Danimm viết rằng

Danimm viết rằng

Share

Viết đi, đừng lướt FB w Reels nữa Danimm - Content Writer Full-time

20/02/2024

Thấy nhiều tin mất tích quá, mong rằng mọi người đều được tìm thấy 🙁

CẬP NHẬT THÔNG TIN TÌM NGƯỜI

Hiện gia đình đã tìm được chị Tâm. Trân trọng cảm ơn mọi người đã chia sẻ!

Nội dung vụ việc:
Trang facebook Công an thành phố Hà Nội tiếp nhận tin báo của gia đình chị Vũ Thị Tâm (SN 2003; trú tại: Ngô Đồng, Hồng Dương, Thanh Oai, Hà Nội) về việc chị đi khỏi nhà từ chiều ngày 19/2/2024 đến nay chưa thấy về. Khi đi chị mặc áo màu vàng, quần bò màu xanh đậm, đi xe đạp mini màu đỏ.

Ai biết hoặc nhìn thấy chị Tâm ở đâu xin báo cho gia đình (SĐT 0 376338906) hoặc trang facebook Công an thành phố Hà Nội.

Mọi người cùng chia sẻ thông tin để gia đình sớm tìm được chị.

Trân trọng cảm ơn!

19/02/2024

Cập nhật tình trạng ngày T2 đầu tiên sau kì nghỉ Tết

Photos from Danimm viết rằng's post 06/01/2024

(*^^*)
còn gì ngạc nhiên nữa hong?

Photos from Danimm viết rằng's post 02/01/2024

Cách giới trẻ giao tiếp với nhau thời gian gần đây

21/12/2023

tôi ngoi lên chỉ để thả 1 câu này:
áo giữ nhiệt uniqlo đỉnh quãi đạn bây ơi :( mặc vào không chỉ thấy ấm đâu, mà một lúc sau thấy nóng luôn á :( tốt gì tốt giữ vậy mà chỉ có cỡ 300K huhu
mê! 🫶🫶🫶

17/09/2023

Nam Cao từng viết trong truyện ngắn Lão Hạc của mình như sau:

"Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa."

Thú thực, tôi cũng không ngờ rằng vào một buổi sáng Chủ Nhật, trong khi đi chợ mua đồ ăn, tôi có thể gặp một tình cảnh ấn tượng đến mức não bộ tôi tự động gợi nhớ lại cho tôi một câu văn như thế.

Chắc hẳn đấy là lý do vì sao người ta luôn ca ngợi văn chương của Nam Cao? Như ngày trước đi học chúng ta vẫn luôn viết: "áng văn bất hủ", và "viên ngọc sáng trường tồn mãi với thời gian",... như vậy

Quay lại vấn đề chính, vì sao tôi lại nhớ đến một câu văn cụ thể như thế?

Nếu không phải vì chiếc xe cứu thương cố đi vào trong cái ngõ chợ mà - vốn khá rộng, chỉ chật vì tiểu thương cứ cố tình bày hàng la liệt ra, choáng hết đường đi - và người bán hàng thì mặt nặng mày nhẹ với chiếc xe đó, thì đã chẳng có tôi với nỗi thất vọng lớn như thế, đến mức phải dùng cả một trích dẫn văn học.

Đương nhiên, không phải tất cả mọi người đều khó chịu vì xe cứu thương, cũng có rất nhiều người hô hoán nhau dọn đường.

Điều khiến tôi lấn cấn trong lòng, là phần đông người ở đó, khi dọn hàng, chỉ nghĩ rằng dọn làm sao để đồ của mình không bị xe cứu thương cán hỏng.

Sự chú ý của họ tập trung nhiều hơn vào việc: "Này, đi cẩn thận vào, tránh đồ của tôi ra!" Chứ không phải là nỗi niềm quan tâm xem rằng có ai đó bị làm sao, nguy cấp như thế nào để mà phải gọi cả xe cứu thương, và rằng họ cũng sẽ giúp một tay bằng cách nhường đường cho xe cùng các y sĩ nhanh chóng tiếp cận bệnh nhân, cứu sống mạng người.

Không. Suy nghĩ và lo toan của họ cô đọng trong đúng gian hàng của họ.

Thực ra, họ cũng chẳng sai khi nghĩ đến những đồ đạc và món hàng của mình đầu tiên. Đó là kế sinh nhai của họ mà!

Thế nhưng, những cái tặc lưỡi, cau mày, tiếng cằn nhằn với tài xế xe cứu thương, với những người ngồi trong xe, lại khiến người ta thấy nặng lòng hơn hẳn.

Cứ như thể cái xe cứu thương cùng mục đích cứu người đang trở thành một nỗi phiên phức to lớn nào đó vậy.

Nó phá hỏng nhịp điệu buôn bán của họ, khiến khách khứa của họ đi mất, rồi còn phải "mất công" bày ra xếp vào,...

Gặp một cảnh tượng như thế, ở trong bầu không khí như vậy, nếu là bạn, liệu bạn có giống tôi?

"Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau ích kỷ che lấp mất. Tôi biết vậy, nên tôi chỉ buồn chứ không nỡ giận." (Trích truyện ngắn Lão Hạc, Nam Cao)

Lời cuối, vẫn là khen ngợi ngòi bút của Nam Cao, khi ông có thể mang chất đời sống vào văn một cách đơn giản, trần trụi nhưng không đau điếng lòng người, mà để lại một dấu chấm âm ỉ, luôn khiến người ta nhớ về mỗi khi gặp một vấn đề trong đời sống, dù có là nhiều thập kỷ sau.

