PHIẾN ĐÁ SẦU

PHIẾN ĐÁ SẦU

Share

LƠI CHIA SẼ NHỮNG TÌNH CẢM những lỗi buồn thầm kính trong lòng ko muốn tâm sự cùng ai chỉ muốn mựng những câu truyện nói lên tâm sự của mình!!!!!!!!!

Photos from PHIẾN ĐÁ SẦU's post 03/12/2020

NHẬN LÀM TẤT CẢ GPLX .... Mã QR 2020
HỒ SƠ GỐC Hạng
XE MÁY (A1.A2.A3...)
OTO (B1.B2.C D E F....vvv)
KIỂM TRA TRƯỚC KHI THANH TOÁN
KHÔNG CỌC... BẢO MẬT và UY TÍN
chi tiết LH . QUANG HÀ
sđt Zalo 0865385734. Hotline. 0865385734

Photos 27/02/2018

Cô Đơn Mình Ta

Cuộc đời bao nỗi trái ngang
Mình ta ôm trọn đa mang kiếp sầu
Những lúc suy tư buồn rầu
Một mình ta lại đối đầu cho qua.

Những lúc đau ốm mình ta
Tự thân vận động cho qua kiếp người
Có đâu vui sướng hả Trời?
Gieo chi bao nỗi buồn khơi trong lòng.

Đêm về ôm gối nằm không
Buồn buồn tủi tủi nặng lòng chưa vơi
Thời gian cứ thế vụt trôi
Bốn mươi xuân đã khơi khơi về già.

Còn đâu hương sắc mặn mà
Má hồng phai nhạt cho qua một thời
Cuộc đời như thể trò chơi
Tìm hoài tìm mãi một nơi xa mờ.

Trải lòng với những vần thơ
Để cho vơi bớt bơ vơ trong lòng
Thôi thì cũng kiếp má hồng
Một mình ta với nỗi lòng sầu đau.

Biết khi nào ta có nhau
Biết khi nào phép nhiệm màu đổi thay
Để đời như những áng mây
Bồng bềnh bay bổng cho đời đẹp tươi .

Photos 21/04/2017

Khi người ta không còn trẻ người ta biết chấp nhận và một cách luôn thản nhiên người ta đón nhận những sóng gió cuộc đời.
Người ta hiểu rằng sau cơn mưa chưa chắc sẽ là cầu vồng là nắng ấm rạng rỡ, sau cơn mưa có thể sẽ là triền miên những cơn mưa nối tiếp thậm chí còn là mưa to bão tố. Việc của những người không còn trẻ không phải là than trách số phận hẩm hiu than tiết trời u ám mây mù mà việc của họ là cầm ô mà đi là chấp nhận và vượt qua. Nếu không có ô điều bắt buộc là họ sẽ phải chạy, chạy thật nhanh.
Khi người ta không còn trẻ, người ta thường mang trên mình lớp vỏ bọc như loài cá ký sinh để gói ghém cất sâu những mong manh yếu đuối. Nói đúng hơn không ai muốn lựa chọn nó cho mình nhưng người ta không thể lúc nào cũng sống là chính mình bởi những gì người ta vẫn gọi là xã hội là lòng người.
Cuộc sống vốn phức tạp giữa những đổi thay của trắng-đen sáng-tối hay nó thực ra vô cùng giản đơn nhưng lòng người trắc ẩn đa đoan làm nó trở nên vuông tròn góc cạnh.
Khi người ta không còn trẻ, người ta không còn nông nổi những dại khờ ngày hôm qua, người ta không còn dành nhiều thời gian cho những cuộc vui thâu đêm suốt sáng cùng bạn bè nữa. Thay vào đó người ta thường trầm mình trong cô đơn bình yên. Không phải người ta thích cô đơn và không phải cô đơn lúc nào cũng đáng sợ như người ta vẫn nghĩ. Chỉ bởi người ta chọn cô đơn để được lặng là chính mình.
Và những người khi không còn trẻ, họ sẽ bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho gia đình. Họ bắt đầu để ý thấy sợi tóc bạc của cha ngày một nhiều lên, đôi mắt mẹ cũng chằng chịt những nếp nhăn vết nám. Sau bao tháng năm của tuổi trẻ giờ họ mới lặng mình nhìn ngắm, ngồi đếm những khắc khổ trên khuôn mặt mẹ cha và thấy nhoi nhói nơi lồng ngực. Hóa ra bao lâu nay họ đã mải mê những bộn bề phố xá mà quên rằng bên cạnh mình thôi vẫn còn cần lắm những quan tâm.
Khi người ta không còn trẻ, tình yêu với người ta đã không còn là tất cả. Người ta san sẻ một phần cho tình yêu, một phần cho công việc, một phần cho gia đình và một phần cho chính bản thân mình. Người ta đã hiểu rằng trao đi yêu thương không phải lúc nào cũng sẽ nhận về những yêu thương sẽ có thể lắm chứ chỉ là một mình ta đơn phương. Người ta cũng hiểu rằng không phải cứ đối đãi với người bằng chân tâm thì sẽ nhận lại được từ người những chân tình. Đem cho đi yêu thương, niềm tin, sự tôn trọng để nhận lại về những dối gian, ganh tị.
Vậy thôi từ nay những người không còn trẻ sẽ sống thật điềm nhiên và an yên. Họ chẳng dễ dàng dại khờ tin vào tất cả. Vẫn cứ trao đi yêu thương và lòng tin như những ngày nào nhưng ít thôi còn giữ lại cho bản thân vài ba phần để lỡ có hụt hẫng vì lòng người đổi trắng thay đen thì cũng không bàng hoàng mất cả niềm tin nơi cuộc sống và cũng để sẽ mỉm cười cho qua, thôi ta lỡ trao nhầm người rồi…
Khi người ta không còn trẻ người ta nhận ra thật khó khăn để nhìn thấu lòng người. Phải chăng là đúng cho câu trả lời: trên đời có hai thứ không thể nhìn trực tiếp? Là mặt trời và lòng người.
Khi người ta không còn trẻ người ta giật mình nhớ về quãng tuổi thơ nơi mà việc khó quyết định nhất là hôm nay bây giờ chơi gì thì ở cái tuổi này người ta thấy khó khăn nhất là quyết định làm gì, bước tiếp hay dừng lại? Nhớ hay quên? Buông bỏ hay giữ mãi?
Tuổi thơ, nơi mà người ta dành để mong ước được lớn lên thì khi lớn rồi người ta lại dành cả quãng đời trưởng thành để mong mình bé lại. Một cánh diều ngược gió thả mình trên trời cao, đôi tay nới dần sợi dây để nâng cao cánh diều mà tưởng như ta nâng được cả bầu trời vời vợi…
Khi người ta không còn trẻ người ta nhận ra tình yêu không phải chỉ là màu hồng. Tình yêu không phải chỉ cần hai người yêu nhau là đủ. Để nắm tay nhau đi hết cuộc đời mỗi tình yêu còn cần cả sự hy sinh và lắng nghe, hy sinh cái tôi của riêng mình và lắng nghe cái tôi của một người.
Người ta hiểu rằng tình yêu tuổi trẻ đã không đi đến đâu là do ta chưa từng biết lắng nghe, nghe để lắng để thấu và hiểu. Cái tôi tuổi trẻ của ai cũng thật lớn thật to và vì nó không ít người đã bỏ lỡ một mối tình thật đẹp.
Khi người ta không còn trẻ người ta biết chấp nhận và một cách luôn thản nhiên người ta đón nhận những sóng gió cuộc đời. Người ta hiểu rằng sau cơn mưa chưa chắc sẽ là cầu vồng là nắng ấm rạng rỡ, sau cơn mưa có thể sẽ là triền miên những cơn mưa nối tiếp thậm chí còn là mưa to bão tố. Việc của những người không còn trẻ không phải là than trách số phận hẩm hiu than tiết trời u ám mây mù mà việc của họ là cầm ô mà đi là chấp nhận và vượt qua. Nếu không có ô điều bắt buộc là họ sẽ phải chạy, chạy thật nhanh.

