Góc con gái

Góc con gái

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Góc con gái, Library, Đồng nai, Biên Hòa.

Photos 19/04/2016

Chương trình triển lãm hoa anh đào Đồng Nai 2016

Photos from Góc con gái's post 15/04/2016

2200 tỉ đồng đổ vào Khu Du Lịch Bửu Long trong 2 năm tới

Theo đó tập đoàn Namsan ( Hàn Quốc ) sẽ hợp tác đầu tư 100 triệu USD để nâng cấp Bửu Long bao gồm khách sạn, công viên nước, trường đua xe mô tô.....

Đặc biệt là Công Viên Nước Bửu Long sẽ được triển khai ngay trong năm 2016 này.

Cùng ngắm nhìn Bửu Long sau 6 tháng nâng cấp nhé. Và sẽ tiếp tục được nâng cấp trong 2 năm nữa để xứng tầm trọng điểm du lịch của Đồng Nai.

Nguồn : Người Đồng Nai

Photos 06/04/2016

Đọc xong mà ko kìm được nước mắt😭😭😭😭😭😭

✔Anh ôm chặt lấy cô vào lòng, hôn lên tóc cô và thì thầm nói.
Nép vào ngực anh, cô lặng lẽ gật đầu, bao nhiêu điều muốn nói nhưng không thể nói ra.

Nước mắt cô lăn dài trên má. Vậy là chỉ cần trời sáng, chỉ cần đồng hồ cất lên 9 tiếng chuông lạnh lùng, anh sẽ xa cô và chẳng để lại cho cô điều gì ngoài một chữ ‘đợi’.

Anh, con nhà giàu, đẹp trai, sự nghiệp sáng lạng được biết bao người ngưỡng mộ. Cô, chỉ là một đứa trẻ mồ côi, tứ cố vô thân không nơi nương tựa, tương lai của cô chỉ có thể dựa vào tấm bằng đại học còn chưa lấy được. Đơn nhiên chuyện tình của họ cũng như bao chuyện tình không môn đăng hộ đối khác. Gia đình anh, bạn bè anh phản đối và nhìn cô với ánh mắt khinh thường. Khinh thường một con nhỏ trèo cao không biết thân phận. Nhưng tình yêu có bao giờ chịu thua số phận, anh bất chấp tất cả để ở bên cô, sống với cô. Cô đã từng hạnh phúc, đã từng mơ và rồi giấc mơ ấy cũng tan vỡ. Bố mẹ anh dùng đủ mọi cách bắt anh ra nước ngoài, thậm chí là dùng cả sức khỏe và mạng sống của họ.
Anh đầu hàng số phận và ra đi. Cô không trách, cũng không thể trách điều gì cả, nếu giữa tình yêu và bố mẹ thứ anh chỉ có thể mất là tình yêu.
Nhìn bóng lưng anh đi xa dần, cô khuỵu xuống đất, nấc lên không thành tiếng. Chỗ dựa duy nhất của cô, người thân yêu duy nhất của cô đã đi. Giờ đây cô lại chỉ có một mình.

*** 4 năm, đối với một số người trôi qua thật nhanh, nhưng đối với anh đó là quãng thời gian dài dường như vô tận. Bốn năm, giờ đây anh đã có được tất cả những gì mà một con người thành đạt cần có. Nhưng tình yêu của anh thì đã mất và có thể mãi mãi không thể tìm lại được. Khi anh đi cô đã hứa sẽ đợi anh, vậy mà tất cả những gì cô có thể làm là bặt vô âm tín rồi chỉ sau 2 năm anh nghe tin cô lấy chồng. Một người chồng giàu có, lớn tuổi và có thể cho cô tất cả những gì cô muốn. Anh đã không muốn tin nhưng không thể liên lạc với cô để hỏi rõ mọi chuyện. Anh đau khổ, dằn vặt, chờ đợi, cho tới một ngày một tấm thiệp cưới được gởi tới cho anh và tên cô nghiễm nhiên nằm trên đó. Anh đã tin và bắt đầu chấp nhận. Giờ đây khi quay trở lại, mong ước duy nhất của anh là tìm cô để nhìn thấy cô thật sự hạnh phúc…. Và đó cũng là lần cuối anh muốn gặp cô.

Khi những chiếc lá đã bắt đầu ngả màu vàng, khi mà thời tiết đã bắt đầu trở lạnh, cô vội vã khoác lên mình chiếc áo ấm dày, với tay kéo chiếc mũ sụp xuống che đi gương mặt mình.
Cô nhanh tay vơ lấy những tờ tiền vươn vãi trên tấm gra giường nhàu nhĩ và bước vội ra khỏi khách sạn. Cô cứ cúi mặt đi, đi rất nhanh như để lẩn trốn ánh mắt dè bỉu của mọi người. Cũng có thể chẳng ai nhìn cô đâu, nhưng một khi đã sai trái thì cảm giác bị người khác khinh rẻ luôn bám theo mình. Vô tình, lúc cô bước đi, một người nhìn thấy cô và sửng sờ làm rơi chiếc cốc rượu.

Anh đứng phắt dậy, đẩy bàn và chạy theo bóng dáng người phụ nữ kia. Có thể cách ăn mặc, trang điểm lòe loẹt và chiếc mũ che đi gần hết khuôn mặt nhưng với anh, hình ảnh của cô đã in đậm trong kí ức nên không thể nào anh không nhận ra cô. Chạy nhưng điên cuồng về phía trước, anh thấy cô đứng lặng lẽ bên cột đèn đường, ánh đèn hắt lên người cô một cách mờ ảo. Anh định chạy tới níu lấy tay cô nhưng rồi một chiếc xe sang trọng trờ tới, cô bước lên xe một cách lạnh lùng và khi chạy lướt qua anh, anh thấy người đàn ông trên xe bắt đầu nhào tới kéo áo cô như một con thú, điên cuồng. Chết lặng…. đây đâu phải là viễn cảnh anh từng nghĩ tới.

