06/07/2019
Có bao giờ bạn thức dậy vào buổi sáng và cảm thấy lạc lõng, không xác định được mục đích phấn đấu của bản thân? Nếu có, hãy cùng theo dõi câu chuyện của Maggie Doyne sau đây, cô gái đã làm nên điều kỳ diệu - nuôi dạy hơn 200 trẻ em dưới chân dãy Himalayas, cách xa nơi cô sống ban đầu cả trăm ngàn kilomet chỉ vì sự bắt đầu của câu hỏi: "Điều tôi thực sự muốn trong cuộc đời này là gì?", giống như bao thiếu niên đang trăn trở về cuộc sống hằng ngày của chính họ.
[Đọc tạm bản dịch này nhé]
Làm thế nào một cô gái 23 tuổi sống tại Bang New Jersey, Mỹ và chuẩn bị vào đại học 4 năm trước lại đến một ngôi làng xa xôi dưới chân dãy Himalyas nuôi dạy hơn 200 đứa trẻ bị bỏ rơi vì dich bệnh hay nội chiến?
Câu chuyện của tôi bắt đầu từ đúng 5 năm trước. Một buổi sáng năm 18 tuổi, tôi thức dậy và thảng thốt nhận ra rằng hóa ra tôi chẳng hiểu mấy về bản thân mình và điều tôi thực sự muốn trong cuộc đời này. Vậy nên tôi sửa soạn hành trang với một ít vật dụng cá nhân, quyết định làm một chuyến đi vòng quanh thế giới. Tôi chưa từng có chuyến phiêu lưu nào trong đời, chưa từng ra khỏi đất nước của mình. Từ giây phút đó, một thế giới mới mở ra trước mắt tôi. Có rất nhiều thứ để học. Rất nhiều điều để khám phá bên ngoài 4 bức tường của lớp học.
Một ngày, khi đang đi dạo trên đường tôi bắt gặp ánh mắt của một cô bé. Tên em là Lacora. Công việc hàng ngày của em là … khuân vác từ trạm xe buýt vào trong làng. Em cứ chạy đi chạy lại giữa hai nơi, cả ngày như vậy. Em kiếm được một hoặc hai đô la mỗi ngày để nuôi sống gia đình. Đó là cuộc sống hàng ngày của một đứa trẻ mồ côi ở Nepal. Tôi nhìn cô bé và cảm thấy trái tim tôi vỡ ra thành từng mảnh. Thật sự rất đau lòng. Tôi nghĩ: “Chúng ta đã làm gì… với tư cách là con người, để cho trẻ em phải sống một cuộc đời như vậy?
Tôi tiếp tục tìm hiểu qua sách báo, và phát hiện ra rằng có đến hơn 80 triệu trẻ em trên thế giới có hoàn cảnh giống cô bé này. Trái tim tôi hoàn toàn vỡ vụn. Và rồi tôi gặp một cô bé đặc biệt. têm em là Hema, đây là Hema. Em được 7 tuổi rồi. Nhưng mỗi ngày khi tôi đến gặp em, em chỉ cười mở to đôi mắt trong sáng và chào tôi “Mamastee Dee Dee”. Lần đầu tiên tôi nghĩ rằng, “Được rồi Maggie, hãy quên con số 80 triệu kia đi. Nếu tôi chỉ bắt đầu với cô bé Hema này thôi thì sao? Làm thế nào để tôi thay đổi cuộc sống của chỉ một đứa trẻ thôi?”
Tôi đã suy nghĩ, vào năm 18 tuổi, với tư duy của một nhà quản trị, rằng được rồi, tôi sẽ làm điều này. Nếu tôi chỉ giúp đỡ cho một đứa trẻ được đi học, cuộc sống của bé sẽ thay đổi ra sao? Và đây là Hema, một vài tuần sau đó. Tôi đưa em vào trường học. Tôi theo sát quá trình học tập và tiến bộ của cô bé. Điều đáng buồn là tôi nghĩ như vậy vẫn chưa đủ. Vẫn còn nhiều đứa trẻ không có nhà cửa, gia đình… Chúng là trẻ mồ côi.
