04/26/2019
ĐẶC CÔNG BẢO VỆ ĐƯỜNG TIẾN VỀ SÀI GÒN NHƯ THẾ NÀO? (Tiếp theo và hết)
(PL) Chính ủy Lê Bá Ước nhanh chóng bàn bạc với cơ quan tác chiến và Tham mưu trưởng Bẩy Nhuận tìm mọi cách truyền được mệnh lệnh tác chiến mới một cách nhanh nhất đến Tư lệnh Năm Dương để cánh quân e116 phải nhanh chóng lật cánh trở lại sông Đồng Nai kịp theo yêu cầu nhiệm vụ Quân đoàn 2 giao.
Thời gian còn rất ngắn, cuối cùng chỉ còn một biện pháp duy nhất là phải phát tín hiệu bằng sóng vô tuyến sử dụng điện đài mã dịch. Thật may là hệ thống thông tin vô tuyến của Sư đoàn 2 hoạt động rất tốt, bảo đảm bí mật, tuyệt đối an toàn.
ĐẶC CÔNG KIÊM CẢ BỘ BINH
Sau khi nhận điện, Tư lệnh Năm Dương ra lệnh cho cánh quân e116 “lật cánh” quay lại băng qua cánh đồng Thủ Đức. Lợi dụng lúc này quân địch đang hỗn loạn chạy tứ tung, e116 tổ chức thành từng tốp, từng toán một vượt ngay cả ban ngày mặc cho máy bay địch quần đảo trên đầu.
Đêm 25/4 toàn bộ đội hình e116 vượt sông Đồng Nai an toàn, bí mật ém sát bờ sông. Đêm 26/4 tiến công chiếm ấp chiến lược Bến Gỗ. Đồng thời bộ phận đặc công thủy bí mật vượt sông sang bờ Nam cầu Biên Hòa hợp đồng với phía Đông cùng tiến công tiêu diệt cả hai bót giữ đầu cầu làm chủ hoàn toàn khu vực này. Phải nhanh chóng chiếm giữ được cầu là vì chuẩn tướng Là (Quân đoàn 3 ngụy) đã ra lệnh đơn vị địch giữ cầu sử dụng thuốc nổ phá sập ngăn chặn xe tăng Việt Cộng.
Suốt 3 ngày 27, 28, 29/4 e116 đã kiên cường bám trụ đánh lui nhiều đợt phản kích từ khu Long Bình Tân, bắn cháy nhiều xe tăng địch và cũng đã hứng chịu hàng vạn quả pháo từ các trận địa pháo binh địch bắn dồn dập, tứ phía. Đơn vị còn vừa phải tổ chức hiệp đồng với dân quân du kích tổ chức sơ tán dân vùng Bến Gỗ, chăm sóc những người bị thương, vừa phải đánh trả quyết liệt với lực lượng từ Long Khánh chạy về. Ngày 28/4, xe tăng từ cổng số 9 mở đường máu bò ra Long Bình Tân định vượt cầu xa lộ, trên thế trận bố trí thuận lợi anh em sử dụng B40, B41 diệt gọn không cho chạy thoát. Cùng lúc này cầu sông Buông do Quân đoàn 2 đảm trách đã bị địch dùng thuốc nổ phá sập. Trong tình hình căng thẳng lượng dự trữ đạn dược đã cạn, đồng chí Lê Bá Ước đã 2 lần báo cáo về Sở chỉ huy Quân đoàn 2 và được đồng chí Linh (Chính ủy Quân đoàn 2) trả lời động viên “Quân đoàn đang tiến quân, các anh cố gắng tiếp tục giữ chặt cầu”.
Đêm 29/4, sau khi khắc phục hậu quả cầu sông Buông bị địch đánh sập, Lữ đoàn 203 tăng pháo tự hành tiến dần theo quốc lộ 15 về Bến Gỗ, vừa chạy vừa bắn quét xối xả hai bên đường mà e116 đang chiếm giữ. Khi Lữ đoàn 203 đến ngã ba Bến Gỗ nơi có nhà thờ Tin Lành, bên đặc công hỏi mật khẩu “Hồ Chí Minh” bên tăng đáp “19 tháng 5” (vì anh em nhớ nhầm mật khẩu ở Bình Thuận) vậy là tổ B40 bắn 2 phát cũng may là không trúng. Đến khi hỏi lại “Hồ Chí Minh” được đáp trả “Muôn năm”, lúc này anh em mới mừng rỡ chạy ra khỏi công sự và xuống xe tăng ôm chầm lấy nhau.
