Công Viên 23 tháng 9

Công Viên 23 tháng 9

Share

Công viên 23 tháng 9 là một công viên nằm tại trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh, n? Công viên trước đây là Ga xe lửa Sài Gòn do Pháp xây dựng từ thế kỷ 19.

Sau sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, ga xe lửa bị phá huỷ và dời đến vị trí hiện nay tại quận 3. Một phần của ga được biến thành công viên. Phần còn lại thành khu dân cư, kết hợp với khu Phạm Ngũ Lão - Đề Thám trở thành khu vực quen thuộc đối với khách du lịch lữ hành do có nhiều nhà trọ rẻ tiền và khách sạn mini, cùng với các dịch vụ phục vụ du lịch khác. Năm 1998, khu vực dân cư này bị san bằng để c

Photos from Công Viên 23 tháng 9's post 17/12/2019

Một số nghiên cứu cho thấy các nhà máy điện than tập trung ở phía đông Hà Nội có thể là nguồn đóng góp gia tăng nhanh nhất vào ô nhiễm không khí của thủ đô.
Những ngày ô nhiễm vừa qua tại Hà Nội một lần nữa làm dấy lên tranh luận về mức độ ô nhiễm, tác hại lên sức khỏe cũng như các nguyên nhân.

Tác giả của một số nghiên cứu và các chuyên gia cho biết ô nhiễm không khí ở Hà Nội đến từ nhiều lĩnh vực và phần lớn đến từ các hoạt động bên ngoài Hà Nội. Ô nhiễm có thể tăng lên nếu không có thêm các biện pháp kiểm soát.

Nhưng có dấu hiệu cho thấy các nhà máy điện than ở quanh Hà Nội đang là một trong những nguồn gia tăng nhanh nhất đóng góp vào ô nhiễm không khí ở thủ đô. Điều này được thể hiện qua một số nghiên cứu và tính toán định lượng.

Photos from Công Viên 23 tháng 9's post 19/08/2019

LÝ DO CÓ PHÙ HIỆU VIỆT NAM RẤT TO TRÊN ÁO CỦA SĨ QUAN GÌN GIỮ HÒA BÌNH CỦA TA BÊN CHÂU PHI

Ở Nam Sudan, mỗi vùng đều do một lực lượng, bộ tộc hay phe phái có vũ trang chiếm cứ và bắn nhau suốt ngày...

Các đoàn công tác hoặc cứu trợ của Liên Hợp Quốc đi qua ranh giới những khu vực đó là cả một vấn đề nan giải bởi các tay súng rất thích gây khó dễ, thậm chí đe dọa đến tính mạng. Một số sĩ quan liên lạc người Việt Nam ta thường được tín nhiệm giao nhiệm vụ dẫn đoàn xe Liên Hợp Quốc đi qua các vùng này, bởi mỗi khi bị chặn lại, chỉ cần sĩ quan liên lạc nói: "Chúng tôi là sĩ quan Việt Nam!" thì hầu hết những tay súng ở Nam Sudan đều ồ lên và nói: "Việt Nam - Hồ Chí Minh". Ngay lập tức đoàn xe của Liên Hợp Quốc được đi qua rất dễ dàng, bất kể đó là phe nào.

Rút kinh nghiệm việc này, từ các chuyến công tác sau, sĩ quan Việt Nam ngoài treo cờ thường gắn thêm dòng chữ VIỆT NAM thật to trên xe có khi to hơn chữ của LHQ. Phù hiệu trên ngực áo cũng được thay bằng dòng chữ Việt Nam to hơn.

Thế mới thấy hai chữ “VIỆT NAM” được cha ông chúng ta hy sinh biết bao xương máu gầy dựng, bảo vệ đến nay đáng giá thế nào. Để có được uy tín và thương hiệu đấy không phải là điều tầm thường. Được thừa hưởng những giá trị di sản đó là niềm tự hào mà không phải dân tộc nào cũng dễ dàng có được./.

