó có thể chấp nhận được. Cứ để nó trôi qua và—
“Đ-Đợi đã Makoto! T-Tớ muốn nói chuyện với cậu! Xin cậu hãy đối mặt cảm xúc của tớ một cách đúng đắn.”
“Đúng rồi~, ừm..Shinjo-kun phải không? Tôi là bạn của Shizuchi, tên là Momo Kurosawa. Ý tôi là….cậu cười cái gì đó? Shizuchi đã bảo cô ấy muốn cậu nghiêm túc cơ mà!”
Tình hình là, tôi không thể qua mắt họ bằng một nụ cười giả tạo.
….Cô ấy thu hút những ánh mắt tò mò từ các học sinh khác đang tiến vô trường.
Miyazaki là một cô gái khá nổi tiếng. Cô ấy dễ thương, chỉ thế thôi.
Miyazaki nhìn tôi với một khuôn mặt buồn đáng thương. Đám con trai sẽ rơi vào lưới tình của cô ấy ngay khi cô ấy nhìn họ với ánh mắt này.
“T-Tớ không hề nói dối cậu về lời tỏ tình đó…., Tớ biết cậu đã trải qua rất nhiều chuyện,…., nhưng tất cả chỉ là quá khứ thôi, xin hãy để nó ngủ yên. Tại sao cậu không đi coi phim với tớ lúc rảnh nhỉ? Tớ chắc chắn rằng cậu sẽ cảm thấy tốt hơn thôi.”
“Cậu tuyệt thật đấy Shizuka” (Momo)
Kurosawa ôm chầm lấy Miyazaki. Giọng của Kurosawa bỗng dưng trầm hẳn xuống.
“Ý tôi là, cậu nghĩ cậu là ai? Tôi chả hiểu gì cả, đếch ai thèm quan tâm đến quá khứ cậu đâu! Cho dù cậu từng là một thằng bạo lực hay tấn công con nhà người ta, Shizuchi vẫn nói yêu cậu. Cậu nói cô ấy đang nói dối về lời tỏ tính ấy? Haizz—cậu ngáo thật.”
“Đủ rồi, Momo-chan, tớ ổn mà…”
Tôi không thể thông hết được những câu nói của cô gái này.
Tại sao tôi lại phải nghe một người đạo lý nhiều mà tôi không quen?
Chả có gì xảy ra trong tim tôi cả.
Miyazaki thậm chí còn không cố gắng phủ nhận lời viện cớ của tôi.
—Ý nghĩa thực sự của thiên vị là gì?
-------------------------------------------
(Hồi tưởng quá khứ)
Đó là trước khi tôi gặp được Nanako.
Tôi đã dành hết thời gian ở một mình suốt mấy năm cấp 2.
Sau sự cố giữa Saito-san vẫn còn lưu luyến trong đầu tôi, từ đó tôi dành cả ngày mà không nói chuyện với ai cả.
Bỗng một ngày, tôi bị gọi bởi một nhóm con gái.
Có một cô gái mà tôi từng nói chuyện cùng trước sự cố của Saito-san.
Tên cô ấy…tôi nghĩ là…Kisaragi-san. Tôi nhớ ra rất dễ dàng vì cả hai chúng tôi đều là người bình thường.
Kisaragi-san đang đứng ở ngay đó với một khuôn mặt bối rối như kiểu cô ấy không biết làm gì.
Sau đó cô ấy hít một hơi dài và nói với tôi:
“Tớ đã thích cậu lâu lắm rồi… Làm ơn hãy hẹn hò với tớ…làm ơn…”
“Hể, t-tớ ư? Nhưng cậu đã nghe rất nhiều điều xấu về tớ và tớ bị mọi người ghét…”
“Tớ tin cậu mà…bắt đầu từ bạn bè cũng được…làm ơn..”
Kisaragi-san cúi thẳng đầu xuống.
Đúng vậy, lúc đó tôi không ghét cô ấy. Nên t-tôi.
“…Ừm, như một người bạn hay…cũng được, ừm, tớ hiểu rồi….., tớ sẽ làm bạ-… làm ơn…”
Khi tôi đáp lại, Kisaragi-san nhẹ nhõm cười mỉm.
Chắc hẳn là cô ấy lo lắng cho việc thổ lỗ lắm, tôi nghĩ vậy.
Có thể tôi đã sai trong tất cả mọi việc.
Hai bọn tôi thường hay nhắn tin cho nhau, về nhà cũng nhau trong âm thầm,…một cách cuốn hút.
