Hội những nguời thích thức khuya

Hội những nguời thích thức khuya

Share

Dành cho tất cả mọi người thích sinh hoạt về đêm !!! Tùy anh. Tùy em. Tùy duyên.

05/12/2023

Người ta cứ hay hỏi nhau MÃI MÃI LÀ BAO LÂU
Để mà trả lời cho câu hỏi này có lẽ chúng ta phải đào sâu hơn ở nhiều hơn ở phương diện.
Nhưng có lẽ người hỏi chỉ muốn dùng câu hỏi này để cảm thán về chuyện tình yêu.
Họ không cần câu trả lời cho "mãi mãi là bao lâu" vì đối với họ niềm tin là thứ xa sỉ để cho đi.
Tình yêu là một vụ buôn bán, họ sẽ tính mình đã lỗ hay lời.
Họ nhìn những thứ tình yêu hào nhoáng ngoài kia, rồi áp đặt lên những con người đó là hiện thân cho tình yêu.
Họ cho rằng nếu những cặp đôi đó tan vỡ thì tình yêu là một tội lỗi.
Họ liền thốt ra câu hỏi mà mãi không bao giờ họ muốn nghe câu trả lời.
MÃI MÃI LÀ BAO LÂU?
Vì trong tình yêu họ luôn mong cầu sự hoàn hảo, sự đẹp đẽ, sự trọn vẹn.
Nhưng có lẽ họ quên mất cái quan trọng nhất trong một mối quan hệ mà ai cũng mong cầu theo lẽ tự nhiên là gì?
Đó là niềm vui.
Khi hai người không còn bên nhau nữa, chắc chắn rằng niềm vui trong tình yêu của họ bây giờ đã là con số 0.
Trong tình yêu có muôn vàn sự có thể xảy ra.
Vậy hãy cho tôi hỏi lại? niềm vui có vĩnh cữu không?
Không, nó sẽ kết thúc khi kiếp người này chúng ta kết thúc, phải chăng là bạn đã đút lót cho mạnh bà để không ăn chén canh đó.
Vậy nên đừng đặt tình yêu như là một vụ kinh doanh lời lỗ.
Cũng xin đừng cột những con người ngoài kia lại với nhau.
Tình yêu đối với bản thân tôi là: Khi hai con người ở bên cạnh nhau, cảm thấy vui vẻ hạnh phúc.
Khi Dopamine Oxytocin trong người tôi tăng cao.
Tình yêu đối với tôi là khi tôi có thể ôm trọn tình cảm đó với niềm hạnh phúc.
Tôi không muốn mình bị cột với một cục đá, nếu tình cảm trong tôi hay đối phương nguội lạnh thì xin hãy không ở bên nhau nữa.
Tôi hoặc đối phương tự nhiên đã có tình cảm với một người khác, lời có thể dối nhưng cảm xúc, nhịp tim suy nghĩ thì không.
Một là bạn giữ cho bản thân mình ngay thẳng, phân tích cảm xúc suy, suy nghĩ của bản thân rồi quyết định đó là thoáng qua, bạn vẫn rất yêu người bên cạnh mình lúc này.
Hai là bạn đường đường chính chính giải quyết gọn gàng, dùng những lời thật lòng có khi sẽ đau lòng để nói ra với đối phương và bắt đầu một mối quan hệ mới sau khi đã thu xếp gọn gàng mối quan hệ trước.
Đó là cách tôi yêu, tôi yêu bằng cảm xúc, con tim nhưng tôi không bao giờ bỏ quên lý trí.
Tôi sống theo quan điểm tùy duyên, mưa tới đâu mát tới đó.
Tôi luôn cho rằng những thứ mình đã trải qua dù đau đớn hay hạnh phúc đều là trải nghiệm, là bài học, và giữ cho mình chánh niệm để có thể sáng suốt trong cuộc đời này.
Tôi không tính mình đã mất gì lỗ hay lời, mà là mình đã được gì? rút ra được điều gì? mình cần phải thay đổi gì để cho mình có thể tốt hơn.
Nên đừng hỏi câu mãi mãi là bao lâu nữa.
Vì có lẽ khi không quan trọng chuyện mãi mãi hay tạm thời hay 10 năm 20 năm hay 60 năm.
Bạn sẽ có được sự tận hưởng trong tình yêu, sự thông thái sau tình yêu và sự bình tĩnh cho cả cuộc đời này.
Cuộc sống này ngắn cũng không ngắn, dài cũng không dài.
Hy vọng các bạn sẽ thật sự yêu thương bản thân, và có cái nhìn sáng suốt về tình yêu.

