14/10/2019
Có bao giờ bạn nghĩ tại sao lại như vậy?
Mỗi cuốn sách sẽ khiến bạn trưởng thành hơn! Chính vì vậy mình muốn l? Vì một Việt Nam Thịnh Vượng!
Chính vì vậy mình muốn lập Page này để có thể tặng những cuốn sách online hay nhất, ý nghĩa nhất đến toàn bộ những bạn trẻ.
14/10/2019
Có bao giờ bạn nghĩ tại sao lại như vậy?
14/07/2019
Bất cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người mà bạn cần gặp.
Không ai ngẫu nhiên bước vào cuộc đời bạn mà không mang một ý nghĩa nào đó. Tất cả những người chúng ta gặp trên đường đời đều là những người “thầy” vô giá. Dù họ yêu thương bạn, bỏ rơi bạn, giúp đỡ bạn hay tranh đấu với bạn, tất cả chỉ để dạy bạn cách sống, cách yêu thương, cách bao dung và nhẫn nhường.
Số phận luôn sắp đặt đúng người vào đúng thời điểm để tôi luyện ý chí và phẩm cách con người bạn, để bạn nhận ra đâu là giá trị cuộc sống và giá trị của bản thân mình.
Vậy nếu bạn chỉ biết ơn những người trao cho bạn cơ hội mới, những người tặng bạn những khoảnh khắc ngọt ngào, và thù ghét những người để lại vết thương lòng trong bạn thì bạn mới chỉ hiểu một nửa thông điệp của tạo hóa
15/05/2019
CHỊ EM ĐỌC ĐI RỒI THẤM NHÉ....!
1. Tóc cột cao lên, giảm béo lại, thành tích nâng cao thêm, thì cho dù người trong tim không nhìn lấy bạn 1 cái, vẫn có vô số người khác ngóng trông đến bạn.
2. Đã không có vẻ đẹp trời sinh, thì phải trở nên tài giỏi ưu tú. Nếu không thể cuốn hút người khác bằng ngoại hình thì phải lấy được sự ngưỡng mộ từ họ.
3. Để mà sau này còn nói: “Anh rất xuất sắc, nhưng em cũng không phải dạng vừa!”. Hãy để một nửa của bạn luôn cảm thấy tuyệt vời khi có bạn, chứ không phải là bạn may mắn mới có được anh ấy.
4. Đi mua thức ăn có thể không cần học Toán, nhưng học Toán rồi sẽ giúp bạn tính toán coi sẽ đi đâu mua đồ.
5. Có người từng hỏi Dương Mịch nếu cô ấy muốn mua nhà cho ba mẹ, cô sẽ cùng bàn bạc với Lưu Khải Uy chứ? Dương Mịch đã trả lời: “Không cần vì tôi có thể mua được”.
6. Vì chỉ mong sau này sẽ có người chửi tôi kiểu: “Học thức cao thì ngon lắm hả?”, “Có việc làm hay là ngon lắm hả?”, “Có tiền là ngon hả?”, “Có chồng soái ca là hay lắm hả?”.
7. Bởi vì cuộc đời sẽ không vì bạn là con gái mà thương hoa tiếc ngọc. Sống thực tế một chút sẽ bớt bị tổn thương.
8. Con gái phải kiên trì nỗ lực trở nên xuất sắc thì mới có thể gặp được người càng xuất sắc hơn.
9. Tôi không muốn 10 năm nữa họp lớp, nói chuyện với bạn bè cũng phải khép nép xem sắc mặt, không muốn thấy món đồ mình yêu thích cũng bấm bụng bỏ qua, không muốn khi ba mẹ già rồi cho ba mẹ an hưởng tuổi già cũng không thể…
10. Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng. Tiền không phải là tất cả nhưng không có tiền thì một điều nhỏ cũng không làm được.
11. Ba tôi rất trọng nam khinh nữ. Lúc nhỏ ba tôi nói thể nào tôi cũng lùn tịt (vì mẹ tôi chỉ 156, ba tôi 180) nhưng cuối cùng tôi 172cm. Sau lại nói tôi thể nào cũng rớt đại học, con gái học chi cho phí tiền, cuối cùng tôi cũng đổ đại học trọng điểm trong nước. Bây giờ mỗi lần tôi quay về thăm nhà là ba rất quan tâm sốt sắng tôi. Tôi chỉ muốn nói, phải cố gắng thật tốt nếu không ngay cả gia đình cũng không xem bạn ra gì.
12. Nhớ Phạm Băng Băng từng nói: “Không cần gả cho nhà giàu, vì bản thân tôi đã là đại gia rồi!”
13. – Đây là 300 triệu, cô hãy rời xa con đi!
– Đây là 3 tỉ, anh mau rời xa mẹ con tôi ngay!
14. Tôi nỗ lực kiếm tiền không phải chỉ vì yêu tiền, mà là tôi muốn đời này không phải vì tiền mà đến bên 1 người, càng không muốn vì tiền mà rời xa ai. Nếu hỏi tôi vì giữa Tình yêu và Bánh mì tôi sẽ chọn cái nào, tôi sẽ không ngần ngại mà nói rằng: “Anh cho em tình yêu là đươc, còn bánh mì, em có thể tự mua”.