Vào buổi hẹn hò đầu tiên của hai bọn tôi. Tôi đã rất lo lắng đến mức trái tim tôi có thể thành dân tổ lái vậy, nó đập nhất nhanh…
Khi tôi đã đến địa điểm hẹn, tôi thấy một nhóm con gái trong lớp mình đang ở đó.
“Cậu tài thật đấy, Kisaragi!”
“Đỉnh chóp, cậu thật sự đã làm điều đó rồi.”
“Kyahahaha, (tỚ mOnG cHờ NgÀy MaI lẮm~), nghe tởm vãi”
Kisarago-san đang đứng ở phía sau họ với một khuôn mặt bối rối.
“…Ừm…, Makoto-kun…. T- Tớ xin lỗi…”
“Đúng rồi đó, nói với hắn đi Kisaragi!”
“Cậu cho hắn biết sự thật đi!”
Lúc đấy tôi đã hiểu, tôi đã bị lừa dối tỉnh cảm. Lời nói của Kisaragi rất quyết đoán.
“Đó là do hình phạt của một trò chơi…khi tớ bày tỏ tình cảm của tớ, nhưng Shinjo-kun à…, sự thật là—”
Tôi đã mất niềm tin vào tình yêu sau sự cố của Saito-san rồi. Tôi đã thực sự mong đợi được đi thủy cung và xem phim cùng Kisaragi-san…”
Tôi thực sự đã rất mong đợi…. Tôi không thể để cô ấy phải đợi vì đến trễ, tôi thực sự mong đợi để được trò chuyện cùng cô ấy.
—Tôi không thể tha thứ cho bản thân vì quá ngây thơ.
Có một thứ gì đó đang trỗi dậy trong tim tôi.
Tôi không muốn để nó lộ ra ngoài.
Tôi quay lưng lại một cách lặng lẽ trước đám con gái và đi về.
Tôi có thể nghe bọn họ đang cười nhạo tôi.
Không sao cả, tôi sẽ vững chắc.
Tôi xóa hết thông tin liên lạc và đi về.
-------------------------------------------
“Makoto? Cậu ổn chứ? Trông mặt cậu trắng nhợt thế”
“Há, Shizuka ngọt ngào thật đấy! Còn tên này thì….” (Momo)
Cô ấy sẽ không thể nào hiểu được.
Tôi cần phải nói những lời nặng nề một cách nghiêm khắc để cho nó in vào đầu Miyazaki.
Khi tôi nghĩ về điều đó, nụ cười giả tạo liền phai khỏi mặt tôi.
Trái tim tôi trở nên trống rỗng.
“Miyazaki…”
“Này, tránh đường ra!”
Có một ai đó chen vào khi tôi đang nói.
Đó là một giọng điệu mà tôi đã từng nghe qua. Tôn giọng vẫn như vậy không khác gì, nhưng mà giọng điệu ấy được pha với sự tức giận.
Shinozuka-san đang đứng nhìn thẳng vào Kurosawa-san với một khuôn mặt nặng nề.
“Chàooo S-Shinozuka-chan! Trời ạ, cậu làm tớ sợ quá…. Này, chúng ta là bạn mà, phải không? Tớ chưa từng làm gì cậu cả!”
Mặt tôi liền trở nên xanh xao.
Giọng của Shinozuka-san trở nên còn trầm hơn.
“Bạn? …Cô… cô còn dám mở miệng nói vậy sao…., tôi..”
“T-Tớ tin cậu mà Shinozuka! Cậu quả là một người bạn tốt đối với tớ! Này...., cậu không cần phải làm người xấu xa nữa đâu! —À đúng rồi! Hay là chúng ta đi đâu đó chơi đi! Cả cậu nữa Shinjo-kun.”
—Tin…?
Mấy câu nói đã làm tâm trí tôi loạn lên.
Ý thức của tôi lại sắp bị tâm trí tiêu cực chiếm lấy nữa rồi…
“Này cậu, để tớ..”
“…. Makoto, đừng có xen vô chuyện của tôi”
Nhưng tôi lại không dừng lại.
Tôi nói một cách rõ ràng.
“Thứ lỗi cho tớ Shinozuka, tớ cần cậu phải im lặng. Tớ đang nói chuyện với cậu đấy Miyazaki, và nhân tiện, Kurosawa, cậu đã bao giờ bị vu khống không chính đáng chưa? Cậu đã bị buộc tội vì những điều mình không làm trong khi có bảo vệ người khác chưa? Cậu đã bị người mà mình bảo vệ buộc tội mình chưa? Cậu đã bị người mà mình tin tưởng nhất phản bội chưa? Đừng nói như kiểu cậu biết tất cả trong khi không biết gì. Tớ chỉ có một yêu cầu, tớ không muốn gây thêm rắc rối nữa. Làm ơn, hãy để tớ yên một mình.”