Photos 19/03/2014

Hãy yêu nhau nhiều như có thể
Chẳng có gì nhạy cảm, run rẩy, yếu đuối như tình yêu! Chính vì thế mà người ta mới kết đôi để được dựa dẫm, nương tựa, coi bạn tình như nơi trú ẩn của mình.

Tình yêu giống thứ gì? Hãy xem những đứa trẻ ở mẫu giáo, buổi trưa, khi bố mẹ cũng không có ở đó… Nhưng khi cô giáo chỉ cần chạm nhẹ bàn tay, thậm chí ở xa thì với bàn chân tới, đứa trẻ liền yên tâm ngủ tiếp.
Những đứa trẻ xung quanh nếu chạm vào người cô giáo, chúng yên tâm vì đã có tình yêu che chở nên ngủ ngon lành. Chúng chẳng khác gì một đàn gà con muốn nấp dưới cánh mẹ để tìm sự che chở bình an.
Che chở và bình an chính là bản chất của tình yêu. Vậy thì khi đôi lứa cãi cọ nhau, từng tiếng nhỏ tiếng to đều gay gắt quát tháo, đó là khi người ta cảm thấy mình không được che chở và bình an nữa.
Đó là những câu “Tại sao tối qua anh về muộn?” có nghĩa là, hình như anh đi với ai, sắp bỏ rơi tôi khỏi vòng tay ấm áp để tôi phải thui thủi một mình.
Hoặc “Tại sao lại có cú điện thoại với giọng nói lạ gọi cho em?” đó là nỗi ám ảnh về việc dường như tình yêu của anh không được đong đầy mà nó đang bị hao vơi vì chia cho ai đó?
Người ta chất vấn nhau vô vàn câu hỏi để khảo sát “Khẩu phần yêu” của tôi có còn nguyên vẹn không?
Và mỗi khi cảm thấy khẩu phần ấy hao hụt, tâm hồn người ta liền bứt rứt, đứng ngồi không yên, bất an, dẫn đến tra hỏi, cật vấn, chành chọe, cãi cọ để đòi trở về tình trạng ban đầu.
Nhưng không phải trái tim lúc nào cũng có ngay cơ hội đòi tra khảo bạn tình, như người đời nói, người ta còn ghen bóng ghen gió, nghĩa là chưa có gì hình thành rõ nét cả, nhưng người ta đã ám ảnh cơn ghen. Chưa rõ nét thì chưa thể tra khảo, nhưng trái tim hoãn nợ đó cứ tích mãi trong lòng nó sự tủi thân.
Có bao nhiêu nỗi tủi thân đây? Trời ơi, nhiều lắm! Tủi thân vì nhà nghèo ư? Có! Tủi thân vì tại sao nụ cười của chàng bỗng lại “rẽ” sang một khuôn mặt khác? Có!
Tủi thân vì ta đang nói lời có cánh, nàng cũng chẳng thèm nghe, trong khi nàng lại quan tâm đến giá tiền của một con cá hay mớ rau? Có! Tủi thân vì ta có mái tóc mới mà chàng không hề biết, có khác gì chàng đã quen nhìn ta như một chiếc ngăn kéo muôn đời cũ kỹ?!
Rồi mùng 8-3 đã qua đi, vậy mà chẳng thấy hoa của chàng đâu, cũng không hề có cả lời mấp máy trên môi nào dành thông điệp cho phái yếu nhân ngày Quốc tế Phụ nữ?!
Thôi thì đành chịu, có khi chàng nghĩ đó là ngày của phụ nữ toàn cầu, là của chung, nhưng đã qua rồi cả ngày sinh nhật của riêng ta, chàng cũng quên liền… thử hỏi làm sao ta có thể không tủi thân?
Một sự bỏ quên rõ ràng như vậy, khác gì ta đang sống sờ sờ đã bị trái tim của chàng xếp vào kho! Mà là trong cái góc mốc meo lãng quên nhất ở trong kho?
Tủi thân đã tích lũy khối thuốc nổ lớn thế nào? Có nhiều gã trai dồn tiền mua súng máy và đạn dược, tìm đến lớp học của cô nàng, không chỉ xả súng vào nàng, mà còn bắn tất cả những cô gái khác chỉ vì họ cùng giới tính với nàng.
Tại sao gã làm vậy? Vì gã nghĩ, ta không chỉ bị nàng bỏ rơi, mà cả thế giới đàn bà của nàng bỏ rơi ta. Ta không còn vớt vát được cơ hội nào để yêu thương một trong những cô gái ấy. Vậy thì ta căm thù tất cả bọn họ. Ta muốn xả súng để trả thù cái thế giới đã bỏ rơi, đã lãng quên ta.
