Dọn Nhà Cho Đỡ Chật - Hà Nội

Dọn Nhà Cho Đỡ Chật - Hà Nội

Share

Mỗi lượt đánh giá 5⭐ đều giúp Trang cố gắng hơn 💖 Dọn Nhà Cho Đỡ Chật - Hà Nội : Là nơi các bạn chia sẻ thông tin kiếm - tìm việc làm.

Bán đi những sản phẩm cũ nhưng còn chất lượng. Admin sẽ hỗ trợ các bạn hết sức có thể. Khi đăng lên tường các bạn nên để lại Số điện thoại hoặc địa chỉ liên hệ để admin tiện update thông tin. Chúc các bạn mua may - bán đắt
Thân ái chào quyết thắng !

12/04/2026

Ngày tuyển chọn nữ quan đang đến gần, cha và huynh trưởng lại hạ lệnh đ// ánh g// ãy tay phải của ta.
Chỉ vì người trong lòng họ nuôi dưỡng trong phủ không giỏi văn chương, sợ nàng ta rớt tuyển sẽ đau lòng.
Giữa lúc nắng gắt chói chang, ta kinh hãi đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. “Điểm cốt truyện” mà mẹ từng nói lại một lần nữa chuẩn xác không sai một phân.
Ta quyết định bỏ trốn, nhưng lại bị vị hôn phu cũ đến thăm ngăn lại.
“Dao Hoa, cha và huynh trưởng nàng nói đúng, nữ nhi vốn nên an phận nơi hậu trạch giúp chồng dạy con, vào triều làm quan lộ mặt ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa?”
Đối mặt với ba gã nam nhân đang bứ// c người quá đáng, ta nở nụ cười: “Các người rốt cuộc đang sợ hãi điều gì?”
1
Mẹ nói bà là thiên nhân từ nơi khác xuyên không tới. Từ khi ta bắt đầu có trí nhớ, ngoài những bài học thường nhật, mẹ nghiêm lệnh ta mỗi ngày phải đọc thuộc lòng một quyển thoại bản.
Ta tuy không hiểu tại sao nhưng vẫn rất ngoan ngoãn nghe lời. Năm mười bốn tuổi, ta đã có thể đọc ngược xuôi trôi chảy câu chuyện trong đó.
Vào ngày sinh nhật, mẹ cho người lui ra, tự tay búi tóc cho ta. Sau đó bà nói với ta rằng bà là “người xuyên sách”, và quyển thoại bản kia chính là thế giới mà ta đang sống.
Nhưng ta không phải nữ chính trong đó, mà là một nữ phụ đ/ộc á/c phạm nhiều điều xấu, kết cục thê th/ảm.
Bà nói, dẫu cho ta từ nhỏ được dạy dỗ chu đáo, nhân ái từ bi, khí độ hơn người.
Nhưng sau này, chỉ cần nữ chính đoàn sủng kia xuất hiện, ta sẽ vứt bỏ mọi lễ nghi giáo dưỡng, nảy sinh lòng đố kỵ, không ngừng cậy thế hiếp người, hãm hại nàng ta một cách không n/ão.
Cuối cùng, cha sẽ đích thân ra tay đ// ánh g// ãy tay chân ta. Huynh trưởng cùng mẹ sẽ nh// ốt ta vào lồ// ng chó, tranh ăn với sú/ c si/ nh.
Còn biểu huynh thanh mai trúc mã có hôn ước với ta vẫn cảm thấy chưa đủ, hắn sẽ né// m ta vào k/ ỹ việ/ n hèn hạ nhất Thượng Kinh, treo bảng sai khiến đám ăn mày thay phiên nhau đến nh// ục m// ạ.
Ta nghe những lời đó mà mặt c// ắt không còn giọt m// *u. Ta – Tạ Dao Hoa, đường đường là kiêu nữ của dòng tộc Tạ thị quận Trần, sao có thể rơi vào kết cục như thế?
“Hơn nữa, họ rõ ràng đều đối xử với con rất tốt mà.”
Mẹ thở dài một tiếng: “Bởi vì trước đó họ vẫn chưa gặp được nữ chính.”
Bà biết ta còn nghi ngờ, nên đã lặng lẽ đưa ta đến một tư dinh ở ngõ Tam Lý. Ta tận mắt thấy cha Tạ Thừa Tông – vị Trung Dũng hầu luôn đoan chính lễ độ kia, đang ôm một nữ tử chỉ đáng tuổi con mình vào lòng mà dịu dàng an ủi.
Đó chính là nữ chính Thẩm Uyển Dung.
Trên xe ngựa trở về, ta gục đầu lên gối bà, sức cùng lực kiệt hỏi: “Mẹ, còn người thì sao? Người cũng không bảo vệ được con sao?”
2
Mẹ không bảo vệ được ta. Bởi vì khi câu chuyện bắt đầu, bà đã lâm bệnh qua đời. Cốt truyện không thể đảo ngược, giờ đây bà buộc phải “biến mất”.
“Dao Hoa, từ ngày mai, con phải tự mình đối mặt. Người ta đều nói thiên mệnh khó cưỡng, nhưng hãy tin mẹ, ta sẽ tìm cách giành lấy cho con một tương lai tốt đẹp.”
Bà nhìn sâu vào mắt ta, dặn dò phải ghi nhớ kỹ: Sau này khi nữ chính vào phủ, bất luận xảy ra chuyện gì, ta nhất định không được đố kỵ. Chỉ khi tâm cảnh bình hòa, tránh xa họ ra, ta mới có cơ hội không bị ảnh hưởng mà sống sót.
Ta trịnh trọng gật đầu.
Thế là, vào một đêm sương dày gió lạnh, mẹ “trượt chân” ngã xuống hồ sen. Hồ nước đó là nước chảy, thông ra hộ thành hà ngoài thành.
Bà đã sớm sắp xếp mọi thứ để mượn cái ch// *t mà thoát thân. Nhận được tin, Hầu gia “bi thương muốn ch// *t”. Huynh trưởng Tạ Vân Đình cũng từ Thái học viện vội vã trở về.
Họ tát cạn nước hồ, lại đi dọc hộ thành hà tìm kiếm suốt ba ngày ba đêm. Sau đó, họ thản nhiên lập linh đường, tuyên cáo với bên ngoài rằng mẹ đã mất.
Tại linh đường, ta nhìn Tạ Thừa Tông gào khóc vẻ ngoài bi thương nhưng đáy mắt lại thoáng qua tia mừng rỡ, tim ta không nhịn được mà thắt lại.
Tạ Vân Đình nhận ra điều bất thường ở ta, xoa đầu ta nói: “Dao Hoa, huynh sẽ bảo vệ muội cả đời không phải lo nghĩ.”
Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ né người sang một bên. Sau khi thấy đức hạnh của Tạ Thừa Tông, ta càng thêm tin lời mẹ: “Nam nhân mà đáng tin, he/ o nái cũng biết l/ eo cây”.
Đợi đến khi Tạ Vân Đình gặp nữ chính, hắn cũng sẽ thay đổi thôi. Cậy nhờ hắn, chẳng thà cậy chính mình.
3
Mọi người đều nói ta đã thay đổi. Nhưng họ lại nhanh chóng tự trấn an rằng do cái ch// *t của mẹ khiến ta quá đỗi thương tâm.
Tạ Vân Đình bận rộn việc học, lại gặp kỳ đại khảo đến gần, tang kỳ vừa kết thúc đã vội vàng trở lại Thái học viện.
