17/09/2015
[NHÀN ĐÀM #6]
Saigon cho ta những gì ?
Hôm qua em inbox hỏi, liệu sau khi tốt nghiệp em có nên vào Saigon không ? Chị kể em nghe chuyện chị ở Saigon đi. Thế nên tiện, mình ôn lại mớ kí ức 6 năm sống ở Saigon.
Mình bắt đầu biết đến Saigon bằng những chuyến bus liên tục sáng đi chiều về giữa Biên Hòa và Saigon để làm giấy tờ nhập học bị thất lạc. Rồi đến lượt kiếm nhà, cùng nhỏ bạn ở trong căn phòng gỗ ghép bé tí ngay chợ Hồ Thị Kỷ, bé đến nỗi chỉ vừa đủ hai đứa chui ra chui vào, học thì thôi ngủ mà ngủ thì thôi học.
Saigon là chuỗi ngày sinh viên đầu tháng bưng về một thùng mì giảm giá, 1 tập vé xe bus sinh viên 68 nghìn. Tối còng lưng đạp xe đi dạy. Đêm lạch cạch gõ chữ kiếm tiền.
.. là những bận sốt đến 41 độ, gắng trụ trên giường kí túc cho đến lúc nhập viện. Và những ngày rúm ró trên giường bệnh mong mau tan học để có người vô mua cháo. Những bữa vừa ôm cuốn sách soạn giáo án chờ ngày ra viện vừa ngó qua bên kia đường là trường Bách khoa vàng sắc lim xẹt.
..là nhiều những hôm khóc ngon lành như trẻ nhỏ vì thấy bận bịu, vất vả, ấm ức và cô đơn.
Nhưng,
Saigon là nơi dạy cho mình cách trưởng thành cứng cáp. 4 năm quay xe máy ở kí túc giúp mình trở thành lực sĩ, xe nào cũng quay cái vèo thản nhiên. Saigon dạy mình đóng từng cái đinh, kê từng cái kệ oai phong như bất cứ anh con trai nào.
Saigon dạy cho mình cách trân trọng yêu thương. 4 năm trời sống ở kí túc, đùm bọc, sẻ chia nhau từ đồng bạc cuối cùng đến chuỗi ngay chăm nhau bệnh, an ủi nhau khi bị... bồ đá.
Saigon cũng dạy cho mình cách kết nối sợi dây gia đình mỏng manh, rời rạc. Để mình biết rằng dẫu có thế nào, bến đỗ cuối cùng cũng là gia đình.
Saigon nuôi cho mình dài sợi đam mê. Giúp cho mình dẫu sóng gió thế nào, cũng kiên định theo đuổi những gì mình mong muốn. Dẫu dập vùi thế nào cũng chọn cách để tâm mình an yên nhất.
Saigon cho mình những kỉ niệm bình yên, những tình yêu giản dị : chỉ một mớ rong nuôi cá trước hiên, một ly chanh nóng giữa đêm bệnh để mãi mãi dù chẳng thành tình, mình cũng mang nặng sự hàm ơn yêu thương.
Và rốt cuộc, sau 6 năm sống ở Saigon- Saigon tặng cho mình những người bạn, những người đồng nghiệp đáng yêu, một ông chồng đủ sức bao dung với mọi sự hâm đơ của mình.
[ Viết trong giờ nghỉ trưa của gái văn phòng ]
13/07/2015
[NHÀN ĐÀM #5 ]
Chợt nhớ ra vừa mới qua ngày 23.5 âm lịch - ngày thất thủ kinh đô, ngày "cúng cô hồn" nhằm tưởng nhớ những người đã mất trong biến cố năm Ất Dậu. Cứ y như rằng khi hương gần tàn sẽ có rất nhiều "cô hồn sống" (người thật đấy, thường là con nít hoặc những người nghèo) đứng đợi sẵn để lấy đồ ăn sau khi cúng xong từ gia chủ. Nhưng đó là chuyện của lâu lắm rồi, vì mình nhớ chỉ có một lần hồi nhỏ xíu chứng kiến cảnh tượng này. Những năm sau đó có lẽ do điều kiện kinh tế nhìn chung được cải thiện nên cúng cấp xong là dọn vào nhà, chẳng còn thấy bóng dáng người lớn trẻ nhỏ lấp ló chực chờ lấy đồ ăn như ngày xưa nữa.
