Vinh danh những con người mang họ Nguyễn có cống hiến cho Tổ Quốc

Vinh danh những con người mang họ Nguyễn có cống hiến cho Tổ Quốc

Share

Trên đất nước thân yêu này biết bao dòng họ làm rạng danh. Page này lập ra để đưa thông tin về những con người mang họ Nguyễn làm rạng rỡ non sông.

Bạn like trang này cho dù bạn mang họ Nguyễn hay bất kì dòng họ khác vì đây là nơi tôn vinh.

27/03/2016

Mình muốn tiếp tục phát triển page này rộng rãi hơn nữa. Bạn nào có thời gian và yêu thích công việc giới thiệu những tấm gương người tốt việc tốt hãy liên hệ với mình nhé. Thân...

20/07/2014

Page hoạt động trở lại sau 1 thời gian dài vắng bóng.

Photos 07/05/2013

Một tấm gương dũng cảm cho tuổi trẻ.

Ngày 3/5, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang gửi thư thăm hỏi, động viên gia đình em Nguyễn Văn Nam - người đã dũng cảm hy sinh để cứu 5 em nhỏ khỏi chết đuối vào ngày 30/4.

Toàn văn bức thư của Chủ tịch nước:

Hà Nội ngày 3/5/2013

Thư thăm hỏi, động viên gia đình em Nguyễn Văn Nam, học sinh lớp 12T7 trường THPT Đô Lương 1, ở tại xã Trung Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An.

Qua các phương tiện thông tin đại chúng và báo cáo của Ủy ban nhân dân tỉnh Nghệ An, tôi được biết chiều 30/4/2013, tại khu vực bến đò Cung, xã Trung Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An, em Nguyễn Văn Nam, học sinh lớp 12T, trường THPT Đô Lương 1 đã dũng cảm cứu 5 em nhỏ khỏi đuối nước và bản thân tử nạn.

Tôi vô cùng xúc động trước hành động dũng cảm quên mình cứu người của em Nguyễn Văn Nam. Em là tấm gương sáng cho thanh thiếu niên cả nước học tập.

Với sự tiếc thương sâu sắc, tôi xin gửi lời chia buồn đến gia đình em Nguyễn Văn Nam, mong bố mẹ, người thân của em hãy vượt qua mất mát đau thương này và mãi mãi tự hào về Em - người con giàu lòng nhân ái, xả thân cứu người.

Thân ái

Trương Tấn Sang

Thăm, động viên gia đình em Nam

Trong sáng 4/5, ông Thái Văn Hằng - Phó Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An đã tặng Bằng khen cùng 20 triệu đồng cho gia đình em Nguyễn Văn Nam - người đã dũng cảm lao xuống dòng nước sâu, chảy xiết của sông Lam để cứu các em nhỏ thoát khỏi thủy thần.
Ông Thái Văn Hằng – Phó Chủ tịch UBND tỉnh cùng đại diện Sở GD&ĐT, các ban ngành đã có mặt tại gia đình em Nguyễn Văn Nam. Tại đây, sau khi thắp nén hương cầu bình an cho em Nam nơi chính suối, ông Thái Văn Hằng đã trao Bằng khen cùng 20 triệu đồng cho gia đình em Nguyễn Văn Nam – học sinh đã có hành động dũng cảm cứu người bị nạn.

Thay mặt lãnh đạo tỉnh Nghệ An, ông Thái Văn Hằng chia sẻ mất mát to lớn của gia đình, đồng thời biểu dương hành động dũng cảm của em Nguyễn Văn Nam đã quên mình cứu các em nhỏ bị nạn và mong muốn gia đình nén đau thương để ổn định cuộc sống.

Lãnh đạo tỉnh Nghệ An cũng yêu cầu Sở GD-ĐT, Tỉnh đoàn, các trường học phát động phong trào thi đua học tập noi gương em Nguyễn Văn Nam.

Ông Thái Văn Hằng thay mặt lãnh đạo tỉnh yêu cầu UBND huyện Đô Lương, xã Trung Sơn hoàn chỉnh hồ đầy đủ, yêu cầu phía trường Đô Lương 1 cũng như gia đình lập hồ sơ thống nhất để truy tặng danh hiệu cho em Nguyễn Văn Nam ở bậc cao hơn, xứng đáng hơn. Đồng thời, yêu cầu Sở GD & ĐT, Đoàn thanh niên, tỉnh đoàn phát động phong trào noi gương, học tập đức hy sinh của em Nguyễn Văn Nam.

"Đề nghị UBND huyện Đô Lương tạo mọi điều kiện tốt nhất, bằng cách nào đó sắp xếp công việc cho em Phương (anh trai Nam) có một chỗ làm ổn định trong lúc này để bù đắp cho gia đình bởi những gì cháu Nam đã hy sinh là quá lớn lao”, ông Hằng chỉ đạo.

