28/11/2018
Cô Thắng
Cô hay kể chuyện cho chúng em nghe, bao cậu chuyện lạ hay, hấp dẫn. Cô cũng hay kể cho chúng em nghe những câu chuyện ngày xưa về trường hay về những học sinh mà cô đã từng gặp...
Ở trường, cô nghiêm khắc là thế, cô phạt cho ra phạt là thế nhưng có ai biết được, cô quan tâm và yêu thương đến nhường nào. Cô đã đòi lại công bằng cho học sinh khi bị làm đau vô cớ bởi người lớn; cô đã dành lại công lí cho chị bí thư ngày nào bị thầy giáo phán xét không đúng,... không chỉ vậy, cô luôn là người âm thầm gỡ rối cho học sinh, tâm sự với các thầy cô giáo đồng nghiệp với tư cách một người chị trên, một người mẹ, người bà...Cô đã bao lần thắp sáng ước mơ cho những bạn thiệt thòi. Đức tính thanh cao của cô nhìn thấu tâm tình của ta qua đôi mắt, hết lòng giúp đỡ cậu học sinh nghèo đó để cậu học sinh ngày nào đã trở thành cán bộ kiểm lâm dũng cảm.
Nói về cô giáo mà lại không kể tài năng của cô khi truyền thụ kiến thức thì quả là thiếu sót lớn. Cô thuộc rất nhiều những bài thơ, đoạn thơ dài cũng giọng đọc truyền cảm. Mà như không tác phẩm nào, đến tác giả, năm sáng tác,...mà cô lại không biết cả. Trên bục giảng, nhờ "phép lạ" của cô, trang văn toàn chữ nhàm chán bỗng trở nên sinh động, sâu sắc. Cô giúp chúng em biết được những trang văn đó chứa đựng đạo lí nhân văn của dân tộc ta, vẻ đẹp của thiên nhiên đất nước, cả những nghệ thuật dùng làm văn làm trái tim lay động,...Cô âm thầm truyền cho chúng em tình yêu quê hương, tình yêu mọi người, tình yêu cuộc sống.
Cô có bảo: "...Không để sót một bài văn nào của bất kì một em nào...". Vâng, hằng đêm, hằng đêm suốt hơn 30 năm qua, cô thao thức soạn bài, chấm bài, đọc từng câu chữ, rồi cho lời phê từng em, từng em một. Mái tóc cô cứ phai bạc đi, nết nhăm cứ mỗi nhiều hơn mà cô đâu thèm đoái hoài chi... mà đến chúng em đôi lúc cũng vô tâm nằm ngủ gật trên bàn, nói chuyện mà không chú ý lời cô giảng. Em xin lỗi cô. Em cảm ơn cô nhiều lắm.
Bao nhiêu lớp thế hệ từ cô đã trưởng thành, có thể đến bố mẹ chúng em cũng đã được cô hết lòng giảng dạy. Cô ơi! cô như nguồn nước giúp biết bao hạt giống chúng em lớn lên, xây dựng đất nước. Cô âm thầm xây dựng đất nước.
Nay cô về hưu, quả với chúng em là một thiếu sót lớn...
~~~
Hôm nay, trong ngày cuối cùng cô lên lớp. Em thấy giọng cô nghẹn lại, em thấy cô tô lại, cẩn thận trong từng nét phấn trắng. Cô cũng rất buồn phải không ạ? Cái quy luật thời gian quá nghiệt ngã. Cô ơi, từng lời chúc, câu nói tạm biệt của cô, chúng em sẽ mãi khắc ghi.
Cô gần riêng em, tặng lại em quyển sổ mà chúng em vừa mới tặng cô. Làm sao em nỡ cầm? Sao cô tốt với học sinh chúng em đến vậy?
Cô còn cho em số điện thoại, bảo rằng khi nào khó khăn gì thì cứ gọi cho cô...
Cô bảo với chúng em là cô giáo mới sẽ vui, tốt tính và dạy hay lắm để khích lệ chúng em.
Tình cảm của cô cho chúng em, tuy muộn nhưng đến lũ "tiểu quỷ" hôm nay còn xung phong phát biểu bài. Cô à! sâu trong chúng em cũng yêu cô...
~~~
Cô về nghỉ hưu, chúng em chúc cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc bên gia đình.
Cô giáo ơi, Cô mãi là cô giáo của chúng em, là người bà, người mẹ của chúng em. Tất nhiên, chúng em mãi là học sinh, là con, là cháu của cô, cô nhé? Cô với trường THPT Trần Đăng Ninh là nhà, là người mẹ lớn

18/11/2018
01/11/2018
28/09/2018
25/09/2018
05/09/2018
10/08/2018
19/07/2018