(·. Những câu chuyện cuộc sống .·)

(·. Những câu chuyện cuộc sống .·)

Share

Là nơi những thành viên có thể chia sẻ những câu chuyện của mình với đầy đ?

03/03/2024

Anh tôi

Tôi có một ông anh, năm nay đã 45 tuổi.
Hầu như trong năm chúng tôi gặp nhau rất ít, anh đi làm xa suốt nhưng luôn về Việt Nam vào 2 ngày trong năm: Sinh nhật chị và giỗ chị.

Ông anh tôi hồi trẻ lang bạt chơi bời tít mít, chỉ cần hỏi Hà Nội chơi ở đâu thì vui, đảm bảo anh tôi dắt đi bằng hết, chỉ sợ bạn không có thời gian thôi.

Thế rồi anh gặp chị. Chị giống đoá hoa hồng nhẹ nhàng và đằm thắm, không hẳn xinh nhưng anh bảo nhìn thấy chị là anh muốn bỏ hết mọi cuộc chơi, cũng ko hiểu vì sao anh lại muốn yêu chị đến thế, tôi đứng ngoài chẳng hiểu mà chỉ biết chị là người con gái đầu tiên tôi thấy anh tôi yêu đến mức muốn từ bỏ tất cả.

Yêu được 2 năm thì anh đi Úc. Anh bảo sang đó một thời gian rồi đưa chị sang, cưới bên đó.
Chị đợi anh 1 năm thì đổ bệnh.

Ngày chị mất anh về không kịp vì thời tiết xấu, máy bay hoãn. Lúc chị hấp hối tôi ở cạnh, chị liên tục ra hiệu hỏi anh về chưa, nói không thành tiếng, chị thì thào mà lòng tôi đau nhói. Anh ở bên kia thì gào khóc nức nở, gọi về cho chị mà anh khóc như trẻ con, dặn chị cố đợi.

Chị bảo muốn được ra đi trong vòng tay anh nên chị cố đợi, thế nhưng đợi được thêm 3 tiếng thì mất, mắt không nhắm được. Sư thầy đọc kinh liên tục, gia đình thay nhau vuốt mắt chị cũng không được. Thế mà anh về chỉ chạm nhẹ một chút, mắt chị nhắm hẳn lại.

Những ngày cuối đời trên giường bệnh chị gầy và xanh nhiều, nhưng lúc chị được anh vuốt mắt cho nằm trong quan tài lại trông bình thản chỉ như đang ngủ.

7 năm, anh tôi từ 38 lên 45. Vẫn chưa lấy vợ. Khoé mắt hằn vết rõ rệt, tóc bắt đầu bạc, đi về lẻ bóng, ai cũng bảo anh thử mở lòng với người khác xem sao. Thế mà anh chẳng làm được.

Rong chơi mãi đến khi gặp được người phù hợp thì duyên nợ lại đứt đoạn, nỗi đau nào kể cho xiết? Người ta nói nỗi đau thì kéo dài mãi mãi, tôi tin là sự thật. Cảm giác có trong tay nhưng lại vụt mất, chỉ còn mong mỏi để được gặp nhau trong một vài cơn mơ hay kỉ niệm, không còn có thể ôm vào lòng, vui vẻ, tình tứ, nếu là người không vững vàng có lẽ những chuỗi ngày sau này thật sự kinh khủng.

Anh bảo anh ở thế thôi, sống và làm việc, đợi ngày về với chị. Đời anh làm sai nhiều, chẳng dám tiến tới với ai vì lòng không cho phép mà cũng không muốn ai phải khổ vì mình.

Thế đấy, tình yêu khó nói và cũng khó đoán. Bất chợt đến bất chợt đi mà chẳng để người ở lại kịp thích nghi. Tôi tin là nỗi đau này kéo dài mãi mãi.

Nửa đêm nhắn tin, giờ này chắc anh đang từ Úc bay về!

Cre: Gã.

09/05/2021

- Anh này, nếu một ngày nào đó em biến mất. Anh sẽ làm gì?

- Anh sẽ hút thuốc, uống rượu, tìm người yêu mới

- Anh dám?

- Chứ ai bảo em biến mất làm gì? Em không muốn anh ở cùng người khác, thì tốt nhất là đừng đi đâu. Anh không giỏi chịu đựng cô đơn, em mà biến mất, anh không đi tìm, chỉ kiếm luôn một người yêu mới cho đỡ mệt

..

