KHO SÁCH CŨ

KHO SÁCH CŨ

Share

BAO NHIÊU LÝ DO ĐƯA RA CÓ THUYẾT PHỤC THẾ NÀO, CŨNG CHỈ CÓ MỘT LÝ DO DUY NHẤT KHIẾN BẠN KHÔNG ĐỌC, ĐÓ LÀ LƯỜI… VÀ LƯỜI LÀ MỘT BỆNH NAN Y ĐANG TÀN PHÁ

28/09/2025



Cuốn sách có tựa đề Đèn Cù của tác giả Trần Đĩnh thật sự là quả bom nổ đối với chế độ CSVN, vì tư liệu của cuốn sách, là sự thật tiết lộ của một người bước ra từ Đảng Cộng Sản VN. Đặc biệt sách cũng cho thấy Đảng CSVN hoàn toàn lệ thuộc Trung Quốc từ rất lâu.

Theo giới thiệu, tác giả Đèn Cù là nhà báo kỳ cựu của tờ Sự Thật từ những ngày đầu tiên khi báo này thành lập do Trường Chinh làm Tổng biên tập. Ông sinh năm 1930 và tham gia Việt Minh vào năm 1946 tức lúc mới 16 tuổi, Trần Đĩnh thuộc lớp đảng viên tiên phong gia nhập đảng cộng sản Việt Nam từ năm 1948. Ông cũng chính là người chấp bút tiểu sử của Chủ tịch Hồ Chí Minh, chấp bút những tự truyện của nhiều nhân vật như Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm, Nguyễn Đức Thuận.
Sách Đèn Cù được in và phát hành rộng rãi trên toàn thế giới từ cộng đồng người Việt hải ngoại tại Mỹ và tràn về Việt Nam .
Những sự kiện lịch sử dù bị che dấu, cũng sẽ dần dần lộ ra trong thời đại thông tin toàn cầu này, “điều mà Trần Đĩnh đem đến nhiều nhất cho người đọc chính là sự mô tả thân phận con người trong và dưới chế độ cộng sản.”
Những nhân vật trong guồng máy như các ông Lê Liêm, Bùi Công Trừng, Đặng Kim Giang, Ung Văn Khiêm,… những người có công gầy dựng nên đảng cộng sản bị đối xử một cách tàn khốc khi sa cơ thất thế, bị chính các đồng chí ngày hôm qua của họ giáng xuống những bản án nặng nề. Trần Đĩnh viết:
“Đất nước bị mắc phải một giống vi trùng có tên là tính đảng. Nó kháng lại mọi yêu cầu tử tế của con người.”
Ông viết thêm là ở nước Việt nam, nhờ có đảng mà cái gì cũng là hai mặt, hai mang. Và những tư tưởng giai cấp mà đảng cộng sản đem vào Việt nam đã để lại những sự đảo điên vô cùng nghiêm trọng cho xã hội Việt nam:
“Nó gây sốc đảo điên dân tộc, nó đem vào lập trường đấu tranh giai cấp, đi vào trong mọi quan hệ xã hội, họ hàng gia đình, bạn bè để đấu tố nhau, xin mạng nhau.”
Tuy nhiên cuộc đấu đá quyền lực của những người lãnh đạo cộng sản không làm họ xao nhãng việc cai trị. Trần Đĩnh viết tiếp:
“Tôi lạ là các bộ óc đầy hằn học, nghi ngờ nhau như vậy vẫn nhất trí được với nhau trong việc trị dân.”
Sự phản kháng của dân chúng trước sự toàn trị ngặt nghèo của đảng được Trần Đĩnh mô tả lại qua những buổi trò chuyện dài giữa ông và anh thanh niên vá xe đạp. Qua đó người đọc thấy sự phản ứng rất đặc biệt của người dân dưới chế độ cộng sản: Không có những cuộc biểu tình, những cuộc nổi dậy mà có sự châm biếm các giới lãnh đạo, sự biến thái của ngôn ngữ để chuyển tải những câu chuyện khôi hài đen.
Đọc Đèn cù người ta cũng thấy một mối quan hệ đặc biệt giữa những người bất đồng chính kiến, những người bị chế độ lên án với những nhân viên an ninh theo dõi họ. Họ tồn tại song song nhau, khai thác nhau. Bộ máy an ninh dày đặt đã gieo rắc sự sợ hãi vào trong lòng dân chúng, và cả những người có cương vị trong xã hội. Trong xã hội ấy một khi người ta ngại tiếp xúc với các cơ cấu của bộ máy quyền lực chính là lúc người ta bắt đầu có biểu hiện của sự khủng hoảng tâm thần do bị đàn áp về tinh thần. Đó là nhận xét của Trần Đĩnh về những thân phận con người xung quanh mình và ông thường xuyên tự nhắc mình rằng trong cái sợ đó “phải ứng phó làm sao cho đúng cốt cách một con Người”.
Dù biết rằng bất cứ sự so sánh nào cũng khập khiễng, nhưng câu chuyện về những nhân vật cộng sản Việt nam mà Trần Đĩnh ghi lại, không khỏi gợi cho độc giả nhớ đến cuốn tiểu thuyết chính trị của nhà văn Pháp Andre Malraux mang tựa đề “Thân phận con người”, mô tả cuộc nổi dậy của lực lượng cộng sản tại Thượng hải, Trung quốc vào những năm 1930. Người ta thấy nhiều âm mưu, nhiều sự bội phản, nhiều sự cơ hội, và trên hết là sự ảo tưởng mà Trần Đĩnh gọi là sự Mộng tưởng. Sự mộng tưởng vào chủ nghĩa cộng sản ám ảnh tác giả lớn đến mức mà ông lập lại đến hai lần trong phần hai của tác phẩm Đèn cù:
“Mộng tưởng không trọng lượng nhưng đè sập biết bao đời người.”

ĐÈN CÙ Quyển một & Quyển hai – Tác giả TRẦN ĐĨNH
Do NGƯỜI VIỆT BOOK xuất bản tại HOA KỲ 2014


07/09/2025



Từ khi cuốn Bên Thắng Cuộc của tác giả Huy Đức được phát hành đến nay, đã có nhiều ý kiến cả trong nước lẫn hải ngoại. Có người khen, có người chê, nhưng phần đông đều coi như là một cuốn sách đặt ra nhiều vấn đề mà người Việt Nam cần quan tâm.

