Trường THPT Trần Đăng Ninh

Trường THPT Trần Đăng Ninh

Share

Kênh thông tin về trường. Nơi học sinh, cựu học sinh gửi gắm tình cảm, n?

Photos 28/11/2018

Cô Thắng

Cô hay kể chuyện cho chúng em nghe, bao cậu chuyện lạ hay, hấp dẫn. Cô cũng hay kể cho chúng em nghe những câu chuyện ngày xưa về trường hay về những học sinh mà cô đã từng gặp...

Ở trường, cô nghiêm khắc là thế, cô phạt cho ra phạt là thế nhưng có ai biết được, cô quan tâm và yêu thương đến nhường nào. Cô đã đòi lại công bằng cho học sinh khi bị làm đau vô cớ bởi người lớn; cô đã dành lại công lí cho chị bí thư ngày nào bị thầy giáo phán xét không đúng,... không chỉ vậy, cô luôn là người âm thầm gỡ rối cho học sinh, tâm sự với các thầy cô giáo đồng nghiệp với tư cách một người chị trên, một người mẹ, người bà...Cô đã bao lần thắp sáng ước mơ cho những bạn thiệt thòi. Đức tính thanh cao của cô nhìn thấu tâm tình của ta qua đôi mắt, hết lòng giúp đỡ cậu học sinh nghèo đó để cậu học sinh ngày nào đã trở thành cán bộ kiểm lâm dũng cảm.

Nói về cô giáo mà lại không kể tài năng của cô khi truyền thụ kiến thức thì quả là thiếu sót lớn. Cô thuộc rất nhiều những bài thơ, đoạn thơ dài cũng giọng đọc truyền cảm. Mà như không tác phẩm nào, đến tác giả, năm sáng tác,...mà cô lại không biết cả. Trên bục giảng, nhờ "phép lạ" của cô, trang văn toàn chữ nhàm chán bỗng trở nên sinh động, sâu sắc. Cô giúp chúng em biết được những trang văn đó chứa đựng đạo lí nhân văn của dân tộc ta, vẻ đẹp của thiên nhiên đất nước, cả những nghệ thuật dùng làm văn làm trái tim lay động,...Cô âm thầm truyền cho chúng em tình yêu quê hương, tình yêu mọi người, tình yêu cuộc sống.

Cô có bảo: "...Không để sót một bài văn nào của bất kì một em nào...". Vâng, hằng đêm, hằng đêm suốt hơn 30 năm qua, cô thao thức soạn bài, chấm bài, đọc từng câu chữ, rồi cho lời phê từng em, từng em một. Mái tóc cô cứ phai bạc đi, nết nhăm cứ mỗi nhiều hơn mà cô đâu thèm đoái hoài chi... mà đến chúng em đôi lúc cũng vô tâm nằm ngủ gật trên bàn, nói chuyện mà không chú ý lời cô giảng. Em xin lỗi cô. Em cảm ơn cô nhiều lắm.

Bao nhiêu lớp thế hệ từ cô đã trưởng thành, có thể đến bố mẹ chúng em cũng đã được cô hết lòng giảng dạy. Cô ơi! cô như nguồn nước giúp biết bao hạt giống chúng em lớn lên, xây dựng đất nước. Cô âm thầm xây dựng đất nước.

Nay cô về hưu, quả với chúng em là một thiếu sót lớn...

~~~

Hôm nay, trong ngày cuối cùng cô lên lớp. Em thấy giọng cô nghẹn lại, em thấy cô tô lại, cẩn thận trong từng nét phấn trắng. Cô cũng rất buồn phải không ạ? Cái quy luật thời gian quá nghiệt ngã. Cô ơi, từng lời chúc, câu nói tạm biệt của cô, chúng em sẽ mãi khắc ghi.

Cô gần riêng em, tặng lại em quyển sổ mà chúng em vừa mới tặng cô. Làm sao em nỡ cầm? Sao cô tốt với học sinh chúng em đến vậy?

Cô còn cho em số điện thoại, bảo rằng khi nào khó khăn gì thì cứ gọi cho cô...

Cô bảo với chúng em là cô giáo mới sẽ vui, tốt tính và dạy hay lắm để khích lệ chúng em.

Tình cảm của cô cho chúng em, tuy muộn nhưng đến lũ "tiểu quỷ" hôm nay còn xung phong phát biểu bài. Cô à! sâu trong chúng em cũng yêu cô...

