♋ 100
Bạch bảo lâm ngồi trong góc, nhìn Nhị Hoàng tử cúi đầu, không dùng bữa cũng không xem diễn, trong lòng lo lắng không thôi.
Cũng không biết Tần thục dung nuôi Nhị Hoàng tử kiểu gì, trường hợp có Hoàng Đế cùng nhóm vương công đại thần thế này, Nhị Hoàng tử càng phải biểu hiện bản thân mới đúng, để mọi người nhận thấy Nhị Hoàng tử tuyệt đối không thua kém Thái Tử.
Chỉ cần có người nhìn thấy Nhị Hoàng tử, ủng hộ nó thượng vị, hiện tại nàng nhẫn nại đều đáng giá.
Nhưng tất cả đều bị Tần thục dung hủy, dạy dỗ Nhị Hoàng tử chẳng khác gì đầu gỗ, không biết phải tranh giành cho bản thân.
Tiết bảo lâm ngồi ở bên cạnh Bạch bảo lâm thấy thế, cảm thấy cực kỳ phiền chán với nữ nhân cả hậu cung đều không ưa này. Lúc trước nể tình ả sinh ra Nhị Hoàng tử nên mới giao hảo cùng ả, nhưng hiện tại xem ra, quyết định lúc trước của nàng là sai lầm.
Đừng nói bản thân nương nhờ Bạch bảo lâm, hiện tại ánh mắt của toàn bộ phi tần hậu cung nhìn nàng cũng thay đổi, ngay cả Hoàng Hậu trước kia vẫn đôi khi quan tâm tới nàng, hiện tại trực tiếp xem nàng thành không khí, tình cảm tốt như Dương ngự nữ cũng không qua lại với nàng như trước nữa, nàng thật hối hận nha~
Mà ả ngốc này hiện tại đang làm gì? Dùng ánh mắt như vậy nhìn Nhị Hoàng tử. Ả thật sự coi rằng người xung quanh đều là kẻ ngốc sao? Trong hậu cung này người ngu ngốc đã sớm chết, người còn sót lại đều là người tinh khôn, trên mặt ả lại không biết che giấu, nhìn phát biết ngay.
"Ngươi kéo ta làm gì?"
Bạch bảo lâm vẫn đang nhìn chằm chằm Nhị Hoàng tử bị Tiết bảo lâm kéo, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Nàng đang ngắm nhi tử nha, hơn nữa cũng đang suy nghĩ xem làm sao để được gặp Nhị Hoàng tử một lần, dạy nó vài thứ, lần sau ở trường hợp thế này cũng không thể chất phác như thế, biểu hiện bản thân mới được. Để người trong thiên hạ đều biết Nhị Hoàng tử là thần đồng càng tốt, Hoàng Đế cũng sẽ theo đó mà chú ý tới Nhị Hoàng tử.
"Câm miệng."
Tiết bảo lâm trừng ả một cái.
Tuy rằng Bạch bảo lâm này không biết nhìn mặt đoán ý, đầu óc cũng càng ngày càng không tốt, nhưng có một chút thì phải là ả chỉ bắt nạt kẻ yếu. Đối với những phi tần như Tiết bảo lâm có phủ Quốc công làm chỗ dựa, nàng vẫn luôn không dám đắc tội.
Không có ánh mắt ghê tởm của Bạch bảo lâm, Nhị Hoàng tử cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Nhị Hoàng tử đã sớm phát hiện trong số nữ nhân hậu cung này thường xuyên có một người dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn nó. Nhưng là người xung quanh không cho nàng tiếp xúc với nó, cho nên Nhị Hoàng tử chỉ biết có một nhân vật như vậy, nhưng là vì sao nữ nhân kia lại nhìn nó, nó tuyệt đối không rõ.
Bất quá có một điều nó có thể khẳng định.
Nữ nhân này [hẳn là] sẽ không hại nó đi ~~
"Nhị Hoàng tử, lần sau không thể như vậy."
Trở lại Lệ Phương các, Tần thục dung đột nhiên gọi Nhị Hoàng tử đang muốn trở về điện của bản thân lại.
"Mẫu thân đang nói cái gì?"
Nhị Hoàng tử nghiêng đầu.
"Tự mình nghĩ đi, về sau mặc kệ con có không thích thế nào đi nữa, cũng không nên bộc lộ ra bên ngoài."
Nói thế nào đi nữa thì nay Nhị Hoàng tử là do nàng nuôi dạy, nếu nó không tốt thì nàng cũng sẽ không tốt đi đâu được. Tuy rằng Hoàng Hậu cùng quý phi cũng không phải là loại người thích mang thù, nhưng cũng không chịu nổi việc Nhị Hoàng tử hận các nàng nha! Nếu nghĩ thành nàng dạy nó như thế thì nguy rồi.
= = = = = = = = = = ta là mành chuyển cảnh nhà Nắng Hạ Viện = = = = = = = = =
"Chuyện của Nhị Hoàng tử muội thấy thế nào?"
Cho dù quý phi cùng Hoàng Hậu ngồi trên cao ở xa không phát hiện, nhưng đời này vĩnh viễn không thiếu người nịnh bợ các nàng, rất nhanh hai người đều nhận được tin tức.