Ta bóp chặt khăn tay, cười lạnh một tiếng.
Triều đại ta khai minh, tang kỳ chỉ cần giữ lễ hai mươi bảy ngày. Mẹ ngậm đắng nuốt cay nuôi dạy hắn mười bảy năm, cuối cùng cũng chỉ đổi lại được vỏn vẹn hai mươi bảy ngày.
Nhưng ta không có thời gian để tranh cãi với hắn, bởi vì nữ chính sắp xuất hiện rồi.
Mẹ mất, Tạ Thừa Tông quả thực không thể đợi thêm một khắc nào, tang kỳ vừa dứt đã dẫn Thẩm Uyển Dung vào phủ.
“Đây là nữ nhi của cố nhân Thẩm tướng quân – Thẩm Uyển Dung.”
“Sau này nàng sẽ ở lại trong phủ, khách đến là quý, không ai được phép chậm trễ nàng.”
Đám người hầu liên thanh vâng dạ nịnh nọt.
Tạ Thừa Tông hài lòng gật đầu, lúc này mới nhìn về phía ta: “Dao Hoa, Uyển Dung lớn hơn con vài tuổi, con sắp đến tuổi cài trâm, có gì không hiểu hãy thỉnh giáo nàng nhiều hơn.”
Cuối cùng ta cũng có cơ hội nhìn rõ diện mạo của Thẩm Uyển Dung.
Nàng ta không tính là tuyệt sắc nhưng trông rất thanh tú mềm mại, đặc biệt là đôi mắt nai trong veo lấp lánh, quả thực rất quyến rũ người.
Nàng ta phóng khoáng chào hỏi ta, không hề có chút rụt rè hay căng thẳng khi bước vào một nơi xa lạ. Cũng phải thôi, bởi vì chủ nhân Hầu phủ là Tạ Thừa Tông đã cho nàng ta đủ chỗ dựa và tự tin rồi.
Ta ghi nhớ lời mẹ, khi nàng ta xuất hiện thì nên ít nói, giảm bớt sự hiện diện của mình. Vì vậy ta chỉ khẽ gật đầu, rồi đứng né sang một bên.
Tạ Thừa Tông cau mày, định trách ta đạm mạc nhưng Thẩm Uyển Dung đột nhiên ngáp một cái: “Tạ thúc thúc, Dung nhi ở đâu?”
Ông ta lập tức nở nụ cười: “Đã sớm sắp xếp cho con rồi, Tiêu Tương Uyển ở phía Đông nắng đẹp nhất, trong viện có trúc có đá, tao nhã nhất…”
“Nhưng con thích một viện tử trống trải hơn, thúc biết con từ nhỏ lớn lên ở biên thùy, tự do quen rồi, ghét nhất là bị gò bó, mấy cái kiểu văn chương nhã nhặn giả tạo đó không hợp với con đâu.”
Nàng ta chớp mắt, nũng nịu kéo tay áo Tạ Thừa Tông lắc lắc.
“Tạ thúc thúc, Hầu phủ không có viện tử như thế không? Nếu không có, con thà một mình về Thẩm gia.”
“Linh tinh, Thẩm gia chỉ còn mấy lão bộc, sớm đã hoang phế không ra hình thù, sao ở được?”
Giọng ông ta tràn đầy sủng ái, rồi ho khan vài tiếng như để che đậy điều gì, ngước mắt nhìn ta.
“Dao Hoa, con về thu dọn một chút, nhường viện tử lại cho Dung nhi đi.”
Ngón tay ta đột nhiên siết chặt.
4
Mẹ nói, nếu Thẩm Uyển Dung muốn tranh giành đồ của ta, ta nhất định không được từ chối. Bà cũng nói với ta rằng, ngay lần gặp đầu tiên ta sẽ bị ép nhường lại viện tử mình đã ở mười mấy năm.
Quả thực, cả Trung Dũng hầu phủ chỉ có một nơi hợp yêu cầu của Thẩm Uyển Dung. Đó chính là Dao Quang Uyển của ta.
Nhưng cái gọi là “cốt truyện”, thật sự không thể trái ý sao?
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng Tạ Thừa Tông, thử lên tiếng: “Cha, có thể tìm một nơi khác…”
“Câm miệng.”
Lời chưa dứt, sắc mặt Tạ Thừa Tông đã thay đổi. Có lẽ sự từ chối của ta trước mặt Thẩm Uyển Dung đã làm ông ta mất mặt, ông ta gắt lên: “Con xưa nay hiểu lễ nghĩa, hiểu chuyện, sao hôm nay lại tính toán chi li như vậy?”
“Uyển Dung tuổi còn nhỏ, một mình nương tựa Hầu phủ đã có nhiều bất tiện, nàng chỉ muốn một chỗ ở vừa ý mà thôi. Uổng công Hầu phủ dạy dỗ con bấy lâu, lễ nghi phong độ đều ch// o ch// ó ăn hết rồi sao?”
Ta cắn răng: “Nhưng Dao Quang Uyển là do mẹ tự tay trang trí cho nữ nhi…”
Thuở nhỏ ta thể nhược, là mẹ đã tâm huyết sắp xếp viện tử rộng rãi, dạy ta Bát Đoạn Cẩm, truyền cho ta phương pháp rèn luyện để cường thân kiện thể.
Viện tử ấy chứa đầy kỷ niệm của ta và mẹ. Giờ đây mẹ vừa mới rời bỏ ta, sao ông ta lại nhẫn tâm như vậy?
Tạ Thừa Tông cau mày, nhưng khi thấy thần sắc lạc lõng của Thẩm Uyển Dung, ông ta lại cao giọng: “Mẹ con đã không còn nữa, con dọn ra ngoài cũng tốt, tránh việc nhìn vật nhớ người, sinh thêm chuyện.”
Không đợi ta nói gì, ông ta lại bồi thêm: “Chuyện này cứ quyết định như vậy đi.”
Ông ta dẫn Thẩm Uyển Dung đi vào nội viện, không thèm để lại cho ta lấy một ánh mắt.
Tạ Thừa Tông không phải không biết viện tử đó quan trọng với ta nhường nào. Nhưng Thẩm Uyển Dung chỉ khẽ khàng một câu, ông ta đã bắt ta phải nhường ra.
Sức mạnh của “cốt truyện”, quả nhiên không thể khinh thường.

12/04/2026

Ta từ thuở nhỏ đã được định hôn với Chu Cảnh Diệp.
Kinh thành đồn rằng, Chỉ huy sứ Chu Cảnh Diệp tính tình âm hiểm, t// àn đ// ộc, khét tiếng là Diêm La sống.
Ta mỗi khi thấy hắn là lòng lại hoảng, tay run.
Ngay cả tỳ nữ trung thành nhất của ta cũng xúi giục ta sớm ngày bỏ trốn.
Vào ngày trốn hôn, ta bỗng thấy mấy hàng chữ hiện ra.
【Con gái đừng mà, con mà chạy trốn, tỳ nữ của con sẽ khoác lên mình áo cưới, thay con gả cho Chu Cảnh Diệp.】
【Con sẽ bị tên nghèo hèn họ Vệ gi/am ở nhà cũ dưới quê, phải hầu hạ mẹ già q/uè chân của hắn.】
【Cuối cùng mắc bệnh nặng, không thuốc chữa mà ch// *t.】
【Chọn Chu Cảnh Diệp đi, hắn có sức lực và thủ đoạn, đêm đêm â/ n ái cũng sướng lắm chứ.】
Đêm đêm â/ n ái? Ta nghẹn lời.
