03/01/2026
Con Cua Biển Ngày Xưa
Trung tuần tháng bảy năm rồi, em có dịp tới thăm nước bạn Singapore. Anh bạn trong đoàn dẫn em đi ăn chiều ở một nhà hàng của ông Gordon Ramsay. Hôm đó trời trong xanh, quán ăn nằm gọn trong một góc phố sang trọng ở khu trung tâm thương mại. Vừa nếm những món ăn lạ, vừa kể những chuyện bên lề cuộc sống, và đó cũng là lúc em nhớ lại những ngày còn thơ của mình trong những món ăn ký ức xa xôi.
Em lớn lên ở một vùng quê ruộng lúa mênh mông. Nhà em nằm trong khu chợ quê, nhà cửa san sát nhau. Chỗ đó cách Sài Gòn chừng hai trăm cây số, đi về hướng đất liền là trung tâm tỉnh Vĩnh Long cũ, còn hướng ra biển thì thuộc Trà Vinh cũ hoặc chỉa ra mũi đất Bến Tre. Bây giờ ba tỉnh đó đều gom lại thuộc vùng Vĩnh Long hết rồi.
Ngày trước, cha em mỗi tháng hay đi Trà Vinh đôi lần. Có một lần, cha mua về cho em một con cua biển. Trong ký ức của em, được ăn cua biển là một chuyện sang trọng bực nhất. Bởi nó xa, nó mắc, một con cua bằng mấy bữa ăn thường ngày, và cũng chẳng phải năm nào cũng được ăn. Hồi đó, ngày hai bữa chính là trưa với chiều, có đâu mà ăn phụ, ăn vặt nhiều như bây giờ. Hồi em học cấp hai, có nhà ông Năm ở Sài Gòn về quê bán nghêu, bán ốc, một tô lớn bằng bàn tay người lớn cũng phải mười mấy hai chục ngàn. Phải là ngày lễ lạc gì đặc biệt lắm, má mới cho tiền đi ăn. Đồ biển hồi đó đâu có nằm trong bữa ăn thường ngày. Ngay cả khi thèm lắm, cũng chỉ dám rón rén xin cha xin má… Vậy mà được cha mua cho một con cua biển, làm sao quên được. Tới bây giờ, có thèm em cũng chẳng tự đi mua, bởi trong lòng em, nó vẫn còn là thứ xa xỉ.
Em nhớ con cua biển, không chỉ vì nó mắc, nó sang. Nó còn là một kỷ niệm khó quên, bởi em đã suýt nữa làm mất nó. Như em kể, nhà em ở trong khu nhà tạm giữa xóm chợ. Nhà nọ sát nhà kia, ngăn bằng một lớp ván mỏng ở dưới trệt, còn trên gác, chỉ cần vén tấm bạt nhựa lên là nhảy qua nhà bên được. Bếp núc thì đặt ngay trong nhà tắm, nhà cầu. Vậy mà cha má em quen nấu cơm củi, ăn cơm điện không quen. Cái “hệ sinh thái” nhà tắm, cầu bệt, bếp củi đặt cao lên, bên cạnh một lu nước vừa phải, một góc nhỏ để đống củi khô cha chẻ từ trong vườn mang về… Và con cua cha mua về, cũng bị nhốt gọn trong cái xô nước, để ngay một góc nhà tắm.
Sáng hôm đó, em háo hức, trưa đi học về sẽ được ăn cua biển. Vậy mà về tới nhà, thấy cái xô trống trơn, con cua biến đi đâu mất tiêu…
Em lục lọi khắp nơi coi nó bò đi đâu. Hơn một tiếng đồng hồ hì hục, em mới phát hiện nó nằm gọn dưới cống nước, chỗ thông giữa nhà em và nhà bên. Ở cái chỗ thúi nhất trong nhà, con cua đã bò xuống đó… Thiệt tình, lúc đó em vừa mừng vì tìm thấy, vừa lo lắng sợ lỡ tay nó rớt tọt xuống đường ống ngầm thì coi như mất hút. Cha mẹ lúc đó làm gì em cũng không nhớ, em chỉ lo cứu con cua. Vì nhỏ người nhất nhà, em chui xuống miệng cống, đưa tay nhấc nó lên. Loay hoay hơn mười lăm phút, em mới lấy được nó lên. Rửa đi rửa lại bảy bảy bốn mươi chín lần nước, em mới dám nhờ cha đem luộc, chấm muối tiêu mà ăn.
Giữa nhà hàng sang trọng này, em lại nhớ về con cua biển hồi nhỏ. Và có lẽ, đó là con cua ngon nhất em từng ăn trong đời…
3 - 1 - 2 0 2 6
Trúc Lan Thiện Trí 🌱