Tôi cười mỉm với biểu cảm căng thẳng và cúi đầu chào một cách lịch sự.
“ —Đã quá trễ để cứu vãn mọi thứ rồi”
Tôi nghe thấy tiếng khóc.
Khi tôi ngưởng đầu lên, tôi thấy cô bạn thuở nhỏ của mình, Shizuka, người mà tôi quý trọng, đang khóc. Cô ấy đã nói ra những lời hối hận, Kurosawa đang thể hiện bản thân một cách đáng thương trong khi an ủi Shizuka.”
Shinozuka-san sụt sịt mũi và tiến đến phòng học.
Tôi đã nhìn thấy cô bạn thuở nhỏ mình khóc— Không có gì khiến tim tôi rung động cả.
-------------------------------------------
Lớp học vẫn như mọi ngày.
Tôi đang đọc sách một cách im lặng trong khi lớp đang rất ồn ào. Shinozuka-san đang đọc gì đó trên điện thoại một cách bất thường. Tôi tự hỏi chắc cô ấy thích tác giả đó lắm nhỉ? Trông cô ấy khá thư giãn khi đọc nó.
Sau sự kiện sáng nay, cô ấy và tôi không nói chuyện với nhau.
Cho dù chúng tôi có quen dần với nhau— Kiểu gì cũng sẽ bị phản bội thôi.
Nên chẳng cần thiết để cố gắng làm quen làm gì.
Tôi chẳng thể tin ai cả.
Shinozuka-san nói nhỏ.
“Ừm.. được rồi..”
Tôi đã khá nhiên khi nghe được một tôn giọng dễ thương mà tôi chưa bao giờ nghe được từ cô ấy.
Cô ấy bắt đầu nhắn gì đó.
Khi tôi thấy vậy, tôi liền tò mò lên trang tiểu thuyết mà tôi viết xem có tin nhắn gì không
Tôi nghĩ là tò mò một chút cũng không sao đâu.
—Không có thông báo ư? Mình đã đăng chương mới rồi, chắc hẳn Pomeko đang bận lắm, mình muốn cậu ấy cho mình biết cảm nghĩ về chương mới.
“ Hmm—”
Tôi có một thông báo tin nhắn đến với dòng chữ đỏ
“Cuối cùng tớ đã đọc xong trong sáng nay! Chương này quả thật là rất hấp dẫn♡! Tớ có hơi xấu hổ một chút vì đây là lần đầu tiên sử dụng biểu tượng trái tim, nhưng vẫn hấp dẫn lắm! Sáng nay tớ có gặp một chút rắc rối nhưng nhờ cậu mà tớ đã cảm thấy tốt hơn rồi! Chúc cậu gặp nhiều may mắn trong việc viết tiểu thuyết! Hãy cố gắng lên nhé!”
Những buồn rầu rút hết ra khỏi cơ thể thôi. Tôi rất mừn-… tôi rất mừng vì cậu thích nó.
Tôi sẽ trả lời ngay…Khoan, lỡ tôi trả lời ngay thì cậu ấy không thích thì sao?
Mà thôi…tôi vẫn muốn trả lời ngay trong tâm trạng này.
Tôi đã cảm ơn Pomeko và nói với cậu ấy về kế hoạch của mình cho những chương tiếp theo. Có thể những lời tôi nói có thể hơi thô, nhưng thôi đúng là được.
—Ngay lúc tôi chuẩn bị gửi
Tôi có thể cảm thấy ánh mắt của Shinozuka-san đang hướng về mình. Hiếm thật đấy.
Sau khi tôi hoàn thành viết sau phản hồi tin nhắn. Tôi đã ngó sang bên Shinozuka-san.
Shinozuka-san đang nhìn chằm chằm vào điện thoại tôi.
Sau đó cô ấy nhăn mặt.
—Chuyện gì vậy? Cô ấy muốn nói gì với mình sao? Ồ thêm một tin nhắn mới.
“Có khả năng”
—Có khả năng? Là sao chứ?
Tôi lắc đầu…. điện thoại….có thể…
Tôi mở mắt ra và nhìn về Shinozuka-san.
Ốp lưng của điện thoại Shinozuka-san là một con Pomeraninan ở trên đó.