1
Tỳ nữ Bích Đào dúi vào tay ta bọc đồ.
“Đêm nay giờ Tý, Vệ công tử sẽ đưa tiểu thư rời kinh, tiểu thư sẽ không phải gả cho tên Diêm La sống đó nữa.”
Ta vô thức hỏi: “Ngươi không đi cùng ta đến Chương Châu sao?”
Bích Đào sững sờ, “Nô tỳ đương nhiên phải ở lại phủ, lo liệu cho tiểu thư, kéo dài thời gian.”
Những dòng chữ trong không khí vẫn tiếp tục:
【Cười ch// *t, tỳ nữ này rõ ràng là không nỡ bỏ cuộc sống sung sướng ở Tế tửu phủ, còn lừa gạt tiểu thư nhà mình đi vào con đường không lối thoát.】
【Chu Cảnh Diệp vốn có thể tìm được, chính vì Bích Đào cố ý chỉ sai hướng, mới gây ra bi kịch sinh ly tử biệt của hai người.】
【Chắc hẳn sau này anh trai phản diện vì bạch nguyệt quang ch// *t đi, mới nảy sinh ý định đồng quy vu tận với kẻ thù?】
【Đáng thương cho Giang Doanh một thiên kim quan lại, lại bị tên khốn Vệ Mẫn h// ành h// ạ đến ch// *.】
【Khi Chu Cảnh Diệp tìm đến, Giang Doanh đã bị nhà họ Vệ hủ// y thi di// ệt tích rồi.】
Những dòng chữ lơ lửng trên không khiến ta rợn tóc gáy, bọc đồ trong tay trở nên nóng bỏng.
“Việc đi Chương Châu không vội, để ta nghĩ lại đã.”
Bích Đào kinh ngạc nhìn ta, lông mày dựng ngược, “Tiểu thư, nô tỳ đã nhờ người hỏi thăm, vị hôn phu Chu Cảnh Diệp của người đang uống rượu ở Điêu Hoa Lâu đó.”
Bích Đào vẻ mặt phẫn nộ: “Điêu Hoa Lâu là nơi nào? Là chốn lầu xanh của kinh thành. Kinh thành đồn rằng hắn có một tình nhân ở đó, người còn chưa gả đi, hắn đã dám công khai nuôi ngoại thất.”
Trước khi những dòng chữ kỳ lạ này xuất hiện, ta luôn tin lời Bích Đào.
Dù sao chúng ta cũng lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình nghĩa khác hẳn chủ tớ thông thường.
Ta đứng dậy, khẽ cong môi: “Ta cần phải tận mắt thấy hắn hoang đường đến mức nào, mới tiện nói với cha chuyện từ hôn.”
Bích Đào vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép, lẩm bẩm nhỏ giọng: “Lão cổ hủ cứng đầu như vậy đương nhiên sẽ không đồng ý.”
Ta để Bích Đào ở lại phủ, chọn vài tên hộ vệ, cùng ta ra phố.
2
Thực ra, ta và Chu Cảnh Diệp cũng coi như quen biết từ thuở thiếu thời. Nhưng nay, ta lại chẳng hiểu gì về hắn.
Chỉ có thể từ những lời đồn thổi trong kinh thành mà biết, Chỉ huy sứ Chu Cảnh Diệp hành sự tà// n đ// ộc, thủ đoạn tà// n nh// ẫn.
Lùi một vạn bước mà nói, nếu hắn nay thực sự có người trong lòng, ta cũng chẳng tiện phá hoại nhân duyên của người khác.
Không ngờ, Chu Cảnh Diệp quả thật ở Điêu Hoa Lâu. Tú bà Điêu Hoa Lâu đánh giá khuôn mặt bị mạng che mặt che khuất của ta.
“Cô nương đây là… đến tìm người?”
Ta từ trong tay áo lấy ra một cây trâm vàng nhét cho bà ta, hỏi điều ta muốn hỏi.
Bà ta nhìn quanh, mân mê cây trâm vàng mấy lượt, rồi mới cười khẽ, hạ giọng, “Chu đại nhân quả thật ở Điêu Hoa Lâu của ta, cô nương cứ tìm, nhưng đừng nói là ta đã cho cô nương vào.”
Có tiền có thể sai khiến quỷ thần. Ta đã thành công vào được bên trong.
Nhưng khi đứng trước cánh cửa sương phòng mà tú bà Điêu Hoa Lâu đã nói, ta vẫn còn do dự.
Từ nhỏ ta đã có trí tưởng tượng phong phú.
Nếu lát nữa va phải thứ gì đó ta không nên thấy, phải ứng phó thế nào đây?
Chiếc khăn trong tay ta vò đi vò lại. Giả sử cảnh tượng bên trong quá diễm tình, ta nên bày ra vẻ mặt đau khổ kinh ngạc ngay lập tức, hay nên tỏ ra vẻ mặt phẫn nộ không thể tin được.
Ngay khi ta đang do dự, cánh cửa chợt mở ra.
Ta không nhìn thấy cảnh tượng bên trong, bởi vì người mở cửa chính là Chu Cảnh Diệp. Hắn tựa vào cửa, khuôn mặt trắng bệch quá mức, sống mũi cao thẳng, phía trên là đôi mắt đen như mực.
Cảnh tượng trong sương phòng bị che khuất hoàn toàn. Ta ngẩng đầu nhìn hắn, không nghi ngờ gì nữa, đôi mắt ấy nếu nhìn thẳng vào người khác, có thể khiến thần hồn lay động.
Hắn cũng bình tĩnh nhìn ta, ánh mắt thậm chí còn lạnh nhạt hơn.
“Cái đó, ngươi…” Ta suy nghĩ nên mở lời thế nào.
Chu Cảnh Diệp lại ra tay trước, “Giang tiểu thư là thiên kim khuê các, vì sao lại đến nơi này?”
Trong lòng ta khinh bỉ, hóa ra hắn cũng biết Điêu Hoa Lâu làm những chuyện không đứng đắn.
Thực tình, ta cũng không muốn đến đây chặn hắn. Nhưng nếu Chu Cảnh Diệp chủ động đề nghị từ hôn, cha nhất định sẽ không phản đối.
Nghĩ đến đây, ta lấy hết dũng khí: “Ta đến tìm ngươi.”
Hắn sững sờ, im lặng hồi lâu, chỉ siết chặt đốt ngón tay đang ấn trên cánh cửa. Những dòng chữ lơ lửng trong không khí nhấp nháy liên hồi.
【Cười ch// *t, anh trai phản diện còn khá thuần tình.】
【Đây chính là sức hấp dẫn của bạch nguyệt quang sao, dù che mặt, Chu Cảnh Diệp cũng có thể nhận ra cô ấy ngay lập tức.】
【Tôi là người thích ngắm nhìn vẻ ngoài, phản diện hiện tại cũng chưa hắc hóa, cặp đôi này khá dễ ‘đẩy’.】
Không nói đến những dòng chữ này, ta còn chưa nhận ra, lúc này ta đang bị mạng che mặt che khuất khuôn mặt. Chu Cảnh Diệp làm sao nhận ra ta?
Ta rũ mắt, giọng có chút run rẩy: “Ngươi cùng ai dùng bữa vậy?”