"Hừ, muội còn có thể làm gì nha! Đây là chuyện của Thái Tử, về sau liền để lại cho nó tự xử trí đi!"
Thục Ninh thổi thổi ngón tay, vẻ mặt không sao cả mà nói.
"Muội vẫn là thân mẫu của Thái Tử sao?"
Chuyện quan trọng như vậy cũng không quản.
"Cũng vì muội là thân mẫu của Thái Tử, cho nên mới không thể quản. Dù Hoàng Thượng không thích Nhị Hoàng tử, nhưng đó vẫn là nhi tử của hắn, muội dám ra tay, Hoàng Thượng sẽ tha muội sao?"
Dưới ánh đèn chiếu xuống, gương mặt của Thục Ninh cực xinh đẹp, mang theo một dòng bóng loáng mị hoặc, chỉ cần là nam nhân, rất khó để không bị nàng hấp dẫn.
"Muội a!"
Hoàng Hậu lắc đầu.
Nàng có đôi khi không rõ tâm tư của quý phi. Nói muội ấy vững tâm đi, nhưng có đôi khi lại mềm mại đến cực điểm, nói muội ấy mềm lòng đi, có đôi khi xử lý lại sạch sẽ lưu loát không giống một nữ tử chưa tới hai mươi tuổi.
"Tỷ tỷ, điểm mấu chốt của Hoàng Thượng ở nơi nào, muội rất rõ ràng, không nên động muội sẽ không động. Cho dù muội giết chết Nhị Hoàng tử, chẳng lẽ Hoàng Thượng sẽ không tìm đến Tứ Hoàng tử, Ngũ Hoàng tử ra sao?"
Đến lúc đó càng sinh càng nhiều Hoàng tử, nhi tử của nàng còn không phải thành bận muốn chết sao? Như bây giờ cũng rất tốt, một Nhị Hoàng tử đã đủ.
"Ta hiểu được ý tứ của muội, chỉ là tính tình Nhị Hoàng tử đã bắt đầu hiển lộ, xem ra cũng không phải loại người lòng dạ bao dung, chỉ sợ nữ nhân sau lưng nó, dù sao chỉ có ngàn ngày làm tặc, không có ngàn ngày phòng cướp."
Hoàng Hậu lo lắng không phải không có lý.
"Cho nên a, hiện tại Thái Tử bắt đầu hiểu biết chuyện này cũng không muộn."
Nàng tin tưởng Thái Tử sau khi được nàng, Hoàng Hậu cùng với Hoàng Đế dạy dỗ, tuyệt đối phải có thủ đoạn cùng tâm cơ hơn Nhị Hoàng tử, thừa dịp hiện tại cánh chim của Nhị Hoàng tử còn chưa đủ cứng cáp, lấy nó ra để Thái Tử luyện tập là vừa đúng lúc.
"Muội là nói......"
Ánh mắt Hoàng Hậu sáng lên.
Tuy rằng các nàng không thể ra tay, nhưng nhắc nhở Thái Tử một chút, để nó phòng bị đầy đủ là được. Chỉ cần Nhị Hoàng tử dám ra tay, Thái Tử liền có thể phản kích, như vậy cũng không thể trách lên trên đầu các nàng rồi.
"Thần thiếp chưa hề nói gì, mà tỷ tỷ cũng có nói gì sao?"
Thục Ninh nở nụ cười âm u.
Tuy rằng các nàng không thể làm gì, nhưng điều này không có nghĩa là các nàng không thể nhìn kỹ Nhị Hoàng tử, chỉ cần biết hướng đi của Nhị Hoàng tử, có thể chuẩn bị đầy đủ, đến lúc đó thành kế phản gián, Nhị Hoàng tử không chết cũng tàn phế.
Đương nhiên hiện tại Nhị Hoàng tử còn chưa có bản tự này, dù thế nào cũng phải chờ nó qua mười lăm tuổi vào triều xong mới có thể từ từ bồi dưỡng thế lực của riêng nó, tới lúc đó mới có khả năng tiêu diệt Nhị Hoàng tử hoàn toàn, không biết mưu quyền soán vị có thể khiến nó được ban ba thước vải trắng hoặc rượu độc hay không?
Đại Hạ cũng không có quy củ không thể giết nhi tử, cho nên nếu Nhị Hoàng tử thật sự muốn thương tổn tới nhi tử của ta, vậy mời ngươi đi tìm đường chết là đúng rồi.
= = = = = = = = = = ta là mành chuyển cảnh nhà Nắng Hạ Viện = = = = = = = = =
"Nhi thần thỉnh an Mẫu hậu, thỉnh an Mẫu phi."
Thái Tử mặc một thân thường phục, từ bên ngoài đi vào, trên hai bờ vai vương tuyết trắng.
"Mau đi thay y phục, cẩn thận cảm lạnh."
Hoàng Hậu quan tâm nói với Thái Tử, Thái Tử năm tuổi đã giống như đại nhân nhỏ, mỗi tiếng nói mỗi cử động đều đủ để thành bản mẫu cho người trong thiên hạ.