VÀ CHUYỆN 2 LÁ CỜ
Tư lệnh Năm Dương cùng E trưởng Tám Sỹ và Chính ủy Sáu Trực đến cổng số 9 hội ý với Lữ trưởng Tài (Lữ tăng 203). “Ý kiến Quân đoàn thế nào, xin các anh cho biết?” - Tư lệnh Năm Dương hỏi. “Nội nhật ngày mai xe tăng phải đến Dinh Độc Lập nhưng giờ bộ binh bị trở ngại nên hiện nay chưa kịp đến. Đường xá, địch tình phía trước chúng tôi mới biết qua bản đổ” - Lữ trưởng Tài trả lời.
Tư lệnh Năm Dương quả quyết: “Tôi trước kia là quân báo hoạt động công khai nội thành Sài Gòn khá rành đường sá, địch tình có nắm được, cầu Rạch Chiếc chúng tôi đã chiếm giữ mấy ngày nay, vậy ta nên chớp thời cơ tấn công ngay. Tôi cho e đặc công bám theo xe tăng thay thế bộ binh”.
Suy nghĩ giây lát, Lữ trưởng Tài đồng ý tổ chức hành tiến. Gần 100 tăng-thiết giáp đủ loại được đơn vị dẫn đường. E116 chỉ để lại bộ phận giữ cầu, còn tất cả đều bám theo xe tiến quân. Tư lệnh Năm Dương ngồi chung xe với Lữ trưởng Tài, E trưởng Tám Sỹ ngồi vào xe thứ 3, chinh ủy Sáu Trực ngồi xe thứ 6.
6 giờ 30 phút sáng 30/4/1975, toàn bộ đội hình vượt cầu xa lộ qua ngã ba Tân Vạn. Đến cầu Rạch Chiếc được Tiểu đoàn trưởng Trần Văn Thinh (Tiểu đoàn 81Thủ Đức) báo cáo, tiểu đoàn cùng với các Z biệt động và dân quân du kích chiếm giữ, giành dật cầu suốt 3 ngày qua, thực tế đã chấp nhận hy sinh 63 đồng chí.
Lúc 10 giờ 30 phút đến gần hồ tắm An Phú địch bắn vào đội hình ta, đặc công xuống vây đánh trả, bắt sống một số tên. Bên tăng ta bắn trúng 1 tăng M48 của địch, đạn dược trên xe nổ tung. Một tiểu đoàn trưởng hy sinh vì bị đạn lạc. Cùng lúc 2 máy bay A37 từ trái vòng sang cánh đồng ném hai loạt bom nhằm phá sập cầu xa lộ nhưng ném trật vào nhà dân làm hai xe tăng của ta lùi tránh bom bị sa vào bãi lầy. Đội hình tiếp tục tiến qua cầu Thị Nghè, đến đường Nguyễn Bỉnh Khiêm rẽ trái gặp đường lớn rẽ phải chạy thắng vào Dinh Độc Lập, chỉ có vài chiếc đi đầu vượt quá đà rồi cũng kịp thời quay lại mục tiêu. Ngồi cùng xe Lữ trưởng, Tư lệnh Năm Dương đã nhìn thấy chiếc tăng đi đầu húc sập cổng sắt tiến vào Dinh Độc Lập.
11 giờ 20 phút, đồng chí Bùi Quang Thận vác lá cờ giải phóng lao vào cổng chính, hai cán bộ đại đội đặc công e116 là Phạm Duy Đô và Phạm Huy Nghệ vác cờ chạy theo sau rẽ qua phía phải. Hai lá cờ Mặt trận giải phóng, một của Lữ Tăng-Thiết giáp 203 và một của Trung đoàn 116 Đặc công (Sư đoàn 2) cùng phấp phới bay trên tầng thượng mặt tiền Dinh Độc Lập đúng vào lúc 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975. Hiện nay, hai lá cờ ấy chúng ta vẫn nhìn thấy qua hình ảnh và những thước phim tư liệu lịch sử đã ghi lại.
GIÀNH CHIẾN THẮNG
Tiếp đó một bộ phận cán bộ quân giải phóng gồm Lữ trưởng Tài, Tư lệnh Năm Dương Sư đoàn 2 đặc công, Chủ nhiệm chính trị Minh, Chính ủy Tùng cùng một số anh em bước lên thềm Dinh Độc Lập. Đại đội trưởng Đặc công Phạm Duy Đô chạy xuống hướng dẫn đoàn đi thẳng vào phòng có chiếc bàn bầu dục, ở đó đã có mặt đầy đủ nội các ngụy Sài Gòn do Tổng thống Dương Văn Minh cầm đầu, họ cùng đứng cả dậy. Nhận được điện đồng chí Hai Thoạn Phó Chính ủy điều động ngược lại Biên Hòa tiểu đoàn 23 đặc công đánh chiếm cầu Ghềnh, cầu Rạch Cát.