30/11/2023

Thật ra tôi đã từng có rất nhiều dự định, nhiều đam mê, nhiều sự hứng thú.
Nhưng rồi dòng chảy của cuộc sống này nó cứ cuốn tôi mãi, tôi bắt đầu lạc lõng trong chính cuộc sống của tôi.
Tôi không còn thích thú điều gì nữa, tôi không có sức lực cũng chẳng còn đủ năng lượng.
Trước đây người ta rỉ rả nhỏ to về trầm cảm tôi cảm thấy xót thương cho những người đang gặp phải.
Vừa thương vừa trách tại sao họ yếu đuối.
Nhưng giờ đây tôi bắt đầu nhìn thấy mình trong đó, tôi bắt đầu có những cơn nước mắt không thể dứt, tôi chán nản nằm dài không thể thoát ra được.
Có những ngày tôi tha thiết được làm một điều gì đó phát điên lên được, nhưng cũng có những ngày tôi sẽ phát điên lên nếu có ai muốn tôi phải gì làm đó.
À, thì ra đây là trầm cảm, nhẹ thôi, nhưng tôi nghĩ mình đã lỡ 1 bước chân vào vũng lầy rồi.
Tôi cố gắng tìm cách thoát ra, tôi cố giữ lấy sự ngay thẳng của bản thân, tôi cố gắng giữ lấy sự tích cực còn xót lại.
Tôi vẫn đang hằng ngày vật lộn với những cảm xúc tiêu cực, những suy nghĩ phiền muộn.
Tôi không muốn chết, tất nhiên là tôi không muốn, tôi cũng không bao giờ nghĩ đến chuyện tự kết thúc mình.
Nhưng đã có những lúc tôi nghĩ " không còn tồn tại nữa cũng không sao"
Có lúc tôi đã nghĩ vậy.
Nhưng rồi nhìn xung quanh, tôi chợt giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ đó, tôi muốn ở gần người thân nhiều hơn, tôi muốn cùng mẹ mình làm rất nhiều thứ, tôi muốn cùng gia đình tôi đi khắp nơi, trải qua nhiều cột mốc quan trọng, tôi muốn rất nhiều thứ.
Những sự muốn đó thôi thúc tôi đứng dậy, rũ đi những suy nghĩ tiêu cực, như là một sợi dây để tôi có thể nắm lấy.
Cái vòng lặp đó cứ tiếp diễn.
Tôi rơi vào trầm tư, khóc không ngừng, rồi lại nghĩ tới những dự định của bản thân.
Tôi vẫn đang ở đây mắc kẹt với chính bản thân mình, nhưng thật tốt khi tôi vẫn còn đủ chánh niệm để níu mình lại.
Hy vọng những ai đang trong tình trạng như tôi, xin hãy bình tâm.
Bạn có thể nằm dài ra đó suy nghĩ, khóc lóc, nhưng đến cuối cùng xin hãy tìm lấy ít nhất là một lý do để bản thân vực dậy.
Nhé.

12/06/2021
27/04/2021

Cho đến hôm nay, bước ra khỏi cổng tòa án.
Tao cũng đéo hiểu tại sao tới tận bây giờ tao mới li dị mày??????

04/08/2020

Cả đời người là quá dài, không nhất thiết cứ phải yêu mãi một người.
Lòng chung thủy và sự bi lụy là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Bạn có thể chung thủy với một tình yêu xứng đáng.
Còn nếu nó không xứng đáng?
THÌ BẠN LÀ MỘT CON NGỐC BI LỤY ĐẾN ĐÁNG THƯƠNG.

29/05/2020

Có rất nhiều người nghĩ rằng cả cuộc đời này họ đã sống cho người khác rồi sau đó tuyên bố rằng từ nay về sau chỉ sống cho bản thân mình.
Mà quên mẹ nó rằng cả cuộc đời này nó chưa hề vì ai mà sống.