Trong bài mở đầu, Huy Đức viết: “Cuốn sách của tôi bắt đầu từ ngày 30/04/1975 - ngày nhiều người tin là Miền Bắc đã giải phóng miền Nam. Nhiều người thận trọng nhìn lại suốt hơn ba mươi năm, giật mình với cảm giác bên được giải phóng hóa ra lại là Miền Bắc. Hãy để cho các nhà kinh tế, chính trị học và xã hội học nghiên cứu kỹ hơn hiện tượng lịch sử này.

Cuốn sách của tôi đơn giản chỉ kể lại những gì đã xảy ra ở Sài Gòn, ở Việt Nam sau ngày 30 tháng Tư: cải tạo, đánh tư sản, đổi tiền… cuốn sách của tôi cũng nói về hai cuộc chiến tranh cuối thập niên 1970, một với Khmer Đỏ và một với người Trung Quốc. Cuốn sách của tôi cũng nói về làn sóng vượt biên sau năm 1975 và về sự “đồng khởi” của nông dân, của các tiểu chủ, tiểu thương để dành lấy cái quyền được tự lo lấy cơm ăn áo mặc.
Tư liệu cho cuốn sách được thu thập trong hơn hai mươi năm. Trong vòng ba năm từ tháng 8/2009 đến tháng 8/2012 tôi đã dành toàn bộ thời gian của mình để viết…”
Theo như Huy Đức viết, ông chỉ là người kể chuyện, trình bày những sự kiện lịch sử Việt Nam trong “Bên Thắng Cuộc”. Thế mà, ở trang bìa, không biết “cách đọc” và “cách hiểu” ra sao mà lại có người viết: “Cuốn sách phân tích tình hình Việt Nam từ năm 1975 - của một nhà báo sinh ra và lớn lên trong chế độ Cộng sản - một cách chuyên nghiệp và công bằng hiếm có. Nó là một kho tàng dữ liệu quý báu có thể làm ngạc nhiên cả những chuyên viên theo dõi chính trị Việt Nam trong nhiều thập niên qua.”
Những điều mà tác giả Huy Đức đề cập đến hầu hết đều là những vấn đề mà chế độ trong nước gọi là “nhạy cảm” và đôi khi còn bị cấm đoán nữa. Trong khi phần lớn những vấn đề ấy lại thường xuyên được đề cập ở hải ngoại và là những điều không mới lạ lắm. Một điều dễ nhận thấy là trong phong cách nghĩ và viết của Huy Đức vẫn còn chịu nhiều ảnh hưởng của tư tưởng địch-ta thời chiến tranh. Mặc dù tác giả có cố công để nêu lên và vạch trần sự thực nhưng những dữ kiện ấy vẫn được chọn lọc trong một giới hạn được cho phép. Vì khai thác những tài liệu, chứng cớ từ báo chí sách vở trong nước nên tác giả không thoát ra được những ngôn từ hay ý nghĩ đã ăn sâu vào tâm thức của những người sống trong chế độ Cộng sản. Lúc thì gọi là ngụy quân, ngụy quyền, lúc thì gọi là Quân đội Việt Nam Cộng Hòa, lúc thì gọi là địch quân, lúc thì quân Nam Việt Nam, lúc thì quân đội Sài Gòn, chứng tỏ ảnh hưởng của chế độ Cộng sản vẫn còn hằn dấu trong tác phẩm. Từ đó thấy sự chắp vá không nhất quán trong tác phẩm.
Huy Đức đã viết về những ngày đầu tháng 5/1975 ở Sài Gòn như sau: Cuộc cướp chính quyền sớm nhất ở Sài Gòn được nói đến đã diễn ra vào lúc 7 giờ sáng ngày 30 tháng Tư năm 1975 tại Phường Trần Quang Khải, Quận 1. Chi bộ đảng bí mật ở đây đã cho vây bót Tân Định, tước võ khí của những cảnh sát viên vào giờ ấy chỉ mong sớm được về với gia đình. Ngay sau khi Đại tướng Dương Văn Minh tuyên bố bàn giao chính quyền ở Quận 11 cờ cũng được cắm trong dinh quận trưởng. Tiến trình “cướp chính quyền” và xây dựng chính quyền thường được bắt đầu như trường hợp ở Phường Cây Bàng… “Khi tiếng súng của quân giải phóng bắn tới tấp vào các căn cứ quân sự của địch, nhân dân Phường Cây Bàng đồng lòng nổi dậy phá kềm, truy quét kẻ địch, giành quyền làm chủ về tay mình và tràn ra đường đón quân giải phóng. Khi các chiến sĩ ta tiến vào, đồng bào mừng reo hoan hô nhiệt liệt. Ngay sau khi dẹp xong giặc ủy ban nhân dân cách mạng lâm thời tự quản được thành lập. Các tổ chức nhân dân cách mạng cũng được khẩn trương xây dựng. Đến nay, 2 tháng 5, Phường Cây Bàng đã thành lập xong Tổ An ninh, Hội Mẹ Giải phóng, Tổ Thông tin Tuyên truyền, Tổ Y tế và Ủy ban Tự quản. Đang xúc tiến thành lập Tổ Cứu đói và Phòng chống Hỏa hoạn…”

Những người ở Sài Gòn thời điểm đó có ai hay biết gì về tiến trình cướp chính quyền không? Sự thật ở đâu qua những câu viết như thế? Có phải vì ảnh hưởng của những bài học cướp chính quyền còn sót lại? Lấy những bài báo viết theo mục đích tuyên truyền nhất thời thì chẳng phải là một công việc kiếm tìm sự thực lịch sử mà còn tạo thành những bức màn che giấu sự thực. Cũng như trường hợp trích đoạn bài viết trên báo Tuổi Trẻ của dân biểu VNCH - một nhân vật thiên tả - Phan Xuân Huy, về Thiếu tá Lê Quang Liễn, Tiểu đoàn phó Tiểu đoàn 7 TQLC Quân lực VNCH dù biết là vu cáo để tuyên truyền cho đến khi bị phanh phui thì xin lỗi nhưng chống chế một cách thật khôi hài là viết như thế để chứng tỏ rằng trong giai đoạn ấy cũng có những bài báo không trung thực. Sao trong lúc trích dẫn ở trong sách không có nhận xét ấy mà đến khi bị than phiền khiếu nại mới cải chính xin lỗi?

