17/05/2026
💥 [ BẢN TIN KHI TÔI 18 ] 💥
💌 TRI ÂN THẦY CÔ
🧑🏻🎓 Chi đoàn: D7 - K22 👩🏻🎓
👩🏻🏫 GVCN: Quý Thị Nga
Hôm nay, khi những ngày cuối cùng của năm học lớp 12 đang lặng lẽ trôi qua, em ngồi đây với trái tim nặng trĩu niềm xúc động và biết ơn khôn xiết. Ba năm học tập dưới mái trường Vạn Xuân không chỉ là khoảng thời gian em đến lớp, học bài và thi cử. Đó là hành trình thiêng liêng nhất của tuổi trẻ, là nơi em được lớn lên từ một cô bé/người con bỡ ngỡ trở thành một học sinh có ý thức, có hoài bão và biết trân trọng từng khoảnh khắc.
Em không thể nào quên ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường Vạn Xuân. Lòng em vừa hồi hộp, vừa lo lắng, vừa háo hức. Thế nhưng chỉ sau vài tuần, em đã cảm nhận rõ ràng rằng mình đã tìm thấy một mái nhà thứ hai – ấm áp, nghiêm khắc nhưng tràn đầy yêu thương. Những hàng cây xanh mát dọc hành lang, tiếng chuông vào giờ học vang vọng quen thuộc, sân trường rộng lớn nơi chúng em từng vui đùa, và đặc biệt là những lớp học đã chứng kiến biết bao mồ hôi, nước mắt và tiếng cười của em và các bạn… Tất cả đã khắc sâu vào tim em như một phần máu thịt không thể phai nhòa.
Lời tri ân sâu sắc và tha thiết nhất trước tiên em xin gửi đến cô chủ nhiệm lớp 12D7, cô Quý Thị Nga. Cô ơi, suốt ba năm qua, cô không chỉ là giáo viên chủ nhiệm mà còn là người mẹ thứ hai của cả tập thể lớp 12D7. Năm đầu tiên học dưới mái trường Vạn Xuân, em ấn tượng với cô về nickname Eva mà cô có. Cái tên ấy làm cho em nhớ đến câu chuyện Adam và Eva – hai con người đầu tiên theo Sách Sáng thế trong Kinh Thánh, đại diện cho tổ tiên nhân loại được Chúa tạo ra và đặt trong Vườn Địa đàng. Hay nói cách khác, Eva là nhân vật có thể được coi là người mẹ của nhân loại. Và cô Eva của chúng em là người mẹ thứ hai của chúng em. Em nhớ ngày cô nhận lớp, ngày tựu trường vào lớp 10. Thú thật, em đã rất sợ khi nghe tin cô chủ nhiệm lớp mình học dạy toán vì khi đó em là một đứa trẻ thật sự rất sợ và ghét toán. Nhưng khi được học và được cô chỉ dạy, em lại thấy hóa ra toán không đáng ghét đến thế. Chỉ là trước đó em chưa biết cách thích nghi với nó. Em nhớ những khoảng thời gian sau giờ học cô ở lại muộn chỉ để ngồi nói chuyện riêng với em khi em gặp khó khăn trong học tập. Cô không la mắng, không trách móc, mà nhẹ nhàng phân tích, động viên và tin tưởng em sẽ vượt qua. Có những lúc em nản lòng trước áp lực thi đại học, chính những lời cô nói đã trở thành động lực để em đứng dậy và tiếp tục cố gắng. Cô quan tâm đến từng em không chỉ về tình hình học tập mà còn về sức khỏe, về tâm tư tình cảm, thậm chí là những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày. Cô đã hy sinh rất nhiều thời gian riêng tư để lo cho lớp, để lo cho từng học sinh chúng em. Em biết rằng đằng sau nụ cười dịu dàng của cô là biết bao lo toan thầm lặng. Hôm nay em xin chân thành nói lời cảm ơn cô. Từ tận sâu trong trái tim em. Cảm ơn cô vì đã yêu thương, vì đã kiên nhẫn, vì đã tin em ngay cả khi em chưa tin vào chính mình. Em hứa sẽ mang theo những bài học cô dạy không chỉ để học tốt mà còn để sống tốt và trở thành một con người có ích.