17/05/2020

Viết cho phụ nữ quá lương thiện.
Cơ bản thì ai cũng nên sống một cuộc đời lương thiện.
Nhưng đừng vì thế mà nhầm lẫn giữa lương thiện và nhu nhược.
Cũng xin đừng nhầm lẫn giữa lương thiện và ngu ngốc.
Phụ nữ thường hay tự nghĩ rằng vì mình nên sống một cuộc đời lương thiện mà vô tình để người khác làm tổn thương mình.
Đó là sự nhu nhược, sự ngu ngốc.
Tha thứ cho một kẻ dối trá và cho rằng đời này ai cũng có sai lầm.
Đó không phải là lương thiện đó sự dễ dãi của bản thân.
Bỏ qua cho một kẻ hồ đồ ngu si hết lần này đến lần khác vì nghĩ bản thân mình đủ quan trọng để người ta có thể thay đổi.
Đó không phải là lương thiện mà đó là sự ảo tưởng ngu ngốc của bản thân.
Sẵn sàng chấp nhận những hành động sai trái của người ta đối với mình và nghĩ rằng ai cũng có lúc mất bình tĩnh.
Đó càng không thể là sự lương thiện mà là sự ngu ngục, đến 1 chút tự tôn cũng không có.
Phụ nữ ấy mà, nên sống ích kỷ một chút, mà nhiều chút cũng chẳng sao cả.
Máu thì nóng nhưng đầu thì nên lạnh, vì đời này không ngờ được chuyện gì sẽ xảy ra với mình đâu.
Nên tốt nhất là nên chuẩn bị sẵn 1 chút, ít nhất là cũng không quá đau lòng.

16/09/2019

“Con thi đại học xong sẽ ly hôn”, tôi tưởng đây chỉ là lời vợ nói lúc tức giận, ngờ đâu cô ấy đã chuẩn bị 10 năm!

Có một vài người phụ nữ, ly hôn cũng thật tao nhã.

Một người đàn ông vừa ly hôn nói về vợ cũ của mình, anh ấy nói, khi chúng tôi bước ra từ cục dân chính, tôi thì khóc, cô ấy lại cười. Cô ấy nói, tôi chờ ngày này đã mười năm, mười năm chăm chỉ học hành của con, là mười năm cô ấy nếm mật nằm g*i.

Cô ấy đã nói với anh rất nhiều lần, đợi con thi đại học xong sẽ ly hôn, anh cứ tưởng chỉ là lời nói dỗi của vợ, không ngờ cô ấy nói thật. Hơn nữa, từ ngày đó cô ấy đã bắt đầu chuẩn bị cho việc ly hôn.

Anh nhớ đến những năm đó vợ rất độc lập, dịu dàng, đột nhiên phát hiện những lúc anh cho là hai vợ chồng chung sống rất hòa thuận, thực chất là bởi vợ không còn muốn tính toán với anh nữa.

Lúc trước anh rất ghét bị vợ sai làm việc nhà, sau đó không biết bắt đầu từ khi nào, vợ đã không còn kêu anh làm nữa, lúc đó anh rất vui, cho rằng phụ nữ đều như thế cả thôi, không chiều cô ấy, thì cô ấy biết điều tự làm thôi.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó vợ đã muốn buông bỏ anh rồi. Cô ấy không cần anh, vậy nên việc gì cũng đều tự mình làm.

Trong mấy năm ấy, vợ không hề đòi anh một đồng nào. Lúc trước khi con còn nhỏ, vợ không đi làm được, mỗi tháng đều kêu anh đưa mình tiền. Anh nhớ lại lúc ấy, anh vô cùng phiền chán mỗi khi nghe vợ nhắc đến tiền bạc, mỗi tháng làm được vài đồng ít ỏi thì đã tiêu hết cho cái nhà này rồi.

Mỗi khi vợ kêu đưa tiền, anh đều nói: “Em có thể xài tiết kiệm chút không, mua máy lạnh trong phòng khách làm gì, khóa hư rồi thì ráng ráng xài tạm cũng được mà. Ngày nào em cũng mua đồ mới cho con, rồi còn đồ trang điểm, có ích gì không. Em không biết thương tôi chút nào hả? Đàn ông kiếm tiền cũng đâu dễ dàng!”

Tôi nhớ khi vừa bắt đầu, vợ sẽ phản bác lại, càng về sau thì ngậm bồ hòn làm ngọt.

Đợi con đi học, vợ bắt đầu đi làm lại, sau đó, vợ không hề đòi anh thêm một cắc nào nữa. Vấn đề tiền nong của hai người từ khi ấy bắt đầu phân chia rạch ròi.

Vợ muốn mua cái gì liền mua, anh muốn món gì cũng tự mình trả tiền. Anh không biết mỗi tháng vợ kiếm được bao nhiêu, vợ cũng không quan tâm mỗi tháng anh kiếm được bao nhiêu tiền.