Chia sẻ và nhắn cho mọi người cùng biết nhé

Photos from Công Viên 23 tháng 9's post 29/07/2019

Siêu xe Bugatti La Voiture Noire đắt nhất Hành tinh 🖤🖤🖤🖤
Giá gốc 438 tỷ.
Thuế nhập khẩu: 70% x 438 tỷ = 307 tỷ
Thuế tiêu thụ đặc biệt: 150% x( 438 +307) = 1.117 tỷ
Giá trước thuế tại VN: 438 + 307+ 1.117 = 1.862 tỷ
VAT :1.862 tỷ x10% = 186 tỷ
Giá sau thuế: 2048 tỷ
Thuế trước bạ 10%: 204 tỷ
Giá lăn bánh tại Việt Nam: 2288 tỷ
Nguồn : Fb

24/04/2019

☘ LÀM VIỆC THIỆN PHẢI ĐÚNG CÁCH ☘

Tình nguyện viên Mỹ hét lớn “Bỏ xuống!” khi thấy các tình nguyện viên chúng tôi định trao quà cứu trợ cho một đứa trẻ.

Mọi người trên chuyến xe cứu trợ không khỏi xúc động khi nhìn thấy một cậu bé da đen sạm gầy trơ xương, quần áo tả tơi đuổi theo chiếc xe tải to lớn chở đầy quà cứu trợ.

Ngay lập tức, nhóm tình nguyện viên chúng tôi quay vào xe lấy quà cứu trợ trao cho cậu bé.

“Anh định làm gì vậy? Bỏ xuống!” tình nguyện viên người Mỹ quát lớn.

Chúng tôi không khỏi bất ngờ trước hành động kì quặc của chàng trai người Mỹ. “Chúng ta đến đây để giúp mọi người kia mà?” Họ nghĩ thầm.

“Chào em, tụi anh đã đi rất xa để đến đây. Trên xe có rất nhiều thứ, em có thể giúp anh chuyển chúng xuống không? Tụi anh sẽ trả công cho em”. Tình nguyện viên người Mỹ hỏi cậu bé.

Trong khi đứa trẻ còn đang lưỡng lự, thì các cậu bé khác đã chạy tới trước chiếc xe. Tình nguyện viên người Mỹ cũng đề nghị giống như vậy với chúng.

Một đứa trong nhóm xung phong khuân thùng bánh bích quy xuống xe.

“Rất cám ơn em đã giúp anh, đây là phần thưởng cho em – một thùng bánh bích quy và một cái chăn bông được trao cho cậu bé – Không còn ai sẵn lòng giúp đỡ bọn anh nữa sao?“

Những đứa trẻ lập tức trèo lên xe và trong tích tắc hàng hóa đã nằm ngay ngắn dưới mặt đất. Các tình nguyện viên nhanh chóng trao cho mỗi em một phần quà cứu trợ.

Một đứa trẻ đến muộn vô cùng thất vọng khi nhìn thấy cái thùng xe tải trống rỗng. Em không biết mình phải làm gì để được nhận quà.

“Hãy nhìn xem, mọi người đang rất mệt mỏi. Thật tuyệt vời nếu em có thể tặng mọi người một bài hát.”

Tình nguyện viên người Mỹ gợi ý.

“Cám ơn em, bài hát thật tuyệt!” Chàng trai vừa nói vừa trao cho cậu bé một phần quà.

Trước các hành động của tình nguyện viên Mỹ, nhóm chúng tôi không khỏi trầm tư, suy nghĩ…

Đêm đó, các tình nguyện viên đã có dịp trò chuyện cùng nhau. Anh bạn người Mỹ nói:

“Thật xin lỗi vì thái độ của tôi ban sáng, tôi không nên lớn tiếng như thế. Nhưng bạn biết không; nghèo không phải là cái tội, nhưng nếu những đứa trẻ ấy nhận được sự giúp đỡ của mọi người một cách quá dễ dàng, rất có thể chúng sẽ hình thành lối nghĩ: dùng sự nghèo đói của mình để mưu sinh, chứ không cố gắng phấn đấu để vươn lên. Lúc ấy, chúng sẽ càng nghèo khổ hơn. Đó không phải là lỗi do chúng ta gây ra hay sao?”