Cùng thời gian trên, Công ty Bảo hiểm Bưu điện khu vực bắc miền Trung đến thắp hương và tặng quà tới gia đình em Nguyễn Văn Nam; Công ty bảo hiểm PIJICO trao số tiền bảo hiểm thân thể 10 triệu đồng.

15/04/2013

Nếu có mem thứ 1000. Các bác muốn em giới thiệu về ai ạ?

13/04/2013

Em lượn lờ trên fb thấy dân mạng đang dậy sóng vì bạn Huỳnh Thị Nhật Vy đã có lời lẽ xúc phạm bác Hiệp và kì thị dân Bắc Kì. Theo em thì đây là trò của mấy thằng phản động mượn cớ chia rẽ tinh thần thôi. Nếu là em thì em chẳng dại ji công khai danh tính để chịu hứng gạch cả. Em được biết hình ảnh đó là của bạn có nick fb Shin Min Young, bạn ấy và gđ rất sock,chịu nhiều miệt thị từ xã hội. Fb là nơi để thể hiện cảm xúc nhưng nó cũng là nơi đầy rẫy nguy hiểm. Em và các bác cùng chọn lọc thông tin bổ ích thôi nhé. Ngày cuối tuần zz.

Photos 11/04/2013

Còi vàng ai thổi nữa đây!?
Bác đi để lại điếu cày cho ai!?
Quang Tèo có lúc đúng sai
Tranh cãi kiện tụng anh hai Giang Còi
Bác đi! Bác đã đi rồi
Để lại thôn xóm đứng ngồi quạnh hiu
Nhớ xưa có những buổi chiều
Trưởng thôn xuất hiện xét điều trái ngang
Tiếng tăm bác nổi khắp làng
Vượng râu láu cá đầu hàng bác luôn
Thành Trung cũng lặng lẽ "chuồn"
Linh Xinh thành thật ngoan luôn bác à
Còn anh Đức Hiệp Buôn Gà
Trà My đanh đá chua ngoa nhất làng
Bác đi ai dẹp trái ngang
Toàn diện bác xét Cả làng đều theo!
Bác là đại diện dân nghèo
Người tuy đã mất nhưng Tiếng theo suốt đời.

Photos 11/04/2013

Sự mất mát quá lớn đối với nền điện ảnh nước nhà. Vô cùng thương tiếc. Chúc chú yên nghỉ.Luôn nhớ về chú, người diễn viên ưu tú.
Nghệ sĩ Văn Hiệp tên đầy đủ là Nguyễn Văn Hiệp, sinh năm 1942, quê gốc ở Thanh Trì, Hà Nội. Ông tốt nghiệp khóa đầu tiên Đại học Sân khấu - Điện ảnh, cùng khoá Doãn Hoàng Giang, Trọng Khôi, Doãn Châu. Sau khi tốt nghiệp, ông được nhận về công tác tại Nhà hát kịch Việt Nam. Từ 1963 đến 1990, ông công tác tại Nhà hát Kịch TW và năm 1990 chuyển công tác sang Cục Văn hoá Thông tin. Nghệ sĩ Văn Hiệp nghỉ hưu từ năm 2002.
Ấn tượng về người nghệ sỹ này trong cuộc sống đời thường là một người có thân hình nhỏ nhắn và gương mặt khắc khổ. Ông từng chia sẻ, ông chỉ cao 1,59 và lúc nặng nhất chỉ được 55kg. Tuy nhiên, trong mắt mọi người ông là một người có lối sống giản dị, chừng mực và rất hòa đồng với những người xung quanh. Đặc biệt, mỗi khi chuyện trò ông bao giờ cũng chêm những câu nói hài hước khiến người đối diện có thể cười nghiêng ngả. Và bất kỳ ở đâu, ông cũng gắn bó với cây điếu cày như một người bạn.
Trong những năm cuối đời, nghệ sĩ Văn Hiệp đối mặt với tình trạng ốm đau bệnh tật liên miên trong tình trạng tài chính sống không mấy dư dả.

Trên phim ảnh, ông thường “đóng đinh” với những dạng vai nông dân chất phác, hiền lành, thật thà và tốt bụng… Và dù đóng bất kỳ vai nào, cái duyên hài hước trong ông cũng khiến cho vai diễn bừng lên sự sinh động và dí dỏm. Trong sự nghiệp diễn viên 40 năm của mình, ông tham gia tới 1000 tác phẩm kịch, phim truyện. Những vở diễn đã từng gắn với tên tuổi của ông như: “Nila”, “Đôi mắt”, “Hoa pháo”, “Nghêu, sò, ốc, hến”… và để lại trong lòng khán giả nhiều ấn tượng sâu sắc. Vai diễn "nghiêm túc" của ông đã từng để lại dấu ấn một thời trên sân khấu kịch của Nhà hát Kịch Việt Nam là vai Vinh trong vở "Bài ca Điện Biên".