Anh nhớ có một đoạn thời gian, vợ tiêu rất nhiều tiền. Mua cho mình rất nhiều quần áo đẹp và mỹ phẩm tốt, anh oán trách vợ: “Em không thể tiêu tiết kiệm lại chút hả, sau này còn phải lo cho con học hành nữa!”

Kết quả vợ liền trách lại:” Tôi tự mình kiếm tự mình tiêu, không lấy của anh một cắc. Con có đi học, anh bỏ bao nhiêu tôi cũng bỏ bấy nhiêu, có khi còn bỏ ra nhiều hơn anh, chứ không có việc ít hơn anh!”

Khi ấy anh liền đứng hình, thế nhưng cũng không để trong lòng, không cho quản thì anh không quản, miễn sao đừng đòi tiền anh là được.

Bấy giờ anh mới hiểu, khi đó vợ đã không còn cần anh chống đỡ về mặt kinh tế nữa rồi.

Không, trong những năm đó, vợ anh không chỉ độc lập về kinh tế, mà còn cả về tinh thần.

Vợ bắt đầu rất ít khi cãi nhau với anh. Anh nói gì, cũng chỉ nghe, không muốn nghe, cô ấy liền trốn vào phòng khác. Khi ấy anh còn nghĩ vợ mình biết hiền lương thục đức rồi, thế nhưng không hề nghĩ rằng vợ anh ngay đến cãi nhau với anh cũng thấy không cần thiết.

Nghĩ lại những năm đó, anh mới thấy mình muốn làm gì thì làm đấy, bất kể làm gì, vợ anh cũng không hề quan tâm. Có một buổi tối anh không về nhà, vợ cũng không hề gọi một cuộc. Khi ấy anh còn cao ngạo cười những tên bị vợ gọi giục, cảm thấy những người ấy thật không có bản lĩnh, bị vợ chỉnh đến mất cả tôn nghiêm.

Bây giờ nghĩ lại. vợ người ta là còn yêu, vợ anh khi ấy đã không còn yêu anh rồi. Khi ấy anh còn vô cùng cao ngạo, cảm thấy người phụ nữ này cũng biết im lặng rồi.

Anh lại nghĩ, những năm ấy vợ vì con cái mà không cãi nhau với anh, ôm đồm hết mọi việc cho con, còn anh thì vui vẻ một chút cũng không hề quan tâm.

Mười năm, vợ lo kiếm tiền, chăm con cái, lo hết việc nhà. Thậm chí ba mẹ vợ có việc gì, cũng không hề mở miệng nhờ anh giúp đỡ. Anh từng vì việc này mà dương dương tự đắc, cảm thấy vợ nên thế này mới phải.

Mỗi lần vợ nhờ việc nhỏ gì, anh liền cảm thấy phiền. Anh không muốn quan tâm đến bất cứ việc gì của vợ, chỉ muốn được phục vụ như hồi giờ, chỉ cần vợ không đòi tiền, vợ thích làm gì cũng được.

Có một lần vợ bệnh, liền gọi điện thoại cho anh. Anh nhớ rất rõ khi ấy đã nói những gì: “Nhà mẹ cô không có ai hả, không phải cô có tiền trong người sao, tìm tôi làm gì?”

Vợ anh không nói một lời liền cúp máy, sau đó vợ khỏi bệnh, anh cảm thấy có chút tội lỗi, tưởng rằng vợ sẽ khóc nháo, thế nhưng vợ lại vờ như chưa có gì xảy ra. Anh liền cảm thấy vợ cũng chỉ đến thế thôi, anh không quan tâm, cô ấy cũng có làm gì được anh đâu.

Anh chưa từng nghĩ đến, người vợ an phận thế này, khi ly hôn với anh lại vô cùng kiên định.

Loại kiên định này phải chăng được tích góp từ cuộc hôn nhân lạnh lẽo này?

Giống như có một lần cô ấy nói: “Anh sớm đã không còn là chồng tôi nữa, mà chỉ là bố của con tôi”.

Vậy nên, cô ấy đợi 10 năm, chuẩn bị 10 năm, đợi khi con thi xong đại học, trở thành người lớn rồi, liền dứt khoát ly hôn.

Nghĩ lại, anh thật không có điểm nào để vợ phải lưu luyến. Bởi vì trong cuộc hôn nhân này, đến bản thân cũng không hề nhớ ra được anh đã cho cô ấy những gì. Chỉ có duy nhất một đứa con, cũng chính là nỗi lưu luyến duy nhất của cô ấy.

