Tuệ Quang Thư Viện.

Tuệ Quang Thư Viện.

Share

Thư viện là nơi chia sẻ Phật Pháp đến mọi người. Nơi tập hợp hình ảnh đẹp về Phật Giáo, và cuộc sống.

19/01/2026

Khi mà nỗi đau chưa được thấu hiểu, cảm thông và sẻ chia. Đó là lúc cơn giận có mặt.

13/11/2025

人生嘛,就是開心時放肆大笑,難過時痛快哭一場。

Cuộc sống là cười sảng khoái khi vui vẻ, và khi thống khổ khóc một trận rồi ... vượt qua.

09/07/2025

" Hữu sự tâm ĐỊNH,
Vô sự tâm TĨNH. "

《 有事心定 ,
無事心静 。》

_ ĐỊNH là yên lặng, không vọng động.
_ TĨNH là an ổn, vắng lặng.

Tôi rất tâm đắc với câu nói này. Vì rằng làm việc, làm người, hay bất kể làm gì trong cuộc sống, tâm chúng ta không " ĐỊNH TĨNH ", thì rất dễ thất thố trong lời nói, cử chỉ và hành động. Kết quả là ... Nhẹ thì hậu quả ít nghiêm trọng, công việc, cuộc sống không đạt như ý muốn. Nặng thì dẫn đến nhiều sai lầm, hậu quả nghiêm trọng, khó mà khắc phục.

Như đức Phật từng dạy:

" Ai tâm không an trú,
Không biết chân diệu pháp,
Tịnh tín bị rúng động,
Trí tuệ không viên thành. " _ ( Pháp cú 38 )

Và Ngài cũng chỉ rõ rằng:

" Tâm khó thấy, tế nhị,
Theo các dục quay cuồng,
Người trí phòng hộ tâm,
Tâm hộ, an lạc đến. " _ ( Pháp cú 36. Trích Kinh Pháp Cú. TLHT. Thích Minh Châu dịch).

Cho nên để đạt được trạng thái tâm " Định Tĩnh ", không gì khác là phòng hộ tâm. Hay nói rõ hơn là hướng đến một cuộc sống an lạc, thì nhất định chúng ta phải giữ tâm ý trong sạch, giữ tâm trong sáng, tâm luôn trong trạng thái yên ổn tĩnh lặng, không bị " bát phong " xao động, không quay cuồng đắm chìm trong dục lạc thế gian.
Chúc cho bạn, cho tôi và cho mọi người hiểu rõ được chánh pháp, thấy rõ thực tướng của các pháp. Thân và tâm an lạc, bây giờ và tại đây.

---
P/s: Đề mục trà thiền tối về tâm trong cuộc sống và tu học.

26/06/2025

Bạn đến với Phật để tu – hay để… xin ?

Hôm qua, có một cô Phật tử gọi điện cho tôi.
Giọng cô mệt mỏi, nghèn nghẹn:

“Sư ơi, con tụng kinh mỗi ngày, cúng dường đủ thứ, lễ lạy cũng nhiều…
Vậy mà sao trong nhà vẫn bất an, vợ chồng con cái vẫn hay gây gổ,
Bản thân con thì cứ lo lắng mãi, chẳng thấy nhẹ lòng chút nào.”

Rồi cô hỏi tôi:

“Con đã làm đủ hết… mà sao Phật vẫn chưa độ con hả sư?”

Tôi im lặng.
Vì tôi biết…
Đó không phải là câu hỏi dành cho tôi.
Mà là lời thức tỉnh dành cho chính cô – và cho rất nhiều người khác cũng đang đi nhầm đường trong việc tu học.

Ngày nay, có một điều rất lạ nhưng rất thật trong đời sống tôn giáo:

Người ta đến chùa không phải để tu – mà để… xin.
Xin sức khỏe, xin tiền tài, xin bình an, xin buôn may bán đắt ...
Và nếu “xin hoài mà không thấy linh”, Thì… đổi chùa.

Trong sâu thẳm, họ không thật sự thờ Phật –
Mà đang thờ sự mong cầu của bản thân.
Tượng Phật trở thành “thần tài mặc áo vàng,”
Bàn thờ Phật biến thành “quầy giao dịch nhân quả,”
Nơi người ta gửi vào đó lễ vật, tiền vàng, một chút lòng thành ...
.. Để mong đổi lại quả lành tức thời.