“Á—!”
Chúng tôi nghiêm túc trở lại và nhìn về phía trước.
HẾT CHAPTER 4
30/10/2021
WN chapter 3 của "Đã quá trễ để nói cậu tin tôi rồi" đã lên kệ! Quá buồn vì hiện tại mình không thể dịch manga bộ đó được nữa, mong rằng sẽ có phép màu nào đó..?:((
• Ảnh bìa được cung cấp bởi VIE MANGA.
-------------------------------------------
•Đọc các chapter khác•
• Chapter 2: https://www.facebook.com/Noridomomiz/posts/108516404959596
•Chapter 1: https://www.facebook.com/Noridomomiz/posts/107842438360326
-------------------------------------------
CHƯƠNG 3: CẠM BẪY
Sau khi đóng của phòng lại, tôi cảm thấy hơi hối hận một chút.
—Tôi không thể làm lơ cô ấy được
Lẽ ra tôi nên trả lời, nhưng tôi đã lỡ nói mấy thứ không cần thiết rồi.
Chả có ích gì khi hối hận cả.
“Này,tránh đường– ”
Shinozuka đang đứng trước mặt tôi. Cô ấy nhìn chằm chằm tôi như kiểu trước mặt là một cái tường đang chặn đường đi vậy.
Nhưng tôi có thể nhìn thấy rằng, cô ấy không có nhìn tôi, cô ấy chỉ muốn nói tôi tránh ra thôi. Tôi nói:
“Thứ lỗi cho tớ…”
Tôi bước qua một bên và đi ngang qua Shinozuka-san để vào lớp.
Chắc hẳn là cô ấy đang quên một thứ gì đó.
Tôi đi đến phòng hội thảo trước khi Saito-san ra khỏi phòng học.
Trong giờ ăn trưa, tôi ăn trưa tại chỗ ngồi của mình và đọc một cuốn sách.
Chả có ích gì khi lo cho Saito-san cả, tôi nên quên việc đó đi.
Có vài bạn học sinh bắt chuyện với tôi khi tôi đang đọc sách.
Tôi không thích sự ồn ào của lớp chút nào, tôi chỉ muốn lên sân thượng hay nơi nào đó vắng vẻ để ăn thôi, nhưng điều đó là không thể nên tôi đành phải chịu thôi.
Mặc dù vậy, số học sinh trong lớp khá là ít vì họ đã đi qua lớp khác chơi hay ra ngoài sân trường làm việc của họ.
Như thường lệ, khu vực của giữa tôi và Shinozuka-chan vẫn im ắng, chuyện này cứ như cơm bữa vậy.
Saito-san trông có vẻ rất buồn, nên đám bạn của cô ấy đã đến và an ủi cô ấy.
Ngạc nhiên thay, cô ấy không nhắc gì đến tôi cả.
Tuy nhiên, Tôi có thể cảm thấy được ám khí từ ánh mắt của đám con trai đang nhìn vào tôi.
Nhưng đó là những ánh mắt mà tôi biết. Sự hoài nghi, ghen tị,…
— Nhưng cứ kệ và ngủ để quên nó đi thôi.
Tôi đang chuẩn bị đóng sách lại và ngủ thì một cô gái trong lớp mà tôi không rõ tiếp cận tôi.
“Này, này, Shin-kun! Tớ có thể ăn trưa cùng cậu không? Ô, cậu đã ăn xong rồi à? Vậy thì chúng ta nói chuyện nha!”
Lại mấy cái cạm bẫy này nữa. Như kiểu gieo hy vọng cho đã vô xong dập tắt nó vậy.
Việc này mình đã trải qua khi học cấp 2 rồi.
-------------------------------------------
(Hồi tưởng hồi cấp 2)
Hôm đó là một ngày lạnh giá của mùa đông.
Có một cô gái đã đến bắt chuyện với tôi khi tôi đang ở một mình…. Tôi cũng không nhớ rõ tên cô ấy cho lắm, hình như là Nanako. Bởi vì sự cố giữa tôi và Saito-san, tôi đã bị mọi người ghét và xa lánh. Nên tôi đã ngừng nghĩ ngợi về cô ấy.
Cái cô bạn Nanako này luôn luôn bắt chuyện với tôi lúc chuyển tiết.
Các học sinh khác đã ngăn cô ấy lại. —Coi chừng hắn ta lại tấn công, xâm hại, ngoại tình và sử dụng bạo lực với cậu đấy! ( cay hộ ông main )
Nhưng Nanako, người mà tôi không nhớ rõ tên, đã cười và gạt bỏ mọi thứ ra và bắt chuyện với tôi.