Ở Sài Gòn họa hoằn lắm mới ngửi được mùi nhang khói hay chứng kiến cảnh tượng người đốt vàng mã. Cuộc sống cứ xoay vòng, chẳng nhớ nổi ngày âm lịch là bao nhiêu. Thật ra ở nhà mình cũng không nhớ nhưng mỗi lần cứ thấy lác đác người bán hoa dọc đường; ở nhà mẹ sửa soạn ly chén, mua ít trái cây hoặc bánh là đinh ninh rằng hôm nay sẽ là ngày 14 hoặc 30 âm lịch.
Mình nhớ Huế, nhớ cái không khí chầm chậm và những ngày đi bộ dưới hàng cây xanh xanh trong Đại nội; nhớ đêm giao thừa chuẩn bị đồ cúng với mẹ và hít hà mùi nhang trầm ấm. Nhớ ghê gớm âm thanh tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài còn mình thì cuộn trong chăn rồi chìm vào giấc ngủ thật ngon. Nhớ cả những ngày lạnh và ẩm ướt, vừa lái xe vừa co ro, miệng lẩm bẩm "cái thời tiết lạnh chi mà lạnh vô hậu...". Than là thế, nhưng chỉ cần được về nhà ăn một chén cơm nóng hổi của mẹ là thấy hơi ấm lan toàn cơ thể...
Và đôi khi mình mải buồn vì những khoảnh khắc không bao giờ trở lại như rứa.
(by Mon )
29/06/2015
[NHÀN ĐÀM #4]
Tôi phải làm sao để giữ tôi?
Một riêng bản ngã-giữa bao người
Mặc bao bêu rếu trong đời sống
Vẫn cứ hiên ngang thách thức đời!
Ad DP
25/06/2015
[NHÀN ĐÀM #3]
Em nghĩ gì về hôn nhân?
"Cảm giác giống như tự tay lái một con thuyền, lúc bước lên thì hớn hở, lúc lên rồi thì chân thò chân thụt muốn bước xuống" - Chị dâu em nói vậy vào một buổi chiều muộn khi tụi em ngồi cắt mớ kiệu đã được ngâm tro cả đêm qua. Em rặt chỉ cười.
Người ta bảo em là cô dâu đơn giản nhất, chọn lựa gì cho ngày trọng đại cũng yêu cầu nhẹ nhàng, giản đơn. Bạn bè đứa tặng đầm, đứa tặng giày, rốt cuộc ngày cưới em cũng chẳng phải chuẩn bị cho mình là bao nhiêu ngoài nỗi hoang mang mang tên "lấy chồng". Nhiều khi ngược xuôi lo đám cưới, quay sang hỏi người-rồi-đây-sẽ-là-chồng-tương-lai "Chúng mình thật sự là sắp cưới hả?", khi đó người-rồi-đây-sẽ-là-chồng-tương-lai sẽ lại giả-vờ-như-thảng-thốt đáp lại: "Ừ, chúng mình sắp cưới".
Ngày-sắp-cưới vì nhìn đâu cũng thấy mọi lo toan nên không đếm xuể bao nhiêu lần cãi vã, bao nhiêu lần em hét lên: "Dẹp, không cưới, không cưới, nhất định không cưới" mà chuyện cưới giờ đây, vốn dĩ đâu phải chuyện của riêng em để mà bảo không là không, có là có.
Với em, tiếp-nhận-hôn-nhân cho tới ngày hôm nay vẫn là chuyện lắm những bàng hoàng giống như việc bước lên một chiếc thuyền và chấp nhận sẽ có đôi lần hoặc nhiều hơn gấp đôi lần cô đơn trong suốt hành trình.
Với em, tiếp-nhận-hôn-nhân không có nghĩa là nghĩ về hôn nhân toàn một màu hồng sáng tươi vì em đã chứng kiến nhiều cuộc hôn nhân buồn nhiều hơn vui, cũng không có nghĩa là nghĩ nó rặt một màu ảm đảm-bởi nếu thế em đã không chọn bước chân lên.