Tuy nhiên, vai diễn đánh dấu sự khởi nguồn hài kịch của Văn Hiệp chính là vở "Nghêu, Sò, Ốc, Hến" của đạo diễn Dương Ngọc Đức. Ông đã chọn Văn Hiệp vào vai Ốc và với tài diễn xuất của mình, nghệ sỹ Văn Hiệp đã tạo được một Ốc có một không hai trong các vai Ốc của tích tuồng này. Thời gian về sau, nghệ sĩ Văn Hiệp chuyển sang lãnh địa truyền hình và thành công với rất nhiều vai diễn lớn nhỏ trên phim truyền hình. Đặc biệt, sê-ri kịch bản về "Trưởng thôn Văn Hiệp" cùng hai danh hài Quang Tèo và Giang Còi đã làm nên một hình tượng nhân vật "trưởng thôn" đặc sắc không hề trộn lẫn.

Đối với thính giả của Đài TNVN, người ta vẫn luôn nhớ tới nghệ sĩ Văn Hiệp với những vai diễn trong Ông già hồn nhiên, Người thổi tù và hàng tổng và đặc biệt là hình ảnh “bác trưởng thôn” trong sê-ri tiểu phẩm hài Gặp nhau cuối tuần…

Làm nghề "mua vui" cho người khác nhưng cuộc sống của ông lại rất ít tiếng cười. Suốt 20 năm nay, vợ ông đi xuất khẩu lao động và chưa một lần trở lại ngôi nhà xưa cũ. Ông một mình nuôi con khôn lớn. Sống cô đơn suốt 20 năm với ông cũng thành quen, căn phòng hơn 8m2 là nơi ông nghỉ ngơi sau mỗi ngày làm việc căng thẳng và cũng là nơi để ông "giết" thời gian bằng cách sắp xếp đồ đạc một cách ngăn nắp, lau dọn sạch sẽ tinh tươm.

Ông từng chia sẻ: "Tôi và vợ, gọi là ly thân cũng không quá nhưng ly dị lại thành dở hơi. Người ta vẫn bảo: “Có vợ mà để đi Tây, như xe không khóa để ngay bờ hồ” - tôi đùa lại họ rằng, không những bỏ quên xe mà còn để người ta cưỡi phi sang tận trời tây rồi. Có những người đi nước ngoài thay đổi tình cảm, bỏ chồng vợ ở nhà nhưng tôi thì chắc chắn bà xã mình không có ai. Nhiều người sau lưng hay cười tôi vì chuyện đó. Mà nếu bà ấy có ai khác thật, tôi cũng không nghĩ đó là sự phản bội. Đàn bà một mình vất vả, nếu có đàn ông giúp đỡ mà nảy sinh tình cảm cũng không phải chuyện đáng chê trách. Mình có giữ cũng vô ích. 20 năm một mình nuôi con, kể cũng dài nhưng với tôi đó là giai đoạn đã qua rồi. Tôi không dám nhận mình là người vị tha, chỉ nhận mình là người cư xử đàng hoàng".

Trong những năm khó khăn, vợ ông đã đi lao động xuất khẩu ở Đức để lo cho gia đình. Ông đau đáu: "Nước mình nghèo, phụ nữ đi xuất khẩu lao động để lo cho chồng cho con. Riêng vợ tôi không kiếm được nhiều tiền nên thi thoảng tôi vẫn phải gom tiền gửi sang. Thế nhưng tôi khuyên về thì cô ấy không chịu. Vẫn biết về là hợp lý, nhưng người ta ngại thay đổi và di chuyển. Thôi thì mình già rồi, chẳng còn vặn vẹo nhau chuyện về hay ở làm gì nữa. Vợ hàng năm nếu dành dụm được tiền thì vẫn về nhưng tôi chẳng sang đấy làm gì. Sang đó có gì hay ho đâu. Con trai tôi trước đây cũng ở bên đấy, giờ tôi lại đón về rồi. Ngay cả sang tham quan du lịch tôi cũng chả thích. Mình 68 tuổi rồi, sức khỏe không được tốt, ở nhà túc tắc làm phim thôi. Tôi nhiều bệnh lắm, từng mổ dạ dày, cắt trĩ, lao phổi, đại tràng… Có lúc tuyệt vọng chẳng thiết gì nữa. Tôi từng nói với con, nếu bố có làm sao thì để thở oxi một hai buổi rồi rút ra nhé, vì nhà mình chẳng có tiền".
Dẫu biết sinh ly tử biệt là quy luật bất biến của tạo hóa. Thế nhưng, sự ra đi của một nghệ sỹ như Văn Hiệp đã khiến nhiều người không thể không xót xa, đau đớn.

Chia sẻ trên trang cá nhân của mình, nghệ sỹ Vượng râu nói: “Nghệ sĩ Văn Hiệp đã ra đi! Dẫu biết rằng sinh tử là lẽ thường ở đời, nhưng sao nghe tin "bố" ra đi mà lòng đau đến thế! Cả cuộc đời sống trọn vẹn với niềm vui sân khấu và điện ảnh, miệt mài cống hiến như con "giun" trong bài thơ Bố viết. Không quan tâm tới việc xét duyệt NSƯT hay này nọ, cứ lặng lẽ cống hiến và đóng góp cho nền nghệ thuật nước nhà. Con mong Thầy về nơi đó sẽ sớm gặp hội tụ cùng nghệ sĩ Mạnh Tuấn, Dương Quảng, Trịnh Mai...".