Từ cục dân chính bước ra, anh khóc, bởi anh không thể tưởng tượng được trong tương lai, anh phải một mình giặt đồ nấu cơm, tự mình làm việc nhà, một mình đảm đương hết mọi việc. Cả đời sau anh cũng không thể uống được canh vợ nấu.

Còn vợ thì cười, vì hôn nhân đối với cô ấy, không có chút gì tốt đẹp. Ly hôn rồi, cô ấy chỉ bớt việc chăm sóc một kẻ tính tình không tốt mà thôi.

Đàn ông không nên chờ con cái lớn rồi, mới biết trân trọng vợ mình.

Khi con còn nhỏ, bạn tưởng rằng cô ấy sẽ không bao giờ rời bỏ mình. Khi bạn có lỗi lớn đến đâu, cô ấy cũng sẽ nhường nhịn bạn, bao dung bạn vì con cái.

Thậm chí bạn còn ngây thơ nghĩ rằng, vợ thì nên được răn dạy. Đối với cô ấy quá tốt, sẽ thành hư, đối với cô ấy không tốt, cô ấy mới biết ngoan ngoãn.

Bạn ỷ vào sau khi sinh, cô ấy không còn mạnh mẽ như trước, mà ức hiếp, ghét bỏ, nhìn không vừa mắt, chưa từng cho cô ấy chút quan tâm yêu thương.

Bạn ỷ vào tấm lòng yêu con của cô ấy, không muốn con phải sống trong gia đình không trọn vẹn, miệt thị, lạnh nhạt, thậm chí chỉ xem cô ấy như một bảo mẫu miễn phí.

Bạn nghĩ cô ấy cứ yếu đuối dễ ức hiếp như thế mãi sao?

Sao không nghĩ đến, khi đó cô ấy chỉ là không còn lựa chọn nào khác. Khi cô ấy tích góp đủ sức lực, khi cô ấy đủ mạnh mẽ, khi con cái đã trưởng thành, cô ấy sẽ không hề do dự rời bỏ bạn.

Bởi vì, một tên đàn ông chỉ yêu bản thân mình, nếu không vì con cái thì chẳng có gì đáng lưu luyến cả.

Cả phần đời còn lại với anh, thật sự mệt mỏi!

Cả phần đời còn lại không có anh, hạnh phúc làm sao!