Và như vậy, Pháp không còn là con đường để quán chiếu, buông bỏ, giải thoát.
Mà chỉ là phương tiện để mua lấy sự yên lòng tạm bợ.

Có người đốt cả xe vàng mã ...
Nhưng lại không đốt đi nổi một chút tham – sân – si trong tâm.
Có người cúng dường cả chục triệu,
Nhưng chưa từng bố thí một lời tử tế cho người bên cạnh.

Có người tụng kinh mỗi ngày,
Nhưng khi trở về nhà, vẫn không tránh khỏi những lời giận hờn, trách móc.
Bởi tâm phàm phu còn vướng bụi trần,
Nên dù có đọc lời Phật,
Nếu không thật sự quán chiếu và chuyển hóa,
Thì kinh cũng chỉ là tiếng vang ngoài môi,
Chưa chạm được vào tận gốc khổ đau trong lòng.

Đó là mê tín trong lớp áo Phật.
Nó tinh vi – vì được che đậy bằng hình thức,
Được bao biện bằng hai chữ “lòng thành”,
Nhưng tận gốc, vẫn chỉ là đổi chác, sợ hãi và vô minh.

Đức Phật không dạy chúng ta cầu khấn.
Ngài dạy tự thắp đuốc lên mà đi.
Không phải “xin bình an” – mà là sống sao để tâm an.
Không phải “xin Phật độ” – mà là sống theo lời Phật để tự vượt thoát khỏi khổ.

Phật pháp không phải phép màu.
Phật pháp là con đường thực hành – quán chiếu – và giải thoát.

Nếu ai đến với Phật mà chỉ để xin,
Thì có khác nào người đứng ngoài cổng chùa,
Nhìn ánh đèn lung linh rồi tưởng mình đã giác ngộ?

Mê tín không cần tiếng chuông, tiếng trống.
Chỉ cần một tâm trí không chịu học, không chịu hiểu,
Thì dù ngồi giữa tịnh thất,
Vẫn lạc giữa rừng mê.

Và chánh tín không cần vàng mã, lễ lớn.
Chỉ cần một tâm biết quay về, biết tu sửa,
Thì dù đang giữa đời thường,
Cũng có thể thấy Pháp rơi nhẹ như mưa trên vai.

Sư Pháp Quang 🙏🙏

( Sưu tầm ) 🙏🙏🙏

03/06/2025

Trong thuận cảnh, nghĩ đến vô thường. Trong nghịch cảnh, nghĩ đến nhân quả.
Thuận cảnh không sinh hư, nghịch cảnh không sinh hận.

Có người từng hỏi: "Làm sao để biết một người có trí tuệ?"

Câu trả lời đơn giản thôi: Hãy nhìn cách họ đối diện với thuận cảnh và nghịch cảnh.

Có những người, khi gặp may mắn liền quên mất chính mình. Khi đứng trên đỉnh cao, họ không còn nhớ con đường mình đã đi qua. Họ để thuận lợi trở thành thứ làm hư hỏng bản thân. Ngược lại, có những người, khi gặp bất hạnh liền ôm lấy oán hận. Họ để nghịch cảnh trói buộc tâm hồn, đẩy mình vào vực sâu của sân si và khổ đau.

Nhưng người thực sự hiểu đời thì khác. Khi gặp thuận cảnh, họ vẫn giữ lòng khiêm cung. Khi gặp nghịch cảnh, họ không sinh lòng hận thù. Họ biết rằng, mọi thứ trên đời này, dù đẹp đẽ hay đau thương, cũng đều là một phần của nhân quả và vô thường.

Có một sự thật ít ai nhận ra: Những ngày bình yên cũng là một loại thử thách. Khi cuộc sống trải đầy hoa hồng, con người rất dễ quên đi sự khiêm nhường. Họ bắt đầu nghĩ rằng những gì họ có là do mình giỏi giang, do mình xứng đáng. Họ quên mất rằng thế gian này xoay vần theo nhân duyên, và không ai có thể đứng mãi trên đỉnh cao.

Người có trí tuệ, khi gặp thuận lợi, không kiêu căng, không xem thường kẻ khác. Họ biết cách tri ân cuộc đời, dùng phước lành mình có để giúp người, để tiếp tục bồi đắp nhân duyên tốt đẹp. Họ không để sự giàu có làm mất đi lòng lương thiện, không để quyền lực làm mờ đi nhân cách.