Người chồng của cô kia ư? hạnh phúc của cô là kia ư? vậy cô đến khách sạn để làm gì? Bao nhiêu câu hỏi dằn vặt anh, bao nhiêu nghi ngờ dồn nén trong anh bộc phát khiến anh không sao trả lời cho chính mình được. Cầm trên tay những tờ tiền xanh nhạt cô nhẹ nhàng vuốt thẳng nó một cách cẩn thận và yêu chiều. Với một số người đây là đồng tiền bẩn thỉu nhưng với cô đây là tất cả những hi vọng cô có thể gom lại để mua lấy một hạnh phúc mong manh. Cầm xấp giấy được thám tử đưa cho mình, nhìn gương mặt cô hiện rõ trên tờ giấy phẳng phiu đó…. Anh bỗng thấy lợm người, tờ giấy trắng trong tay, khuôn mặt tươi cười của cô khiến anh cảm thấy thật buồn nôn. Thì ra đây chính là con đường cô đã chọn, nhơ nhớp và đáng khinh làm sao.

Cô vẫn đứng lặng lẽ trên vỉa hè để chờ người khách tối nay. Chiếc váy đỏ nhẹ nhàng ôm lấy cô làm cô thật nổi bật, vẻ nổi bật đó được đổi lại nhờ ánh mắt soi mói của người đi đường. Khẽ nhếch môi, chính cô còn khinh mình nữa là…. Nụ cười của cô chợt tắt ngấm khi nhìn người đang đứng trước mặt mình.

Anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo tăm tối nhất. Trong trí nhớ của cô anh luôn nhìn cô ấm áp và dường như hiểu ra mọi chuyện cô bất ngờ cười lớn, cười thật to nhưng đuôi mắt đã ươn ướt từ lúc nào. Nắm tay cô kéo lên xe, anh lái như điên tới một nơi vắng vẻ….

Sau giây phút yên lặng để anh và cô nhìn nhau, tìm ở nhau những điểm gì thay đổi sau từng ấy năm xa cách và thoáng giật mình khi cả hai cùng nhận ra rằng anh vẫn vậy nhưng cô đã thay đổi gần như hoàn toàn.
“Anh nghe nói em đã lấy chồng, vậy chồng em đâu?” anh lạnh lùng nhìn cô rồi cất giọng.

“Em thì nghe nói anh đã lấy vợ, vậy vợ anh đâu mà để anh đi tìm ‘gái’ thế này?” cô nheo mắt hỏi ngược lại anh. Anh sửng sờ nhìn cô. Trò đùa gì thế này?

Nhíu mày nhìn cô, anh không thể thốt lên một lời nào cả. Thì ra có những việc, mọi người sắp đặt thật là khéo, thật là hay…. Dù đó là hiểu lầm nhưng nhìn cô lúc này anh cũng không thể nào nguôi hận. Cứ cho là vì anh, cô cũng không nên biến mình thành loại người như hôm nay.
“Anh nhìn đủ chưa? Đủ rồi thì đưa em về lại chỗ cũ ngay đi….” Cô gắt lên. Đưa tay mở cửa xe.

“Tại sao?” mắt vẫn không nhìn cô, bàn tay siết chặt lấy vô lăng anh hỏi cô một cách nặng nề, mệt mỏi.
“Em cần tiền….”
Tiền, tất cả chỉ vì đồng tiền thôi sao? Anh tức giận đưa tay lôi cô vào xe và nhấn ga lao đi.
Thoáng bàng hoàng nhìn anh, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bất cần của mình.
Có gì đâu, khi bây giờ đã không còn đáng được yêu thương và tôn trọng.
Chiếc xe lao nhanh đến một khách sạn gần đó, anh lôi cô vào trong, nhận chìa khóa rồi lại kéo tay cô lôi lên phòng. Đẩy mạnh cô xuống giường, anh đưa tay đè cô xuống và hôn tới tấp vào môi cô. Nụ hôn mạnh bạo chứa đầy tức giận, đau khổ, không còn là những cữ chỉ âu yếm ngọt ngào như trước đây. Khi chiếc váy trượt xuống khỏi cơ thể, những vết bầm tím trên vai, ngực cô hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn, anh ngừng lại. Cô bây giờ không còn là cô gái trong sáng chỉ thuộc về anh, cô bây giờ đã nhàu nhĩ cũ nát và héo úa đến mức đáng giận. Đẩy cô ra, anh đứng dậy nhặt chiếc áo sơ mi mặc vội vào người.

Trước khi quay đi, anh vung tay ném lên giường cho cô những tờ năm trăm ngàn mới tinh rồi bước vội ra khỏi phòng.
” Em cần tiền…. Chỉ cần tiền mà thôi….” Cô cười lên như điên dại, nhặt những đồng tiền anh vứt ra như nâng niu một thứ gì đó đáng quý nhưng rất tiếc là đã vỡ nát mất rồi.