Em chọn cho hôn nhân của mình màu xanh-bình yên, lặng lẽ, dù có nồng nhiệt hay ảm đạm thì tựu trung lại em cũng luôn dặn lòng phải chăm chút màu bình yên cho tổ ấm của riêng mình. Em sẽ phải bớt một chút cái tôi, nêm một chút cái ta và vừa vặn chút chúng mình để nêm nồi canh hạnh phúc dài lâu.
Chú em bảo số mày rặt chỉ thấy khổ. Em xoè đôi bàn tay nói sướng khổ chắc tại bàn tay này rồi nhìn những đường chỉ xộc xệch vốn được phán chẳng lành. Sinh ra dưới chòm sao may mắn vốn là phúc phận của từng người, nếu em không được phúc phần đó thì em sẽ xây nên những may mắn bằng đôi tay mình mà không oán thán.
Ngày bách hợp nở rộ an nhiên, em sẽ là cô dâu xinh nhất - Tối qua chị nhắn cho em.
Lúc cùng thím đi nhặt củi, thím nói, yên tâm để không phải dặn dò em bất cứ chuyện gì về hôn nhân nhưng em phải hiểu, hôn nhân khác xa với tình yêu để sau này khi bước vào dù thế nào đi chăng nữa cũng phải can đảm mà lèo lái.
Còn người-rồi-đây-sẽ-là-chồng-tương-lai chỉ nắm chặt tay em, không sao, sẽ không sao.
[ fb Hiên Đào]
24/06/2015
[NHÀN ĐÀM #2]
Người đàn ông đi tàu SE5 từ Nghệ An đến ga Sài Gòn . Cứ sau mỗi đợt lễ , tết chuyến tàu từ Bắc vào Nam lại chật kín người, những chuyến tàu đưa con người ta từ quê hương - nơi người ta sinh ra đến quê hương khác- nơi người nuôi sống người ta...
Một hành trình dài gần 1 ngày rưỡi ghế cứng, không điều hoà. Hành trình đi khỏi quê hương, có dài bằng đời người?
(Ad D.Q)
23/06/2015
[NHÀN ĐÀM #1]
Bạn bè bảo tôi khó nuôi "ăn uống thì phiên phiến cũng được, chướng như ri ai chịu nổi, ra Huế mà chướng tề". Tôi chỉ cười. Ấy vậy mà ở SG hễ có quán Huế mô mới mở, món Huế ở mô ngon thì bạn bè đều nhớ và nghĩ tới tôi, í ới réo đi ăn thử.
Khi ở Sài Gòn, tôi tưởng mình chỉ thèm cơm hến, bánh bèo bánh lọc bánh nậm, nem lụi, bánh canh nam phổ, bún bò ( không phải là bún bò Huế mô nghe, bún bò đã Huế lắm rồi, thêm chữ Huế nữa thành ra phủ định hết cả tô bún bò ) ... Rứa mà rời xa Sài Gòn rồi tôi mới biết mình nhớ cả mì Quảng,phở, hủ tiếu, bún chả Hà Nội, bún mắm miền Tây... của Sài Gòn. Ngẳng chưa!
ẩm thực dân dã đường phố hình như đã thấm sâu vào tâm hồn người Việt. Những lúc tôi thèm ăn nhất, hiếm khi tôi nhớ tới bàn tiệc ê hề món nướng, món xào sang trọng, tôi chỉ thích được ngồi xổm bên 1 hàng bánh mì thịt xíu nóng hổi, hoặc đứng đợi mua cho được 1 gói bánh tráng trộn có xoài chua và ớt sa tế cay xé lưỡi. Càng nghĩ tới, tuyến nước bọt càng làm việc hăng say
Nên nếu bạn lại hỏi, tôi chỉ có thể cười trừ. Tôi không muốn giải thích rằng thật ra không phải là tôi đang ăn một món ăn mà là tôi chỉ đang thưởng thức phong vị quê nhà và nhớ nhung những kỉ niệm thơ ấu bên gánh hàng rong chiều xế. Khi bạn đi qua nhiều vùng đất và yêu mến nó, bạn sẽ có càng nhiều hương vị để tha thiết nhớ về khi xa cách. Khi cái ngon của 1 món ăn dân dã trở thành cái ngon trong tâm thức mà khó nhà hàng sang trọng nào sánh được, chúng sẽ mang chúng ta về gần hơn với quê hương...
[ad D.P]