Trước khi tôi biết điều đó, tôi đã định kể cho cô gái trong sáng và tốt bụng này về hoàn cảnh của mình.
Không hẳn là tôi sẽ..thích…cô ấy hay gì. Cũng không hẳn là không thích cô ấy. Chắc do tôi hay ở một mình quá nên bị cô đơn và thiếu tình cảm.
Vào một ngày, cô ấy đã rủ tôi đi hát karaoke.
Tôi đã do dự, hai đứa con trai và hai đứa con gái ở trong một căn phòng kín? Mọi người sẽ lại đồn bậy thôi.
Cô ấy nói cô ấy sẽ rủ thêm một người bạn đi cùng.
Tôi đã nghĩ rằng mình đã có thể sống như một người bình thường.
Đúng đấy, tôi đã quá ngây thơ. Lẽ ra tôi không nên dễ dãi như thế.
“Mày là người hay lảng vảng cùng Nanako à? Trông mày có vẻ u ám thật đấy! Tởm lợn!
“Hả Nanako sao? Mày nghĩ cô ấy sẽ đến à?”
“Không sao đâu, cứ theo bọn tao đi, mày sẽ hòa nhập được sớm thôi!”
À ra vậy, tôi đã bị phản bội quá nhiều rồi.
Tôi đã đi đến nơi hát karaoke và chỉ tìm thấy một đám con trai đầu trâu mặt ngựa hay tán gái. Tôi đã tò mò rằng bọn chúng có phải là học sinh của trường khác không?
Một đứa trong đám đó đã mở chế độ loa ngoài.
“Ô, cậu có nghe không Shin-kun? Tớ không thể đến được….nhưng nếu cậu muốn, cậu có thể đi chơi cùng họ! Họ rất là tốt đấy!”
Giọng cô ấy nghe thật quen thuộc.
Hiểu rồi, chơi cùng họ sao…?
Tiếng cười của bọn chúng vang khắp phòng karaoke.
Tôi ghét bản thân vì cứ liên tục mắc sai lầm.
Tôi chả thể nhớ được mình đã trốn thoát kiểu gì. Tôi đã có cảm giác rằng mình lại gây thêm rắc rối cho gia đình rồi. Tôi nghĩ em gái kế sẽ lại trêu chọc tôi thôi.
Nước mắt không hề tuôn ra từ mắt tôi. Thay vì đó, tôi lại nhớ được rằng vết thương cũ do cứu Saito-san đã đau lên dữ dội.
-------------------------------------------
(Quay lại hiện tại)
“Này, này, Shin-kun? Trông cậu có vẻ hốc hác đấy, mọi thứ ổn chứ?” (note: lời này được nói bởi cô gái không rõ tên trong lớp)
Tôi ổn, tôi không sao cả, tôi đã không còn như xưa nữa.
Với một nụ cười giả tạo trên mặt tôi, tôi nói với cô ấy:
“Cảm ơn vì đã quan tâm đến tớ. Nhưng tớ đang đọc sác—”
Cô ấy liền chặn họng tôi:
“Ừa, nhưng cậu vừa định đóng nó lại mà, phải không? Thôi nào, ta nói chuyện đi!”
Tôi không cảm thấy gì khác ngoài thiện ý của cô ấy, đừng có dễ dãi, tôi sẽ lại hối hận mất.
Tuy nhiên, cô ấy là một cô gái khá mạnh mẽ. Tôi thậm chí còn không biết tên cô ấy.
Tôi nhìn vào người ngồi bên cạnh tôi, Shinozuka-san.
—Liệu tôi sẽ bị ghét vì không gây ra bất cứ vấn đề gì hết không?
Shinozuka-san trông khá khó chịu với mấy nếp nhăn trên mặt cô ấy.
Trông cô ấy đáng sợ quá, nhưng tôi nghĩ đó chỉ là con người của cô ấy thôi.
Trong đầu tôi xuất hiện khá nhiều suy nghĩ.
“Shinozuka-san, Tớ đã đọc xong cuốn này rồi, cậu có thể cho tớ mượn cuốn của cậu không?”
“Hể..? S-Shinozuka-san..?” (cô gái không rõ tên)
Tôi chả biết sao mình lại nói thế nữa. Nhưng tôi nghĩ cô ấy cũng muốn được yên tĩnh như tôi.
