BIẾT ĐỦ LÀ HẠNH PHÚC
Nhà tâm lý học nổi tiếng Carl Rogers, một trong những người đặt nền móng cho tâm lý học nhân văn, từng nói: “Điều sâu sắc nhất con người có thể dành cho nhau là sự chấp nhận và thấu hiểu.”
Nhìn lại chặng đường hôn nhân của mình, tôi nhận ra rằng chúng tôi đã đi qua những năm tháng bên nhau bằng chính sự giản dị: thấu hiểu, sẻ chia và đắp đổi.
Trong nửa đầu của cuộc hôn nhân, nhưng như một sự sắp đặt của tạo hóa, tôi lùi lại phía sau, không quan trọng lắm sự nghiệp mà dành nhiều tâm sức để chăm lo, vun vén, thậm chí buôn bán thêm ngoài giờ để ổn định kinh tế cho gia đình. Từ những công việc nội trợ thường nhật đến việc nuôi dạy con cái, tôi xem đó là trách nhiệm và cũng là niềm hạnh phúc của mình.
Đổi lại, chồng tôi được toàn tâm toàn ý phấn đấu cho sự nghiệp. Anh kiên trì theo đuổi mục tiêu, nỗ lực không ngừng để xây dựng nền tảng sự nghiệp. Dẫu không nói thành lời, nhưng chúng tôi ngầm hiểu: mỗi người đang đảm nhận một vai trò riêng, cùng hướng đến một mục tiêu chung.
Qua gần 20 năm tuổi đời hôn nhân, khi những mục tiêu đã dần đạt được, đời sống kinh tế cũng tạm ổn định hơn, chúng tôi không còn phải lo lắng cơm áo gạo tiền nữa, và con cái đã biết tự chăm sóc bản thân. Khi đó, Anh bắt đầu “tem tém” lại và dành sự ưu tiên cho gia đình, cho vợ con. Anh tạo điều kiện để tôi tiếp tục học tập nâng cao, phát triển bản thân và theo đuổi con đường sự nghiệp mà trước đây tôi từng tạm gác lại. Ở giai đoạn này, chúng tôi dường như có sự đổi vai. Nếu 18 năm đầu, tôi là hậu phương, còn 18 năm sau, anh lại chính là điểm tựa vững chắc để tôi vươn tới ước mơ của mình. Sự hoán đổi ấy không phải là sự đánh đổi, mà là sự chia sẻ, nâng đỡ lẫn nhau đúng lúc, đúng thời điểm.
Đến hôm nay, khi nhìn lại hành trình đã qua, so với xã hội rộng lớn, chúng tôi không dám tự nhận mình là thành công. Nhưng, trong phạm vi gia đình và họ hàng hai bên, chúng tôi có thể tự hào rằng mình đã xây dựng được một cuộc sống ổn định, ấm êm và trọn vẹn theo cách của riêng mình.
Từ trải nghiệm ấy, tôi nhận ra một điều giản dị rằng:
- Nền tảng bền vững của hôn nhân không nằm ở sự hơn thua, mà ở khả năng hai con người biết đồng hành, thấu hiểu, lắng nghe và chấp nhận nhau một cách bình đẳng.
- Và hạnh phúc không nằm ở việc có được bao nhiêu tiền, vàng, đất, nhà, mà ở chỗ mỗi người biết thế nào là đủ. Biết đủ để trân trọng hiện tại, biết đủ để không bị cuốn vào những so sánh hơn thua, và biết đủ để gìn giữ một mái ấm bình yên.
Tình Yêu & cuộc sống
Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Tình Yêu & cuộc sống, Library, Hanoi.
XIN LY HÔN VÌ SỰ IM LẶNG KÉO DÀI
Chiều muộn, khi văn phòng đã thưa người, điện thoại của tôi bất ngờ đổ chuông. Đầu dây bên kia là một giọng nam trung niên, trầm và có chút mệt mỏi :
“Luật sư ạ… tôi muốn ly hôn.”
Tôi khẽ dừng tay, nhẹ nhàng hỏi lại:
“Anh có thể chia sẻ thêm lý do không?”
Ông im lặng vài giây, rồi chậm rãi nói:
“Tôi và vợ đã sống với nhau hơn 40 năm. Ngần ấy thời gian… tưởng là đủ để hiểu nhau, nhưng càng về sau tôi lại càng thấy… xa cách.”
Ông kể, trước đây, vợ chồng tôi thường ríu ran mỗi ngày. Xa một ngày đã nhớ nhau quay cuồng và nhanh chóng xong việc để trở về nhà. Tuy nhiên, không biết tự khi nào, cuộc sống của hai vợ chồng dần trở nên lặng lẽ. Những câu chuyện hằng ngày dân thưa.
“Chúng tôi không cãi nhau, không ghét bỏ, không ai có người thứ ba, có chăng chỉ có “hai rưỡi” là cùng.
Những chuyến công tác dài ngày cũng không làm tôi nhớ nhà như trước. Tôi chỉ nhắn ngắn gọn “Anh đi 10 ngày.” Không kể thêm, không chia sẻ.
Tôi biết vợ tôi muốn nghe tôi kể, nhưng cô ấy không chủ động hỏi mà chờ đợi tôi tự nói, tự chia sẻ. Nhưng tôi… lại không muốn.
Một khoảng lặng kéo dài.
Rồi ông nhắc đến điều tế nhị nhất – đời sống vợ chồng.
“Hai tháng… có khi mới một lần. Mỗi lần gần gũi, cô ấy đều kêu đau và tìm cách né tránh. Tôi cũng không muốn ép… rồi dần dần, tôi không còn ham muốn nữa.”
Ông thở dài:
“Tôi thấy cuộc sống này… không còn thú vị”
Tôi hỏi thật, “Anh còn tình cảm với chị không?”
Ông không trả lời ngay. Rất lâu sau, ông nói:
“Tôi không ghét cô ấy. Nhưng cũng không còn thấy cần cô ấy trong cuộc sống của mình.”