Đề cập đến những lãnh tụ Cộng sản, đặc biệt là Lê Duẩn và Võ Văn Kiệt, tác giả phác họa ra một chân dung đời thường, với một vài chi tiết về đời sống gia đình, đời sống thường nhật để cố tình tạo ra một con người với cả những nét xấu cũng như những điểm tốt nhưng tuyệt nhiên không nhận định phê phán. Có những sự kiện được đưa ra với dụng ý để trình bày cái được gọi là “sự thực” dưới một nhãn quan khác. Ví dụ như đoạn văn sau đây: “Giữa trưa ngày 7/1/1979 khi nghe con rể là Giáo sư Hồ Ngọc Đại đánh thức báo tin ‘Quân ta đã vào Phnom Penh’, ông Lê Duẩn chỉ ‘ừ’ rồi ngủ tiếp. Ông Hồ Ngọc Đại nói ‘tôi rất ngạc nhiên. Khi nhận được điện thoại từ Cục Tác chiến tôi cũng không ngờ chuyện long trời lở đất như thế mà ông vẫn ngủ. Đưa đại quân đến thủ đô một quốc gia khác tưởng nhẹ như một giấc ngủ trưa của một đấng quân vương nhưng phải mười năm sau Quân đội Việt Nam mới rút được chân ra khỏi đó’” Cũng là một sự kiện nhưng hiểu theo nhiều cách. Lê Duẩn không thấy sự kiện ấy quan trọng bởi vì sự kiện mà con rể vào báo đã mất thời gian tính bởi vì ông con rể này không trực tiếp ở Bộ Tổng Tham mưu quân đội nên không thể là tin mới nhất. Thành phố Nam Vang đã bị Khmer Đỏ bỏ trống thì việc chiếm đóng là dĩ nhiên thôi. Nhưng Huy Đức đã dùng thủ thuật để tạo ra một phác họa khác hơn về chân dung Lê Duẩn. Chả thế mà trong Teq's Blog của cùng “phe ta” với Huy Đức đã có người khen:
“Theo tôi cuốn sách này có một điểm xuất sắc lớn và một điểm mới mẻ lớn: Mới mẻ ở chỗ cuốn sách đem đến những chân dung cụ thể về các vị lãnh đạo. Các vị lãnh đạo được nhắc tới trong sách được kể một cách sống động, rất con người thường nhật. Chẳng hạn như (bác) Lê Duẩn trước nay tôi vẫn chỉ nghe phê phán về những sai lầm những năm cầm quyền cuối đời. Thì ở trong sách này, (bác) Duẩn hiện lên một cách sáng sủa có những tư duy vĩ đại (trong bối cảnh đó, như cách mà ‘bác’ nghĩ là cần bình thường hóa quan hệ với Mỹ ngay sau chiến thắng năm 1975) bên cạnh những sai lầm vĩ đại (cũng trong thời điểm đó)”. Điểm mới mẻ này làm tôi nghĩ dường như cuốn sách được viết để thanh minh cho các vị lãnh đạo, và hơn nữa, cho chế độ. Bên cạnh những phê phán (không mới, đài địch nói ra rả) thì có những ngợi ca (có vẻ như) kín đáo mà (thực sự là) du dương. Chắc là ngu ngốc mà lại cố tỏ ra nguy hiểm, tôi thấy đây là một cuốn có tác dụng tuyên truyền.

Không biết lời khen này về Bên Thắng Cuộc và Huy Đức có đúng không?




27/08/2025



Suốt chiều dài cuộc chiến Quốc – Cộng của Việt Nam (1954-1975), đã diễn ra không biết bao nhiêu trận đánh lớn nhỏ. Nhưng những trận đánh vào mùa HÈ năm 1972, được báo chí đặt cho cái tên MÙA HÈ ĐỎ LỬA, mới thực là những trận đánh rung chuyển đất nước.

Trong những trận vào thời gian Mùa Hè năm 1972, trận An Lộc nổi tiếng nhất. Trận An Lộc được nhiều văn gia, ký giả tường thuật dưới nhiều hình thức, nhiều khía cạnh khác nhau. Tiếc rằng những bài ký sự, tường thuật, biên khảo đó, dù rất có giá trị, vẫn còn chưa thể được gọi là một bộ Sử đầy đủ, trung thực. Cho đến nay, trận An Lộc đã theo thời gian của 48 năm đi vào quá khứ. Những người chứng kiến, tham dự, lãnh đạo, chỉ huy, đã lần lượt ra đi như những vì sao ban mai biến mất. Trận chiến diễn ra như thế nào? Các vị Anh Hùng tại chiến trường An Lộc là ai? Những Chiến Sĩ can cường là ai? Hầu như giới trẻ Việt Nam, các nhà nghiên cứu ngoại quốc khó khăn hình dung ra cuộc chiến, khó khăn tìm ra một Sử Liệu chính xác và đầy đủ.

Tập Sử Liệu Chiến Thắng An Lộc 1972 được tác giả Trung Tá Nguyễn Ngọc Ánh cùng nhóm quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tại tiểu bang texas hoa kỳ thực hiện. Đây là một bộ Sử được soạn thảo bởi chính những vị Tư Lệnh chiến trường, những vị thiết kế trận đánh, những vị chỉ huy các cánh quân, dưới nhiều không gian và thời gian khác nhau như: Trung Tướng Nguyễn Văn Minh, Chuẩn Tướng Mạch Văn Trường, Đại Tá Phan Văn Huấn, Trung Tá Nguyễn Ngọc Ánh, Thiếu Tá Ngô Xuân Vinh, Thiếu Tá Phạm Châu Tài, Thiếu Tá Nguyễn Sơn v..v… Trong quá trình lịch sử Anh Hùng của Việt Nam từng có những Bộ Chiến Sử được viết sau trận đánh của chính người tham dự, nay vẫn còn lưu truyền.

Chúng ta vinh danh những Chiến Sĩ các cấp thuộc các Quân Binh Chủng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, cùng những Dân Cán Chính Tỉnh Bình Long đã sát cánh bên nhau chiến đấu trong trận chiến thắng vĩ đại này, để cho những người còn đang sống được ngẩng mặt nhìn lên và hãnh diện mang tên người Lính và người Công Dân Việt Nam Cộng Hòa, cũng như những vong linh của những Vị Anh Hùng tử sĩ đã hy sinh vì đại nghĩa Quốc Gia Dân Tộc sớm được siêu thoát về cõi vĩnh hằng.

Trận Chiến Thắng An Lộc là trận chiến thắng để đời, không những cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, mà còn làm rạng danh cho Quân Lực các nước đồng minh có tham chiến tại chiến trường Miền Nam được hãnh diện chung.

Cộng Sản Bắc Việt hãnh diện bao nhiêu về trận Điện Biên Phủ khi chiến thắng Quân Đội Viễn Chinh Pháp, thì bị nhục nhã gấp nhiều lần hơn khi đại bại trước ý chí đề kháng của Quân Dân Cán Chính Tỉnh Bình Long trong trận An Lộc bấy nhiêu.

Đây là một trận đánh lẫy lừng, vang danh Thế Giới, mà hiện nay tại Trường Chỉ Huy Tham Mưu Cao Cấp của Quân Đội Hoa Kỳ (Fort Leavenworth) và một số Trường Đại Học Quân Sự của các nước Tự Do trên Thế Giới ghi chép vào chương trình giảng huấn, để cho các học viên nghiên cứu học hỏi.

Vào thời Đông A (Trần), ba cuộc bình Mông, các Anh Hùng đã họp nhau soạn bộ “Trùng Hưng Thực Lục”, sách còn vẽ hình các Anh Hùng để tuyên dương Huân Công (1257-1285).

Sau khi Vua Lê Thái Tổ quét sạch giặc Minh khỏi đất nước, Ngài đã ban chiếu chỉ thị soạn Bộ “Lam Sơn Thực Lục”, tường thuật cuộc Cách Mạng Áo Vải giành lại Độc Lập, nhất là thuật lại các trận đánh giữa Quân Dân Việt Nam và Quân Minh (1418-1428).

Bây giờ, sau 48 năm, Trận An Lộc được chép thành Sử, đầy đủ, trung thực, như một Bản Tuyên Dương các Chiến Sĩ đã nằm xuống trong trận đánh, đã ra đi sau trận đánh, và hiện vẫn còn tại thế. CHIẾN THẮNG AN LỘC 1972 xứng đáng là một tập Sử nối theo “Trùng Hưng Thực Lục“ cho chúng ta đọc, cho hậu thế đọc.

CHIẾN THẮNG AN LỘC 1972 – Tác giả Cựu Trung tá Nguyễn Ngọc Ánh cùng nhóm quân nhân QLVNCH tại tiểu bang texas hoa kỳ thực hiện
Do Tạp Chí SỐNG in tái bản lần đầu tại Hoa Kỳ 2020
Sách dầy 574 trang, khổ 16x24
Gồm bản in bìa cứng và bìa mềm

́chcũ ́chquýhiếm
̂́nthắnganlộc1972 ̣̂c1972
̣̆ttrậnanlộc1972 ̣̆ttrậnbìnhlong1972
̀ahèđỏlửa1972 ̂̃nngọcánh

21/04/2025



ĐÊM GIỮA BAN NGÀY, như tác giả ghi, chỉ là “một chút ánh sáng soi rọi vào một vụ án biểu hiện tính điển hình cho nền cai trị của đảng Cộng Sản tại miền Bắc Việt Nam.”

Vụ án đẩy nhiều người vào nhà tù và chính tác giả đã trải qua 9 năm đày đọa. Nhưng cả vụ án lẫn cảnh sống lao tù đều không phải chủ điểm của tác phẩm mà “chỉ là cái cớ để nói lên những ghi nhận, những cảm nghĩ về một thể chế xã hội” từng có nhiều thế hệ con dân Việt Nam một thời mơ ước và không ít người đã hy sinh mạng sống trong cuộc đấu tranh giành lại chủ quyền đất nước để tạo điều kiện cho nó hiện hình trên thực tế.

Sự từng trải của bản thân và những cảnh ngộ phát hiện từ ngục tù cho thấy thể chế xã hội đó không chỉ có “hành động phi nhân của những vua chúa mới” mà còn “ép buộc con người dù muốn dù không đều phải đánh mất chính mình.”

Khởi từ ý muốn tốt đẹp của những người lương thiện sẵn sàng dâng hiến cả sinh mạng, con đường đấu tranh đã dẫn đến “một thể chế được áp đặt lên mọi số phận người bị tước đoạt mọi quyền lựa chọn để được sống xứng đáng là người.”

Màn kịch bi hài từ một góc trại tù khuất lấp tối tăm có thể coi là lời diễn tả rõ ràng và trung thực nhất về mô hình đời sống mà người cộng sản cố tạo dựng để tự hào“hoàn thành sự nghiệp cách mạng!” Cho nên không có gì ngạc nhiên khi Vũ Thư Hiên coi 9 năm tù như điều “hữu ích cho bản thân… là giã từ được ảo ảnh về một xã hội cộng sản.” Và những lời tự thú không dễ có về chính mình đã cất lên cùng một câu tâm sự nhuốm đầy đau đớn: “Xin hãy coi cuốn sách này là lời sám hối trước đồng bào của cha tôi nay đã không còn.”

Giá trị tổng quát của cuốn hồi ký chính trị "Đêm Giữa Ban Ngày" là tố cáo sự sai lầm của Đảng Cộng sản Việt Nam về mặt đường lối, chính sách trên nhiều mặt, nhưng chủ yếu là chung quanh vụ án ngụy tạo "Tổ chức chống Đảng, chống Nhà Nước, đi theo chủ nghĩa xét lại hiện đại và làm tình báo cho nước ngoài". Bởi vì chính Vũ Thư Hiên và cha của ông là Vũ Đình Huỳnh là nạn nhân của vụ án ngụy tạo này. Vũ Thư Hiên kết luận về nguyên nhân đưa đến vụ án ngụy tạo như sau : "Kể từ năm 1964, khi cuộc đối đầu Trung Xô trở thành căng thẳng, thì bầu không khí chính trị ở Việt Nam cũng nóng lên theo. Khắp nơi người ta la lối về nguy cơ của chủ nghĩa xét lại hiện đại và cần thiết phải chống lại nó. Những cán bộ bướng bỉnh dám phát biểu những lời nói không vừa tai nhà cầm quyền về bất cứ vấn đề gì, không cứ về đường lối đối nội hay đối ngoại của Đảng, đều bị lập tức coi là phần tử xét lại, chứ ít cũng là phần tử hữu khuynh không đáng tin cậy"

Cho nên, tác phẩm này được tái bản với mong mỏi góp một phần nhỏ vào việc gióng lại tiếng nói từ thực tế nhắc nhở tầm cần thiết của sự nhìn lại mọi lý do vô nghĩa đang có nơi mỗi cá nhân để kịp thời định một thái độ thích nghi cho yêu cầu tự cứu của hết thẩy và tránh cho con cháu chúng ta cảnh giãy giụa trong cõi chết.

ĐÊM GIỮA BAN NGÀY - Tác giả VŨ THƯ HIÊN
Tủ sách TIẾNG QUÊ HƯƠNG tái bản lần thứ 1- Virginia, U.S.A. 2008. Khổ to 17x25cm.


09/03/2025



Hãy thuộc nằm lòng câu nói bất hủ đã trở thành châm ngôn của một tay lãng tử từng kêu lên trước Quốc hội Ba Lan: “Tôi muốn sống trong nền tự do đầy nguy hiểm, còn hơn sống trong thanh bình của nô lệ.”

Trong những ngày tháng đen tối của Nam Việt Nam, hàng triệu người đua nhau chạy trốn, rời bỏ quê hương và nhà tù trở thành nỗi ám ảnh của tất cả những người ở lại. “Không ai thích vào tù, dù chết trong tù sẽ thành liệt sĩ hoặc ra khỏi tù sẽ thành dũng sĩ. Sát nhân cũng sợ tù. Vĩ nhân cũng sợ tù. Đại đức cũng sợ tù. Linh mục cũng sợ tù. Các nhà cách mạng càng sợ tù hơn. Bởi thế, ngục tù không bao giờ là thành tích vĩ đại để khi thoát khỏi nó, người ta vỗ ngực khoe khoang, người ta quảng cáo nó như một món hàng thương mại, người ta sử dụng nó như một phương tiện bước vào chính trường.” Vì vụng về trong mưu toan chạy trốn nên Duyên Anh bị bắt ở tù.

Nhà tù là một xã hội thu hẹp. Nó nhỏ bé nên nó sinh động vô cùng. Nó gần gũi nên nó lột trần muôn mặt. Nó đầy rẫy ti tiện bẩn thỉu. Nó cao thượng và nó thấp hèn. Nó phản phúc đáy tim và nó sắt son đầu lưỡi. Nó đố kỵ ban đêm và nó hòa hoãn ban ngày. Nó anh hùng trong bóng tối và nó khiếp nhược ngoài ánh sáng. Nó tạo dựng ngộ nhận, vu khống, chụp mũ và hành hạ lẫn nhau, bởi quan điểm cũ kỹ, bởi lập trường sắt máu, bởi sự ngu xuẩn, bởi máu lãnh tụ và bởi cả một điếu thuốc lào, một cục đường hay một miếng thịt chia chẳng đồng đều!
Hồi ký NHÀ TÙ của Duyên Anh được xuất bản lần đầu năm 1987, sau khi Duyên Anh được thả tự do và vượt biên sang Pháp. Hồi ký NHÀ TÙ không phải chỉ là bản báo cáo nỗi khổ lê thê và riêng rẽ về số phận văn nghệ sĩ, trí thức. Cũng không phải là những trang ngục sử ca ngợi các vị anh hùng không bao giờ có ở nhà tù cộng sản. NHÀ TÙ của Duyên Anh diễn tả cái thủ thuật gian ác và hèn mọn của cộng sản là triệt để khai thác sự yếu đuối của con người, đe dọa, khủng bố để con người khiếp nhược, đánh vào dạ dầy con người bằng roi gạo để con người đê tiện và tạo mâu thuẫn, để con người thù hằn con người. Những con người, con người tù nhân Việt Nam, đã chết, sắp chết hay sẽ chết vẫn tồn tại với định nghĩa làm người rực rỡ. Trong thống khổ và cô đơn. Mà Duyên Anh đã mỉa mai viết rằng: “Chủ nghĩa Cộng sản không có nhà tù. Tôi là sinh viên nội trú của Đại Học Đề Lao Gia Định. Năm ngoái, tôi học ở Đại Học sở Công An Thành Phố. Tốt nghiệp chứng chỉ Vỡ Lòng Cay Đắng, tôi ghi danh học Thống Khổ Nhập Môn 18 tháng. Tốt nghiệp chứng chỉ Thống Khổ Nhập Môn tôi ghi danh học tiếp Thương Đau Chín Rấm. Lát nữa tôi mới biết Đại Học nào nhận tôi. Bây giờ, các giáo sư Đề Lao Gia Định bảo tôi xếp hàng chung với các sinh viên khác. Tôi thấy Nguyễn Mạnh Côn, Đằng Giao, Đặng Hải San, Phạm Quang Khai, Đỗ Văn Lựu và vô số bằng hữu các phòng học cũ. Như Phong học dốt bị đúp ở lại Đại Học Đề Lao.”

“Buồn cho thời đại, nói chuyện với cỏ cây cũng là một tội lỗi.” (Bertolt Brecht).

Cổ nhân phán: “Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại.” Ta cứ coi rằng một ngày tù của cổ nhân bằng một ngàn ngày tù cộng sản của ta, thì 930 X 1.000, ta đã nằm tù 930.000 năm rồi, đã trải qua 930.000 năm ở Sở Công An, ở đề lao Gia Định, ở Chí Hòa. Có gã tù nhân nào đó đã ngạo nghễ nói: "Mười năm tù như một giấc ngủ trưa." 930.000 năm chỉ là 930.000 giấc ngủ trưa. Thu nó lại, 930 ngày mới bằng một góc giấc ngủ trưa. Có chi phải ồn ào cái nỗi tù đầy của mình nhỉ?

Vậy là Duyên Anh đã ở tù được 930 ngày. 930 ngày đó chưa phải là kết thúc cho thân phận tù đầy mà nó lại tiếp diễn ở một nơi khác - TRẠI TẬP TRUNG - cuốn thứ hai trong Hồi ký của đời tù mà Duyên Anh đã trải qua, với mong muốn viết lên để độc giả biết đến muôn mặt của đời sống tù nhục nhã và đắng cay.

Hồi ký NHÀ TÙ - Hồi ký TRẠI TẬP TRUNG - Tác Giả DUYÊN ANH
NXB XUÂN THU, Los Alamitos, USA, 2017.


Photos from KHO SÁCH CŨ's post 21/02/2025
21/02/2025



tác giả Đèn Cù là nhà báo kỳ cựu của tờ Sự Thật từ những ngày đầu tiên khi báo này thành lập do Trường Chinh làm Tổng biên tập. Ông sinh năm 1930 và tham gia Việt Minh vào năm 1946 tức lúc mới 16 tuổi, Trần Đĩnh thuộc lớp đảng viên tiên phong gia nhập đảng cộng sản Việt Nam từ năm 1948. Ông cũng chính là người chấp bút tiểu sử của Chủ tịch Hồ Chí Minh, chấp bút những tự truyện của nhiều nhân vật như Phạm Hùng, Lê Văn Lương, Bùi Lâm, Nguyễn Đức Thuận.

Dù biết rằng bất cứ sự so sánh nào cũng khập khiễng, nhưng câu chuyện về những nhân vật cộng sản Việt nam mà Trần Đĩnh ghi lại, không khỏi gợi cho độc giả nhớ đến cuốn tiểu thuyết chính trị của nhà văn Pháp Andre Malraux mang tựa đề “Thân phận con người”, mô tả cuộc nổi dậy của lực lượng cộng sản tại Thượng hải, Trung quốc vào những năm 1930. Người ta thấy nhiều âm mưu, nhiều sự bội phản, nhiều sự cơ hội, và trên hết là sự ảo tưởng mà Trần Đĩnh gọi là sự Mộng tưởng. Sự mộng tưởng vào chủ nghĩa cộng sản ám ảnh tác giả lớn đến mức mà ông lập lại đến hai lần trong phần hai của tác phẩm Đèn cù:
“Mộng tưởng không trọng lượng nhưng đè sập biết bao đời người.”

Tác phẩm ĐÈN CÙ gồm 2 tập: Quyển một & Quyển hai
Tác giả TRẦN ĐĨNH Do NGƯỜI VIỆT BOOK xuất bản tại HOA KỲ 2014


12/11/2024



Một quyển sách xuất sắc về khoảng thời gian nghiệt ngã 30/4/1975

Như tựa đề đã cho biết, quyển sách viết về thời gian của cái tháng Tư cay nghiệt mà sau đó có hàng triệu người buồn. Thời gian được tường thuật trong tác phẩm bắt đầu là từ lúc Phước Long thất thủ hồi đầu năm 1975, cho đến khi quân đội miền Bắc tiến vào Sài Gòn, bao gồm cả những vận động ngoại giao và chính trị của nhiều bên ở Mỹ và Pháp. Đây là một quyển sách xuất sắc về khoảng thời gian nghiệt ngã đó, tác giả là nhà báo, cộng tác với nhiều tờ báo ở Mỹ và Pháp, quen biết nhiều, theo dõi gần hết các biến cố chính trị, quân sự cũng như xã hội trong hai miền Nam Bắc nên biết được nhiều chuyện hậu trường, có cái nhìn bao quát về cuộc chiến ở Việt Nam.

Tác giả đã đưa bạn đọc đi đến gần các nhân vật quan trọng đang hoạt động lúc bấy giờ, cũng như đã tường thuật lại số phận của nhiều người bình thường hay không phải là nhân vật nổi tiếng trong thời gian hỗn loạn đó: số phận của nhà văn Duyên Anh, số phận của một đại úy cảnh sát…Câu chuyện của Đại tá Hòa (Lê Minh Hòa), giám đốc đài truyền thanh và truyền hình Sài Gòn, cũng được kể lại. Quyển sách là một cái nhìn chung về quang cảnh lúc đó, với trọng tâm là những diễn biến về chính trị và ngoại giao ở Sài Gòn, Hà Nội, ở Mỹ và ở Pháp hơn là những diễn tiến về quân sự.

Về ông Thiệu, Olivier Todd viết: " Khác hơn nhiều chánh trị gia ở Sài Gòn, Tổng Thống Thiệu không bao giờ đi gặp một người Mỹ nào … Ông Thiệu thường tiếp Đại sứ Mỹ, hay vị cố vấn ngoại giao ông Lehmann, và một vài phái đoàn. Ông cương quyết không có thái độ quy lụy của một người nô lệ.” Thậm chí ông còn chửi Kissinger trong một cuộc gặp mặt hồi tháng Mười 1972: “Ông [Kissinger] chưa hề đặt chân đến Việt Nam từ sau tháng 10 năm 1972, nơi đó ông có một kỷ niệm không tốt gì lắm: ông Kissinger muốn cho ông Thiệu chấp thuận bản dự thảo Hiệp Định của ông ta.

Kissinger nói trước khi rời Saigon : – ‘người ta đã chửi tôi thậm tệ nên chắc tôi không bao giờ trở lại Sài gòn nữa.'”

