Truyện ngắn - Gõ cửa trái tim

Truyện ngắn - Gõ cửa trái tim

Share

Những câu chuyện về tình cảm nam nữ, vợ chồng, gia đình, bạn bè...luôn được sự ưu ái trong trái tim mỗi một người chúng ta! Thật tuyệt vời khi biết các bạn

19/05/2020

SAU MỘT ĐÊM VỚI TÌNH CŨ, TÔI KHÔNG BIẾT MÌNH MANG THAI CỦA CHỒNG HAY AI
***

"Trong không gian riêng tư thoải mái, trên ghế sofa, anh ấy đã hôn tôi, cảm giác vẫn gần gũi như ngày nào. Bởi thế tôi đáp lại...".
Sau một đêm với tình cũ, giờ tôi không biết mình mang thai của chồng hay ai - 1Nhấn để phóng to ảnh
Tôi 29 tuổi, chồng 31. Cả hai chúng tôi đều đã qua tuổi muốn ăn chơi và đang mong chờ có em bé. Chúng tôi kết hôn cũng 3 năm rồi.

Trước khi lấy chồng tôi có mối tình sâu đậm với một bạn học thời sinh viên. Tiếc là anh ấy đã lên đường du học rồi ở lại nơi đó làm việc. Tình cảm của chúng tôi đứt quãng, có lẽ bởi xa mặt cách lòng.

Chồng tôi bây giờ là người đàn ông rất đáng yêu. Anh ấy điềm tĩnh, chín chắn và thương vợ. Tôi tưởng mình sẽ hết lòng cho gia đình bé nhỏ này, cùng chồng vun đắp và sinh em bé, cho đến ngày…

Tôi nhận được điện thoại từ người yêu cũ. Anh ấy vừa về Việt Nam trong chuyến công tác tìm kiếm cơ hội kinh doanh mới. Anh ấy nghĩ rằng chúng tôi nên gặp nhau. Thật trùng hợp là chồng tôi lại cũng có việc đi miền Nam 2 ngày bàn chuyện làm ăn với mấy người bạn. Tôi nghĩ đó là duyên số sắp đặt, nên đã đồng ý tới gặp người cũ. Tôi thật muốn biết lâu nay anh ấy thế nào.

Chúng tôi ngồi chuyện trò cà phê nhiều giờ đồng hồ nơi quán cũ. Anh ấy đã kết hôn với một cô gái phương tây, họ có một cậu con trai lai vô cùng xinh đẹp. Anh ấy thành đạt và chuyến này trở về tìm kiếm cơ hội mở rộng thị trường tại quê hương. Tôi gần như đã quên rằng giữa chúng tôi có khoảng cách 7-8 năm đằng đẵng không gặp mặt, bởi anh ấy vẫn vậy, cách chúng tôi nói chuyện với nhau vẫn như xưa.

Chiều dần về muộn nên anh ấy gợi ý tôi về khách sạn nơi anh ấy đang ở cùng ăn tối. Chúng tôi vẫn còn quá nhiều chuyện để hàn huyên, quá nhiều điều chưa kịp nói hết với nhau. Cho nên tôi đồng ý.

Tới sau bữa tối, lúc anh ấy rủ tôi lên phòng uống cà phê thì tôi đã hơi say do có dùng vài ly vang trong bữa tối. Tôi lên phòng anh ấy. Trong không gian riêng tư thoải mái, trên ghế sofa, anh ấy đã hôn tôi, cảm giác vẫn gần gũi như ngày nào. Bởi thế tôi đáp lại. Những chuyện xảy ra sau đó không nằm trong tầm kiểm soát của tôi nữa.

Sau hôm ấy, chúng tôi đều hiểu rằng cả hai đã phạm sai lầm. Thực tế là anh ấy yêu thương gia đình của mình và tôi cũng thế. Cho nên chúng tôi quyết định phải dừng lại, đó sẽ là lần cuối hai người gặp nhau.

Trớ trêu là vài tuần sau sự việc đó, tôi lại phát hiện mình có thai. Tôi đi khám thì được biết ngày thụ tinh chỉ loanh quanh trước ngày tôi cùng người cũ có một vài hôm. Vòng kinh của tôi lại không đều. Vợ chồng tôi vì muốn có con nên tuần 3 lần đều đặn sinh hoạt vợ chồng. Nhưng giờ tôi không biết cái thai của ai.

Chồng tôi rất vui khi đón nhận tin về thành viên mới, còn tôi lại lo lắng, lỡ em bé ra đời không phải con của anh ấy thì sao? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh ấy biết tôi phản bội dù chỉ có duy nhất 1 lần?

Nguồn:St
Sbeautilan

19/05/2020

"CHÁU TAO MANG HỌ NHÀ TAO, MÀY CHỈ ĐẺ THÔI CÓ GÌ TO TÁT!"
***
“Em không biết cuộc hôn nhân của mình liệu có trụ được lâu không? Lúc chưa sinh được con cũng áp lực, mà sinh con rồi, bố mẹ chồng quý cháu nội quá, nhưng lại coi con dâu như người ở trong nhà”...
Ngồi tạm ở sạp hàng ăn góc chợ gần nhà để nghỉ chân, gương mặt bà mẹ trẻ Kiều Anh 26 tuổi buồn bã, cô luôn thở dài ngao ngán:

"Bố chồng em cực kỳ gia trưởng. Vợ chồng em ở chung với bố mẹ chồng, nên nếu muốn về nhà ngoại ăn giỗ lễ gì, em cũng phải bảo bố mẹ mình gọi điện cho nhà thông gia xin phép cho vợ chồng em được về ngoại từ mấy giờ đến mấy giờ, ngày nào đi?... Nếu cả nhà ngoại có ăn uống kê ca vui vẻ lâu chút, cho con chơi với nhà ngoại lâu chút cũng phải vội vã về. Vì ông bà ngoại "ngại" để con gái sai phạm giờ giấc với nhà thông gia".

Cháu tao mang họ nhà tao, mày chỉ đẻ thôi chứ làm gì to tát!
Ở nhà, ông bà chỉ đợi con dâu cho con bú và ăn sữa xong là tranh nhau bế mỗi người một đứa.

Hồi đầu, Kiều Anh lấy chồng gần 2 năm vẫn chưa có con, vợ chồng cô cũng đi khám nhiều nơi nhưng không có kết quả rõ ràng. Trước mặt bao người đến chơi ngày Tết, ngày giỗ, bố chồng bảo: "Cho nó nốt năm nay thôi, sang năm mà không đẻ được thì tao kiếm "con mái" khác cho thằng M., nhà tao không có tiền cho đi chữa đẻ như nhà khác đâu".

"Chồng em nghe thấy lại bảo em: "ông đùa thôi, em đừng để ý". Nhưng câu nói của bố chồng trước mặt họ hàng, làng xóm khiến em bị tổn thương vô cùng. Em đã nghĩ, nếu bác sỹ kết luận nguyên nhân không đẻ được là do em thì em sẽ ly hôn, để giải thoát cho cả 2 vợ chồng. Thế nhưng, đi khám mãi bác sỹ mới phát hiện ra do chồng em bị yếu tinh trùng, em hoàn toàn khoẻ mạnh, bình thường. Tới lúc biết kết quả do con trai mình, chẳng bao giờ em thấy ông đả động đến chuyện con cái hay nhiếc móc gì "con mái" nữa" - Kiều Anh khẽ buột cười nhớ lại.