Câu trả lời ấy… lại chính là điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất.
Tôi nói với ông, không phải ngay về thủ tục ly hôn, mà là một câu hỏi khác:
“Anh đã từng thử ngồi xuống, nói thật với chị về những suy nghĩ và mong muốn của mình về chị chưa?”
Ông khựng lại. “Chưa.” “Tại sao?” “Vì… tôi nghĩ cô ấy sẽ hiểu.”
Tôi nhẹ nhàng đáp:
“Có thể 40 năm qua, hai người đã quen với việc hiểu mà không cần nói. Nhưng đôi khi, chính sự im lặng lại khiến người ta xa nhau. Hơn nữa, anh chị đã sống với nhau hơn 40 năm, chắc tuổi tác đã U70. Vậy đã bao giờ anh nghĩ cho chị, ở tuổi đó, ham muốn tình dục là điều vô cùng hiếm.
Đầu dây bên kia… lặng im.
Cuộc gọi hôm đó không kết thúc bằng một quyết định ly hôn. Ông xin thêm thời gian để suy nghĩ.
Trước khi tắt máy, ông nói nhỏ:
“Có lẽ… tôi nên thử nói chuyện với vợ một lần.”
Tôi không biết kết quả sau đó thế nào.
Nhưng tôi biết, có những cuộc hôn nhân không tan vỡ vì mâu thuẫn, mà vì… sự im lặng kéo dài quá lâu.
Hy vọng rằng, họ có thể ngồi với nhau và không cần Luật sư nữa!
NHỚ MẸ, VỊ TƯỚNG TÀI BA CỦA CON
Thương nhớ CHA MẸ hàng đêm. Thẳm sâu, da diết, triền miên tháng ngày.
Mẹ đã rời xa cõi tạm gần 5 năm. Nhưng hình bóng Mẹ vẫn hiển hiện mỗi ngày trong trái tim thương nhớ của con.
Hôm nay, con đang bay cao trên những tầng mây vượt biển về quê mình, nỗi buồn thương nhớ mẹ lại càng khắc khoải trào dâng (Bởi Mẹ chưa một lần đc đi máy bay). Nhớ đôi mắt vừa sâu lắng, vừa dịu hiền của Mẹ. Nhớ gương mặt phúc hậu, xinh tươi roi rói của Mẹ. Nhớ đôi chân thoăn thoắt chợ búa, cấy gặt, gánh gồng đảm đang của Mẹ. Nhớ đôi tay nhỏ nhắn và chai sần qua bách nghệ của Mẹ. Đôi tay ấy đã trải qua biết bao công việc để kiếm tiền nuôi bà nội và 5 chị em con, bởi cả cuộc đời bố con đã dành cho hai cuộc kháng chiến cứu nước rồi.
14 tuổi Mẹ đã khăn gói quả mướp về nhà chồng. Hàng Xáo là nghề đầu đời của Mẹ. Ấy là đong lúa sát gạo đầu chợ, bán buôn nắm cám cuối ngày. Lãi thu đc là mấy đấu gạo đủ cho cả nhà ăn và còn dư cất giữ cho buổi nông nhàn. Rồi Mẹ thay bà ngoại phụ trách chị em gánh mật, gánh đường thuê từ quê ra phố Vĩnh Yên
Ấy là nghề buôn đường bán mật. Lãi là những cục đường phèn lóng lánh như ánh sao đêm. Rồi buôn phân tằm, buôn nước mắm. Nghề sản xuất và kinh doanh nước mắm có lẽ là nghề gắn bó vs Mẹ lâu nhất ở thời thanh niên sôi nổi. Cũng bởi vậy mà nghệ danh bà MÙI MẮM ra đời. Và cũng bởi vậy mà 27 tuổi Mẹ đã xây dựng đc căn nhà khang trang, hoành tráng nhất xã. Cũng bởi có lãi từ nghề mắm mà Mẹ đã sắm đc chiếc xe đạp sớm nhất làng. Mẹ kể, hồi ấy, những năm cuối thập kỷ 50 của tk trước, mỗi khi cán bộ xã đi họp huyện là phải xuống đặt gạch trước vài ba ngày để mượn xe.
Tiếp đến là nghề nuôi lợn. Chuồng lợn nhà mình những năm 60-70 thường xuyên có lợn tạ trong chuồng vs hàng chục con. Hễ ai đến là mẹ lại mời ngắm đàn lợn và thuyết minh về quy trình nuôi lợn. Ai nghe cũng mê cái cách chăn nuôi của bà. Còn bé tý, nhưng con như cái đuôi của Mẹ, hóng chuyện người lớn để mà suy ngẫm sự đời. Chiến lược của Mẹ là mua lợn suôi suổi, cám gạo trộn vs ngô cho lợn ăn, vỗ béo rồi vừa bán buôn, vừa thuê thợ mổ bán lẻ ngoài chợ Rưng. Con nhớ, có thời kỳ mổ lợn còn phải xin giấy SÁT SINH của HTX.
Cùng với nuôi lợn là ủ phân xanh cùng phân chuồng để trồng lúa, khoai, dư thì bán. Nói đến khoai thì phải kể đến quy trình thần tốc trồng khoai tây. Buổi sáng gặt lúa thì buổi chiều từng luống khoai tây đã lên hình thẳng tắp. Mẹ ham làm việc, ham kiếm tiền, không cho phép bản thân đc nghỉ ngơi, càng ko cho đất nghỉ, ko ngừng tay ta. Hàng tấn khoai tây đc Mẹ ươm giống bán cho cả làng. Bán khoai giống chắc chắn đắt hơn khoai thịt nhiều. Trong nhà, tầng tầng, lớp lớp phên nứa, phên tre sếp chạm nóc nhà để dảu khoai, phải che chắn nắng cho khoai mát mới kích khoai mọc đc mầm.
