26/12/2022
Chuyện ở thời bao cấp…
Thời gian làm phóng viên thường trú miền núi đối với Nhân là những ngày tháng dài lê thê. Phố huyện miền núi thêm hiu hắt mỗi khi hoàng hôn.
Vào mỗi buổi chiều, sau khi ăn cơm tập thể ở nhà ăn cơ quan huyện, rỗi rãi chả biết làm gì, Nhân cứ loanh quanh, tha thẩn trong sân cơ quan.
Đó là những tháng năm đói kém, nghèo khó của thời bao cấp. Hàng hóa khan hiếm. Cái gì cũng phải phân phối.
Người ta đánh giá nhau giàu nghèo bằng cách nhìn xem người này đi xe đạp loại gì? Mifa hay Eska? Mặc quần áo loại gì? Áo bay Nga hay ka ki, valide.
Hôm ấy, có một ông già mặc áo may ô ba lỗ trắng toát cũng cứ loanh quanh qua lại mấy cái sân đông người trong cơ quan huyện. Gặp Nhân ông túm lại khoe cái áo may ô mới:
- "Áo thường vụ" đây, "áo thường vụ" đây, tôi cũng có "áo may ô thường vụ"...
Nhân không hiểu, hỏi một anh văn phòng, anh ta bảo:
- Lão thoái hóa biến chất ấy mà. Trước lão là cán bộ đầu ngành của huyện, vừa mất chức thường vụ. Lão mới mua được cái áo may ô ba lỗ Dệt kim Đông Xuân, ba ngày rồi, cứ mặc thế kia chạy quanh sân cơ quan huyện.
- Sao lại khoe là áo thường vụ?
Anh cười:
- Bách hóa tổng hợp huyện phân phối áo may ô. Vì số lượng có hạn nên chỉ bán nội bộ, ưu tiên các đồng chí thường vụ huyện ủy. Lão mất chức rồi nên không được phân phối. Không biết lão móc nối mua lại được một cái của ai trong thường vụ bán ra. Thế là lão diện ngay đi khoe suốt ba ngày nay. Lão muốn mọi người nghĩ là lão vẫn là thường vụ vì vẫn được phân phối áo may ô...
- Úi chà, buồn cười nhỉ. Thế làm sao mà lão lại mất chức thường vụ?
- Chuyện dài lắm...
Rằng năm ngoái có đồng chí lãnh đạo cấp trên về huyện chỉ đạo quy hoạch cơ cấu cây trồng, vật nuôi: Trồng cây gì, nuôi con gì? Đồng chí ấy gợi ý cho huyện là phải đổi mới cơ cấu kinh tế nông nghiệp, phải vận động nông dân huyện nhà chuyển sang trồng cây mận tam hoa để tăng thu nhập, cải thiện đời sống, phát triển kinh tế trang trại.
Lãnh đạo cấp trên mới nói xong phần cây gì, chưa kịp nói con gì thì lão đã đứng phắt lên xung phong phát biểu. Lão bảo rằng: Cây mận phải đi đôi với con... chó. Phải vận động bà con nuôi thêm con chó. Lão phân tích: Mận tam hoa trồng đại trà, nếu không bán được, nông dân phải ăn quả mận trừ cơm thì tất sẽ gây ra tình trạng “Tào Tháo đuổi” té de. Phải có con chó cho nó dọn...
Rồi lão nói một thôi một hồi phân tích về lợi ích của việc nuôi chó, về loài chó. Rằng chó là thế này, thế kia, loài chó trung thành, không bao giờ phản chủ, chó biết sống tốt với đồng loại, thịt chó lại rất ngon bổ nhiều chất dinh dưỡng...
Đang chuyện nọ lão lại sọ sang chuyện kia, từ chuyện chó lão nói sang chuyện người. Nói qua nói lại, phê bình đồng chí này, “bắt lỗi” đồng chí kia, lão kết luận: Tóm lại là con chó nó còn tốt hơn cả...
- Úi chà, sao liều thế? May mà không cho đi tù cái loại phản động phát ngôn bừa bãi – Nhân bức xúc chen ngang câu chuyện.
- Đúng rồi, thế nên đồng chí cấp trên nổi giận đùng đùng, cho là lão xỏ xiên chống lại ý lãnh đạo. Đồng chí về tỉnh họp và chỉ đạo phải loại ra khỏi hàng ngũ những kẻ phá bĩnh, những kẻ nhận thức yếu kém chống lại tổ chức…
Đấy, nguyên do là thế.
- Hiện nay, lão vẫn còn đang rất cay cú vì mất chân thường vụ. Nhà lão thì cũng chả phải thiếu thốn gì, nhưng hễ mà các anh trong thường vụ có cái gì là lão phải lần mò kiếm bằng được cái đó, kiếm bằng mọi cách. Cái áo may ô phân phối thường vụ đó thì mặc vài lần rồi cũng làm giẻ lau, nhưng mà lão phải mua bằng được...
Tuần trước, bách hóa huyện nhận lô hàng mới, phân phối chậu nhôm, bàn là, ấm điện Liên Xô cho các đồng chí thường vụ, lão cũng lại xoay sở để có bằng được một bộ.
Hóa ra là mấy bà có chồng trong thường vụ, hễ cứ được phân phối gì là lại đem bán cho lão. Vì muốn có cho “bằng các đồng chí thường vụ” nên lão luôn trả giá đắt hơn gấp rưỡi ngoài chợ trời. Tóm lại là… thường vụ có gì là nhà lão có cái ấy.
Hôm qua, lão cầm cái chậu nhôm Liên Xô chạy quanh sân cơ quan vừa gõ vừa hô to: “Chậu thường vụ đây, chậu thường vụ đây!”. Lão bảo: "Miếng giữa làng hơn sàng xó bếp" mà.
Một hôm, cũng vào khoảng sẩm tối, Nhân thấy lão mặc "áo may ô thường vụ", cầm cái "chậu thường vụ" nhưng không gõ mà lặng lẽ ngồi khóc ở góc sân cơ quan huyện. Nhân hỏi:
- Nhà bác thì còn thiếu gì nữa mà ngồi đây khóc?
Lão túm lấy Nhân nước mắt rân rấn:
- Cậu nhà báo ơi, cậu có biết không? Các đồng chí trong thường vụ vừa được chia mỗi người một xuất đất giãn dân gần trăm mét vuông... hức hức, tôi vừa mới biết tin chiều nay. Hức hức... Càng ngày mấy người đó càng không coi ai ra gì... hức hức...Có phải cái áo may ô, cái chậu nhôm Liên Xô đâu mà tớ chạy được bây giờ cho bằng mấy người đó cơ chứ...
- Thôi bác ạ. Các đồng chí thường vụ vất vả vì việc công nên có tiêu chuẩn cũng là hợp lý hợp tình. Bác đừng cay cú làm gì nữa. Người ta có câu: "Hạnh phúc là cái chăn hẹp, người này kéo thì người kia hở", bác ngồi đây ấm ức khóc làm gì, về nhà vui thú điền viên, bằng lòng với những gì mình có, cứ ganh ghét với thiên hạ thì biết bao giờ cho hết...
- Hức, hức... Cái gì? Cậu bảo Hạnh phúc là cái chăn hả? Nếu hạnh phúc là cái chăn thì có nhiều đứa nó đang đắp mấy cái chăn rồi, cậu có biết không... Cậu viết báo mà quan liêu thế thì dân nhờ được gì ở cậu?
Lão gào lên và bỏ đi.