Đạo diễn Phạm Đông Hồng - người từng làm việc rất nhiều lần với nghệ sỹ Văn Hiệp ngẹn ngào cảm thán: “Tôi vô cùng choáng váng vì mới biết tin: nghệ sĩ Văn Hiệp, một nghệ sĩ không “Nhân dân” cũng chẳng “Ưu tú” vừa qua đời. Văn Hiệp là một người anh, người nghệ sĩ mà tôi kính trọng. Số trời đã định, biết làm sao chống lại được. Xin chia buồn cùng gia đình bác Văn Hiệp”.

Danh hài Xuân Bắc cũng đau đớn thốt lên: “Vô cùng tiếc thương anh. Anh mãi mãi là người anh và là người thầy của chúng em”.

07/04/2013

200 lượt like rồi nhé. Ad xin chân thành cảm ơn mọi người đã ủng hộ page. Ad sẽ cố gắng làm tốt cviec của mình. Ad là girl, 22t. Kinh nghiệm k nhiều. Rất mong nhận được ý kiến đóng góp của các bác, cô chú, anh chị, các bạn và các em. Hãy giới thiệu cho mình những tấm gương tiêu biểu, người tốt việc tốt để page đúng nghĩa là nơi vinh danh nhé. Thân!!!

06/04/2013

Sắp có 200 likers rồi

Photos 04/04/2013

guyễn Ngọc Ngạn sinh ngày 09 tháng 03 năm 1946 tại Sơn Tây và là người con thứ ba trong một gia đình có 6 người con, 5 trai và một gái. Năm lên 8, anh theo gia đình xuống Hà Nội, sau đó ra Hải Phòng để theo tầu há mồm di cư vào Nam năm 1954.

> Kho Truyện ngắn, truyện dài, truyện ma Nguyễn Ngọc Ngạn

Những năm đầu tiên, gia đình anh cư ngụ trong một xóm Công Giáo gần Củ Chi. Nhờ có một trí nhớ tốt cùng với một đầu óc quan sát tinh tế từ khi còn nhỏ, nên những sinh hoạt diễn ra trong cái giáo xứ nhỏ bé và nghèo nàn thời đó đã in sâu trong đầu một cậu thiếu niên chưa quá 10 tuổi.

Bối cảnh đó sau này đã được Nguyễn Ngọc Ngạn khai thác để viết thành tiểu thuyết Xóm Đạo: Trời sinh cho tôi được một trí nhớ rất là đặc biệt tức là có những chuyện gì tôi đọc qua hoặc tôi nghe người ta kể qua một lần thì có thể mấy chục năm sau tôi vẫn nhớ


Nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn và con trai

Nguyễn Ngọc Ngạn là một người nổi tiếng, trong lãnh vực văn chương cũng như trong vai trò MC. Điều đó ai cũng biết. Sự nổi tiếng của anh đưa tới lòng yêu thích nơi nhiều người và ngược lại cũng không tránh được tình trạng trái ngược hoặc có khi là sự dửng dưng. Một người được coi là người của đám đông chắc chắn không sao tránh khỏi những dị biệt nơi vấn đề tình cảm ở phiá độc giả hoặc khán thính giả dành cho mình. Ái mộ anh hoặc không là một chuyện khác, tưởng chẳng nên đề cập tới.

Nhưng dù thế nào, không ai phủ nhận được những đóng góp của anh trong giới chữ nghĩa. Và nhất là từ 12 năm qua, anh đã trở thành một người điều khiển chương trình, thường được gọi là MC, vững vàng với một con đường đi riêng biệt.

Tuy nhiên, cuộc sống ngoài đời của anh cùng những sinh hoạt của anh, đặc biệt trong những sinh hoạt trình diễn có những điều ít hoặc chưa được biết tới. Có lẽ đây là thời điểm để có được một số khám phá về Nguyễn Ngọc Ngạn, do chính anh kể.... Tôi không có e-mail, không có computer và là người nghệ sĩ duy nhất trên thế gian này không có Cell phone. Tôi không biết computer là gì. Người ta cứ bảo tôi là e-mail, tôi không hiểu e-mail là gì . Người ta hỏi ông có vào internet không? Tôi bảo không biết internet là cái gì mà vào.

Lời Nguyễn Ngọc Ngạn vừa nói hẳn cũng đáng được coi như một khám phá thú vị về một người được coi như ở trong thành phần những nghệ sĩ nổi tiếng nhất, không những ở hải ngoại mà còn ở cả trong nước. Việc không sử dụng những phương tiện hiện đại trong một xã hội văn minh, tân tiến của Nguyễn Ngọc Ngạn cũng đã khiến cho ban giám đốc trung tâm anh hợp tác từ 12 năm nay là Thúy Nga lưu ý, khi có việc cần liên lạc gấp.