Có thể nói hôm đó là một ngày dài đầy trải nghiệm.

Dường như những đứa trẻ đã quen với việc được mọi người giúp đỡ bằng cách phân phát thức ăn, nhu cầu yếu phẩm hay tiền bạc mỗi khi đến đây. Cho nên chúng ngang nhiên đứng trên đường chờ những chuyến xe thiện nguyện đến phát quà.

Làm việc thiện không khó nhưng cũng không đơn giản, cần có lý trí không nên vì hành động của mình mà gây ảnh hưởng xấu cho thế hệ tương lai.
_________________
Sưu tầm: NTDTV – Thanh Thanh biên dịch

07/02/2019

Thanh xuân tươi đẹp

1. Bên hồ nước nọ, có 2 người đang ngồi câu cá. Một người liên tục quăng mồi ra xa, rồi kéo lại, vô cùng thích thú. Người kia buông cần, ngồi tư lự. Người đầu tiên bắt được cá, anh lại gắn mồi để câu tiếp, rồi hào hứng nói: hôm nay tôi ước sẽ câu được 1 ngàn con cá hồi. Người kia đề nghị:
- Louis à, nếu được 1 ngàn con cá, anh có thể cho tôi 1 nửa?
Louis: - Không.
- Vậy 1/4 nhé?
- Cũng không.
- Vậy 10 con?
- Không, xin lỗi bạn - Louis lắc đầu.
- Vậy con cá ươn nhất? Anh có cả ngàn con, anh hào sảng cho tôi 1 con ươn nhất đi mà? - Anh bạn nài nỉ.
- Này bạn thân ơi. Một con tôi cũng không cho. Tôi không tiếc cá, chỉ tiếc là bạn đã quá lười để có một mơ ước cho riêng mình.

Lời bình: 1000 con cá hồi là ước mơ của Louis, không phải anh bạn kia. Anh kia không giỏi câu cá, không đam mê câu nhưng vì muốn cá nên anh cũng vác cần theo. Câu chuyện này nằm trong sách giáo khoa của nhiều nước, với tựa đề là "đừng vay mượn ước mơ". Đề thi tự luận các ĐH lớn hay ra câu "Đọc câu chuyện trên và hình dung cuộc sống của bạn vào năm 50 tuổi. Và để có cuộc sống như vậy, ngày mai bạn sẽ phải làm cụ thể những gì?".

Có nhiều người trẻ tư duy phụ thuộc, đến cả ước mơ của mình cũng không biết, lý tưởng sống không có, đam mê gì không rõ, mission sứ mạng cuộc đời mù tịt. Đầu óc của những người này chưa trưởng thành do chưa va chạm xã hội, chưa tiếp xúc trường đời. Làm việc với nhóm này, mệt mỏi lắm vì ba bữa là nó nghỉ việc, tư duy sai hết trơn hết trọi mà cứ khăng khăng là mình nghĩ đúng.

Nhiều bạn Tết này về quê, xách xe đi lang thang 1 vòng, rồi cà phê tâm sự với bạn bè. A nói: "tao thấy địa thế khu này ngon, hùn vốn làm cái resort với tao không", B đáp "thì ông mở đi, nhớ cho tôi suất bảo vệ", C hào hứng "Mày sau này làm đại gia nhớ nhận con tao vô làm". Nghe na ná chuyện xin 1 con cá. Thật bé mọn làm sao, đứng dậy trả tiền cà phê rồi về chứ nói chi với mấy người đó, kéo tầm mình xuống thấp.

