04/08/2018
9:15 pm
4/8/2018
Những chàng trai ngày nào đang đau khổ và không còn tin vào tình yêu nữa, giờ đây họ đã đang yêu và yêu rất cuồng nhiệt của những năm tháng tuổi trẻ tuổi 18 và 19. Chúng ta đang yêu và sẽ yêu hết trái tim này đến khi nào ta không còn đủ sức để yêu thì thôi. Và cảm ơn em đã đến bên anh vào những lúc anh cô đơn nhất.
-Viết cho những người đang yêu nhau...
27/03/2018
Anh lại đến bên em đây, cô gái “mạnh mẽ” của anh. À anh phải gọi “em của anh” ngay lúc này chứ nhỉ ?
Anh chắc rằng ngay lúc này khi nhìn vào đôi mắt em, anh cảm thấy có chút buồn, sự mệt mỏi. Mà em cố gắng chịu đựng. Anh thương cô gái của anh lắm. Thương càng nhiều thì càng thấy ngưỡng mộ em nhiều hơn. Cô gái của anh đã biết tự nghĩ cho bản thân nhiều hơn, biết yêu thương cho mình nhiều hơn. Cô gái của anh cũng giỏi lắm khi biết yêu thương người khác, biết giúp đỡ mọi người xung quanh và đặc biệt em luôn biết nói lời xin lỗi cũng như cảm ơn.
Nhưng em ơi, anh chỉ muốn em hãy chấp nhận hay nói cách khác em hãy học cách đón nhận sự quan tâm, bảo vệ và che chở của một người đàn ông em nhé ! Những lúc mệt mỏi như ngày hôm nay em hãy cứ khóc, hãy cứ than thở rằng em mệt, lúc ấy anh có thể đưa bờ vai này để em có thể dựa vào. Anh chỉ mong khi có anh bên cạnh thì anh có thể xoa dịu những bộn bề của em.
Anh sợ những lúc cô gái của anh một mình đối mặt với bóng tối và sự trống rỗng của tâm hồn, cảm giác ấy thật đáng sợ phải không ? Hãy để anh nắm bàn tay của em, đưa em đi qua những nơi mà em muốn. Nhẹ nhàng và bình yên bên nhau một khoảnh khắc, những lúc ấy anh mong em sẽ cảm nhận được niềm vui và hạnh phúc mà anh muốn dành cho em.
Cô gái của anh đẹp lắm! Em đẹp bởi tâm hồn của em, em đẹp bởi những hành động tưởng như quá đỗi bình thường của em, em đẹp bởi cách cư xử, cách yêu thương mọi người của em. Em hơn hẳn những cô gái khác...
Viết cho cô gái của anh vào những ngày em đang mệt mỏi. Anh yêu em.
26/03/2018
01:06
27/03/2018
Ngủ không được mà đi cũng không xong, lôi tệp ghi chú mà mình đã bỏ ngõ gần 2 tháng nay ra lại , viết vài dòng cho những tháng cuối cùng của tuổi 18 đầy lênh đênh này.
Khó khăn lắm ta mới gặp nhau , mà gặp chỉ một lần trong đời thôi , vậy mà mày làm khó tao lắm nha 18.
Đủ thứ rắc rối tao rước vô mình ở cái tuổi 18 này rồi , nhưng thôi - chả sao , sóng gió một tí cho mau lớn mày nhỉ , cho tao mau trưởng thành để gặp thằng 19 ít khó khăn hơn khi gặp mày.
Tao tha thứ cho mày hết , nhưng mày đừng cướp cô gái tuổi 18 của tao đi , tao biết điều đó rất khó , nhưng nếu có thể mày hãy để việc đó cho ông chú 70 hay ông bác 90 làm việc đó.
Tao biết , cô gái của tao có đủ thứ tính xấu trên đời , trẻ con , bướng bỉnh , ruột để ngoài da , nói không suy nghĩ , buồn ngủ thì ngủ luôn bất kể trên xe hay ở nhà , ăn nhiều , lại còn rất hổ báo nữa , tao từng thấy cô gái của tao nói xong rồi xị mặt buồn khóc mặc dù trước đó chưa đầy 2 phút vẫn còn tự tin lắm
Tao sẽ không an tâm nếu cô ấy rời xa tao lúc này , mà dẫu cô ấy đã đủ lớn để khiến tao an tâm tao cũng không muốn rời xa cô ấy
Vậy nên mày mau mang cô ấy về lại đây cho tao , tao vì nhớ cô ấy mà sắp điên lên rồi .