Hết khoai lại đến trồng dâu nuôi tằm. Ôi Mẹ con, làm gì cũng say sưa mê đắm, nghiên cứu khoa học để áp dụng đúng quy trình ( về điểm này, con đã kế tục xuất sắc jen di truyền của Mẹ). Dâu mà để bị muội thì toi rồi, tằm ăn vào sẽ bị bệnh, chết hết. Vì thế phải tuyệt đối cho tằm aen lá dâu sạch tằm mới khoẻ, kén mới đẹp. Thương lái đến tận nhà lấy buôn nào tằm, nào kén, nào nhộng. Nhộn nhịp, đông vui và kiếm đc kha khá tiền.
Thấy Mẹ ham kinh doanh, lãnh đạo xã ko thoải mái lắm, yêu cầu Mẹ phải làm đủ 26 công mỗi tháng, nếu không sẽ kiểm điểm, phạt thóc. Mẹ nhận luôn công việc ra cầu ( Cầu Mới) nấu nước lá nhân trần, chè nội cho bà con HTX uống để đc tính đủ 26 công. Thời gian ngoài giờ hành chính, Mẹ lại hành nghề buôn bán kiếm tiền. Ngày ấy, Mẹ đích thị là “con buôn” chứ danh nhưng vẫn lap động đủ công cho HTX.
Một trong những nghề CAO SANG nhất của Mẹ là buôn bán vàng, bạc. Tất nhiên là buôn lậu. Cứ đôi hoa nào Mẹ đeo trên tai là lập tức có người hỏi mua liền. Mẹ hợp vs vàng, đeo vào là lóng lánh tôn vinh vàng, tôn nép đẹp người đeo, ai cũng chắc chắn vàng 10 tuổi mà ko còn nghi ngờ gì nữa. Vì thế, người mua cứ phải là lấy đôi bà đang đeo. Ok. Mẹ chiều khách luôn.
Nghề này đan xen và nối đuôi nghề khác. Thôi thì thượng vàng, hạ cám. Vừa bán vàng đấy, mẹ lại buôn tem phiếu lậu. Tem Phiếu một thời trở thành nguồn thu nhập đáng kể của gđ tôi. Ai cần bán thì mua, ai cần mua thì bán. Nói chung, mua của người chán, bán cho người thèm, lấy công làm lãi. Nhưng có lẽ, nghề kẹo lạc là bọn trẻ con trong xóm say sưa, thích thú nhất. Đầu Mẩu kẹo lạc đc Mẹ cho ăn thoải mái. Lạc bùi với đường trắng, còn gì tinh khiết hơn. Nghề này mất sức lắm. Mẹ còng lưng kéo kẹo từ nâu đỏ dần chuyển sang trắng như dải lụa. Mà toàn đánh trộm về đêm tang tảng sáng mới khổ. Những lúc như thế, tôi thương mẹ vô cùng, lao vào nấu giúp Mẹ thì ôi thôi, sơ xẩy một tý lại cháy khét mất mấy cân đường. Càng khóc thương Mẹ hơn.
Năm 1987, tiểu thương đc cởi trói. Mẹ tung tăng như thanh niên sôi nổi, thành lập ngay doanh nghiệp 8/3, toàn phụ nữ của xã làm nghề phụ cho mẹ - dệt thảm bẹ ngô xuất đi châu Âu. Buôn bán trong bóng tối quá lâu, giờ đc thanh thiên bạch nhật, Mẹ càng nhiệt huyết. Mẹ như một vị tướng tài ba chèo lái, điều binh khiển tướng nơi trận mạc, hết tỉnh lại về huyện, hết xã lại đi cảng Hải Phòng. Sản phẩm từ bẹ ngô của Mẹ tung hoành khắp trời tây, thâu ngoại tệ về cho công nhân tại làng và cho chính gđ Mẹ. Mẹ bảo thời nay sướng thật. Giao thông xe cộ thông suốt, liên lạc điện thoại điều phối hỗ trợ bớt cực khổ bao nhiêu. Ngoại tệ thu tơi tới như thế, bỗng dưng Tảng đá LIÊN XÔ sụp đổ. Mẹ trắng tay, xót xa nhìn xe lớn xe nhỏ thảm bẹ ngô chất đống mốc meo, cho ko ai nhận. Mẹ gục ngã...
Nhưng rồi, bản lĩnh của vị tướng không cho bà nghỉ ngơi. Thua keo này, bày keo khác.
Bỗng một hôm, phố xá VT thấy một bà cụ tóc bạc phơ U70 dẻo trên vai gánh cháo thịt nạc tươi rói mời gọi khách hàng. Cảm tình với cụ già đẹp lão như tiên, hấp dẫn bởi hương vị thơm lừng của nồi cháo thịt bằm, vì vậy mà loáng cái cụ đã vét đến bát cuối cùng cho khách, miệng an ủi: con ăn tạm chỗ này nhé, mai bà phần bát đầy. Ấy là buổi sáng. Không lẽ chơi buổi chiều? Mẹ lại hì hụi nấu rượu cẳm thơm nồng mời gọi già, trẻ, gái, trai ăn. Vậy là phố xá dần quen vị cháo thịt, hương rượu cẳm đầy ma mỵ của Mẹ mỗi ngày.
Tích luỹ đc món vốn kha khá, Mẹ lại QĐ ngồi chợ Rưng buôn vải, bán quần áo phục vụ người già. Thế là từ ấy, chợ Rưng mỗi ngày lại râm ran tiếng cười đùa rôm rả, đôn hậu và đầy hài hước của Mẹ. Cái tài của Mẹ là luôn giữ chữ tín. Sự trung thực luôn mang lại cho Mẹ nguồn khách dồi dào dù ở bất cứ nghề kinh doanh hàng hóa nào. Thương hiệu của Mẹ được xây lên bằng thời gian, niềm tin và sự nhân hậu của người phụ nữ can trường, tinh anh, sắc sảo, đảm đang. Cuộc đời Mẹ là những tháng ngày làm việc ko mệt mỏi, dù thượng vàng hay hạ cám. Cụ sẵn sàng tặng cho người nghèo khó nhưng tranh đấu đến cùng cho sự công bằng với quan hách dịch. Chả thế mà Mẹ đc bà con bầu vào Ban hoà giải, rồi ban thanh tra Nhân dân.