2. Ad chợt nhớ cô bạn học ngày xưa. Cô học giỏi, nhưng không xuất sắc. Cô chỉ thích nghề nuôi trồng thuỷ sản, nhưng cha mẹ muốn con mình trở thành bác sĩ. Từ lớp 10, cô phải học lệch khối B. Năm đầu tiên, thi Y, cô thiếu 1 điểm. Năm sau thiếu nửa điểm. Rồi cô theo đuổi cho bằng được, vì thấy người ta nói "đã muốn thì vũ trụ hợp sức lại giúp", "đừng bao giờ bỏ cuộc, ông X 62 tuổi còn mở cửa hàng thức ăn nhanh kia mà". Năm thứ 3, cô vẫn thiếu nửa điểm, năm thứ 4, vẫn không đủ điểm. Chịu hết nổi, cô vô ĐH khác với đầu óc của người bất đắc chí. Tổng cộng 8 năm cô mới cầm cái bằng cử nhân sinh học trên tay. Lúc này, bạn bè cô đã đi làm, đi du học du lịch vòng quanh thế giới, khởi nghiệp, lập gia đình,....

Trong cuốn "Nếu biết trăm năm là hữu hạn", có 1 ý khá hay là quỹ thời gian đời người chỉ có nhiêu đó, tính toán phân bổ kỹ. 18-22 tuổi, lứa tuổi sung mãn nhất đời người, từ 5h sáng đến 12h đêm chỉ ngồi đạo hàm tích phân, phân biệt 3 lọ hoá chất năm nào cũng bị rơi mất nhãn, phép lai A lớn b nhỏ của mấy con ruồi giấm thì y chang việc Tấm ngồi nhặt thóc và gạo trộn chung. Tấm quá lanh lợi, thấy mất thời gian thì lập tức tổ chức khóc lóc để tìm quyền trợ giúp từ ông Bụt, mặc đồ đẹp đi thả thính, giả bộ rớt giày đồ....Chi phí cơ hội lớn nhất là quỹ thời gian gắn vô việc học & làm cái mà mình không có 1 chút đam mê. Dù là tri âm tri kỷ, dù là cha mẹ anh chị em thương nhau nhất, thì ước mơ mỗi người cũng mỗi khác, không thể "tao cho mày ước mơ này".

Bạn mình đã tốn 5 năm để có 1 tấm thẻ xanh, 10 năm để có một quốc tịch khác, giờ về hưu ở tuổi 60 mới thấy hối tiếc vì đã lãng phí NĂNG LỰC THANH XUÂN. Anh biết năng lực thời tuổi trẻ đủ để mở một nhà máy hay resort hoành tráng ở quê nhà, vào lứa tuổi làm không biết mệt. Nhưng anh đã dùng thời gian đó ở xứ người làm một việc chẳng có gì thú vị, trí óc lúc tốt nhất đã không được khai thác tối ưu. Nếu anh thích cuộc sống ở bên đó thì cũng tốt, nhưng anh không thích, cũng lại không quyết đoán để về. Anh nghe mọi người khuyên là cần nó để được miễn visa nhiều nước, cho con cái học hành....nhưng khi có được thì đã đến tuổi gió heo may, không đi đâu nổi, chỉ muốn về quê sống. Con cái tiếp cận giáo dục xứ người, đang học nửa chừng ớn là nghỉ ngang, chọn 1 hòn đảo gần châu Phi để làm việc, anh nói nó không nghe. Cái nhà ở bển để cho thuê, rồi bán. Giờ anh về làng cũ ở Quảng Trị làm farmstay cho khách nước ngoài, đi nhặt trứng gà mỗi sáng. Dù chỉ kiếm có vài ngàn đô la mỗi tháng từ du khách nhưng anh thấy rất vui, chỉ tiếc là hem về sớm để mở tập đoàn ngàn tỷ xứng danh đáng mặt anh tài. Khi có tiền nhiều thì con cái đi du học nước nào cũng được, đặt vé máy bay khoang hạng nhất thì đi đâu cũng được làm thủ tục ưu tiên, làm chủ nhà máy ngàn nhân công thì nước nào chẳng cấp visa cho đi, họ chào mời mình qua xài tiền. Có tiền triệu đô thì mua quốc tịch nước nào cũng được, không cần 15 năm lưu lạc đời Kiều. Anh nhận ra là chết thì chôn chỗ nào cũng trên trái đất, cũng có toạ độ, xác hữu cơ cũng thành cát bụi hư vô.