cr: weibo

26/07/2019

Cần gì cho chúng ta?
Anh nghĩ xem, chúng ta cần gì cho một mối quan hệ?
Em hỏi anh với một thái độ không thể bình thản hơn.
-Sự tin tưởng.
Đúng,còn gì nữa?
-Sự cảm thông.
Gì nữa anh?
Em nghiêng đầu nhìn về phía anh, anh vẫn giữ nguyên tờ báo trên tay,mắt vẫn dán vào những dòng chữ trên tờ báo.
-Sự khiêm nhường.
Anh nghĩ còn nữa không? Em đứng dậy giật tờ báo ra khỏi tay anh,cuối xuống kề thật sát mặt anh.
Anh cười rồi nhẹ nhàng đưa tay vén những lọn tóc của em.
-Sự đồng cảm?
Anh kéo em ngồi vào lòng anh rồi hỏi thêm:
Vậy anh nghĩ anh đã có được những gì rồi? Nói em nghe xem.
-Anh chẳng có gì ngoài YÊU EM cả
Nói rồi anh ôm siết em thật chặt, hôn lên vai, lên tay, lên cổ, lên trán em.
Anh nói tiếp :
-Sao em không hỏi nữa?
Em chỉ cười.
Em cũng chỉ cần có thế thôi.
-Em thấy không? Trong một mối quan hệ người ta cần nhất…à không, phải nói là khi vẫn còn trong một mối quan hệ chúng ta cần nhất là sự liên kết, cần hơi ấm, cần những cử chỉ dù là nhỏ nhất cũng đủ để làm em hạnh phúc.
Anh cảm thấy đó là những điều em cần nhất vào lúc này.
Em biết không? Khi yêu nhau người ta có hàng ngàn hàng vạn lí do để yêu, khi chia tay họ chỉ có thể nói một câu là do chúng ta không hòa hợp.
Nhưng không phải thế, khi người ta rời xa nhau người ta cũng có hàng ngàn hàng vạn lí do để buông nhau ra.
Như là anh ấy không phải là người thích nuông chiều, anh ta gia trưởng, anh ta quá lười biếng, anh ta chưa ổn định.
Hoặc là cô ấy là một cô gái vô dụng, cô ấy ghen tuông vô cớ, cô ấy kiểm soát tôi, cô ấy quá ích kỷ, chúng tôi không có cùng suy nghĩ vv.vvvv
Khi mới yêu không phải là họ không thấy những điều đó chỉ là họ ảo tưởng ở bản thân sẽ thay đổi được đối phương mà không nhìn về cái tiêu cực của bản thân, họ cũng có muôn vàn lí do để bác bỏ những điều tiếng không hay về người yêu của họ.
Anh ấy còn trẻ mà, anh ấy đang cố gắng, mình có thể thay đổi được anh ấy.
Cô ấy trẻ con nhưng sẽ trưởng thành thôi, cô ấy chỉ hơi ghen nhưng cô ấy yêu thương mình lắm, cô ấy hơi lười biếng nhưng tôi tin tôi sẽ thay đổi được cô ấy.
Họ bênh vực nhau,sẵn sàng cau có,nổi nóng với bạn bè, người thân chỉ vì lời góp ý không được tích cực về một nửa của họ.
Nhưng em biết không, khi xa nhau họ có thể hét vào mặt nhau như : tôi không thể nào chịu nổi cô nữa,tôi không thể nào chịu nổi anh nữa.
Em thấy đó, chỉ là khi mới yêu họ bị thôi miên bởi hạnh phúc mà thiên vị con tim làm lu mờ lí trí.
Đối với anh thì trong mối quan hệ của anh, anh cần phải nhìn nhận bản thân và trách nhiệm với quyết định khi yêu em.
Nhưng em ơi, nói thế thôi chứ bây giờ đây em vẫn ngồi trong vòng tay anh, ôm anh như thế này thì cho dù anh có hay ghen, lười nhác em cũng chẳng thể buông anh ra đâu đúng không ? vì anh biết em đang sống và miệng luôn cười trong hạnh phúc.
Em vẫn ngồi im ngoan ngoãn trong lòng anh, im lặng nghe anh nói .
-Em còn hỏi gì không nào công chúa ?
Không, em biết rồi, trong một mối quan hệ chỉ cần yêu hết mình để khi xa nhau không hối hận hay đau khổ là hay nhất anh nhỉ?
-Ưhm, anh cũng chỉ mong được có thế.
----------------------------
Và bây giờ em ngồi đây,nhớ lại những điều anh nói,anh cũng đã không còn ở bên em, và em cũng thôi không còn đắn đo về việc mình cần gì trong một mối quan hệ nữa rồi.
Công chúa, em cứ hãy là cô công chúa thế thôi.

02/07/2019

CHA XIN LỖI VÌ ĐÃ "DẠY" CON LÀM Ô-SIN CHO CHỒNG

Mấy hôm trước, tôi từ quê lên thăm con gái. Vợ tôi bận trông cháu nội nên mình tôi khệ nệ xách mấy món quà quê lên cho con. Con tôi lấy chồng đã năm năm, có hai đứa con một trai một gái, sống trong một căn chung cư mua trả góp. Hai vợ chồng cùng đi làm công sở, cuộc sống nhìn chung thoải mái, êm đềm. Thường thì con về thăm cha mẹ nhưng đợt này con bận quá, lâu chưa về nên vợ giục tôi đi thăm con.

Tôi lên ngay tối thứ Sáu, đúng lúc con tan sở. Con thấy tôi lên thì mừng lắm, tíu tít mời cha ngồi rồi vội chạy đi làm bếp. Dăm phút sau thì chồng con cũng về tới, chào hỏi cha vợ xong xuôi thì ngồi xuống bàn ăn, mở tờ báo ra đọc và hỏi vợ bao giờ có cơm tối. Con gái tôi vừa trả lời chồng, vừa chạy đi chạy lại như con thoi để thổi cơm, xắt rau củ, làm cá…