07/03/2018
Đôi khi niềm vui trong ngày của anh là được nghe giọng nói của em.
25/01/2018
Có một người trên đời này bước vào tâm hồn anh. Sự lãng mạn và nhiệt tình của em ngốc đến mức anh không chịu được nhưng lại lôi anh cùng đi vào hành trình kỳ diệu ấy. Hành trình mà nơi đó chỉ có anh và em.
Tất cả là vì em nên anh mới có thể thấy được bản thân mình.
Tất cả là vì em nên anh mới thấy rằng cuộc đời này thật đẹp khi có em.
Tất cả là vì em nên anh mới hiểu được đâu là tình yêu đích thực, đâu là thật lòng.
Tất cả là vì em nên anh mới có thể đến nơi đây. Nơi trái tim anh cảm thấy thật bình yên. Nơi mà trái tim anh chỉ luôn hướng về em. Nơi mà tình yêu anh trao đến em sẽ không một ai thay thế được.
Tất cả cũng đều vì em nên mỗi ngày trôi qua với anh đều có ý nghĩa. Giây phút mà anh nắm chặt tay em cả thế giới như ngừng quay. Chỉ cần có em tồn tại thì anh không bao giờ rời xa.
Đơn giản là anh yêu em !
15/01/2018
2AM:
Sau bao nhiêu mối quan hệ, thứ anh muốn nhất. Là việc cảm nắng một ai đó, nhớ đến từng cử chỉ hành động, yêu luôn ánh mắt nụ cười, vài lần chia tay rồi quay lại, nắm tay nhau trước mặt mẹ anh, bên nhau được tính bằng năm, cuối cùng là chia tay.
"Đông chẳng kiếm em, chẳng kiếm anh. Ta cũng chẳng bận kiếm đến nhau."
.
14/01/2018
Chớm yêu... đó là gì vậy nghe có lạ quá không ? Là cái cảm giác lơ lửng ở giữa, chưa hẳn gọi là yêu nhưng cũng không còn cảm mến bình thường nữa rồi. Nó vượt qua ranh giới tình bạn một chút nhưng nó không đi đến chỗ tình yêu. Nó đứng giữa không trung mặc cho gió đùn đẩy, gió thổi nghiêng phía yêu thì mọi thứ khó khăn khi gió ngừng thổi thì mọi thứ trở lại bình thường. Lạ thường và ngồ ngộ lắm...
Luôn chia sẻ mọi thứ với nhau một cách chân thành. Có thể lo lắng cho nhau hơn bất cứ tình bạn nào. Và được tự do không ràng buộc, ngăn cản đến lạnh nhạt hơn bất kì người dưng nào. Thật buồn cười... nhưng chúng ta là như thế phải không ?
Một điều gì đó khá phức tạp khiến anh rối lòng nhưng yên tâm và an toàn hơn bao giờ hết. Bởi chúng ta có thể làm bất cứ điều gì, để mang lại niềm vui cho nhau, an ủi cho những nổi buồn dịu đi. Và em cũng thế, em có thể nói ra những nỗi niềm trắc ẩn mà không cần biết anh là ai của em.
Đôi khi cái vô tình làm chúng ta xa lạ, thương ai, ghét ai thích cái gì và không ưa cái gì thì em cũng hề để tâm đến anh, anh cũng chẳng cần biết em đã quen ai ra sao, anh không cần hỏi chuyện của em như thế nào. Mọi thứ với anh nó hời hợt lắm, như hai người không biết nhau nhưng rõ là biết nhiều về nhau. Ngay cả anh cũng không hiểu điều đó, là lạ thế nào đấy !
Như những nụ hoa vậy, sắp nở nhưng còn e ngại, nên vội khép mình vào trong để chờ đợi sự can đảm của ai đó..