Lời vừa ra khỏi miệng, ta đã bị chính mình làm nghẹn. Nam tử bình thường đến chốn lầu xanh này, không phải để tìm vui thì còn để làm gì?
Chu Cảnh Diệp nhíu mày, mím môi nói: “Đồng liêu.”
Hắn lại dám nói dối trắng trợn như vậy?
“Vì sao lại… ở đây?”
“Công vụ.”
Từ đầu đến cuối, đôi mắt Chu Cảnh Diệp vẫn luôn tĩnh lặng. Nói dối không chỉ ngắn gọn, mà còn không thay đổi sắc mặt.
Trong lòng ta lại có chút khâm phục hắn.
Chắc hẳn hắn cũng ghét bỏ hôn ước do cha mẹ sắp đặt, lời nói mai mối, nên mới không muốn tìm một lý do hợp lý hơn để thoái thác.
Ta nắm chặt chiếc khăn tay, bày ra vẻ mặt hiểu rõ: “Vậy ta không quấy rầy nhã hứng của Chu đại nhân nữa, ta đợi ngươi ở trà lâu gần đây.”
Điêu Hoa Lâu không phải nơi để nói chuyện từ hôn. Nếu bị người hữu tâm nghe thấy, lại sẽ khiến cha mất mặt.
Ta tự cho rằng lời này hợp tình hợp lý. Ngay sau đó, cây đ// ao bạc treo ở thắt lưng Chu Cảnh Diệp không biết từ khi nào đã nằm trong tay hắn.
Vỏ k// iếm nghiêng áp tới, vừa vặn ngang cổ ta. Hắn cười khẩy: “Ngươi không tin?”
Ta cứng đờ tại chỗ.
“Đại nhân, ngài không sao chứ?”
Không biết ai làm rơi chén đĩa xuống đất, phát ra tiếng động kinh hoàng, ta và đám Cẩm Y Vệ trong phòng nhìn nhau.
Hắn không sao.
Có sao là ta.
Chu Cảnh Diệp dường như nhận ra điều gì, quay mặt đi, ho khan mấy tiếng, cây bội đ// ao trong tay hắn không biết từ khi nào đã được thu lại.
Giọng trong trẻo, khiến lòng người ngứa ngáy.
Những dòng chữ kia lại bắt đầu.
【Chậc chậc, tên này lại giả vờ ho, lúc nãy không ho, giờ lại ho trước mặt Giang Doanh.】
【Đáng tiếc, Giang Doanh thẳng thắn như vậy, một chút cũng không biết thương hoa tiếc ngọc.】
“Ngươi… không khỏe sao?” Ta nhíu mày đưa chiếc khăn trong tay cho hắn.
Có người vừa vặn đưa ra lời giải thích.
“Đại nhân nhà ta mấy ngày trước khi chấp hành công vụ bị thương, lại không chịu tìm thầy thuốc, đến nay vẫn chưa khỏi.”
Người đó bày ra vẻ mặt đau lòng. Ta lấy làm lạ, nhớ đến chuyện Cẩm Y Vệ đốc biện, Thị lang bộ Hộ bị tịch thu gia sản cách đây không lâu.
Chẳng lẽ là Chu Cảnh Diệp khi dẫn người đi tịch thu gia sản, gặp phải kẻ phản kháng kịch liệt, mới không may bị thương?
Chu Cảnh Diệp không chút động đậy che khuất tầm nhìn của người phía sau. Hắn không nhận lấy chiếc khăn tay ta đưa.
“Xin lỗi, gần đây có vụ án liên quan đến Điêu Hoa Lâu, những chuyện khác không tiện tiết lộ.”
3
Chu Cảnh Diệp đi cùng ta ra ngoài, rồi lại cùng ta lên xe ngựa.
Trong xe ngựa không có người khác, ta cởi bỏ mạng che mặt, nhìn hắn khẽ nói: “Ta nghĩ Chu đại nhân hẳn là không có ý với ta, chi bằng hôn sự của chúng ta cứ thế mà thôi.”
Đôi lông mày thanh tú của Chu Cảnh Diệp chợt trầm xuống. Sự tĩnh lặng bao trùm từng tấc khoang xe chật hẹp.
Giọng ta nhỏ đến mức không nghe thấy, “Nếu có thể, ta mong Chu đại nhân có thể tự mình đến Giang gia, nói rõ chuyện từ hôn với cha ta.”
“Ta tưởng, tiểu thư đã làm loạn rồi, bước tiếp theo nên dùng thủ đoạn th/ảm khốc hơn để ép Giang bá phụ khuất phục.”
Ta không thể tin nổi nhìn hắn. Chu Cảnh Diệp làm sao biết, ta đã từng làm loạn vì chuyện từ hôn này?
Hắn cười cười, “Không phải sao?”
Ta không nói gì, chỉ khẽ ho một tiếng, dù sao hình tượng của ta trước mắt người ngoài vẫn luôn là ôn lương cung kiệm nhượng.
Con gái của Quốc Tử Giám Tế tửu, tú ngoại huệ trung, nổi tiếng đoan thục.
“Ngươi có biết, việc nam tử từ hôn sẽ làm tổn hại danh tiếng của nữ nhi không?”
“Ta biết.”
Chu Cảnh Diệp nhướng mày, đột nhiên cười khẽ, “Đây là ý của Giang bá phụ, hay là ý của tiểu thư ngươi?”
Hắn nhấn mạnh hai chữ “tiểu thư” rất nặng. Nụ cười cuối cùng nơi khóe mắt cũng dần biến mất, chỉ còn lại một vẻ mặt lạnh nhạt đến cực điểm.
Ta không dám nhìn hắn nữa, cúi đầu xuống.
Đang lúc căng thẳng, một tiểu kỳ của Cẩm Y Vệ gõ chuông xe ngựa bên ngoài. Được phép, tiểu kỳ bưng vào các loại bánh ngọt, nói đây là đặc sản của Điêu Hoa Lâu.
“Các tỷ muội ở Điêu Hoa Lâu đặc biệt yêu thích mấy món trà điểm này, đầu bếp ở đây tài nghệ cũng tuyệt vời, ta là khách quen ở đây đó.”
Tiểu kỳ vừa nói, lông mày Chu Cảnh Diệp liền đóng băng. Ta cầm một miếng bánh dừa, nếm thử, hết lời khen ngợi: “Ngon lắm.”
Tiểu kỳ rất tinh mắt mà lui xuống. Trong xe ngựa, Chu Cảnh Diệp đưa tới một chén trà. Bàn tay trước mắt này, trắng nõn gầy gò, ngón trỏ còn dính vết m/áu.
Một vết rất nhạt, không nhìn kỹ sẽ không thấy được. Bàn tay ta đưa ra cứng đờ giữa không trung, vô cớ run rẩy.
Bỗng nhớ đến vở kịch nghe được tháng trước: Chỉ huy sứ Chu Cảnh Diệp khi làm nhiệm vụ cải trang thành thường dân lẻn vào Thiên Hương Quán, bỏ đ// vào trà, tiếng tơ tiếng trúc vang lên, kẻ gian ch// *t ngay lập tức.
Vừa ngẩng đầu, Chu Cảnh Diệp vẫn giữ nguyên động tác đó, giọng điệu lạnh nhạt: “Không đ// ộc.”
Thực ra ta đã dùng bữa rồi, nhưng dưới ánh mắt bức người đó, ta vẫn nhận lấy chén trà, cầm một miếng bánh mới.