3. Chọn nghề, chọn bạn đời, chọn chỗ làm, chọn nơi sống....phải là ước mơ của mỗi cá nhân. Bi kịch sẽ bắt đầu nếu chúng ta không có bản ngã riêng, sống theo sắp đặt của cá thể khác. Não không đủ trí để nghĩ khác. Cứ nghe ai nói, anh muốn A, anh muốn B...thì lập tức bị cuốn theo và nói "Em cũng mún vại".

Thời đại 4.0 rồi mà vẫn có trường hợp "cha mẹ đặt đâu con nằm đó" kiểu Thánh Gióng. Nhưng Gióng cũng chỉ nghe lời cha mẹ khi dưới 3 tuổi thoai, Gióng lên 3 là Gióng lập tức vươn vai thoát ly gia đình. Mô tuýp đúng của tuổi trẻ phải là: Tèo bỏ sĩ diện nhảm nhí và lười biếng cố hữu, quyết lấy sức dài vai rộng ra để đi theo chương trình vừa làm vừa học ở nước ngoài. Tèo mở youtube karaoke hát vang bài "Lạy mẹ con đi" (vì không nhớ lời), rồi nói "Mong mẹ giữ gìn sức khoẻ. Phen này con đi, xxyyzz". Vừa dứt lời, bà mẹ liền nói: "Con lên đường bình an, mau chóng thành tựu. Người ta giàu người ta ăn nho Mỹ, còn mình nghèo, mẹ chỉ mong con đưa mẹ sang Mỹ ....ăn nho. Đi đi con trai, làm đàn ông chớ có luỵ tình, chớ có bịn rịn luyến lưu. Làm tướng thì phải ra trận suốt, lâu lâu tạt về thăm mẹ thăm vợ thăm con rồi tiếp tục chinh phục muôn dặm thương trường". Truyện xưa nào cũng thấy có câu "bà mẹ liền nói" mấy câu động viên chứ làm gì có đoạn "bà mẹ liền giữ tay lại, hem cho đi". Các bà vợ cũng lặng lẽ nấu xôi luộc trứng, nhét đầy hành lý cho chồng lên đường, quẹt nước mắt tiễn đưa chứ hem có bà vợ nào giữ rịt chồng lại, đàn ông đàn ang ai lại quanh quẩn lúc thúc "sáng xách xe đi, tối xách về". Mà bây giờ, con gái cũng làm nữ tướng được. Bay đi bay đi, hỡi những cánh chim đại bàng, chớ làm đời gà trong chuồng chầu chực người cho ăn rồi tức nhau tiếng gáy, tiếng cục tác. Gia đình là bến cảng yên bình ghé về thăm sau những chuyến hải hành năm châu bốn bể. Đi xa vài năm rồi trở về nơi mình đã sinh ra, đã lớn lên, với một tâm thế khác, mở cái gì đó ra làm. Làm ông chủ ở quê nghèo là tạo phúc tạo đức lớn nhất, từ thiện lớn nhất. NGƯỜI MÀ CHO người khác cơ hội việc làm thì thật đáng được xã hội kính trọng, tôn vinh.

Tuổi trẻ cũng phải có 1 lần đón xuân xa xứ, luộc bánh chưng bánh tét giữa tuyết trắng trời. Mùng 1 vẫn đi làm đi học bình thường, tối về gọi video call để tâm sự, hát vang trên facetime: "Con biết bây giờ mẹ chờ tin con". Tưởng bà mẹ khóc lóc như mấy bà già xưa, ai dè BÀ MẸ LIỀN NÓI: "Oh no no. Mẹ đang trong spa làm mặt. Tiền con gửi về, mẹ sẽ đi du lịch. Tết nhất là dịp cánh phụ nữ nước ta cùng nhau du xuân con ạ. Giờ mẹ nghĩ lại rồi, đời người hữu hạn, ước mơ đi đâu thì đi ngay. Con cũng vậy nhé, trẻ khoẻ thì đi du lịch mạo hiểm đi, leo núi Hymalaya, chinh phục Nam cực đồ. Mẹ thì già yếu, không thể bận áo bà ba đu dây bay qua sông Amazon, cưỡi lạc đà băng qua sa mạc Sahara, nhảy sky diving, bungee chúc đầu tiếp đất, trekking núi cao như các con được. Làm cật lực rồi đi chơi thật xa thật nhiều như tuổi trẻ các nước khác, cho xứng thanh xuân. Trên đường thiên lý, kết bạn với những con đại bàng giữa trời xanh, yêu và lấy tầm cỡ đại bàng mái cho mẹ".