Đồng thời, cũng là mong ước rằng một ngày nào đó không xa, khi tất cả nhìn thấy một chiếc xe cứu thương, chúng ta có thể đồng lòng chậm lại, dạt sang hai bên, mở đường thênh thang cho xe di chuyển. Mong rằng, vào thời khắc đó, chúng ta đều cầu nguyện cho cả người gặp nạn và người cứu giúp: Hãy đến kịp, hãy thành công, hãy sống sót!

Vì không ai biết được, liệu chính bản thân hay người thân của mình sau này, cũng sẽ gặp lúc khẩn thiết chờ một chiếc xe cứu thương như thế.

30/06/2023

Điều tâm đắc nhất bạn đã học được khi trưởng thành là gì?
👇🏻 comment nhé! 👇🏻

30/06/2023

Vậy ha 😇👌🏻

30/06/2023

⚠️ Warning nhẹ kỳ suy thoái - Dành cho các bạn thích đi cafe, ăn uống các thứ:
Vật giá leo thang, hàng quán đang giảm cốt nhưng tăng giá bán, range lương nhìn chung vẫn giậm chân tại chỗ, vậy nên nếu tiết kiệm được khoản ăn hàng nào thì nên tiết kiệm nha 😊

29/06/2023

In the end, nothing better than a good sleep
Go sleep my friends 💤

28/06/2023

"Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh."

Đôi khi, chuyện mà một người với gia đình của họ và cách mà gia đình họ đối xử với nhau là bình thường hay lẽ dĩ nhiên, không có nghĩa là gia đình của bạn, giữa bạn với người thân của bạn là hợp tình hợp lý.

Tôi có một người bạn mà ở nhà, bạn có thể thoải mái gọi tên bố mẹ và "joke" về những tật xấu của họ. Bố mẹ của bạn không hề tỏ ra khó chịu với điều này, ngược lại, ho xem đó như một thú vui, và hai bên sẽ (gọi theo ngôn ngữ GenZ) là thay phiên "pressing" lẫn nhau.
Tuy nhiên, ở nhà tôi thì không thể làm chuyện đó. Cứ nghĩ tôi mà hớ hênh một câu không có chữ "ạ" đằng sau, là kiểu gì cũng to chuyện.
Nhưng không có gì để nói cả. Cái này hoàn toàn là do giáo dục cũng như luật lệ của riêng gia đình đặt ra với nhau mà thôi.

Tương tự, có gia đình mà chuyện con cái mang tiền về cho bố mẹ là lẽ hiển nhiên. Nó như một niềm tự hào, cũng là một cách bày tỏ yêu thương. Với một vài gia đình đặc biệt hơn, nó có thể mang hàm ý hơi tiêu cực ở một góc độ nào đấy. Dù sao, đây cũng là tấm lòng con cái, và là cách họ đang sống dưới chữ "Hiếu" trong văn hóa Việt Nam.
Nhưng, như đã nói, cũng có gia đình mà đấng sinh thành không mong muốn con cái làm điều đó. Nói chẳng đâu xa, gia đình bác tôi là kiểu thứ hai, luôn tâm niệm rằng con có gì là của con, để lo cho tương lai của chính con và gia đình nhỏ của mình, còn biếu tiền bố mẹ thì không phải quá sốt sắng. Biếu thì tốt, bố mẹ nhận, không biếu, bố mẹ không trách.
Có vấn đề gì ở đây không? Liệu có phải kiểu gia đình số 2 đang chiều con quá? Nếu người ngoài nhìn vào, hẳn sẽ cau mày và có phần nghĩ ngợi rằng "Làm con mà lớn đùng đi kiếm tiền rồi cũng không lo cho bố mẹ được ít tiền dưỡng lão?"
Một lần nữa, mỗi nhà một cách sống. Họ có quy ước riêng, và họ hài lòng với điều đó.
Trên thực tế, gia đình thứ 2 kia không hề có những đứa con phá làng phá xóm hay mang nợ về nhà. Con cái họ vẫn sống tốt, vui vẻ, và hạnh phúc. Bố mẹ vẫn hài lòng và tận hưởng cuộc sống với nhau và con cháu.

Tóm lại, cuộc sống của từng cá nhân với gia đình của họ là một quá trình và kết quả đã hun đúc qua nhiều năm tháng (thậm chí là thế hệ.) Không cách sống nào - thực sự - là chuẩn mực của cách sống nào. Càng không có cách sống nào để noi theo nếu cách sống ấy không phù hợp với hệ giá trị và tư tưởng vốn có của gia đình. Mỗi cách sống là độc nhất, nếu tốt thì giữ gìn (hoặc làm tốt hơn nếu có thể), và nếu không tốt, thì đảm bảo rằng từng cá nhân cùng ngồi xuống, nói chuyện, làm rõ, và thay đổi vì nhau.

Cùng thay đổi vì nhau, không phải đơn phương thực hiện hay ép buộc đôi bên.

Bởi, một lần nữa, cách sống của gia đình với nhau là quá trình, hiện trạng, và kết quả của người với người và năm tháng tạo nên.

Mong rằng bạn và gia đình xây dựng hay cải tiến được lối sống gia đình, theo một cách tốt đẹp nhất có thể 💞



P/S: Sau cùng, đừng buồn rằng bạn không thể thay đổi điều gì. Bởi... (đọc lại đoạn kết phía trên)

"Một bàn tay đánh không ra tiếng", u know what I mean, right?

28/06/2023

Maybe ai đó cần câu này vào lúc này:
Mọi thứ đều đã làm rồi, chuyện gì xong cũng đã xong, không cần nghĩ mãi về nó làm gì nữa, đón chờ điều sẽ đến thôi ✨️

Want your business to be the top-listed Government Service in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Hanoi
100000