Trong lúc đứa con gái lớn ngồi chơi Lego, con gái tôi tranh thủ thời gian chờ cơm canh sôi thì đưa con trai nhỏ đi tắm, rồi lại giục con gái lớn đi tắm và thu dọn quần áo bẩn trên sàn. Chồng con gái tôi vẫn ngồi đó, điềm nhiên xem báo, như không trông thấy vợ đang ba đầu sáu tay tất bật với việc nhà. Hai con tắm xong thì con rể tôi mới đứng dậy, đi vào tắm rửa và cũng không quên “tiện tay” để mặc tờ báo, cốc nước trên bàn, áo vest vắt ngang thành ghế. Con gái tôi đưa hai con vào bàn ăn, mời tôi ngồi vào bàn dùng cơm rồi dọn dẹp các thứ linh tinh hộ chồng. Bữa cơm tối diễn ra trong cảnh con rể tôi vừa ăn vừa trò chuyện với cha vợ rôm rả (mà không biết tôi đang rất khó chịu), còn con gái tôi tất bật với hai đứa nhỏ. Bữa ăn kết thúc lúc 8h00 tối, con gái tôi chỉ kịp và vội miếng cơm rồi đi dọn rửa chén bát, con bé vẫn chưa được nghỉ ngơi và vẫn còn nguyên bộ đồng phục đi làm trên người. Con rể tôi dùng bữa xong thì thong thả dắt hai con xuống chung cư tản bộ, không quên rủ cha vợ đi cùng nhưng tôi từ chối.

Tôi ở lại, giúp con dọn dẹp chén bát nhưng con gái cứ xua tay bảo cha đi lên nghỉ ngơi đi, con làm nhoáng cái là xong. Tôi hỏi: “Ngày nào đi làm về, con cũng làm từng này việc nhà à?”. Con gái tôi cười xòa: “Dạ, làm có chút mà cha, như mẹ hay làm ở nhà vậy thôi. Mẹ đi làm đồng về thì cũng lo việc nhà như con mà. Con quen rồi!”. Xong con lại chạy đi, chúi mũi vào rửa bát, quét nhà, bỏ mặc tôi đứng như trời trồng bởi câu con vừa nói: “Như mẹ hay làm ở nhà vậy thôi”.

Ừ phải, vợ tôi ở nhà cũng y vậy. Sáng dậy là dỡ cơm cho chồng rồi đi chăm heo, chăm gà, chạy ra đồng phụ chồng cấy lúa… Chiều về, vợ tôi lại tất bật thổi cơm, lau nhà, rửa bát… luôn tay luôn chân. Còn tôi, cũng y như con rể của mình, về đến nhà là thong thả ngồi uống nước chè xanh, ăn tối xong là đi đánh cờ với mấy ông bạn, còn vợ ở nhà làm gì, tôi chẳng mấy quan tâm.

Sáng hôm sau, tôi trở về quê. Ngồi trên xe, nhớ lại cảnh con gái sáng nay tiếp tục quần quật lo cho hai đứa con và chồng, rồi tất tả đưa cha ra bến xe, dúi cho cha vài triệu, mà thương con rớt nước mắt.

Con gái, cha xin lỗi vì sau một ngày cùng làm việc vất vả như nhau ở ngoài đồng, cha đã cho phép mình được ngồi chơi nhàn nhã và xem chuyện mẹ con một mình tất bật với việc nhà là chuyện hiển nhiên. Chính cha đã “dạy” con rằng chồng có quyền hưởng thụ, còn vợ có nghĩa vụ phục vụ chồng.

Cha xin lỗi vì cha đã luôn ngồi đó, chờ mẹ con phục vụ từng bát cơm, cốc nước đến cái tăm xỉa răng, soạn cho cha từng cái áo cái quần, thu dọn cho cha từng mẩu thuốc lá mà cha tiện tay vứt bừa. Chính cha đã “dạy” con rằng chồng có quyền làm một đứa trẻ lớn xác, còn vợ có nghĩa vụ làm một “bà mẹ” thứ hai cho chồng.

Cha xin lỗi vì ngày hôm qua, cha chỉ có thể ngồi đó mà nhìn con như ô-sin trong nhà mình, trong khi chồng con cứ như ông hoàng mà cha chẳng thể nói, chẳng thể làm được gì, vì chính cha cũng đã và đang cư xử với mẹ con y như vậy. Chính cha đã “dạy” con rằng những bất công mà con đang chịu là chuyện bình thường của phụ nữ.

Từ hôm nay, cha sẽ không cư xử với mẹ con như vậy nữa. Cha sẽ tự lo cho mình những việc cá nhân, cha sẽ không vứt đồ bừa bãi rồi để mặc mẹ con thu dọn, cha sẽ rửa bát và lau nhà, trong khi mẹ con thổi cơm và giặt đồ. Cha sẽ dạy lại con rằng vợ chồng là phải cùng chia sẻ với nhau và con, con là một người mẹ, người vợ, chứ không phải là người hầu của chồng.

Cha xin lỗi con và mẹ con, ngàn lần xin lỗi con.
Nguồn: st

29/06/2019

Bạn tôi kể, lúc mẹ cô ấy li hôn có nói với cô ấy một câu: ''Một đời quá dài.''