"Vâng, nhi tử đi một chút sẽ trở lại, mời Mẫu hậu cùng Mẫu phi chờ."
Thái Tử đã chuyển đến Đông cung, bình thường trừ thời gian đi học, chỉ có thể đến thỉnh an Thái Hậu, Hoàng Hậu cùng Thục Ninh vào buổi chiều. Ngẫu nhiên sẽ cùng các nàng dùng bữa tối, sau đó sẽ trở về Đông cung hoàn thành bài tập Thái phó đã giao, bởi vì ngày hôm sau Hoàng Đế sẽ kiểm tra, cho nên Thái Tử không dám lơi lỏng ngày nào.
Mười ngày có một ngày nghỉ, mỗi khi đến ngày này, Thái Tử sẽ vào hậu cung từ sớm, vội tới thỉnh an tổ mẫu cùng hai vị mẫu thân.
Đau lòng Thái Tử vì hiếm khi được nghỉ một ngày còn phải dậy sớm, liền căn dặn nó giờ tỵ mới đến cũng không muộn. Nhưng Thái Tử được Hoàng Đế dạy dỗ rất tốt, không hề buông lỏng bản thân, mỗi lần đều là giờ thìn một khắc đến đây.
"Bên ngoài đã rơi tuyết lớn, hôm nay Thái Tử không cần đến sớm như vậy, cẩn thận té ngã."
Ở ngày đông thì giờ thìn sắc trời vẫn chưa tính là tỏ, còn hơi âm u. Thái Tử từ sáng sớm đã rời Đông cung lại đây, hai vị mẫu thân đều lo lắng nó bị thương.
"Nhi tử không có việc gì, trước sau có không ít người đi theo, con là không thể té ngã được."
Thái Tử cười nhẹ.
Với nó mà nói thì không có gì quan trọng hơn việc thỉnh an tổ mẫu cùng hai vị mẫu thân.
Các nàng thực quan tâm nó, mà điều duy nhất nó có thể làm cho họ chính là lúc bình thường hiếu thuận hơn chút. Nó còn quá nhỏ, trong tay chưa có thế lực thuộc về bản thân, rất nhiều thứ đều là từ Hoàng Đế, Hoàng Hậu, Thái Hậu cùng quý phi ban cho, cho nên nó chỉ có phần tâm ý này là của chính nó, sao có thể buông lỏng chứ?
"Vẫn là cẩn thận một chút, trở về để bọn họ không cần đi quá nhanh, chậm một chút tuyệt đối không sao."
Thục Ninh sửa sang lại y phục trên người Thái Tử, y phục này là nàng cùng Hoàng Hậu làm, hiện tại Thái Tử mặc vào vừa hợp.
"Vẫn là y phục Mẫu hậu cùng mẫu thân làm thoải mái nhất."
Thái Tử ngồi ở bên cạnh Hoàng Hậu, chân ngắn buông lỏng giữa không trung.
Hai tay thực tự nhiên đặt ở trên đùi, liền ngay cả y phục cũng không vì động tác của nó mà có chút nếp nhăn nào. Quy củ này, cả cung cũng không tìm ra hài tử nào làm tốt hơn nó.
"Đói bụng rồi đi! Hôm nay mẫu thân cố ý xuống bếp làm cháo thịt gà cho con, vừa lúc ăn chút."
Suy nghĩ đến việc nhi tử phải chạy tới lui mấy nơi, Thục Ninh đều là đế Tê Phượng cung gặp nhi tử, cũng thuận tiện mượn tiểu trù phòng của Tê Phượng cung nấu thức ăn cho con.
"Đa tạ mẫu thân, con để Người mệt nhọc."
Thái Tử nhảy xuống nhuyễn tháp hành lễ với Thục Ninh.
Cháo thịt gà này phải hầm ít nhất mấy canh giờ, chắc chắn mẫu thân đã hầm cả đêm ở Trường Ninh cung, sau đó lại dùng bếp lò ủ ấm đưa đến Tê Phượng cung tiếp tục hầm.
"Ai mướn con là nhi tử của ta chứ?"
Thục Ninh thở dài, nàng cố gắng lâu như vậy không phải là vì Thái Tử sao?
"Đa tạ mẫu thân."
Khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày của Thái Tử khi đối mặt với trưởng bối đã mềm mại hơn không ít, mỉm cười nhàn nhạt đại biểu hiện tại tâm tình nó cực kỳ không tệ.
"Không cần, mau tới ăn đi!"
Để Mai Đông đi múc ra, Thái Tử ngồi xuống giữa hai vị mẫu thân bắt đầu ăn từng ngụm một, còn có vài mâm điểm tâm mà nó thích ăn nữa, vừa ăn liền biết là tay nghề của nhóm Mai Đông a di làm ra.
"Thái Tử, mẫu thân để Mai Thu hầu hạ bên cạnh con được không?"
Mai Thu thiện độc, bên cạnh Thái Tử không biết có bao nhiêu người muốn ám hại nó, trước kia Thái Tử ở tại cung của Thục Ninh thì không cần lo lắng, nhưng hiện tại đã chuyển đến Đông cung, Thục Ninh thật sự lo lắng.