Những ngày sau đó anh lao vào công việc.
Những ngày sau đó cô lại lao vào kiếm tiền.
Chỉ khi đêm về anh lặng lẽ ôm vào lòng khuôn mặt cô cách đây bốn năm, một khuôn mặt xinh đẹp, trong sạch. Chỉ khi đêm về, cô lại lê những bước chân nặng nề trên nền gạch bệnh viện, lặng lẽ ôm vào lòng hạnh phúc nhỏ nhoi của riêng cô bằng tấm thân nhơ nhuốc của mình. Và họ không gặp nhau, dù là vô tình hay cố ý.
***
Anh lái xe chậm rãi trên những con đường trước đây anh và cô cùng đi qua. Những kỉ niệm đẹp bỗng trở về nhưng không còn mang lại hơi ấm hạnh phúc, ngọt ngào mà dường như chỉ gợi lại những chua chát, đau thương. Thẩn thờ nhìn về phía bên kia đường, một cảnh tưởng đập vào mắt khiến anh khó chịu. Một người đàn bà to béo đang ra sức đánh chửi tới tấp vào mặt một cô gái trẻ. Một tay bà nắm tóc cô, tay kia ra sức kéo tay cô ra và tát mạnh vào mặt cô. Đúng. Cô gái đó chính là cô ấy, là người một thời anh yêu thương, ôm ấp. Những câu chửi rủa từ người đàn bà đó và từ những người xung quanh đập vào tai anh, nhức nhối.
” Con điếm, mày chết đi…. Dám bu bám theo chồng bà à…. Mày đúng là thứ cặn bã mà.”
” Cái thứ này không đáng để cứu….” “Cặn bã….”
” Sao chúng nó còn chường mặt ra ngoài xã hội nhỉ….”
“Chỉ biết đổ lỗi cho hoàn cảnh….”
….

Anh bật cười, cái giá cho đồng tiền em kiếm được chỉ như vậy thôi đấy. Em thấy không, đến anh còn thấy khinh em nữa là người khác. Cúi đầu bật chìa khóa, anh không còn muốn can thiệp vào cuộc đời cô nữa rồi. Một tiếng hét chói tai vang lên, kéo sự chú ý của anh trở lại nơi cô đang đứng…. Cô lấy sức đẩy người đàn bà đó ra, nhưng lại bất ngờ bị bà ta đẩy ngược lại một cái thật mạnh. Cô bị đẩy ra đường, một chiếc ô tô bất ngờ lao tới không thể tránh kịp đã tông vào cô. Cô nằm đó, máu cứ không ngừng chảy, ướt đẫm mặt đường. Đẩy cửa xe thật mạnh anh chạy tới chỗ cô, đưa đôi tay run rẩy nâng cô dậy.
Anh nhìn cô đau đớn, nỗi đau đè nặng lồng ngực khiến việc gọi tên cô cũng thật khó khăn.
Cô nhìn anh, ánh mắt mờ đục, đưa tay quờ quạng như muốn tìm một thứ gì đó.
” Giúp em…. ………. Túi……. Xách ……” cô thều thào nhìn anh van nài.
Nhặt chiếc túi xách đưa cho cô, cô run rẩy mở túi xách, nhưng sức cô yếu quá rồi, đến chiếc khóa kéo cũng không thể mở được. Gỡ tay cô ra, anh cúi đầu mở túi, bên trong không có gì cả, ngoài một cuốn sổ cũ kĩ và ố vàng, một tấm ảnh chụp một đứa bé trai ngộ nghĩnh đang cười toe toét. Ấn cuốn sổ vào tay anh, cô ôm lấy tấm ảnh rồi khẽ mỉm cười.
“Giúp ……………. Em ………….. cứu đứa….trẻ này….. được không?”
Không kịp nghe câu trả lời từ anh, mắt cô dần khép lại, đôi tay vẫn ôm chặt tấm ảnh vào lòng, môi mỉm cười. Nụ cười cuối cùng của một cuộc đời đầy nước mắt. Trời bắt đầu mưa nặng hạt và cô đã ra đi mãi mãi….
***
Nhiều khi anh cũng tự cảm thấy bản thân mình là một người lạnh lùng. Kể cả lúc nhìn thấy cô nằm trên vũng máu đỏ, đến lúc nhìn chiếc xe cứu thương chở xác cô đi tuyệt nhiên anh không rơi một giọt nước mắt. Ngồi lặng lẽ trong căn phòng quen thuộc của mình, chiếc áo sơ mi trắng anh mặc trên người vẫn loang lỗ những vệt máu của cô.

Đưa tay giở từng trang sổ, nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc, từng dòng, từng dòng, những tâm sự của cô chất chứa trong bốn năm hiện lêntrước mắt anh.

Ngày…. Tháng …. Năm…..
Hôm nay anh đi, em về lại căn nhà của chúng ta mà sao thấy trống vắng quá. Thật sự em không muốn như vậy chút nào, nhưng em vẫn sẽ đợi. Em hứa chắc đấy!

Ngày…. Tháng…. Năm….
Lâu lắm rồi không nghe được tin tức gì từ anh vậy mà lúc nghe được lại là tin anh lấy vợ. Em thật sự hoang mang lắm, không biết có nên tin hay không đây? Nhưng anh yên tâm, em đã hứa sẽ đợi thì nhất định em sẽ đợi….

Ngày…. Tháng…. Năm….
Hôm nay em thấy khó chịu trong người quá, đã mấy ngày nay không thể ăn được gì cả.
Em nhớ anh, nếu anh ở đây anh sẽ chạy ngược chạy xuôi mua thuốc và thức ăn cho em. Hạnh phúc chỉ như vậy thôi nhưng sao lại ngắn ngủi vậy hả anh?

Ngày…. Tháng…. Năm….
Em có thai rồi, đáng lẽ ra phải vui nhưng sao không thể cười nỗi,nước mắt cứ không ngừng tuôn ra. Có con, nhưng em như vậy làm sao nuôi được con đây, làm sao báo cho anh biết đây…. Em bổng tủi thân, tủi thay cho cả con của mình….

Ngày…. Tháng…. Năm….
Bụng em ngày càng lớn, em phải nghỉ học thôi, ước mơ của em chắc chỉ có thể được đến như vậy. Nhưng cũng thật may, có người nhận em vào làm tạp vụ tại một quán ăn, lại thêm một việc nữa để em có thể kiếm tiền mua cho con một chút đồ gì đó khi con ra đời.
Anh à, bao giờ anh sẽ trở về hả anh?