Thật may mắn 2 năm sau vợ chồng cô thuốc thang vào cũng sinh đôi được 1 trai, 1 gái. Rất khó khăn để vợ chồng cô có con, cả nhà đều mừng vui khôn xiết. Thế nhưng, có con rồi, sự ức chế với bố mẹ chồng nhân lên gấp bội. Cô kể: "Em biết là ông bà nội cũng vô cùng thương quý cháu nội. Nhưng quý quá lại không đúng cách, khiến em rất khó chịu. 2 cháu mới sinh mà ông bà suốt ngày bế rồi hôn chùn chụt vào mặt, vào môi các cháu. Mùi thuốc lào của ông vừa hút ám vào mồm miệng con em. Em góp ý thì ông bảo con dâu hỗn láo, muốn chia tách ông cháu nhà ông".

Ở nhà ông bà chỉ đợi con dâu cho con bú và ăn sữa xong là tranh nhau bế mỗi người một đứa. "Em có nhắc lúc các cháu ngủ thì ông bà đặt cháu xuống giường cho cháu ngoan hơn, nằm sẽ dễ chịu và ngủ ngon hơn. Vậy mà bà nói ầm ĩ: "Tao bế cho nó ngủ ngon, nó có khóc lóc gì đâu mà mẹ nó khó chịu? Chắc gì mày bế mà nó ngủ được mấy tiếng như tao, hay lại làm nó khóc nấc lên". Còn ông cũng ghé qua con dâu bảo: "Mày làm gì biết bế con, nuôi con. Cháu tao mang họ nhà tao, mày chỉ đẻ ra chứ làm được gì?".

Kiều Anh bức xúc: Ông nói một vài lần không sao, nhưng cứ người này đến nhà cũng nghe ông bà "mách tội con dâu", người kia đến cũng nghe, chồng cô về cũng nghe ông bà chê bai con dâu.

"Con em đẻ ra, nhưng cho ăn ông bà cũng giành lấy bình sữa, ngủ cũng chia nhau mỗi người một đứa. Vừa mới sinh con xong, lẽ ra công ty cho em nghỉ sinh để ở nhà chăm con, thì em bị bố mẹ chồng sai ra vườn làm cỏ, đi chợ, bếp núc và làm việc nhà. Em thấy mình như người thừa ở nhà chồng, hễ ai đến nhà, ông bà lại kể: "Cháu toàn tay chúng tôi chăm hết, con mẹ nó đẻ ra có biết chăm con đâu, vụng thối vụng nát". Em vừa mới sinh xong, nhiều lúc muốn bế con, chơi đùa với con, nhưng ông bà không trả con cho, rồi thi thoảng lại dạy cháu: "2 cháu nội ngoan, cần con mẹ mày làm gì, sau này lớn ngủ với ông bà nội".

Em có nói với chồng muốn ở riêng, vì chắc chắn việc dạy bảo, uốn nắn các con sau này sẽ vô cùng khó khăn, nhưng chồng em không đồng ý.
"Em suy nghĩ mà buồn phát khóc, em tâm sự với chồng, anh bảo, ông bà quý cháu thì cứ để ông bà thoả mãn, vợ ở nhà càng nhàn chứ sao? Tới lúc đi làm cũng phải nhờ ông bà, nên em khỏi nghĩ làm gì mấy chuyện vặt" - Kiều Anh than thở.

"Lúc ăn cơm, ông bà lấy đũa, thìa mình đang ăn cho cháu mút hoặc uống nước canh. Em nhắc ông bà vì các cháu còn nhỏ, không ăn chung đồ với người lớn. Chưa kể ông bà còn bị nhiều loại bệnh không chữa được, nhưng chẳng lúc nào có ý giữ cho các cháu nhỏ. Ông giãy nảy cầm đũa chỉ vào mặt em quát ầm lên: "Làm sao? Thế ngày xưa ông bà mớm cơm cho con cháu thì chết hết à? Chúng tao có đầu độc con mày đâu? Bây giờ chúng tao ngần này tuổi lại phải nghe lời dạy bảo của mày à?". Ông còn nói thêm: "Ngày xưa chúng tao không phải là người, thì là lợn chắc?".

"Hồi đầu, có chuyện gì to nhỏ em cũng nhẫn nhịn, không bao giờ cãi bố mẹ chồng một câu, nhưng đến giờ, vì an toàn và sức khoẻ của các con thì em không thể nhịn được. Mỗi lúc chồng em nghe bố mẹ chửi vợ cũng đều lặng yên hoặc nhắc vợ thôi đi, đừng nói nữa" - Kiều Anh nghẹn ngào nỗi tủi riêng mình.

"Em có nói với chồng muốn ở riêng, vì chắc chắn việc dạy bảo, uốn nắn các con sau này sẽ vô cùng khó khăn, nhưng chồng em không đồng ý. Anh bảo, nếu có tiền xây nhà ở riêng thì cũng phải xây nhà ở bên cạnh ông bà, chung nhau cái sân luôn. Ông bà quý cháu thế là tốt lắm rồi, mang con đi đâu ở, để 2 ông bà chết héo chết mòn ở đây thì anh không bao giờ chấp nhận" - cô thở dài ngao ngán.

"Em thực sự nản quá, ước gì mình đừng nghĩ nhiều, cứ mặc kệ các con cho ông bà chăm nuôi theo ý họ, để không xảy ra xích mích gì. Rất may là chỉ hơn chục ngày nữa em đi làm lại, hy vọng thời gian đi làm sẽ khiến em bớt buồn bực hơn. Sau này các con em lớn hơn, sẽ giúp mối quan hệ giữa con dâu và bố mẹ chồng dần thay đổi.

“Em không biết cuộc hôn nhân của mình liệu có trụ được lâu không? Lúc chưa sinh được con cũng áp lực, mà sinh con rồi, bố mẹ chồng quý cháu nội quá, nhưng lại coi con dâu như người ở trong nhà”...
Ngồi tạm ở sạp hàng ăn góc chợ gần nhà để nghỉ chân, gương mặt bà mẹ trẻ Kiều Anh 26 tuổi buồn bã, cô luôn thở dài ngao ngán:

"Bố chồng em cực kỳ gia trưởng. Vợ chồng em ở chung với bố mẹ chồng, nên nếu muốn về nhà ngoại ăn giỗ lễ gì, em cũng phải bảo bố mẹ mình gọi điện cho nhà thông gia xin phép cho vợ chồng em được về ngoại từ mấy giờ đến mấy giờ, ngày nào đi?... Nếu cả nhà ngoại có ăn uống kê ca vui vẻ lâu chút, cho con chơi với nhà ngoại lâu chút cũng phải vội vã về. Vì ông bà ngoại "ngại" để con gái sai phạm giờ giấc với nhà thông gia".