Mà ngay từ đầu không để Mai Thu đi theo là vì không muốn Hoàng Đế nghĩ rằng nàng không an tâm người mà hắn sắp xếp. Nhưng mấy ngày trước, trong thực vật của Thái Tử lại kiểm tra ra có độc, tin rằng lần này dù nàng không nói, Hoàng Đế cũng sẽ chủ động yêu cầu.
"Nhưng nếu Mai Thu di đi cùng con, vậy mẫu thân thì sao?"
Thái Tử vẫn lo lắng cho mẫu thân.
Kẻ địch của mẫu thân ở trong hậu cung cũng không ít. Có thể nói cả hậu cung trừ Hoàng Hậu, Đức phi cùng Tần tiệp dư ra, đều là kẻ địch. Các nàng đều hận không thể khiến mẫu thân chết, Mai Thu di đi đến bên cạnh nó, không phải là cho người khác thừa dịp sao?
"Không sao, ta còn có Mai Đông, y thuật của muội ấy đủ để bảo hộ ta."
Thục Ninh lắc đầu.
Giữa tính mạng của nhi tử và của nàng, Thục Ninh càng nguyện ý nhi tử sống sót. Nếu ông trời thật sự không muốn nàng sống, Mai Thu ở bên cạnh nàng cũng không có tác dụng.
"Tạ mẫu thân."
Thái Tử biết, mẫu thân đây là lo lắng cho nó. Nhìn Hoàng Hậu một cái, thấy nàng gật đầu, Thái Tử đáp ứng.
Mẫu hậu cũng đồng ý, nó phản đối hiển nhiên là vô dụng.
"Không cần cảm ơn mẫu thân, đây là chuyện mẫu thân phải làm."
Xoa xoa đầu Thái Tử, Thái Tử hiếm khi không né tránh. Bình thường khi xoa đầu Thái Tử luôn lắc mình trốn, cho rằng bản thân đã lớn, không được xoa đầu nữa.
Thái Tử dùng bữa xong, lại nghỉ ngơi một chút, rồi cùng Hoàng Hậu, quý phi đi Toàn Phúc cung thỉnh an Thái Hậu.
"Hoàng tổ mẫu, tôn nhi đến thăm Người."
Ở Toàn Phúc cung, Thái Tử biểu hiện rất giống một hài đồng năm tuổi. Bởi vì nó không muốn khiến cho Thái Hậu càng lúc càng lớn tuổi lo lắng, cho nên để Thái Hậu nhìn thấy phương diện hài đồng của nó đi!
"Tiểu tôn nhi của ta a, cuối cùng con cũng đến a. Mắt tổ mẫu sắp nhìn xuyên rồi, dùng bữa sáng chưa?"
Thái Hậu vừa gặp liền hỏi tôn nhi của bà đã dùng bữa chưa, có thể thấy được ở trong lòng Thái Hậu thì Thái Tử quan trọng biết bao nhiêu, chỉ sợ nó vì vội chạy tới thăm bà mà bất chấp ngay cả bữa sáng cũng chưa ăn.
"Hoàng tổ mẫu yên tâm, tôn nhi đã ăn rồi. Lần trước sau khi Người căn dặn tôn nhi, tôn nhi liền không dám không ăn."
Thái Tử vỗ vỗ bụng nhỏ, sợ Thái Hậu không tin còn kéo tay bà mò lên.
"Tốt tốt tốt, như vậy là tốt rồi. Lần sau cũng phải nhớ rõ, không thể không ăn sáng, kế sách mỗi ngày đều là từ sáng, cho nên bữa sáng còn quan trọng hơn bữa tối."
Thái Hậu vừa lòng thu tay về, dùng mặt cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn tiểu tôn tử.
"Tôn nhi nhớ kỹ, đa tạ tổ mẫu dạy bảo."
Thái Tử hành đại lễ, khiến Thái Hậu đau lòng trực tiếp kêu đứng dậy.
"Mau đứng lên, trời lạnh thế này sao lại quỳ xuống đất, rất lạnh nha!"
Thái Hậu bỏ qua chuyện toàn bộ Toàn Phúc cung đều có đốt địa long, có địa long thì mặt đất sao có thể lạnh chứ.
Mỗi lần đến cùng Thái Tử, Hoàng Hậu cùng quý phi liền thành vật trí, hai người chỉ có thể tự tìm chỗ mà đứng.
Cũng may Thái Tử còn nhớ rõ hai vị mẫu thân, nói với Thái Hậu xong, liền lôi kéo các nàng đi theo Thái Hậu, cả nhà nói nói cười cười khiến cho Hoàng Đế còn đang xử lý quốc sự ở Thái Cực cung cảm thán bản thân thật đáng thương.
Thê nhi lão mẫu đều đang nghỉ ngơi, chỉ có hắn một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày không được rảnh rỗi, ngay cả lễ mừng năm mới cũng phải suy nghĩ xem ban thưởng cho nhà thần tử nào, nhà nào năm tới không thể trọng dụng.