15. Phải trở thành một người xuất sắc thì mới có thể xứng với… Hồ Ca, Vương Khải, Hoắc Kiến Hoa, TFBoys, Ngô Diệc Phàm, Luhan, Lay, GD, Ngô Lỗi, Lý Dịch Phong, Tĩnh Bách Nhiên, Tưởng Kình Phu, Mike D.Angelo, Trần Vỹ Đình, Ji Chang Wook. Đừng chỉ yêu thần tượng qua sự ám ảnh cuồng nhiệt trong tinh thần, hãy biến tình yêu đó thành hành động.
16. Bạn càng giỏi thêm một phần, càng ít đi một câu cầu xin người khác.
17. Quý nhân tốt nhất của mỗi người chính là bản thân!
18. Không muốn ba mẹ tôi trước mặt người thân, bạn bè phải cúi đầu như oshin của họ vậy. Họ là bậc đáng được tôn trọng.
19. Nỗ lực để đến một ngày, tôi có thể đứng cạnh người tôi yêu, cho dù anh giàu có hay nghèo khổ tôi cũng sẽ nắm chặt lấy tay anh không rời.
20. Bởi vì muốn lấy được hoàng tử, bản thân phải là một nàng công chúa đã.
21. Bạn nếu không phải tiên nữ, nam thần làm sao phải yêu bạn chứ? Cố lên!
22. Vì XẤU!
23. Vì tôi không đẹp, giọng không ngọt, ngực không to, eo không thon, hông không nở, tính tình không tốt.
24. Giờ không cố gắng sau này đám cưới cũng sẽ chỉ mặc váy cưới thuê!
25. Thế giới rộng lớn là vậy, nhất định phải để ba mẹ nhìn ngắm một lần.
30/08/2018
| Không phải ngày nào cũng là good day |
- Sáng sớm bạn dắt xe đi làm chợt phát hiện bánh xe hết hơi
- Đến công ty nhận được thông báo về việc báo cáo tuần trước cần được sửa lại (vì lý do từ bộ phận khác)
- Khách hàng lỡ hẹn thanh toán đến lần thứ n cho cùng một lý do
.. Ok ! Chỉ là khởi đầu buổi sáng không suôn sẻ, không có nghĩa cả một ngày sẽ tệ hại.
Có 3 điều mình không quên làm mỗi sáng đó là :
- Uống một ly nước đầy
- Tô chút son môi đỏ
- Và mỉm cười thật tươi để trào ngày mới
Dù là một good day or bad day thì luôn sẵn sàng đón nhận!
Good luck to you
And have a nice day
25/08/2018
Này cô gái, cuộc đời là thế đấy
Em phải quen và học cách kiên cường
Sống như lá và điềm nhiên như gió
Thời gian sẽ làm lành những vết thương
Này cô gái, cuộc đời vô thường lắm
Đừng sầu bi mà phai nhạt xuân thì
Chuyện được - mất có chi đâu mà lạ!
Ở cõi tạm này, gió cuốn mấy khi.
Này cô gái, thời gian vô tình lắm
Một khi trôi là chẳng thể quay về
Nên em nhé, em đừng nên lãng phí
Thương mình nhiều - mới qua dốc u mê
Này cô gái, thanh xuân mình ngắn lắm
Vui lên em, ta chỉ sống một lần!
Đường đi khó, chẳng qua là thử thách
Vượt qua rồi lúc ấy sẽ thành nhân
Này cô gái, em là một thiên thần.
( Này cô gái thanh xuân mình ngắn lắm) - thơ: Lê Trà My
24/08/2018
HIỀN LÀNH VÀ LƯƠNG THIỆN KHÔNG BAO GIỜ LÀ MỘT SỰ THIỆT THÒI
Ngay từ những ngày đầu bước vào cuộc sống mới của một sinh viên xa nhà, em đã nhận ra mọi thứ nằm ngoài không gian gia đình không hề đơn giản.
Nhất là khi em đã bị cướp mất chiếc điện thoại di động, món quà bố mẹ dành tặng em nhân ngày em vào đại học, ngay trong tuần đầu tiên đến trường.
Đó là một buổi chiều muộn, em đi bộ dọc theo tuyến đường từ ký túc xá ra chợ đêm, mua vài món đồ nho nhỏ rồi thư thả trở về. Bỗng có một chú bên đường gọi em, nhờ em cho mượn điện thoại để gọi cho người thân đến đón, vì điện thoại của chú đã hết pin. Em vui vẻ đưa cho chú điện thoại và thật bàng hoàng khi "người thân" của chú đã chờ sẵn từ bao giờ, hắn phóng xe tới và cả hai biến mất trong tiếng khóc vô vọng của em.
Hơn một tuần sau đó, em vẫn chưa thôi sầu muộn, dẫu biết rằng điện thoại mất đi có thể mua lại được, nhưng nó cũng không xoa dịu đi hết những ưu phiền trong em. Nó như một vết thương không liền sẹo hẳn, thỉnh thoảng lại nhói lên khi em thấy một hoàn cảnh đáng thương mong đợi em giúp đỡ.
Và đã hơn một lần, em phớt lờ bỏ đi trong sự căm phẫn điều gian dối. Dù em hiểu khi phải sống trong gian dối, lừa lọc, là một sự khốn cùng và đầy thương tổn trong toà án lương tâm.