~~~

Cô về nghỉ hưu, chúng em chúc cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc bên gia đình.

Cô giáo ơi, Cô mãi là cô giáo của chúng em, là người bà, người mẹ của chúng em. Tất nhiên, chúng em mãi là học sinh, là con, là cháu của cô, cô nhé? Cô với trường THPT Trần Đăng Ninh là nhà, là người mẹ lớn

18/11/2018

Kể về 1 kỉ niệm, ấn tượng của bạn với thầy cô giáo cùng 1 lời chúc 20-11 đi 💐

💙

01/11/2018

Áp lực học hành thi cử, bạn đã trải qua chưa? Kể đi!
_____

1. Càng học càng thấy dốt, càng thấy mọi thứ nó đi xa mình quá. Muốn vứt bỏ nó nhưng lại nghĩ bố mẹ bỏ bao nhiêu tiền cho mình giờ vứt ngang thì thật có lỗi. Học qua loa không bằng cấp thì bao lâu mới không phải lo nghĩ về tiền bạc, tương lai. Thật sự quá áp lực.

2. Hồi trước mình học Hóa khá ổn, nhưng giờ mình cực kì sợ, lúc nghe giảng mình khá hiểu, nhưng làm bài lại không được, làm bài trên lớp lúc nào cũng ổn hết nhưng đến lúc thi hay kiểm tra thì mình luôn điểm thấp. Mình không biết phải làm sao, mình theo khối A nữa mới ghê.

3. Khi bạn học trong lớp tự nhiên nhưng bản thân lại rất kém, trong đám bạn chơi cùng luôn là người có điểm thấp nhất, luôn quyết tâm nhưng dễ bị xao nhãng. Biết rõ tầm quan trọng của việc học, cũng muốn cố gắng nhưng lại không làm được. Áp lực không phải làm quá nhiều mà là không biết làm gì để tốt hơn.

4. Đối với cá nhân mình có thể chịu đựng việc học ngày học đêm để giải đề, làm bài nhưng không có gì chán nản bằng việc bị hỏng kiến thức. Cảm giác nhìn bạn giải đề thi, giải bài tập còn mình thì ngồi chỉ biết chép bài vào và rồi cứ như vậy kiến thức dồn thêm thành ra chán nản không muốn học, rồi dần dần hỏng luôn cả môn học đó.

5. Có nhiều lúc thật sự mình đã rất cố gắng nhưng kết quả lại không như mong muốn. Không biết từ khi nào mà điểm số là thứ khiến mình sợ và ghét nó như thế. Muốn nghỉ học hay dành thời gian nghỉ ngơi cũng không được, phải ngồi tính toán xem mình được bao nhiêu điểm rồi cần phải gỡ những môn nào. Mệt!

6. Từ nhỏ tới lớn toàn lo chơi không lo học. Tới năm 12 chuyên tâm vào học từ học lực trung bình lên học lực giỏi. Tốn biết bao nhiêu công sức mồ hôi nước mắt. Đổi lại người ta nghĩ vì nhờ may mắn hay coppy bài mới được vậy. Điều đáng buồn là cả gia đình cũng không một lời khen động viên. Trong khi mình lỡ học sa sút thì chê trách. Phải chi ba mẹ nói 1 câu "con vất vả rồi " chắc khóc hết nước mắt.

7. Mình không biết mình có phải dạng người sinh ra đã giỏi hay không, bạn bè hay bảo mấy cái khó hiểu thế này mà mày hiểu nhanh thật, rồi dài thế này mà mày nhớ hay thật. Mình khá tự tin vì năng lực tiếp thu nhanh, nhưng mình không muốn mọi người cho rằng loại người sinh ra có tài thì chẳng cần cố gắng gì nhiều. Mình cũng cố gắng rất nhiều, nhưng đôi khi nghe mấy câu nhận xét dẫu biết là vui đùa thôi, nhưng thấy chạnh lòng thật. Mọi cố gắng hoàn thành đều bị quy về thiên phú trời cho.