Chu Cảnh Diệp chắc là chưa ăn no. Mỗi khi ta ăn món nào, hắn cũng dường như rất hứng thú, làm theo mà nếm thử.
Chỉ là vẻ mặt lạnh nhạt của hắn vẫn không thay đổi. Những dòng chữ chồng chất lên nhau trước mắt ta:
【Phục tên phản diện này rồi, Giang Doanh ăn gì, hắn ăn nấy. Rõ ràng dị ứng hạnh nhân trong bánh tuyết hoa, vậy mà có thể mặt không đổi sắc nuốt xuống.】
【Mê muội đến mức này, cũng chịu thua.】
【Người ta Thu Nhã kết hôn, các người lại ở đây làm ầm ĩ.】
Ta lặng lẽ đặt miếng bánh tuyết hoa trong tay xuống. Rèm gấm bị gió thổi tung một góc, ánh đèn lấp lánh từ các cửa hàng vào buổi tối chiếu vào.
Khuôn mặt Chu Cảnh Diệp cũng chìm trong một mảng tối, u ám không rõ.
“Chuyện từ hôn, nếu tiểu thư đã nghĩ kỹ, ta nguyện phối hợp.”
Ta nhấp một ngụm trà, mơ hồ hỏi: “Vậy khi nào ngươi đến Giang phủ?”
Hắn chợt cười, một tiếng cười lạnh lùng, “Ngươi lại vội vã đến vậy sao?”
Ta sững sờ.
Tuy nhiên, câu hỏi tiếp theo của hắn lại như gió xuân tháng ba se lạnh: “Có phải vì Vệ Mẫn không?”
Mi mắt ta giật giật, Chu Cảnh Diệp đã điều tra ta.

12/04/2026

Mọi người vẫn luôn truyền miệng, rằng nếu qu// an tài không thể đóng được là vì khi sinh thời còn chấp niệm, từ niệm mà hoá thành ma, nếu không hoá giải, thì các thế hệ sau sẽ gặp t// ai ươ.. ng. Công việc của Yến Tam Hợp chính là hoá giải tâm ma cho người đã khuất.
Có một ngày nàng bị Tạ tam gia cuốn lấy, nói hắn có tâm ma.
Yến Tam Hợp: Ta không lo chuyện người sống.
Tạ tam gia: Ai cũng nói ta đoản mệnh, ngươi coi như là ta đặt cọc trước đi.
Sau đó, người khắp kinh thành đều không hiểu nổi, Tạ tam gia hôm nay đến tiệm son, ngày mai đến tiệm trang sức.
Cửa hàng trang sức: Tam gia, ngài muốn gì thế?
Tạ tam gia: Lấy lòng nương tử.
Đợi đã, không phải hắn nói là không muốn khiến cho cô nương nhà người ta phải làm quả phụ thủ tiết sao? Ai mà xui xẻo thế?
Yến Tam Hợp: Ta.
Biên thùy.
Phủ Vân Nam.
Yến Tam Hợp mặc một thân hiếu phục quỳ gối bên cạnh qu// an t// ài, người trong q// uan tài là tổ phụ của nàng.
Tổ phụ ra đi trong giấc ngủ, không bệnh không tai.
Yến Tam Hợp không hề cảm thấy bi thương.
Cả đời này của ông khổ sở, lúc lâm chung có thể thống khoái như vậy thì cũng có thể coi là khổ tận cam lai rồi.
Đêm cuối cùng, Yến Tam Hợp một mình canh giữ ở trong linh đường.
Sáng mai khi qua// n tài xuống đất thì tình cảm kiếp này của hai ông cháu bọn họ coi như cũng chấm dứt, thế nhưng nàng vẫn rất luyến tiếc.
Yến Tam Hợp ném mấy tờ giấy trắng vào trong chậu than.
Trong ánh lửa nhảy lên, nàng nghe thấy một tiếng “lách cách” thật nhỏ.
Tiếng động gì vậy?
Còn chưa lấy lại tinh thần, thì tiếng “lách cách” lại vang lên.
Lần này nàng nghe rất rõ, giống như có cái gì đó nứt ra.
Yến Tam Hợp vội vàng đứng lên, cầm lấy đèn dầu đi tới bên cạnh qu// an tài xem thử, chợt lòng như lửa đốt.
Qu// an tài vừa rồi còn đóng kín mít lại bị nứt ra một khe hở.
Khe hở kia càng nứt càng lớn, làm lộ ra nửa khuôn mặt của tổ phụ.
Yến Tam Hợp đau lòng rơi nước mặt.
Truyền thuyết nói rằng, qu// an tài của người ch// *t không khép lại được là do khi còn sống có niệm, một thời gian sau, niệm sẽ biến thành ma.
Không tr// ừ được tâm ma thì ra đi không yên lòng.
“Tổ phụ.”
Yến Tam Hợp sờ lên khe nứt của qu// an tài kia lẩm bẩm nói:
“Người còn chuyện gì chưa buông xuống được sao?”
***************************
Kinh thành.
Bách Dược Đường.
Xe ngựa dừng lại ở cửa, Yến Tam Hợp trả tiền xe rồi đội ô đi vào.
Tiểu nhị chào hỏi: “Cô nương muốn mua thuốc gì vậy?”
Yến Tam Hợp phủi bụi mưa dính trên người: “Ta muốn mua một loại thu// ốc khô/ ng mù/ i khôn/ g v/ ị, vào nước tan liền, có thể khiến cho người u// ống vào…”
“Ngài mau dừng lại đi!”
Tiểu nhị chỉ vào bảng hiệu ở cửa: “Nơi này là hiệu thuốc, chữa bệnh cứu mạng, không phải mưu tài h// ại m// ạng.”
“Loại uống vào bổ… nhưng không có cảm giác gì.”
Tiểu nhị sửng sốt, vội vàng mỉm cười làm lành nói: “Bạch Chỉ có vị, bột Trân châu không vị, đáng tiếc không dễ tan. Tốt nhất là dùng Bạchâm thượng đẳng, không màu không vị, chỉ là giá cả đắt hơn một chút.”
Yến Tam Hợp móc ra mười lượng bạc từ trong bao quần áo: “Đủ không?”
“Đủ rồi, đủ rồi!”
Tiểu nhị nhận lấy bạc, rồi lấy một cây cân nhỏ ra, xoay người lấy từ trong ngăn kéo ra hai tiền bạch sâm.
“Cô nương ngồi một lát, ta vào trong nhờ sư phụ mài cho nàng.”
Yến Tam Hợp gật gật đầu, vừa muốn tìm cái ghế ngồi xuống thì đột nhiên phát hiện trong tiệm thuốc còn có một người.
Người nọ mặc trang phục võ tướng, nghiêng đầu vểnh hai chân, nửa ngồi nửa dựa vào một cái ghế thái sư trong góc, đang dùng ánh mắt gần như tìm tòi nghiên cứu nhìn nàng.
Yến Tam Hợp nhíu mày ngồi xuống một bên.
Ánh mắt kia vẫn còn dính trên người nàng, vẫn không chịu buông tha, Yến Tam Hợp bèn lạnh lùng nhìn lại.
Người nọ lại chẳng hề chột dạ dời mắt đi.
Đúng lúc này, phía sau rèm truyền đến tiếng nói chuyện.
“Nghe nói không có, Quý lão gia ở đầu thành đông bị bãi quan rồi.”