Và Mẹ ơi! Nay Mẹ đã rời cõi tạm, để lại niềm thương nhớ vô bờ cho cháu con. Bao nhiêu bạn bè, khách hàng của Mẹ vẫn nhớ và hỏi thăm Mẹ. Nơi ấy, Mẹ vui cười và du hành vs Cha, Mẹ nhé! Chúng con đã khôn lớn và phát huy bao jen quý của Mẹ, nhưng cố lắm vẫn không theo đc chất tài ba trong con người đáng quý của Mẹ! Con cảm ơn và nhớ thương Mẹ lắm, Mẹ ơi!
Tháng 6 ngày cưỡi biển!
THẤT BẠI LÀ TÀI SẢN VÔ GIÁ CỦA TÔI
( phần 1)
Hơn 60 năm cuộc đời, hỷ nộ ái ố đã từng trải, thành công, thất bại cũng đã nếm. Và giờ đây, đc tự do nghỉ ngơi, tự do làm việc theo ý thích của mình, con bé mới có thời gian suy ngẫm và tổng kết về giá trị vật chất to lớn của những thất bại trong đời mình.
1. TRƯỢT ĐẠI HỌC
Thời nay, trượt ĐH là điều hiếm gặp. Nhưng thời chúng tôi, những năm thập kỷ 70 của thế kỷ trước, một lớp 50 học sinh, cao lắm cũng chỉ đỗ ĐH được 1-3 bạn là cùng. Tôi đc cho là niềm hy vọng lớn nhất của của cô CN, vậy mà kết quả thật cay đắng - thiếu 1/2 điểm.
Thất bại đầu đời khiến con bé vốn kiêu hãnh, tự hào và tự tin, nay bỏ ăn, bỏ ngủ cả tuần. Nhưng may thay, nó đã sớm hiểu ra một sự thật rằng, tự tin thái quá với kiến thức vô hạn trong thế giới này là điều ngu ngốc nhất.
Vốn là đứa cứng rắn, có ý chí quyết tâm, thua keo này bày keo khác, nên nó lên KH ôn thi để vượt vũ môn lần nữa. Và lần này, nó đã chiến thắng rực rỡ! Nó tự hào bước chân vào giảng đường ĐH pháp lý. Từ đây, nó có một bệ phóng vững chắc để có đc nhiều thành công trên con đường hành nghề LUẬT.
2. 10 NĂM PHẤN ĐẤU LIÊN TỤC VẪN VỀ MO
Tuổi thanh xuân với muôn khát khao cháy bỏng và ước mơ hái những vì sao. Ấy cũng là thời thanh niên sôi nổi phấn đấu theo lý tưởng người CS. Tuy nhiên, 10 năm vs bao nhiệt huyết ấy, sau 10 lần thẩm tra lý lịch, kq là cả 10 lần dòng máu nóng bị ngập trong bể đá dưới ko độ.
Bố đảng viên lăn lộn, đổ xương máu trên mọi chiến trường Pháp, Mỹ. Gia đình cơ bản 3 đời bần nông. Mỗi cái tội Mẹ đảm đang buôn bán nên LĐ địa phương băn khoăn, ko để con của kẻ tiểu thương xung vào đội ngũ CS.
Nhưng ở đời, hễ cái gì càng bị ép, càng bị nén thì sức bật của nó càng mạnh mẽ đến phi thường. Điều đó đúng với con bé. Càng thất bại, càng quyết tâm. Đến lần thứ 11 thì “đá núi cũng phải cúi đầu”. Và từ ấy trong tôi bừng nắng hạ. Mặt trời chân lý chói qua tim.
Có thể nói, thất bại của 10 năm ấy đã rèn luyện cho con bé một đức tính cực kỳ quý báu: không bao giờ đc bỏ cuộc. Kiên trì và nhẫn nại. Quyết chí ắt thành công. Đó là hành trang quan trọng quyết định sự phát triển sau này của nó!
3. BỊ NGHỀ TỪ CHỐI - 14 NĂM DẬM CHÂN TẠI CHỖ
Nhũng ngày đầu vào nghề, thân gái mà lại đòi theo nghề QUÂN PHÁP. Ai cho em tình yêu? Tổ chức động viên hãy rời bỏ. Người lãnh đạo nói xa nói gần: tốt nhất là cô ra quân, nếu vẫn muốn ở lại thì làm đánh máy, văn thư chứ không được làm chuyên môn luật. Con bé ko chịu! 14 năm vẫn cứ kẽo kẹt, cũng chẳng đc tổ chức quan tâm. Cùng vào ngành nhưng các đấng nam nhi khác lần lượt đc bổ nhiệm thẩm phán. Chỉ mỗi con bé độc nhất vô nhị nữ giới giữa cánh mày râu đầy triển vọng. Nó cứ lăng xăng vs các công việc long tong: Quét nhà, rửa bát, nấu nước, pha trà. Còn chuyên môn thì cứ tự học, tự nuôi chí lớn.
Cuối cùng! Trời ko chịu đất thì đất chịu Trời. Thôi! Nó quyết tâm thế thì cho nó làm thư ký nhưng phải chuyển từ sỹ quan chỉ huy sang hưởng quân nhân chuyên nghiệp. Thẩm phán thì nhất định không rồi - hãy đợi đấy.
Bước đầu, nó chấp nhận. Miễn là đc làm chuyên môn, thư ký chuyên nghiệp thì CN, sỹ quan có số hay SQ chuyên nghiệp, gì cũng được. Ok! Miễn là làm chuyên môn luật. Thế là con bé chấp nhận 14 năm - lại 14 năm - “giữ nguyên hiện trường”, đồng nghĩa vs không có tiến, chỉ có lùi.