8. Áp lực nhất có lẽ là thời gian ôn thi đại học, ngồi học câu 9, 10 toán với tụi trong lớp. Thầy ra 10 câu, đến lúc gần về tụi nó làm được hết 9 câu, còn mình thì làm mãi 1 câu không được. Cũng biết là khả năng không bằng tụi nó, nhưng vẫn cảm thấy bản thân vô dụng lắm. Tối đó ra về đã đi một mình, vừa đi vừa khóc trên đường quốc lộ cả tiếng đồng hồ mới chịu về nhà. Sau này nhớ lại, có lẽ gần cả tháng trời, không ngày nào là không mài bánh xe trên cái đường quốc lộ đó.

9. Tôi thực sự rất sợ học kém rồi trật đại học. Năm cuối rồi, bạn bè đứa nào cũng bạt mạng mà học. Áp lực lắm. Thế nhưng mà tôi không thể tập trung mà học nổi.

10. Ra trường đi làm 2 năm rồi vẫn thường xuyên mơ ngủ quên không thi đại học xong dậy khóc rưng rức. Năm lớp 12 thực sự học như trâu, học không biết nghỉ là gì. Sợ cảm giác bố mẹ thất vọng hay mất mặt trước hàng xóm. Nghĩ lại vẫn thấy áp lực!

~~~> Nhưng đừng mải chìm đắm trong cảm giác tiêu cực ấy!

Không đạt được kết quả như mong muốn, không vượt qua được một kỳ thi nào đó, tất nhiên là điều không bạn học sinh nào mong muốn. Nhưng cũng đừng vì thế mà nản chí, bởi đây chỉ là một trong số rất nhiều bài kiểm tra, kỳ thi bạn sẽ phải vượt qua trên con đường học tập của mình.

Và không chỉ riêng bạn, thời học sinh, ai chẳng vài lần không hài lòng về điểm số, không có những lần mệt mỏi vì những áp lực... Hãy xem đấy là một trong vài dấu mốc của cả một quá trình học tập dài hơi. Quan trọng là, sau những áp lực đó, sau những giây phút cho phép mình được mệt mỏi đó bạn sẽ tìm được cho mình "chìa khóa" thành công! Đừng bao giờ mải mê chạy theo điểm số của người khác mà luôn cho rằng mình thua kém và lâu dần dẫn đến sự tự ti. Bạn có thể lấy ai đó làm mục tiêu nhưng đừng quá đặt nặng vấn đề thắng - thua.

Quan trọng là bạn đã nỗ lực hết mình chưa? Bạn đã vượt qua được sự lười biếng, vượt qua được ngưỡng của bản thân? Khi đã cố gắng hết mình cho mình một mục tiêu, nếu kết quả chưa được như mong muốn, đừng nên quá chán nản. Điều bạn cần là thời gian, sự rèn luyện thêm và đôi khi là một chút may mắn nữa!

28/09/2018

Trần Đăng ngày gió mùa về,
Mấy đứa đã chuẩn bị đồng phục mùa đông chưa? 😁

25/09/2018

Học lệch, cảm giác thế nào?
_____

1. Điểm Văn đứng đầu lớp, điểm Toán đứng đầu từ dưới đếm lên.

2. "Thi Toán nhờ cậu nhé!"
"Ok, thi Anh nhờ lại cậu nhé!"
Học lệch đã gắn kết tình bạn của chúng tôi như vậy đó. Tiện thể tiết lộ hiện hai đứa tôi đều đang làm nhân viên bán hàng tại một tiệm quần áo.

3. Thực ra tôi chỉ kém hai môn thôi, đó là môn Tự nhiên và môn Xã hội.

4. Công thần của tiết trước, tội đồ của tiết sau.

5. Thầy Toán nói tôi khó mà đậu nổi cấp ba, cô Anh nói tôi chắc chắn đỗ trường điểm.

6. "Đây là câu hỏi biếu điểm đấy."
"Em không có cái diễm phúc ấy ạ."

7. Cô bước vào lớp, tôi dọn lại mặt bàn, đến giờ đi ngủ rồi.

8. Lớp có một anh chàng Toán lúc nào cũng điểm tuyệt đối, Anh thi được 0 bị cô giáo bắt đứng phạt ngoài hành lang, thầy Toán đi qua đưa cậu ta về lớp thầy dạy dự giờ.