Ngày…. Tháng…. Năm….
Hôm nay tự nhiên lại ngã, nhìn máu chảy ra không ngừng em sợ lắm, em không muốn mất con đâu…. Đi khám thì tất cả vẫn ổn, không sao cả, em mừng đến phát khóc anh ạ,. Tối nay lại đau không chịu được, em vỗ nhẹ và thì thầm với con ‘thương mẹ thì đừng làm mẹ đau nữa nhé, làm xong việc này mẹ sẽ về cho con nghỉ ngơi mà’. Đúng là con của anh, ngoan lắm, em hết đau ngay lập tức. Có thể với em bây giờ là hạnh phúc.

Ngày…. Tháng…. Năm….
Con ra đời rồi anh ạ, trông đáng yêu lắm.
Nhìn con ngủ ngoan trong tay mình em lại thấy mắt cay cay, ước gì anh ở đây để bế con. Chỉ một lần thôi….

Ngày…. Tháng…. Năm….
Sinh nhật con tròn hai tuổi, nhưng ông trời lại tặng con mình món quà độc ác quá anh ạ. Nó đã không có bố, không được sống đầy đủ vậy mà giờ đây lại mắc bệnh ung thư máu. Phải làm sao hả anh? Em nhìn con mê man trong cơn sốt, nhìn những vết bầm tím trên người con mà không thể cầm lòng. Đến giờ phút này em không thể mạnh mẽ được nữa rồi….

Ngày…. Tháng…. Năm….
Xin lỗi anh, em không còn cách nào khác.
Tiền điều trị cho con cao quá, em không thể cầm cự được nữa rồi. Công việc hàng ngày của em không đủ đề chi cho những ngày con nằm viện. Em không muốn mất con, em muốn con được ăn ngon, được uống thuốc, em đành phải đánh mất chính mình thôi. Lần đầu làm thật không dễ, nhưng rồi sẽ quen thôi. Em quyết định sẽ không đợi anh nữa vì con cần em hơn. Xin lỗi!!!!

Ngày…. Tháng…. Năm…..
Cuối cùng anh cũng trở về, thật buồn cười khi giờ đây anh nhìn em như vậy. Thấy em khác quá nhiều so với tưởng tượng của anh đúng không? Anh nhìn em bằng ánh mắt gê tởm, đúng là con người em đã rách nát thật rồi. Anh vung tiền cho em để xem sĩ diện của em có còn hay không hả? Xin lỗi anh em không cần sĩ diện nữa rồi, em cần tiền. Tự nhiên em lại thấy vui, tối nay con lại được tiêm thuốc, ăn ngon và là lần đầu tiên con có quà sinh nhật từ bố. Chắc con cũng sẽ vui như em….

Ngày…. Tháng…. Năm….
Tủy của em không tương thích với con, nhưng em nghĩ anh sẽ thích hợp. Sáng mai em sẽ tìm anh, em sẽ cho con gặp anh…. Chờ em nhé….
Một giọt nước mắt nhỏ lên những trang giấy đã nhòe nhoẹt nước mắt của cô. Ôm cuốn nhật kí vào lòng anh khẽ khóc lên không thành tiếng.
***
Anh nhẹ nhàng khép cửa, đứa bé ngước đầu nhìn anh mỉm cười, mặc cho người y tá lấy đi một xi lanh đầy máu, nó vẫn không khóc lấy một tiếng chỉ khẽ nhíu mày. Khuôn mặt đứa trẻ nhìn kháu khỉnh, thông minh và giống anh như đúc. Đưa tay xoa đầu con anh cúi xuống hỏi nhỏ.

” Con có đau không?”
“Đau…. Nhưng con không khóc đâu, mẹ đã dặn là con trai thì không được khóc.” Đưa bàn tay nhỏ gầy guộc đầy dây nhợ nắm chặt lấy vạt áo của anh, đứa bé yếu ớt reo lên.
“Bố về rồi, từ giờ con không phải nhìn bố trong ảnh nữa rồi phải không?”
“Ừm, bố đã về.” Anh nhìn con âu yếm.
” Mẹ đâu rồi ạ?” Đứa trẻ lại thều thào hỏi.
Ôm con vào lòng, anh vỗ nhẹ vào lưng con.
“Mẹ mệt rồi, mẹ phải nghỉ ngơi con ạ. Từ giờ bố thay mẹ chăm sóc con được không?” Thằng bé ngọ nguậy gật đâu, những giọt nước mắt nóng hổi của bố lăn dài và ướt đẫm áo nó.
Anh ra đi để lại cho em chữ ‘đợi’ bây giờ em bỏ đi cũng chỉ để lại cho anh một chữ "đau"

Photos from Góc con gái's post 29/03/2016

Càng ghẹ rang muối các chị ne tránh xa luôn nha. Dơ va ngâm hoá chất. Vô tình xuống chỗ làm cai nay nhìn xong xỉu luôn chụp thì nó không cho.Bao lâu nay ăn khong biết bao nhiêu vào người huuuu.

