Chùa Phổ Giác - Đống Đa - Hà Nội

Chùa Phổ Giác - Đống Đa - Hà Nội

Share

Chùa Phổ Giác còn gọi là chùa Tàu Tượng hay chùa Tàu Voi, địa chỉ: số 80 phố Ngô Sĩ Liên, phường Văn Miếu, quận Đống Đa, Hà Nội

19/12/2021

Nằm trong khu vực có mật độ các di tích lịch sử - văn hóa đậm đặc như: Y Miếu Thăng Long, chùa Ngọc Hồ, chùa Tiên Phúc, Văn Miếu Quốc Tử Giám … chùa Phổ Giác trở thành điểm đến hấp dẫn đối với những du khách muốn tìm hiểu về vùng đất phía Tây Nam kinh thành Thăng Long xưa.
Chùa có tên chữ là “Phổ Giác tự” (có nghĩa là Phổ cập và Giác ngộ Phật Pháp); Ngoài ra, di tích còn được gọi là chùa Tàu (vì nơi đây vốn là tàu voi để huấn luyện tượng binh cho triều đình dưới thời Lê – Trịnh). Chùa hiện tọa lạc tại số 80, phố Ngô Sĩ Liên, phường Văn Miếu, quận Đống Đa, thành phố Hà Nội.

Ban đầu, chùa được xây dựng bên hồ Hoàn Kiếm thuộc phần đất tổng Hữu Túc, huyện Thọ Xương. Đến năm 1883, khi thực dân Pháp chiếm đất chùa để dựng toà Đốc lý (nay là UBND thành phố Hà Nội), chùa bị tháo dỡ và chuyển đến dựng trên phần đất của Thái Y Viện đời Hậu Lê (tức vị trí hiện nay) thuộc thôn Ngự Sử, tổng Hữu Nghiêm, huyện Thọ Xương.

Ngoài thờ Phật, thờ Mẫu theo truyền thống, chùa Phổ Giác còn thờ Quận Công Phan Cảnh Điệp, một người có tài luyện voi chiến dưới thời Lê - Trịnh. Tương truyền, Phan Cảnh Điệp người xã Trường Thanh, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An; là cháu 17 đời của Đạo sĩ Vinh Quận Công nhà Tiền Lê. Vào năm Giáp Ngọ, niên hiệu Cảnh Hưng 35 (1774), đời vua Lê Hiển Tông có một con voi công phá chuồng, chạy đến trường thi phá phách dữ dội. Chúa Trịnh hạ lệnh cho người nào điều khiển được voi quay về chuồng sẽ được trọng thưởng. Phan Cảnh Điệp ứng lệnh tới trường thi dùng vũ lực nhảy lên lưng và ra lệnh cho voi về trước điện Kính Thiên. Chúa Trịnh rất mừng rỡ, thưởng chức Đội Trưởng cho Phan Cảnh Điệp, phong đến hàm Lục Phẩm. Về sau, Phan Cảnh Điệp đã nhiều lần cưỡi voi xông lên phá giặc nên được phong tước Quận Công. Tuy nhiên, ông chỉ nhận tước phong nhưng không ra làm quan mà vào chùa thụ giới niệm Phật.

Trong tấm Bia dựng năm Canh Dần, niên hiệu Cảnh Hưng 31 (1770) có đoạn viết: “Nước Nam ta thế nước vững như trên đầu ngao. Bờ cõi gồm có cả tượng quận. Các loài vật rất nhiều, nhưng trong loài thú về mặt hùng mạnh, duy có voi là quí hơn cả, thật đã làm nanh vuốt cho việc giữ nước. Song phép nuôi dạy phải có tiền nhân mở đầu. Đó là nhờ có Quận Công Tiên Sư, tài giỏi mưu trí, nắm được chân truyền trong phép dạy tập giống voi đực là loại khó thuần hoá của phương Nam, chỉ dùng nét mặt và cử chỉ khiến cho răm rắp tuân theo. Nhờ vậy mà dùng được voi vào việc binh, giữ vững nước nhà nghìn năm mãi về sau không nơi nào không phục. Công đức cao như núi Thái Sơn... Bèn dựng Bia này ghi tên vào đá phụng thờ mãi mãi về sau”.

Chùa Phổ Giác vốn là ngôi chùa cổ đẹp nổi tiếng với phong cảnh thanh u, trầm mặc. Nhân dân địa phương kể lại rằng: xưa kia, trong khu Tam Quan chùa có nhiều cây cổ thụ xanh tốt, sum suê. Ngày nay, những cây xanh đã bị chặt phá gần hết, chỉ còn lại hai cây si trước cổng chùa. Các công trình kiến trúc hiện nay gồm: Tam Quan, Tiền Đường, Thượng Điện, nhà Tổ, nhà Mẫu và các hạng mục phụ trợ.