Không chỉ có tình yêu giới tính, như trên chúng ta đã nhắc đến tình yêu của gia đình như gà mẹ xòe cánh ấp ủ những gà con.
Có cả vụ án, gã trai to lớn kia dùng súng, dùng dao tấn công người nhà mình, dù đó là bố mẹ, cô dì chú bác, hay anh chị em… Bởi vì, chính nỗi tủi thân của gã đã tích tụ nhiều ngày, nhiều tháng.
Gã cho rằng: Mọi người đã bỏ quên gã, người khác được chiều chuộng, được chăm lo, được chia sẻ, được an ủi, được tặng nhiều quà…, còn gã thì không!
Lúc nào gã cũng phải thui thủi, ôm lấy nỗi tủi thân, chẳng được ai gần gũi trò chuyện, chiều chuộng và để ý tới. Gã ở trong nhà mà như đồ thừa.
Rõ ràng, một đứa bé đi mẫu giáo khi khóc ré lên khi có bàn chân của cô giáo chạm vào để làm yên giấc ngủ, còn gã lấy đâu ra bàn chân đó.
Đêm tối hoang vu lạnh giá, gã quờ tay vớ cái gối ôm cũng không có nốt, trên giường em gái thấy lăn lóc đến dăm bảy cái gối ôm, còn gã tại sao không có nổi cái nào…
Sự tủi thân của gã cứ tích ứ theo năm tháng, rồi một ngày không chịu đựng được nữa, gã đã mang súng về xả vào chính những người thân.
Chính vì sự tích lũy của tủi thân có thể gây nên những hiệu quả vô cùng trầm trọng, nên các chuyên gia về gia đình khích lệ người ta: Chớ có sợ hãi sự bình an của gia đình bị phá vỡ đến mức không bao giờ dám cãi cọ.
Khi có vấn đề hãy nêu ra, có thể dẫn đến cãi cọ, nhưng đó chính là dấm ớt chỉ làm tăng hạnh phúc…
Cãi cọ khi đó chính là cách thẳng thắn tháo cởi vấn đề. Trận đấu ngã ngũ, người ta có thể trở lại trạng thái hòa bình.
Trái lại, nếu cứ gìn giữ bình yên bằng cách lưu giữ vấn đề lại, vấn đề không được giải quyết sẽ ứ đọng, tồn kho, gây sức ép đến độ nổ tung.
Người đời vẫn biết, người hiền khô như đất lại thường cục tính. Vì đó là mẫu người không chịu nói ra cảm xúc của mình, cứ tích lũy lại, cho đến khi không còn chịu đựng được thì bùng nổ, phá đổ mọi chuyện.
Tủi thân cũng là một trong những bi kịch lớn nhất của tình yêu trong chuyện của nàng Tô Thị. Chồng nàng, khi chải tóc cho nàng đã phát hiện ra chiếc sẹo trên đầu, đó chính là em gái của mình. Chàng tủi thân quá. Trời ơi, định mệnh trớ trêu, sau bao ngày thầm yêu trộm nhớ cưới được nàng về, hóa ra lại cưới phải em gái của mình.
Tủi thân rồi xấu hổ, chàng liền bỏ đi mãi mãi. Còn nàng Tô Thị, nỗi tủi thân của nàng thật vô bến vô bờ, nàng tủi thân khi không thể nào hiểu được người chồng đang yêu nàng đến vậy sao có thể nỡ bỏ đi khi không có một lời lý giải, và nỗi tủi thân của nàng lớn đến mức đã hóa đá đau đáu nhìn ra đại dương như một lời than chua xót chẳng bao giờ kết thúc.
Tình yêu thuộc về trái tim, mà trái tim thì luôn hồi hộp, run rẩy, mỏng manh, dễ vỡ…
Trong khi đó con người ta luôn có vô vàn sự tủi thân thường trực, nào một manh áo mới chẳng thấy ai phát hiện, một bát canh hơi mặn chồng đã chẳng thèm ăn, một câu nói vô tình lại cứa vào lòng người ta những nhát “lưu kho” chí tử…
Người Việt nói, đó là cách “để bụng”. Mong rằng khi sống bên nhau, người ta đừng nên quá để bụng nhặt nhạnh lỗi của người khác lẫn sự tủi thân nhiều khi vô cớ của mình, kẻo lại tích thành những thùng thuốc nổ có ngày kích phát tàn phá tình yêu.
Hãy yêu và hãy biết “chạm” vào nhau nhiều như có thể để sự tủi thân không có cơ hội nảy mầm.