Làm Hoàng Đế thật đúng là mệt mỏi, nhưng để Hoàng Đế buông tay thì hắn cũng sẽ không nguyện ý. Con người a, một khi ngồi trên vị trí cao nhất, muốn buông tay liền khó khăn. Không thấy dù Càn Long đã truyền ngôi cho nhi tử nhưng vẫn nắm giữ triều chính trong tay sao! Cho nên Hoàng Đế a, bình thường nghe hắn vờ đáng thương than thở này nọ cũng chỉ là nghe tai này ra tai kia, không thể tin là thật, nếu tin thật liền thua rồi.
Bằng không, từ xưa đến nay, cũng sẽ không có người nhiều vì Đế vị mà như tre già măng mọc, ẩn sau mỗi Đế vị đều là chất đầy xương trắng, cho nên Hoàng Đế mới càng quý trọng Đế vị khó lắm mới tới tay này, để bọn họ buông tha là vạn vạn không thể.
Nhưng Hoàng Đế vẫn dành thời gian để dùng bữa cùng lão mẫu và thê nhi. Ở lúc này, thực dễ dàng khiến người ta có một loại ảo giác, bọn họ là một gia đình tương thân tương ái, mà Hoàng tử Công chúa khác cũng không thể chen chân vào đó.
Phụ thân nghiêm túc, mẫu thân dịu dàng, tổ mẫu từ ái, cùng nhi tử đáng yêu, đây là một nhà thông thường. Chỉ là trong nhà này, mẫu thân có hai người, trượng phu chỉ có một, nhi tử cũng chỉ có một mà thôi.
Dùng bữa xong, Hoàng Đế lại làm bạn Thái Hậu nói chuyện trong chốc lát, sau đó kéo Thái Tử đi rồi. Thời gian buổi sáng thuộc về lão mẫu cùng thê thiếp, thời gian buổi chiều hẳn nên dành cho người làm phụ thân như hắn đi?
Hoàng Đế lôi kéo Thái Tử trở lại Thái Cực cung, kiểm tra học vẫn của nó, thấy coi như là vững chắc, liền kiểm tra cái khác.
"Tốt, nhi tử ta thông minh, Đại Hạ rất may."
Hoàng Đế kiểm tra xong thì nói. Lời này không bao lâu đã truyền ra ngoài, nhóm triều thần lập tức liền biết Hoàng Đế vô cùng vừa lòng về Thái Tử. Đương nhiên có một vị Thái Tử thông minh, người làm thần tử cũng sẽ cảm thấy vui vẻ.
Dù sao có một vị danh quân luôn tốt hơn là một bạo quân đi? Danh quân chỉ cần bản thân không làm sao, tính mạng có thể đảm bảo. Mà bạo quân giết người không cần biết đúng sai, chỉ cần thích là được.
"Nhi thần không dám nhận lời khen của Phụ hoàng, thứ nhi thần muốn học còn rất nhiều, Thái phó thường nới với nhi thần, Phụ hoàng học phú ngũ xe, dù là cầm kỳ thư họa hay là võ công kỵ xạ đều tinh thông, muốn nhi thần học từ Phụ hoàng cho thật tốt."
Thái Tử sùng bái nhìn Hoàng Đế.
So với lão cha của nó, nó thật sự còn kém xa nha!
"Ha ha ha, lời của Thái phó con là khen ngợi Trẫm quá mức, đối với mấy thứ đó Trẫm chỉ là biết chút da lông, sao có thể đạt được trình độ tinh thông. Học hành không có điểm dừng, Thái Tử con phải nhớ kỹ, trên đời này không có ai có thể tinh thông tất cả mọi thứ."
Hoàng Đế nghe xong thực hưởng thụ, nhưng là giáo dục Thái Tử, không cần tự cho là đúng, đối với bất cứ cái gì cũng nên duy trì thái độ học tập, không đến lúc người khác vừa khen vài câu liền cho rằng bản thân rất giỏi, kỳ thật còn kém xa lắm!
Kiêu ngạo, là kẻ địch lớn nhất của con người.
Thái Tử còn nhỏ, cho nên lúc Thái Tử tự mãn, Hoàng Đế sẽ đả kích nó một phen, cho nó biết bản thân chẳng qua là học chút da lông, thế mà tự khen thiên hạ vô địch, tâm tính này là không được.
Thục Ninh cũng tán thành phương thức giáo dục này của Hoàng Đế, mỗi ngày Thái Tử đều có thể nghe được rất nhiều lời nịnh bợ khen tặng, nếu không ai nhắc nhở nó, ví dụ về những tổn thương kéo dài cả đời cũng không chỉ một hai cái.
"Nhi tử nhớ kỹ, đa tạ Phụ hoàng nhắc nhở."
Thái Tử thông minh, di truyền cả việc vừa gặp đã không quên của Hoàng Đế, ví dụ về tổn thương kéo dài cả đời kia, nó không chỉ từng nghe mà còn từng xem, cho nên hiểu được sự lo lắng của Phụ hoàng cùng mẫu thân, cũng thường xuyên cảnh giác bản thân, không cẩn đắc ý kiêu ngạo. Những người khác còn có cơ hội để sửa chữa, nhưng nó thì không có cơ hội lần thứ hai.
"Nhi tử của ta có thể hiểu được nỗi khổ tâm của vi phụ là tốt rồi."
