03/07/2018
Hôm nay tôi đã nói điều mà mình không muốn.
Chắc ai đó sẽ tổn thương lắm, nhưng thật sự mình không còn cách nào khác.
Hy vọng sự biến mất của mình sẽ mang đến bình yên cho ai đó...
Xin lỗi!!!
Viết vài dòng, cuộc sống lại bình yên ...!
03/07/2018
Hôm nay tôi đã nói điều mà mình không muốn.
Chắc ai đó sẽ tổn thương lắm, nhưng thật sự mình không còn cách nào khác.
Hy vọng sự biến mất của mình sẽ mang đến bình yên cho ai đó...
Xin lỗi!!!
02/07/2018
Có những ngày thật sự đau lòng nhưng phải cười.
Là những tháng như thế, là những ngày nỗi buồn cứ dài lê thê, đến cả việc mình chẳng ăn uống gì hơn vài ngày liền mà vẫn chẳng thấy gì. Không phải mình cố tình tuyệt thực để chứng minh nỗi buồn, mà là tâm trí không còn chỗ cho việc suy nghĩ phải ăn gì.
Mình như kẻ vô tri, hằng ngày cứ miên man với những dòng suy nghĩ kì quặc, với những hồi ức cũ xưa rồi níu chân kỉ niệm. Mình đã tự ngăn dòng nước mắt nhưng không thể vì theo bản năng hay một thế lực vô hình nào đó cứ làm lệ tuôn không kiểm soát được. Mình thật sự chẳng muốn ra ngoài, chẳng muốn gặp ai hay thậm chí là thở. Mình thấy mọi thứ thật mệt mỏi và nặng nề.
Nếu được một lần được chết đi mình sẽ chọn thời khắc này để biến mất. Về cơ bản cuộc đời luôn là những chuỗi ngày mất mát nhưng đến lúc phải đối mặt với mất mát ấy thật sự quá đau lòng. Thật sự rất rất đau lòng. Bản năng của mình không thể chống đỡ nổi, bản thân không thể vượt qua và không ngừng ngã quỵ. Giá như, giá như có một lần mình có sức mạnh siêu nhiên thì hay biết mấy. Mình thật sự thấy rất khó thở.
Liệu mình có thể mạnh mẽ thêm lần nữa không? Nhưng thôi, dù muốn hay không thì cũng tiếp tục cố gắng rồi mọi thứ sẽ ổn. Nếu không ổn thì phải làm mọi cách cho nó ổn. Vậy nhé. Cố lên tôi ơi! 🙃
02/07/2018
Dù rất khó khăn...nhưng mình sẽ cố gắng vượt qua.
Tập đón nhận đi vì đó là sự thật. Dù hơi tàn nhẫn nhưng không thể nào làm khác hơn được. Hãy chúc phúc cho cô ấy và người sẽ bên cạnh cô ấy đến cuối đời.
Mạnh mẽ lên mày nghen. Cố lên !!!
01/07/2018
Tháng 7 về rồi tiếc nuối một bàn tay
Nhớ nhung thêm đôi môi mềm ấm áp
Mái tóc ai nồng nàn ngào ngạt
Hương tình yêu một thuở mặn nồng...
Tháng 7 về một mình giữa phố đông
Tự vòng tay ôm mình rồi thủ thỉ
Tôi nhớ em cô gái hiền tiều tuỵ
Lắm long đong tuổi trẻ ấy một thời.
Tháng 7 về mưa trên phố không ngơi
Tôi thờ thẫn lặng im tìm nỗi nhớ
Ký ức xưa trở về trong tạm bợ
Góc tim hồng với những vết thương đau...
Tháng 7 về mọi thứ hoá không màu...
23/06/2018
Bỗng một ngày tôi tự hỏi bản thân mình rằng: Mày sống tốt không?
Đó chẳng phải là đang hỏi chính mình sao? Ấy vậy mà tôi lại mãi loay hoay đi tìm câu trả lời.
Tôi tự hỏi tại sao khi càng trưởng thành, con người ta lại trở nên ít bạn? Tại sao khi càng trưởng thành con người lại chẳng còn tin vào một tình yêu màu hồng của năm 17 tuổi?
Bởi suy cho cùng, ai nấy đều mong mình có được một cuộc sống an yên, không xô bồ, không ganh ghét, không thị phi ồn ào, hay thậm chí là những vỡ tan không ai muốn.
Cái mà hầu hết ai cũng mong là sẽ có một người hiểu mình, thương mình và đừng quay lưng với mình ở thời điểm khó khăn nhất của cuộc đời.
Đâu có một câu viết rằng
"Cạn mùa đông rồi tàn mùa hạ
Đi đầu non cuối bể, mà sao không qua được trái tim mình."
Trái tim rộng lớn vậy sao? Giờ thì tôi mới thấm thía.
Rồi đâu đó một câu hát " đã từ lâu tôi không còn tin vào những nhiệm màu".
Thật ra thì trên đời này có kỳ tích hay không? Tôi không biết nữa. Nhưng với tôi, tôi hiểu rằng có làm nên được kỳ tích hay không trước tiên con người ta cần phải có bản lĩnh hơn người và cố gắng hết tâm can.
Chuyện đời, chuyện người dài lắm và chuyện của tôi cũng vậy. Thôi thì...mỉm cười cho qua.
26/05/2018
Câu hỏi lớn nhất của một đời người đó chính là làm cách nào để có thể dung hoà đươck giữa tình yêu, gia đình và sự nghiệp?