Photos 15/03/2014

.Bao nhiêu nắng để làm khô 1 dòng sông ?
Bao nhiêu mưa để cuốn trôi 1 sa mạc ?
Bao nhiêu đêm để giết chết 1 nỗi nhớ ?
Bao nhiêu cái hôn để đong đầy 1 tình yêu?
Bao nhiêu cái nắm tay để xóa bỏ khoảng cách ?
Bao nhiêu cái ôm để thấy ta trưởng thành ?
Bao nhiêu lời nói mới làm bạn hiểu tôi ?
Bao nhiêu nước mắt để được tha thứ ?
Bao nhiêu nụ cười để làm vơi khắc khoải ?
Bao nhiêu im lặng để biết ta là của nhau ?
Bao nhiêu chờ đợi để đổi lấy 1 lời…
>>> LÃNG TỬ SẦU

Photos 28/02/2014

Mong em luôn hạnh phúc

Giờ đây anh chỉ biết ngậm ngùi chúc em luôn vui và hạnh phúc bên người mà em đã chọn.

Em ơi giờ em đang làm gì, có nhớ tới anh không? Mới đây thôi, hai đứa mình tình cảm còn mặn nồng sao giờ đây lại như vậy em ơi. Anh nhớ mãi giây phút đó, giây phút mà ai cũng bên nhau rộn rã đón một giao thừa se lạnh chào năm mới, đối với anh là giây phút dài khi nhớ đến em cũng đang hạnh phúc bên người ấy vui cười khi tiếng pháo hoa cất lên. Anh chỉ biết âm thầm chờ đợi cho đến khi qua khoảnh khắc giao thừa. Em biết anh đợi để làm gì không? Anh đợi chỉ để biết câu trả lời của em còn yêu anh nữa không.

Giờ đây tâm sự của anh chỉ biết chia sẻ vào những bài hát, và ngày nào đêm nào anh cũng nghe "Lại một lần nữa" và "Tìm lại bầu trời". Em biết không trong lòng anh giờ đây rất mâu thuẫn, một bài anh nghe thì trong lòng anh muốn níu kéo, một bài trong lòng anh lại muốn chúc em hạnh phúc bên người ấy. Trong tâm trí anh giờ đây là một nỗi lòng u ám không thể nào vui lên được khi nghĩ đến em. Anh rất buồn và còn yêu em nhiều lắm em biết không?

Anh và em quen nhau cũng đã gần một năm rồi và anh rất nhớ ngày duyên phận đó, một ngày trong xanh gió mát khi anh được gặp em ở trong vườn tiêu nhà bác anh, cái ngày đó thật tuyệt phải không em? Cũng từ đó anh và em quen nhau, thường hay nhắn tin quan tâm đến nhau và rồi đến một ngày anh và em trao nhau những lời yêu thắm thiết…

Anh rất nhớ em và muốn được quan tâm em rồi ngày anh muốn cũng đến, ngày mà em thi đỗ cao đẳng anh luôn được bên em và lo lắng cho em… được dẫn em đi chơi, dẫn em đi ăn những món em thích. Ngày ngày tình cảm của mình càng thắm thiết, anh và em luôn trao tình cảm cho nhau, trao cho nhau những nụ hôn nồng nàn những giây phút đó anh rất hạnh phúc. Bây giờ em còn nhớ anh không? Anh rất buồn em ơi. Anh không biết mình chia tay vì lý do gì, hay chỉ vì em tham vọng, hay anh nghèo hơn người ấy? Như vậy em lo anh không mang cho em hạnh phúc à? Em đối xử với anh như vậy anh buồn lắm em biết không.

Và giờ đây anh chỉ biết ngậm ngùi chúc em luôn vui và hạnh phúc bên người mà em đã chọn.