Trong suốt ba năm học tại Vạn Xuân, chúng em đã cùng nhau lưu giữ rất nhiều khoảnh khắc đẹp đẽ và ý nghĩa.
Mỗi dịp ngày 8 tháng 3, cả lớp lại háo hức chuẩn bị những món quà nhỏ để tri ân các cô giáo. Những bông hoa hồng đỏ thắm, những tấm thiệp handmade được viết bằng những lời chúc chân thành nhất… Em vẫn nhớ rõ cảm giác hồi hộp xen lẫn hạnh phúc khi được lên tặng quà và nhìn các cô mỉm cười rạng rỡ. Những khoảnh khắc ấy khiến em nhận ra rằng tình yêu thương có thể được truyền tải qua những điều giản dị nhưng xuất phát từ trái tim.
Ngày 20 tháng 10, chúng em càng thêm tất bật và ấm áp. Cả lớp cùng nhau bàn bạc, tập luyện để mang đến những tiết mục văn nghệ ý nghĩa dành tặng các cô. Dù chỉ là một bài hát, một điệu múa hay một trò chơi nhỏ, chúng em đều dồn hết tâm huyết để các cô cảm nhận được tình cảm biết ơn từ học trò.
Và ngày 20 tháng 11 – Ngày Nhà giáo Việt Nam luôn là ngày thiêng liêng và xúc động nhất trong năm. Chúng em dành hàng tuần để chuẩn bị chu đáo: viết lời tri ân, tập hát, gửi tặng thầy cô những lời chúc, bó hoa,...Khi đứng trên sân khấu nhìn thầy cô ngồi ở hàng ghế danh dự, em không cầm được nước mắt. Những lời nói chân thành, những bó hoa tươi và những tràng pháo tay vang dội chính là cách chúng em gửi gắm tất cả lòng biết ơn sâu sắc đến những người đã âm thầm cống hiến, hy sinh vì tương lai của chúng em.
Một kỷ niệm mà em sẽ mãi mãi khắc ghi trong tim là chuyến trải nghiệm quân sự hai ngày một đêm tại Trung tâm Giáo dục Quốc phòng và An ninh – Trường Đại học Thủy Lợi do nhà trường tổ chức. Đó là những lần em được sống và rèn luyện trong môi trường quân đội nghiêm khắc. Những buổi sáng thức dậy từ tờ mờ sáng để tập thể dục, những giờ huấn luyện đội ngũ dưới nắng gió, những bài học về tinh thần đoàn kết, kỷ luật và ý chí sắt đá… đã mang đến cho em những bài học quý giá nhất. Có những lúc em mệt mỏi, đêm nằm trong khu ký túc xá nhớ nhà da diết. Nhưng chính những thử thách ấy đã giúp em trưởng thành hơn rất nhiều. Em học được cách tự lập, biết nhường nhịn, biết lắng nghe và đặc biệt là biết trân trọng tình bạn bè. Những buổi tối cả lớp quây quần bên nhau ăn bữa cơm chung, chia sẻ câu chuyện đời thường, cùng nhau dọn dẹp khu vực sinh hoạt… đã khiến tình cảm giữa chúng em thêm phần keo sơn và bền chặt. Chuyến đi ấy không chỉ là kỷ niệm quân sự, mà còn là bài học lớn về nghị lực sống và giá trị của sự đoàn kết.
Còn biết bao kỉ niệm và những hoạt động tập thể ý nghĩa khác, kể làm sao cho xuể nỗi yêu thương.
Ba năm tại Vạn Xuân đã thay đổi em rất nhiều. Em yêu mái trường này bằng cả trái tim mình. Em yêu từng góc nhỏ, yêu tiếng cười của bạn bè, yêu sự nghiêm khắc nhưng rất nhân văn của thầy cô. Em yêu Vạn Xuân vì đây là nơi em đã khóc, đã cười, đã trưởng thành và đã học được cách biết ơn.
Em xin gửi lời cảm ơn chân thành và tha thiết nhất đến Ban Giám hiệu nhà trường đã luôn tạo điều kiện tốt nhất cho chúng em. Cảm ơn tất cả các thầy cô giáo đã ngày đêm miệt mài truyền đạt tri thức, dìu dắt chúng em từng bước trên con đường đời. Đặc biệt, em xin tri ân cô chủ nhiệm Quý Thị Nga vì tất cả những gì cô đã dành cho em và cho cả lớp.