“Chậc…Cầm đi”
Shinozuka-san đã đưa tôi cuốn sách với biểu cảm vô cùng khó chịu trên mặt cô ấy.
“Tôi có thể cảm nhận được cô ấy như muốn nói “Đừng kéo tôi vào việc này”.
Cô ấy không ném cuốn sách mà mà đưa nó cho tôi một cách cẩn thận.
“Cảm ơn cậu…”
Chúng tôi bắt đầu đọc sách trong im lặng.
Không một ai muốn dính dáng đến Shinozuka-san cả. Cô ấy bị mọi người ghét bỏ, có rất nhiều lời đồn xấu về cô ấy.
Tôi chẳng biết điều đó có phải là sự thật hay không, nhưng mọi người đều chỉ trích cô ấy dựa vào mấy lời đồn đó mà không biết rằng sự thật ra sao.
Tôi muốn mấy người như thế tránh xa mình.
Một cô gái trong lớp tôi, người mà tôi thậm chí còn không biết tên, đã nhìn qua Shinozuka-san và tôi liên tục sau đó quay lại với đám bạn của cô ấy.
Giờ nghĩ lại thì, đáng lẽ ra tôi nên cứ mặc kệ và đi ngang qua cô ấy.
Tôi không biết mình đã làm gì nữa.
Sau khi cô ấy rời đi, tôi vẫn chưa biết tên của cô ấy, Shinozuka-san và tôi trả lại sách cho nhau trong im lăng.
-------------------------------------------
“Miyu đang trong tâm trạng khá tốt và tớ muốn đi hát karaoke~!”
“Đúng rồi đấy, Miyu! Tớ sẽ mua nước cho cậu!”
“Nếu cậu cần gì thì cứ nói cho bọn tớ, nha? Chúng ta là bạn mà, chúng tớ sẽ bảo vệ cậu!”
“Ừa, đúng rồi mọi người! Đi quẩy karaoke thôi!”
Mấy nhóm ở phía sau luôn luôn thông gian với nhau, họ dường như đang chiến đấu để dành lấy ng*i vàng vô hình vậy (câu này mình không hiểu lắm nên dịch tàm tạm)
—Nay tôi sẽ về sớm. Tôi không nên dính dáng tới ai hết với lại tôi phải về cập nhập thêm cho tiểu thuyết của mình. Tôi sẽ viết thông báo rằng tôi sẽ cập nhập thêm chương mới tới nay.
Tôi nghe một giọng nói quen thuộc.
Tôi cố gắng làm lơ nó.
“O-Onii-chan! Về nhà cùng em đi! N-nhìn này, em có cả đống đồ mà mẹ bảo phải mua và em muốn anh hộ em sách chúng!”
Tôi không thể làm ngơ được, dù gì thì em ấy cũng là thành viên trong gia đình. Nếu không giúp thì tôi sẽ lại gặp rắc rối mất.
Em gái kế của tôi, Haruka, tiến vào lớp tôi.
Đây là lần đầu tiên mà em ấy làm vậy.
Nhưng đây là vấn đề của gia đình mà, chả còn lựa chọn nào khác ngoài…chấp nhận.
“Được rồi, đưa anh dánh sách đồ cần mua đây. Anh sẽ đi mua chúng, em cứ về trước đi, Haruka-san.”
“H-Hể….ừm…u…D-danh sách nó đang nằm ở trong đầu em vì em lỡ làm mất tờ giấy rồi…Nên anh đi cùng em nha!”
Tôi không nên hỏi gì thêm, chỉ tổ phí thời gian. Được rồi đi thôi.
“….Đã rõ.”
Tôi đứng khỏi chỗ ngồi của mình.
Nhìn ánh mắt của đám con trai trông có vẻ cay cú. Chắc hẳn chúng đang ghen tị vì mình đang đi cùng cô em gái xinh đẹp này.
Thật là rắc rối…
Từ khi nào mà chuyện này lại bắt đầu? Từ khi mà tôi cao hơn trong giai đoạn phát triển, tôi đã cố trở nên sạch sẽ và nghiêm túc hơn về cuộc sống học đường để không gây thêm rắc rối cho gia đình. Viết tiểu thuyết là sở thích duy nhất của tôi, đó là điều tôi làm khi rảnh rỗi.
Từ đó, tôi đã dính phải nhiều cuộc tỏ tình và cạm bẫy. Và đến bây giờ vẫn thế.
Đám con trai luôn nhìn tôi với ánh mắt khó ưa, cứ như đâm vào tôi vậy.