Tuy nhiên, Nguyễn Ngọc Ngạn có một lý do xác đáng cho việc không dùng điện thoại di động chẳng hạn: Thủy với ông Lai bảo tôi là làm việc hàng ngày mà sao không có e-mail, không có Cell phone. Tôi trả lời là thứ nhất tôi không ra khỏi nhà, tôi xài cell phone làm chi ?. Như vậy, những khán thính giả của Nguyễn Ngọc Ngạn còn có được thêm một khám phá về một con người mà họ cho rằng rất bận rộn trong việc giao tế và có những tiếp xúc rất rộng rải. Nhưng thật ra con người đó sống một cách gần như biệt lập cùng vợ và một con trai trong một ngôi nhà khang trang tại thành phố Toronto, là nơi chỉ tiếp đón những bạn bè thân.

Ngoài những chuyến lưu diễn cho các live shows hoặc thu hình cho trung tâm Thúy Nga, Nguyễn Ngọc Ngạn chỉ dành thì giờ cho việc đọc sách, viết sách hoặc coi phim: Nhất là phim thì tôi phải coi thường xuyên, gần như ngày nào cũng phải coi những show Mỹ để có thể học hỏi ở đó rất nhiều. Chính nhờ sự học hỏi và tìm tòi đó, Nguyễn Ngọc Ngạn đã có thêm được nhiều kinh nghiệm để bổ sung cho hai nghề nghiệp chính của anh từ nhiều năm qua là viết văn và điều khiển chương trình. Nghề sau này càng ngày càng tỏ ra lấn lướt nghề trước là nghề anh bắt đầu theo đuổi từ năm 1979.

Mặc dù không nuôi giấc mơ đến với lãnh vực văn chương, nhưng Nguyễn Ngọc Ngạn công nhận là do sự mê đọc sách từ khi còn nhỏ đã giúp anh rất nhiều trong nghề viết văn mà anh bước vào một cách thật tình cờ sau khi rời Việt Nam:“Đặc biệt là tôi mê đọc tiểu thuyết từ nhỏ. Bố mẹ cấm, tôi cũng trùm mền đọc. Thí dụ những cuốn đầu tiên là của Tự Lực Văn Đoàn trong khi tôi học năm đệ Thất, đệ Lục. Dù bố mẹ có cấm cũng đi ra lề đường Lê Văn Duyệt để mua sách đọc. Nhiều khi gia đình ngủ rồi,tôi vẫn ra ngoài hè đọc sách một mình dưới trời sáng trăng hay thắp ngọn đèn dầu ngồi đọc lén. Thời bấy giờ bố mẹ khó khăn, cấm đọc tiểu thuyết mà! Phải công nhận là tôi đã có năng khiếu về văn chương từ nhỏ “.

Cũng do có một khả năng ghi nhận đặc biệt, cộng với một trí nhớ tốt, mặc dù không sống nhiều ở Việt Nam sau biến cố tháng 4 năm 75, nhưng qua những chuyện kể lại từ những người quen biết về những trường hợp “đổi đời” mang nhiều nét châm biếm trong một xã hội đổi thay, cùng với 3 năm đi tù cải tạo, Nguyễn Ngọc Ngạn đã có một số vốn liếng tích lũy – về ngôn từ cũng như những câu chuyện thật được kể lại hay do chính mắt thấy tai nghe - dồi dào để đưa vào những tác phẩm của anh sau này.

Đó là do “sự quan sát, do những tiếp xúc, do đọc báo và từ 3 năm ở trại cải tạo. 3 năm ở trại cải tạo thì hàng ngày mình lên lớp, phải nghe cán bộ giảng thì để ý tới những từ đó nhiều hơn. Tôi về được có mấy tháng rồi vượt biển, đâu có sống ở trong nước”.

Với cách sử dụng ngôn ngữ dí dỏm và lối hành văn gọn gàng và xúc tích, Nguyễn Ngọc Ngạn đã gây được nhiều cbú ý ngay từ tập sách được phát hành đầu tiên của anh tại hải ngoại là “Truyện Ngắn Nguyễn Ngọc Ngạn”. (sau này mới đến những tác phẩm truyện ma Nguyễn Ngọc Ngạn mà các bạn vẫn nghe đó)

Vào năm 57, gia đình Nguyễn Ngọc Ngạn di chuyển vào Sài Gòn và cư ngụ trên đường Thoại Ngọc Hầu, vùng ngã ba Ông Tạ. Những năm trung học, Nguyễn Ngọc Ngạn theo học trường Nguyễn Bá Tòng đến năm đệ nhị. Nhờ đậu cao kỳ thi Tú Tài 1, anh được nhận vào trường Chu Văn An và lấy được mảnh bằng Tú Tài 2 tại đây.