Một ngày nọ, tôi có ý tưởng này. Tôi tìm thấy một mảnh đất. Tôi mua nó với giá 5000 đô. Tôi muốn xây một ngôi nhà cho trẻ mồ côi. Một ngôi nhà, trường học, và khu cắm trại. Tôi gọi cho bố mẹ và hỏi rằng: “Liệu bố mẹ có thể gửi cho con hơn 5000 đô mà con tiết kiệm được không?” Tôi bắt đầu tiết kiệm từng đồng xu một từ năm 6 tuổi. Tôi đi trông trẻ từ năm 12 tuổi đến tận năm 18 tuổi. Và hẳn nhiên là tôi tiết kiệm được hơn 5000 đô. Tôi mua khối bất động sản đầu tiên trong đời mình.
[Với hơn 5000 đô tiết kiệm được từ việc trông trẻ, mảnh đất vừa mua được, cùng sự hỗ trợ trong và ngoài nước, Maggie giúp xây nhà cho 30 đứa trẻ mồ côi ở Nepal.]
Thế giới sẽ thay đổi nếu trẻ em và phụ nữ được giáo dục đầy đủ. Họ sẽ sinh ít con hơn. Họ chăm sóc gia đình tốt hơn, và những đứa trẻ được đi học đầy đủ. Ít dịch bệnh hơn và đói nghèo cũng giảm xuống. Cộng đồng dân cư và làng mạc sẽ thay đổi. Công việc này đối với tôi tràn đầy hứng khởi. Và tôi nghĩ, được rồi, nếu tôi có thể giúp được 1 đứa trẻ, vậy sao tôi không thể giúp cho 10 đứa? Giấc mơ của tôi là một ngày nào đó, có thể bước qua lòng sông khô hạn này, mà không phải nhìn thấy bất kì đứa trẻ nào phải phá đá. Đó là điều tôi muốn.
Tôi muốn tạo ra một thế giới mà tôi muốn nhìn thấy mỗi ngày. Tôi nghĩ chúng ta có đủ sức mạnh để làm điều đó. Chúng ta không cần phải đi xa 8000 dặm dến dưới chân dãy Himalayas. Tôi nghĩ rằng vẻ đẹp của tất cả chúng ta nằm ở việc chúng ta có tài năng, ta được trao tặng một món quà. Điều đó đã xảy ra với tôi. Tôi đã may mắn tìm ra món quà đó, và xây dựng một mảnh thiên đường của riêng mình, thiên đường bé nhỏ của tôi. Thế giới sẽ thay đổi nếu mỗi người chúng ta đều nhận ra khả năng của riêng mình. Và rồi mỗi ngày ta thức dậy, không nhất thiết phải đến một nơi nào khác trên thế giới, hay làm một công việc nào khác. Bạn thường nghĩ về thứ bạn chưa có nhiều hơn thứ bạn đang có. Ồ, tôi sẽ làm điều đó khi tôi có nhiều tiền hơn, khi tôi lấy bằng tiến sĩ rồi, sua khi nghỉ hưu, sau khi lập gia đình, sau khi đã nổi tiếng… Nhưng năng lực của bạn nằm ngay những thứ bạn có lúc này, cơ thể này, trí tuệ này… Và thứ cảm giác mà… Tôi có thể làm mọi thứ.
BẠN CÓ THỂ LÀM MỌI THỨ!
Một thời gian ngắn sau, Maggie nhận được 100.000 đô từ trang dosomething.org
Với số tiền đó, cô xây một ngôi trường cho 200 đứa trẻ
Chúng là thế hệ đầu tiên biết chữ trong gia đình
Cùng với việc giáo dục, các em còn được chăm sóc y tế cơ bản và được cung cấp bữa ăn hàng ngày
Credit: The Daily Goalcast