Ngay từ đêm 27/4, ta đã đánh chiếm cầu Ghềnh trước khi địch cho nổ mìn phá sập. Liên tiếp 3 ngày chống trả quyết liệt với Quân đoàn 3 ngụy, ta đã bắn cháy hàng chục xe thiết giáp của địch và chấp nhận hy sinh 50/52 đồng chí của Đại đội 1. Bị thiệt hại nhiều vì hỏa lực trực thăng tác xạ ban ngày, nhưng anh em vẫn làm chủ ban đêm giữ được nguyên vẹn 2 cầu, ngăn chặn đường rút lui của chúng về Sài Gòn. Một tiểu đoàn luồn sâu vào đánh chiếm căn cứ thiết giáp Hóc Bà Thức trước N một ngày, chiếm giữ nguyên vẹn 26 xe thiết giáp và chỉ bị hy sinh một đồng chí.
Cánh quân Rừng Sác Đoàn 10 Đặc công đã bố trí trận địa nhiều đoạn trên sông Lòng Tàu, đánh cháy nhiều tàu ngụy rút chạy, cùng địa phương Nhơn Trạch chiếm giữ phà Cát Lái, bảo đảm cho Quân đoàn 2 vượt sông. Vào ngày 30/4, e10 đánh chiếm căn cứ hải quân Nhà Bè, bắt giữ và nhận 216 tàu thuyền các loại.
Ở các hướng Nam và Bắc, e115 đặc công đánh chiếm cầu và chi khu Tân An cầu Bình Dương chợ mới, đánh lui nhiều đợt phản kích chiếm giữ cầu cho đến khi Quân đoàn 1 vượt qua. Sáng 29 tháng 4 đã bắn 400 quả pháo ĐKB vào Tân Sơn Nhất. Trung đoàn 119 đặc công đánh chiếm Đài phát thanh Quán Tre, trung tâm huấn luyện, đánh chiếm cầu Bông, cầu Sáng thành công, tạo điều kiện cho Quân đoàn 3 tiến vào Tân Sơn Nhất.
Trung đoàn 117 đặc công đánh chiếm cầu Bà Hom, cầu Tân Tạo, Bình Trị Đông, vây ép buộc đơn vị biệt động số 5 đầu hàng. Trung đoàn 429 đánh chiếm khu trung tâm thông tin ra đa Phú Lâm, thu hồi nguyên vẹn toàn bộ khí tài máy móc hiện tại và chiếm giữ cầu Ký Thúc Ôn, Nhị Thiên Đường, bảo đảm cho Quân đoàn 232 tiến công từ phía Nam vào Sài Gòn.
***
Để kết thúc bài viết này, chúng tôi xin được ghi lại những tâm tư của Đại tá Lê Bá Ước: “Là người từng chỉ huy Sư đoàn 2 đặc công, tôi nhận thấy những chiến công oai hùng, những hy sinh thầm lặng của cán bộ, chiến sỹ Sư đoàn 2 thật vinh dự và tự hào. Nếu trên lĩnh vực kinh tế mà hoàn thành vượt kế hoạch vài ba tháng thì đã là một thành tích rất to lớn, còn trong chiến tranh dưới sự lãnh đạo tài tình của Đảng ta và với nghệ thuật chỉ huy tài giỏi của Đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng các cấp tướng lĩnh, sỹ quan dưới quyền đã mưu trí, sáng tạo, dũng cảm, thần tốc tiến công nên đã mang lại ngày toàn thắng 30/4/1975 và đã rút ngắn được thời gian chiến tranh 8 tháng là một điều vô cùng quan trọng. Rút ngắn thời gian chiến tranh đồng nghĩa với giảm bớt được biết bao xương máu của đồng chí, đồng bào trong cả nước. Lịch sử dân tộc sẽ mãi mãi ghi dấu không bao giờ quên”.
Bình Dương - Đồng Nai, tháng 4 năm 2015
BĂNG PHƯƠNG
(Ghi theo lời kể của Đại tá Lê Bá Ước, nguyên Đoàn trưởng kiêm Chính ủy Đoàn Đặc công 10 Rừng Sác, nguyên Chính ủy Sư đoàn 2)
Trong ảnh:
1/ Đại tá, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Lê bá Ước (ảnh: Băng Phương)
2/ Lực lượng đặc công trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử (ảnh: TL)
3/ Đại tá Lê Bá Ước kể lại những ký ức hào hùng với tác giả bài viết (ảnh: Quốc Ân)