27/02/2014

. tại anh sai...
hay tại ai vô tình???
:/
cơ hội buôn lơi...
Đánh rơi khó nhặt lại được tôj ơi!!! :3
=> xinh lỗi vì anh đã chần chừ đắng đo... Để cho em đợi chờ trong mệt mỏi,.. Rồi em cũng quyết định sánh bước bên người... Chỉ vì cuộc tình đã xa... Để giờ ta mất đi một người...
:/

Photos 26/02/2014

Hụt hẫng là khi...muốn nắm 1 bàn tay...
..mà bàn tay ấy lại cầm 1 bàn tay khác...
Xót xa là khi... nghe 1 bản tình ca buồn...
..mà như thấy mình trong từng câu hát...
Bơ vơ là khi giữa phố đông...
..mà thấy mình lạc lõng vô cùng...
Cô đơn là khi có người...
..ở ngay bên cạnh...
..mà chả cảm nhận được chút hơi ấm yêu thương...
* Đáng thương là khi đuổi theo một người...
..mà người ấy chẳng bao giờ dừng lại...
Đớn đau là khi yêu một người...
..mà người ấy lại yêu một người khác..
>>>CÔNG TỬ NHÀ QUÊ

Photos 14/02/2014

Ngày tình yêu, riêng mình anh cô đơn

Người người đang chuẩn bị chào đón ngày Valentine – Ngày dành cho những đôi tình nhân. Cái khoảnh khắc khiến người ta muốn yêu thương và được yêu thương thật nhiều, để người mình yêu hiểu được tình cảm chất chứa trong lòng.

Có lẽ trong những ngày mùa đông lạnh giá này, trong cái không khí ngập tràn tình yêu, người ta không muốn nghĩ về những điều buồn, những kỉ niệm tiếc nuối. Nhưng với anh, đêm nay lại là một kí ức khiến anh không thể nào quên. Vì đó là lúc, anh mất em.

Mình đã chia tay 3 năm rồi nhưng những kỉ niệm về em, anh chưa bao giờ nguôi ngoai. Anh khóa chặt lòng mình chưa đón nhận ai cũng là vì chưa thể quên em. Là vì anh có lỗi, vì anh là kẻ quá vô tâm và hời hợt nên đã làm em phải khổ. Anh đã buông lời tán tỉnh với quá nhiều cô gái nên trái tim của em bị tổn thương vì anh quá nhiều. Anh luôn bao biện cho hành động thiếu chung thủy của mình bằng lí lẽ: “Quan trọng là anh yêu em, như thế là đủ rồi. Đàn ông tránh sao được những phút trăng hoa”.

Em đã vì yêu anh mà chấp nhận quá nhiều. Em cố gắng để thay đổi con người anh bằng tình yêu thuần khiết mà em có. Nhưng khi con người ta được sống trong hạnh phúc đủ đầy, người ta lại càng không biết trân trọng điều đó. Và anh cũng đã phạm phải sai lầm đó. Em càng yêu anh, càng tha thứ cho anh thì anh càng lầm đường lạc lối. Anh chỉ dừng lại, ngoái nhìn phía sau và biết rằng không còn em nữa khi em quyết định buông tay anh giữa con đường tình.

Đó là một đêm Valentine. Em điện thoại cho anh bằng giọng nói nghẹn ngào: “Em muốn chia tay anh ạ! Em muốn chấm dứt tất cả vào cái ngày mà bao người dành cho người mình yêu những điều ngọt ngào nhất. Em đã chịu đựng quá đủ rồi. Em không muốn làm cho trái tim mình đau đớn thêm nữa. Hãy chia tay đi”. Anh vẫn là kẻ vô tâm, anh nghĩ rằng đó chỉ là một câu hờn dỗi. Những ngày sau đó anh cũng không liên lạc vì anh tin rằng em yêu anh, em sẽ tìm anh. Lời chia tay của em chỉ là sự nóng giận nhất thời mà thôi.

Vậy mà em đã đi thật…

Hơn 3 năm, những ngày mùa đông với anh lạnh hơn thật nhiều và những ngày Valentine trở nên đáng sợ với anh. Nó làm anh nhức nhối khi nghĩ về em, nghĩ về một người con gái đã yêu anh hơn bản thân mình vậy mà anh đã phụ bạc em. Anh đã tìm em nhiều lần, gạt bỏ sĩ diện để cầu xin em tha thứ nhưng vẫn nhận về một lời khước từ. Em không tha thứ, đơn giản là vì em không còn muốn gắn bó với một người đã từng làm em tổn thương quá nhiều như anh. Em không còn muốn cho anh thêm cơ hội. Mọi sức chịu đựng đều chỉ có một giới hạn nhất định và sự tha thứ không phải là một món quà luôn tồn tại mãi mãi.

Khi còn em bên cạnh, những ngày Valentine với em luôn có những nỗi tủi hờn. Anh không có những điều ngọt ngào dành cho em mà thậm chí còn khiến em đau lòng vì sự trăng hoa của mình. Em đã cố gắng chấp nhận con người anh cho tới ngày em không thể chịu đựng thêm được nữa. Và đớn đau thay, khi em ra đi anh mới nhận ra rằng mình yêu và cần em đến nhường nào…

Lại một mùa Valentine nữa đi qua mà anh đơn độc. Đó là cái giá mà anh phải trả cho hành động sai lầm, không biết trân trọng tình yêu của mình. Anh cũng biết đến bao giờ anh mới lại nắm tay một người con gái nào đó đi trong đêm tình yêu này nhưng nhờ có em, anh hứa rằng sau này, dù là ai, anh cũng sẽ yêu thật lòng và chỉ 1 người đó mà thôi. Anh sẽ không để cho người mình yêu phải học cách tha thứ vì anh sẽ không phạm sai lầm thêm một lần nữa.

Photos 17/01/2014

Anh một mình lặng lẽ bước trên con đường riêng

Mong sao cuộc sống sẽ mang đến cho em niềm hạnh phúc trọn vẹn và sự yêu thương ngọt ngào hơn bao giờ hết. Mong cho em bình yên bên cạnh sự lựa chọn của em, mong cho nụ cười mãi hiện hữu trên khuôn mặt hiền từ của em.