Cô ấy nói: Ba mẹ ly hôn, bởi vì ba gảy tàn thuốc lá vào chậu lan mẹ trồng.

Mẹ tôi là kiểu phụ nữ có xuống lầu đổ rác cũng phải ăn mặc chỉnh tề, lúc tôi 12 tuổi, mẹ và ba ly hôn, cũng bởi vì ba ném tàn thuốc vào chậu lan mẹ trồng, nhiều lần mẹ nói cũng vô ích.

Bạn bè khuyên nhủ, mẹ chỉ nói một câu:'' Anh ấy rất tốt, chỉ là không hợp đi cùng nhau nữa.''
Bà ngoại tức giận mắng mẹ: '' Mày cứ đọc nhiều sách vào rồi vẽ thêm chuyện.''

Trong mắt bà ngoại: con rể anh tuấn cao lớn, có thể kiếm tiền, hiếu thuận lo cho gia đình, ngược lại là con gái bản thân tùy hứng, không chịu nghĩ đến cảm nhận của con cái và cha mẹ.

Mẹ cũng rất khó giải thích cho bà rằng ba không thích tắm rửa, quần áo bít tất ném loạn, ăn cơm như hổ đói, không nhớ được sinh nhật của mẹ,không nhớ những ngày kỉ niệm, sao có thể xem như khuyết điểm đây, đàn ông đều như thế này sao ?

Tôi nhớ rất kỹ lúc mẹ mang theo tôi rời nhà, từng chảy nước mắt nói với tôi: 'Hy vọng con có thể hiểu cho mẹ, cả một đời quá dài.'

Lúc tôi 16 tuổi, ba dượng xuất hiện, vóc dáng ba không cao, tướng mạo bình thường, nhưng cả người sạch sẽ khoan khoái nhẹ nhàng, cười lên rất ôn hòa, tôi đối với ba dượng không có cảm giác bài xích.

Ba sẽ vì mẹ mà thay đổi những chậu hoa xinh đẹp, sẽ mua khăn trải bàn màu xanh nhạt hợp với bát đũa mới, sẽ vì mẹ mua một đôi giày da trắng sữa hợp với chiếc đầm đỏ của mẹ,sẽ thay mấy cái móc khóa đáng yêu cho tôi.

Ba dượng sẽ nắm tay mẹ đến bờ sông tản bộ, ngắm trời chiều và mặt trời mọc, đến những công viên đầm lầy để chụp hoa và chim, kể cho mẹ nghe tên của những loại cây cỏ và câu chuyện ẩn trong nó, mang về nhà những nhánh cây rơi, sau đó cắm trong bình cổ, bày trên bàn sách của tôi.

Mẹ thích tìm tòi sách dạy nấu ăn, mỗi lần mẹ long trọng làm món mới, ba dượng sẽ kéo tôi lại ngồi ngay ngắn, sẽ bắt chước những giám khảo và bắt đầu nhận xét về màu sắc và mùi thơm trong ánh mắt mong chờ của mẹ, đùa khiến mẹ cười khanh khách không ngừng.

Có một lần mẹ bệnh phải nằm viện, tôi đến chăm liền thấy trên đầu giường đặt một bó bách hợp, hoa quả cắt thành miếng nhỏ đặt trong bát sứ màu xanh nhạt.

Ba dượng ngồi bên giường, đọc sách cho mẹ nghe. Bên cạnh giường bệnh có mấy dì nghiêng đầu hâm mộ xem cảnh này, bỗng nhiên mũi tôi chua chua, rốt cuộc cũng hiểu rõ câu nói kia: ''Cả một đời quá dài.'', cả một đời quá dài - nên không muốn tạm bợ.

Nếu người và người ở cùng nhau, chỉ vì cuộc sống, mà trong cuộc sống không có kỳ nghỉ, không có vui vẻ, không có cảm động, không có lãng mạn, vậy đó cũng coi như đối tác cuộc sống thôi.

Tình nguyện yêu không lối về, cũng không muốn vui vẻ hời hợt trở thành tình cảm nhạt nhòa.

cr:笙南
(Sưu tầm)

23/02/2019

Khi đôi môi em còn đỏ mọng, em muốn nói “em yêu anh”?
Khi men còn trong hơi thở, lại gần hôn anh đi.

Want your business to be the top-listed Government Service in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Sai Gòn City
Ho Chi Minh City