Hoàng Đế vỗ vỗ bả vai rất nhỏ gầy.
Không biết từ lúc nào bắt đầu, Thái Tử trước kia còn có chút béo biến gầy, đương nhiên vóc dáng cũng cao lên.
Thái Tử vẫn không để Hoàng Đế thất vọng, mà Hoàng Đế cũng không muốn nó để hắn thất vọng, bởi vậy có thể thấy được hiện tại Hoàng Đế kỳ vọng Thái Tử cao bao nhiêu.
Nhị Hoàng tử nhìn Thái Tử ngồi ở trước mặt mình, liền bởi vì đệ ấy là Thái Tử, cho nên nó phải ngồi lui về sau một đoạn xa, thiên địa quân thân sư, quân trước thân. Cho dù nó là huynh trưởng, tuổi cũng lớn hơn, lại không thể ngồi ở trước mặt Thái Tử.
Vì oán hận nên Nhị Hoàng tử không có nhìn thấy, vị huynh trưởng Đại Hoàng tử này cũng ngồi ở sau Thái Tử, Đại Hoàng tử lại không oán hận gì cả, nó một người vừa làm đệ đệ vừa làm ca ca ngược lại lại oán giận trước, không khỏi có chút buồn cười đi?
Hoàng Đế tuyển thư đồng cho Thái Tử cũng không phải từ nhà Vĩnh Ninh Hầu, mà là đích tử đích tôn nhà một số đại thần mà hắn coi trọng. Phủ Vĩnh Ninh Hầu không cần đến điều này vẫn đứng ở phía sau lưng Thái Tử, cho nên Hoàng Đế tìm vài vị thần tử có năng lực cho Thái Tử. Bọn họ bị Hoàng Đế cột lên trên thuyền của Thái Tử, trung thành với Hoàng Đế đồng thời cũng không thể phản bội Thái Tử, bằng không Hoàng Đế là người đầu tiên không đồng ý.
Phía sau mỗi người đều có một khối thế lực, nhưng điểm giống nhau giữa bọn họ chính là không có binh quyền, lại thực trung thành với Hoàng Đế, hoàn toàn không cần lo lắng bọn họ mưu phản hắn.
Liền ngay cả nhân mã của Thái Tử, cũng có rất nhiều là dùng chung với Hoàng Đế, tuy rằng cứ như vậy có rất nhiều việc tư không thể để người của Đông cung đi làm, nhưng tương tự sẽ có được sự tin tưởng của Hoàng Đế, không sợ nó cùng mọi người mưu đồ bí mật.
Hiểu rõ có được tất có mất, nhưng chuyện này đối với Thái Tử mà nói, nó vốn không nghĩ tới mưu phản phụ thân nó, cho nên đây không phải là chuyện xấu, ngược lại còn là chuyện tốt mới đúng.
ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖2ღ๖
Truyện của nhà ღ๖Nắñgღ๖Hạღ๖√iệñღ๖
♑233, Thần Vương hồi kinh
Suy nghĩ của Chân Đại gia, Chân Nhan đoán đến rõ rõ ràng ràng, phái thị nữ về chứ không phải là cửa lớn của Chân gia luôn mở rộng vì nàng, khóe miệng Chân Nhan nở nụ cười.
"Đa tạ phụ thân thành toàn, nữ nhi đã hiểu."
Bên này sau khi Liên Thái Hậu hồi cung, lại mắng Thần Vương Thế tử không ngẩng đầu lên được, buồn bực đến cực điểm, lần này Thần Vương Thế tử thật sự khiến bà quá thất vọng rồi.
Thần Vương Thế tử vừa nghe rằng hai tháng sau được thú Chân Nhan, mừng như điên, Liên Thái Hậu thấy thế lại càng thất vọng.
"Hai tháng sau Phụ vương ngươi cũng sẽ hồi kinh tham dự hôn lễ, trong khoảng thời gian này ngoan ngoãn cho Ai gia, đừng làm ra chuyện sai gì nữa."
Đây là lần đầu tiên Liên Thái Hậu dùng giọng điệu lạnh như băng nói chuyện với Thần Vương Thế tử, thậm chí có chút chán ghét.
Thần Vương Thế tử lập tức thu lại ý cười trên mặt, gật đầu.
"Tôn nhi đã hiểu, đa tạ Hoàng tổ mẫu thành toàn."
"Được rồi, lui ra đi!"
Liên Thái Hậu phất tay, thật sự không muốn thấy Thần Vương Thế tử thêm nữa, có chút phiền chán.
Trong lòng Thần Vương Thế tử biết Liên Thái Hậu đang nổi nóng, cho nên không dám chọc Liên Thái Hậu tức giận thêm, ngoan ngoãn lui xuống.
Tố Nga đưa tay xoa ấn thái dương cho Liên Thái Hậu, thật cẩn thận nói.
"Thái Hậu giữ gìn sức khỏe, Thế tử cũng là nhất thời hồ đồ mới phạm vào lỗi lớn như thế, sau này hẳn sẽ hiểu rõ nổi khổ tâm của Thái Hậu."
Liên Thái Hậu nhíu mi không vui.