Và quan trọng nhất, họ hiểu rằng mọi thứ đều có thể thay đổi. Hôm nay có thể là mùa xuân rực rỡ, nhưng ngày mai có thể là mùa đông lạnh lẽo. Vô thường là điều không thể tránh khỏi. Người biết nghĩ về vô thường sẽ không để thuận cảnh làm mình say mê quá lâu.

Rồi sẽ có những ngày, cuộc sống trở nên khắc nghiệt. Tiền bạc hao hụt, danh vọng sụp đổ, tình cảm rạn vỡ. Những điều ta từng tin tưởng có thể vụt mất trong chớp mắt.

Nhưng đau khổ không phải là dấu chấm hết. Nó chính là lúc để ta nhìn lại chính mình.

Người không hiểu đời, khi gặp nghịch cảnh sẽ chìm trong than trách. Họ trách cuộc đời bất công, trách con người tàn nhẫn, trách số phận bạc bẽo. Nhưng càng trách móc, họ càng rơi sâu vào khổ đau.

Người có trí tuệ, khi gặp nghịch cảnh, sẽ nghĩ đến nhân quả. Họ không hỏi "Tại sao điều này lại xảy ra với tôi?" mà hỏi "Tôi có thể học được gì từ điều này?” Họ hiểu rằng, mọi thử thách trong đời đều có lý do. Có những nỗi đau là để thanh lọc tâm hồn, có những mất mát là để dạy ta biết buông bỏ.

Họ không oán hận những kẻ đã làm tổn thương mình. Vì họ biết rằng, mọi thứ đến với họ đều là quả của những nhân duyên trước đó. Thay vì ôm hận, họ học cách tha thứ, học cách chấp nhận, học cách đi qua nghịch cảnh với một trái tim không nặng nề.

Trên đời này, không ai có thể chỉ sống trong thuận cảnh, cũng không ai phải mãi chịu nghịch cảnh. Cuộc đời là một vòng xoay. Khi ta hiểu điều đó, ta sẽ không còn quá vui khi được, cũng không quá đau khi mất.

Người thực sự trí huệ là người đứng giữa những thay đổi của cuộc đời mà vẫn giữ được sự bình thản trong tâm. Khi có, họ trân trọng. Khi mất, họ buông tay. Khi vui, họ tận hưởng. Khi buồn, họ chấp nhận.

Bởi vì họ biết rằng, cuối cùng, tất cả rồi cũng sẽ qua đi. Chỉ có tâm tĩnh lặng mới là điều còn lại mãi mãi.

( SưuTầm ) 🙏🙏🙏

_ SG. 2025. 06. 03 _

11/03/2025
11/03/2025
30/01/2025

🪷🪷🪷 Mừng Xuân Di Lặc 2025 🙏🙏🙏

🍊🍊🧧🧧Năm mới nhìn thấy nụ cười hoan hỷ của Phật Di Lặc, nguyện cho tất cả mọi người luôn được bình an, gặp nhiều may mắn và phúc lành.

01/01/2025

2025. 01. 01 Hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới 2025 ( Tây lịch )
🪷 Kính nguyện Bình An , Cát Tường , Thành tựu đến với bạn và khắp pháp giới chúng sinh. 🙏
🪷 Nguyện cầu năng lực của Tình Yêu Thương, Từ Bị và Trí Tuệ trở thành cội nguồn của mọi Thành Công và chân Hạnh Phúc. 🙏
🪷🪷🪷 NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT 🍊🍊🍊 🙏🙏🙏

26/12/2024

CÙNG NHAU SƯỞI ẤM ..

Trong một ngôi chùa cũ trên đỉnh núi, chú tiểu nhỏ chán nản thất vọng nói với lão hòa thượng rằng: “Trong ngôi chùa nhỏ bé của chúng ta chỉ có hai thầy trò, lúc con đi xuống núi hóa duyên, mọi người đều nói những lời ác ý về Sư phụ và con, còn thường xuyên gọi con là hòa thượng hoang”.

Tiểu hòa thượng nói tiếp:
“Hôm nay con đi khất thực, trời lạnh như vậy mà không một ai mở cửa cho con, đến cơm bố thí cũng được ít. Chùa Bồ Đề chúng ta muốn là nơi hóa độ chúng sinh, tiếng chuông vang xa không ngớt như Sư Phụ nói, con e là không thể.”