Cháu tao mang họ nhà tao, mày chỉ đẻ thôi chứ làm gì to tát! - 1Nhấn để phóng to ảnh
Ở nhà, ông bà chỉ đợi con dâu cho con bú và ăn sữa xong là tranh nhau bế mỗi người một đứa. (Ảnh minh họa)


Hồi đầu, Kiều Anh lấy chồng gần 2 năm vẫn chưa có con, vợ chồng cô cũng đi khám nhiều nơi nhưng không có kết quả rõ ràng. Trước mặt bao người đến chơi ngày Tết, ngày giỗ, bố chồng bảo: "Cho nó nốt năm nay thôi, sang năm mà không đẻ được thì tao kiếm "con mái" khác cho thằng M., nhà tao không có tiền cho đi chữa đẻ như nhà khác đâu".

"Chồng em nghe thấy lại bảo em: "ông đùa thôi, em đừng để ý". Nhưng câu nói của bố chồng trước mặt họ hàng, làng xóm khiến em bị tổn thương vô cùng. Em đã nghĩ, nếu bác sỹ kết luận nguyên nhân không đẻ được là do em thì em sẽ ly hôn, để giải thoát cho cả 2 vợ chồng. Thế nhưng, đi khám mãi bác sỹ mới phát hiện ra do chồng em bị yếu tinh trùng, em hoàn toàn khoẻ mạnh, bình thường. Tới lúc biết kết quả do con trai mình, chẳng bao giờ em thấy ông đả động đến chuyện con cái hay nhiếc móc gì "con mái" nữa" - Kiều Anh khẽ buột cười nhớ lại.

Thật may mắn 2 năm sau vợ chồng cô thuốc thang vào cũng sinh đôi được 1 trai, 1 gái. Rất khó khăn để vợ chồng cô có con, cả nhà đều mừng vui khôn xiết. Thế nhưng, có con rồi, sự ức chế với bố mẹ chồng nhân lên gấp bội. Cô kể: "Em biết là ông bà nội cũng vô cùng thương quý cháu nội. Nhưng quý quá lại không đúng cách, khiến em rất khó chịu. 2 cháu mới sinh mà ông bà suốt ngày bế rồi hôn chùn chụt vào mặt, vào môi các cháu. Mùi thuốc lào của ông vừa hút ám vào mồm miệng con em. Em góp ý thì ông bảo con dâu hỗn láo, muốn chia tách ông cháu nhà ông".

Ở nhà ông bà chỉ đợi con dâu cho con bú và ăn sữa xong là tranh nhau bế mỗi người một đứa. "Em có nhắc lúc các cháu ngủ thì ông bà đặt cháu xuống giường cho cháu ngoan hơn, nằm sẽ dễ chịu và ngủ ngon hơn. Vậy mà bà nói ầm ĩ: "Tao bế cho nó ngủ ngon, nó có khóc lóc gì đâu mà mẹ nó khó chịu? Chắc gì mày bế mà nó ngủ được mấy tiếng như tao, hay lại làm nó khóc nấc lên". Còn ông cũng ghé qua con dâu bảo: "Mày làm gì biết bế con, nuôi con. Cháu tao mang họ nhà tao, mày chỉ đẻ ra chứ làm được gì?".

Kiều Anh bức xúc: Ông nói một vài lần không sao, nhưng cứ người này đến nhà cũng nghe ông bà "mách tội con dâu", người kia đến cũng nghe, chồng cô về cũng nghe ông bà chê bai con dâu.

"Con em đẻ ra, nhưng cho ăn ông bà cũng giành lấy bình sữa, ngủ cũng chia nhau mỗi người một đứa. Vừa mới sinh con xong, lẽ ra công ty cho em nghỉ sinh để ở nhà chăm con, thì em bị bố mẹ chồng sai ra vườn làm cỏ, đi chợ, bếp núc và làm việc nhà. Em thấy mình như người thừa ở nhà chồng, hễ ai đến nhà, ông bà lại kể: "Cháu toàn tay chúng tôi chăm hết, con mẹ nó đẻ ra có biết chăm con đâu, vụng thối vụng nát". Em vừa mới sinh xong, nhiều lúc muốn bế con, chơi đùa với con, nhưng ông bà không trả con cho, rồi thi thoảng lại dạy cháu: "2 cháu nội ngoan, cần con mẹ mày làm gì, sau này lớn ngủ với ông bà nội".

Cháu tao mang họ nhà tao, mày chỉ đẻ thôi chứ làm gì to tát! - 2Nhấn để phóng to ảnh
Em có nói với chồng muốn ở riêng, vì chắc chắn việc dạy bảo, uốn nắn các con sau này sẽ vô cùng khó khăn, nhưng chồng em không đồng ý. (Ảnh minh họa)

"Em suy nghĩ mà buồn phát khóc, em tâm sự với chồng, anh bảo, ông bà quý cháu thì cứ để ông bà thoả mãn, vợ ở nhà càng nhàn chứ sao? Tới lúc đi làm cũng phải nhờ ông bà, nên em khỏi nghĩ làm gì mấy chuyện vặt" - Kiều Anh than thở.

"Lúc ăn cơm, ông bà lấy đũa, thìa mình đang ăn cho cháu mút hoặc uống nước canh. Em nhắc ông bà vì các cháu còn nhỏ, không ăn chung đồ với người lớn. Chưa kể ông bà còn bị nhiều loại bệnh không chữa được, nhưng chẳng lúc nào có ý giữ cho các cháu nhỏ. Ông giãy nảy cầm đũa chỉ vào mặt em quát ầm lên: "Làm sao? Thế ngày xưa ông bà mớm cơm cho con cháu thì chết hết à? Chúng tao có đầu độc con mày đâu? Bây giờ chúng tao ngần này tuổi lại phải nghe lời dạy bảo của mày à?". Ông còn nói thêm: "Ngày xưa chúng tao không phải là người, thì là lợn chắc?".

"Hồi đầu, có chuyện gì to nhỏ em cũng nhẫn nhịn, không bao giờ cãi bố mẹ chồng một câu, nhưng đến giờ, vì an toàn và sức khoẻ của các con thì em không thể nhịn được. Mỗi lúc chồng em nghe bố mẹ chửi vợ cũng đều lặng yên hoặc nhắc vợ thôi đi, đừng nói nữa" - Kiều Anh nghẹn ngào nỗi tủi riêng mình.

"Em có nói với chồng muốn ở riêng, vì chắc chắn việc dạy bảo, uốn nắn các con sau này sẽ vô cùng khó khăn, nhưng chồng em không đồng ý. Anh bảo, nếu có tiền xây nhà ở riêng thì cũng phải xây nhà ở bên cạnh ông bà, chung nhau cái sân luôn. Ông bà quý cháu thế là tốt lắm rồi, mang con đi đâu ở, để 2 ông bà chết héo chết mòn ở đây thì anh không bao giờ chấp nhận" - cô thở dài ngao ngán.

"Em thực sự nản quá, ước gì mình đừng nghĩ nhiều, cứ mặc kệ các con cho ông bà chăm nuôi theo ý họ, để không xảy ra xích mích gì. Rất may là chỉ hơn chục ngày nữa em đi làm lại, hy vọng thời gian đi làm sẽ khiến em bớt buồn bực hơn. Sau này các con em lớn hơn, sẽ giúp mối quan hệ giữa con dâu và bố mẹ chồng dần thay đổi.

Nguồn:St
Sbeautilan

19/05/2020

YÊU NGƯỜI ĐÃ CÓ VỢ
***

Tầm này cách đây bảy năm, khi bụng bầu của tôi đã lùm lùm, bố vẫn không cho cưới, bảo rằng thà tao nuôi hai mẹ con mày còn hơn gả cho cái thằng bị vợ bỏ, lại còn có con riêng.
Tôi đáp lại bằng câu nói giới trẻ bây giờ chắc sẽ gọi là "trẻ trâu": "Con không quan tâm gì cả, con chỉ cần tình yêu của anh T, nếu bố cứ mãi như vậy, con sẽ bỏ đi cùng anh ấy".

Không biết có phải là "may hơn khôn" không mà sau ngần ấy năm, tôi vẫn có được tình yêu, như lời tôi tuyên bố lúc xốc nổi.

Yêu người đã có một đời vợ - 1Nhấn để phóng to ảnh
Hồi tôi mới quen anh, ai cũng can tôi "đừng dây vào ngữ ấy", vì anh mang tiếng bị vợ bỏ, lại còn làm công việc lương bèo bọt. Anh lúc ấy là một nhân viên bình thường, theo đuổi công việc mà nhiều người đã bỏ vì việc nhiều lương ít. Anh cũng không giấu tôi chuyện từng phạm phải sai lầm với vợ.

Tôi chỉ đơn giản nghĩ quan trọng là chăm chỉ làm việc và duy trì đam mê, thành công rồi cuối cùng cũng đến với người kiên trì. Dù đồng lương không cao nhưng ổn định, anh được làm việc lương thiện, đúng với sở trường.

Còn quá khứ ngoại tình nếu ai cũng kỳ thị thì chẳng lẽ cả đời này, những người từng phản bội sẽ sống trong cô đơn, ghẻ lạnh? Tôi cảm nhận được sự ân hận của anh khi nói về lỗi lầm của mình, thấy rõ anh là người cha tốt khi vẫn luôn day dứt việc con trai vì anh mà không có gia đình trọn vẹn. Tôi tin rằng cuộc đổ vỡ lần đầu đã khiến anh đủ đau để từ bỏ thói trăng hoa và càng trân quý hơn hạnh phúc gia đình.

Những năm tháng sống chung, dù không tránh khỏi lúc cơm chẳng lành, nhưng anh ấy luôn đặt gia đình lên hàng đầu. Dường như nhạy cảm hơn chuyện chung thuỷ, đi đâu, làm gì, với ai, anh cũng báo cho tôi biết để tôi yên tâm, dù tôi không tra hỏi.

Thú thật, thời gian đầu mới cưới, tôi vẫn giữ trong lòng chút nghi ngờ, vẫn thầm theo dõi anh. Nhưng dần dà, anh đã giúp tôi cởi bỏ hết mọi lăn tăn bằng sự nghiêm túc và thói quen dành tối đa thời gian cho gia đình.

Tôi cũng gặp khó khăn khi ứng xử với con riêng của anh. Không biết ai nói gì với cháu mà cháu lại bảo trước mặt tôi rằng "cô cướp bố của cháu, vì cô mà bố mẹ cháu xa nhau". Nếu chấp vặt trẻ con chắc tôi không thể xây dựng mối quan hệ bình thường với cháu. Tôi tự nhủ thằng bé đã đáng thương vì bố mẹ ly hôn, lại còn bị đầu độc bởi suy nghĩ tiêu cực, tôi mà ghét cháu nữa thì cháu càng bất hạnh.

Tôi không cố làm thân vì cảm thấy có phần gượng gạo, tôi cũng không thể tỏ ra tôi thương con riêng như con đẻ vì điều đó rất thảo mai, tôi chỉ cư xử nhẹ nhàng, bình thường. Thằng bé khi thấy tôi là người vô hại thì dần bỏ kiểu "xù lông nhím" với tôi. Giờ đây, cháu đã là một học sinh cấp hai ngoan ngoãn, mỗi lần đến chơi nhà tôi, cháu rất lễ phép với tôi.

Cuộc sống của tôi bây giờ tuy không giàu sang nhưng êm ấm. Nếu ai hỏi tôi đã bao giờ ân hận với lựa chọn mạo hiểm của mình, tôi sẽ quả quyết nói không. Cuộc đời là những lựa chọn, muốn nó đi đúng hướng thì trước tiên mình phải tin rằng nó đúng. Đàn ông đã qua một lần đò, không phải ai cũng tệ hại, họ cũng biết đau, biết ân hận. Nếu có người sẵn sàng trao cho họ niềm tin và cơ hội, họ sẽ trân quý nắm lấy mà gây dựng lại hạnh phúc từ đầu.

Nguồn:St
Sbeautilan

03/04/2020

CÔ VỢ THAY THẾ
***
....Tiếp
Chương 6: Mau đưa tôi rời khỏi đây
Hạ Diệp Chi nhìn thẳng vào Tiêu Thanh Hà, ánh mắt lạnh lùng, "Xin lỗi? Không thể nào."

Trong hồi ức của Tiêu Thanh Hà, đứa con gái này lúc nhỏ thật sự rất xinh đẹp thông minh, nhưng càng lớn thì càng xấu xí ngớ ngẩn, đây là lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Diệp Chi để lộ ra ánh mắt sắc bén như vậy, kết quả, bà ta bị ánh mắt này làm cho toàn thân cảm thấy lạnh lẽo.

Bà ta nuốt nước bọt, xoay đầu nói nhỏ với Hạ Hương Thảo, “Hương Thảo, hôm nay chúng ta bỏ qua đi, lỡ ép nó……"

Tuy Hạ Hương Thảo không cam tâm, nhưng cũng phải bỏ qua.

Lỡ Hạ Diệp Chi thật sự làm ra chuyện vượt quá giới hạn nào đó, nhà họ Mạc nổi giận sẽ làm liên lụy đến nhà họ Hạ, sao cô ta có thể sống cuộc sống của thiên kim cành vàng lá ngọc?

Hạ Diệp Chi thấy bọn họ bất động vì lời nói của mình, cô liền xoay người đi lên lầu thu dọn đồ đạc của mình.

Cô sống ở nhà họ Hạ hai mươi năm, nhưng đồ đạc lại ít như một người ăn nhờ ở đậu.

Lúc kéo hành lý đi xuống lầu, phòng khách không có một bóng người.

Hạ Diệp Chi đứng đó do dự một hồi, cuối cùng quyết định vòng qua cửa sau đi ra khỏi biệt thự nhà họ Hạ.

Tuy không biết tại sao người "em trai" của Mạc Đình Kiên lại có hứng thú với cô, nhưng cô biết, cách xa anh ta một chút là không hề sai.
……

Mạc Đình Kiên đứng đợi trước cửa biệt thự nhà họ Hạ rất lâu vẫn không thấy Hạ Diệp Chi đi ra, sắc mặt liền trở nên khó coi.