"Thôi, một Thế tử phi mà thôi, Thế tử phi chết bệnh chỗ nào chẳng có, cần gì ngăn cản nó!"
Liên Thái Hậu chỉ có thể an ủi bản thân như vậy. Tố Nga nghe thế mí mắt giật giật, sao còn dám nói tiếp, thở cũng không dám thở mạnh.
= = = = = = = = = = ta là mành chuyển cảnh nhà Nắng Hạ Viện = = = = = = = = =
So với không khí không hài hòa bên Chân phủ, không khí bên Tướng phủ lại cực kỳ hòa thuận vui vẻ, Tiêu Lão phu nhân là vô cùng hài lòng về Dung Nguyệt, giữ Dung Nguyệt ở bên cạnh nói chuyện đủ chuyện, cho đến khi trời tối mới bằng lòng buông tay.
Tiêu Nguyên cũng rất vui mừng, phụ thân có thể giải khúc mắc thú người khác về, Tiêu Nguyên mừng hơn bất cứ ai. Nàng nhận ra, Dung Nguyệt là người tính cách đơn giản, giống như một dòng nước trong không có những thủ đoạn cong cong vẹo vẹo kia, mà Hữu tướng thì rõ ràng là có ý với Dung Nguyệt.
"Nghĩ gì thế, cười vui vẻ như vậy?"
Triệu Tuân kéo Tiêu Nguyên lại ngồi ở trên giường nhỏ, Tiêu Nguyên che miệng cười khẽ.
"Đương nhiên là vì vui mừng cho phụ thân. Trước khi tổ mẫu luôn lo lắng phụ thân không có nhi tử, hiện tại tốt rồi, không cần lo lắng nữa."
Triệu Tuân nghe vậy nhíu mày thở dài.
"Aizz, nhạc phụ là thú được tức phụ, ta thật đáng thương còn chưa thấy bóng dáng đâu."
Mặc cho Triệu Tuân tốn công thuyết phục bao nhiêu, Hữu tướng vẫn không nhả ra, sau đó lợi lộc là Triệu Tuân đưa tới lại vẫn nhận như lẽ thường, lại không có chút dấu hiệu buông lỏng, thật sự khiến hắn buồn rầu.
Môi đỏ mọng của Tiêu Nguyên cong lên.
"Gấp cái gì, năm nay cũng đã trôi qua hơn nửa, còn một năm nữa liền cập kê, dù sao cũng chỉ còn một năm rưỡi mà thôi."
Triệu Tuân bất đắc dĩ thở dài.
Ngày ngày ôm Tiêu Nguyên, người chịu tội chỉ có thể là hắn, chỉ được nhìn, không được ăn, quả thực là tra tấn lớn nhất đời người.
Tiêu Nguyên bỗng nhiên nhíu mi, đưa tay đây Triệu Tuân ra chút, nghiêm cẩn nói.
"Ta vẫn cứ cảm thấy Hoàng tử kia của Đông Sở dường như quen biết huynh, cứ hay nhìn chằm chằm vào huynh, có phải huynh đắc tội với người ta hay không?"
Triệu Tuân sững người, sau đó gật đầu.
"Đúng vậy, mấy năm nay vào Nam ra Bắc, người mà ta đắc tội cũng không tính là ít, đơn giản cũng chỉ là một số xung đột liên quan đến lợi ích mà thôi. Sợ gì, chiến sự ở Đông Sở đang căng thẳng, không bao lâu nữa hắn ta sẽ rời Đông Minh."
Tiêu Nguyên cười cười.
"Thì ra là thế, khó trách ánh mắt hắn nhìn huynh thật lạ thường, hóa ra thật sự bị ta nói trúng rồi. May mà không nhận ra, bằng không liền phiền lớn."
"Không sợ, nhạc phụ của ta là Hữu tướng, hắn không dám làm gì."
Vẻ mặt Triệu Tuân kiêu ngạo, kỳ thật trong lòng rõ ràng, Hữu tướng mới không thèm giải quyết cục diện rối rắm cho hắn.
Tiêu Nguyên phì cười, mắng to hắn mặt dày, Triệu Tuân cũng không để ý, mặt dày sắp thành tường thành rồi.
"Đúng rồi, Hoàng Thượng có phải muốn cho Đông Sở mượn binh hay không a?"
Tiêu Nguyên có chút tò mò.
Theo số trí nhớ còn sót lại của nàng, căn bản không có chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này. Nàng ở kiếp trước, đã sớm bị ngăn cách với thế giới bên ngoài, không nghe ngóng được tin tức gì.
Triệu Tuân híp mắt.
"Chuyện này nên hỏi nhạc phụ mới đúng nha, nếu nhạc phụ không nhả lời, Hoàng Thượng không dám cho mượn, lỡ như Liên Thái Hậu nhân cơ hội làm loạn, Hoàng Thượng liền là mất nhiều hơn được."
Tiêu Nguyên gật đầu.
"Kỳ thật Hoàng Thượng là muốn cho mượn binh có phải hay không, chắc chắn là Đông Sở đã cho Hoàng Thượng không ít lợi ích, nếu Hoàng Thượng vận dụng thích đáng, có khả năng sẽ thoát khỏi thế kiềng ba chân này, cơ hội tốt như thế, sao có thể buông bỏ chứ?"