Tôi chỉ đáp lại họ bằng một nụ cười giả tạo, điều đó khiến cho cái nhìn áp lực của họ dìu nhẹ đi.
Đúng vậy, tốt nhất vẫn là bỏ qua mọi thứ.
Chúng tôi rời khỏi trường.
Tôi đi cách em tôi vài bước ở phía sau.
(Makoto tưởng tượng)
“Nếu em đi cùng một tên xấu xa thì mọi người sẽ nghĩ em là một con hư hỏng mất. Tránh xa em ra!”
“Lũ quấy rối tởm lắm, tránh xa hắn ra!”
“Tôi Haruka, chắc hẳn cậu ấy không thể chịu được cảnh chung một nhà cùng hắn.”
Tôi phải giữ một khoảnh cách nhất định với em ấy không mẹ sẽ lại nổi cáu mất.
Em ấy cũng sẽ nổi cáu như mẹ mất.
“N-này…, chúng ta có thể đi bộ sát nhau không? Sao anh lại ở xa quá vậy?”
Tôi biết được rằng đây là khoảnh cách thích hợp nhất.
Khi em tôi dừng lại, tôi cũng dừng.
Nếu em ấy muốn tiến lại gần tôi, tôi sẽ lùi về sau.
“Anh kì thật đấy…”
“Anh xin lỗi, nếu anh không làm thế, mẹ sẽ không vui đâu.”
Khi tôi nhắc đến mẹ kế, em gái kế tôi, Haruka, nhìn tôi với một khuôn mặt buồn và tiếp tục bước đi. Em ấy trông cứ như mẹ kế vậy.
“Này, này! Để em phụ anh nha? Chúng khá nặng nhỉ?”
Tôi liền bỏ thực phẩm vô giỏ mua đồ chạy khắp nơi trong siêu thị để không phải dính dáng tới em ấy. Việc mua đồ đã hoàn thành một cách nhanh chóng.
Em gái kế tôi đã chết lặng, nhưng việc mua đồ kiểu này cũng như cơm bữa thôi.
“Không sao đâu Haruka, nếu anh bắt em phụ anh bưng thì mẹ sẽ lại nổi cáu mất.”
“À, ư-ừm…., vậy ta đi thôi.”
Em gái kế và tôi rời khỏi siêu thị, một lần nữa, chúng tôi lại giữ khoảnh cách với nhau.
Khoảng cách này cũng khiến cho tôi bình tĩnh hơn.
“Wow, con nhỏ với mấy lời đồn xấu đang đi bộ kìa….trông rén vãi..”
Shinozuka-san, người đang mặc đồng phục của trường đang đeo túi mua hàng ở một bên tay, đang tiến tới phía tôi.
Trông cô ấy vui vẻ một cách bất thường với cái điện thoại trong tay cô ấy.
“Nhìn sợ thật đấy….Hể…? Đó dồng phục trường ta mà nhỉ?”
Shinozuka-san và tôi đã chạm mắt nhau. Một ánh nhìn chằm chằm…lông mày tôi bỗng dưng nhăn lên, như thể tôi đang bị cận vậy.
Tôi đã cố gắng để cười một cách giả tạo như tôi hay làm, nhưng tôi lại không thể.
Tôi không thể.
Tôi chả biết tại sao nữa.
Tôi phải giữ một khuôn mặt nghiêm chỉnh. Mà chẳng phải tôi muốn che giấu nó sao?
—Chúng tôi bước ngang qua nhau.
Không chào hỏi, không gì hết. Chúng tôi chỉ trao ánh mắt cho nhau thôi.
Như vậy là cân bằng rồi.
“Này, này Onii-chan, cô ta cũng trong trường ta phải không? Đó là con nhỏ sa đọa mà mọi người hay nhắc đến ở trường đấy! Ánh mắt cô ấy đáng sợ thiệt! Ý em là, bọn lêu lổng…thật nhàm chán.”
“—…….”
“Hể? Anh vừa nói gì hả? Em không nghe rõ.”
Những lời nói của em ấy cứ vang vảng bên tai tôi.
Chúng tôi đi ngang qua công viên.
“Này, Onii-chan! Khu công viên này hoài niệm ghê! Chúng ta đã có một khoảnh thời gian vui vẻ ở đây nè!”
“….Về thôi.”
“Thôi nào! Lại chơi với em như ta đã từng đi!”
Em gái kế tôi bước vô công viên.
Tôi thở dài và đi theo em ấy.