07/04/2018
Từng ngày mệt nhoài, muộn phiền trôi qua
Giật mình nhìn lại thấy anh đã già
Lâu rồi cũng chẳng biết nhớ nhung yêu thương một người
Rồi bỗng một ngày như trở về tuổi 20
Là khi anh thấy ánh mắt và nụ cười
Em làm con tim anh trở nên hoang mang loạn nhịp
Liên hồi, lại sợ em sẽ từ chối
Nên anh mới viết ra tâm tư lòng này
Là ...
Anh đã đi hết một phần ba cuộc đời
Mà sao trái tim vẫn còn một mình chơi vơi
Nhiều lần muốn đôi chân dừng lại nghỉ ngơi
Do anh khó hay là người ( cuộc đời ) khó em ơi
Muốn kể cho em nghe bao nhiêu là điều
Mà không biết em sẽ hiểu lòng này bao nhiêu
Về ký ức và những câu chuyện tình yêu, nhưng nói chung là
Anh lỡ yêu em rất nhiều
----
Something i think
Có những điều trong cuộc đời không thể diễn ra theo sắp đặt và ước muốn cá nhân của chúng ta. Thế nên, hãy mỉm cười chấp nhận tất cả dù hạnh phúc hay khổ đau. Để rồi, biết đâu một ngày khi chúng quay đầu nhìn lại vẫn còn thấy mình ngày đó dũng cảm biết bao nhiêu.
Có những ngày thật vội vã, lại có những ngày cứ thế mãi bình yên không hề có chút điểm nhấn. Tôi tự hỏi lòng liệu đã từng có phép màu nào trên thế gian này chưa? Nhưng nghĩ lại, mà thôi cũng không quá quan trọng khi bản thân vẫn ổn ngay lúc này và mọi thứ vẫn tràn đầy nhựa sống sau những ngổn ngàng của cảm xúc vừa trải qua. Có những chuyện cố gắng không nghĩ về nhưng nó cứ mặc nhiên xuất hiện trong tâm trí một cách mà người ta hay gọi là auto. Có những chuyện lại cố mãi cũng chẳng nghĩ ra. Thế đấy, đó mới lại đời, thế mới sự sống và thế mới là con người. Thôi thì, đừng cưỡng cầu, cũng đừng gồng gánh, thả trôi rồi sẽ tự nhiên về được bờ bên kia với hoa thơm, cỏ lạ và gió mát. Yêu đời lên để mọi thứ đều được đẹp và đáng yêu
Tâm Sự Tuổi 30 - OST Ông Ngoại Tuổi 30 | Trịnh Thăng Bình [MV OFFICIAL] - Nhạc Phim Hay 2018 Tâm Sự Tuổi 30 - OST Ông Ngoại Tuổi 30 | Trịnh Thăng Bình [MV OFFICIAL] - Nhạc Phim Hay 2018 ♥ Bấm Subscribe Ngay: http://yeah1.net/Yeah1Music ♥ ♥ FB: https:...
22/03/2018
Tháng 3 đển rồi đi như tuổi xuân 18
Tháng tư về mang chút nắng hanh hao
Ai đi qua, để lại chút tình nào
Ai ở lại, vội quên lời hẹn ước?
Tháng tư về, con phố buồn không báo trước
Để mắt ai buồn lệ rơi xuống chẳng kịp khô
Có những chuyện trên đời ai biết được chữ ngờ
Chuyện tình yêu cũng vậy, đâu ai hay đoạn kết.
Có bình yên nào mà chưa từng mỏi mệt
Có hạnh phúc nào chằng từng phải khổ đau
Nếu trân gian này có thêm phép nhiệm màu
Ai chẳng muốn níu thời gian ở lại?
Trong tình yêu ai cũng muốn mình nhận lại
Vậy ai sẽ là người mãi mãi chỉ cho đi?
Có những điều đến tận phút biết ly
Vẫn không hiểu vì sao, vì sao nữa...??
Có những điều, nếu đã yêu thì không cần phải hứa!
17/03/2018
Là vì mình không đủ tốt nên luôn cố gắng nhiều hơn người khác.
Là vì mình không giàu có nên cố gắng nhiều hơn người khác.
Là vì mình không đủ nhẹ nhàng khi nói chuyện nên luôn cố gắng nhiều hơn người khác.
Là vì mình không đủ mạnh mẽ để che đi tổn thương nên luôn cố gắng nhiều hơn người khác.
Là vì mình cũng biết đau lòng, nhưng không được phép nói ra nên mình luôn cố gắng nhiều hơn người khác.
Là vì tất cả mọi thứ mình đều thua xa người khác nên có lẽ cố gắng bao nhiêu vẫn không đủ với một người.
-18.03.18-
10.03.2018
Một câu nói đau thắt ruột gan. Em làm tốt lắm!
17/01/2018
Mình chỉ cần một người cho mình tựa đầu khi cuối ngày mệt nhọc,
có lúc thèm được khóc.
Mình không cần một bờ vai quá rộng chỉ cần đủ đầy.
Mình chẳng muốn nói nhiều chỉ thèm lặng im ngồi bên người như thế này
còn có gì bình yên hơn khi chỉ có hai người thôi nhỉ..
Mình thích lặng thinh lắng nghe trái tim đang âm ĩ
Hơn là nói rất nhiều mà nhịp đập lại quá bình yên.
Mình không thích làm phiền dòng suy nghĩ của người đối diện
Nhưng mình sẽ nâng niu điều tốt đẹp họ đã tặng cho mình.
Mà hình như....
Mình là người yêu thích sự lặng thinh!
----
Ảnh
" Vì anh không thể là người chở che
Những lúc em buồn anh chẳng kề bên vỗ về
Để mình em giữa cơn mưa một nỗi đau rã rời..."