( còn nữa)
KHÔN ĐÂU ĐẾN TRẺ
Năm 1996, hơn 60 năm cuộc đời, Mẹ bôn ba kinh doanh đủ nghề, ngược xuôi khắp chốn để nuôi đủ 5 con với bà nội tôi ( bố thì hết chiến trường A đến B lại đến C). Lúc đó, nhà tôi có hai nơi đất ở. HTX nông nghiệp xã có cơ chế bán mặt nước tự lấp đất làm nhà ở chạy dọc bờ đầm Rưng thành phố cho quê tôi. Mỗi miếng 5m rộng, còn dài thì thoải mái lấn đầm, giá là 500k/ miếng. Tuy tự Mẹ quyết đc nhưng cụ vẫn đưa ra ý kiến bàn bạc dân chủ vs tất cả các thành viên trong nhà: rằng bán một mảnh thổ cư hiện có giá lúc đó có người trả 9 triệu, mua 18 mảnh mặt nước rồi tự đổ đất nền. Cụ bảo, 10 năm sau các con sẽ hái ra tiền tỷ. 10 năm sau rung đùi hưởng lợi.
Vậy nhưng con cái chả ai đồng tình. Bà chị tôi còn nói: con đẻ ba cháu trên đất này, mẹ tròn con vuông nên không muốn đi đâu. Thực ra chả con nào đủ tầm để hiểu được cái tư duy vượt thời gian đến 2 thập kỷ của Mẹ!
Câu chuyện dừng lại ở đó. Mẹ không muốn các con buồn nếu tự mẹ chốt hạ theo ý. Bao nhiêu năm sau đó, đất mặt đầm lên vùn vụt, mẹ tiếc hùi hụi.
Giờ đây, mỗi vuông hồ ấy đã lên tới 3-4 tỷ.
Thế mới biết khôn đâu đến trẻ, nhưng vì không muốn trái ý con mà Mẹ buông bỏ, ko theo đuổi dự án của riêng mình. Ngồi buồn nhớ Mẹ kính yêu!
ĐỪNG TƯỞNG “SĂN KHUYẾN MẠI” CỦA “NHÀ CÁI” MÀ KHÔNG PHẠM TỘI ĐÁNH BẠC
Ngày 11 tháng 12 năm 2024, TAND TP Nam Định đã tuyên phạt từ 3-4 năm tù cho mỗi bị cáo đối với 10 đối tượng tham gia săn khuyến mại online trên các trang web đánh bạc trực tuyến.
Diễn biến sự việc cho thấy, các đối tượng này biết chính sách khuyến mại của các trang web chơi bạc trực tuyến rằng: Nếu người chơi game cá cược đã đáp ứng điều kiện hoặc chơi hết tiền trong tài khoản hoặc một lần chơi đủ 600k thì tài khoản chơi đó sẽ được khuyến mại 200k. Sau “7 ngày điểm danh” đủthì được “Nhà cái” thanh toán tiền khuyến mại.
Lợi dụng “chính sách” đó, các đối tượng này đã “Săn khuyến mại” bằng cách mua sim thẻ có chứa tài khoản ngân hàng của cá nhân bất kỳ rồi nạp tiền, tham gia chơi game tại các trang web đó, chấp nhận trả 5% hoa hồng cho “Nhà cái” để săn được khuyến mại.
Để sau mỗi lần chơi không bị thua bạc, mỗi người chơi tạo ra hai tài khoản ảo và một tài khoản chính rồi các tài khoản này cá cược, đặt kèo chéo với nhau với số tiền đặt kèo bằng nhau. Khi đó, tiền thắng và tiền thua luôn luôn bằng nhau. Nếu các tài khoản này được đánh hết tiền hoặc tham gia đặt cửa hết 600k thì mới được “Nhà cái” khuyến mại 200k một TK. Thực chất là, các tay chơi này lợi dụng kẽ hở của Nhà cái, tạo ra việc đánh bạc nhưng tổng thua thắng bằng nhau và vẫn được hưởng khuyến mại.
Trong hai ngày, 10 đối tượng này đã sử dụng hết số tiền 80 triệu đồng và cũng đã thu hồi được về được 95% số tiền đó, mất 5% cho nhà cái. Lãi mà họ có được là sau 7 ngày được trả khuyến mại. Tuy nhiên, đến ngày thứ hai thì sự việc bị phát hiện. Mười tay game trong vụ án này đã bị Công an TP Nam Định xác minh và khởi tố điều tra. Vụ án đã bị Viện Kiểm sát ND TP Nam Định truy tố và Tòa án đã ra phán quyết, kết tội về hành vi Đánh bạc theo quy định tại điểm c khoản 2 Điều 321 BLHS sử dụng mạng intenet để đánh bạc. Theo đó, Bị cáo đầu vụ bị xử phạt 4 năm 3 tháng tù. Các bị cáo khác từ 2 năm đến 3 năm 9 tháng tù. Có 3 bị cáo chơi “săn khuyến mại” một lần được hưởng án treo. Ngoài ra, các bị cáo còn bị kết án và chịu hình phạt về tội “Thu thập, mua bán, tàng trữ, công khai hóa trái phép thông tin về tài khoản ngân hàng” theo Điều 291 Bộ luật hình sự.
Đúng là, “quà khuyến mại” chưa thấy, nhưng vào tù thì đã hiện hữu.
Hy vọng vụ án là sự cảnh tỉnh đáng chú ý đối với các tay game online.
MANG HƯƠNG VỊ QUÊ NHÀ CHO CON TRÊN ĐẤT ÚC
Chia tay người thân, bước chân lên máy bay vào lúc hoàng hôn đang chập choạng. Điểm đến chính là các con nơi miền đất khách - thủ đô Úc. 9 tiếng vo vo trên bầu trời xanh thẳm, vượt qua hàng ngàn cây số, bay qua trùng trùng đại dương, tôi đã đặt chân đến TP "Con sò" nguy nga, tráng lệ sau một đêm vi vu.