Anh và em đang đứng trong góc của cảm xúc, đi qua tình bạn thật nhanh để khẽ chạm yêu thương nhưng chưa kịp bước. Cũng lâu rồi anh chưa hề có cảm giác này, một cảm giác kì lạ của sự chớm yêu. Không say sưa, không mờ nhạt mà nó thinh thích, thương thương... vô cùng khó hiểu. Nó làm cho anh nôn nao, thấp thỏm. Một cảm xúc thật lạ khi em nói “có lẽ...” rồi em lại cho anh tự điền vào chỗ trống ấy. Nhưng em không cho anh đáp án nên anh cũng chẳng dám trả lời.
Anh rất thích điều này bởi nó không chắc chắn và hình như vô định, nó có thể khiến anh vui vẻ, khiến anh mỉm cười một mình và tự nói chuyện một mình.
Cảm giác chờ đợi cái gì đó, mong chờ sau mỗi ngày dài lại được nói chuyện với em, một cảm xúc bất tận của hạnh phúc đang trong anh...
Đó là chớm yêu em nhỉ ? Em có thể cho anh câu trả lời hoàn chỉnh không ?
Những ngày dài trong đầu anh toàn những suy nghĩ miên man dành cho em...
09/01/2018
Đêm qua tôi mơ về em...
Về kí ức tuổi học trò. Gửi tình yêu đã qua, à không... chính xác hơn là tình đơn phương.
Tôi mơ về khung cảnh lớp học, vẫn chỗ ngồi quen thuộc, tôi lướt nhẹ qua lớp ngắm nhìn hình bóng thân thuộc ấy. Tôi cố ghi nhớ hình ảnh của em ngày trước, vẫn chỗ ngồi quen thuộc, mặt bàn em chi chít tài liệu với nét bút chì và tên thần tượng của mình. Em diu dàng dễ thương trong tà áo dài màu trắng và chiếc balo màu trắng. Chàng trai nghịch ngợm luôn cố tình đi ngang qua lớp em ngắm nhìn em sau khung cửa sổ. Đồng hồ báo thức reo lên, tôi thức dậy trong nuối tiếc, "Đừng thức dậy, một xíu nữa thôi, một xíu nữa thôi... được ngắm nhìn khuôn mặt em lần cuối rồi". Đó cũng chỉ là giấc mơ nhưng tất cả đều có thật ở quá khứ, ta tiếc nuối vì những gì đã qua nhưng tôi thì không, Tuổi thanh xuân của tôi thật đẹp, cảm ơn em... người mà tôi tương tư thầm nhớ ở tuổi học trò
Có lẽ tất cả chúng ta đều cố ý chịu khó đi xa một chút để ngang qua lớp người ấy, chỉ để ngắm trộm người ấy. Hãy để những kỉ niệm, những kí ức đó cất sâu vào trong tim- một nơi đặc biệt chỉ dành cho nó. Tạm biệt tuổi học trò. Chào em
Tái bút : Anh nhớ em cô gái năm 17 tuổi anh hằng theo đuổi
03/01/2018
Một tình yêu trưởng thành là chẳng dỗi hờn, chẳng cãi vã, luôn đặt niềm tin ở nhau, dù có bận rộn đến đâu vẫn luôn dành một góc để nghĩ về người ấy. Mọi thứ cứ êm đềm trôi như thế giống như việc vốn dĩ nó phải vậy. Không quá vội vàng mà lại chắc chắn.
21/12/2017
Đơn giản là một ngày không nắng, không mưa, không có gì đặc biệt. Bạn ngồi đó, ngẩn ngơ, và thấy lòng buồn vu vơ…
Những nỗi buồn nhẹ tênh, không đủ nặng để làm bạn đau rồi òa khóc, nhưng cũng chẳng hời hợt nhạt nhòa đến độ mau quên. Đó là khoảnh khắc mà quá khứ, hiện tại, tương lai đan cài thành mớ cảm xúc hỗn độn và phức tạp, bạn cố gọi tên chỉ để biết lòng mình không trống trải, nhưng không gì ngoài nỗi buồn chông chênh, chẳng biết sầu từ đâu, nhưng thấm rất lâu,và rất sâu.
18/12/2017
Có những nỗi nhớ kéo rất dài và rất sâu. Có những nỗi nhớ nhẹ nhàng đến và đi như những cơn mưa bất chợt. Có những nỗi nhớ tan nhanh trong nhạt nhòa miền kí ức. Có những nỗi nhớ dù đi suốt cuộc đời cũng chẳng thể nào quên...