“Quý gia này cũng thật xui xẻo, năm trước lão thái thái ch// *t, năm sau cháu trai bị bệnh, cháu gái bị từ hôn, đúng là quá kỳ lạ.”
“Không phải dính thứ gì không sạch sẽ đó chứ?”
“Phi phi phi, đừng nói lung tung…”
Chút nghi ngờ không dễ phát hiện tràn ra trong đáy mắt Yến Tam Hợp, nàng nhìn lướt qua phía sau rèm.
Không bao lâu sau, tiểu nhị từ phía sau rèm đi ra, trong tay có thêm một gói giấy nhỏ.
“Mài xong rồi, của ngài đây.”
Yến Tam Hợp đi tới nhận gói giấy rồi cất vào trong ngực, nói: “Xin hỏi, phủ đệ của Tạ Đạo Chi ở đâu vậy?”
“Ai cơ?”
Tiểu nhị cứ tưởng mình nghe nhầm, nhịn không được lại hỏi một lần nữa.
“Tạ Đạo Chi.”
Tuy rằng trên mặt tiểu nhị làm như không có gì, nhưng trong lòng lại như có sóng lớn, thầm nghĩ:
Cô nương này có quan hệ gì với Tạ gia?
Kẻ dám gọi thẳng tên của Tạ lão gia trong kinh này này chẳng có mấy người!
“Ra cửa rẽ trái, đi xuyên qua bốn con hẻm, rồi đi thêm một khắc nữa là tới, không xa đâu.”
Người ngồi trong ghế thái sư lên tiếng, giọng nói không cao không thấp lại có ý cười.
Yến Tam Hợp nhướng mày nhìn hắn, mặt không đổi sắc đáp lại hai chữ: “Đa tạ.”
Người nọ sờ sờ chóp mũi, ho một tiếng rồi không nói gì nữa.
Yến Tam Hợp xoay người đi ra ngoài rồi dừng bước ở cạnh cửa, do dự một hồi lâu mới mở miệng nói.
“Bảo Quý gia đà.. o m// ộ lên xem qu// an tài của lão thái thái có bị nứt hay không.”
Tiểu nhị chỉ cảm thấy chân mình mềm nhũn, muốn t// è ra quá.
Lúc ngẩng đầu lên thì nào còn bóng dáng của cô nương đó nữa, chỉ thấy một góc áo màu xanh nhạt.
Tam gia, cô nương kia…
“Thú vị đấy!”
Nam tử được xưng là Tam gia lười biếng đổi một chân vểnh lên.

12/04/2026

Khương Đường xuyên vào một quyển tiểu thuyết trạch đấu, hóa thân thành nha hoàn hồi môn của nữ chính.
Theo cốt truyện gốc, nhân vật mà nàng xuyên vào vốn là một kẻ dựa vào sắc đẹp để tìm cách b/ ò lên giườ/ ng nam chính khi nữ chính mang thai. Tuy nhiên, kết cục của cô ta lại thê thảm: bị đuổi khỏi phủ, sung quân đến thôn trang và ch// *t cóng giữa mùa đông.
Khương Đường hiểu rõ, nữ chính Lục Cẩm Dao trong truyện là cao thủ trạch đấu, luôn gặp may mắn và đầy quyền lực. Chỉ cần nàng bám theo nữ chính, giữ thái độ ngoan ngoãn, cuộc sống sẽ dễ dàng thăng tiến, hưởng thụ sung túc, chẳng lo thiếu ăn thiếu mặc.
________________________________________
Khương Đường vốn nghĩ mình chỉ cần nằm yên mà sống vui vẻ. Hằng ngày ở trong phòng uống trà, tận hưởng cuộc sống an nhàn và âm thầm “đẩy thuyền” cho cặp đôi nam nữ chính. Cuộc sống sẽ yên bình, không cần lo toan.
Thế nhưng, mọi chuyện đảo lộn khi nữ chính mang thai, sức khỏe yếu ớt, chẳng thiết ăn uống, còn nam chính lại bất ngờ tuyên bố đuổi hết tất cả đám nha hoàn.
Khương Đường: “Ủa? Đang yên đang lành sao lại thế này?”
Cô chỉ mới hưởng được chút phúc lợi, còn chưa tận hưởng đủ cuộc sống an nhàn!
________________________________________
Là một nha hoàn ở Hầu phủ, công việc của Khương Đường đáng lý là ổn định, lương cao, có tiền tiêu mỗi tháng và thỉnh thoảng còn được tiền thưởng. Nếu về hưu, nàng hoàn toàn có thể sống tự do với một sản nghiệp nhỏ, trở thành địa chủ nhàn nhã.
Vậy nên, Khương Đường lập chí phải trở thành một nha hoàn mẫu mực, quyết tâm giữ vững vị trí.
Thế nhưng, không ngờ nàng càng cố gắng cẩn thận, lại vô tình trở thành… chị em dâu với nữ chính.
Đêm lạnh như nước, cây hạnh trong sân Yến Cơ Đường rụng hoa xuống đất, cây trúc phía trước cửa sổ còn vương sương đêm, gió đêm đánh vào người nổi lên luồng hơi lạnh.
Trước nhà chính, người đến người đi, chờ đưa tiễn đại phu rời đi, Lộ Trúc gọi tất cả nha hoàn và ma ma trong Yến Cơ Đường cùng vào dặn dò một lần.
“Đại nương tử có thai là chuyện vui, chỉ là tháng còn nhỏ, không ai được phép ngồi lê đôi mách nói ra bên ngoài, nếu không ta xé miệng người đó.” Lộ Trúc trông khoảng 20 tuổi, khuôn mặt nhu hòa, thế nhưng trên mặt không hề tươi cười chút nào: “Đương nhiên, nếu các ngươi hầu hạ cẩn thận, chờ đến khi tiểu công tử sinh ra, chắc chắn không thiếu công lao của các ngươi.”
Đây là cho một gậy lại thưởng quả táo ngọt.
Đám nha hoàn dưới bục gật đầu như chim cút, Lộ Trúc hài lòng nở nụ cười: “Được rồi, đi làm việc của mình đi.”
Một đám nha hoàn đã tản hết đi rất nhanh.
Khương Đường đứng phía sau cùng, cúi đầu đến cửa nhà chính làm thần giữ cửa.
Cô cũng không nghĩ tới, chỉ trong một đêm sẽ xuyên vào trong một quyển sách, còn là tiểu thuyết trạch đấu.
Cô không xuyên thành nữ chính có mệnh cách rực rỡ đại sát tứ phương, cũng không có xuyên thành nữ phụ diễn cảnh gian tà lại mất công sức nhảy nhót, mà xuyên thành một nha hoàn bia đỡ đạn chỉ có khuôn mặt đẹp, nỗ lực làm nam nữ chính chướng mắt.
Nguyên thân là nha hoàn hồi môn của nữ chính – Lục Cẩm Dao.
Ý của mẹ Lục Cẩm Dao – Trần thị là chờ Lục Cẩm Dao có thai thì có thể đưa nguyên thân cho Cố Kiến Châu làm thiếp.
Nha hoàn hồi môn dễ bị gây khó khăn, lại nói tướng mạo nguyên thân xinh đẹp, vừa gặp đã khó quên.
Trần Thị cảm thấy nam nhân đều một dạng, thay vì để Cố Kiến Châu tự mình cất nhắc, còn không bằng tìm một người biết gốc biết rễ, nếu sau đó Khương Đường có con, còn có thể ôm theo bên cạnh nuôi nấng.
Nhưng trong lòng Lục Cẩm Dao tự có tính toán trước. Sau tân hôn hai người nhu tình mật ý, tuy vẫn ở Vĩnh Ninh Hầu phủ, thế nhưng Yến Cơ Đường đóng cửa viện, tự trải qua cuộc sống của mình, để Cố Kiến Châu cưới tiểu thiếp ngược lại mất tình cảm phu thê.
Mà Cố Kiến Châu vô cùng quan tâm Lục Cẩm Dao, trừ chuyện liên quan đến công việc ra thì trong lòng hắn chỉ có một mình Lục Cẩm Dao. Mãi đến tận cuối tiểu thuyết, Cố Kiến Châu đều thực hiện cam kết một đời một kiếp một đôi người.
Nguyên thân nhiều lắm chỉ coi là con pháo thí, thừa dịp nữ chính có thai b/ ò lên giườ/ ng lại bị nam chính đưa đến thôn trang tự sinh tự diệt, ch// *t cóng vào một mùa đông.
Khương Đường lại không muốn đến thôn trang, làm nha hoàn bị giữ khế ước bán thân, không thể dễ dàng chuộc thân, còn bị chủ nhà tùy tiện đá/ nh ch/ ửi, bị đuổi ra ngoài không một ai có kết quả tốt.
Trong tiểu thuyết, Lục cẩm Dao không phải người hiền lành, thế nhưng nàng ấy đối xử tử tế với hạ nhân, đương nhiên, chỉ là với hạ nhân nghe lời.
Nếu đã biết Lục Cẩm Dao sẽ đi thẳng lên làm chủ mẫu Hầu phủ, Khương Đường không muốn phấn đấu, đàng hoàng ở Yến Cơ Đường làm một nha hoàn còn tốt hơn.
Thuận tiện còn có thể đu CP nam nữ chính, trong tiểu thuyết đều ngọt như thế, đây chính là cổ đại, nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, thế nhưng trong lòng trong mắt Cố Kiến Châu chỉ có Lục Cẩm Dao, đây là tình yêu thần tiên gì vậy.
Trước khi Khương Đường chưa tới đây còn chưa tốt nghiệp đại học, bình thường nàng sẽ làm một vài món tráng miệng, học một vài món ăn lại đi thử các hàng quán, vào kỳ nghỉ sẽ đi du lịch toàn quốc, cuộc sống nằm không rất thích hợp với nàng.
Chỉ cần không khiến Lục Cẩm Dao ngột ngạt, nàng có thể sống lâu trăm tuổi.
Còn dựa vào cái cớ đưa chè b// ò lên giườ/ ng, Khương Đường quyết định sẽ không làm, sau này gặp Cố Kiến Châu chắc chắn nàng sẽ đi đường vòng. Đêm đến là nha hoàn của Vĩnh Ninh Hầu phủ đều về phòng của hạ nhân, chỉ chừa hai người gác đêm, ban đêm càng không thể đi quyến rũ, nàng cứ yên lặng làm thần giữ cửa là tốt rồi.
Bầu không khí trong Yến Cơ Đường có hỉ, Khương Đường là nha hoàn tam đẳng, còn chưa tới phiên nàng vào nhà hầu hạ.
Trừ mấy ma ma ở Yến cơ Đường trông cửa vẩy nước quét nhà ra, thì có hai nha hoàn nhất đẳng, bốn nha hoàn nhị đẳng, bốn nha hoàn tam đẳng.
Quản sự chính là bà vú của Lục Cẩm Dao – Cao ma ma.
Thường ngày hầu hạ bên người Lục Cẩm Dao chính là Lộ Trúc, Hoài Hề, Khương Đường là nha hoàn tam đẳng, chỉ làm mấy việc quét tước giặt quần áo.
Nha hoàn nhị đẳng tam đẳng còn phải gác đêm, hai người một tổ, bốn ngày đổi phiên một lần.
Ngày hôm nay không phải Khương Đường gác đêm, một lát nữa chờ đến giờ hợi Lục Cẩm Dao và Cố Kiến Châu đi ngủ là nàng có thể trở về.
Hôm nay là ngày mùng 6 tháng 4, cách ngày 15 phát lương còn chưa tới mười ngày.
Bạc của nguyên thân đều dùng mua son bột nước quần áo đẹp đẽ, Khương Đường đắc ý mà nghĩ, chờ tiền phát xuống, trước hết nàng xây một cái bếp nhỏ, lại từ từ tích góp ít nguyên liệu nấu ăn, cuộc sống dù sao cũng sẽ không quá tệ.
Tiền lương năm đồng, tuy rằng không sánh được với nha hoàn nhất đẳng và nhị đẳng, nhưng ở trong thời đại một cân gạo mười mấy văn tiền, năm đồng bạc cũng không phải ít.
Khế ước bán thân không dễ trả hết. Làm nha hoàn, mặc dù là hạ nhân, nhưng xem nha hoàn như là nghề nghiệp, mỗi ngày đúng giờ xác định địa điểm đi làm tan tầm, lại có lương cao, thêm khen thưởng, ký túc xá hướng về mặt trời mọc, an toàn sống đến về hưu, nhất định có thể tích góp không ít tiền.
Khương đường khẽ cúi đầu hồn ở trên mây, Lộ Trúc đến đưa điểm tâm cho Lục Cẩm Dao muốn nói lại thôi nhìn nàng một cái.
Lộ Trúc cũng là nha hoàn hồi môn của Lục Cẩm Dao.
Bốn nha hoàn hồi môn, Hoài Hề lanh lợi có năng lực, Bạch Vi thông minh nhạy bén, chỉ có Khương Đường là Trần thị nhọc lòng tìm đến chuẩn bị làm thiếp cho Cố Kiến Châu.
Điểm ấy bốn người các nàng đều rõ ràng trong lòng.
Lộ Trúc cảm thấy, nếu thật sự có một ngày Khương Đường được cất nhắc làm thiếp, đó cũng là nửa chủ nhân của Yến Cơ Đường, hiện tại không thể dễ dàng đắc tội.
Chỉ là Khương Đường khiến người ta khinh thường, đại nương tử cất nhắc thì cất nhắc, nếu bản thân nàng chạy tới quyến rũ, đó là bán chủ cầu vinh.
Chỉ là cho dù không thích Khương Đường, Lộ Trúc vẫn phải thừa nhận, người trước mắt xinh đẹp một cách quá đáng.
Da như mỡ đông, còn trắng hơn hoa hạnh, bình thường cũng làm việc nặng, thế nhưng da dẻ nhẵn nhụi, giống như sữa bò. Một đôi mắt như móc câu, chóp mũi tinh tế, miệng như ngậm chu sa, tóc đen óng dày đặc. Dù cho mặc quần áo của hạ nhân, dù cho nàng cũng chỉ cài một cây trâm bạc, thế nhưng ở trong đêm tối, còn lóa mắt hơn ánh trăng trên bầu trời mấy phần.
Vốn Khương Đường luôn tự cho mình siêu phàm, bây giờ đại nương tử có thai e là nàng sẽ ngày càng tồi tệ hơn.
Hoài thai mười tháng, Yến Cơ Đường không có di nương, lẽ nào thật sự phải đưa Khương Đường lên giường Tứ gia sao.
Khương Đường cũng không biết Lộ Trúc nghĩ cái gì, chỉ là ánh mắt Lộ Trúc đặt trên người nàng quá lâu, muốn lơ cũng khó, nàng ngẩng đầu lên, thấy Lộ Trúc còn nhìn chằm chằm nàng, hỏi: “Lộ Trúc tỷ tỷ?”
Lộ Trúc hồi thần, nói: “Sắp đến giờ hợi, ngày hôm nay không phải ngươi gác đêm, sớm trở lại đi, nơi này có ta rồi.”
Dù cho đại nương tử nghĩ như thế nào, bây giờ vẫn nên để Khương Đường ít xuất hiện ở dưới mí mắt của Tứ gia thì hơn.
Người hầu hạ lại không thiếu một Khương Đường.
Ánh mắt Khương Đường sáng lên, còn có thể về sớm!
“Cảm ơn Lộ Trúc tỷ tỷ!”
Khương Đường làm lễ, nghĩ thầm thế cũng không nên quá tự tại, vui mừng một chút rồi lui xuống.
Lộ Trúc: “…”
Hôm nay mặt trời mọc đằng tây à.
Nàng ấy lắc đầu, vén rèm lên một góc, bưng dĩa khom lưng vào phòng.
Trong phòng, ánh nến lay động.
Lục Cẩm Dao nâng nước ấm từ từ uống, nàng ấy ăn mặc đơn giản, chiếc váy màu tím nhạt thêu hoa ngọc lan, trên búi tóc cài trâm ngọc, đầu xuân đêm lạnh, bên ngoài khoác áo ngắn tay.
Quần áo rực rỡ trang nhã, bởi vì có thai nên giữa lông mày có thêm hai phần nhu hòa mật ý.
Cố Kiến Châu ở bên cạnh con mắt toả sáng, nhanh chóng đứng lên lấy món tráng miệng: “Mau nhìn xem muốn ăn cái gì, có bánh phù dung, bánh sữa bò, bánh quế hoa… Vừa nãy ta hỏi đại phu, nói đậu xanh tính hàn, giờ chúng ta không nên ăn bánh đậu xanh.”
Cố Kiến Châu cầm lấy một miếng muốn đút ăn, Lục Cẩm Dao thả ly trà xuống, lắc đầu: “Thiếp ăn không được.”
Cũng do gần đây Lục Cẩm Dao chán ăn mới mời đại phu đến bắt mạch, mười sáu tuổi nàng gả cho Cố Kiến Châu, vào cửa hai năm vẫn không có thai, ai biết đột nhiên lại có.
Vui thì vui, thế nhưng thai đầu luôn thấp thỏm.
Lúc này Cố Kiến Châu đứng lên: “Chắc bây giờ Ngũ Hương Cư đã mở rồi, muốn ăn cái gì để ta đi mua.”
Lục Cẩm Dao kéo tay áo hắn: “Bữa tối cũng ăn rồi, bây giờ không đói bụng, chàng trò chuyện với thiếp đi.”
Lộ Trúc cúi đầu, lặng lẽ lui ra.
Đợi người đi ra ngoài, Cố Kiến Châu nắm chặt tay Lục Cẩm Dao: “Nàng đừng lo lắng, ngày mai ta đi mời đại phu, cách ba ngày chẩn mạch một lần, sau này muốn ăn cái gì cứ nói với ta, nếu tiền tiêu hàng tháng trong Yến Cơ Đường không đủ, ta có tiền…”
Nói qua nói lại, Cố Kiến Châu ngại ngùng cười cười: “Ta cũng không có tiền gì.”
Trừ cần phải tiêu dùng, cửa hàng điền sản thôn trang trong nhà đều là Lục Cẩm Dao quản.
Lục Cẩm Dao nhịn không được cười ra tiếng: “Thiếp biết, nhất định sẽ không làm khổ mình, chỉ là có một chuyện muốn thương lượng với chàng.”
Cố Kiến Châu kéo tay Lục Cẩm Dao ngồi xuống, “Giữa ta và nàng, muốn nói cái gì cứ nói ra là được rồi.”
Lục Cẩm Dao nói: “Đầu năm nương bị bệnh, tháng trước mới vừa đỡ, tuy nói đã khỏe, nhưng đại phu nói còn phải tĩnh dưỡng. Hiện tại chuyện lớn chuyện nhỏ trong quý phủ đều giao cho đại tẩu, thiếp với nhị tẩu tam tẩu hiệp trợ kề bên. Bây giờ thiếp có thai, theo lý nên dưỡng thai thật tốt, nhưng…”
Cố Kiến Châu là người thông minh, hiểu rõ ý của nàng.
Nhị gia Tam gia của Vĩnh Ninh Hầu phủ đều là con thứ, ngày sau không có gì bất ngờ xảy ra, tước vị Hầu phủ hẳn sẽ do đại gia kế thừa.
Cố Kiến Châu là tiến sĩ năm Thiên Thành thứ hai mươi mốt, làm ở Hàn Lâm viện, làm quan chừng hai năm.
Hạ nhân trong phủ vừa thấy thức ăn dưới dĩa, nếu không tranh giành một trận, cuộc sống cũng không dễ dàng.
Chuyện trong nhà phân cho nàng rất ít, nhưng ở trong phủ, tóm lại cũng có chút uy nghiêm.
Lục Cẩm Dao không muốn từ bỏ việc này.
Đứa nhỏ mới một tháng, muốn sinh còn hơn nửa năm. Chờ đứa nhỏ sinh ra, còn không biết là cảnh tượng gì.
Cố Kiến Châu đương nhiên là hi vọng Lục cẩm Dao dưỡng thai thật tốt, sinh con yên bình, huynh trưởng thành hôn đều có con cái, chỉ có hắn không có, nói không để ý là giả.
Nhưng Lục Cẩm Dao càng quan trọng hơn…
Cố Kiến Châu vỗ tay nàng, nói: “Nghe lời nàng.”
Lục Cẩm Dao kinh ngạc nói: “Thiếp muốn tiếp tục quản việc nhà, chàng cũng nghe thiếp?”
Cố Kiến Thuyền: “Những việc này ta cũng không hiểu, thế nhưng biết nàng khổ cực, nàng muốn làm như vậy chắc chắn có nguyên do của mình, nhưng nàng là vì nhà chúng ta, ta đương nhiên nghe lời nàng.”
Trong lòng Lục Cẩm Dao dâng lên sự ngọt ngào: “Chàng yên tâm, thiếp có chừng mực, sẽ không làm bừa.”
Hai phu thê đối diện ánh nến nói chuyện một lúc, mà Khương Đường đã về tới phòng hạ nhân.
Nha hoàn tam đẳng bốn người một phòng, Khương Đường ở chung với mấy người trong Yến Cơ Đường, căn phòng hướng về phía mặt trời, tổng cộng xếp bốn cái giường. Giường của Khương Đường sát cửa sổ, bên giường có một cái tủ gỗ đỏ cao hơn người, bên cạnh giường có một bức bình phong một mặt làm bằng gỗ, còn có bàn nhỏ, một cái ghế.
Đây là toàn bộ gia sản của nàng.
Ngày hôm nay Tĩnh Mặc gác đêm, Lục Anh và Bội Lan còn chưa trở lại, người về sớm chỉ có nàng.
Có bức bình phong ngăn cách, nàng cũng coi như có không gian của mình, chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đầy đủ.
Chỉ chờ tới lúc giữa tháng, nàng có thể mua cái lò nhỏ, sau đó tự mình nấu đồ ăn.

Want your business to be the top-listed Government Service in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address


Hanoi