Cảnh đẹp đến đâu cũng không bằng được gặp các con. Niềm vui vỡ òa khi nghe tiếng con gọi, mắt bừng sáng đi khi thấy bóng hình hai con khỏe khoắn, tươi vui. Dậy từ 3h sáng, chạy liền mạch 300km để được háo hức đón mẹ ngay khi mẹ vừa đặt chân đến thành phố lạ lẫm này. Ôi! Cháu của bà nó đạp kìa. Quá vui nên quên cả chụp ảnh tại sân ga quốc tế Sydney. Ba mẹ con tung tăng trong niềm vui đoàn tụ, tạt vào khu chợ Việt Nam tại thành phố để mua sắm. Thấy cuộc sống tấp nập, nhộn nhịp như ở nhà. Người người đều nói tiếng mẹ đẻ, món gì cũng có. Từ bún chả Hà Nội, bún đậu mắm tôm, đủ thứ rau hành răm, lá lốt, húng thơm, kinh giới, rau muống, rau lang, rau cải, củ quả các loại… Hương vị quê nhà không thiếu một thứ gì. Chỉ có điều, so với quê nhà thì rau khá đắt. Còn chợ thực phẩm hải sản thì thôi rồi, vô cùng phong phú, tươi ngon. Thịt bò, cá hồi, tôm biển là những thứ rất tuyệt về độ tươi ngon, giàu dinh dưỡng, nhưng so với VN quê mình thì không hề đắt. Giá thịt lợn, gà tương đương giá ở VN ta. Ba mẹ con bước vào một hàng thực phẩm gồm thịt lợn, thịt bò, gà. Thịt đã được sơ chế, làm sạch. Khoảng hơn 10 nhân viên bán hàng sử dụng được ba thứ ngôn ngữ (hầu hết nhân viên là người VN nói tiếng miền Nam), đáp ứng đủ thực khách đến từ các nước. Nhân viên hỏi, gọi lần lượt từng khách hàng đang trật tự đứng xếp hàng trước quầy. Họ thoăn thoắt chọn hàng, thoăn thoắt cắt thịt theo ý muốn, định lượng của khách. Ai cần cắt miếng thì đã có bộ phận điều khiển máy cắt. Nhanh như chớp, hai cân sườn sụn, hai con gà được cắt thành miếng vuông vức, hai cân thịt ba chỉ , hai cân thịt bò, lợn đã thái miếng và ướp gia vị được trao tận tay mẹ con chúng tôi. Người vào ra cửa hàng nườm nượp, chứng tỏ chất lượng và uy tín của Cửa hàng này. Đặc biệt là cửa hàng luôn giữ nhiệt độ khá lạnh để thực phẩm được tươi nguyên.
Trước khi rời Sydney, mẹ con chúng tôi không quên chọn rau quả, củ mua về và đặc biệt là thưởng thức món Bún cá đặc sệt vị quê hương. Còn tôi, không quên nhặt món dưa cải truyền thống – cải bẹ, cải xoăn về làm món dưa chua khoái khẩu cho các con thưởng thức. Dưa chua mà ăn kèm món thị lợn ba chỉ nướng thì thôi rồi! Chỉ nghĩ đến thôi đã chảy nước miếng rồi.
Wao! Sau ba tiếng chạy xe đường cao tốc, chúng tôi đã về đến nhà. Căn nhà của các con nằm giữa thủ đô Canberra (có diện tích 2.358km2) vừa ấm áp, vừa thoáng mát, vừa thân thương đã hiện hữu. Bước chân vào nhà, Cô ca và Tôm đã nhảy cẫng lên, vẫy đuôi ra chiều mừng vui lắm khi nó được đón mẹ của chủ nó từ miền đất nổi tiếng sang chơi.
Dù bay liền 9 tiếng đồng hồ nhưng bạn sẽ được ngủ ngon đấy nếu máy bay còn ghế trống. Hãy liên hệ với tiếp viên để được sử dụng thêm chỗ trống ấy nhé. Ái chà chà. Ngủ ngon lành luôn nhá các bác. Riêng tôi, ngủ được 8 tiếng, tuy có thức giấc 3-4 lần. Nhưng không sao. Tổng thời gian ngủ còn được dài hơn đêm ở nhà đó. Cộng thêm niềm vui sum họp cùng các con nên sức khỏe cực kỳ ok.
Việc đầu tiên của mẹ là “muối dưa cải” để ngày mai con được thưởng thức hương vị quê hương trên đất Úc. Chà chà. Thủ đô Úc ngay lúc này là mùa hè, nhiệt độ ban ngày giao động khoảng 25-34 độ, còn ban đêm thì se lạnh man mác như Thu Hà Nội của ta. Đêm nay là đêm rằm, trăng sáng, gió thổi nhẹ nhàng. Gió dịu dàng, gió mơn man mát xa từng làn da, từng thớ thịt, Gió vờn lên mái tóc của khách VIP từ HN đến. Ông Trăng vàng ươm, tròn trịa ngự trên đỉnh núi trước nhà con, soi vào từng gốc cây, ngọn cỏ, rọi cả vào căn phòng xinh xắn mà con dành cho tôi. Đúng là người vui thì cảnh càng thêm thơ mộng! Bất giác, đêm trăng quê nhà tràn ngập toàn bộ tâm hồn tôi. Ngày mai các con, các cháu sẽ có dưa chua để ăn kèm thịt lợn ba chỉ nướng nha!
Canberra, ngày rằm tháng một năm Giáp Thìn!
PHỤ NỮ CẦN PHẢI HỌC CÁCH BUÔNG BỎ
(bài viết là quan điểm cá nhân)
Điểm khác biệt của phụ nữ so với nam giới là đa suy nghĩ, đa sầu, đa cảm và quá “bao đồng”. Hết lo cho chồng, lại đến lo cho cho con, rồi đến cháu. Chăm chút, bao bọc, thậm chí bao biện cho hết thảy các thành viên trong gia đình, tới mức bỏ quên bản thân mình. Đây vừa là ưu điểm những đồng thời cũng là nhược điểm của họ. Chúng ta đã quên điều căn cốt là không chăm sóc bản thân, không chăm lo sức khỏe cho mình thì liệu có được bao thời gian để chăm lo cho người khác. Rút kinh nghiệm từ các thế hệ trước, phụ nữ hiện đại ngày nay đã đổi mới tư duy, thay đổi lối sống, yêu bản thân hơn để được hạnh phúc hơn, trẻ đẹp hơn. Tuy nhiên, trong sự thay đổi, đổi mới đó, người đàn bà thông minh sẽ biết điểm dừng, biết giới hạn để không trở thành kẻ ích kỷ, lười biếng và vẫn giữ được căn cốt truyền thống tốt đẹp của giới mình.
Chúng ta biết rằng, tình chồng vợ được thêu dệt bởi tình yêu. Mức độ nồng nàn mỗi cặp một khác. Trong khi, tính cách, quan điểm sống, cách ứng xử là do quan điểm cá nhân của hai cá thể xa lạ về chung một nhà. Có thể phù hợp, đồng điệu, có thể khác biệt. Nhưng nồng nàn đến đâu, đồng điệu đến đâu chăng nữa thì vẫn không thể tránh khỏi những lúc bất đồng, mâu thuẫn trong cuộc sống thường nhật. Các cụ bảo, chồng bát còn có khi xô mà. Hơn nữa, sự chung thủy vẫn, đang và sẽ là đề tài muôn thuở và chưa có hồi kết. Điều này có căn nguyên bởi con người luôn có xu hướng tìm cái mới, thích sở hữu cái mới – đàn ông càng như vậy. Trong khi đó, trong XH hiện nay nhiều cám dỗ, ngoại tình quá dễ dàng và đơn giản. Có thể ngoại tình tư tưởng, hoặc hơn thế nữa.
Nhưng điều quan trọng là, phụ nữ cần hiểu quy luật đó để áp chế và điều tiết, để có cách đối diện và ứng xử phù hợp với những gì xảy ra trong đời sống gia đình. Người đàn bà thông minh và hiểu chuyện sẽ biết xác định quy luật để giảm độ “sốc” khi mâu thuẫn vợ chồng xảy ra hoặc khi phát hiện thấy điều bất thường ở phu quân. Không nên quá nhạy cảm, quá suy diễn để sự việc bị đẩy lên mức nghiêm trọng hơn. Và điều đó trước hết sẽ gieo đau khổ cho bản thân mình.
Cho nên, một trong những bí quyết giữ lửa gia đình là hãy tôn trọng tính cá biệt của nửa kia, học cách chấp nhận cả ưu và nhược điểm, học cách thẩm thấu nhau, hòa đồng với nhau để hài hòa đời sống hôn nhân gia đình. Và một điều quan trọng nữa là, hãy học cách buông, bỏ và tha thứ. Đặc biệt, đối với phụ nữ tuổi trung niên, điều đó càng vô cùng cần thiết. Tất nhiên, nói thì dễ lắm, làm được mới khó. Để làm được, hãy cho bản thân thời gian, có thể phải hàng chục năm. Hãy từng bước, từng chút, dùng lý chí để buông dần, bỏ dần, để bản thân làm quen dần với điều đó. Buông bỏ cũng cần được rèn luyện với lộ trình, kế hoạch cụ thể. Buông cái gì trước, buông cái gì sau? Cái gì cần bỏ, cái gì phải giữ, cái gì bỏ trước, cái gì bỏ sau. Có cái chỉ buông, không bỏ. Và có cái phải cả buông và cả bỏ - kiên trì và kiên quyết. BUÔNG ĐƯỢC sẽ thanh thản, hạnh phúc. Bỏ được cũng là thành công.
Nhân ngày 20.10, xin cảm ơn người bạn đời của tôi đã buông bỏ những thói hư, tật xấu của nàng, để chấp nhận và yêu thương vô hồi, vô hạn một người phụ nữ không hoàn hảo như nàng, để tiếp tục nắm chặt tay nàng trong quãng đời còn lại, để mang cho nàng niềm hạnh phúc dạt dào không thể thiết tha hơn!
TRONG MỘT NĂM, GIẢI OAN THÀNH CÔNG CHO BỐN BỊ CAN/ BỊ CÁO – NIỀM HẠNH PHÚC NGỌT NGÀO, ĐẮM SAY.
Mặc dù sự việc xảy ra ở hai miền khác nhau, Trung bộ và Bắc bộ nhưng các vụ án với bốn Bị can/Bị cáo (BC) này đều có điểm chung là, quan điểm của Cơ quan điều tra (CQĐT) là BC không phạm tội. Còn Viện Kiểm sát (VKS) thì ngược lại. Việc khởi tố vụ án, khởi tố BC được thực hiện theo yêu cầu của VKS.
Mặc dù có thể không đồng tình với quan điểm khởi tố BC nhưng CQĐT vẫn phải tiến hành điều tra. Đó là quy định của PL. Sau khi kết thúc giai đoạn điều tra, VKS đã ra Cáo trạng truy tố BC với các tội danh “Tội khai báo gian dối” (vụ thứ nhất) và “Tội lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” (vụ thứ hai).
Thật may mắn là, theo lời mời của các BC, Luật sư (LS) tôi được tham gia tố tụng từ giai đoạn điều tra. Tôi được tham dự tất cả các buổi hỏi cung, đối chất và các hoạt động điều tra khác. Là người đã từng có gần hai mươi năm thực hiện chức năng phán quyết, tôi cảm nhận được việc khởi tố các BC này ít nhất là đã xuất hiện quan điểm định tội trái chiều giữa các CQ tiến hành tố tụng. Đi sâu nghiên cứu diễn biến hành vi vi phạm, các tình tiết cụ thể của vụ án, tôi có niềm tin rằng, hành vi của các BC tuy có sai phạm nhưng chỉ là vi phạm hành chính, không thỏa mãn 4 yếu tố cấu thành tội phạm, đặc biệt không thỏa mãn các dấu hiệu đặc trưng của tội phạm.