Tất nhiên, không có sự ủng hộ của Mỹ thì ông Thiệu không thể đứng vững được. Đó là chuyện không bàn cãi. Nhưng ông Thiệu và ông Diệm vẫn giữ được một sự độc lập nhất định và giữ được những quy tắc ngoại giao tối thiểu của một quốc gia. Bất cứ ông đại sứ Mỹ nào muốn gặp nói chuyện thì đều phải đích thân vào dinh Độc Lập. Nó khác với thời nay, khi người ta rụt rè rón rén đến trước cổng đại sứ quán của thiên triều giống như một thằng bần cố nông sợ sệt đứng trước cổng tri phủ để rồi lén ném vào trong đó một cái kháng thư. Nhưng sau đó, khi về đến nhà thì lại hùng hùng hổ hổ “chúng tôi cực lực phản đối”.

Sách giành cho những bạn nào … chịu khó đọc, muốn tham khảo tìm hiểu thêm về khoảng thời gian đó, không phải là một quyển sách dễ đọc. Nhưng công khó nhọc sẽ được đền bù bằng một lượng lớn thông tin đa dạng, hiểu biết thêm nhiều điều về khoảng thời gian định mệnh đó.

THÁNG TƯ NGHIỆT NGÃ - Olivier Todd
Dịch giả Dương Hiếu Nghĩa - Éditions Robert Laffont, S.A., Paris,1987, in tái bản 2017.
Bản in Việt Ngữ khổ to bìa mềm và bìa cứng.


20/09/2024



Năm 1972 là năm bầu cử của nước Mỹ xảy ra vào tháng 11, CSBV hy vọng một biến cố quân sự lớn như Tết Mậu Thân sẽ tạo được thuận lợi mới cho họ. Nên CSBV đã phát động chiến dịch tổng công kích vào giữa năm 1972 là thời điểm vận động tranh cử của các ứng cử viên Tổng Thống và Quốc Hội Mỹ nhằm vào những thành phần phản chiến và người dân chán ghét chiến tranh. Chiến dịch này được định thời gian cho trùng với giai đoạn đầu của chiến dịch bầu cử Tổng thống và Quốc hội Mỹ , với hy vọng rằng chiến sự leo thang sẽ gây ra áp lực mạnh mẽ tại Mỹ để thành phần phản chiến sẽ vận động đòi hỏi hòa bình và chấm dứt chiến tranh

Thực hiện kế hoạch nầy, cũng như Trận Tổng Tấn Công Tết Mậu Thân năm 1968, Tướng Giáp đã lại “thí quân” và lần này quyết định tấn công với ba mặt trận lớn được bùng nổ vào mùa Hè 1972.

1- Mặt Trận Quân Khu 2 VNCH: hay còn gọi là mặt trận Tây Nguyên, khởi đầu ngày 3/4/1972, CS tung 3 Sư Đoàn chính quy SĐ2, SĐF10 và SĐ320 và một Trung Đoàn chiến xa vượt biên giới Lào Việt tấn chiếm Kontum và Pleiku với sự yểm trợ của các đơn vị địa phương như SĐ3 Sao Vàng hoạt động trong vùng Bình Định cùng Sư Đoàn 968 từ Hạ Lào vừa kéo sang làm thành phần trừ bị.

2- Mặt Trận Quân Khu 1 VNCH : ngày 4/4/1972, CS tung ba Sư Đoàn chính quy 304, 308, 325, cùng với 4 Trung Đoàn biệt lập 31, 246, 270 và 126 đặc công, hai Trung Đoàn xe tăng 202 & 203 và 3 Trung Đoàn Pháo 36,38 & 84 do Mặt Trận B5 chỉ huy vượt khu Phi Quân Sự tấn công trực diện vào tỉnh Quảng Trị và các Tỉnh thuộc Quân Khu 1 của VNCH với sự phối hợp của các đơn vị địa phương như SĐ324B các Trung Đoàn 5 và 6 tại vùng Thừa Thiên và Đà Nẳng để cầm chân QLVNCH.
3- Mặt Trận Quân Khu 3 VNCH: ngày 5/4/1972, Cộng Sản tung 4 Sư Đoàn 5, 7, 9 và Bình Long với sự yểm trợ của 200 chiến xa và một Sư Đoàn pháo vượt biên giới tấn chiếm Lộc Ninh và An Lộc nhằm ra mắt cái gọi là Chính phủ bù nhìn Giải Phóng Miền Nam.

Chiến dịch nầy được nhà văn Phan Nhật Nam đặt tên trong bút ký chiến trường của ông và được mọi người đồng ý là : Mùa Hè Đỏ Lửa

MÙA HÈ ĐỎ LỬA 1972
Tác giả PHAN NHẬT NAM
Nxb Sống tái bản U.S.A 2015



16/09/2024



SỰ KIỆN CÁCH MẠNG T8 VÀ CƯỚP CHÍNH QUYỀN VN NGÀY 2/9

♠️Trước kia trong sách lịch sử, kể cả sách giáo khoa, ngày 19/8 được gọi là ngày "cướp chính quyền", sau này sửa lại thành ngày "giành chính quyền", về sau nữa thì sửa lại thành "giành chính quyền về tay nhân dân", và trong sách giáo khoa lịch sử, ý nghĩa cơ bản cuộc cách mạng T8 được ghi nhận:
▪︎Lật đổ ách thống trị của thực dân Pháp gần 100 năm.
▪︎Xóa bỏ chế độ phong kiến hàng nghìn năm.
▪︎Đập tan ách phát-xít Nhật
▪︎Giành chính quyền về tay nhân dân, nhân dân trở thành chủ nhân đất nước.
■ Để hiểu rõ cái sự giành này, hãy thử nhìn lại lịch sử trước và trong những ngày T8