Một điểm đặc biệt là trong những năm theo học trường Nguyễn Bá Tòng, anh luôn được giữ vai trò trưởng ban kịch của lớp. Ít người ngờ rằng một nhà văn, một MC nổi tiếng như Nguyễn Ngọc Ngạn khi còn trẻ lại nuôi một giấc mơ là bước vào lãnh vực kịch mặc dù tự nhận có năng khiếu về văn chương“Lúc trẻ tôi có 2 giấc mộng. Thứ nhất là kịch, tôi mong trở thành một người viết kịch hay một người diễn kịch, chứ giấc mộng nhà văn nó mờ nhạt lắm.”

Khi lên đệ Tam, Nguyễn Ngọc Ngạn chuyển qua ban Văn Chương để được giáo sư Pháp Văn là nhạc sĩ Lê Thương chú ý đến khả năng đóng kịch nên đã khuyến khích anh theo học bộ môn này tại trường Quốc Gia Âm Nhạc. Do sự khuyến khích đó, Nguyễn Ngọc Ngạn đã ghi danh theo học kịch vào năm đệ Nhị, là thời kỳ mà hai nghệ sĩ Trần Quang và Bích Thủy vừa tốt nghiệp về kịch nghệ.

Nhưng sau hai tháng theo học, anh nhận ra mình bị hạn chế rất nhiều do bị cận thị nặng, trong khi thời đó chưa có sự xuất hiện của “contact lens”. Sau khi quan sát những vai trò trên sân khấu, anh cho rằng nếu có đóng kịch thì chỉ có vai trò... thầy giáo là thích hợp nhất đối với mình do cặp kính cận dầy cộm. Trong khi đó thân phụ anh - cùng với thân mẫu anh mở một tiệm bán tạp hoá ngay tại nhà - khuyên anh nên để tâm vào việc học hành để phải lấy cho được mảnh bằng Tú Tài toàn phần hơn là đi theo con đường văn nghệ..

Nhưng trước khi giã từ trường Quốc Gia Âm Nhạc, Nguyễn Ngọc Ngạn còn chuyển qua lớp chèo cổ một thời gian ngắn “Là vì có mấy cô gái học chèo cổ rủ tôi sang, tôi cũng sang, cũng học vài câu chèo cổ như “ông Giăng khuyết chứ ông Giăng lại tròn này kia! Tôi học chèo cổ thêm được mấy tháng nữa. Rồi bố tôi bảo sắp thi thì đi về, tôi mới đành về đấy chứ !”

Cũng vì yêu thích văn nghệ, Nguyễn Ngọc Ngạn đã tự học nhạc lấy qua sách vở, để có một thời gian được mời dạy nhạc cho các trường Lê Bảo Tịnh và Saint Thomas .

Hết trung học, Nguyễn Ngọc Ngạn theo học đại học Văn Khoa và sau đó trở thành giáo sư ngoại ngạch cho một số trường công.

Ngoài giấc mơ trở thành một diễn viên hay một nhà viết kịch lúc còn trẻ, Nguyễn Ngọc Ngạn còn mong muốn thực hiện được những công tác xã hội “Thí dụ như thích xây một ngôi trường hoặc xây một cái cô nhi viện. Ngay từ nhỏ tôi đã thích làm được những việc như vậy...”

Nhưng riêng về việc làm MC thì anh chưa bao giờ nghĩ tới. Nhất là thời đó chưa có nghề MC hay làm talk show tại Việt Nam ngoài những người được gọi là hoạt náo viên hay giới thiệu chương trình.

Năm 1970, Nguyễn Ngọc Ngạn bước vào đời sống quân ngũ, sau khi lập gia đình với một nữ sinh trường Saint Thomas tên Lê Thị Tuyết Lan. Đầu tiên anh ở Sư Đoàn 9 Bộ Binh, sau đó được đổi về Tiểu Khu Định Tường, nhưng không về tiểu khu mà về tiểu đoàn tác chiến ở quận Cái Bè.

Đến năm 74 , khi anh mới có con được nửa năm thì được bộ giáo dục biệt phái về dạy học tiếp với cấp bậc trung úy. Sau khi dạy được đúng một niên khoá thì xẩy ra biến cố tháng 4 năm 75.

Nhớ lại cuộc đời quân ngũ, Nguyễn Ngọc Ngạn có rất nhiều kỷ niệm, nhưng anh nhớ nhất là những kỷ niệm trong thời gian phục vụ tại Tiểu Đoàn Địa Phương Quân Tác Chiến: ”Gần như cả một tiểu đoàn không có một người nào là người Bắc cả. Cho nên ông tiểu đoàn trưởng không cần nhớ tên tôi. Ông ấy cứ kêu tôi là thiếu úy Bắc Kỳ”.

Tại đây, “thiếu úy Bắc Kỳ” giữ chức vụ trung đội trưởng vũ khí nặng, coi về súng cối và đại bác 75 ly không giật, mặc dù cận thị nặng 5 độ rưỡi và nhất là ốm yếu “như Hoài Linh bây giờ”, như lời anh nói đùa.

Thời gian này là năm 1972. sau đó anh được làm đại đội phó và một thời gian sau được chuyển về bộ chỉ huy và cuối cùng được làm sĩ quan quản trị nhân viên, coi quân số của tiểu đoàn.

Và cũng như tất cả những sĩ quan khác, sau biến cố tháng 4 năm 75, Nguyễn Ngọc Ngạn phải đi tù, tại những nơi được goi là “trại cải tạo”. Anh được trả tự do sau 3 năm. Trở về vào năm 78, Nguyễn Ngọc Ngạn tìm đường vượt biên ngay với người vợ đầu tiên cùng con trai lúc đó được hơn 4 tuổi.

Nguyễn Ngọc Ngạn là người đầu tiên trong gia đình vượt biển một cách bán chính thức vào muà Giáng Sinh năm 78 đúng vào mùa có nhiều bão lớn, với vợ lúc đó mới 26 tuổi với một con tên Nguyễn Trần Lê Chân, được đặt tên theo địa danh Tống Lê Chân, nơi xẩy ra những trận đánh khốc liệt vào năm 74 “Lúc đó là những ngày mà đài phát thanh quân đội loan những tin về vụ đánh đồn ở Lê Chân. Tôi cứ nghe đài phát thanh suốt ngày nói về Tống Lê Chân. Để nhớ cái thời gian mà tôi trong quân đội và lúc đang có biến cố về đồn Lê Chân nên tôi đặt tên cháu là Lê Chân”.

Khi chiếc tầu chở khoảng 300 người, trong đó có tiểu gia đình Nguyễn Ngọc Ngạn, đến gần Mã Lai thì bị cảnh sát Mã Lai ở trong bắn ra. Do tình trạng cuống quít của tài công nên đã loay hoay khiến tầu bị lật úp do bị sóng lớn khiến 161 người bị chết, trong số có vợ và con anh. Anh chỉ nhìn thấy được xác đứa con thân yêu bị sóng cuốn đi, trong khi không được thấy tận mắt hình ảnh cuối cùng của người vợ trẻ.

Những người sống sót của chiếc tầu định mệnh đó được đưa vào trại tỵ nạn trên đảo Kota Baru ở Mã Lai. Tại đây, Nguyễn Ngọc Ngạn được bầu làm phó trưởng trại, từ tháng 12 năm 78 đến tháng 5 năm 79. Trong thời gian này cái chết của vợ và con đã là một nỗi ám ảnh ghê gớm với Nguyễn Ngọc Ngạn, để từ đó mang nhiều suy tư khi hồi tưởng về thân phận những người phụ nữ.

Và cũng từ đó, anh đã không ngờ là mình bắt đầu bước vào nghề viết văn, trước đó rất mờ nhạt trong đầu óc, với tiểu thuyết đầu tay “Những Người Đàn Bà Còn Ở Lại”, theo lời anh kể “Khi bà xã tôi mất với lại cháu mất thì tôi ngồi trên đảo thì tương đối tôi cũng nhàn vì là phó trưởng trại. Tôi mới ngồi tôi nghĩ lại một điều quan trọng trong đầu tôi lúc đó là trong cuộc chiến VN thì hoá ra người đàn ông không khổ bằng người đàn bà. Là bởi rằng đàn ông dù sao tuy là ra mặt trận, kề cận cái chết nhưng không như người phụ nữ ở hậu phương vừa nuôi con, vừa, lương của chồng lại ít quá.

Đôi khi lại phải làm dâu, nhiều khi lại chạy loạn vì chiến tranh. Rồi sau đó khi người chồng đi vào cải tạo thì người vợ ở nhà lại phải đi tiếp tế chồng ở trong trại cải tạo. Sau đó chồng được thả về thì có nhiều người đàn bà lại phải hy sinh, dành dụm lo cho chồng vượt biên trước, mình ở lại sau là bởi biết rằng chồng ở lại thì vất vả hơn. Thì tôi mới nghĩ lại là trong cuộc chiến và hậu chiến của mình thì người đàn bà VN là khổ nhất chứ không phải là đàn ông, cho nên vì cái ý nghĩ đó tôi mới xin giấy bút để viết truyện dài đầu tiên mà tôi chưa viết bao giờ. Tôi xin giấy bút của bà Sơ trong trại để viết truyện dài đầu tiên lấy tên là “Những Người Đàn Bà Còn Ở Lại “.

Tiểu thuyết “Những Người Đàn Bà Còn Ở Lại“ được viết liên tục trong vòng 3 tháng, dưới cái nóng như thiêu đốt trên đảo Kota Baru. Nguyễn Ngọc Ngạn cho biết anh viết tác phẩm đầu tay này vừa để tưởng niệm cái chết của vợ và con, vừa để thông cảm với những người đàn bà còn ở trong nước.