Nhưng em không đủ niềm tin vào những con người chưa lương thiện, vì thế em đã thôi cho phép mình mềm lòng trước những hoàn cảnh mà em nghĩ họ đang cố tỏ ra đáng thương.
Em là một cô bé ngoan hiền, tốt bụng, nhưng cuộc sống đã cho em thấy được một bài học lớn, rằng không phải cứ "ở hiền" là sẽ "gặp lành"; như ai đó đã từng ví von cuộc sống này như một bức tranh sinh động, không chỉ có màu hồng mà còn có cả những gam màu khác, những gam màu xám, tối khác nhau, có khi hòa lẫn vào nhau khiến người ta không nhận biết được một cách rõ ràng.
Trong một lần vào trang cá nhân của em, tôi đã rất ngỡ ngàng khi đọc được dòng trạng thái: "Làm người hiền lành chỉ nhận về sự thiệt thòi mà thôi... Không phải tôi vô tâm, nhưng có một số người không đáng để tôi lương thiện...". Rời khỏi trang của em, tôi hiểu rằng, em đã gặp phải nhiều điều không vui nên mới thốt lên những lời đầy xót xa như thế.
Có ai đó từng nói rằng thế giới này không hề hoàn hảo, trong đó không một ai chưa từng bị tổn thương vì một ai khác. Có khi là bởi những người thân, có khi là vì một ai kia xa lạ, và tôi cũng đã đôi lần cảm thấy mất niềm tin chỉ vì sự cả tin.
Trong thời sinh viên, không ít lần tôi cũng băn khoăn và tự hỏi như em vậy: Trong một xã hội mà cái tốt và cái xấu hòa lẫn vào nhau, ta có nên mãi hiền lành và lương thiện?
Rõ ràng cuộc sống này không giống như những câu chuyện cổ tích mà em và tôi từng biết đến, trong đó vai thiện và vai ác được phân định rất rõ ràng, như đồng xu có hai mặt khác nhau; còn thực tế trong cuộc sống thì lại hoàn toàn khác, em có cảm giác như ai cũng đang đeo một chiếc mặt nạ không phải là chính họ. Và tốt-xấu, có khi khó phân định đến mức con người thường nhìn nhận nhầm lẫn, rồi đặt niềm tin ở chỗ chẳng đáng tin.
Nhưng em hãy vững tin rằng, cuộc sống này luôn có một bộ lọc tinh tế, để phân định con người tốt, xấu khác nhau, cho dù có khéo léo đến đâu thì theo thời gian, cũng có ngày họ lộ ra bản chất thật của mình.
Còn về phần tốt - xấu của bản thân mỗi chúng ta, phải chăng là điều mà chính tôi và em luôn có quyền lựa chọn?
Lương thiện hay không lương thiện, điều đó hoàn toàn không phải là do hoàn cảnh đẩy đưa mà chính là sự lựa chọn của mỗi người trong cuộc sống, tựa như một nốt tick vào sự lựa chọn mà chúng ta cho là đúng nhất trong cách sống và thái độ sống của mình.
Chắc em cũng đồng ý với tôi rằng, không một ai có thể sống mãi với việc lừa gạt người khác, bởi cũng như một bản năng sinh tồn, con người sẽ tự rút ra những kinh nghiệm để bảo vệ bản thân, để không còn là những "con nai vàng ngơ ngác".
Một người bạn chia sẻ với tôi rằng, anh đã ngày càng trưởng thành hơn sau những vấp ngã trong đời. Anh không còn là "con nai", nhưng cũng không cho phép mình vô cảm. Chỉ có điều, trước những hoàn cảnh khó khăn anh gặp, anh chọn cho bản thân cách ứng xử tinh tế hơn.
Khi gặp một người cần gọi điện cho người thân, anh bảo họ đọc cho anh số điện thoại và anh trực tiếp nói với người ở đầu dây bên kia địa điểm mà người nhà họ đang đợi; Khi gặp một người xin tiền vì đói, anh sẵn lòng mời họ một bữa ăn; hay khi anh chạnh lòng trước một đứa trẻ lạc đường, anh sẽ chở bé đến đồn công an gần nhất thay vì sẽ chở về nhà theo một địa chỉ sẵn có,...
Tuy những điều này không hẳn giúp anh tránh xa tất cả những điều không hay vốn ngày càng tinh vi hơn, nhưng nó đã giúp anh giữ trọn sự hiền lành và niềm tin yêu cuộc sống mà anh vốn có.
Anh nói với tôi: "Nếu cứ lo ngại và khép cửa trái tim mình, bạn sẽ bỏ qua bao cơ hội để yêu thương và được yêu thương, bởi xã hội có biết bao người, đâu phải ai cũng là người xấu".
Sau này có dịp suy ngẫm lại, tôi thấy câu nói này thật đúng. Giữa những người tốt mà tôi may mắn được kết bạn thì những người chưa tốt chỉ là một vài người, họ có thể lừa gạt tôi một vài lần, nhưng không bao giờ là mãi mãi. Bởi cho dù ai kia có là một người quá đỗi hiền lành, nhưng điều đó không đồng nghĩa với sự ngốc nghếch, ngô nghê.