Ngày đó anh ở trước mặt em, nửa đùa nửa thật buông một câu như vậy. Năm tháng qua đi, cũng là năm thứ ba rồi không thấy em trở lại. Anh ngược lại không có người yêu mới, mà còn chờ đợi em từng ấy năm, lục tung cả Hà Nội cũng không tìm được chỗ em ở. Tình yêu hoá ra là như vậy, ngoài miệng nói không đau, nhưng trong tim lại muôn ngàn vụn vỡ.

_Lần cuối em yêu anh_

07/05/2021

CÓ NGƯỜI BẢO: "LỚN RỒI THẤY TẾT KHÔNG CÒN VUI NHƯ HỒI NHỎ..."

Thật ra không phải vì Tết nhạt đi mà vì chúng ta không còn là những đứa trẻ vô tư với những niềm vui nhỏ bé ngày trước, chúng ta thức dậy mỗi ngày với những trách nhiệm phải gánh vác và nghĩ về Tết bằng những giá trị vật chất phải làm, chợt thấy sợ, thấy chán.

Tết vẫn vậy, chỉ là mình không còn níu áo mẹ, không hồi hộp trước một phong bao lì xì, không tranh nhau nếm thử miếng mứt, cái kẹo, không còn háo hức ngồi trông bánh chưng và nướng khoai, đánh bài.

Tết vẫn vậy, chỉ là bố mẹ giờ đã già, ngôi nhà dần trống vắng, lũ con chọn đi du lịch xa cùng bè bạn hơn là ngồi ăn bữa cơm đoàn viên, hơn là háo hức trở về để hít hà mùi nước mùi mẹ nấu chiều 30, uống chén trà đắng bố vừa hãm, ngồi trông nồi bánh đang sôi lục bục, nghe nhạc Chế Linh nửa vui nửa buồn mà đẫm cái vị Tết.
Chỉ đến khi chúng ta đi xa, những ngày giáp Tết trên đường phố lẻ loi mới thấy nhớ cái mùi của Tết nhường nào, mới thấy thấm thía ý nghĩa của ngày Tết chỉ là để sum vầy, để trở về trong vòng tay của mẹ, uống với cha một tách trà có đủ ngọt ngào chát đắng, nhói lòng trước mái đầu bạc của ngoại, cay cay mắt trước mâm cơm chan chứa yêu thương của gia đình.

Cái mùi của Tết ấy bao nhiêu năm vẫn không thay đổi, vẫn mặn nồng, vẫn ấm áp và đong đầy yêu thương. Nào đâu phải Tết nhạt đi, chỉ có tình người đổi thay, nào đâu phải thời gian tàn nhẫn, chỉ có mình đã không còn là đứa trẻ háo hức đón giao thừa bên gia đình, chỉ có mình cứ lớn lên rồi rời xa, để những bữa cơm sum vầy không còn trọn vẹn, để không khí nguội đi những tiếng cười, để mùi vị Tết lùi dần vào dĩ vãng.

Chúng ta vẫn sẽ chẳng nhận ra mùi vị của Tết là gì, cho đến lúc ở đâu đó quá xa, muốn về nhưng chỉ có thể lặng nhìn Tết quê nhà qua màn hình điện thoại. Lúc ấy, chúng ta mới thấy, Tết đâu cần phải mâm cao cỗ đầy, bánh kẹo xịn, hoa đẹp, xe sang, áo mới, trang hoàng rực rỡ, Tết là khi ở đó có đủ gia đình, có thể nhìn thấy ông bà, bố mẹ và anh chị vẫn khoẻ mạnh, có thể cụng ly chúc sức khỏe mọi người, có thể chờ đón khoảnh khắc pháo hoa giao thừa rực rỡ, có thể cùng cả nhà đi hái lộc đầu năm.

Chỉ cần trở về sẽ thấy mùi vị của Tết.

Cre: ST

07/05/2021

Quy luật 3 lần: TỬ TẾ LÀ TỬ TẾ MÀ NGỐC NGHẾCH LÀ NGỐC NGHẾCH

- Khi bạn hỏi ai đó một chuyện gì, quá 3 tin nhắn họ chưa trả lời tức là họ không muốn trả lời. Hãy tự tìm hiểu.

- Một người được nhờ bạn giúp không công 3 lần, lần thứ 4 trở đi đều được xếp là lợi dụng.

- Khi bạn nhờ ai đó một việc, quá 3 tin nhắn họ chưa xác nhận sẽ giúp, hãy tự làm hoặc tìm người khác.

- “Chúng ta không thuộc về nhau” là khi bạn phải chủ động bắt chuyện quá 3 lần/ngày

- Không nên nhận phần thiệt về mình quá 3 lần, khi bạn có chỗ đứng rồi thì nửa lần cũng không.

- Vị khách mặc cả quá 3 lần chắc chắn không có tiền. Vị khách 3 lần dùng quan hệ bạn bè với bạn để ép giá thì không phải là khách cũng không phải là bạn.

- Bạn có thể xuống nước 3 lần để níu kéo một mối quan hệ mà bạn thấy quan trọng. Đến lần thứ 3 làm ơn dẹp đi.

- Chạm ngưỡng 3 lần unfollow một người bạn tức là không còn bạn bè gì hết.

- Mỗi biến cố trong đời đều không nên có quá 3 người biết. Mỗi thành tựu trong đời chỉ cần tối đa 3 người chúc mừng.

- Sau 3 lần nhắc nhở bạn về kỉ luật, người ta có ghét bạn ra mặt thì cũng không phải lỗi của họ.

- Một thanh xuân không nên có quá 3 lần tin vào những lời nói dối.

- Bạn được kể về những bất cập trong mối quan hệ của mình 3 lần. Sau 3 lần đó bạn phải tự mạnh mẽ và giải quyết trước khi người ta hết năng lượng để lắng nghe bạn.

- Chồng giàu, đẹp trai, tài giỏi đến mấy, vợ cũng không nên giả mù quá 3 lần.

- Việc gì trì hoãn quá 3 lần đều không tốt.

- Chúng ta không có nghĩa vụ phải dạy dỗ ai trưởng thành hết. Ngoài con cái của bạn ra, những người không phải ruột thịt, cứ 3 năm 1 lần bạn hãy xem lại mối quan hệ có tiến triển gì không, người đó có bản lĩnh hơn chút nào không, có hiểu biết hơn không, có vững chãi, đáng tin cậy hơn không, so với sự phát triển của bạn có còn phù hợp nữa hay không, có cùng tầng mây không, rồi quyết định có đi cùng nhau nữa hay không.

- Hãy hỏi người yêu bạn 3 lần về việc công khai mối quan hệ này. Lần thứ nhất là sau 1 tháng, lần thứ 2 là sau 3 tháng, lần thứ 3 là sau 1 năm. Nếu cả 3 lần người ta đều nói “chưa phải lúc” thì bạn không có người yêu.

- Chúng ta chỉ nên cho người khác biết về sai lầm của mình 3 lần trong đời. Những lần sau có sai cũng nên sai trong im lặng.

- Hẹn hò bao nhiêu lần cũng được. Khi kể về người cũ, chọn 3 người tốt nhất mà kể.

- Đi muộn quá 3 lần trong tháng thì đừng kêu về tiền phạt. Một người cao su tới 3 lần là ông trời đang mách bạn đừng hẹn họ lần thứ 4.

- Thất hứa một lần là sơ suất, thất hứa 2 lần là tuổi trẻ, thất hứa 3 lần là không có năng lực.

- Một người làm phật ý bạn tới 3 lần trong một tháng thì hoặc là tính cách người đó quá khó chịu hoặc là tính cách của bạn quá khó ở.

- Tích đủ 3 lần vắng mặt trong hoạn nạn, người yêu trở thành người dưng.

- Nếu bạn muốn thoát khỏi một mối quan hệ hoặc một công việc tồi tệ, hãy kể ra 3 lần những thứ đó làm bạn kiệt quệ, có trên 3 người cùng vốn sống và hiểu biết như bạn, không nợ tiền bạn, khách quan đồng ý với bạn thì bạn có thể đi ngẩng cao đầu. Giới hạn chịu đựng của một người với một yếu tố ngoại cảnh là 3 lần. Tích đủ 3 lần và 3 người ủng hộ, không ai có quyền nói bạn thiếu bản lĩnh.

Via: Ngoa Confession

07/05/2021

HÃY CỨ SỐNG THIỆN LƯƠNG, TRỜI XANH TỰ KHẮC CÓ SỰ AN BÀI

Một người đàn ông nhìn thấy một con rắn bị cháy đến gần chết và anh quyết định đưa nó ra khỏi ngọn lửa. Khi anh vội vàng làm điều đó, con rắn đã cắn anh ta vào tay gây đau đớn. Buộc anh ta phải thả con rắn trở lại ngọn lửa.

Nhưng người đàn ông nhìn xung quanh và tìm thấy một thanh gỗ, anh dùng nó để đưa con rắn ra khỏi ngọn lửa và cứu sống được nó.

Một người khác đứng ngoài quan sát diễn biến toàn bộ sự việc, anh ta tò mò hỏi : "con rắn lúc nãy đã cắn anh, tại sao anh vẫn cố gắng để cứu nó?"

Anh trả lời: "bản chất tự vệ của con rắn là cắn, nhưng việc đó sẽ không làm thay đổi bản chất của tôi là muốn giúp đỡ nó, thiếu sót của tôi là không phòng ngừa bản chất của nó"

KẾT: Cứ vững tin bước tiếp về hướng đường mình đã chọn và đừng quay đầu lại bởi vì có ai đó đang cố làm tổn thương bạn. Đừng để mất đi trái tim tốt đẹp của bạn, nhưng hãy học cách phòng ngừa .

26/09/2020

"Đừng lo tất cả chúng ta đều phải lớn lên.

Có những vấp ngã rồi đứng dậy.

Trầy xước đôi chút sẽ khiến ta mạnh mẽ.

Chẳng ai đi đến cuối đường mà không một lần rơi nước mắt.

Đừng lo tất cả mọi thứ đều sẽ có quả báo.

Hãy cứ sống cuộc đời mình hạnh phúc.

Đừng thù hận và hờn ghen quá nhiều.

Thất bại của người khác không phải là thành công của mình.

Đừng lo tất cả nhân loại đều có một người để chờ đợi.

Đôi khi người ấy đến rất trễ, làm chúng ta lóng ngóng cả một quãng đường xa.

Nhưng cứ tin vào câu chuyện cổ tích.

Tất cả nhân loại đều xứng đáng hạnh phúc.

Một ngày tồi tệ không cả nghĩa là cả cuộc đời u tối. Hãy nhắm mắt lại để được thấy bình minh lần nữa."

23/01/2020

“Phải chăng khi con người ta càng trưởng thành, càng muốn giấu diếm và khép lòng cho những cảm xúc thật sự của chính mình. Chợt nhận ra bản thân thời gian qua chẳng còn là mình nữa. Thôi từ nay cứ sống thật nhiều bằng cảm xúc đi, biết đâu nhờ những dòng chữ hôm nay viết ra, lại có được sự đồng điệu ở đâu đó mà tìm tới. Thanh xuân cũng chẳng còn dài, đời người cũng chẳng thể nói hai chữ ngày mai, vậy nên hôm nay hãy là ngày cho cả thế giới biết mình là ai và sống như thế nào.”

Nguồn: A Pảo Tòng

12/12/2018

Chiều cuối năm sao trầm tư lạ
Gió đổi mùa hiu hắt nhớ quê
Xa ngút dòng sông
Xa ngút cánh đồng
Nơi mẹ, cha, chồng, vợ
Tiếng khóc cười lăn lóc bão giông.
Tuổi thơ xanh vầng trăng núi
Đôm đốm* thắp đèn đi dạo vườn quê
Tuổi thơ vàng chân rạ
Chữ "O" tròn trượt ngã mấy bờ đê.
Bút lá tre cha dạy viết "quay về"
Mà bóng núi vời xa miền mong nhớ.
Quê hương ơi! Lòng ta nặng nợ
Những nấm mồ cỏ đợi cuối đường thôn
Dòng sông quê tháng ngày đưa đón
Một góc chiều hoa gạo cháy hoàng hôn...

30/05/2018

Cuộc đời vốn nhiều nỗi buồn, hẳn vậy. Có điều, tôi lại dành khá nhiều nỗi buồn của những ngày còn trẻ cho duy nhất một điều - là Tình yêu. Nghe qua có vẻ vị kỷ, bởi ngoài kia còn biết bao điều đáng để chùng chân, nặng lòng và nghe nước mắt lưng tròng rơi, tại sao cứ phải cố chấp vì tình yêu đã cũ mà tự làm mòn xói đi cảm xúc của mình? Chắc bởi vì có những ký ức dù đã hao gầy cách mấy nhưng giống như không khí vậy, cứ phải nhắc đi nhắc lại, tựa hơi thở một phút phải đủ chừng ấy lần. Chỉ cần thiếu mất sẽ không thở được, thậm chí phải ngừng nhịp tim đi.

Thế nên, chừng nào còn thở là chừng ấy còn nhớ và buồn. Đều đặn. Bình lặng. Kiên tâm. Ký ức sở dĩ không thể mất mát là bởi chúng ta còn quá trẻ trước trăm năm, những ngày đã qua xem ra ít ỏi lắm nếu so với con đường còn dài trước mắt. Vì lẽ đó mà những lần đầu tiên chạm ngõ ký ức luôn để lại trong lòng những xốn xang, bần thần và khắc sâu hơn cả.

Cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, người thương đầu tiên... nghiễm nhiên trở thành không khí tiếp thở cho ta mỗi ngày. Dẫu rằng chuyện hai đứa mình ngày xưa ấy, nhắc lại bây giờ chỉ thấy toàn những đổi thay. Có buồn đến thế, có thở dài nhiêu khê, thì chuyện cũ - người xưa của khoảng thanh xuân đầu tiên sẽ luôn được trí nhớ gọi về. Vậy thì liệu bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như một người-chớm-già vị tha cho đôi sợi tóc bạc len lén mọc trên mái đầu xanh? Bởi trước khi kịp già, hẳn ai trong chúng ta cũng phải trải qua dăm ba ngày trẻ như thế, chỉ thấy bản thân một mình bầu bạn với nỗi buồn, nỗi cô đơn, nỗi cự tuyệt...

Tất cả đều bắt nguồn từ lúc người ấy bỏ đi, để lại riêng ta cùng với miên trường niềm thương thân vị kỷ. Xin hãy hiểu cho đỉnh điểm cao nhất của cô đơn không phải là một mình, mà là trong tim đã có sẵn một người nhưng bên cạnh thì trăm ngàn người không ai giống vậy. Chúng ta đều biết ơn đời sống đã thi ân quá nhiều cho phần số của mỗi người. Được sống, đã là một ơn may, nhưng đôi khi trong bản vẽ phước phận cũng chệch tay khiến đọng lại những vết lem tựa nước mắt rơi phải làm nhòe. Bởi thế, cuộc đời - về cơ bản - không hề buồn, nhưng từ khi người xuất hiện, nó mới buồn miên mải. Có điều thiên hạ cứ suốt ngày bảo “chán đời” xong vẫn phải sống tiếp đó thôi. Vậy thì mạnh miệng nói “chán người” cũng có buông bỏ được người đâu?

Câu hỏi ấy tôi đã từng tự hỏi trong suốt những ngày mà lòng còn hướng về riêng-duy-nhất-một người. Rồi chợt nhận ra, có những kỷ niệm xứng đáng cho chúng ta phải tranh đấu không ngừng với thời gian, với lòng người, với sân si thương giận... để nắm giữ nó đến trời cùng đất tận. Nhưng, trời cùng đất tận, rốt cục cũng không đáng sợ bằng một chữ - Quên. Thế nên, cũng phải đến một lúc nào đó, lòng bỗng thấy nhẹ tênh như nắng chiều la đà sắp rớt và thấy từ xa có bóng người khuất dần vào hoàng hôn chuyển tối. Tắt ngóm. Tắt lòng. Thế là cũng xong. Có những nỗi buồn ta quẩn quanh trong ấy, có những kỷ niệm dù thiết tha đến vậy hay có những con người ta đắm say cách mấy, cũng phải đến ngày học cách buông tay. Vì bạn biết đó, chúng ta chỉ có hai tay, nếu cứ dùng dằng níu kéo những điều đã mất thì còn sức lực nào nữa để nắm thật chặt thật chắc hạnh phúc?

Phải học cách buông bỏ nỗi buồn để đôi tay thảnh thơi mà nâng chiều niềm vui sắp tới...

Bởi buồn hay vui, buông hay giữ, đều do ở lòng mình!

Trích: "Buồn làm sao buông - Anh Khang"

09/04/2018

"Cuộc đời ai rồi cũng sẽ gặp một người mà nếu không lấy được người ấy thì sau này có lấy ai cũng không còn quan trọng nữa. Bởi vì người ấy đã trở thành duy nhất của mọi cung bậc hờn giận yêu thương, đến nỗi những mối tình về sau dù cố gắng cách mấy cũng chỉ là sự lặp lại chẳng thể nguyên lành như cảm giác lần đầu…
Có một người duy nhất để thương và nhớ. Có một người duy nhất để khóc và đau. Có một người duy nhất để mãi mãi không thuộc về nhau nhưng cũng chẳng thể nào buông tay được. Có một người như thế, âu cũng là một phước phần cho riêng mình - dẫu có là phước phần đớn đau."
Và tớ đã gặp cậu....

05/04/2018

"Em có thể viết thêm 10 quyển sách bằng tình yêu chúng ta đã từng có.
Em có thể đi thêm 100 con đường để hy vọng thấy được anh đâu đó.
Em có thể chờ thêm 1000 ngày để quay lại hôm qua của chúng ta.
Cuộc đời to rộng và hững hờ, cứ thế ngang qua phố rồi mất nhau.
Hôm ấy em vẫn nhớ bầu trời rất xanh, anh vẫn đến với nụ cười cũ kỹ để nói rằng anh đã yêu người khác. Câu chuyện tình yêu bình thường, cuộc tình dang dở bình thường, anh bước đi bình thường, em đứng khóc bình thường. Mọi thứ rất đỗi bình thường như những câu chuyện tình yêu thường gặp.
Đàn ông tàn nhẫn nhất là khi ra đi.
Đàn bà yếu đuối nhất là khi ở lại.
Em cứ thế sống qua rất nhiều thăng trầm sau đó, không một giọt nước mắt nào rơi nữa. Phụ nữ đứng dậy sau nỗi đau họ hấp dẫn, xinh đẹp và kiên cường.
Ba năm có lẻ em nhận được một tờ giấy ở khe cửa nhà nội dung thế này: “Anh không xin tha thứ, anh chỉ muốn em biết em đã từng là tất cả của anh và anh lại lựa chọn mất đi tất cả. Có những lỗi lầm chỉ để biết ai là của ai, em hãy hạnh phúc.”
Tối đó em đã đọc đi đọc lại mấy dòng chữ ấy hàng trăm lần, mệt nhoài em viết: “Anh là tất cả sau tất cả.” Rồi vò nát tờ giấy trong tay, em bật khóc...

Tối đó em đã đọc đi đọc lại mấy dòng chữ ấy hàng trăm lần, mệt nhoài em viết: “Anh là tất cả sau tất cả.” Rồi vò nát tờ giấy trong tay, em bật khóc..."
Trích: Ai rồi cũng khác - Iris Cao - Hamlet Trương

23/03/2018

Ở Trung Quốc có cây Hồng Đậu, còn gọi là Tương Tư Tử, biểu tượng cho tình yêu chung thủy. Có những mối tình đẹp nhưng cũng có những mối tình mà...
Rõ ràng là người có tình, ta có ý nhưng lại không thoát khỏi số phận chia li. Thứ tình cảm đẹp đẽ nhưng lại khiến day dứt không phai cuối cùng chỉ dừng lại ở hai chữ "tương tư".
Hồng đậu sinh nam quốc,
Xuân lai phát kỷ chi.
Nguyện quân đa thái hiệt,
Thử vật tối tương tư

Dịch nghĩa
Đậu đỏ sinh ở phương nam,
Mùa xuân đến, nẩy bao nhiêu cành.
Xin chàng hãy hái cho nhiều,
Vật ấy rất gợi tình tương tư.

Dịch thơ:
Hồng đậu sinh ở phương Nam
Mỗi khi xuân đến đâm cành tốt tươi
Mong sao người hái cho nhiều
Bao nhiêu đậu đó bấy nhiêu nặng tình !

Want your business to be the top-listed Government Service in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Ở Một Nơi Mà Dân Chơi Không Bao Giờ Biết Đến
Ho Chi Minh City
70000