Gửi người anh yêu!

Mỗi khi nhìn lại những chặng đường đã đi qua, anh sẽ lặng lẽ mỉm cười với số phận, với tình yêu và hạnh phúc, mỉm cười với sự khờ dại, ngây ngô, mỉm cười với nỗi niềm của riêng anh.
Khi em rời xa anh để đến với người con trai khác, em đâu biết rằng cảm xúc của anh giờ đây chồng chất như thế nào? Bao nhiêu nghi ngờ, dằn vặt, yêu thương và hy vọng, tất cả đều vỡ òa khi những kỷ niệm êm đềm và bình yên ngày xưa ấy không còn thuộc về riêng anh nữa.

Chuyện tình của chúng mình đẹp biết bao nhiêu. Anh từng nghĩ rằng mình là người đàn ông hạnh phúc nhất khi được em yêu thương và chăm sóc chu đáo như vậy. Em đã ở bên cạnh anh, cùng anh vượt qua những khó khăn, vấp ngã trong cuộc sống, đã động viên, an ủi anh những khi anh gặp thất bại trong công việc, em đã luôn có mặt mỗi khi anh cần em nhất. Có em bên cạnh, anh không mơ đến một giấc mơ nào hạnh phúc và bình yên hơn thế nữa.

Cuộc sống nhiều khi bắt chúng ta phải khó khăn để lựa chọn một điều gì đó cho riêng mình và nó cũng dạy cho chúng ta cách phải biết chấp nhận những điều xảy ra mà đôi khi ta không thể lường trước được. Cuối cùng em cũng quay về với người con trai ấy, ngoảnh mặt đi và quay lưng lại với người đã ở bên cạnh em, đã yêu thương, gần gũi em trong suốt những năm tháng qua.

Có thể quyết định đó chưa hẳn đã mang lại hạnh phúc cho em, chưa hẳn đã làm tâm hồn em thanh thản, chưa hẳn đã là quyết định đúng đắn nhưng anh chấp nhận sự lựa chọn cho con đường của riêng em.

Em đâu biết rằng, anh luôn tỏ ra tươi cười, vui vẻ khi gặp gỡ em, luôn tỏ ra mạnh mẽ, cứng rắn mỗi khi nhìn vào ánh mắt em, nghe giọng nói ấm áp tràn đầy yêu thương của em. Nhưng đằng sau những nụ cười và tính cách ấy, anh là con người như thế nào, em đâu có biết?

Khi không có em bên cạnh, cuộc sống của anh dường như chẳng còn gì ý nghĩa nữa. Anh đã cố gắng lao vào công việc, vùi đầu vào học tập, làm tất cả mọi việc để giết chết thời gian rảnh rỗi. Nhưng rồi những khi anh chợt tỉnh, chợt nghĩ và chợt nhớ đến em thôi, thì trong lòng anh càng cồn cào, nhức nhối.

Có lẽ em chưa bao giờ thử đặt mình vào vị trí của anh một lần nên em không thể hiểu được nỗi đau giờ này anh đang phải trải qua. Em chẳng thể nhận ra được nỗi buồn sâu thẳm trong ánh mắt anh, không thể hiểu được trái tim anh đang đau khổ như thế nào mỗi khi nghĩ đến cảnh em đang tay trong tay với người con trai khác. Và em cũng chẳng thể biết được cuộc sống của anh giờ đây tẻ nhạt và đơn độc như thế nào.

Em đâu biết mỗi khi đi qua con đường hai đứa mình từng chung bước, qua những con phố đầy ắp kỷ niệm, qua những quán cóc hai đứa từng dừng lại và ngắm mọi người đang hối hả qua đường, lòng chợt se lại. Xâm chiếm tâm hồn anh là sự cô đơn, trống vắng, là nỗi nhớ mong, buồn tủi, là bàn tay ấm áp, nụ hôn nồng nàn bên em ngày xưa ấy.

Ngày trước, mỗi khi nhớ về em, về những kỷ niệm của hai chúng mình, anh lại ngất ngây trong niềm hạnh phúc, đắm chìm trong sự bình yên khi được ở bên cạnh em. Nhưng giờ đây, mỗi khi nhớ về em, lòng anh thắt lại, một nỗi buồn nặng trĩu khi nghĩ đến cảnh em đang hạnh phúc bên cạnh người con trai khác.

Chúng mình quen nhau và đến với nhau cũng bình lặng quá, phải không em? Cuộc tình ấy anh nâng niu, trân trọng, anh vun vén, dựng xây, anh mơ ước, hy vọng, anh làm tất cả những gì có thể chỉ mong được nhìn thấy nụ cười trên môi em. Chỉ mong cho tình yêu ấy mãi vẹn nguyên và yên bình như thế, chỉ mong em mãi là của anh, mãi ở bên cạnh anh, yêu thương và chăm sóc anh như những ngày xưa ấy. Thế mà giờ đây, tình yêu ấy không còn là của riêng anh nữa. Em đã quay lưng lại với anh để tìm về với niềm hạnh phúc bên người khác.

Hạnh phúc là gì? Anh tự hỏi lòng mình và chợt nhận ra một điều rằng: Hạnh phúc là một thứ quá xa xỉ mà không phải bất cứ người nào cũng có thể sở hữu được nó. Nếu anh được hưởng hạnh phúc, có nghĩa là người kia sẽ phải đau khổ và ngược lại, sẽ không có em chăm sóc, không có em nâng anh dậy mỗi khi anh gặp khó khăn, vấp ngã.

Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, anh vẫn phải tiếp tục với những ngày tháng không có em bên cạnh. Dẫu biết rằng ở ngoài kia vẫn có người con gái khác luôn muốn được chở che cho anh, muốn được san sẻ cùng anh những nỗi niềm trong cuộc sống, muốn là bờ vai để anh dựa dẫm những khi thất bại, nhưng làm sao anh có thể quên em?

Làm sao anh có thể đến với người con gái khác khi hình ảnh của em vẫn vẹn nguyên và gần gũi như ngày này. Làm sao anh có thể nép mình tin cậy khi bờ vai ấy không phải là của em, không ấm ấp như em? Làm sao có thể đây em?

Thời gian liệu có thể xóa nhòa tất cả? Hình ảnh yêu thương có thể nhạt nhòa theo năm tháng? Anh cũng không thể hình dung được điều gì rồi sẽ xảy ra. Nhưng giờ đây, mỗi khi nhớ đến ánh mắt trìu mến và nụ cười hiền từ của em, những kỷ niệm bên em, những cái ôm ấm áp, nụ hôn nồng nàn em trao, tất cả những kỷ niệm yêu thương ấy vẫn mới nguyên và gần gũi như chỉ mới ngày hôm qua.

Cuộc sống đã dạy cho anh biết yêu thương và giờ đây cuộc sống cũng đang dần dần dạy anh cách phải biết chấp nhận. Chấp nhận cuộc sống không có em bên cạnh, chấp nhận một sự thật phũ phàng mà anh chưa bao giờ nghĩ đến, chấp nhận bước tiếp những bước dài trên đường của riêng anh. Chấp nhận tất cả để mình mạnh mẽ và trưởng thành hơn sau những vấp ngã và mất mát này.

Mong sao cuộc sống sẽ mang đến cho em niềm hạnh phúc trọn vẹn và sự yêu thương ngọt ngào hơn bao giờ hết. Mong cho em bình yên bên cạnh sự lựa chọn của em, mong cho nụ cười mãi hiện hữu trên khuôn mặt hiền từ của em. Anh lặng lẽ một mình bước đi trên con đường của riêng anh. Con đường ấy không có em bên cạnh, không có em chung bước, không có em chia sẻ nỗi buồn, vui.

Nhưng anh vẫn tin mình sẽ mạnh mẽ và cứng rắn hơn khi không có em, không có bàn tay em nắm lấy bàn tay anh để dìu em dậy mỗi khi em vấp ngã, ôm trọn em vào lòng những khi em khóc. Để rồi mỗi khi nhìn lại những chặng đường đã đi qua, anh sẽ lặng lẽ mỉm cười với số phận, với tình yêu và hạnh phúc, mỉm cười với sự khờ dại, ngây ngô, mỉm cười với nỗi niềm của riêng anh, chỉ mong em quay về bên anh.

Photos 25/12/2013

Anh thả mình trôi trong cảm xúc, thừa nhận với lòng mình vẫn còn rất yêu em.

Những ngày qua lặng lẽ trôi... một nửa bình yên, một nửa chông chênh với những bộn bề trong cuộc sống. Vắng em! Anh đã nghĩ mình phải trốn chạy, trốn chạy yêu thương vẫn luôn hiện về trong trái tim mình. Anh không thích và không bao giờ muốn nhìn thấy những cảnh chia ly và mất mát. Anh sợ mình không chịu đựng nổi trước bao biến cố của cuộc đời em à. Thế nhưng, cũng nên cảm ơn những khổ đau và chia ly trong cuộc sống...

Khi thấy môi mình mằn mặn những giọt nước mắt khóc thương cho bao cảnh tình ngang trái, lúc ấy mới nhìn lại, thương mình, thương trái tim vô tội bị bản thân đè nén những nhịp đập vốn dĩ của nó. Em biết không, có những yêu thương đã không thể trở về bên nhau, mãi mãi không thể trở về... Chỉ còn là kí ức, chia lìa là vĩnh viễn, là có thật, thật như chính cuộc đời đã trớ trêu an bài phải thế. Dù có khóc hết nước mắt, dù có hành hạ cái thân xác của mình thì vẫn không thể chạm một vòng tay, một ánh mắt... bởi vì, đã mất thì còn đâu.

Anh thấu hiểu, đau khổ trong sự đồng cảm lặng lẽ và rồi anh hiểu rõ có những yêu thương cũng bắt ta phải trả giá đến tận cùng. Vậy thì cớ gì anh hà khắc với bản thân, cớ gì anh ép trái tim mình ngừng rung động. Anh vẫn âm thầm đi bên em, anh cảm thấy em gần lắm. Từng ngày trôi qua anh thấy mình vẫn còn tồn tại, vẫn sống tốt lắm, vẫn cười, vẫn nói…Rồi có lúc anh nhận ra mình lạc lõng và cô đơn, lạc lõng trong tiếng cười và cả những giọt nước mắt. Lạc lõng khi anh không bám víu được cảm xúc của bản thân mình, thì ra trong sâu thẳm cõi lòng anh còn nhớ lắm, thương lắm một thời đã qua. Tự an ủi nỗi đau riêng mình, cũng có lúc cạn sức, lúc ấy mới nhận ra rằng mình đang đánh lừa chính cảm giác của mình.