Trong một xã hội ngày càng phát triển, ở đó con người luôn cần sự giao lưu và hợp tác cùng nhau. Có lẽ em cũng nhận ra rằng không một ai có thể phát triển một mình mà luôn luôn cần có sự hội nhập để cùng phát triển.
Chính vì thế, một trong những kỹ năng được đánh giá cao hiện nay là Làm việc nhóm, là khả năng kết nối với mọi người xung quanh. Kỹ năng này càng hoàn thiện bao nhiêu thì con người lại càng phát triển bấy nhiêu. Sự thành công của một người cũng tỉ lệ thuận với kỹ năng quan trọng này.
Trong bối cảnh mới như thế, lẽ nào em lại chịu thu mình không phát triển? Mà không phát triển cũng đồng nghĩa với việc em đã tự làm tụt hậu chính em.
Dẫu biết rằng không dễ phân định người tốt người không trong đời sống vô vàn sự phức tạp, nhưng tôi tin rằng những người chưa tốt chỉ là thiểu số. Còn rất nhiều người tốt mà em đã và sẽ gặp trên những hành trình của mình, những người sẽ mang đến cho em niềm tin yêu và em sẽ được tin yêu.
Tôi cho rằng, chẳng có lý do gì có thể ngăn cản em có được những tình bạn quý, ngoại trừ chính em! Đừng mãi thu mình trong nghi ngại, đừng nhìn mãi vào một nốt đen trên tờ giấy còn rất nhiều khoảng lớn trắng phau, em sẽ thấy cuộc sống này rộng mở và tràn đầy yêu thương chứ không tối tăm như em nghĩ.
Em cũng hãy tự tin để giữ cho mình sự lương thiện và hiền lành vốn có của em, rồi em sẽ nhận được sự chân thành trong những mối quan hệ mà em xây đắp, bởi như ai đó từng nói rằng: "Bạn ứng xử với người khác ra sao, bạn sẽ nhận về những điều như thế". Hoặc dẫu không được như thế, em cũng có thể vui tươi vì em đã sống không hổ thẹn với chính mình.
Để rồi, tôi biết chắc rằng, một ngày không xa, em cũng như tôi, nhận ra hiền lành và sống lương thiện không bao giờ là một sự thiệt thòi.
---------------
Nhớ cmt suy nghĩ của bạn và chia sẻ giúp page có động lực viết bài hàng ngày nhé!
--------------
https://www.facebook.com/linhchi.hoang.731
Sách Mềm
24/08/2018
Nặng nợ tiền khiên do nghiệp chướng
Dẫu xa ngàn dặm, cách trùng dương
Nếu có duyên nhau ắt gặp lại
Ngại gì xa cách mấy trùng dương!
Cũng là hữu duyên nên nghiệp chướng
Dẫu còn xa cách dạ vẫn thương
Cũng biết tình đời vô thường lắm
Nhưng sợ thì bụng đã chẳng vương!
Chỉ là mạng ảo ra nghiệp chướng
Một bờ vai rộng để nàng nương
Cùng nhau nắm chặt bàn tay lại
Vượt chốn phong ba kiếp đoạn trường.
Ừ thì lắm chuyện thành nghiệp chướng
Bụng làm dạ chịu bởi là Thương
Duyên đời quấn quít bên nhau mãi
Tình ta trải rộng mấy đại dương.
--------------
Tác giả: https://www.facebook.com/ThatSatDuongLong
--------------
Bạn muốn được đọc sách miễn phí, hãy Inbox Page
23/08/2018
ĐÂY CHÍNH LÀ LÝ DO SAU MỖI LẦN KHÓ KHĂN TÔI TRỞ LẠI MẠNH MẼ
Bạn kiếm được bao nhiêu tiền, khi ra ngoài bạn sẽ nhận được bấy nhiêu sự tôn trọng.
1. Bạn kiếm được bao nhiêu tiền, quyết định thái độ của bạn bè đối với họ
Tuần trước tôi về quê thăm bố mẹ. Vừa lúc, con gái bạn của bố sắp kết hôn, mọi người đang uống trà và bàn bạc nên mừng cưới thế nào. Bố tôi tiện miệng nói: "Đến lúc chị ấy cưới, con cũng đến dự đi".
Tôi đang định trả lời, bỗng có chú xen vào cười nói: "Cháu đi sẽ cảm thấy ngại đó". Lời nói chứa đầy ẩn ý, chị ấy giỏi giang, thành đạt, tôi đi sẽ tự cảm thấy xấu hổ.
Người chị đó, đối với gia đình tôi mà nói mãi là "con nhà người ta" - tốt nghiệp thạc sỹ của trường đại học danh tiếng nhất cả nước, chưa tốt nghiệp bao lâu, thu nhập hàng tháng đã ngoài trăm triệu.
Còn tôi, làm việc ở một doanh nghiệp thuộc thành phố loại 3, thu nhập mỗi tháng không cao không thấp, mới tốt nghiệp đại học, tưởng chừng còn không nuôi nổi bản thân. Sự khác biệt như vậy, nếu so sánh chỉ khiến bản thân cảm thấy bị chế nhạo.
Một lát sau, chú lại hỏi: "Lương của cháu giờ có được chục triệu không? Không phải cứ mãi đến một phần mười lương người ta cũng không bằng đấy chứ?"
Tôi mỉm cười: "Nơi cháu làm sao so sánh được với thành phố lớn, thu nhập thấp, mỗi tháng chỉ khoảng 10 triệu nhân 2 thôi ạ".
Bố tôi vốn đang cúi đầu không nói gì, nghe xong câu nói này, dường như, có ngẩng cao hơn một chút. Sau đó chú cũng không hỏi gì thêm.
Tôi kể chuyện này cho bạn thân, cô bất bình nói: "Người ta tốt nghiệp thạc sỹ, cậu là đại học; người ta 29 tuổi, cậu 25; lương người ta là mức lương ở thủ đô, có thể so sánh với mức thu nhập của tỉnh lẻ sao? Vốn dĩ không thể so sánh được? Chú đó có biết nói chuyện không vậy?"
Thực ra không phải không biết nói chuyện, mà vốn dĩ chú xem thường nhà tôi, vì vậy không quan tâm đến việc có so sánh được hay không.
Hơn nữa chú ấy nói những lời này không phải để "dìm" tôi, tôi là thế hệ con cháu, chú ấy nói để "dìm" bố tôi. Thông qua việc tôi không thành công, để chứng minh bố tôi không thành công.
Lúc mới tốt nghiệp, tôi thường bị họ hỏi đến xấu hổ. Thực ra, không phải mọi người không biết tình hình của tôi, họ vẫn thường xuyên nói chuyện con cái với nhau, mà là thích trực tiếp hỏi lại để xem bộ dạng ngại ngùng và nét mặt không mấy vui vẻ của bố mẹ tôi.
May là năm nay, thu nhập của tôi khá hơn, mới giữ lại được chút thể diện. Còn bà chị tài giỏi đó, không cần người khác hỏi, bố mẹ chị ấy đã tự đi khoe khắp nơi, mọi người đều nể phục nhà họ.
Những người bạn thân thiết với nhau hơn nửa đời người, còn ngầm so sánh hạ thấp nhau, nói gì đến thiên hạ. Sau khi trưởng thành, bạn kiếm được bao nhiêu tiền, quyết định mức độ tôn trọng của bạn bè bố mẹ bạn đối với họ.
Cho dù, mọi thứ đều ổn, bạn cũng không so đo hơn kém, thì đó cũng sẽ trở thành điểm yếu để người khác châm chọc bố mẹ bạn bất cứ lúc nào.
2. Số tiền bạn kiếm được quyết định thái độ của họ hàng đối với bố mẹ bạn
Tôi có một người bạn tên Thành Đạt. Hồi còn nhỏ nhà cậu ấy rất nghèo, sở dĩ bố mẹ đặt tên như vậy mong cậu trưởng thành sẽ có sự nghiệp thành đạt.
Bác ruột của cậu, từ sớm đã ra ngoài làm ăn, thành đạt giàu có có tiếng. Căn nhà ông bà ở quê luôn để dành phòng rộng đẹp nhất cho bác, cho dù bác rất ít khi về nhà.
Đạt từ nhỏ đã lười học, nhưng nhờ bác giúp đỡ, nên mới vào được một trường học tốt. Nhưng trường cách xa nhà nên phải ở lại nhà bác. Bác trai không sao, nhưng bác gái thường xuyên soi mói và tìm khuyết điểm của Đạt.
Có một lần, cậu vừa đi học về, bác gái đã lôi cậu đến hỏi có lấy trộm tiền trong nhà không. Cậu vội vàng nói không, bác gái nhìn qua con mình, anh họ liền khẳng định sau khi Đạt đến thì mới bị mất tiền.
Sau cùng, bác còn gọi bố Đạt và anh em họ hàng đến, nói trước tất cả mọi nguời: "Mọi người xem, tôi cho nó ăn không ở không, nó còn trộm tiền. Cậu hai, cậu mau đưa con cậu về nhà, kẻo con tôi bị lây thói hư tật xấu."
Trước sự chí trích của họ hàng, bố Đạt đành kéo con lại cúi đầu khom lưng xin lỗi bác gái, chỉ sợ họ thực sự đuổi con về.
Đạt bị đả kích mạnh, từ đó mới chăm chỉ học hành. Tốt nghiệp đại học đến đã một công ty đầu tư làm việc. Sau đó tận dụng xu thế phát triển của thương mại điện tử, tự mở một công ty thương mại, công ty ngày càng phát triển và ổn định.
Còn gia đình bác, lối kinh doanh cũ không còn phù hợp, việc kinh doanh ngày càng đi xuống.
Còn con nhà bác, cứ thế sống trong sung túc không có định hướng. Sau khi tốt nghiệp mới phát hiện, gia nghiệp kinh doanh không mấy triển vọng, thậm chí còn không thể đảo ngược lại tình thế, còn cậu ta đến tự tìm cho mình một công việc cũng khó.
Có lần, bác gái xách đến mấy bình rượu ngon, cung cung kính kính nói chuyện với bố Đạt, mong cậu có thể sắp xếp cho con họ một công việc nào đó.
Chúng ta kiếm tiền không phải để diễu võ dương oai với họ hàng, mà là vì đòi lại chút công bằng cho bố mẹ chúng ta.
Còn nhỏ, thái độ của người khác đối với bạn, quyết định bởi bố mẹ bạn là ai.
Khi trưởng thành, thái độ của người khác đối với bố mẹ bạn, quyết định bởi bạn là ai.
Vẫn là câu nói cũ, bạn kiếm được bao nhiêu tiền, khi ra ngoài bạn sẽ nhận được bấy nhiêu sự tôn trọng.
3. Số tiền bạn kiếm được, quyết định thái độ của thông gia với gia đình bạn
Linh là bạn nữ xinh nhất thời học cấp 3 của chúng tôi. Lên đại học cô yêu một anh chàng giàu có, bố mẹ cô đều không vui vì sợ con gái chịu khổ. Không môn đăng hậu đối, sẽ bị nhà thông gia xem thường.
Còn cô nghĩ bố mẹ người yêu đều là người có học, sẽ không làm như vậy. Quả thực, bố mẹ người yêu không hề làm khó cô, ngược lại còn mong muốn ngay sau khi tốt nghiệp cả hai sẽ kết hôn. Cô tự cảm thấy mình may mắn, gặp được bố mẹ chồng vừa có điều kiện lại tốt bụng.
Ngày cưới, gia đình thông gia không nhận bất cứ của hồi môn nào mà bố mẹ mua cho Linh, họ nói những thứ nhà cô mua đều không hợp với thiết kế căn phòng cưới.
Nhà Linh thường xuyên gửi đặc sẳn ở quê lên, mẹ chồng trước giờ chưa từng mang ra ăn, thường để dồn lại một đống rồi gửi cho những họ hàng nghèo ở quê. Nhà chồng có nhiều phòng trống, nhưng khi bố mẹ Linh đến thăm con gái họ đều đặt phòng khách sạn cho bố mẹ cô, nói khách sạn chăm sóc chu đáo..
Kết hôn chưa được bao lâu, mẹ chồng giục cô sinh con. Bà nói Linh không phải đi làm kiếm tiền, tranh thủ còn trẻ sinh lấy vài đứa con để lo về già. Cô lúc này mới chợt tỉnh ngộ, hóa ra gia đình chồng xem cô như một vật phẩm sinh lời, luôn giữ một thái độ lịch sự có giáo dục nhất định, chứ mọi sự tôn trọng thể hiện ra đều không phải xuất phát từ mong muốn nội tâm. Còn đối với "vật đính kèm" là bố mẹ cô, họ hoàn toàn không muốn qua lại.
Trog phim thần tượng, chỉ cần nữ chính gặp được một anh chàng giàu có, bố mẹ sẽ vui mừng khôn xiết, cung kính với anh con rể tương lai. Còn bố mẹ của anh nhà giàu, thường có thái độ dè bỉu đối với những người họ cho là thích "trèo cao".
Thực ra, một số người tìm được "hoàng tử của cuộc đời mình" khổ tâm hơn cả những người không tìm được, đó là họ không có được sự tôn trọng, thậm chí cả bố mẹ họ cũng không nhận được sự tôn trọng. Vậy nên nếu kết hôn, hoặc là nhà bạn có tiền, hoặc là bạn có tiền.
Nếu điều kiện gia đình bạn bình thường, vậy bạn phải kiếm được tiền, mới không bị gia đình thông gia xem thường.
4. Chúng ta kiếm tiền là để bố mẹ có cuộc sống tốt đẹp hơn
Ngày tôi tốt nghiệp thạc sỹ, bố mẹ nói, thực ra khi con thi đỗ cao học vào trường X bố mẹ đã cảm thấy rất tự hào và có thể diện khi đi ra ngoài. Hóa ra, đôi khi, người lớn còn quan trọng "hư vinh" hơn con cái.
Đây cho dù có được xem là hư vinh hay không, thì bố mẹ chúng ta cũng có cả mớ các mối quan hệ, họ cũng mong có thể ngẩng cao đầu, cũng hi vọng nhận được sự tôn trọng từ những mối quan hệ đó.
Một cuộc sống tốt, chính là có gì đó để khiến người khác ngưỡng mộ.
Còn trẻ, bố mẹ dựa vào chính mình mà phấn đấu. Khi về già, họ bắt đầu dựa vào con cái, lấy con cái làm niềm hãnh diện với bạn bè. Chỉ cần nghe "Con cái nhà A học giỏi, kiếm nhiều tiền, con nhà B gia đình hạnh phúc, hiếu thuận với bố mẹ..." đã đủ để khiến không ít người phải ngưỡng mộ.
Hồi nhỏ, đôi khi dù có phải moi hết từng đồng từ túi chiếc áo đã sờn màu, thì cũng sẽ cố mua cho chúng ta món đồ mà ta thích từ lâu. Bố mẹ luôn cố gắng hết sức để khiến chúng ta không bị thiệt thòi so với chúng bạn.
Hôm nay, ngược lại là chúng ta, cho dù là vì chút hư vinh của bố mẹ, thì cũng hãy chiến đấu với cuộc sống này - kiếm tiền nhiều thêm một chút, cho bố mẹ hãnh diện nhiều hơn một chút.
Sáng sớm khi bạn mới đến công ty, còn đang lười biếng dạo facebook, thì họ đang ở ngoài chợ kì kèo lựa từng mớ rau để tiết kiệm từng đồng.
Khi bạn tan làm đi mua sắm, có thể họ đang nghe hàng xóm thao thao bất tuyệt kể về việc con gái họ mới tặng mẹ dây chuyền vàng...
Khi bạn tết đến vẫn nhận tiền lì xì của bố mẹ, bố mẹ nhà người ta đang đi du lịch cùng con cái.
Bạn kêu than công việc mệt mỏi lương không đủ tiêu, bố mẹ lại ăn tiêu tiết kiệm để gửi cho bạn.
Khi bạn nghèo khó, bố mẹ không dám bệnh, bị người khác chê cười, họ cũng không có lời để phản bác.
Đừng tự tiếp tục theo đuổi cuộc sống bình bình an an và cho là đáng quý. Thu nhập của bạn, sẽ quyết định thái độ của thiên hạ đối với bố mẹ bạn.
Trên tất cả, điều mà họ để tâm nhất, là khi về già, có thể hoàn toàn yên tâm về bạn. Bạn có cuộc sống đủ đầy hạnh phúc, tự khắc bố mẹ bạn cũng có được sự kính trọng từ mọi người xung quanh
23/08/2018
1. Tự hỏi, tuổi trẻ – điều đáng sợ nhất là gì? Thật ra, sống giữa thành phố phồn hoa, vẫn nghĩ là không tiền chắc chắn là bi kịch. Nhưng có tiền hay không, làm sao thoát được sự tan nát của con tim?!
Ai cũng mang mùi vị của đau khổ. Thiếu thốn đáng sợ nhất vẫn là vì cô đơn, chẳng có ai thấu hiểu tâm tư...
2. “Nhưng tình yêu là thứ không phải cố gắng mà được.”
3. Nói về sự mạnh mẽ, có ai sinh ra trên đời đã là người mạnh mẽ?! Thời gian và trải nghiệm sẽ tôi luyện sự can trường và vững vàng. Hãy cứ khóc, cứ đau, cứ buồn, cứ nông nổi, cứ bồng bột để mai này chín chắn hiểu ra rằng...
Vấp ngã là để lớn lên. Đau đớn là để trưởng thành
4. Cuộc đời đôi khi rất kì lạ. Chúng ta có lẽ mãi mãi chẳng thể thoả mãn với chính mình khi đeo đuổi cái bóng của nhau.
5. Nhưng, cuối cùng thì chúng ta vẫn phải quay trở lại thế giới thị phi ngoài kia để học cách trở nên kiên tâm và vững vàng hơn sau tất cả. Và chấp nhận rằng đó chính là cuộc sống.
6. Người phụ nữ đi theo đám đông sẽ thường không đi xa hơn đám đông. Người phụ nữ đi một mình sẽ tìm thấy mình ở những nơi chưa ai từng đến
7. Một con người, chỉ cần được sống bình an và là chính bản thân mình đã là trọn vẹn sứ mệnh mà các bậc sinh thành của họ đã tạo ra mà không-cần-phải-trở-thành ai-cả.
8. Những vết sẹo tâm hồn vì thế mỗi người đều mang. Nhưng đã chẳng ai đặt mình vào vị trí của nhau để hiểu.
9. Còn sống được bao nhiêu ngày nữa đâu. Bên nhau vui được ngày nào cứ vui.
10. Chúng ta muốn hạnh phúc thì tự bản thân chúng ta phải thay đổi. Và hạnh phúc nằm trong những điều chúng ta làm chứ không chờ ai đem lại, cho dù người đó là ai.
11. Và mỗi cuộc hành trình đều chỉ có thể khắc ghi tháng đó, năm đó, tại một nơi nào đó, đã cùng ai đó nói một điều gì đó, lãng quên một điều gì đó – đều là những kí ức đẹp đẽ, cho dù tháng năm phủ bụi mờ.
12. Nhịn chẳng phải là nhục mà là để giữ hòa khí. Bao dung chẳng khiến người ta chết đi mà chỉ đem lại sự sống đầy yêu thương.
23/08/2018
Ad đang ở hội sách! Ai đi với Ad không? Ad hứa sẽ mua tặng 1 cuốn sách bất kì!
- Hội sách Công viên Thống Nhất đông quá các bác ạ!
Em note thời gian cho các bác sắp xếp dạo công viên nhé. Thời gian diễn ra từ 8h00 - 21h30, 22/08 - 26/08
Cổng chính Công viên Thống Nhất trên đường Trần Nhân Tông
23/08/2018
"Những thay đổi đơn thuần về lượng, đến một mức độ nhất định, sẽ chuyển hóa thành những sự khác nhau về chất”.
Sở dĩ tôi trích dẫn quy luật này vì nó khá liên quan đến 1 câu hỏi mà có người bạn từng hỏi tôi: "Mày đã đọc khoảng bao nhiêu cuốn sách rồi?". Câu hỏi bất ngờ khiến tôi đần người trong giây lát, vì tuy đọc sách khá lâu nhưng tôi chưa từng thống kê số lượng sách mình đã đọc.
Bấm đốt ngón tay, bấm thêm đốt ngón chân, sau một hồi cộng cộng, nhân nhân vất vả, cuối cùng tôi cũng có 1 con số tương đối là hơn 2.000 cuốn.
Còn bạn thì sao? Bạn đã đọc bao nhiêu cuốn sách?
22/08/2018
[Truyện Ngắn] Im lặng không có nghĩa là vô tâm !!!
Chị có đứa em gái, nó đi làm theo ca sáng chiều. Những ngày làm ca chiều thì 11h đêm nó mới về nhà. Hôm trước, vì xe hỏng nó đi làm cùng bạn lúc về bạn nó sẽ chở tới đầu ngã ba, cách nhà khoảng 1km nữa. Chị biết điều ấy, nên cũng đã xác định gần 11h sẽ gọi hỏi nó về tới chưa, rồi chị sẽ chạy xe ra ngã ba đón. Điện thoại xạc pin, chị không để bên cạnh. Ai ngờ hôm đó nó về sớm, khi cầm máy thấy 10 cuộc gọi nhỡ, cách đó chỉ 1 phút. Chị hốt hoảng gọi lại ngay cho nó, nhưng gọi đến cuộc thứ 6 nó mới thèm nghe và nói giọng bực tức "e đi bộ gần tới nhà rồi, khỏi cần đón" . Chị từ tâm trạng áy náy chuyển sang bực bội, rồi cúp máy, leo lên giường đắp chăn vờ ngủ. Thế là 2 chị em im lặng 2 ngày trời mới nói chuyện lại. Nó đâu biết rằng nếu nó bắt máy ngay cuộc đầu tiên, chắc chắn chị sẽ ra đón dù nó có nói gần về tới nhà, nó đâu biết rằng những hôm nó làm ca muộn vậy, chị cũng không dám đi ngủ sớm, luôn để điện thoại mở. Chỉ khi nào nghe tiếng xe nó về tới sân nhà, chị mới tắt điện thoại, yên tâm mà đi ngủ. Liệu nó có biết những lo lắng này của chị hay không?
----
Bà ấy có cô con gái đi lấy chồng xa. Lúc chưa lấy người đàn ông đó, đã rất nhiều lầm bà khuyên cô, ngăn cấm tiến tới. Nhưng cô nhất mực đòi cưới cho bằng được. Để rồi về nhà chồng cô phải hối hận, cuộc sống vất vả đã đành, cô lại với phải người chồng không ra gì, một kẻ vũ phu, cờ bạc. Mỗi lần cô về nhà mẹ đẻ, bà lại đay nghiến cô nhắc đi nhắc lại chuyện cũ, nếu hồi đó cô nghe bà thì đã đâu phải khổ đến thế. Trong thâm tâm cô nghĩ, bà ghét cô lắm chẳng muốn cô về thăm nhà đâu. Nhưng cô đâu biết, cứ khi nào nghe cô chuẩn bị về, bà cũng mua bao nhiêu thứ để phần sẵn cho cô , nào là măng khô, miếng rong, mì gạo, giò lụa... bà nuôi nhiều gà, mỗi lần cô về bà đều nói lâu rồi bà không ăn cháo gà thèm ăn cháo gà để mn thịt ăn, mặc dù bà mới ăn trước đó 2 ngày. Mục đích chính là muốn cô được ăn. Khi cô về lại nhà chồng, bà sẽ bảo cô mang hết mấy món đồ kia đi, vì ở nhà chẳng ai ăn tới, để lâu sẽ hỏng mất. Không biết cô có hiểu nỗi lòng người mẹ ấy không?
-----
Hồi sáng, thằng bạn chạy xe ngang qua nhà gào lớn "Ê mày, tối 7h tao qua đón m cùng đi nha" thằng Th ngồi ngoài sân nghe tiếng nhưng không đáp lại, vì trong nhà bố nó cũng đang ngồi đó. Chả là mấy hôm trước, nó trốn học đi chơi, bố nó phát hiện đánh cho một trận nên thân. Cấm cửa nó mấy hôm nay không cho đi chơi bời gì nữa hết. Nó giận bố nó lắm, chả nói câu nào với bố nó từ hôm đó. Bố nó nghĩ bụng, nếu chiều nay, nó mở lời xin phép, chắc hẳn ông cũng mềm lòng mà cho nó đi. Dù gì đây cũng là sinh nhật cô giáo dạy nó. Nhưng nó cũng gan lì, không chịu nói câu nào. 6h30 tối, thấy nó vẫn trong phòng, ông nói nhỏ với mẹ nó "tôi chạy xe xuống nhà mấy bác chơi, bà vào bảo thằng Th nó đi sinh nhật đi, chứ cũng tội cả tuần nay nó ở nhà rồi, bảo nó đi đi rồi về sớm, cứ coi như tôi không có nhà nên không biết gì cả" . Thằng Th hôm ấy được ra khỏi nhà nên sung sướng lắm. Còn bố nó hôm sau vẫn giả đò làm thinh, vẫn đóng vai một ông bố nghiêm khắc, khó tính thường ngày. Chắc hẳn những điều này th Th sẽ không biết!
----
Bạn biết đấy, luôn có những cách thể hiện tình cảm thầm lặng. Đôi khi những người chúng ta nghĩ họ ghét mình, thờ ơ với mình lại là những người đang quan tâm mình nhiều nhất.
Và có một điều rằng, tình cảm gia đình vốn là thứ thiêng liêng không gì thay thế được.
---------------
Tác giả: https://www.facebook.com/cho.que.965