30/08/2021
Bài này được viết bởi Chief Dan George, vào năm 1972, đọc rất thấm, nên nhân lúc rảnh tôi dịch chia sẻ lên đây để mọi người cùng đọc cho vui:
------
Tình anh em và sự thấu hiểu
"Tôi là một người bản địa Bắc Mỹ. Tôi đã sống trong hai nền văn hóa khác biệt.
Nền văn hoá thứ nhất, nơi tôi sinh ra, ở đó chúng tôi sống trong các nhà cộng đồng. Nhà của ông tôi dài khoảng 24m. Nó được gọi là một ngôi nhà khói, và nó nằm bên bờ biển. Tất cả các thành viên trong gia đình, đều chung sống trong căn nhà này. Phòng ngủ của họ được ngăn cách bởi những tấm chăn làm bằng cỏ. Giữa sàn nhà là một cái bếp củi phục vụ nhu cầu nấu nướng cho tất cả mọi người. (Giống nhà bà con vùng cao)
Trong những ngôi nhà như thế này, khắp bộ lạc, mọi người học cách sống với nhau, học cách tôn trọng quyền riêng tư của nhau. Và trẻ em chia sẻ những suy nghĩ của mình về Thế giới và thấy mình được bao bọc bởi cô, chú và các anh chị em. Họ yêu thương chúng và không đe dọa chúng. Cha tôi sinh ra trong một ngôi nhà như vậy và ngay từ nhỏ ông đã học được cách yêu thương mọi người và chung sống hoà thuận với họ.
Ngoài sự chấp nhận nhau này, còn có một sự tôn trọng sâu sắc đối với mọi thứ trong Thiên nhiên bao quanh họ. Cha tôi yêu Trái đất và tất cả các sinh vật trên Trái đất. Trái đất là người mẹ thứ hai của ông ấy. Trái đất và mọi thứ chứa đựng trong đó là một món quà từ Thượng đế. Và cách để cảm ơn vị Thần vĩ đại này là sử dụng những món quà đó một cách tôn trọng với lòng biết ơn.
Tôi nhớ, khi còn nhỏ, đi câu cá với ông ấy trên sông Ấn, và tôi có thể nhìn thấy ông ấy khi mặt trời mọc trên đỉnh núi vào buổi sáng sớm… Tôi có thể thấy ông ấy đứng bên bờ sông với cánh tay giơ lên trên đầu và thầm thì… "Cảm ơn, cảm ơn." Nó đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí trẻ thơ của tôi.
Và tôi sẽ không bao giờ quên được sự thất vọng của ông khi một lần ông bắt gặp tôi đang nghịch mấy con cá. Ông bảo, “Con trai! Thượng đế đã ban cho con những con cá đó để làm anh em của con, để cho con ăn khi con đói. Con phải biết tôn trọng chúng. Con không được giết chúng chỉ để mua vui”.
Đó là nền văn hóa của nơi tôi sinh ra và trong nhiều năm là nền văn hóa duy nhất tôi thực sự biết và nếm trải. Đây là lý do tại sao tôi cảm thấy khó chấp nhận nhiều thứ xung quanh mình bây giờ.
Tôi thấy những người sống trong những ngôi nhà lớn gấp hàng trăm lần ngôi nhà mà tôi từng biết. Nhưng những người sống ở đó không biết đến những người hàng xóm và cũng chẳng quan tâm đến họ.
Tôi cũng khó hiểu được sự căm ghét sâu sắc tồn tại giữa con người với nhau. Thật khó để hiểu một nền văn hóa biện minh cho việc giết hại hàng triệu người trong các cuộc chiến tranh trước đây, và chính thời điểm này lại chuẩn bị bom để giết nhiều người hơn nữa. Tôi thật khó hiểu một nền văn hóa chi tiêu nhiều hơn cho chiến tranh và vũ khí để giết người, hơn là cho giáo dục và phúc lợi để giúp đỡ và phát triển.
Tôi thật khó hiểu về một nền văn hóa không chỉ căm ghét và đánh nhau với những người anh em của mình mà thậm chí còn tấn công và ngược đãi Tự nhiên. Tôi thấy những người anh em da trắng của tôi sắp xóa sạch Thiên nhiên khỏi các thành phố của anh ấy. Tôi thấy anh ta lột trần những ngọn đồi, để lại những vết thương xấu xí trên những dãy núi. Tôi thấy anh ta xé nát mọi thứ từ lòng đất Mẹ như thể Trái đất là một con quái vật, người đã từ chối chia sẻ kho báu của mình với anh ta. Tôi thấy anh ta ném thuốc độc xuống nước, thờ ơ với sự sống mà anh ta giết chết ở đó; anh ta đầu độc không khí với những làn khói chết người.
Anh trai da trắng của tôi làm nhiều điều tốt cho bản thân anh ấy, vì anh ấy thông minh hơn chúng tôi, nhưng tôi tự hỏi liệu anh ấy đã bao giờ thực sự học cách yêu thương chưa. Có lẽ anh ấy chỉ yêu những thứ thuộc về mình mà chưa bao giờ học cách yêu những thứ khác, bên ngoài mình. Và tất nhiên, đây không phải là tình yêu, vì con người phải yêu tất cả vạn vật hoặc anh ta sẽ không yêu bất cứ thứ gì. Con người phải yêu thương trọn vẹn nếu không sẽ trở thành kẻ thấp kém nhất trong các loài động vật. Đó là sức mạnh của tình yêu thương khiến anh ấy trở thành người vĩ đại nhất trong số tất cả chúng… Vì chỉ riêng anh ấy trong số tất cả các loài động vật mới có khả năng yêu thương sâu sắc.