P/S: Không đi xa được thì do lười và do nhát, chứ không có lý do gì khác. Đi xa là đi tỉnh xa khởi nghiệp, thực tập sinh ở nước này nước kia, aupair, working holiday....chứ không phải lao lên Sài Gòn cầm đơn xin việc ngồi ôm máy lạnh lương dăm bảy triệu đồng, roài tối hạnh phúc với mấy cái thú thị thành như nhậu vỉa hè, uống trà sữa, ôm ĐT ngồi trong quán chu mỏ cười chụp hình đăng phây, yêu đương quanh quẩn với mấy con gà mái gà trống trong cái chuồng nội thành chật chội. Ôi mấy cái đó thì ai làm chả được, tuổi nào làm chả được. Thanh xuân hừng hực sức sống mà bé mọn tầm thường thì uổng quá uổng.

06/02/2019

Ước mong giản dị

08/08/2018

TÂM SỰ NHÓI LÒNG CỦA MỘT CỰU HỌC VIÊN HỌC VIỆN AN NINH - C500 SAU KHI BIẾT SỐ LƯỢNG THÍ SINH TRÚNG TUYỂN

Ngày hôm qua, nhiều thế hệ thầy và trò Học viện An ninh sau cảm giác bàng hoàng là tâm trạng thật tâm tư, trăn trở… Nhiều người chia sẻ với nhau qua những dòng tin nhắn đầy lo lắng, những người khác buồn không hiểu điều gì đang xảy ra. Lẽ nào Học viện thành doanh trại CSCĐ. Dư luận xã hội thì người ta phản ứng với những ngôn từ không hay ho gì...
Thế hệ chúng tôi dùi mài đèn sách ở ngôi trường này 5 năm, từ ngày giã biệt đèn sách giảng đường đại học cũng đã 18 năm. Trăn trở cũng bởi chính vì niềm tự hào mái trường mình đã học, đã lớn lên, đã trưởng thành…
61% sinh viên khoá D50 nhập trường xuất thân từ lính nghĩa vụ, chỉ có 39% còn lại là học sinh phổ thông.
Con số ấy nói lên điều gì?
1. Trước hết, về nghĩa vụ:
Các cháu đi nghĩa vụ là một sự lựa chọn phù hợp nguyện vọng bản thân và gia đình, nghĩa vụ hay là gì cũng không có gì xấu hổ với bạn bè, trang lứa. Các bạn giỏi hơn đi đại học, học viện; kém chút thì vào trung cấp, tất cả đều phải trải qua kỳ thi tuyển sinh, nay là thi THPT quốc gia. Còn đi nghĩa vụ, ấy là khi lực học mình không thể so bì bè bạn và cũng có thể vì kinh tế gia đình mà không có điều kiện đi vào một trường đại học khác, khi đó sự lựa chọn con đường lính nghĩa vụ là an toàn và đương nhiên cũng phải qua những điều kiện khác.
Trong suy nghĩ dư luận, nghĩa vụ là “đặc cán mai”. Cái đó không hẳn đúng và đôi khi là oan cho một số em. Bởi cũng có em, có cháu sau khi vào nghĩa vụ đã tranh thủ đèn sách, tiếp tục thử tài ở kỳ thi tiếp theo và họ đã toại nguyện. Nhiều em đã vươn lên, trưởng thành lên từ chính con đường nghĩa vụ, được tôi luyện cả về bản lĩnh và tri thức, kinh nghiệm và thể hiện tốt khi đảm nhiệm công việc.
Tuy nhiên, dù ở mức nào thì nó cũng có lim, có giới hạn và hoàn toàn không thể “chung mâm” với môi trường đào tạo đầu ngành như Học viện An ninh, Cảnh sát. Khoá chúng tôi thi tuyển vào An ninh năm 1995, tỷ lệ chọi ngày đó cũng ở mức trên dưới 30 lấy 1. Năm nào, cùng với sinh viên phổ thông trúng tuyển thì cũng có tỷ lệ lính nghĩa vụ đỗ đạt, nhưng đều ở mức khiêm tốn, không 5%. Ví như khoá D27 chúng tôi có gần 500 sinh viên trúng tuyển (tổng cả An ninh và Cảnh sát) thì số lính nghĩa vụ trúng tuyển tầm 13,14 người, tức khoảng 3%. Đó là những người đã vượt qua lò lửa thực sự bởi cả tiểu đoàn mấy trăm người, chỉ vài chục người đủ sức ôn thi đại học và chỉ 1-2 người đỗ, thậm chí không ai đỗ. Với sự sàng lọc như vậy, các anh lính nghĩa vụ khoá chúng tôi ngày đó có kinh nghiệm, có tư cách đàn anh nên được phân công làm lớp trưởng, lớp phó và hầu hết họ đều thể hiện được năng lực, trình độ trong môi trường đào tạo của học viện.
Nhưng con số đó chỉ vài phần trăm trong tổng số sinh viên Học viện, duy trì tỉ lệ đó suốt chiều dài lịch sử.
2. Thứ hai, về thương hiệu Học viện An ninh, Cảnh sát