9. "Thú nhận đi, em được ban xã hội cử sang nằm vùng ban tự nhiên chúng tôi hả?"

10. "Môn nào cũng khá chỉ trừ môn tôi dạy, hay là em có gì không hài lòng với tôi?"

11. Trình độ hoá học của mình nè: CO + 2Fe = Coffee.

12. Trắc nghiệm Hoá, 50 câu sai cả 50, cô Hoá tấm tắc:" Trần đời chưa gặp ai tài như em."

13. Tiết trước hăng hái phát biểu chỉ sợ không thể hiện được mình, tiết sau ngồi im như thóc tuyệt nhiên không dám hó hé câu nào.

14.- "Mai kiểm tra Anh đấy."
"Ờ."
-"Mai kiểm tra Hoá đấy."
"Hả???"

15. -"Thi xong rồi."
-"Khốn khiếp, cuối cùng cũng xong."

16. Nếu không có Toán, Lý, Hoá, Sinh, có lẽ phần lớn chúng ta vẫn còn đang tiếp tục sự nghiệp học hành.

17. Văn thì viết tràng giang đại hải muốn sái cả tay, Toán thì chỉ biết trông chờ hết vào thần may mắn.

18. Anh được 9 bị phê bình phong độ xuống dốc, Toán được trên 5 được tuyên dương đã có cố gắng.

19. Tiết Anh có cảm giác mình đã chinh phục cả thế giới, tiết Lý xin được quỳ rạp đầu hàng trước cuộc đời.

20. Giờ Lý chỉ nghe hiểu đoạn nào thầy kể chuyện phiếm về con cái láng giềng.

21. Mỗi lần so tổng điểm với bọn bạn cứ nghĩ mình thi thiếu một môn.

22. Từ cấp hai đã đặt mục tiêu, chồng tương lai nhất định phải giỏi Toán!!!

23. Mới nãy còn là trò giỏi, phút chốc thành học sinh cá biệt.

24. Nghe nói đứng trước người mình thích thì IQ sẽ tụt xuống còn 0, có lẽ tôi đã phải lòng các thầy bộ môn Toán, Lý, Hoá, Sinh rồi.

Photos from Trường THPT Trần Đăng Ninh's post 05/09/2018

Chào mừng năm học mới 🌤

05/09/2018

Mừng lễ Khai Giảng
Chào mừng năm học mới 🎉

Mọi người cho page xin chút hình ảnh về trường ngày hôm nay nha 🌤

04/09/2018

Cấp Ba và Đại học, có gì khác nhau?

1. Cấp Ba: tiền đủ xài, ngủ không đủ giấc. Đại học: ngủ đủ giấc, tiền không đủ xài.

2. Cấp Ba: yêu đương phải lén lút, cứ nghĩ lên Đại học là có thể chẳng cần giấu diếm ai cả. Đại học: Tìm không thấy người yêu.

3. Cấp Ba: cả lớp chơi chung. Đại học: ru rú một mình trong kí túc tiêu khiển.

4. Cấp Ba: rải thức ăn cho chó FA toàn phải lén lút. Lên Đại học thì cứ ném thẳng vào mặt tụi FA thôi.

5. Cấp Hai lên cấp Ba: Bạn cấp Ba ai cũng giả tạo, tính toán, không đáng để thân thiết. Cấp Ba lên Đại học: Bạn cùng phòng ngoài ăn, ngủ, chơi game thì chẳng nói một lời. Đại học ra ngoài đời: Trong công ty chẳng làm bạn thật tình được với ai, mấy đứa cùng Đại học mới là anh em tốt...
Thật ra chúng ta ai cũng cùng một suy nghĩ, những người bước ngang qua cuộc đời chúng ta cũng mang tư tưởng giống vậy. Thế nên, hãy quý trọng hiện tại đi.

6. Ở kí túc xá Đại học, đừng bao giờ trở thành kẻ lên giường đắp chăn cuối cùng, bởi bạn sẽ bị tụi cùng phòng sai việc này việc kia như một con cún đấy. Lúc tốt nghiệp cấp Ba cũng đừng bao giờ trở thành kẻ khóa cửa lớp về sau cùng, bởi bạn có lẽ cũng sẽ khóc như một con cún.

7. Đại học: kí túc bọn mình. Cấp Ba: lớp bọn mình.

8. Bạn cùng phòng cấp Ba: chuyện to như con voi bé như con kiến đều cùng nhau chia sẻ, thời gian nghỉ ngơi ngắn nhưng vui cực. Bạn cùng phòng Đại học: chưa từng trở mặt hoàn toàn, cũng chưa từng chân thành hoàn toàn với nhau.