Tam Quan chùa được tạo giống như hình quả núi. Trước đây Tam Quan có 3 cổng, nhưng hiện nay chỉ còn duy nhất một cổng ra vào. Nếu so với các ngôi chùa khác thì đây là Tam Quan rất đặc biệt với hình thức của ngọn núi như nhắc nhở con người luôn hướng về cõi Phật. Từ Tam Quan vào chùa là khoảng sân rộng, hai bên sân có lầu Quan Âm, nhà Bia tưởng niệm Liệt sĩ và những ngọn Tháp mộ, nơi đặt xá lỵ của các vị sư trụ trì chùa đã viên tịch.

Toà Tiền Đường gồm 7 gian, xây kiểu chồng diêm hai tầng 8 mái với những góc đao cong cong, uốn lượn bay lên không trung. Mái chùa lợp ngói ta, trung tâm bờ nóc là bức cuốn thư đề ba chữ Hán "Phổ Giác tự", hai bờ giải trang trí hai con kìm cách điệu. Trước các gian mở hệ thống cửa gỗ, bên trên là chấn song để tạo sự thông thoáng cho di tích. Phần cổ diêm bưng kín chạm nổi tứ linh, tứ quý, hoa sen, hoa thị, lá đề, văn hình học. Các bộ vì được liên kết với nhau theo kiểu “Thượng giá chiêng, hạ cốn” trên mặt bằng bốn hàng chân cột, nền lát gạch đỏ. Bốn phía trước, sau và hai bên Tiền Đường là hành lang thông thoáng, từ đây có thể di chuyển sang các kiến trúc bên cạnh khá tiện lợi.

Tại Tiền Đường bài trí các pho tượng: Khuyến Thiện, Trừng Ác, Đức Ông, Thánh Tăng, tượng Phan Cảnh Điệp, Ông Hậu, Bà Hậu.

Tòa Thượng Điện là một kiến trúc xây vuông góc với tòa Tiền Đường tạo thành kiểu chữ “Đinh”. Đây là nơi an tọa của các lớp tượng Phật. Trên cùng là bộ tượng Tam Thế Phật, lớp thứ hai là bộ A Di Đà Tam Tôn, tiếp sau là các lớp tượng Hoa Nghiêm Tam Thánh, Di Lặc, Quan Âm Chuẩn Đề - Phạm Thiên - Đế Thích, Cửu Long. Hai bên sườn Thượng Điện có bộ tượng Thập Điện Diêm Vương.

Nhà Tổ gồm 5 gian, 2 dĩ, xây kiểu đầu hồi bít đốc. Các bộ vì bên trong liên kết theo kiểu “Thượng giá chiêng hạ kẻ ngồi”. Gian giữa thờ Đức Bồ Đề Đạt Ma, hai gian bên là các vị sư trụ trì tại chùa đã quá cố.

Điện Mẫu gồm 6 gian, kết cấu các bộ vì theo kiểu “Chồng rường giá chiêng”. Ba gian giữa thờ Mẫu, các gian còn lại phục vụ cho sinh hoạt của nhà chùa.

Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, chùa Phổ Giác vẫn lưu giữ được hệ thống di vật đa dạng, phong phú minh chứng cho sự ra đời, tồn tại của di tích. Trong đó, đáng quan tâm là bộ tượng Tam Thế, tượng Ông Hậu, Bà Hậu, tượng Phan Cảnh Điệp mang đặc trưng phong cách nghệ thuật thế kỷ XVIII được coi như chuẩn mực của nghệ thuật tạc tượng đương thời. Bên cạnh đó là 13 tấm bia đá, 03 quả Chuông đồng có niên đại từ thời Lê Trung Hưng đến thời Nguyễn. Ngoài giá trị về mặt lịch sử, điêu khắc, nghệ thuật thì đây còn là đối tượng quan tâm của nhiều nhà nghiên cứu, đặc biệt là nghiên cứu về các văn tự, thư tịch cổ.

Nằm trong khu vực có mật độ các di tích lịch sử - văn hóa đậm đặc như: Y Miếu Thăng Long, chùa Ngọc Hồ, chùa Tiên Phúc, Văn Miếu Quốc Tử Giám … chùa Phổ Giác trở thành điểm đến hấp dẫn đối với những du khách muốn tìm hiểu về vùng đất phía Tây Nam kinh thành Thăng Long xưa, về sự đa dạng của các loại hình di tích tôn giáo – tín ngưỡng trong đời sống xã hội đương đại. Chùa Phổ Giác đã được xếp hạng là di tích cấp Quốc gia năm 1991.


https://chonthieng.com/dia-diem/chua-pho-giac-dong-da-ha-noi/

19/12/2021

Ban đầu (khoảng năm 1770-1774 dưới thời Lê Trung hưng), chùa được khởi dựng tại phường Phục Cổ (ở quãng giữa phố Nguyễn Du bây giờ). Nơi đó trước kia từng tập trung các tàu voi của đội tượng binh nhà Trịnh, có cả ngôi miếu Dương Võ với tấm bia Dương Võ bi kí, dựng vào tháng 8 năm Canh Dần, niên hiệu Cảnh Hưng thứ 31 (1770), thờ ba vị có công luyện tập voi chiến như tổ sư công tượng. Đến thời Nguyễn, miếu bị đổ nát, bia này mới di dời sang chùa Phổ Giác.