Là hai trung tâm đào tạo đầu ngành của lực lượng, có bề dày lâu đời, đây chính là hai lò cung cấp nhân lực chủ chốt cho cán bộ trong Công an. Mấy chục năm qua, điểm đầu vào của 2 học viện đều ở top đầu của cả nước, trong đó số sinh viên các trường chuyên, lớp chọn vào đây khá nhiều. Chúng tôi vẫn luôn tự hào về ngôi trường mình học (Học viện An ninh) mà nói với nhau rằng, chính vì sự nghiêm túc, vì sự chặt chẽ tuyển lựa đầu vào mà những gia đình xuất thân từ nông dân như chúng tôi mới có cơ hội vào đây. Tôi nhìn trong lớp D27 C ngày đó, không thấy ai con em giám đốc, phó giám đốc, cục trưởng nào cả. Các bạn đều mua mì tôm Miliket cân, pha chung ấm nước và đến giờ là ôm sách lên thư viện, học và học. Vào phòng thi, không ai dám mang tài liệu bởi bị bắt thì coi như năm đó kỷ luật, đi tong.
Có lẽ bởi đầu vào và quy trình đào tạo chặt chẽ như thế nên khi ra trường, các học viên mang tên C500 nói riêng, An ninh, Cảnh sát nói chung được công an các đơn vị, địa phương tín nhiệm. Nhiều người nói, chỉ cần tiếp xúc một lúc, họ sẽ nói rằng bạn học ở đâu, có phải dân Học viện An ninh không! Cảm xúc đó thật tuyệt.
Bây giờ trong Công an, hầu hếu đã phổ cập bậc đại học. Hệ trung cấp được đào tạo thêm để cấp bằng đại học, thạc sĩ và cả tiến sĩ. Không những vậy, lính nghĩa vụ bây giờ nhiều người cũng đã có bằng tiến sĩ, cả phó giáo sư, nghĩa là sự học luôn cởi mở cho những ai vươn lên. Tiến sĩ rồi thì người ta cũng ngại nhắc đến cái thời đi lính nghĩa vụ ngày xưa, có lẽ thế. Thế nhưng, trong CAND người ta vẫn có sự tôn trọng riêng: Họ không hỏi bằng thạc sĩ, tiến sĩ gì mà hỏi, có phải từ lò Học viện An ninh, Cảnh sát không.
Điều đó nói lên thương hiệu của mái trường. Và suy cho cùng, cuộc đời mỗi người có thể đi qua rất nhiều kỳ thi, rất nhiều trường học nhưng kỳ thi quan trọng nhất, kỳ thi khẳng định năng lực, trình độ bản thân, đó là kỳ thi đại học. Việc đào tạo cũng vậy, không môi trường đào tạo nào nghiêm túc, quy củ, bài bản và chất lượng như đào tạo đại học hệ chính quy. Chúng tôi hiểu rõ điều đó nên dù sau này, chúng tôi có học thạc sĩ, tiến sĩ, học cao cấp, học bằng này bằng nọ thì những bằng đó nhiều khi nghĩ chỉ như giấc mơ trưa, chỉ đào tạo đại học hệ chính quy là gian nan, vất vả, thực chất nhất. Một giai đoạn đào tạo mà trước khi thi, gấp sách lại thì nắm được toàn bộ số trang trong đó viết những gì.
3. Gặp các em, các cháu nghĩa vụ, mình hiểu họ cũng tâm tư và muốn phấn đấu có công việc ổn định. Đi nghĩa vụ mà ra quân về lại chốn quê thì gian khó lắm. Nếu giữa bộn bề tập luyện mà cháu nào vẫn say mê đèn sách để rồi đỗ đạt, để vào Học viện An ninh, Cảnh sát thì niềm hạnh phúc ấy còn gì lớn bằng. Nhưng nó phải thực chất.
Nay thì gần vạn học sinh phổ thông trổ tài mà chỉ có 80 em lọt vào Học viện An ninh mới thấy độ khốc liệt thế nào. Bao nhiêu em trường chuyên lớp chọn ở xứ học Thanh Nghệ Tĩnh, Thái Bình, Nam Định… đã dang dở giấc mơ. Thế mà 61% em vào Học viện lại từ lính nghĩa vụ, một con số khó thể tin nổi. Khác với học sinh phổ thông, nhiều người tiết lộ, lính nghĩa vụ họ biết cách phải làm gì để “bài đẹp”, thậm chí được "giám thị chỉ bài cho bé tập tô" ngay khi thi cho nên thanh tra, chấm lại không thể làm được gì.
Chúng tôi cũng muốn các em sau nghĩa vụ thì có việc gì đó ổn định, lo cuộc sống sau này. Nhưng tất nhiên đó không phải là khoác lên mình thương hiệu Học viện AN, CS bằng cách không chính đáng.
Tôi biết, nhà trường băn khoăn lắm, lo lắng lắm. Nhiều giảng viên nói họ rất tâm tư, rất buồn. Nhưng nhà trường chưa có hành lang pháp lý để làm việc này…
Nhà trường không muốn dư luận gọi Học viện thành doanh trại cảnh sát cơ động.
Thật trăn trở...
(Theo Phan Đăng Trường, cựu học viên D27).