9. Cả lớp Đại học của tôi có hai mươi mấy người thôi, vậy mà còn chẳng nhớ hết tên. Có vài bạn trong lớp, tôi còn chưa nói chuyện được một câu.

10. Lúc cấp Ba, yêu sớm bị chủ nhiệm phát hiện, cô nói với tôi: "Bây giờ các em còn chưa ra xã hội, đợi các em lên Đại học, lên thành phố rồi sẽ biết có rất nhiều người tốt hơn." Giờ tôi lên Đại học, quả thực là xung quanh có rất nhiều cô gái đẹp hơn, nhưng người mà tôi thích, vẫn là cô nữ sinh tóc ngắn, mặc áo carô xưa.

11. Cứ nghĩ cấp Ba cùng Đại học thì người ở đâu chả giống nhau, nhưng đến khi bạn lên Đại học rồi mới biết, thì ra cái câu "Bạn trung học mới là bạn cả đời" mà mọi người hay nói đấy, nó rất đúng.

12. Vấn đề cần suy nghĩ mỗi ngày khi lên Đại học: "Trưa ăn gì?" "Tối ăn gì?" cùng với "Ngày mai mặc đồ gì?" (Đại học làm gì có buổi sáng).

13. Lên Đại học, chắc chắn tiếng Anh của bạn sẽ tệ hơn hồi cấp Ba.

14. Ba câu nói phiền nhất ở Đại học: nhận được thì hãy trả lời, bầu một phiếu giúp đi, lát nữa họp lớp.

15. Cuối cùng thì cuộc sống cũng không còn đáp án chuẩn theo công thức nữa rồi...

16. Cấp Ba cả đám người, Đại học chỉ một người.

17. Bạn cùng phòng cấp Ba là bạn, bạn cùng phòng Đại học là người ở chung.

18. Cấp Ba có crush nhưng chẳng thể yêu. Đại học có thể yêu nhưng chẳng có crush.

19. Thích dáng vẻ khi lên Đại học cùng tâm hồn đầy sức sống của Trung học.

20. Chẳng có gì khác biệt cả, chỉ là đổi nơi để tiếp tục cuộc sống FA thôi.

21. Từ trường cấp Ba về nhà mất 30 phút, từ Đại học về nhà mất 30 tiếng.

22. Cấp Ba: rời giường chưa chắc đã tỉnh ngủ. Đại học: tỉnh ngủ chưa chắc đã chịu rời giường.

23. Có lẽ là cấp Ba ngày nào cũng mở đề luyện, Đại học thì ngày ngày mở điện thoại.

24. Đại học thì chỉ cần gan bạn đủ to, cả tuần bảy ngày đều là ngày nghỉ.

25. Cấp Ba đi toilet cũng cần rủ người đi cùng, Đại học... làm gì cũng chỉ có một mình.

26. Cấp Ba mong ngóng Đại học, Đại học hoài niệm cấp Ba.

27. Cấp Ba: vào học rồi, không nói chuyện nữa.
Đại học: tan học rồi, không nói chuyện nữa.

28. Lúc học cấp Ba chỉ mong trường học cúp điện, lên Đại học chỉ mong không bao giờ cúp điện.

29. Lúc cấp Ba tôi chẳng bao giờ thức khuya lên mạng 1 2 giờ sáng thế này.

30. "Bao la vô vàn bút" VS "bút đâu rồi nhỉ."

31. "Cảm thấy cái khác biệt lớn nhất giữa cấp Ba và Đại học chính là: Cấp Ba xem ra bận là thế, nhưng mọi việc đều được sắp xếp rõ ràng từng chuyện, lúc xử lý cũng không lộn tùng phèo gì cả; Đại học xem ra nhàn là thế, nhưng đột nhiên cứ xuất hiện những chuyện rối như mớ bòng b**g chẳng có tác dụng gì, nhưng lại không thể không đi làm."

32. Lúc gọi trả lời câu hỏi, giáo viên cấp Ba sẽ gọi tên bạn, giảng viên Đại học sẽ gọi kiểu như: "Bạn nam cuối lớp mặc áo hồng kia."

33. Cấp Ba có bạn gái, Đại học có bạn trai.

34. Thực ra Đại học cũng rất tốt, đừng luôn miệng nói toàn là một mình nữa. Người thú vị sẽ "tỏa sáng, tỏa nhiệt", còn người không thú vị thì vẫn không thú vị. Phụ thuộc vào tính cách cả thôi.