Sau khi chiếm Hà Nội, thực dân Pháp đã lấy đất chùa xây tòa đốc lý (nay là Trụ sở UBND thành phố) và Ngân hàng Đông Dương, chùa phải dời xuống khu vườn của Viện Thái Y ở thôn Lương Sử (quãng dưới phố Ngô Sĩ Liên ngày nay). Chùa giữ nguyên tên cũ và dân vẫn quen gọi là chùa Tàu. Tấm bia Dương Võ cũng được chuyển theo, hiện vẫn còn trong chùa. Chùa Phổ Giác có ý nghĩa là phổ cập và giác ngộ Phật pháp cho Phật tử và nhân dân. Ngoài thờ Phật và thờ Mẫu, trong chùa còn thờ Phan Cảnh Điệp, một người luyện voi giỏi thời Lê Trung hưng.

Chùa Phổ Giác đã qua nhiều lần trùng tu và sửa chữa, các bia dựng năm 1856-1876 còn ghi rõ việc này. Đôi câu đối đắp trên trụ biểu cho biết năm Bính Tuất 1886 đã tô lại tượng Phật, năm Kỷ Sửu 1889 sửa các nội thất, tiền đường, hậu cung, nhà thờ Tổ. Năm 1951, chùa được trùng tu và đợt xây lại năm 2014 đã định hình kiến trúc như hiện nay. Ngày 2-10-1991 Bộ Văn hóa và Thông tin đã xếp hạng chùa là Di tích lịch sử, kiến trúc, nghệ thuật quốc gia.

Chùa Phổ Giác hiện còn nguyên cổng tam quan cũ được xây dựng theo kiểu đá vòm cuốn dưới bóng các cổ thụ, trông khá đẹp và độc đáo. Cổng này không cao rộng mà sử dụng những hòn đá để mộc tạo thành hình một con sư tử lớn đang há miệng quỳ về phía vương phủ thời chúa Trịnh ở kinh thành Thăng Long. Các cánh cửa được ghép bằng những thanh gỗ đẽo tròn, mô phỏng hình dáng cây tre. Có thuyết cho rằng kiến trúc trên ngụ ý chùa Phổ Giác là một trong những sơn môn lớn nhất thuộc thiền phái Tào Động được du nhập vào Việt Nam từ thế kỷ 17, vì biểu tượng núi gợi nhớ về việc tu trên núi vốn gắn với phái này.

Du khách từ cổng vào sân trước rồi bước lên thềm cao của tòa tam bảo. Tiền đường gồm 7 gian cửa bức bàn được xây kiểu 2 tầng, 8 mái lợp ngói ta. Thiêu hương và thượng điện cũng cùng kiểu, nối với tiền đường thành hình “chữ Công”, bên ngoài có hàng hiên và cột đá vây quanh. Lại có 3 tấm bia và đôi ngựa đá đặt ở sau lưng hậu cung. Tại khoảng sân hẹp ở ngoài hiên chùa chính còn có thêm mấy ban thờ nửa lộ thiên

Hai bên tam quan có tượng voi và ngựa. Nhà thờ Mẫu gồm 3 gian, nằm ở bên hữu sân trước, ngay sau một tháp mộ, bên tả sân là tháp mộ khác và một phương đình kiểu 2 tầng 8 mái, nơi đặt pho tượng Quan Âm. Bên hữu thiêu hương, thượng điện là nhà khách và nhà thờ Tổ rộng 5 gian, cũng có hàng hiên và cột đá, bên tả dành cho ăn ở. Tất cả các tòa nhà đều được tôn trên nền cao.

Hiện nay trong chùa Phổ Giác có một hệ thống 37 tượng tròn gồm 20 tượng bài trí ở Phật đường, 11 pho ở nhà thờ Mẫu và 6 pho ở nhà thờ Tổ. Ngoài ra còn có tượng chân dung Phan Cảnh Điệp và cuốn thần phả ghi công đức của ngài ở hậu cung, một tấm bia nói về nghề thuốc và việc dựng Y Miếu.

Trong số cổ vật lại có 13 tấm bia đá, 3 chuông đồng, 1 đôi ngựa đá, ngai thờ, bài vị, khám thờ, nhang án, cửa võng và gần 30 hoành phi, câu đối phong phú về mọi mặt. Phần gỗ được trang trí bằng các hoa văn, điển tích Phật giáo và các đề tài tứ linh, tứ quý. Chùa còn giữ được nhiều đồ thờ tự quý giá với chất liệu đồng, gỗ, gốm sứ…

https://chonthieng.com/dia-diem/chua-pho-giac-dong-da-ha-noi/

Want your business to be the top-listed Government Service in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Address


Số 80 Phố Ngô Sĩ Liên, Văn Miếu, Đống Đa
Hanoi
100000