26/04/2026
📣📣📣 TÁC PHẨM THAM GIA HOẠT ĐỘNG "REVIEW SÁCH" 📣📣📣
👥 MS016: Sinh viên Nguyễn Thị Ngọc Nhi
🌟 MSSV: 2040240260
--------------------------
“Hãy mở to mắt ra. Chỉ có kẻ hèn nhát mới nhắm mắt lại. Nhắm mắt, bịt tai đâu có thể làm cho thời gian ngưng lại được.”
Ngay khi lật giở những trang đầu tiên của Kafka bên bờ biển, cuốn sách đã khiến người đọc bối rối, không chắc mình đang đọc một câu chuyện có thật hay đang bước vào những giấc mộng mị kéo dài không hồi kết của nhân vật, khi mà không gian và thời gian trong truyện không vận hành theo dòng chảy thông thường. Chúng lồng ghép vào nhau, chồng chéo lên nhau, đôi khi lại trở nên hỗn loạn. Nhưng chính trong sự hỗn loạn ấy, nhà văn người Nhật Haruki Murakami đã để hai câu chuyện vừa lồng ghép, vừa tách biệt khỏi nhau một cách tài tình, giống như hai đường thẳng song song, chỉ giao nhau ở một điểm rất mơ hồ. Và tại điểm giao đó, người đọc dần nhận ra đằng sau những yếu tố siêu thực, phi lý là một lời thì thầm về bản ngã, sự cô đơn và hành trình buộc phải đối diện với chính mình.
Câu chuyện bắt đầu với Kafka Tamura, một cậu bé 15 tuổi bỏ nhà ra đi, trốn chạy khỏi lời nguyền của cha mình và cũng là chạy trốn khỏi chính bản thân mình. Nhưng đó cũng chẳng phải là một cuộc trốn chạy đúng nghĩa, bởi xuyên suốt hành trình ấy, cậu còn mang theo một khao khát âm thầm hơn: tìm lại những gì đã mất, hoặc chưa từng có, đó là hình bóng của một người mẹ và người chị chỉ tồn tại trong những mảnh ký ức rời rạc. Hành trình ấy không dẫn cậu đến một nơi an toàn hơn, mà ngược lại đẩy cậu sâu hơn vào những vùng tối trong tâm trí. Những giấc mơ tràn vào thực tại, những sự kiện không thể lý giải xuất hiện, và ranh giới giữa thật và ảo trở nên mong manh đến mức gần như biến mất.
Những nghi ngờ về chính bản thân như một cái bóng đen ngày càng lớn dần bao trùm lấy cậu. Đọc đến đây, tôi nhận ra mình không còn đứng ngoài câu chuyện nữa. Ở đâu đó, trong những hoang mang, những nỗi sợ và cả sự thôi thúc muốn trốn chạy của Kafka, tôi lại thấy chính mình và có lẽ là nhiều người trẻ khác. Chúng ta từng nghĩ rằng chỉ cần đi xa, rời khỏi những áp lực hiện có là có thể bắt đầu lại. Nhưng một sự thật được khéo léo vạch ra: có những thứ trong cuộc sống, càng trốn chạy lại càng tiến gần hơn, và cuối cùng vẫn buộc ta phải đối mặt.
Trong hành trình ấy, việc Kafka gặp Miss Saeki không còn đơn thuần là một sự tình cờ. Nó giống như một nút thắt mơ hồ giữa quá khứ và hiện tại, nơi những gì đã mất bỗng hiện lên theo một cách khó gọi tên. Ở bà, Kafka không chỉ nhìn thấy một con người, mà còn thấy bóng dáng của một phần ký ức mà cậu chưa từng chạm tới. Và từ đó, hành trình của cậu trở nên sâu hơn: cậu không chỉ đi tìm sự thật về bản thân, mà còn đi tìm một cảm giác được thuộc về, một nơi có thể gọi là “nhà”.
Đọc đến đây, tôi lại nghĩ đến nhiều người trẻ hôm nay, những người rời quê để học tập, làm việc, rồi giữa những thành phố xa lạ vẫn luôn âm thầm tìm một chốn để nương tựa tinh thần. Với họ, “nhà” không chỉ là một địa chỉ để quay về, mà còn là cảm giác được chấp nhận, được bình yên, được sống đúng với mình. Có lẽ vì thế mà hành trình của Kafka không chỉ là câu chuyện của riêng một nhân vật, mà còn chạm đến nỗi băn khoăn quen thuộc của người trẻ: đi thật xa để trưởng thành, nhưng trong sâu thẳm vẫn mong có một nơi để thuộc về.
Nếu Kafka là sự phức tạp và giằng xé, thì Nakata, tuyến nhân vật song song, lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác. Nakata là một ông lão không biết đọc lẫn viết, sống một cuộc đời tưởng như “thiếu sót”. Nhưng chính sự “thiếu sót” ấy lại mở ra một khả năng khác: ông có thể nói chuyện với mèo, có thể cảm nhận thế giới theo một cách rất riêng. Ở Nakata không có những giằng xé nội tâm hay những câu hỏi lớn, ông chỉ đơn giản sống và bước tiếp.
Điều đó khiến tôi tự hỏi: phải chăng chúng ta, những người luôn tự hào về lý trí, đôi khi đã đánh mất một dạng trí tuệ khác? Chúng ta đang tự giam giữ mình trong những tiêu chuẩn do chính con người đặt ra? Ở Nakata, tôi thấy một kiểu trí tuệ khác-trí tuệ của sự cảm nhận. Và điều đó khiến tôi tự hỏi: liệu trong cuộc sống, chúng ta có đang quá phụ thuộc vào suy nghĩ, mà quên mất cách lắng nghe cảm xúc của chính mình?
Càng đọc, tôi càng nhận ra: Kafka không thật sự biết mình đang đi đâu. Nhưng điều đó không quan trọng. Bởi đôi khi, hành trình tìm kiếm không cần một đích đến rõ ràng, nó chỉ cần một lý do để bắt đầu và một sự can đảm để tiếp tục, dù biết rằng câu trả lời có thể sẽ không bao giờ trọn vẹn. Có lẽ, đó cũng là điều khiến hành trình của Kafka trở nên gần gũi. Bởi trong một cách nào đó, mỗi chúng ta cũng từng “trốn chạy” như thế, nhưng sâu thẳm bên trong lại luôn hy vọng mình đang tiến gần hơn đến một điều gì đó thuộc về mình.
--------------------------
💫 HOẠT ĐỘNG "REVIEW SÁCH"
🗓 Thời gian nhận tác phẩm: Từ ngày 7/4/2026 đến ngày 25/4/2026.
👉 Xem thể lệ chi tiết và tham gia tại: https://bit.ly/4mw5hhv