🍁Ngày 9/3 Sau khi quân Nhật triệt hạ quân Pháp tại VN, Nhật đã tuyên bố trả độc lập cho VN.
🍁Ngày 11-3, vua Bảo Đại ra Tuyên ngôn Việt Nam độc lập.
🍁Bắc kỳ và Trung kỳ do Vua Bảo Đại quản trị. Còn Nam kỳ thì Nhật tạm quản trị. Vì là đất nhượng địa cho Pháp.
🍁Tháng sau, nội các Trần Trọng Kim trình diện thành phần Chánh Phủ. Sau đó Vua Bảo Đại, Lãnh Tụ tối cao ban hành sắc lệnh để đưa lá cờ quẻ Ly làm Quốc Kỳ Việt Nam và bài Quốc ca là: "Tiếng gọi Thanh Niên".
🍁Lúc đó nước ta theo chế độ Quân chủ Chuyên chế nhưng vua Bảo Đại lại thích áp dụng thể chế Dân Chủ Phân Quyền như vua Lê Thánh Tôn hay hội nghị Diên Hồng dưới thời nhà Trần. Lúc đó chào cờ Quẻ LY là niềm vinh dự cho dân Việt, vì trước đó phải chào cờ Tây (mẫu quốc Phú-Lang-Sa.
👉Còn cờ Long Tinh (1 sọc đỏ nằm ngang trên nền vàng, 3 phần đều nhau) là Đế Kỳ của triều đình nhà Nguyễn, nó sinh và chết đi cùng lúc với triều đình này.

🍁16/8/45: Nhật ký văn kiện đầu hàng Mỹ, Nhật trao trả nốt cho ta Nam kỳ. Lúc này nước ta hoàn toàn độc lập. Chỉ còn việc đoàn kết dân tộc để bảo vệ sự độc lập này bằng chánh trị mà thôi.
Quân trang, quân cụ, súng đạn và nhu yếu phẩm còn nhiều, nhưng quân Nhật giao chuyển cho nhóm Thanh Niên Tiền Phong, thay vì phải nộp tất cả cho kẻ thù là Mỹ đến tước khí giới.
👉Dịp may hiếm có, khi đó csvn làm việc dưới sự chỉ đạo của cs quốc tế LIÊN SÔ, Việt+ đã lợi dụng tình hình rối ren này quậy phá đưa dân ta đến thảm trạng như ngày nay.
🍁Anh em Việt Quốc và dân ta thua Nga về Chính trị là lẽ đương nhiên. Mới từ ách nô lệ đi ra, làm sao địch nổi siêu cường Sô-Viết?

🍁Ngày 17-8, chính phủ Trần Trọng Kim tổ chức mít tinh chào mừng độc lập.
🍁Đây là ngày thứ Sáu, công chức đi làm và thời đó chưa có tổ chức công đoàn.
🍁Khâm Sai Đại Thần là ông Phan Kế Toại cho công chức ở Hà Nội nghỉ việc và ra lệnh tập họp Công Chức và toàn dân trước nhà Hát Lớn (Ba Đình ngày nay) để nghe thông điệp nhà Vua (qua làn sóng Radio) nói về tình hình thế giới và đất nước cùng đường hướng chánh trị của Triều Đình.

🍁Nên nhớ là: Lúc đó quân Nhật bảo vệ an ninh nên cấm tụ họp và bắt các đảng phái nhốt tù nên ko thể có Công Đoàn. Mà người dân chưa quen tổ chức Công Đoàn để đối kháng với chánh quyền trong ôn hòa , lúc đó chỉ có hoạt động ngầm của các hội kín mà thôi.
🍁Quan Khâm Sai Phan Kế Toại và cận thần chưa kịp ra thì Phạm Duy đã lên cướp Micro hát bài Tiến Quân Ca của Việt Minh, phá hoại cuộc tập họp này, và hẹn nhau ngày 19 tụ tập tại địa điểm này tổ chức cướp chánh quyền.

🍁Vì độc quyền thông tin nên Việt Minh tuyên truyền gọi cuộc tụ tập này là: Biểu Tình do Công Đoàn Công Chức tổ chức để đòi Độc Lập...
( Độc lập cái gì...khi toàn vẹn lãnh thổ VN Nhật đã trao trả vào ngày 16-8 vừa qua thì đòi cái gì ?)

♠️Ngày 19/8, hưởng ứng lời kêu gọi mừng độc lập, nhân dân hàng chục vạn người nô nức kéo về Hà Nội đứng đầy quảng trường.
■👉Lực lượng Việt Minh đã cho người trà trộn, phát cờ đỏ sao vàng cho người dân, đồng thời dùng vũ lực cướp diễn đàn, hạ hoàng kỳ và treo cờ đỏ sao vàng lên, kêu gọi nhân dân ủng hộ Việt Minh. Trong sách giáo khoa lịch sử còn ghi: "cuộc mít tinh nhanh chóng biến thành cuộc biểu tình cướp chính quyền".
Cho dù cướp hay giành, thì đó cũng là hành động bạo lực để cướp chính quyền Việt Nam...

♠️Vậy sau khi CƯỚP được chính quyền, rồi chính quyền đó có về tay nhân dân ko ?
Có lẽ câu trả lời đã rõ sau hơn 70 năm. Đến ngày hôm nay, nhân dân VN ko có một chút quyền gì, nhân dân VN ko được bầu cử một cách thực sự, ko được sở hữu đất đai, ko được có quyền phúc quyết hiến pháp và những vấn đề hệ trọng của đất nước. Tất cả những thứ quyền căn bản đó hoàn toàn ko có....vì vậy bạn đọc cần tham khảo thêm sách “Trước Khi Bảo Lục Tràn Tới: BẢO ĐẠI-TRẦN TRỌNG KIM và Đế Quốc Việt Nam, ngày 9/3/1945-30/8/1945” của tác giả GS Phạm Cao Dương để hiểu rõ thêm về giai đoạn lịch sử đó.

Trước Khi Bảo Lụt Tràn Tới: BẢO ĐẠI-TRẦN TRỌNG KIM và Đế Quốc Việt Nam, ngày 9/3/1945-30/8/1945
Tác giả GS Phạm Cao Dương
Nhà xuất bản Truyền Thống Việt USA 2018



Want your business to be the top-listed Government Service in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address


57 Trần Nhân Tôn, Phường 9, Quận 5
Ho Chi Minh City
0084

Opening Hours

Monday 09:00 - 21:00
Tuesday 09:00 - 21:00
Wednesday 09:00 - 21:00
Thursday 09:00 - 21:00
Friday 09:00 - 21:00