Lão hòa thượng khoác lên mình chiếc áo cà sa không nói một lời nào, chỉ nhắm mắt lại lẳng lặng nghe... Tiểu hòa thượng cứ thế, nói và cằn nhằn không ngớt …
Cuối cùng lão hòa thượng mở mắt ra và hỏi: “ Bây giờ bên ngoài gió bấc thổi mạnh, lại có băng tuyết ngập trời, con có thấy lạnh không? ”
Tiểu hòa thượng toàn thân run rẩy nói: “ Dạ, con lạnh, hai chân con đều tê cóng cả rồi! ”
Lão hòa thượng nói: “ Vậy chi bằng chúng ta đi ngủ sớm thôi. ”
Lão hòa thượng và tiểu hòa thượng tắt đèn vào trong chăn ngủ.

Một lúc sau, lão hòa thượng hỏi: “ Bây giờ con có thấy ấm không? ”
Chú tiểu nhỏ trả lời: “ Dạ kính bạch Sư phụ, đương nhiên là con thấy rất ấm rồi ạ, giống như ngủ dưới ánh mặt trời vậy! ”

Lão hòa thượng nói: “ Khi nãy, chăn bông để ở trên giường là lạnh, thế nhưng khi có người nằm vào lại trở nên ấm áp. Con thử nói xem, là chăn bông sưởi ấm cho người hay là người sưởi ấm cho chăn bông đây? ”
Tiểu hòa thượng nghe xong liền nở một nụ cười nói: “ Dạ, thưa Sư phụ, chăn bông làm sao có thể sưởi ấm cho người được, là do con người tỏa ra thân nhiệt làm chăn bông ấm lên đấy ạ. ”

Lão hòa thượng hỏi: “ Nếu chăn bông đã không cho chúng ta sự ấm áp, lại còn cần chúng ta đi sưởi ấm cho nó, như thế thì chúng ta còn đắp chăn bông làm gì? ”

Tiểu hòa thượng ngẫm nghĩ một lát rồi thưa: “ Dạ kính bạch Thầy, mặc dù chăn bông không sưởi ấm cho chúng ta, nhưng chăn bông dày có thể giữ lại hơi ấm của chúng ta, khiến cho chúng ta ngủ được thoải mái. ”

Sau khi nghe chú tiểu nhỏ trả lời, lão hòa thượng miệng mỉm cười và bảo:

“ Chúng ta là hòa thượng tụng kinh, thỉnh chuông, thuyết giảng ... chẳng phải là giống người nằm dưới “chăn bông” sao? Còn những chúng sinh kia chẳng phải họ là một cái chăn bông dày đó sao? Chỉ cần chúng ta một lòng hướng thiện, thì chiếc “chăn bông” lạnh như băng ngoài kia cuối cùng cũng sẽ được chúng ta sưởi ấm. Lúc đó cái chăn bông ấy cũng sẽ giữ ấm lại cho chúng ta.

Tiểu hòa thượng nghe xong liền bừng tỉnh mà hiểu ra.

Bắt đầu từ ngày hôm sau, chú tiểu nhỏ ấy đều dậy rất sớm đi xuống núi hóa duyên. Tiểu hòa thượng cũng vẫn gặp phải những lời ác ý như trước đây. Thế nhưng tiểu hòa thượng trước sau vẫn giữ vững thái độ nho nhã và lễ độ đối xử với mọi người.

Mười năm sau …
Chùa Bồ Đề đã trở thành ngôi chùa có diện tích hơn mười km vuông, có rất nhiều hòa thượng, khách hành hương tới lui không ngớt. Tiểu hòa thượng ngày nào cũng đã trở thành một vị Sư trụ trì lỗi lạc.

🪷🪷🪷

Kỳ thực trên thế giới này, chúng ta đều là những người đang nằm trong chăn bông, người khác chính là “chăn bông” của chúng ta. Khi chúng ta dụng tâm đi sưởi ấm cho “chăn bông” thì một thời gian “chăn bông” cũng sẽ giữ ấm lại cho chúng ta.

Mối quan hệ giữa người và “chăn bông” là như vậy.

Nam mô Bổn Sư THÍCH CA MÂU NI PHẬT.
🙏🙏🙏
___ ( nguồn: st ) ___

Want your business to be the top-listed Government Service in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address


Thành Phố Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh City