Hỉ phục đỏ rực, nến trắng soi đường.
Một lời thề ước, định sẵn hai cõi âm dương.
Kẻ sống trao thân, người chết mượn phận.
Hóa ra, điều đáng sợ nhất không phải là cái chết,
mà là khi trái tim ta đã ngủ yên dưới nấm mồ của một người khác."
Minh Hôn - một hủ tục lấy danh nghĩa "an ủi" linh hồn người chết, giúp họ không cô đơn nơi chín suối, nhưng lại trở thành cánh cửa mở ra những hiện tượng kỳ bí không lời giải đáp. Từng bóng ma lẩn khuất, từng âm thanh kì quái và những cái chết trẻ đầy uẩn khúc, dần dần hé lộ ra một sự thật kinh hoàng.
Mua sách ở đây : https://vt.tiktok.com/ZS9uWXfRW/
Hội Creepypasta Việt Nam
Vùng Ảo Ảnh.
01/05/2026
Chào mọi người ❤️ Mời mọi người ghé qua ủng hộ Tarot nhà Lavender nhé : https://www.facebook.com/share/1MwAneHXCw/?mibextid=wwXIfr
17/04/2026
Rồi mình sẽ review 🫣
Ủa điều gì khiến khán giả đánh giá cao phim này dạ 😱🔥
Ý là t coi nhiều cái nó lag quá t ko hiểu rõ mô tê gì hết, mà thấy đại chúng đánh giá cao nó hơn cả Exhuma luôn
Cho những ai chưa biết thì đây là The Wailing - Tiếng Than, bộ phim được phát hành năm 2016. Ngay khi bộ phim được công chiếu, đại đa số đánh giá đây là 1 trong những bộ phim kinh dị hay nhất mọi thời đại. Bộ phim gây tiếng vang lớn với hơn 6,8-7 triệu lượt vé tại Hàn Quốc, doanh thu hơn 31,4 triệu USD
Phải công nhận James Wan thật sự rất rất giỏi 🫶🏻
13/04/2026
Đó là một buổi chiều muộn, tối tăm và ướt át. Tôi đứng đợi thang máy ở sảnh tòa nhà chung cư cũ kỹ, lòng nôn nóng muốn về nhà sau một ngày dài kiệt sức.
Ting.
Cánh cửa thang máy mở ra. Bên trong chật ních người. Họ đứng san sát nhau, gương mặt mệt mỏi, xám xịt dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn. Không ai nói với ai câu nào, không khí đặc quánh sự im lặng đáng sợ.
"Vô lẹ đi! Đóng cửa kìa!" – Một giọng nói gấp gáp vang lên từ phía trong đám đông.
Tôi bước một bước định đi vào, nhưng một cảm giác mơ hồ, bất an bỗng dưng xâm chiếm lấy tâm trí.
"Thôi, mọi người đi trước đi. Tôi đợi chuyến sau." – Tôi lùi lại, lắc đầu.
Cánh cửa kim loại nặng nề khép lại, che khuất những gương mặt lờ mờ bên trong. Thang máy bắt đầu chuyển động đi xuống.
Chớp. Tắt. Chớp. Tắt.
Đèn hành lang đột ngột chớp nháy liên tục rồi vụt tắt hoàn toàn. Bóng tối bao trùm. Ngay lúc đó, một tiếng rít chói tai vang lên từ phía hố thang máy, theo sau là những tiếng thét gào kinh hoàng, tuyệt vọng, xé toạc không gian tĩnh lặng. Tiếng động kéo dài vài giây rồi im bặt.
Im lìm đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập loạn nhịp trong lồng ngực. Run rẩy, tôi tiến lại gần cửa thang máy.
Cạch.
Cánh cửa từ từ mở ra, nhưng chỉ mở được một khoảng nhỏ rồi mắc kẹt. Ánh sáng lờ mờ bên trong rọi ra, phơi bày một cảnh tượng kinh hoàng đến tột độ. Không có ai cả. Chỉ có bóng tối sâu thẳm.
Và rồi, từ trong khe cửa hẹp, hàng chục cánh tay tím bầm, chằng chịt những vết thâm tím, thò ra ngoài. Chúng quờ quạng, cào cấu vào không khí, như thể đang cố gắng bám víu vào sự sống, hoặc... đang muốn kéo tôi xuống cùng chúng.
Tôi đứng chết lặng, miệng há hốc nhưng không thốt nên lời. Những cánh tay ấy vẫn tiếp tục vươn dài ra, tím ngắt, lạnh lẽo...
“Lavender”
12/04/2026
Chào cả nhà! Có thể các tín đồ mê phim kinh dị đã quá quen thuộc với bộ phim Quỷ Quyệt - Insidious rồi đúng không nào ? Ngày hôm nay Lavender sẽ review về phần 1 của series phim này ha :)))) Vì cá nhân Lavender thấy rất rất thích phim này luôn nên mong mọi người đừng chê là nội dung cũ ha 🫶🏻
Gia đình Lambert gồm Josh, Renai và ba đứa con chuyển đến một căn nhà mới. Mọi thứ bắt đầu khi cậu con trai cả Dalton leo lên gác mái, bị ngã và sáng hôm sau rơi vào trạng thái hôn mê kỳ lạ.
Các bác sĩ hoàn toàn bó tay vì não bộ của cậu không có tổn thương nào. Sau 3 tháng, những hiện tượng quái dị bắt đầu xuất hiện: tiếng đi bộ trên gác, bóng đen lảng vãng và những tiếng thì thầm qua máy báo khóc. Quá hoảng sợ, họ chuyển nhà, nhưng những thực thể đó vẫn bám theo.
- CÕI XA XĂM -
Mẹ của Josh, bà Lorraine, đã mời nhà ngoại cảm Elise Rainier cùng hai cộng sự (Specs và Tucker) đến giúp đỡ. Tại đây, sự thật được hé lộ:
- Khả năng của Dalton: Cậu bé là một người có khả năng xuất hồn bẩm sinh. Cậu tưởng mình chỉ đang "mơ" khi bay đi xa, nhưng thực chất linh hồn đã rời khỏi xác.
- Dalton đã đi quá xa và bị lạc vào một không gian tối tăm, nơi trú ngụ của những linh hồn đau khổ và tà ác.
- Mục tiêu của quỷ dữ: Vì thân xác của Dalton đang trống rỗng, các linh hồn khác đang tranh giành để nhập vào đó nhằm quay lại thế giới người sống. Kẻ nguy hiểm nhất chính là Ác quỷ mặt đỏ, kẻ đang xích Dalton lại trong căn phòng của hắn.
- CÔ DÂU ÁO ĐEN (sợ con quỷ này khiếp =))
Một bước ngoặt lớn xảy ra khi Elise tiết lộ rằng Josh cũng từng có khả năng này khi còn nhỏ. Anh đã bị một thực thể là "Cô dâu áo đen" đeo bám suốt thời thơ ấu. Để cứu con mình, Josh buộc phải thực hiện xuất hồn một lần nữa để đi vào The Further.
Josh đi vào cõi tâm linh, vượt qua những linh hồn kỳ quái và tìm thấy Dalton trong hang ổ của Ác quỷ mặt đỏ. Sau một hồi giằng co kinh hoàng, hai cha con cùng chạy trốn về phía ánh sáng để nhập lại vào xác mình.
Tại đời thực, các thực thể tà ác tấn công căn nhà dữ dội nhằm ngăn cản linh hồn họ quay về. Cuối cùng, cả Josh và Dalton đều tỉnh lại, mọi chuyện tưởng chừng đã kết thúc êm đẹp.
Trong lúc mọi người đang vui mừng, Elise cảm thấy có điều gì đó không ổn ở Josh. Bà chụp một tấm ảnh của anh và ngay lập tức, "Josh" nổi điên và bóp cổ Elise đến chết.
Khi Renai chạy vào và cầm lấy chiếc máy ảnh, cô kinh hoàng nhận ra: Người đứng trước mặt cô không phải là Josh. Trong tấm ảnh, thay vì là hình bóng của Josh, lại là hình ảnh của mụ phù thủy áo đen. Trong lúc Josh lạc lối ở cõi vô định, mụ ta đã nhanh chân chiếm lấy thân xác anh trước khi anh kịp quay về.
Đánh giá cá nhân: Phim này điểm cộng là đánh vào tâm lý khán giả rất tốt, khai thác nỗi sợ cực kì đỉnh :)))) Ngay tới nhạc nền cũng khiến cho mình không dám xem 1 mình (chắc do tui nhát :)))) ). Để nói về phần 1 thì mình chấm 8/10 vì thấy con quỷ đỏ nhìn hơi giả trân, không có sợ :))) Còn các bạn thấy sao cmt nhé 🫶🏻
“Lavender”
Ngọc là công nhân tại một xưởng may lâu đời, nơi nổi tiếng với những con số năng suất khổng lồ nhưng cũng đầy rẫy những lời đồn đại hãi hùng. Gần hai thập kỷ tồn tại, nền gạch của xưởng đã thấm không biết bao nhiêu mồ hôi, và cả máu. Người ta kể về những công nhân xấu số bị điện giật chết khô trên bàn máy, hay những người lao công trượt chân tử mạng trong góc tối.
Chi tiết khiến Ngọc sởn g*i ốc nhất chính là lá bùa bát quái cũ kỹ treo trước cửa nhà vệ sinh, những nét vẽ bằng máu chó đã khô đen lại. Mỗi đầu tháng, cô đều thấy cấp trên lặng lẽ mang đồ cúng đến đó, rì rầm khấn vái với gương mặt tái nhợt.
Hôm ấy, vì mải chạy chỉ tiêu, Ngọc ở lại một mình giữa xưởng may mênh mông sau khi đoàn người đã ùa về như ong vỡ tổ. Khi đường kim cuối cùng dứt đoạn, cô giật mình nhìn đồng hồ: đã 10 giờ đêm. Không gian im lìm đến mức cô nghe thấy cả tiếng tim mình đập. Bác bảo vệ già có lẽ đã mệt mỏi, chỉ để lại chùm chìa khóa trên bàn rồi đi đâu mất.
Ngọc run rẩy tắt đèn. Ánh sáng cuối cùng vụt tắt, bỏ lại dãy máy may im lìm chầu chực trong bóng tối. Cô dắt xe ra cổng, tiếng bước chân nện trên sân gạch rộng lớn vang lên những âm thanh khô khốc, dội lại từ những bức tường lạnh lẽo. Một linh tính chẳng lành khiến Ngọc dừng lại ở cổng, ngoái đầu nhìn về phía dãy phòng kính của xưởng.
Cạch. Cạch. Cạch.
Tiếng máy may vang lên. Ban đầu nhỏ xíu, sau đó rầm rập đều đặn như có hàng trăm bàn tay đang thoăn thoắt đạp máy. Ngọc chết lặng. Rõ ràng cô đã ngắt cầu dao tổng, nhưng bên trong phòng kính, những bóng đen lờ mờ đang dần hiện hình.
Họ đứng thành dãy, cắm cúi trên những chiếc áo dang dở. Có "người" cầm mảnh vải lên soi xét, rồi bất thình lình, cả dãy phòng vang lên tiếng cười nắc nẻ. Tiếng cười không phải của người sống, nó trầm đục, sắc lẹm và vọng về từ một nơi rất xa xôi...
Bỗng chốc im bặt !
Đồng loạt, hàng trăm cái đầu từ trong phòng kính xoay ngoắt lại, những đôi mắt trắng dã nhìn trừng trừng vào Ngọc. Quá hoảng sợ, cô bỏ lại xe, cắm đầu chạy vào phòng bảo vệ để tìm sự trợ giúp. Nhưng khi đẩy cửa bước vào, máu trong người cô như đông cứng lại. Không có bác bảo vệ già nào cả. Chỉ có chiếc ghế dựa cũ vẫn đang đung đưa, đung đưa…
“Lavender”
11/04/2026
MỘNG MỊ
Trinh năm nay vừa tròn mươi ba, độ tuổi rực rỡ nhất nhưng đôi vai cô đã sớm gánh vác cả một gia đình nhỏ bên bà ngoại và đứa con thơ. Từ thuở còn nhỏ cô đã nhận ra mình khác biệt. Đôi mắt cô đôi khi nhìn thấu qua lớp sương mù của thực tại, chạm vào những điều mà người đời chẳng thể thấy.
Đêm ấy, sau khi dọn dẹp xong xuôi những bộn bề lo toan, Trinh chìm vào giấc ngủ sâu. Trong cơn mộng mị, một bàn tay lành lạnh nhưng mềm mại bất ngờ siết lấy cổ tay cô, kéo đi. Trinh hốt hoảng, định thần hỏi lớn:
Đi đâu giờ này? Ai... ai mà lại dắt tôi đi thế này?
Người lạ không quay đầu, chỉ để lại một thanh âm nhẹ bẫng như gió thoảng:
Cứ đi đi, vui lắm.
Trinh ngước nhìn. Đó là một gương mặt đẹp đến sững sờ, một vẻ đẹp phi giới tính, thanh thoát và thoát tục như tạc từ ngọc thạch. Người ấy dẫn cô băng qua những không gian lạ lẫm. Họ lướt qua những quảng trường thênh thang, nơi có những binh đoàn mặc chiến phục cổ xưa đang diễu tập. Lạ thay, bước chân họ không chạm đất! Hàng vạn chiến sĩ ấy cứ thế bay lướt đi trong một vũ điệu uy nghiêm của hư vô.
Cứ thế, họ dắt cô đi mãi, đi đến tận cùng của những ảo ảnh rồi vòng trở lại. Đứng trước ranh giới của giấc mơ, Trinh ngập ngừng hỏi:
Có quen biết gì không mà dắt người ta đi chơi xa thế này?
Người lạ dừng lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô, khẽ mỉm cười:
Quen chứ. Chúng ta gặp nhau rồi, chỉ là cô không nhớ thôi.
Gặp ở đâu? Trinh gặng hỏi.
Pandora.
Vừa dứt lời, bóng hình ấy tan biến vào hư không.
Tiếng gà gáy rộ lên xé toạc màn đêm. Trinh bừng tỉnh, mồ hôi lấm tấm trên trán. Đồng hồ điểm đúng 4 giờ sáng.
Trong không gian tĩnh mịch của căn phòng nhỏ, cái tên ấy cứ vang vọng mãi trong tâm trí cô: Pandora. Đó là ký ức về một tiệm trang sức lộng lẫy cô thường ghé qua lúc nhỏ, nơi cất giữ những món đồ lấp lánh.
Vậy đó là ai ?
“Lavender”
11/04/2026
Xin chào, có thể các bạn đã từng xem qua về tên tội phạm Billy Migan nổi tiếng với 24 nhân cách rồi đúng không? Bài viết này chúng ta sẽ không đào sâu về Billy mà sẽ xoay quanh về một bộ phim được lấy cảm hứng về tên sát nhân nổi tiếng này.
SPLIT (TÁCH BIỆT) – KHI NỖI ĐAU BIẾN THÀNH QUÁI VẬT!
Phim mở màn bằng một vụ bắt cóc ngay giữa ban ngày. Không ồn ào, không xô xát, gã đàn ông tên Kevin bước vào xe với sự điềm tĩnh đến lạnh người. Ba cô gái trẻ gồm Claire, Marcia và Casey (một cô gái trầm tính, có quá khứ bị lạm dụng) đang ngồi trong xe thì một người đàn ông lạ mặt xịt thuốc mê và bắt cóc họ. Họ tỉnh dậy trong một căn hầm dưới lòng đất. Kẻ bắt cóc chính là Kevin Wendell Crumb, nhưng lúc này hắn đang trong nhân cách Dennis — một kẻ cuồng sạch sẽ và có xu hướng bạo lực.
Casey nhanh chóng nhận ra kẻ bắt cóc mình không bình thường. Lần lượt, các nhân cách khác xuất hiện:
• Patricia: Một người phụ nữ lịch sự nhưng đầy vẻ đe dọa, người đóng vai trò "quản gia" các nhân cách khác.
• Hedwig: Một đứa trẻ 9 tuổi nghịch. Casey đã cố gắng lấy lòng Hedwig để tìm cách trốn thoát nhưng thất bại vì Hedwig thực chất vẫn tuân lệnh Patricia và Dennis. Các nhân cách này được gọi chung là "Hội đồng". Họ tin vào sự xuất hiện của nhân cách thứ 24 : The Beast (Quái vật) một thực thể siêu nhiên sẽ đến để "thanh lọc" thế giới, tiêu diệt những kẻ chưa từng chịu “tổn thương”.. ( Tổn thương ở đây nghĩa là bị bạo hành, xâm hại tình dục hoặc những điều khiến cho tuổi thơ của nạn nhân đau khổ).
Song song đó, Kevin (dưới nhân cách Barry) vẫn thường xuyên đến gặp bác sĩ tâm thần Karen Fletcher. Bà là người tin rằng chứng rối loạn đa nhân cách không phải là bệnh lý mà là một bước tiến hóa của con người.
Bác sĩ Fletcher dần nhận ra sự bất thường khi Barry bắt đầu gửi mail cầu cứu. Bà phát hiện ra Dennis và Patricia đã chiếm quyền kiểm soát "ánh đèn" (từ dùng để chỉ nhân cách đang hiện diện) và đang tôn thờ thực thể Quái vật.
Cao trào xảy ra khi Quái vật thực sự lộ diện. Dennis đến một ga tàu hỏa (nơi cha của Kevin đã bỏ đi năm xưa) và biến hình. Cơ bắp của hắn trở nên cứng như đá, hắn có thể leo tường và sở hữu sức mạnh kinh khủng. Quái vật quay về hầm, giết chết Claire và Marcia một cách dã man.
Bác sĩ Fletcher tìm đến nhà Kevin để giúp đỡ nhưng cũng bị Quái vật siết cổ đến chết. Trước khi chết, bà kịp để lại một tờ giấy ghi tên thật của Kevin: Kevin Wendell Crumb.
Casey tìm thấy tờ giấy và gọi tên thật của Kevin. Lúc này, nhân cách gốc của Kevin thực sự tỉnh lại sau nhiều năm bị "giam cầm". Khi nhận ra những gì các nhân cách khác đã làm, Kevin đau đớn và yêu cầu Casey hãy giết mình đi.
Tuy nhiên, các nhân cách xấu xa nhanh chóng chiếm lại quyền kiểm soát. Casey cầm súng săn bỏ chạy. Khi dồn Casey vào đường cùng, Quái vật nhìn thấy trên người cô đầy những vết sẹo, bằng chứng của việc cô từng bị chú ruột lạm dụng khi còn nhỏ.
Thay vì giết Casey, Quái vật khóc và nói: "Trái tim cô thuần khiết. Hãy vui mừng đi, vì những người tổn thương là những người tiến hóa nhất". Hắn tha mạng cho cô và bỏ đi.
Sau đó Casey được cảnh sát giải cứu. Cô nhìn vào ống kính với ánh mắt quyết tâm, ám chỉ cô sẽ không còn là nạn nhân chịu đựng sự lạm dụng của người chú nữa.
Phân tích tâm lý các nhân vật cùng Lavender:
Hãy tưởng tượng tâm trí của Kevin giống như một căn phòng tối, ở giữa có một "ánh đèn sân khấu". Ai đứng vào luồng sáng đó thì sẽ giành được quyền điều khiển cơ thể. Bình thường, các nhân cách sống hòa thuận, thay phiên nhau "ra ánh sáng". Nhưng vì lúc nhỏ Kevin bị mẹ bạo hành quá dã man, tâm trí anh ấy bị vỡ vụn thành nhiều mảnh. Mỗi mảnh là một tính cách để đối phó với một tình huống: Cần sự mạnh mẽ thì có Dennis, cần sự lễ phép thì có Patricia, cần trốn tránh thì có đứa trẻ Hedwig. Hai cô bạn của Casey thì không may mắn như vậyy, họ có 1 cuộc sống giàu sang và hạnh phúc nên bị xem là thấp kém, cuối cùng thì cũng biết rồi đó :)))))
Cái hay ở phim là phân cảnh giữa Casey và anh ta, Casey là đối trọng tâm lý hoàn hảo với Kevin. Khác với hai cô bạn còn lại thay vì hoảng loạn và hành động theo bản năng, Casey có tâm lý của một người sống sót. Nhờ quá khứ bị lạm dụng, cô hiểu cách đối phó với những kẻ biến thái. Cô nhìn thấy chính mình trong sự tổn thương của Kevin, đó là lý do cô có thể giao tiếp với các nhân cách như Hedwig.
Xem xong phim này thì bản thân của Lavender thấy thương nhiều hơn là đáng trách, một tuổi thơ quá đau khổ nên phải sinh ra cơ chế phòng vệ vượt ngoài vòng kiểm soát. Nói chung phim hay nha, cả nhà vẫn nên xem để thấy rõ từng phân cảnh ^^ Tác giả làm kĩ đến mức mỗi nhân cách đều có bàn chải đánh răng cá nhân, kĩ đến từng chi tiết ❤️
“Lavender”
11/04/2026
Jigsaw 4 (Saw IV) là phần phim tiếp tục chuỗi kinh dị về ông trùm dù ổng đã chết nhưng trò chơi vẫn không dừng lại. Phim này đúng kiểu : Tưởng vậy là xong hả =)))) Chưa đâu!!! Và plot twist cuối làm người xem "ú oà" vì bị dắt mũi từ đầu tới cuối.
Mở đầu:
Phim bắt đầu gây sốc với cảnh mổ xác Jigsaw. Trong bụng ổng, bác sĩ lôi ra một cái băng cassette. Bật lên nghe thì giọng Jigsaw lạnh tanh: "Trò chơi chưa kết thúc. Tao chết nhưng tao còn kế hoạch". =)))))
Sau đó, phim xoay qua Thanh tra Rigg, một cảnh sát tốt bụng nhưng lại bị bệnh nghề nghiệp. Lúc nào cũng muốn cứu người, bất kể là ai ^^ Mấy tay này bị Jigsaw cho vô danh sách đenn liền vì tính đó là điểm yếu, nên lần này ổng cho Rigg làm nhân vật chính của trò chơi.
---
Trò chơi chết người:
Rigg bị ép tham gia một loạt thử thách "không cứu thì không đành, mà cứu là tự hại mình". Tất cả bẫy đều xoay quanh việc ép Rigg phải học cách "đừng can thiệp chuyện không phải của mình". Nhưng mà nói dễ, làm khó. Nói chung Rigg tốt bụng quá hóa ra bao đồng á :)))))
1. Bẫy đầu tiên: Rigg phải đối mặt với một cô gái bị hành hạ. Nhưng thay vì lao vào cứu như bản năng, anh phải để cô tự giải thoát. Jigsaw muốn dạy rằng: “Muốn sống thì phải tự cứu mình.”
2. Tiếp theo: Rigg gặp một gã buôn người khốn nạn. Lần này, anh phải đặt ra câu hỏi: “Thằng này có đáng để cứu không?” Jigsaw muốn ép Rigg học cách chọn lọc, không phải ai cũng đáng giá.
3. Đỉnh điểm: Rigg đối mặt với một thằng bạo hành gia đình. Anh phải đặt lòng tốt lên bàn cân, vì cứu nó có khi là sai lầm.
---
Quá khứ của Jigsaw:
Song song với trò chơi của Rigg, phim tua ngược lại quá khứ của Jigsaw, giải thích vì sao ông ta thành kẻ sát nhân. Hóa ra, John từng là người đàn ông bình thường, yêu thương gia đình. Nhưng sau khi mất đứa con vì tai nạn, rồi bị phản bội, ông trở thành "thầy giáo" với phương pháp dạy học kinh dị.
---
Cú twist:
Rigg cuối cùng cũng mò được tới phòng nơi Eric Matthews (một thanh tra khác, bị bắt từ mấy phần trước) đang bị giam. Nhưng twist là đây:
Rigg tưởng phải xông vào cứu Eric, nhưng Jigsaw đã tính trước. Hành động của Rigg khiến Eric chết.
BÙM! Lúc này, Hoffman, đồng đội của Rigg, lộ diện là tay sai mới của Jigsaw. Hắn ung dung bỏ đi, để Rigg nhận ra mình chỉ là con cờ.
Kết thúc:
Phim khép lại đúng kiểu "chưa kịp thở". Rigg thua cuộc, Strahm (một đặc vụ FBI) bị kẹt trong căn phòng kín, chuẩn bị đối mặt bẫy mới. Hoffman? Hắn đã ra ngoài, tiếp tục kế hoạch điên rồ của Jigsaw.
Đánh giá:
Phần này không chỉ máu me mà còn tâm lý, xoáy sâu vào câu hỏi: "Ai đáng được cứu, ai không?" Cốt truyện lắt léo, twist cuối thì bóp não đúng kiểu "số phận an bài từ đầu". Xem xong đảm bảo ám ảnh, nhất là đoạn Rigg nhận ra mình đã quá tốt với người khác mà tự làm hại chính mình.
"Lavender”
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Telephone
Website
Address
Ho Chi Minh City
760000