Các bạn ơi, chúng ta cần yêu và được yêu đến nhường nào. Khi Chúa nói con người không sống chỉ nhờ bánh mì, tức là ngài nói về một cơn đói. Cơn đói này không phải là cơn đói của thể xác. Ông ấy nói về một cơn đói bắt đầu từ sâu thẳm của con người...một cơn đói tình yêu thương. Tình yêu là thứ mà bạn và tôi phải có. Chúng ta phải có nó bởi vì tâm hồn của chúng ta được nuôi dưỡng bởi tình yêu. Chúng ta phải có nó bởi vì không có nó, chúng ta trở nên yếu ớt và mờ nhạt. Không có tình yêu, lòng tự trọng của chúng ta yếu đi. Nếu không có nó lòng dũng cảm của chúng ta sẽ thất bại. Không có tình yêu, chúng ta không còn có thể tự tin nhìn ra Thế giới. Thay vào đó, chúng ta sẽ bắt đầu ăn mòn bản thể của chính mình và từng chút một, chúng ta tự hủy hoại chính bản thân mình.
Bạn và tôi cần sức mạnh và niềm vui đến từ việc biết rằng chúng ta được yêu thương. Với nó, chúng ta sáng tạo. Với nó, chúng ta hành quân không mệt mỏi. Với nó, và chỉ với nó, chúng ta có thể hy sinh cho người khác. Đã có lúc tất cả chúng ta đều khao khát được cảm thấy một bàn tay an ủi đặt lên vai mình… đã có những lúc cô đơn khi chúng ta rất muốn có một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy mình… Tôi không thể tả cho bạn hiểu, tôi đã biết ơn sự hiện diện của vợ tôi khi tôi trở về sau một chuyến du lịch như thế nào. Tình yêu của cô ấy là niềm vui lớn nhất, là sức mạnh, là phước lành lớn nhất của tôi.
Tôi e rằng nền văn hóa của tôi không có nhiều thứ để cho bạn. Nhưng nền văn hóa của tôi đại diện bởi tình bạn và tình thân. Nó không coi sự riêng tư như một thứ cần phải bám vào, vì sự riêng tư là những bức tường và những bức tường đó tạo ra sự ngờ vực. Văn hóa của tôi sống trong các cộng đồng gia đình lớn, và ngay từ khi còn nhỏ, mọi người đã học cách sống với những người khác.
Nền văn hóa của tôi không coi trọng việc tích trữ của cải cá nhân, trên thực tế, tích trữ là một điều đáng xấu hổ đối với người dân của tôi. Người da đỏ coi mọi thứ trong Thiên nhiên như thuộc về mình và anh ta mong muốn chia sẻ chúng với những người khác và chỉ lấy những gì anh ta cần.
Mọi người đều thích cho cũng như nhận. Không ai mong muốn lúc nào mình cũng chỉ là người nhận. Chúng tôi đã lấy một cái gì đó từ nền văn hóa của bạn… Tôi ước bạn cũng đã lấy một cái gì đó từ nền văn hóa của chúng tôi, vì có một số điều tốt đẹp trong đó.
Sẽ là quá muộn để biết về văn hóa của chúng tôi, vì sự hội nhập mà nền văn hoá truyền thống của chúng tôi sẽ bị thay thế bởi nền văn hoá hiện đại của các bạn. Đã có nhiều bạn trẻ của chúng tôi không biết gì về các giá trị truyền thống. Và nhiều người còn cảm thấy xấu hổ về những giá trị "cổ lỗ" đó, họ khinh bỉ và chế giễu. Văn hóa truyền thống của chúng tôi giống như một con nai bị thương đã bò vào rừng để chảy máu và chết một mình.
Điều duy nhất có thể thực sự giúp chúng ta là tình yêu thương chân thành. Bạn phải thực sự yêu thương, kiên nhẫn với chúng tôi và chia sẻ với chúng tôi. Và chúng tôi cũng yêu bạn - bằng một tình yêu chân thành tha thứ và quên mình… một tình yêu tha thứ cho những đau khổ khủng khiếp mà nền văn minh của bạn đã mang lại cho chúng tôi, khi nó cuốn qua chúng tôi như một cơn sóng vỗ bờ biển. Với một tình yêu quên mình, ngẩng cao đầu và nhìn thấy trong mắt bạn một tình yêu đáp lại của sự tin tưởng và chấp nhận ... "
~ Chief Dan George là một nhà lãnh đạo của Tsleil-Waututh Nation, đồng thời là một diễn viên, nhạc sĩ, nhà thơ và tác giả được yêu mến. Ông sinh ra ở Bắc Vancouver năm 1899 và mất năm 1981. Bài viết này xuất hiện lần đầu trên tờ North Shore Free Press vào ngày 1 tháng 3 năm 1972.
-----
Dịch từ nguồn dưới đây với sự trợ giúp đắc lực của google translate, xin cảm ơn google:
https://www.nsnews.com/nsn-50th/from-the-archives-chief-dan-george-teaches-understanding-3105824

17/06/2021
01/10/2020
28/09/2020
26/09/2020
25/09/2020
21/09/2020
08/09/2020
07/09/2020