Photos from Công Viên 23 tháng 9's post 12/04/2018

Xin trân trọng kính mời bà con cô bác, các anh chị và các bạn đến tham quan cùng tham dự hội chợ QUẢNG BÁ NĂM DU LỊCH VN
TẠI KHU CÔNG VIÊN 23 THÁNG 9 PHẠM NGŨ LÃO, QUẬN 1 TP HCM

12/04/2018

Xin trân trọng kính mời bà con cô bác, các anh chị và các bạn đến tham quan cùng tham dự và thưởng thức chương trình CA MÚA NHẠC và DI SẢN VĂN HÓA BA MIÊN VỚI CHỦ ĐỀ :
NGHỆ THUẬT SẮC MÀU
QUẢNG BÁ NĂM DU LỊCH VN
TẠI KHU CÔNG VIÊN 23 THÁNG 9 PHẠM NGŨ LÃO, QUẬN 1 TP HCM
Vào lúc 19 h 30 ngày thứ sáu 13/04/2918
Tỉnh Nghệ An có gian hàng quảng bá du lịch hàng ngày có giao lưu ví giặm với bà con và các bạn , vào cổng tự do
Trân trọng kính mời.

Want your business to be the top-listed Government Service in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address


1 Phạm Ngũ Lão , Quận 1
Ho Chi Minh City
700000