Photos 03/03/2016

Cái Giá Phải Trả Cho Tình Yêu
quen nhau 14 năm, hơn 9 năm yêu nhau. Em luôn tin rằng chúng ta là mối tình đầu cũng là tình cuối của nhau.
Anh có nhớ năm lớp 11, khi anh bẽn lẽn đứng nơi cổng trường đợi em, đưa cho em lá thư tỏ tình nói đã thích em từ rất lâu rồi? có thể anh quên giây phút ấy, nhưng em thì không.
Anh có nhớ năm lớp 12, em bị bố đánh gẫy chân, còn anh cũng bị mẹ giam lỏng ở nhà chỉ vì biết chúng ta yêu nhau không? vì gia đình 2 chúng ta đều quá nghiêm khắc, em và anh tự hứa với lòng mình sẽ không liên lạc nhiều, sẽ học tập thật tốt để chứng minh cho bố mẹ thấy rằng chúng ta nghiêm túc với mối quan hệ này.
anh có nhớ chúng ta đã hẹn nhau cùng vào NEU, cùng học một ngành để sau này được nhìn thấy nhau cả ngày , được gắn bó tương lai với nhau?Ngày đầu tiên nhập học tại NEU, 2 chúng ta cứ đứng nhìn nhau khóc. Anh nhớ không?
Anh có nhớ những ngày tháng nghèo khổ đói rách - nhưng hạnh phúc của thời sinh viên ta đã trải qua cùng nhau? Những ngày cùng học, cùng đi làm thêm, cùng đi tình nguyện, cùng vẽ ra những viễn cảnh về ngày mai? Những ngày mà chúng ta không toan tính không muộn phiền, chỉ lạc quan nhìn về phía trước ấy anh có còn nhớ ?
Anh có nhớ cách đây mới 1năm, khi chúng ta vừa mua được mảnh đất bằng chính sự nỗ lực của 2 đứa, để chứng minh cho gia đình về tình cảm dài lâu, chúng ta đã quỳ xuống cầu xin 2 gia đình chấp thuận như thế nào không? Để rồi một lần nữa chúng ta ôm nhau khóc, khi mẹ anh gật đầu, khi bố em im lặng đồng ý. Chúng ta đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ, và giấc mơ đó chưa bao giờ gần đến thế.
9 năm, kỉ niệm kể làm sao hết, giữa chúng ta không đơn thuần là tình yêu, mà còn là tình thân, là những gì ấm áp gắn bó nhất trong tim nữa. Vậy mà sao, khi chỉ còn cách cái giấc mơ đó một chút thôi, anh lại đành lòng phá bỏ tất cả?
Tại sao anh lại về nhà và nói trong nước mắt với em, rằng anh đã tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình , với một cô gái khác? Tại sao anh lại có thể cầu xin em buông tha anh, để anh đến với tình yêu của anh, để anh được sống với đúng bản thân mình? tại sao anh lại có thể nói với em rằng tình cảm với cô gái đó mới là tình yêu, là thứ anh không kiểm soát nổi, là người anh không thể sống thiếu? Nếu đó là tình yêu, vậy còn 9 năm của chúng ta, là cái gì? Nếu cô gái đó là tình yêu thực sự của anh, vậy còn em , là ai?
Những ngày em đau ruột thừa, là ai chân trần cõng em từ Đại La chạy ra bệnh viên Thanh Nhàn giữa mùa đông lạnh giá, là ai đã nắm chặt tay em, ở cạnh em bao nhiêu ngày đêm không rời mắt? Nếu đó không phải là tình yêu?
Những ngày em đi làm thêm trên mãi Hồ Tây, là ai đã cặm cụi đưa đón em đi về, chỉ vì không muốn em đạp xe một mình xa như vậy, không muốn em cô đơn? Những ngày đầu mới đi làm, anh phải đi công tác xa, là ai đã lặn lội phi xe máy hàng trăm cây về Hn trong đêm , chỉ vì "nhớ em quá"? chỉ để nhìn em một chút, lại tất tả đi? Nếu đó không phải là tình yêu?
Những ngày chúng ta tiết kiệm từng đồng xu một, để dành mua nhà mua đất và chuẩn bị đám cưới, bữa cơm chỉ có mỗi đĩa rau và đậu phụ, mà ai nói với em rằng được ăn với nhau, được ăn cơm em nấu đã là hạnh phúc nhất của anh? Nếu đó không phải là tình yêu?
Anh có chút nào nghĩ về những giây phút ấy khi anh nói rằng giữa chúng ta không phải là tình yêu? Khi anh cầu xin em buông tay anh để anh đến với một người con gái khác? Nếu là anh, anh sẽ làm được chứ?

Anh nói anh nợ em quá nhiều. Đúng, anh nợ em rất nhiều. Nợ em 9 năm bên nhau, nợ em một đời hạnh phúc, nợ em những tình yêu và tin tưởng em đã gửi gắm cho anh hết lòng. Còn em, em cũng nợ anh 9 năm thanh xuân, nợ anh những ân cần và yêu thương anh đã trao cho em. Suy cho cùng, em đau đớn, em tiếc nuối, em không đành lòng, nhưng em cũng không hề thiệt thòi gì cả.
Em không đủ cao thượng để chúc anh và cô ấy hạnh phúc, em thậm chí còn rất muốn chỉ thẳng vào mặt anh và người con gái ấy, rằng để tôi xem các người hạnh phúc được bao lâu, để tôi xem cái các người gọi là tình yêu đích thực ấy kéo dài được bao lâu.
9 năm qua, em không tiếc, em chỉ tiếc rằng mình đã yêu quá nhiều, đã tin quá nhiều. Sau tất cả, em chỉ còn một điều duy nhất để nói với anh, chúng ta không ai nợ ai nữa, lời hứa về một đời hạnh phúc, em sẽ giữ lại cho riêng mình.

Photos 25/02/2016

Em vốn dĩ là một đứa con gái cuồng dâm, nhưng là cuồng với anh thôi anh yêu ạ.

Em thích hàng ngày sau một đêm mệt nhoài trong sung sướng khi tỉnh dậy anh ôm chặt em kê đầu lên ngực để em vuốt má và sờ tóc anh. Em thích được gác cả đôi chân lên người anh vì nó êm và cảm giác như mình đang gác cả thế giới vậy còn anh thì ngủ say như chết cái mặt trông đến là tội vì chiều em quá mà.

Anh có biết không ? Đêm qua em cứ ngỡ trong phòng có mưa ngâu vì từng giọt mồ hôi của anh thấm vào da em ướt đẫm rồi lại thêm cái cách là anh tạo sự ướt át khiến em quá ư thoả mãn. Lại còn những thanh tiết lên xuống trộn lẫn cả hương thơm khiến tâm trí em ngỡ như đang nghe một bản nhạc không lời trên đồng lúa mạch thơm nức.