Em cũng muốn gửi gắm tình cảm đặc biệt của mình dành cho tập thể lớp 12D7. Ba năm qua, 12D7 đã thực sự trở thành gia đình thứ hai của em. Em cùng các bạn đã cùng nhau trải qua biết bao vui buồn, thành công và thất bại. Em nhớ những lúc cả lớp cùng nhau “cày” bài tập khó, những trận cười nghiêng ngả trong giờ ra chơi, những lần cùng nhau chạy deadline hay cùng nhau tổ chức sinh nhật cho bạn trong lớp. Nhớ cả những lần em cảm thấy buồn lòng vì lớp mắc lỗi, chưa được ngoan. Em đã từng rất nản và muốn từ bỏ vị trí lớp trưởng. Nhưng suy cho cùng, đâu phải do các bạn chưa ngoan? Biết đâu bản thân em cũng chưa thực sự đủ tốt để là nơi các bạn tin tưởng dựa vào. Nên các bạn chính là một động lực to lớn để em cố gắng hơn từng ngày. Em cố gắng để hoàn thiện bản thân hơn, để trở nên tốt hơn, xứng đáng hơn với vị trí cán bộ trọng trách của lớp. Em cố gắng làm gươngđể mỗi lời nhắc nhở em nói ra em không thấy hổ thẹn. Dù em có giận, có trách mắng, nhưng em buồn phần nhiều hơn. Về 12D7, em đã suy nghĩ rất nhiều, không biết bao nhiêu lần. Nhưng sau cùng, em vẫn muốn “giơ cao đánh khẽ”. Nhắc nhở, kỷ luật là điều phải làm và cần thiết để rèn giũa nề nếp cho các bạn. Nhưng song song với đó, em cũng nên là người bạn đồng hành thay vì là một cán bộ nghiêm khắc hay là “sếp” của các bạn nhỉ? Tình bạn trong lớp em không phải là thứ tình cảm sáo rỗng, mà là sự gắn bó chân thành, biết sẻ chia và động viên nhau vượt qua mọi khó khăn. Em tự hào vì được là một phần của lớp 12D7 – một tập thể đoàn kết, giàu nghị lực và luôn biết hướng về thầy cô. Dù sau này mỗi người một hướng, em vẫn tin rằng những kỷ niệm chúng ta đã cùng nhau tạo nên sẽ mãi là hành trang quý giá nhất trong cuộc đời mỗi người. Đôi lời gửi tới 12D7. Tôi yêu các bạn rất nhiều. Cảm ơn vì đã xuất hiện trong thanh xuân của tôi. Cảm ơn vì đã là thanh xuân của tôi. Cảm ơn vì đã có 12D7 đáng yêu như thế. Cảm ơn, xin chân thành cảm ơn.
Dù ngày mai em sẽ bước ra khỏi cổng trường để đến với một hành trình mới, em xin hứa sẽ luôn nỗ lực học tập, rèn luyện bản thân để không phụ lòng thầy cô và nhà trường. Em sẽ mang theo tất cả những bài học, những kỷ niệm và tình yêu thương từ Vạn Xuân để cố gắng trở thành một con người có ích cho gia đình và xã hội.
Một lần nữa, em xin gửi lời tri ân sâu sắc và tha thiết nhất đến quý thầy cô giáo và mái trường Vạn Xuân thân yêu. Chúc quý thầy cô luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc. Em xin kính chúc mái trường Vạn Xuân ngày càng phát triển rực rỡ, mãi là niềm tự hào của biết bao thế hệ học sinh.
Em sẽ mãi tự hào vì đã từng là học sinh của trường Trung học phổ thông Vạn Xuân – Hoài Đức.
___________________________________________
Mọi thông tin xin vui lòng liên hệ:
📩 FACEBOOK: Đoàn trường THPT Vạn Xuân https://www.facebook.com/DoanTruongTHPTVanXuanHoaiDucHaNoi
📧 EMAIL: [email protected]
🗂️ WEBSITE: thptvanxuanhoaiduc.edu.vn