Vậy là, tôi tự mình lên kế hoạch tranh tụng với một sách lược mềm dẻo nhưng kiên quyết, khai thác tối đã các quy định của pháp luật. Tranh thủ các buổi “đi cung”, tôi lựa lời nhỏ nhẹ, khéo léo lồng ghép nội dung trao đổi với điều tra viên, kiểm sát viên về những băn khoăn, thắc mắc của mình, về nhận định và đánh giá các chứng cứ chứng minh tội phạm cũng như các chứng cứ gỡ tội, đặc biệt nhấn mạnh các dấu định tội cần được chứng minh. Tuy nhiên, tất cả các kỹ năng mềm đó của LS tôi đều không đạt được hiệu quả trong giai đoạn điều tra. Sự thật là, cả hai vụ án đều được ban hành Cáo trạng. Tuy nhiên, tôi vẫn tin rằng, những nội dung LS tranh thủ trao đổi trong các buổi làm việc với các ĐTV và KSV ít nhiều đã mở ra cho người có thẩm quyền tiến hành tố tụng một góc nhìn hoàn toàn khác so với quan điểm buộc tội mà họ đang theo đuổi.
Mặc dù vậy, bản thân Luật sư không cho phép mình sớm “an bài”, vẫn còn giai đoạn chuẩn bị xét xử của TA – một giai đoạn hết sức quan trọng trước khi thăng đường. Với phương châm, còn nước còn tát, kiên trì và nhẫn nại, quyết liệt và công minh, triệt để áp dụng các quyền của Luật sư được PL quy định. Dứt khoát không khoan nhượng, nhưng cũng không căng thẳng.
Một thực tế là, quá trình điều tra, các bị can được lấy cung rất nhiều lần, nên tinh thần bị lung lạc, niềm tin giảm sút, hy vọng dần lịm đi. Trong hoàn cảnh đó, chính LS phải là người giữ vững tâm lý, tinh thần, khơi dậy niềm hy vọng cho thân chủ. Kết hợp giải thích, tư vấn để BC hiểu và hành động đúng hướng, chỉ khai những gì là sự thật, là diễn biến khách quan của sự việc, không thừa nhận và ký vào biên bản những gì gọi là suy diễn chủ quan hoặc định hướng, hoặc thuyết phục của bất cứ ai. Tuy nhiên, có Bị can sốt ruột nên đề nghị với LS “hay em chi một ít tiền làm quà để họ đỡ hành tỏi mình, hoặc hay em cứ bồi thường một khoản tiền để nếu có bị truy tố thị sẽ giảm nhẹ?..”. Tất cả những đề xuất ấy, LS tôi không đồng ý. LS giải thích cặn kẽ cho thân chủ hiểu, cái đích của chúng ta (LS và BC) là đấu tranh bằng pháp luật để đòi công lý, không quà cáp, không bồi thường khi không có căn cứ. Hành vi không phạm tội, hành vi chưa đến mức gây nguy hiểm đáng kể cho XH thì phải được đình chỉ một cách đàng hoàng, nhất quyết không sử dụng bất cứ một sự “nhân nhượng” nào trong quá trình tố tụng.
Trước khi vụ án được lên lịch xét xử sơ thẩm, LS quyết định gửi một văn bản kiến nghị đến Tòa án và VKS, hy vọng VKS và TA sẽ soi xét kỹ hơn, xác định thận trọng hơn các dấu hiệu định tội trước khi THĂNG ĐƯỜNG.
Và cuối cùng, trời không phụ công LS. Một cái kết có hậu sau gần một năm kiên trì theo đuổi tham gia tố tụng, LS và BC đã được đón nhận một cái kết có hậu không thể đẹp hơn: Hai bị cáo được Hội đồng xét xử sơ thẩm tuyên án TRẢ HỒ SƠ ĐIỀU TRA BỔ SUNG, sau đó được Viện Kiểm sát ra QĐ đình chỉ; hai BC được chính VKS soi lại và kịp thời ra QĐ ĐÌNH CHỈ VỤ ÁN ĐỐI VỚI BỊ CAN trước khi phiên tòa được mở.
Nhận QĐ ĐÌNH CHỈ, cả bốn bị can/bị cáo vô cùng sung sướng và xúc động, bởi đó là khoảnh khắc tuyệt vời trong đời họ, bởi họ đã được gỡ khỏi lưới trời tố tụng, được thoát khỏi vòng lao lý nghiệt ngã. Còn LS tôi thì vô cùng hạnh phúc. Nhiều bạn bè, đồng nghiệp hỏi, hai vụ án thắng lớn như thế, thù lao và tiền thưởng dày lắm đây! Nhưng không. Bởi cả bốn BC đều là những viên chức nghèo, họ chỉ cố gắng để đủ chi trả mức thù lao tối thiểu cho LS. Và với tôi lúc này, vấn đề tiền bạc không còn quan trọng nữa. Bởi niềm hạnh phúc mà các thân chủ đem đến cho tôi đã quá lớn lao. Một đời hành nghề LS, có được vài ba trường hợp giải oan thành công cho thân chủ đã là quý lắm rồi. Vậy mà, trong một năm, LS TRUNG CƯỜNG đã giải oan thành công cho bốn trường hợp. Vậy tiền bạc nào sánh được! Tôi tự ngẫm, chính mình mới là người phải cảm ơn các thân chủ, bởi họ đã cho tôi cơ hội được làm việc THIỆN, được tích thêm ĐỨC. Điều này cũng lý giải tại sao, đã ở tuổi ngoại lục tuần mà hắn cứ miệt mài với nghề Luật sư. Phải chăng hắn còn tham lắm. Tham làm việc, tham tiền bạc, tham phục vụ thượng đế? Có lẽ chẳng phải zậy mà lại là đúng zậy! Quan trọng là cái sự THAM ấy không xấu là được phải không mọi người! Cảm ơn các bạn đã kiên nhẫn đọc lời tự sự của tôi!
Tháng 10 Thu HN!
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Contact the business
Telephone
Website
Address
Hanoi
VN