“Woaaa, hoài niệm thật đấy, Onii-chan và em từng xây lâu đài cát ở đây nè!”
“Ừ, ta đã từng.”
—Tôi nhớ việc xây dựng lâu đài cát, nhưng kỉ niệm thì không.
Bịch đồ ấn mạnh vào tay tôi và làm đau tôi. Tôi chỉ muốn về nhà càng sớm càng tốt thôi. Người đọc đang đợi tôi, tôi muốn về để cập nhập thêm cho tiểu thuyết của mình.
Em gái tôi bỗng dưng im lăng.
“Này, Onii-chan,…. Tại sao..Haruka và Onii-chan không còn thân như trước nữa vậy..?
“……..umm…”
Tôi không thể nào không hét lên được. Tôi nghĩ mình có thể đã sốc tinh thần rồi.
“Anh biết đó, Anh luôn luôn đi chơi cùng chị Shizuka-chan mà không thèm chơi với em chút nào…. Điều đó làm em muốn bắt nạt anh khi còn bé lắm..”
Tôi hiểu, luôn có sự bất hòa giữa cái tốt và cái xấu.
Em đã nói tin vào những lời đồn đó và nói dối cho ba mẹ.
Em ấy không nghĩ rằng những hành động đó đã làm tổn thương tôi.
Em ấy ngồi lên xích đu vào tiếp tục nói.
“Đó là lỗi của anh vì không thèm quan tâm đến em đấy, anh biết không?” Hehe, nhưng, em đã biết rằng những lời đồn về anh chỉ là dối trá. Không đời nào anh trai ngầu lòi của em lại làm mấy việc như thế cả! Em là người duy nhất tin tưởng anh đó!”
Em ấy nhảy khỏi xích đu.
Chỗ mà em ấy vừa nhảy xuống kêu kít kít..
Tôi cứ đứng nhìn nó.
Tôi đã bình tĩnh lại. Tôi không muốn mắc phải sai lầm nữa.
Một nụ cười giả tạo xuất hiện trên mặt tôi.
Tôi không có quyền gì để nói ra những gì mình muốn nói trước gia đình.
Nhưng bây giờ..
“Thứ lỗi cho anh, em có thể dừng gọi anh là Onii-chan được không? Qúa khứ sẽ không bao giờ thay đổi được…. Về thôi.”
Em ấy trông rất bối rối.
Có vẻ như em ấy đã không hiểu những gì tôi nói.
Có thật sự là em ấy đã quên mất những gì em ấy đã làm và nói trong quá khứ không?
“Hể....? Ý anh là sao? Này, này, Onii-chan? …Shin-kun..? Thôi được rồi, ta về thôi.”
Tôi nghĩ rằng việc đó có thể làm tôi xả mọi thứ ra.
Mọi việc chỉ trở nên rắc rối nếu tôi gây thêm vấn đề cho gia đình thôi.
“Anh xin lỗi, đồ ăn sắp tan hết rồi, anh về trước đây. Hãy về nhà cẩn thận.”
“Hể, O-Onii-chan..?!”
Tôi bắt đầu chạy, bịch đồ ăn ấn mạnh vào tay tôi, nhưng cũng chẳng quan trọng.
Tôi cứ tiếp tục chạy cho đến khi hết hơi.
Quả nhiên nỗi đau về thể xác vẫn đỡ hơn tinh thần.
-------------------------------------------
Tinh thần tôi đang bị rối loạn nên việc viết tiểu thuyết không được hay như tôi mong đợi.
Bỗng dưng tôi nhận được thông báo.
—Có một tin nhắn.
Người gửi: Pomeko
Chủ đề: Chúc mừng!
“Chương mới cập nhập lần này là thứ đã giữ cho tớ vui! Tớ rất mong đợi để đọc thêm! Hehe, vì tớ là một người khá là u ám nên thứ duy nhất có thể giúp tôi cảm thấy tốt hơn đó là những câu chuyện của cô giáo….Chúc cậu may mắn!”
Ngay sau khi thấy tin nhắn đấy, tôi liền tạm dừng việc viết tiểu thuyết lại.
Tôi đã giữ cho tâm trí được ổn định.
Cảm ơn, Pomeko—
Sau đó vào buổi tối hôm đó, tôi đã nghe được tiếng hét và tiếng khóc từ phòng em gái kế tôi.
“AAAAAAAAA, thì ra đó là ý của anh ấy! Tại sao….O-Onii-chan…o…”
Tôi đã có thể đăng kịp chương mới vào ngày hôm đó.
HẾT CHAPTER 3