Anh không dám khóc bởi anh sợ, nước mắt sẽ làm mình yếu đuối, sợ nước mắt cuốn trôi bao g*i góc bấy lâu anh cố tạo trong mắt ai đó… nên anh không nhận ra, nước mắt là liều thuốc tốt nhất làm giảm những cơn đau. Anh không dám ngã bởi anh sợ sẽ không có ai nâng mình đứng dậy, sợ mình không còn đủ sức để bước tiếp nên anh không nhận ra, cuộc sống cần có những lúc ngã để biết mình còn cảm giác, để biết quanh mình không chỉ có tình yêu. Anh không dám nhớ bởi anh sợ sẽ chết mòn với những ảo vọng, anh sợ mình chẳng thể quên nên anh không nhận ra, cố quên thì sẽ càng khắc sâu trong trái tim mình. Anh khát khao đến cháy bỏng, một cái ôm dịu dàng, một vòng tay nồng ấm… thì ra, anh cũng chỉ là một thằng con trai tầm thường yếu đuối, dễ xúc động và mềm yếu làm sao.

Đi lang thang qua những con phố, nhìn người ta trao cho nhau yêu thương, anh chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà để giấu mình, thì ra anh đang chạy trốn, đang giấu đi những suy nghĩ rất thật trong trái tim mình. Anh thả mình trôi trong cảm xúc, thừa nhận với lòng mình vẫn còn rất yêu em. Cũng chẳng có gì là ghê gớm, thì ra nỗi đau cũng không thể làm anh chết đi được, anh thấy mình lớn hơn một chút, suy nghĩ cặn kẽ hơn một chút…Anh đã yêu thật, đau thật và mất em thật nhưng đó không phải là tất cả, tình yêu trong anh đã chết. Anh bỏ qua tất cả, anh không giữ những hờn giận, mất mát… tình cảm ấy không phải của anh, anh giữ trong anh một tình yêu đã nguội lạnh, sống thật với nỗi đau.

Có lẽ trong cuộc đời này hầu hết ai lớn lên và biết yêu cũng đã từng mang trong lòng một mối tình dù chỉ là thoáng qua hay sâu đậm, đã từng nếm trải cảm giác yêu thương, để một lần biết ngậm ngùi, hụt hẫng, biết ghen tỵ hay hơn nữa là cay đắng, khổ đau vì một người. Vậy nên anh cũng sẽ xem đó là điều vốn dĩ tất nhiên sẽ có mà thôi.

Photos 25/12/2013

Tìm ra cách vượt qua khủng hoảng khi tình yêu đổ vỡ

Nghiên cứu mới đã chỉ ra, nghe nhạc hay xem một bộ phim buồn là cách để vượt qua khủng hoảng sau khi chia tay...

Ai cũng hiểu rằng, khi chia tay một mối quan hệ tình cảm, người trong cuộc cảm thấy thực sự khó khăn.
Tìm ra cách vượt qua khủng hoảng khi tình yêu đổ vỡ

Một nghiên cứu mới đây đã chỉ ra cách để vượt qua giai đoạn khủng hoảng này là nghe nhạc buồn hay xem một bộ phim "sến" hoặc bi thương.

Nghiên cứu này mâu thuẫn với quan điểm phổ biến rằng, những bản nhạc sôi động, vui vẻ và bộ phim hài hước có thể giúp mọi người vượt qua nỗi buồn sau khi chia tay.

Tuy nhiên, nghiên cứu mới đã chứng minh rằng, những bản nhạc buồn sẽ phản ánh đúng vấn đề trong mối quan hệ và tâm trạng tiêu cực của họ. Nó sẽ giúp họ cảm thấy như có người chia sẻ, đồng cảm hơn với mình.

Đồng tác giả Stephen Palmer đến từ ĐH California tại Berkeley cho biết: "Chúng tôi đánh giá cao những bản nhạc, phim ảnh, tranh vẽ, tiểu thuyết thể hiện đúng tâm trạng của người trong cuộc khi phải trải qua một mối quan hệ tan vỡ".

Trong một nghiên cứu, các tình nguyện viên đã được yêu cầu trình bày những tình huống khó chịu khác nhau và thể hiện mức độ đó bằng âm nhạc có xu hướng giận dữ, vui vẻ.


Người tham gia lựa chọn âm nhạc thể hiện sự giận dữ càng thấy thất vọng và khó chịu hơn khi công việc đang làm bị gián đoạn hoặc thấy người nào đó đến trễ. Người lựa chọn dòng nhạc vui vẻ cảm thấy mọi việc diễn ra nhẹ nhàng, trôi chảy hơn.

Trong một nghiên cứu khác, các tình nguyện viên được yêu cầu nhớ lại những kỷ niệm có liên quan đến sự mất mát. Kết quả cho thấy, những bản nhạc buồn được lựa chọn nhiều nhất khi họ trải qua sự đau buồn trong mối quan hệ cá nhân.

Các tác giả của nghiên cứu nói rằng: "Mối quan hệ giữa các cá nhân ảnh hưởng đến sở thích, tính thẩm mỹ của họ. Những người này có xu hướng tìm kiếm sự đồng cảm với âm nhạc, phim ảnh, tiểu thuyết như một cách để lấp khoảng trống, thay thế cho mối quan hệ vừa bị mất".

Want your business to be the top-listed Government Service in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address


Hanoi

Opening Hours

Monday 00:00 - 12:00