Chiếc giường tựa giống làn mây theo từng nhịp đưa đẩy giống như đang được thả mình trên biển Brighton tại Mebourne thật dịu dàng và êm ái. Lúc đó em thật điên dại quá, em không nghĩ rằng có ngày em được tràn trề thoả nỗi nhớ anh và rồi nuốt trọn cơ thể vì không như anh chỉ là của riêng em trong đêm nay thôi hiểu không cậu bé.

Anh cứ ngủ đi em dậy chuẩn bị nấu cho anh món mà anh thích, bồi bổ cho sự thất thoát rồi còn phải chiều em nữa chứ. Em tiêu tốn của anh được em cũng phải bù đắp cho anh được anh người tình bé bỏng ạ. Anh thích ăn gì nhỉ, một miếng Beef Steak và một quả trứng ốp la kèm một cốc sữa nóng nhé, hay là một con hàu nước kiểu pháp phết bơ kèm một miếng thịt cừu đỏ thêm ly vang chát cho nhẹ nhàng của chúng ta.

Nào, giờ thì để em là lượt bộ vest và chiếc sơ mi trắng thắt sẵn cà vạt treo lên để đánh thức anh dậy rồi đi làm nhé. Em sẽ ở nhà dọn dẹp đảm đang tươm tất mọi thứ chờ anh về rồi hai đứa đi shopping mua vài thứ lặt vặt còn thiếu trong nhà và một vài chai vang để tưới cho sự ngọt ngào nhé.

Anh nên nhớ, khi em đã nhắm anh cho sự dâm đãng trong em thì tốt nhất anh nên ngoan ngoãn mà làm theo đi. Không kẻ ngốc nào lại đi từ chối sự sung sướng ở tầng thứ 7 trên thiên đàng đâu chàng ạ.

---
by Nguyen Duc Anh

13/02/2016

Đàn ông thường cảm thấy không hiểu vì sao các bà vợ và các cô bạn gái lúc nào cũng nôi nóng tức giận với mình, bởi vì đó chính là một phương thức biểu hiện của tình yêu. Có người đã nói thế này: muốn lấy vợ, phải lấy một người hay cằn nhằn! Vì phụ nữ không biết nổi giận chẳng khác gì một cốc nước lọc, ngoài tác dụng giải khát ra thì chẳng để lại dư vị gì. Ngược lại, một cô vợ ưa cằn nhằn lại giống loại rượu vang lâu năm, tuy mạnh nhưng lại có vị nồng đượm khó quên.

Phụ nữ là loài động vật biết lý lẽ nhất, cơn giận của họ luôn xuất phát từ rất nhiều lý do.

Phụ nữ cũng là loài động vật không hiểu lý lẽ nhất, vì lý do của họ thường khiến người khác không sao hiểu được.

Phụ nữ có thể vì một chuyện nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn mà nổi cơn giận lớn đến mức không thể lớn hơn.

Đó là vì phụ nữ luôn đặt ra những yêu cầu đối với người đàn ông bên cạnh mình, đặt kỳ vọng vào họ càng cao thì khi thất vọng lại càng dễ nổi nóng.
Bạn đến muộn, nàng nổi giận, đó là vi nàng lo lắng cho bạn, sợ bạn bị tai nạn.

Bạn hút thuốc, nàng cằn nhằn, vì nàng quan tâm đến sức khỏe của bạn.

Bạn uống rượu, cô ấy tức bạn, đó là vì lo lắng sau khi uống say sẽ không có ai chăm sóc cho bạn, sợ bạn gặp chuyện không hay.

Bạn không thích tắm cũng bị cằn nhằn, đó là vì nàng muốn tạo cho bạn thói quen sinh hoạt sạch sẽ, lành mạnh.

Bạn không làm việc nhà, không giặt giũ nấu cơm, nàng tức giận, đó là vì nàng muốn bạn vận động nhiều hơn một chút, thay vì ngồi lỳ trước màn hình tivi hoặc máy tính, hoặc nằm ườn trên giường ngủ nướng.
Bạn to tiếng với nàng, nàng tức giận, đó là vì nàng mong muốn bạn có thể nói chuyện nhẹ nhàng tình cảm với nàng, nàng muốn cảm nhận được sự che chở của bạn.

Bạn thờ ơ với nàng, nàng nổi giận, đó là vì nàng muốn bạn nhớ đến nàng, hi vọng bạn sẽ nghiêm túc ghi nhận những lời nàng nói.

Bạn nói nàng có tật xấu này tật xấu nọ, nàng tức giận, đó là vì nàng muốn trong mắt bạn, nàng là người hoàn mỹ nhất, nghe những lời chê bai của bạn, nàng cảm thấy rất tủi thân.

Bạn bận rộn, nàng tức giận, đó là vì bạn không có thời gian nói chuyện với nàng, ôm nàng vào lòng, khiến nàng cảm thấy mình bị lạnh nhạt

Trên người bạn có mùi nước hoa của người khác, nàng tức giận, đó là vì nàng quan tâm bạn, bạn là tất cả đối với nàng, nàng không muốn chia sẻ bạn với người khác.

Bên cạnh có một người tức giận với mình, thật ra là một chuyện vô cùng hạnh phúc!

Và bên cạnh có một người đàn ông để mình tức giận, cũng là sự giằn vặt, đồng thời là hạnh phúc rất lớn của phụ nữ.

Hãy trân trọng người phụ nữ ngày ngày cằn nhằn bên tai bạn, trong sự tức giận của nàng đong đầy sự quan tâm, lo lắng, yêu thương và kỳ vọng dành cho bạn! Vì thế, hỡi các đấng mày râu ngốc nghếch, khi bên cạnh bạn có một người phụ nữ thích nổi nóng, hãy thể hiện cho nàng thấy sự khoan dung độ lượng của phái mạnh, tiếp nhận sự đáng yêu khi nàng nổi giận với bạn!