Khi mang bản thảo tiểu thuyết này sang hải ngoại, anh cho nhiều người đọc và họ rất thích thú. Vì vào thời đó những chuyện về VN còn lạ đối với những người ở hải ngoại, ra đi từ những ngày đầu vì được viết trong bối cảnh sau năm 75. Nhiều người có ý ủng hộ anh để xuất bản, trong số có ông Nguyễn Thế Năng, chủ nhân tiệm vàng nổi tiếng ở Sài Gòn trước kia.. Ông Nguyễn Thế Năng viết thơ cho nhà xuất bản Dziên Hồng đề nghị xuất bản, nhưng được những người chủ trương là các giáo sư Lê Bá Kông và Lê Bá Khanh trả lời là còn người thân ở VN nên không tiện xuất bản mặc dù rất thích.

Sau đó anh giao đưá con tinh thần của mình cho nhà báo Quốc Nam, nhưng mãi đến năm 87 mới ra mắt độc giả, sau khi một số tác phẩm của anh đã thành hình và đã tạo được tên tuổi cho Nguyễn Ngọc Ngạn. Đó là những tác phẩm: Truyện Ngắn Nguyễn Ngọc Ngạn, Nước Đục, Biển Vẫn Đợi Chờ, vv... Tổng cộng cho đến nay đã có 32 tựa sách được phát hành, phần lớn là truyện dài, mang tên tác giả là Nguyễn Ngọc Ngạn.

Trả lời cho câu hỏi tại sao chọn Canada làm nơi cư trú, Nguyễn Ngọc Ngạn cho biết ”Nhưng mà tôi thấy tôi ngồi lâu quá tôi cũng sốt ruột. Mà thứ hai nữa là buồn bã. Coi như hàng tuần tôi phải tiếp các phái đoàn thì tôi thấy phái đoàn Canada rất là lịch sự. Họ hỏi tôi là có muốn đi Canada không thì chúng tôi bốc ông đi ngay. Thì tôi nói là vâng, ông kiếm cho tôi một vùng nào ấm, thì họ bảo vậy thì ông đi Vancouver , có vậy thôi.“

Thế là Nguyễn Ngọc Ngạn được đưa về một đảo gần Vancouver là Prince Rupert cho đến năm 86, anh chuyển về sống tại Toronto cho đến nay. Sau khi đặt chân đến thành phố này, anh dành ra hai năm để ôn lại Anh Ngữ vì được một số thân hữu có ý định giới thiệu anh vào làm cho đài VOA tại Washington, D.C. và BBB ở Luân Đôn. Cuối cùng vì có những quan hệ ở Toronto nên anh quyết định lưu lại đây để đi làm cho công ty bảo hiểm Canada Life, ngoài việc viết sách và hoạt động trong lãnh vực văn chương, báo chí cho đến khi được mời cộng tác với trung tâm Thúy Nga vào năm 1992...

15/11/2012

Giới thiệu cho cả nhà page này rồi like mạnh nhá.

Photos 01/11/2012

Trong thể thao thì vận động vin cầu lông Nguyễn Tiến Minh là người AD nhắc đến. Nguyễn Tiến Minh (sinh 1983) là vận động viên cầu lông số một của Việt Nam. Thứ hạng cao nhất của anh cho đến tháng 12 năm 2010 là hạng 5 trên thế giới theo Bảng xếp hạng của Liên đoàn cầu lông thế giới và là vận động viên cầu lông có thu nhập cao nhất Việt Nam.
Thành tích cá nhân

Được bình chọn và trao giải thưởng của báo chí là Vận động viên tiêu biểu của Thành phố Hồ Chí Minh từ năm 2004 tới nay.
Được bình chọn và trao giải thưởng của báo chí là một trong những Vận động viên tiêu biểu của Việt Nam trong năm 2004, 2007, và 2008.
7 lần liên tiếp vô địch cầu lông đơn nam quốc gia từ 2003 đến 2009.
Huy chương đồng đồng đội nam tại SEA Games 2005, tổ chức tại Philippin.
Huy chương đồng đơn nam tại SEA Games 2007, tổ chức tại Thái Lan.
Huy chương vàng đơn nam giải quốc tế Malaysia Satellite 2004.
Huy chương vàng đơn nam giải quốc tế Việt Nam Satellite 2006 và 2008.
Huy chương vàng đơn nam giải quốc tế Việt Nam Mở rộng 2008.
Huy chương đồng đơn nam giải quốc tế Đài Loan Mở rộng 2008.
Vô địch Giải Yonex - Sunrise Việt Nam mở rộng vào những năm 2008, 2009 và 2011.
Giải thưởng và giấy chứng nhận với những cố gắng đạt được của UBND Thành phố Hồ Chí Minh năm 2005, 2006, 2007, 2008.
Tham gia trong Thế vận hội Bắc Kinh 2008.
Lần đầu tiên lọt vào top 10 thế giới (số 9) vào 30 tháng 7 năm 2009.
Lần đầu tiên lọt và top 5 thế giới vào ngày 2 tháng 12 năm 2010
Hiện tại đang đứng thứ 11 trên BXH thế giới.
Tham gia trong Thế vận hội Mùa hè 2012

Want your business to be the top-listed Government Service in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address


Ho Chi Minh
Hanoi