Nhớ đến thông tin anh ta nhìn thấy trong tài liệu hôm qua, anh ta lập tức nhíu mày, cô gái xấu xí kia liệu có bị người nhà họ Hạ ức hiếp nữa không?

Suy nghĩ đó vừa xuất hiện, anh ta liền không kiềm được mà giơ tay sờ vào bên mặt bị cô tát, hừ lạnh một tiếng, cô không giống như một người dễ dàng bị ức hiếp.

"Chào anh, anh có muốn vào trong ngồi một chút không?"

Một giọng nữ dịu dàng vang lên, Mạc Đình Kiên xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, liền nhìn thấy một cô gái mặt mày xinh đẹp đứng bên cạnh xe.

Khi Hạ Hương Thảo nhìn thấy gương mặt của anh ta, không kiềm được mà ngẩn ngơ.

Cô ta không ngờ người đàn ông lúc nãy hôn Hạ Diệp Chi trong xe lại đẹp trai và đầy khí chất như vậy.

Một người đàn ông xuất chúng như vậy sao lại nhìn trúng một cục đất vừa xấu xí vừa ngu ngốc như Hạ Diệp Chi?

Xem ra, quyết định đi ra thử vận may của cô ta là không hề sai.
Suy nghĩ của cô ta căn bản không giấu được Mạc Đình Kiên.

Anh ta mỉm cười lạnh lùng, "Cô là ai?"

"Tôi là chị của Diệp Chi, tôi là Hạ Hương Thảo." Cô ta không chút để tâm đến sự lạnh lùng của Mạc Đình Kiên.

Hạ Hương Thảo?

Mạc Đình Kiên nhớ ra, nhà họ Hạ có hai cô con g*i, ngoài Hạ Diệp Chi ra thì người còn lại chính là vị hôn thê rẻ tiền của anh ta.

Dùng ánh mắt của người bình thường để nhìn thì cô ta thật sự xinh đẹp như hoa, nhưng trong mắt anh ta lại cảm thấy dáng vẻ ngớ ngẩn của Hạ Diệp Chi lại trông ưa nhìn hơn.

Anh ta không có kiên nhẫn để nói nhiều với cô ta, vẻ mặt không cảm xúc hỏi một câu, "Hạ Diệp Chi đâu?

"Nó……chắc nó vẫn còn đang ở trong nhà thu dọn đồ đạc, nó bảo tôi xuống mời anh vào nhà ngồi." Hạ Hương Thảo không muốn từ bỏ cơ hội này, họ hàng của nhà họ Mạc, gia cảnh đều không tệ, huống hồ gì một người trông đẹp trai thế này.

Mạc Đình Kiên nhìn thấu suy nghĩ của cô ta liền không kiềm được mà cười lạnh, Hạ Diệp Chi mà bảo anh ta vào trong?

Xem ra đã lén lút bỏ trốn rồi!

Đến một cái liếc nhìn anh ta cũng lười ban cho Hạ Hương Thảo, anh ta hạ kính xe xuống, trực tiếp lái xe đi.

Hạ Hương Thảo chưa từng bị đàn ông đối xử lạnh nhạt như vậy nên sắc mặt lập tức tái xanh.
……

Hạ Diệp Chi trực tiếp trở về căn nhà nhỏ mà cô thuê.

Sau khi lên đại học, cô vẫn luôn ở trong trường, sau khi thực tập tốt nghiệp xong thì ra ngoài thuê nhà ở.

Nếu không phải gần đây Tiêu Thanh Hà vì muốn ép cô gả cho nhà họ Mạc, nên luôn nhốt cô ở nhà thì cô chẳng muốn bước vào nhà họ Hạ một bước nào.
Dù sao Mạc Đình Kiên cũng không ở trong biệt thự, cũng không muốn gặp cô, vậy thì cô có trở về hay không cũng chẳng sao nhỉ?

Sau khi thu dọn đồ đạc xong thì cũng đã xế chiều, cô định ra ngoài mua một chút đồ ăn.

Chỗ cô ở là khu ổ chuột nổi tiếng ở thành phố Hà Dương, giao thông bất tiện, môi trường phức tạp
Vừa quẹo vào một con hẻm, cô liền nghe thấy một tiếng "đùng" cực lớn.

Hình như là……tiếng súng?

Cô ngẩng đầu thì nhìn thấy một chiếc trước mặt có một chiếc xe màu trắng giống như một con chó đang phát điên, đang mất kiểm soát mà lao về phía cô.

Cô lập tức nép sang một bên, khi chiếc xe lướt qua người cô, cửa xe đột nhiên mở ra, một người đàn ông vóc dáng cao lớn nhảy từ trên xe xuống.

Anh ta ôm đầu lăn đến bên cạnh chân Hạ Diệp Chi.

Cô đang định lùi về sau thì người đàn ông đó đột nhiên nhảy lên, cầm một thứ lạnh ngắt chỉa vào huyệt thái dương của cô, giọng nói anh ta dễ nghe mang theo sự trưởng thành, "Đưa tôi rời khỏi đây, mau lên."

Khi Hạ Diệp Chi ngẩng đầu nhìn vào gương mặt người đàn ông đó, cô suýt chút kinh ngạc la lên, "Mạc Gia Thành!"

------------------------------------------------------------------------------------------

Chương 7: Cô giúp tôi lấy
Mạc Đình Kiên cũng không ngờ lại gặp phải Hạ Diệp Chi ở đây.

Anh ta đuổi theo người đó đến chỗ này, nhưng không ngờ lại bị tập kích lại.

Ở đây nhà cửa đông đúc, địa hình phức tạp, anh ta cơ bản không phân biệt rõ phương hướng, vốn định bắt một người dẫn anh ta rời khỏi, ai ngời lại gặp phải Hạ Diệp Chi.

Không biết tại sao, khi nhìn thấy gương mặt cứng đờ của Hạ Diệp Chi, trong lòng anh ta lại xuất hiện một cảm giác tin tưởng kỳ lạ.

Anh ta cất súng vào lại, ánh mắt u ám nhìn thẳng vào cô, giọng nói trầm khàn mà lạnh lùng: "Cô ở đây làm gì?"

"Tôi sống ở đây." Hạ Diệp Chi bị khẩu súng trong tay anh ta hù dọa nên ngoan ngoãn nói sự thật.

Ánh mắt Mạc Đình Kiên thoáng lên sự kinh ngạc, cô ba của nhà họ Hạ, sao lại sống ở chỗ thế này?

Nhưng anh ta liền nhanh chóng hồi phục lại vẻ tự nhiên, ra lệnh nói: "Đưa tôi đến chỗ cô sống."

"Không được." Đưa người đàn ông này đến chỗ cô ở, chi bằng bắn cô một phát súng cho nhanh.

"Haha." Mạc Đình Kiên sớm đã nghĩ đến cô sẽ có phản ứng này, anh ta cười lạnh một tiếng, giọng nói trầm thấp như ma quỷ: "Muốn tôi nói với anh tôi cô dụ dỗ tôi à?"

Lại uy hiếp cô!

Hạ Diệp Chi nắm chặt tay lại, tức giận đến mức mặt đỏ bừng, thật sự hết cách với người đàn ông vô sỉ này.

Sau cùng, cô xoay người đi ra đường: "Anh theo tôi."

Thời gian hai người đứng nói chuyện ở đây cũng không quá nửa phút.

Khi bọn họ vừa đi thì hai đàn ông mặc đồ đen đuổi đến.

Mạc Đình Kiên nghe thấy tiếng bước chân, cảnh giác kéo Hạ Diệp Chi quẹo sang một con hẻm khác, nhân tiện tìm một căn nhà bước vào.

Đợi hai người đó rời khỏi thì anh ta mới kéo Hạ Diệp Chi ra.

Trong lòng Hạ Diệp Chi căng thẳng chết được, cô không biết "Mạc Gia Thành" này chọc vào ai, nhưng biết hiện tại không phải là lúc để hỏi chuyện này.

……

Hai người vội vàng trở về căn nhà nhỏ của Hạ Diệp Chi.

Hạ Diệp Chi đứng trước cửa ngước mắt nhìn xung quanh như kẻ trộm, một hồi sau mới bước vào trong nhà.

"Rốt cuộc anh……"

Cô đóng cửa lại, xoay người qua định hỏi "Mạc Gia Thành" đã gây sự với ai, những chữ phía sau còn chưa kịp nói thì người đàn ông cao lớn trước mặt đã ngã xuống đất.

"Anh sao thế?" Sắc mặt Hạ Diệp Chi trở nên hốt hoảng, chạy đến đỡ anh ta.

Nhưng Mạc Đình Kiên quá cao lớn, cơ bắp lại cuồn cuộn, chỉ với cánh tay nhỏ của cô, không chỉ không dìu anh ta đứng lên nổi mà còn khiến bàn tay dính đầy máu.

Lúc này cô mới phát hiện sắc mặt "Mạc Gia Thành" trắng bệnh như tờ giấy, do anh ta mặc đồ màu đen, nên có dính máu cũng không nhìn thấy.

Mạc Đình Kiên nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt của cô, đột nhiên giơ tay nắm lấy tay cô, khóe môi hé mở: "Sợ cái gì? Yên tâm, tôi mà chết thì nhiều nhất bọn họ cũng sẽ để cô chôn theo."

Giọng điệu của anh ta rất hờ hững, khó phân biệt được là đang nói đùa hay nói thật.

Hạ Diệp Chi cũng chẳng có tâm trí để nghe anh ta nói mấy lời này, cô nhớ lại tiếng súng trước đó, cúi mặt nói: "Anh yên tâm, tôi đi lấy điện thoại gọi xe cứu thương!"

Sắc mặt anh ta đột nhiên u ám, giọng nói lạnh lùng: "Không được gọi xe cứu thương."

Hạ Diệp Chi cảm nhận được anh ta đang dùng lực mạnh hơn, tay cô bị nắm đến mức cảm thấy đau, gương mặt của lạnh lùng của anh ta mang cảm giác áp bức, khiến cô không dám lên tiếng.

Cô thăm dò mở miệng nói: "Vậy……tôi băng bó vết thương cho anh?"

Mạc Đình Kiên trực tiếp phớt lờ lời nói của cô, trầm giọng dặn dò: "Lấy dao, hột quẹt, đèn cầy, băng gạc, khăn."

Hạ Diệp Chi hiểu ra, anh ta muốn tự mình lấy đạn ra.

Cô hoảng sợ trực tiếp lắc đầu: "Không được, anh không thể tự lấy đạn ra được, sẽ nguy hiểm đến tính mạng."

"Ai nói tôi tự lấy?" Mạc Đình Kiên nhìn cô, đôi mắt u ám như màn đêm sâu thẳm phản phất một vòng xoáy màu đen, nhìn vào người khác thì có thể hút cả người ta vào.

Khi Hạ Diệp Chi suýt chút bị ánh mắt của anh ta hút vào trong, cô liền nghe anh ta lạnh lùng nói: "Cô giúp tôi lấy ra."
------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chương 8: Một cô gái vừa thông minh vừa lương thiện
"Cái gì?" Hạ Diệp Chi nghe xong, lập tức hoảng sợ đến mức chân mềm nhũn: "Tôi không làm được!"

Tuy cô rất ghét người đàn ông này, nhưng cô rất xem trọng mạng sống.

Dù sự ra đời của cô chỉ là phiền phức do Hạ Lập Nguyên và Tiêu Thanh Hà tránh thai thất bại, bao nhiêu năm qua cô luôn bị Hạ Hương Thảo sai bảo như một người giúp việc trong nhà họ Hạ, nhưng cô vẫn nỗ lực sống tiếp.

Cô không biết tại sao "Mạc Gia Thành" lại nói về chuyện liên quan đến tính mạng một cách nhẹ nhàng như vậy, nhưng cô sẽ không đồng ý với anh ta.

Mạc Đình Kiên nhíu mày: "Lẽ nào cô muốn chôn cùng tôi hơn à?"

Vẫn là giọng điệu lạnh lùng, nhưng lộ ra vẻ kiên quyết không thể nghi ngờ.

Hạ Diệp Chi sắc mặt trắng bệnh, bất đắc dĩ đi tìm mấy món đồ anh ta vừa nói.

Cô cảm thấy, cuộc đời cô từ lúc được gả vào nhà họ Mạc, đã hư hỏng đến mức không thể sửa chữa, hỏng thêm một chút thì đã sao?

Cô thậm chí còn tìm niềm vui trong đau khổ, nếu "Mạc Gia Thành" thật sự chết đi lúc cô lấy đạn ra giúp anh ta, cô có thể chôn cùng một người đàn ông đẹp trai như vậy cũng không lỗ cho lắm.
……

Hạ Diệp Chi đã cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, nhưng vẫn không khống chế được mà run tay.

Cô vừa dùng dao cắt phần thịt bên cạnh miệng vết thương, vừa chú ý tình trạng của "Mạc Gia Thành".

Cô phát hiện, ngoài sắc mặt trắng bệt, trán đổ mồ hôi thì anh ta không còn phản ứng nào khác, đến cả chân mày cũng chỉ hơi nhíu lại.

Nếu nói đến chuyện đặc biệt, thì chính là việc anh ta cứ nhìn cô chằm chằm.

Cô có thể cảm nhận được hiện tại anh ta rất yếu ớt, nhưng ánh mắt lại giống như đang thật sự đốt cháy cô.

Hạ Diệp Chi không kiềm được mà nói một câu: "Anh đừng có nhìn tôi."

Mạc Đình Kiên thật sự không bình tĩnh như vẻ ngoài anh ta đang tỏ ra, miệng vết thương rất đau, mất máu rất nhiều, anh ta muốn ngất đi.

Nhưng khi anh ta nhìn Hạ Diệp Chi, cảm giác đau đớn lại giảm đi một cách kỳ lạ.

"Không cần căng thằng, tôi sẽ không chết, tôi tin tưởng cô." Giọng của Mạc Đình Kiên nhẹ nhàng mà lạnh lùng, nhưng lại vô cùng bình thản.

Hạ Diệp Chi chưa từng được xem trọng và tin tưởng như vậy, cô cắn chặt răng, càng chuyên tâm giúp anh ta lấy đạn ra.

……

Hạ Diệp Chi cảm thấy thời gian trôi qua dài như một thế kỷ.

Khi cô cuối cùng cũng lấy được viên đạn ra thì trán đã đầy mồ hôi.

Cô rửa tay trong thau nước bên cạnh, ân cần hỏi Mạc Đình Kiên: "Anh cảm thấy sao rồi?"

Nếu là trước kia, ấn tượng của cô đối với "Mạc Gia Thành" là "tên cặn bã quần áo sang trọng", thì sau khi lấy viên đạn ra, cô không khỏi cảm thấy bái phục anh ta.

Trong suốt cả quá trình, anh ta không hề kêu đau một tiếng nào, cũng không ngất đi, nghị lực phi thường anh, cô chỉ từng thấy trên phim điện ảnh.

Đồng thời, cô cũng cảm thấy người đàn ông này có một sự thần bí khó đoán, có cả một chút đáng sợ.

"Lấy bút, tôi viết một toa thuốc cho cô." Mạc Đình Kiên tuy sắc mặt trắng bệt nhưng lời nói vẫn đầy sức uy hiếp.

Hạ Diệp Chi ghi lại toa thuốc, cầm ra ngoài mua thuốc cho anh ta.

Cô rất cảnh giác chạy đến mấy tiệm thuốc mới mua đủ số thuốc anh ta cần.
……

Khi Hạ Diệp Chi trở về, Mạc Đình Kiên chú ý thấy cô xách trên tay mấy túi thuốc của các tiệm thuốc khác nhau, khóe môi hơi cong lên.

Đúng là một cô gái vừa thông minh vừa lương thiện.

Anh ta nhìn ra được, Hạ Diệp Chi rất ghét anh ta.

Hoặc có thể nói, người cô ghét là "Mạc Gia Thành".

Có lẽ cô cho rằng anh ta đang bị kẻ thù truy sát, nên cô giúp anh ta mua thuốc trị thương sẽ dễ bị người khác nghi ngờ, thế là cô chia ra chạy đến nhiều tiệm thuốc để mua
Hạ Diệp Chi lấy thuốc ra, ngồi xổm trước mặt anh ta: "Tôi bôi thuốc cho anh, nếu đau thì bảo tôi bôi nhẹ lại."

Mãi cho đến khi cô bôi thuốc xong, Mạc Đình Kiên vẫn không kêu lên tiếng nào.

Khi cô định đứng dậy, người đàn ông đó đột nhiên kéo tay cô lại, đè lên môi cô hôn một nụ hôn.

"Tôi từng nói rồi, không được mang mắt kính."

-------------------------------------------------------------------------------------------

Chương 9: Muốn chạm vào cô ấy
Hạ Diệp Chi bôi thuốc cho anh ta rất dịu dàng, dịu dàng đến mức khiến Mạc Đình Kiên hơi rung động.

Sau đó, anh ta muốn chạm vào cô.

Cô là vợ anh, làm gì cũng là lẽ đương nhiên.

Nhưng đối với Hạ Diệp Chi mà nói, anh ta là “Mạc Gia Thành”, là em họ của Mạc Đình Kiên.

Anh ta năm lần bảy lượt trêu ghẹo cô, hôn cô đã vượt quá xa sức chịu đựng của cô rồi.

Hạ Diệp Chi đẩy phắt anh ta ra, lùi về phía sau mấy bước liền, cách anh ta thật xa, lạnh lùng nghiêm mặt nói: “Mạc Gia Thành, tôi là chị dâu của anh! Xin anh tôn trọng tôi!”

Trải qua chuyện gắp đạn vừa nãy khiến cô không còn ghét “Mạc Gia Thành” như trước nữa, thật không ngờ anh ta vẫn hỗn láo như vậy.

Mạc Đình Kiên chà xát môi mình như đang nếm lại dư vị, giọng nói êm tai mang theo chút quyến rũ: “Chị dâu, cô thủ tiết cả đời với anh họ, cô không thử cân nhắc về tôi sao?”

Hạ Diệp Chi thẳng thừng từ chối: “Không hề.”

Mặt đanh lại, thêm lớp hóa trang xấu xí như một bà cụ non, hoàn toàn chẳng có nét nào quyến rũ người khác.

Mạc Đình Kiên cảm thấy dáng vẻ này của Hạ Diệp Chi rất hoạt bát.

Hạ Diệp Chi cảm thấy mình không thể ngồi chờ chết được nữa, thế này chỉ khiến “Mạc Gia Thành” càng trắng trợn hơn mà thôi.

“Anh gọi điện gọi người đến đón anh về đi, không thì tôi sẽ gọi xe cứu thương đến, đến lúc đó người khác sẽ biết được anh bị súng bắn bị thương đấy.”

Giọng cô mềm mại êm ái, cho dù đang nói lời uy hiếp, cũng chẳng hề có chút xíu sức uy hiếp nào.

Mạc Đình Kiên liếc mắt nhìn cô, làm như không hề nghe thấy, thẳng thừng nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hạ Diệp Chi: “...”

Cô cắn môi, nhìn sắc mặt trắng bệch như giấy của anh ta, cũng không nhẫn tâm gọi anh ta dậy đuổi anh ta đi.

Nhân lúc rảnh rỗi “Mạc Gia Thành” đang nghỉ ngơi, Hạ Diệp Chi đi chợ.

Mặc dù trên danh nghĩa cô là cô ba nhà họ Hạ, nhưng chẳng hề được sống như cô chủ, đa phần đều là ốm đau không ai quan tâm, đói không ai hỏi han, có đau đớn cũng phải tự mình cắn răng chịu đựng.

Vì vậy, khả năng sống độc lập của cô rất mạnh mẽ.

Có ghét “Mạc Gia Thành” hơn nữa thì cô cũng không thể bất chấp nguy cơ anh ta có thể sẽ chết ở chỗ cô mà không quan tâm đến anh.

Cô sống rất chăm chỉ rất cố gắng, không muốn liên quan đến mạng người, cũng không muốn chôn theo anh ta.

Vì vậy, cô vẫn phải miễn cưỡng nấu canh cho anh ta.

..

Lúc màn đêm dần buông xuống, Hạ Diệp Chi gọi “Mạc Gia Thành” dậy.

“Anh đói chưa? Tôi nấu canh rồi, anh có muốn ăn một chút không?” Cô đứng cách xa anh hai bước, sợ anh ta lại làm hành động vô lễ nào đó.

Mạc Đình Kiên ngước mắt nhìn cô, rất kiệm lời thốt một chữ: “Muốn.”

Hạ Diệp Chi bưng canh qua đặt lên chiếc bàn nhỏ trước giường anh rồi ngay lập tức lùi ra thật xa.

Nhưng căn phòng đơn của cô thật sự quá nhỏ.

Ngoại trừ phòng bếp nhỏ và nhà vệ sinh ngăn cách ra thì mấy món đồ như chiếc giường một mét rưỡi, chiếc bàn xếp nhỏ, chiếc sofa đơn, kệ sách còn hơi mới... đã chiếm hết hơn nửa không gian căn phòng rồi.

Cô có trốn xa hơn nữa cũng không thể thoát khỏi tầm mắt của Mạc Đình Kiên.

Mạc Đình Kiên liếc mắt nhìn cô, chậm rãi ngồi thẳng dậy, sau đó mặt mũi vô cảm kéo chăn ra, để lộ miếng băng gạc thấm máu trên ngực, thờ ơ mở miệng nói: “Miệng vết thương bị hở rồi.”

Giọng điệu không hề để tâm như thể không phải đang đề cập đến vết thương liên quan đến tính mạng của chính anh ta mà là đang nói chuyện của người khác vậy.

Hạ Diệp Chi không muốn quan tâm đến anh ta, nhưng lại không thể khoanh tay đứng nhìn.

Chỉ đành bước qua một cách chậm rì rì, một tay bưng chén canh lên, một tay cầm muỗng múc canh đưa đến bên môi anh ta.

Lần này Mạc Đình Kiên không nói gì nữa, chỉ buông mắt, nuốt xuống từng muỗng canh cô bón cho anh ta.

Căn phòng ọp ẹp rất yên tĩnh, chỉ có tiếng động nho nhỏ lúc muỗng chạm vào bát, sự mập mờ yên lặng cứ thế lan tỏa.
----------------------------------------------------------------------------------------------

Chương 10: Xem cô là bàn đạp
Cầm điện thoại lên, nhìn chữ chú thích bên trên, đầu óc cô phút chốc tỉnh táo lại.

Cô do dự một lát rồi mới nghe điện thoại: “Bố.”

Giọng nói của Hạ Lập Nguyên vẫn nghiêm khắc như xưa: “Tối qua con về nhà rồi à? Ai đưa con về?”

Là một người cha gọi điện cho đứa con gái mới kết hôn của mình, vậy mà ông lại hỏi câu hỏi vớ vẩn này, Hạ Diệp Chi chỉ cảm thấy lòng mình lạnh lẽo.

Ngày thường, Hạ Lập Nguyên rất ít khi gọi điện cho cô. Ông đột nhiên gọi điện hỏi chuyện này, bất giác khiến Hạ Diệp Chi nghi ngờ ý đồ của ông.

Nhưng cô vẫn thành thật trả lời: “Là em họ của Mạc Đình Kiên.”

Hạ Lập Nguyên ở đầu dây bên kia cân nhắc một lát rồi mới nói: “Có thời gian thì đưa chị con đến nhà họ Mạc chơi, có thanh niên nào phù hợp cũng giới thiệu cho nó, để nó có thêm mấy người bạn.”

Ý trong lời nói của ông, Hạ Diệp Chi hiểu rõ ràng.

Hôm qua sau khi cô rời khỏi biệt thự Nhà họ Mạc, “Mạc Gia Thành” và Hạ Hương Thảo có lẽ đã gặp nhau.

Rất có khả năng Hạ Hương Thảo đã thích “Mạc Gia Thành”, vì vậy muốn cô làm mối cho hai người.

Hai cha con họ tính toán khéo thật đấy.

Rõ ràng Mạc Đình Kiên và Hạ Hương Thảo đã có hôn ước với nhau, nhưng cuối cùng lại là cô gả cho Mạc Đình Kiên.

Sau đó bọn họ lại muốn xem cô là bàn đạp, tìm một người đàn ông ưu tú khác của Nhà họ Mạc làm chồng Hạ Hương Thảo.

Cả thành phố Hà Dương này ai ai cũng biết ngoại trừ Mạc Đình Kiên ra, các anh em họ của anh trong Nhà họ Mạc ai ai cũng là người tài giỏi hơn người, ưu tú xuất chúng.

Trong mắt Hạ Diệp Chi ánh nên nét cười tự giễu. Hạ Hương Thảo là con gái ruột của Hạ Lập Nguyên, chẳng lẽ cô không phải ư?

Sao lại có thể thiên vị đến thế cơ chứ?

Hạ Diệp Chi không kìm được mà cảm thấy tủi thân. Cô cố hết sức để giọng nói mình duy trì sự bình tĩnh: “Con cũng muốn đưa chị đến nhà họ Mạc chơi đấy, nhưng mà đến tận bây giờ con còn chưa gặp được Mạc Đình Kiên nữa.”

Hạ Lập Nguyên vừa nghe thấy cô thậm chí còn chưa gặp mặt Mạc Đình Kiên thì bỗng chốc giận dữ.

“Ngay cả chồng mình mà còn chưa gặp mặt, đúng là đồ vô tích sự, mày còn có mặt mũi về nhà à!”

Mũi Hạ Diệp Chi cay cay, cố hết sức kìm nước mắt, giọng nói vẫn bình thường: “Bố đưa chị đến Nhà họ Mạc đi, nói không chừng Mạc Đình Kiên lại chịu gặp chị ấy đấy? Con chỉ là đồ giả, sao anh ta lại muốn gặp con được?”

Mạc Đình Kiên từ nhà tắm bước ra, vừa đúng lúc nghe thấy câu nói này của cô.

Cô ngồi trên giường, mãi tóc đen dày như rong biển buông xuống eo, ngón tay cầm điện thoại có thể trông rõ gân xanh nổi lên do dùng lực quá mạnh, đôi mắt lóng lánh ngập tràn nước mắt nhưng vẫn quật cường không chịu rơi xuống, dáng người yếu ớt khiến người ta thương tiếc biết bao.

Mạc Đình Kiên híp đôi mắt đen, nhận ra mình thật sự càng ngày càng thích cô vợ mới cưới này.

Không biết người bên kia đầu dây lại nói gì, sắc mặt Hạ Diệp Chi trắng bệch, cô không nói chuyện cũng không cúp điện thoại.

Mạc Đình Kiên đi qua, cướp lấy điện thoại trong tay cô, thẳng thừng cúp điện thoại.

Hừ, người phụ nữ này vẫn còn dùng loại điện thoại này sao.

Sau đó, anh cúi đầu nhìn Hạ Diệp Chi, giọng nói hờ hững không nghe ra chút cảm xúc nào: “Không muốn nghe điện thoại thì không nghe là được rồi.”

Hạ Diệp Chi hoảng ngốt ngẩng đầu lên, trong mắt cô vẫn còn ngấn nước mắt, chỉ cảm thấy trước mắt mơ hồ, hoàn toàn không nhìn rõ được khuôn mặt anh.

Nhưng kỳ diệu là, cô nghe ra chút ý an ủi trong lời nói của anh.

Nhưng ngay lập tức, cô trợn trừng mắt: “Sao tôi lại ở trên giường?”

Cô nhường giường cho người đàn ông đang bị thương kia, tối qua cô ngủ trên ghế sofa mà!

“Tự em mộng du leo lên giường.” Mạc Đình Kiên mặt mũi thản nhiên nói xong thì đi đến bên giường, nằm xuống bên cạnh cô.

.......Còn tiếp
Nguồn:St
Sbeautilan

Want your business to be the top-listed Government Service in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address


Quận Thanh Xuân
Hanoi