31/07/2019
[GIỐNG CÁI LUÔN RỬA BÁT]
Nếu mùa xuân sang có hoa anh đào thì mỗi lần về quê, bọn con gái lại phải rửa bát. Không kể già, trẻ, lớn, bé, từ các cháu, cô, dì, bác, bà nội, bà ngoại, mẹ bạn hay bạn, cứ tên là gái thì auto làm tất tần tật những “công việc không tên” trong khi những người đàn ông cao to lực lưỡng, khỏe mạnh, trụ cột của gia đình ngồi trên nhà uống nước chè, xem TV, bàn chuyện chính trị.
Tại sao?
Cứ tạm cho rằng nhận định sau là đúng: “Đàn ông nấu nướng vụng về.”
Cứ tạm cho rằng câu nói sau cũng không sai: “Phụ nữ bẩm sinh đã khéo léo, tỉ mỉ hơn đàn ông.”
Vì vậy, việc phụ nữ nấu nướng, nhặt rau, nhặt cỏ, xào nấu 7749 món ở dưới bếp mỗi dịp nhà có việc cứ cho là hợp tình hợp lý đi. Việc ai người đấy làm, tùy theo năng lực và nhu cầu của mình.
Thế nhưng, xin cho hỏi các anh trai nhà tôi, cái việc rửa bát nó đòi hỏi kỹ năng gì ạ?
Nêm nếm định lượng nước rửa bát với nước thường để sao cho hỗn hợp bão hòa diệt sách 99.9% vi khuẩn?
Hay là tỉ mỉ, khéo léo rửa làm sao không vỡ hết cả mâm?
Thật không thể chấp nhận được cái nghịch lý một đám sinh vật tự nhận mình là “phái mạnh” nhưng cứ thế mặc nhiên để “phái yếu” vật lộn bê những chồng bát đĩa siêu to khổng lồ đến gẫy cả lưng. Nghe có vẻ ít đấy nhưng thử tưởng tượng mỗi lần nhà có việc bày biện mấy chục mâm xem nó nhẹ cỡ nào?
Bê cái mâm bát cho nhau xuống nhà dưới để có gì khó khăn?
Dọn cái bàn sau khi mọi người dùng bữa có gì cực nhọc?
Cũng đều là con người với nhau, ai cũng được ăn, được uống đầy đủ, vậy tại sao đến lúc dọn dẹp bãi chiến trường do chính mình gây ra thì lại thoái thác trách nhiệm như vậy? Trong khi thay vì một đám ngồi chơi trên lầu, một đám thì mải kỳ cọ nồi niêu xoong chảo dưới tầng nóng muốn chết, tại sao không là tất cả mỗi người một chân một tay cùng dọn rồi cùng nghỉ?
Chưa nói đến chuyện những ngày lễ Tết mới đích thị là thảm họa cho chị em phụ nữ nói chung. Trong khi mâm bên này đã ăn xong từ lâu đời, thì mâm bên kia có khi thời gian dọn được ba mâm bát, lau hết bốn tầng nhà, giặt được năm thau đồ, các vị cha ông chú bác vẫn đang ngồi nhậu. Nhậu cho đến khi say tí bỉ, nằm lăn quay trên phản xong một đám phụ nữ bất hạnh lại lặng lẽ dọn đồ lúc mười một, mười hai giờ đêm.
Nhớ hôm nọ còn đọc được tít báo cười không nhặt được mồm: “Cô gái về ra mắt gia đình người yêu khóc thét khi phải rửa hàng chục mâm bát.” Chưa kể, một số gia đình còn có truyền thống tuyển con dâu phải qua được cửa ải rửa bát lau nhà (!?) Ủa lạ vậy, bộ một đứa con gái chỉ cần biết rửa những chồng bát đĩa cao thật cao là hoàn thành tiêu chuẩn con dâu trong khi con trai các bác thì không cần phải biết ạ? Các bác nghĩ sao về một chiếc máy rửa bát hiệu Panasonic? Gía cả phải chăng, có khi cũng chỉ ngang với của hồi môn để rước cục vàng con nhà người ta về làm osin cho đàn ông thôi. Mà con người thì đời nào so được với máy, thôi từ này hay mình nhất trí cưới máy rửa bát cho tiện.
Rồi thậm chí còn có chuyện rất lạ đời thế này: Những đứa con trai biết phụ các mẹ, các bà rửa bát, sắp bàn bị những người còn lại nào là chê cười, dè bỉu này nọ: “Thằng kia, mày xuống đây làm cái gì? Lúi ha lúi hui ở đấy mặc váy cùng bọn nó hả?” Rõ ràng, từ một hành động rất nhỏ nhưng phản ánh một tư tưởng cực kỳ độc hại đã bám rễ và được truyền dạy từ đời này sang đời khác qua bao thế hệ đàn ông Việt Nam.
RỬA BÁT KHÔNG BIẾN BẠN THÀNH ĐÀN BÀ, NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÍCH THỰC LÀ NGƯỜI BIẾT RỬA BÁT.
- Wise Thoughts Vietnam -

18/10/2018
01/10/2017
18/09/2017
25/07/2017
11/04/2017
21/02/2017
21/09/2016
18/09/2016