30/05/2026
Ảnh nói cũng đúng đúng.
Ps: Đã xin phép chính chủ.
Dự án nghiên cứu minh hoạ nhân vật lịch sử và văn hoá dân tộc Việt Nam.
Các sản phẩm nghiên cứu sẽ được dự án chia sẻ miễn phí phục vụ học tập, giảng dạy cùng các mục đích tốt đẹp để mang văn hoá, lịch sử Việt Nam đến gần hơn các bạn trẻ.
30/05/2026
Ảnh nói cũng đúng đúng.
Ps: Đã xin phép chính chủ.
29/05/2026
‼️RẤT CẦN ĐƯỢC CHIA SẺ
Bộ Tư lệnh Thành phố Hồ Chí Minh cho biết, đang tổ chức tìm kiếm, quy tập các liệt sỹ hy sinh ngày 12/02/1968 và được chôn cất tại Nghĩa địa Chí Hòa (nay là khu vực Công viên Lê Thị Riêng, thuộc phường Hòa Hưng, Thành phố Hồ Chí Minh).
Quá trình rà soát tư liệu lịch sử, đơn vị phát hiện một số ảnh với các nhân chứng là trẻ em. Thời điểm năm 1968, các nhân vật trong hình khoảng 10-14 tuổi, sinh sống quanh khu vực nghĩa địa Chợ Quán và nghĩa địa Chí Hòa.
Ước đoán, các nhân chứng trong hình đến nay khoảng 68-72 tuổi, có thể là nguồn tin rất quan trọng phục vụ công tác xác minh vị trí chôn cất liệt sĩ, đối chiếu dữ liệu lịch sử và hỗ trợ quá trình tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sĩ.
Bộ Tư lệnh TPHCM mong nhận được sự hỗ trợ của cộng đồng mạng, người lớn tuổi từng sinh sống tại khu vực trên; các nhà nghiên cứu lịch sử, cựu học sinh, người dân địa phương… nếu nhận ra nhân vật trong ảnh hoặc có thông tin liên quan.
Khi phát hiện thông tin có liên quan, người dân vui lòng liên hệ số điện thoại 0986.759.538 (đồng chí Huế - Phòng Chính trị, Bộ Tư lệnh TPHCM). Mỗi thông tin, dù nhỏ, đều có thể góp phần đưa các anh hùng liệt sĩ trở về với đồng đội và gia đình sau hơn nửa thế kỷ.
(*)BÁO QUÂN KHU 7
Nguồn : Weibo new.
29/05/2026
Xuân Phả là tên một làng ở Thọ Xuân, Thanh Hoá, ở đó có một trò diễn cổ, lưu truyền qua nhiều thế kỷ, được nhà nghiên cứu Lê Văn Hảo xếp vào hàng đỉnh cao của diễn xướng dân gian Việt Nam trong cuốn Các đại vùng văn hoá và các vùng văn hoá của dân tộc Việt Nam, dẫn lại bộ Kho tàng Diễn xướng Dân gian của Vũ Ngọc Khánh và Phạm Minh Thảo năm 1997.
Nó gồm 5 trò: Hoa Lang, Chiêm Thành, Lục Hồn Nhung, Ai Lao, Ngô Quốc, 5 cái tên đó là 5 vùng đất, 5 dân tộc láng giềng. Một điểm Lê Văn Hảo nhấn mạnh: các trò này đều có nhân vật mang mặt nạ, một hình thức sân khấu dân gian không thấy ở vùng văn hoá nào khác.
Tên gọi chung của cả 5 trò là 1 câu 6 chữ: Ngũ quốc lân bang đồ tiến cống. Hiểu đơn giản là 5 nước láng giềng mang lễ vật tới chầu.
Cả trò diễn nó nói về 1 cảnh, sứ giả các nước xung quanh, người giả làm sứ Cao Ly, người giả sứ Chiêm Thành, Ai Lao, phương bắc, cùng đeo mặt nạ, lặn lội đường xa, múa hát dâng lên vua Đại Việt để tỏ lòng quy phục, người xưa dựng ra nó để nói một điều và chỉ một điều, nước ta là trung tâm, thiên hạ phải tìm tới ta.
Cái mặt nạ Sơn Tùng đeo, ở gốc của nó, là khuôn mặt của những kẻ từ bốn phương tới chầu một Đại Việt hùng cường.
Come My Way nói về chuyện gì, một nghệ sĩ Việt hát tiếng Anh, bắt tay một rapper Mỹ, mang nhạc của mình ra thế giới, tham vọng của cả bài hát gói trong đúng cái tên, come my way, hãy đến đường của tôi, hãy tới chỗ tôi.
Đặt cạnh nghĩa của Xuân Phả, thiên hạ tới chầu, tới chỗ Đại Việt. Một bên bài hát nói hãy đến với tôi, một bên cái mặt nạ nói thiên hạ tới chầu, ý nghĩa gần như là tương tự.
Cre: The Liems - Nguyễn Đức Lực
Nguồn : Make In ViệtNam
29/05/2026
Đại Việt Kỳ Nhân truyền kỳ:
Trung bình mấy bạn thích nhõng nhẽo ck. 🐧🐧🐧.
28/05/2026
DẠ, THƯA LỬA ĐÂY!
Thành Thái có rất nhiều con, hơn ba mươi người. Tính vua rất nghiêm nên đứa nào phạm lỗi là khó tránh khỏi bị phạt.
Nhân vật chính của câu chuyện hôm nay là Vĩnh San, tức vua Duy Tân sau này. Lúc ấy cậu mới bảy tuổi. Trước đó, Vĩnh San phạm một lỗi gì đó nên trong lòng rất lo lắng.
Đúng dịp chùa Linh Mụ làm lễ chay, Thành Thái và các quan đến dự. Vĩnh San được theo hầu bên cạnh vua, phụ trách điếu tráp. Càng đứng gần vua, cậu bé càng hồi hộp vì không biết khi nào chuyện cũ bị lôi ra, phải làm gì đó cho cha vui…
Trong lúc chờ buổi lễ bắt đầu, vua lấy thuốc lá ra hút và bảo Vĩnh San quẹt diêm. Dù trong tráp có sẵn diêm, cậu bé liền thưa rằng không có rồi… chạy một mạch xuống nhà bếp của chùa!
Một lát sau, trước sự ngơ ngác của mọi người, Vĩnh San ôm lên một khúc củi đang cháy đỏ rực, than lửa hừng hực. Cậu ung dung bước tới trước mặt vua và các quan, dõng dạc nói:
“Dạ, thưa lửa đây”
Khung cảnh trang nghiêm lập tức biến thành một trận cười. Thành Thái cũng không nhịn được. Và thế là lỗi cũ của Vĩnh San được bỏ qua =)))
Một đứa trẻ bảy tuổi dám ôm cả khúc củi đang cháy để chọc cười vua cha, chỉ một chi tiết nhỏ thôi cũng đủ thể hiện Vĩnh San là một cậu bé lanh lợi và đầy cá tính. Có lẽ cũng vì vậy mà sau này, khi lên ngôi, ông trở thành một trong những vị vua nổi bật nhất của triều Nguyễn, một ông vua yêu nước, đáng kính trọng.
Nguồn tham khảo chính: Huế Và Những Giai Thoại.
28/05/2026
🐧🐧🐧🐧🐧.
28/05/2026
Trung bình người Việt nhìn thấy bây giờ.
Từ Hùng Vương thẳng đến Nguyễn, các triều khác ra chuồn gà🐧🐧🐧🐧.
27/05/2026
VÌ SAO TRIỀU NGUYỄN THUA NGAY TRÊN SÂN NHÀ?
Có một sự thật khá phũ phàng trong lịch sử: trước khi ký kết Hoà ước Nhâm Tuất (1862), triều đình Huế tin mình có thể “thương lượng” với thực dân Pháp.
Theo sử Nguyễn, khi Phan Thanh Giản và Lâm Duy Thiếp chuẩn bị vào Gia Định đàm phán, vua Tự Đức cùng các đại thần đã họp bàn nhiều lần. Họ phân tích từng yêu sách của Pháp và Tây Ban Nha, cái nào có thể nhượng bộ thì nhượng, cái cần phải giữ thì giữ.
Có nhiều điều khoản Tự Đức nói rằng “không quá trở ngại”. Khi nói đến chuyện Pháp đòi ba tỉnh Nam Kỳ, Tự Đức phân tích Chiến tranh nha phiến lần hai, về vấn đề Hồng Kông, rồi vẫn tuyên bố có thể mặc cả hoặc dùng lý lẽ để ép đối phương nhượng bộ, như vậy là đánh giá thấp mưu đồ của thực dân Pháp.
Trong khi Pháp đang bước vào thời kỳ mở rộng thuộc địa thì triều đình Huế lại nhìn ngoại giao theo cách đơn giản. Tự Đức tin rằng chỉ cần nhượng bộ một phần, mở cửa buôn bán, cho phép truyền đạo ở mức nào đó rồi đền bù là xong, vì “nước ấy đến đây, vốn là để thông thương, mở phố, giảng đạo mà thôi, không phải tham đất đai của người ta”.
Nhưng người Pháp đâu cần vài cửa biển hay vài giáo đường.
Họ cần đất.
Cần thuộc địa.
Cần bàn đạp để kiểm soát Đông Dương.
Bàn bạc đâu vào đấy, trước khi Phan Thanh Giản lên đường, Tự Đức còn dặn rất chắc:
“Đất quyết không được hứa, tà giáo quyết không được công nhiên thi hành”
Nghe có vẻ chắc chắn.
Nhưng kết quả cuối cùng thì ngược lại.
Hoà ước Nhâm Tuất cắt hẳn Gia Định, Định Tường, Biên Hoà và Côn Lôn cho Pháp. Triều đình phải đền bù 4 triệu đồng bạc, cho phép truyền đạo cùng mở cửa buôn bán. Thậm chí, nhiều điều khoản còn khiến Việt Nam rơi vào thế bị lệ thuộc.
Theo sử sách ghi lại, khi hoà ước truyền về Huế, Tự Đức đã nổi giận, mắng Phan Thanh Giản cùng Lâm Duy Thiếp rằng:
“Chẳng những là tội nhân đặc biệt của bổn triều, mà còn là tội nhân thiên cổ”
Nói thì nói, chứ đến tháng 5 năm 1863, Tự Đức lại tiếp tục gửi Phan Thanh Giản qua châu Âu “thăm hỏi”. Điều này cho thấy nhà vua còn hy vọng dùng lý lẽ để cứu vãn tình hình, thậm chí tin rằng “sơ tâm của quý quốc vốn không tham đất đai của người”, nghĩa là vấn đề nằm ở phía ta chứ không phải do người Pháp.
Tuy nhiên, nếu nhìn rộng hơn thì vấn đề không chỉ nằm ở hai vị đại thần kia. Điều đáng nói là cả bộ máy triều đình Huế đã không theo kịp thời đại. Trong khi thế giới bước vào thời kỳ chủ nghĩa thực dân, nhiều nước bị thuộc địa hoá bởi súng đạn, thì các vị đứng đầu thiên hạ lại nghĩ có thể dùng ngôn từ, lễ nghĩa để giữ vững biên cương.
Có lẽ vì vậy mà Hoà ước Nhâm Tuất thường được coi là một bi kịch. Không chỉ vì mất ba tỉnh Nam Kỳ, mà còn vì nó cho thấy sự vụng về của triều Nguyễn, và cái giá phải trả thì cả dân tộc đều gánh.
Còn các bạn, nghĩ sao về cách xử lý của triều đình Huế?
Nguồn tham khảo chính:
- Đại Nam thực lục,
- Việt Nam Sử Luận - Góc Nhìn Đa Chiều.
27/05/2026
Nhân dịp lại thêm một bên làm về nhà Trần( VFilm) . Dự án up lại một số Kỳ nhân và nhân vật lịch sử nhà Trần hình ảnh minh hoạ có nghiên cứu cho mọi người xem.