Nguồn: ST

Photos from Góc con gái's post 07/02/2016

CẢ NHÀ CẨN THẬN!!! Sắp tết rồi ai cũng bận việc và lo nhà cửa nhưng cũng phải để ý trông chừng con em. Trưa nay, một bé gái bị bắt cóc ngay trước nhà Thư. Gia đình bé ở đường Lê Văn Quế, bé đang chơi với bạn sát nhà thì một người đàn ông lạ mặt đến dụ dỗ bé đi các kiểu, bé không chịu thì hắn ẵm bé lên xe và phóng nhanh đi. Suốt đoạn đường hắn luôn hăm dọa nếu bé la lên sẽ chặt đầu nên bé rất sợ. Có hai vợ chồng kia thấy nghi nên đi theo sau hắn. Hắn chạy đến gần nhà Thư và dừng lại ở bụi cây, đứng ôm và sờ mó bé. Cô hàng xóm của Thư ngồi lặt rau trên lầu nhìn xuống thấy thì nghĩ là cha con. Lát sau hắn bắt bé cởi quần ra thì bé không đồng ý vừa la vừa khóc: Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Cô hàng xóm liền chạy ra và hai vợ chồng kia cũng vừa chạy tới, hắn hoảng hốt bỏ chạy. Mọi người đưa bé ra ghế trước nhà ngồi dỗ cho bé nín và bình tĩnh rồi mới hỏi tình hình. May mắn là bé nhớ tên ba mẹ và số điện thoại của mẹ. Mọi người liền gọi cho mẹ bé và chỉ đường đến nơi đón bé, nhà bé cũng mới phát hiện bé mất tích vừa trình báo Công an. Người mẹ vừa gặp con mừng mừng tủi tủi, hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở.
Thật may là hôm nay cô hàng xóm của Thư có ở nhà ( bình thường cô đi làm suốt) và hai vợ chồng kia để ý điều bất thường, nếu không thì chẳng biết những chuyện kinh khủng gì sẽ xảy ra? Mọi người tuyệt đối cẩn thận trông chừng trẻ nhỏ!!

Photos 06/02/2016

Xe đạp nầy của nhật hay trung quốc nhỉ ai tư vấn giúp em với

Photos 05/02/2016

14 điều kiêng làm mồng 1 Tết.

Sự kiện: Phong thủy

Những ngày đầu xuân có khá nhiều chú ý gia đình không nên phạm phải để luôn gặp nhiều điều tốt lành trong năm mới.

Tết là dịp lễ truyền thống quan trọng nhất của người dân Việt Nam. Ngày Tết là ngày mọi người cùng bỏ đi những ưu phiền năm đã qua và hướng về những điều tốt đẹp trong năm tiếp theo.

Tuy nhiên, bạn đã hiểu hết về những kiêng kị ngày Tết?

1. Ngày đầu tiên của năm mới, nếu như con gái đã lấy chồng quay về nhà mẹ đẻ, ý chỉ sẽ khiến nhà mẹ đẻ nghèo khó.

Theo quan niệm xưa, ngày đầu tiên của năm mới, nếu như con gái đã lấy chồng quay về nhà mẹ đẻ, ý chỉ sẽ khiến nhà mẹ đẻ nghèo khó. Do vậy, chỉ có thể trong ngày mồng 2 hoặc mồng 3 quay về. Hơn nữa ngày đầu năm mới bên nhà chồng cũng có nhiều người đến chúc Tết, do vậy con dâu nên ở nhà giúp gia đình bưng trà tiếp khách. Điều này cũng phù hợp với câu nói “Mồng 1 Tết cha, mồng 2 Tết mẹ, mồng 3 Tết thầy”.

Tuy vậy, ngày nay trong xã hội hiện đại, nhiều gia đình đã rút gọn bớt về thăm cả nhà bố mẹ chồng và bố mẹ vợ vào mùng 1 Tết để những ngày sau dành thời gian riêng cho gia đình đi thăm thú bạn bè cũng như du lịch.

2. Bữa sáng kỵ ăn cháo, đồ ăn tanh

Ngày xưa chỉ có người nghèo khó không có nổi cơm ăn mới ăn cháo trong ngày Tết, cho nên buổi sáng đầu tiên của năm mới phải ăn cơm, để cả năm sau cuộc sống no đủ, sung túc. Hơn nữa bữa sáng đầu tiên còn được gọi là “vạn thần thịnh hội”, nghĩa là tất cả thần đều đến chúc Tết. Do vậy để tỏ lòng tôn trọng, không nên ăn đồ tanh.

2. Kỵ gọi giục người khác dậy

Sáng sớm mồng 1 không nên giục người khác dậy, nếu không cả năm người đó đều phải có người giục mới làm việc.

4. Kỵ chúc Tết người đang ngủ

Mồng 1 không nên chúc Tết người đang ngủ, đợi người đó dậy rồi chúc Tết sau. Phạm phải cấm kỵ này sẽ khiến cho người được chúc Tết cả năm phải nằm trên giường bệnh.

5. Kỵ uống thuốc

Uống thuốc mồng 1 cả năm sẽ phải uống thuốc, hơn nữa bệnh gì cũng chữa không khỏi, do vậy nên tránh uống thuốc vào ngày này.

6. Kỵ động vào dao kéo

Ngay sáng mồng 1 mở mắt ra đã động vào dao kéo, trong năm sẽ khó tránh khỏi gặp chuyện thị phi. Do vậy, các bạn nên làm một số việc khác như tưới cây trước khi vào bếp nấu ăn.

7. Kỵ rìu bổ củi

Trong tiếng Hán, “củi” và “tài” có âm gần giống nhau , do vậy nếu mồng 1 nếu như lấy rìu bổ củi sẽ bị hao tài tốn của.