35. Cấp Ba, tuổi 17, lớp học, sân trường, chỉ nghĩ đến mấy từ này thôi cũng đã thấy rất đẹp.

36. Không có cái gọi là "tụ tập hành lang" nữa rồi.

37. Cấp Ba có kỷ luật nội quy, Đại học chỉ có thể tự giác.

38. Cái bận của cấp Ba rất phong phú, cái bận của Đại học lại vô cùng trống rỗng.

39. Cấp Ba hay Đại học thì đều là thiên đường so với xã hội hết.

40. Khác biệt của cấp Ba cùng Đại học trong tôi chính là, từ việc "về lớp học" trở thành "đi phòng học", không còn cái cảm giác "trở về" kia nữa. Thời trung học, thích một người là dùng tất cả chân thành cùng đơn thuần để thích, sau này lên Đại học, gặp được ai cũng không tìm được cảm giác xưa. Nhưng, cho dù các cậu là bạn Đại học hay cấp Ba, cho dù chúng ta từng chán ghét lẫn nhau đi nữa, mặc kệ tương lai thế nào, mình cũng mong các cậu thành công, phát triển.

Dịch: Linh Lung Tháp

10/08/2018

23h khuya, chiếc xe đạp lặng lẽ đưa tân sinh viên Nguyễn Bảo Trang trở về nhà trọ sau một đêm làm việc. Dãy trọ đã chìm vào giấc ngủ, Trang lặng lẽ xếp gọn hành trang chuyển từ Quảng Ngãi vào TP.HCM, chuẩn bị hành trình tiếp tục giấc mơ con chữ.

Tân sinh viên Nguyễn Bảo Trang đã mất cả cha mẹ
Cô tân sinh viên Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM Nguyễn Bảo Trang (18 tuổi) kể về câu chuyện của mình trúc trắc đến khó tin. Trang không có nhà, dù hộ khẩu đang “tá túc” với người cô ruột ở xã Hành Dũng (huyện Nghĩa Hành, Quảng Ngãi). Trang đã mất cả cha mẹ, nhưng ngay cả việc làm giấy xác nhận mồ côi cũng cực kỳ khó khăn.

Tuổi thơ buồn bã

Mọi thứ bắt đầu và kết thúc chưng hửng. Cha và mẹ Trang đều đã có gia đình trước khi họ tìm đến nhau bằng mối tình rổ rá. Trang ra đời, mà cha mẹ không có lấy tờ hôn thú. Giấy khai sinh ghi tên người cha ruột và người vợ có hôn thú của cha. Cái quyền để tên người mẹ thật sự sinh ra mình trong giấy khai sinh Trang cũng không được chọn.

Năm 2000, Trang ra đời ở TP.HCM, rồi cha mẹ gửi cho một người hàng xóm ở quận 8 chăm sóc. Cha mẹ lang bạt, cả tháng mới ghé thăm một lần. Năm 2006, cha Trang đột ngột qua đời vì tai biến, mẹ Trang gửi cô bé vào Trường tình thương Hoa Sen rồi biệt tăm. Mãi đến khi học hết lớp 5, mẹ mới tới đón về.

Đón Trang, người mẹ đưa thẳng về xã Hành Dũng giao Trang cho cô ruột (chị gái cha Trang) rồi lâu lâu ghé thăm. Trang nhập hộ khẩu vào gia đình cô rồi đi học cấp II. Những tháng ngày ấy dài thăm thẳm. Đôi khi bị cô la mắng, Trang lại tự an ủi mình “được ăn và đi học là may rồi”. Lần được ngủ cùng mẹ duy nhất là đêm 29 tết năm 2015. Ba ngày sau đó, Trang nhận tin mẹ qua đời. “Đó là lần đầu tiên tôi đến nơi mẹ sống (xã Bình Mỹ, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi), tới để đội khăn tang xong rồi cô chở về lại” – Trang kể.

Cô ruột cũng nghèo, Trang buổi đi học, buổi phụ giúp đủ công việc. Chuẩn bị hết lớp 9 thì cô ruột bảo nghỉ học, đi học may. “Tôi sợ phải nghỉ học khủng khiếp. Có nhiều đêm tôi không ngủ. Tôi trốn ra ngoài sau nhà, tôi rất muốn khóc nhưng không khóc được. Tôi nghĩ mình đã lớn và phải tự quyết định cuộc đời mình. Tôi sẽ tự đi làm để có tiền đi học. Rồi tôi nhờ thầy cô cấp II giúp đỡ để mình rời khỏi nhà cô, xuống TP Quảng Ngãi thi vào Trường THPT Trần Quốc Tuấn để được đi học” – Trang kể.

Vượt qua sợ hãi, cô đơn

Trang kể cuộc đời mình mang ơn thầy cô rất nhiều. Ngày rời khỏi nhà cô, hành lý là vài bộ quần áo, tiền bạc thầy cô Trường THCS Hành Dũng gom lại cho. Trang xin ở ghép với một người chị trong căn trọ nằm trong con hẻm. Ổn định chỗ ở, Trang xin đi phụ bán cà phê. Tháng lương đầu tiên được hơn 1,5 triệu đồng giúp Trang có tiền đóng trọ và học phí. Công việc đó giúp Trang vượt qua năm lớp 10.

Đầu năm lớp 11, Trang dù đã cố gắng làm việc cả kỳ nghỉ hè nhưng vẫn không đủ tiền đóng học phí. Cô đến trường, viết đơn xin nghỉ học một năm để đi làm. Cô giáo chủ nhiệm không đồng ý và câu chuyện của Trang được cả trường biết đến, cũng từ đó Trang trở thành đứa con chung của trường. Có suất học bổng nào, Trang là người đầu tiên nhận và mỗi tháng được Đoàn trường hỗ trợ 500.000 đồng.

Tưởng mọi thứ đã ổn thì bão tố bỗng ập đến. Một hôm đi học về, Trang thấy một nhóm người xăm trổ đứng trước phòng trọ. Căn phòng bị mở tung cửa, mọi thứ rối tung. Trang hoảng sợ khi nhóm người hỏi người chị cùng phòng đâu. Hóa ra người chị đó bị vỡ nợ bỏ trốn, nhóm người đó đến tìm. Những đêm sau đó, Trang chẳng nhớ bao nhiêu lần đang ngủ thì cửa phòng bị đập liên hồi, tiếng la hét “ra đây… trốn à” vọng vào. “Đó là khoảnh khắc tôi ước có ai đó bên cạnh che chở cho mình” – Trang kể.

Khoảnh khắc tủi thân nhất là vào những ngày tết, Trang không có nhà để trở về. Cô tìm đến những quán cà phê làm thêm. “Những đêm giao thừa, phải đến hơn 1h sáng mới hết khách. Lúc đạp xe trở về, hai bên đường người ta cúng năm mới, tôi thấy mình lạc lõng. Về đến phòng tôi đóng cửa lại, mở nhạc mừng năm mới, lấy mì gói ra pha ăn. Tôi để đồ lung tung khắp nhà tạo cảm giác ấm cúng. Điều đó giúp tôi vượt qua ba mùa tết” – Trang trải lòng.

Trang lại phải dời đi, cô thay đổi luôn chỗ làm thêm để tránh bị làm phiền từ những người đòi nợ. Ngoài làm thêm, cô còn phải cố gắng học thật giỏi, những lần đạt giải học sinh giỏi cấp tỉnh giúp cô có hơn 1 triệu đồng tiền thưởng. Đó là một khoản tiền Trang phải cố có được và ba năm học Trang đều có được khoản tiền đó.

Phải học

Kỳ thi tốt nghiệp THPT quốc gia vừa rồi, Trang đạt số điểm 23,5 khối C, trở thành sinh viên ngành văn học Trường ĐH KHXH&NV – Đại học Quốc gia TP.HCM.

“Phải học” – Trang khẳng định và nói cho Tuổi Trẻ nghe về dự tính của mình: nhập học, xin thẳng vào ký túc xá, tìm kiếm công việc làm thêm. Tiếp đến sẽ làm quen đường sá, đến học kỳ 2 sẽ tự thuê trọ, chủ động thời gian để có công việc làm nhiều hơn. “Nếu có một chiếc xe máy, tôi sẽ chạy Grab ban đêm để kiếm thêm. Có nhiều lần tôi nghĩ mình không vượt qua được, vậy mà cuối cùng cũng tự tìm cách giải quyết xong, những ngày tới cũng vậy” – Trang nói.

Với Trang, nỗi buồn của quá khứ sẽ giúp cô mạnh mẽ hơn và đứng vững trước cuộc đời. “Đã buồn, đã ê chề, mọi thứ với tôi giờ bình lặng lắm. Sau này có bất cứ nỗi đau gì, tôi cũng sẽ chịu được. Tôi đã không gục ngã trước hoàn cảnh. Tôi đang chờ những ngày tháng phía trước, chẳng có gì buộc tôi nghỉ học được” – Trang khẳng định.

“Thành công nhất trong cuộc đời dạy học của tôi”

Cô Nguyễn Thị Liên, giáo viên chủ nhiệm lớp 10 và 11 của Trang, rơm rớm nước mắt khi nói về cô học trò tuyệt vời của mình. Cô vẫn nhớ lần Trang nghỉ học một tuần năm lớp 11, rồi viết đơn xin nghỉ học một năm. “Thành công nhất trong cuộc đời dạy học của tôi là không đồng ý cho Trang nghỉ học. Lúc đó, tôi và các thầy cô tìm đủ mọi cách giúp Trang. Chúng tôi xem em như con. Lấy nỗ lực và ý chí của Trang kể cho mọi người nghe. Chính tôi khi thấy bế tắc hay mệt mỏi lại nghĩ đến cô học trò nhỏ ấy và thấy chuyện của mình quá nhỏ” – cô Liên trải lòng.

Cô Liên thú thật những ngày qua, cả trường rất lo lắng vì Trang chỉ tích góp được hơn 2 triệu đồng. Thầy cô cũng đang tìm cách giúp thì nghe Trang thông báo có học bổng Tiếp sức đến trường của báo Tuổi Trẻ, cả trường ai cũng mừng và tin cuộc đời Trang sẽ kết thúc có hậu.

Biết ơn cuộc đời

Trước khi vào TP.HCM nhập học, Trang đã nhờ bạn vẽ chân dung thầy cô để tặng. Bao nhiêu bất hạnh trải qua, Trang thấy cuộc đời cũng cho mình nghị lực và tình cảm của thầy cô là những điều quý giá để Trang tin rằng cuộc đời vẫn còn quá nhiều người tốt. Trang nói nhiệm vụ của mình là kiên cường và tiếp tục giải quyết những khó khăn của mình như những ngày tháng đã qua.

Theo Tuổi Trẻ

31/07/2018

[Điểm chuẩn 2018]

Tối 2/8, Bộ GD-ĐT sẽ chuyển dữ liệu đăng ký xét tuyển ĐH đợt 1 của thí sinh cho các trường.

Từ ngày 3-5/8 sẽ có 6 lần lọc thí sinh ảo để các trường ĐH biết được sự lựa chọn của thí sinh.

Dự kiến, sớm nhất là sau 17h00 chiều 5/8, nhóm trường ĐH phía Bắc sẽ công bố điểm chuẩn vào các ngành và danh sách thí sinh trúng tuyển đợt 1.

Thí sinh xác nhận nguyện vọng nhập học bằng cách nộp bản chính Giấy chứng nhận kết quả về trường trúng tuyển từ 6 đến 12/8/2018.

** Thí sinh có thể nộp Giấy chứng nhận kết quả cho trường theo 2 cách:
- Đến trường nộp trực tiếp
- Gửi qua đường bưu điện (trường sẽ tính thời gian gửi theo dấu bưu điện, nên không cần phải sợ giấy chứng nhận kết quả thi đến trường trễ ngày).

TRỜI! THI XONG RỒI GIỜ CHỌN NGÀNH GÌ ĐÂY?!? 19/07/2018

Giờ chọn ngành gì đây?
Các bạn 2k có câu hỏi gì về các ngành ở ĐH không?
Đọc thêm bài viết này,
đặt câu hỏi các anh/chị khóa trên tâm sự giải đáp cho nhé !

TRỜI! THI XONG RỒI GIỜ CHỌN NGÀNH GÌ ĐÂY?!? Bài viết gửi bởi Jennifer Do trong mục Quan điểm - Tranh luận

Want your business to be the top-listed Government Service in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Address


Hoa Sơn, Ứng Hoà
Hanoi
100000

Opening Hours

Monday 07:00 - 17:00
Tuesday 07:00 - 17:00
Wednesday 09:00 - 17:00
Thursday 07:00 - 17:00
Friday 07:00 - 17:00
Saturday 07:00 - 17:00