8. Kỵ vay tiền

Mồng 1 vay tiền người khác, cả năm sẽ phải sống nhờ tiền vay. Mồng 1 cho người khác vay, cả năm tài sản sẽ bị hao hụt.

9. Kỵ làm vỡ đồ

Người xưa quan niệm làm vỡ đồ sẽ gây đổ vỡ trong các mối quan hệ và hao tốn tài của.

10. Không nên ngủ trưa

Ngủ trưa vào ngày Tết cho thấy cả năm sẽ rất lười biếng. Ngoài ra, Tết đến sẽ có rất nhiều khách đến chúc Tết, nếu như chủ nhà ngủ trưa thì sẽ thất lễ với khách.

11. Kỵ đổ nước bẩn, đổ rác, quét nhà

Mồng 1 nên kiêng không quét nhà, nếu có rác cũng chỉ nên dồn lại thành đống góc nhà.

Năm mới không nên đổ nước bẩn, đổ rác, quét nhà, bởi vì như vậy dễ quét mất cả tài khí của nhà đi.

12. Kỵ người khác lấy đồ ra từ trong túi áo mình

Người khác móc đồ từ trong túi áo mình, như vậy sẽ khiến cho cả năm đều bị người khác móc túi.

13. Kỵ đòi nợ người khác

Trong dịp năm mới cho dù là đi đòi nợ hay bị đòi nợ cũng đều rất xui xẻo.

14. Kỵ giặt quần áo

Nước có Thủy thần, sinh nhật của Thủy thần là mồng 1 và mồng 2 Tết, do vậy hai ngày này không nên giặt quần áo.

02/02/2016

😍😍 HOÀN TOÀN MỚI 2016

💪 Không giới hạn lưu lượng data - Luôn truy cập ở tốc độ cao

Tha hồ lướt "phây", chat và xem video trên "phây" các bạn nhé

Cách đăng ký:
(y) Gói ngày: Soạn FB1N gửi 191 (3.000đ/24h)
(y) Gói tuần: Soạn FB7 gửi 191 (15.000đ/tuần)
(y) Gói tháng: Soạn FB30 gửi 191 (30.000đ/30 ngày)

Hoặc gọi *191 #, chon "Cac goi tien ich" và làm theo hướng dẫn

Photos 02/02/2016

Giờ onl facebok mình toàn thấy mấy cái này hài vkl ra các bạn ạ =)))

- Trước có Man, Mann Up. Giờ thì Woman, thêm dấu cộng dấu trừ, rồi Him, Her, Anh, Em, Cô, Dì, Chú, Bác... Sao đéo con nào thằng nào đủ can đảm đi đặt mịa tên "Những điều con trai phải làm cho con gái không phải vì đấy là chuẩn mực đàn ông mà vì với con gái bọn tao đấy mới là đàn ông" hoặc "Trung Trâm Đào Tạo Osin Online" ? Can đảm lên tí xem nào !

- Lôi một cái hình trắng đen bên Tây về, nguồn là cái cứt gì cũng f*cking care. Xong copy một vài đoạn trích dẫn trong mấy phim tâm lý. Càng khó hiểu càng tốt, thế là thành triết lý. Còn ai đọc xong hiểu không kệ mẹ, miễn nó Tây Tây, chất chất là được. Con trai đọc xong nát óc đ hiểu cl gì. Con gái xem hình + đọc 3 dòng đầu = share hoặc tag con trai dô cho nó nổ não chơi :>

- Chủ đề ngoài "Con trai phải làm thế này cho con gái..." thì quay sang chuyện tình dục. Chán tình dục quay sang lấy chuyện kinh nguyệt bọn con gái ra nói. Nói chán chê xong quay sang đem chuyện đi mua Băng Vệ Sinh ra kể. Dume tụi mày đọc Văn hay học Sinh Học vậy ? Tao nhớ Ka*****ra lên Google search cũng đc mà. Mà thắc mắc tí, Page ghi là Man đấy. Thế lôi chuyện đàn bà vào làm gì ? Chúng mày có biết thế nào là "chuyện đàn bà" không ?

- Đéo mẹ tsư chúng nó vô mess bật 2 nick lên tự nhắn tin cho nhau xong chụp hình che tên lại rồi up lên. Thế là thành "nhà ngta" cho các chị em share tag dằn mặt. Úi xời, nào là dạ, nào là thưa. Bữa tao đọc suýt tưởng chúng nó nch vs phụ huynh cơ. Lễ phép gớm. ĐM ông bà bô mới gọi tên đã đanh đảnh cả lên, ấy mà lên mạng đm ngoan như chó. Kinh vl

- Gì mà "lấy em về em chỉ việc yêu anh thôi, còn đâu anh lo tất". Sướng nhề, thích nhề. Thế chúng mày lấy nó về để làm mẹ hay làm vợ ?

- Bài lone nào tao đọc cũng thấy đề cập vấn đề phụ nữ là nhất. Nào là vẫn cứ phải xin lỗi dù cô ấy sai. Cô ấy khóc là bạn sai. ĐM thế giờ nó cầm đồ của tao đi đánh đề rồi tạch lô xong khóc. Thế là đm tao vẫn phải đi xin lỗi nó vì tao sai à ?

- Có rất nhiều cách để trở thành một thằng đàn ông xịn. Nhưng tuyệt nhiên đéo có cách nào ghi là :"Chỉ cần follow Page và làm theo những chuẩn mực ấy bạn sẽ thành đàn ông cả".

-. Bước chân ra đường, va chạm, dùng não đúc kết rồi rút kinh nghiệm. Hoàn cảnh mỗi người mỗi khác, cách sống cũng khác. Thế nên đừng nghĩ đừng nghe theo mấy cái Page tào lao. Vì nó hài lắm =

Want your business to be the top-listed Government Service in Biên Hòa?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Đồng Nai
Biên Hòa