Triệu Tuân nghe vậy cúi đầu hôn hôn miệng Tiêu Nguyên, không chút khách khí tán thưởng.
"Thật thông minh, không gì có thể gạt ánh mắt của nàng, nhạc phụ chính là cùng Hoàng Thượng hạ một bàn cờ lớn, ai thắng ai thua còn chưa chắc, cho nên nàng cũng đừng quan tâm tới làm gì."
"Nhưng lỡ như có một chân trong kiềng ba chân kia bị sụp, một chân khác đắc thế, Tướng phủ sẽ gặp nguy hiểm ngay. Hoàng Thượng cùng Thái Hậu ai đắc thế đi nữa cũng không có khả năng buông tha cho Tướng phủ."
Hữu tướng nắm giữ quyền to, dù là bên nào cũng đã chất chứa rất nhiều oán hận, cho nên thế cục như hiện tại mới là đảm bảo tốt nhất cho Tướng phủ.
Triệu Tuân xoa xoa đầu Tiêu Nguyên.
"Đồ ngốc, thế kiềng ba chân sớm hay muộn cũng sẽ gãy, nếu Tướng phủ không thay đổi sách lược, sớm muộn gì cũng sẽ bị cắn nuốt. Thất phu vô tội hoài bích có tội, cho nên nàng phải tin tưởng nhạc phụ."
Trong lòng Tiêu Nguyên vẫn luôn có cảm giác không yên, Triệu Tuân an ủi vài câu mới thả lỏng.
Sáng sớm hôm sau, Tiêu Nguyên tỉnh lại liền nghe tin tức Chân Nhan phải gả cho Thần Vương Thế tử làm Thế tử phi, nhếch môi cười.
"Dũng khí "tráng sĩ chặt tay" này thật sự khiến người ta tán thưởng."
Tiêu Nguyên không dám coi thường Chân Nhan, vẫn cho người chú ý chặt chẽ nhất cử nhất động của Chân Nhan.
Mấy ngày gần đây Hữu tướng cực kỳ bận rộn, Đông Minh Đế cho Hữu tướng không ít quyền lợi, thậm chí giao một vạn tinh binh của Binh bộ ở Kinh đô cho Hữu tướng toàn quyền quản lý.
Mà Hữu tướng thì lại cho Đông Minh mượng mười lắm vạn binh, Đông Minh Đế lại cho Hoàng tử Đông Sở mượn.
Vì việc này, đã mấy ngày Tiêu Lão phu nhân không thèm quan tâm tới Hữu tướng, Hữu tướng cũng thường xuyên cười làm lành với bà, Tiêu Lão phu nhân nổi cơn giận dỗi, cách gì cũng không có tác dụng.
"Lão phu nhân, chuyện quốc gia đại sự Dung Nguyệt không hiểu, nhưng Dung Nguyệt tin rằng Tướng gia làm như vậy nhất định có đạo lý của Tướng gia, Dung Nguyệt tuy là người Tây Việt, nhưng gả chồng theo chồng, giờ phút này chính là người Đông Minh."
Dung Nguyệt cố gắng nặn ra nụ cười nói ra lời này, không vì gì khác, chỉ vì Hữu tướng hứa với nàng, một năm sau sẽ mang nàng về Tây Việt tìm Dung phu nhân tính sổ, hơn nữa cho Dung Nguyệt một số châu báu cùng bạc lớn.
Dung Nguyệt thiếu bạc, cho nên không cốt khí, theo lời Hữu tướng nói lặp lại cho Tiêu Lão phu nhân nghe.
Tiêu Lão phu nhân thấy Dung Nguyệt biết đại thế như vậy, vừa vui sướng vừa áy náy.
"Dung Nguyệt, con yên tâm, ngày sau Tướng phủ chính là nhà của con, nếu ai dám bắt nạt con, cũng phải hỏi lão bà ta một chút xem có nguyện ý hay không!"
Lòng Dung Nguyệt tràn đầy cảm động.
Từ khi bước vào Tướng phủ, Hữu tướng chưa từng ép buộc nàng làm chuyện gì nàng không thích, Tiêu Lão phu nhân lại là thật lòng đối tốt với nàng, khiến Dung Nguyệt một lần nữa tìm được tình thân biến mất đã lâu, trong lòng ấm áp.
"Vâng, Dung Nguyệt chắc chắn sẽ tìm Lão phu nhân trước tiên để làm chủ cho Dung Nguyệt."
Tiêu Lão phu nhân thế này mới cho Hữu tướng sắc mặt tốt, thưởng thêm một cái lườm, Hữu tướng vội lấy lòng mà tiếp lấy.
Dung Nguyệt thấy thế, nhịn không được khóe miệng cong lên.
Không ngờ Hữu tướng uy phong lẫm lẫm bên ngoài lại là người hiếu thuận như thế.
Tiêu Lão phu nhân cũng rõ ràng tình cảm giữa hai người đều rất mông lung, cho nên cũng không có ép buộc hai người mau chóng thành thân, dù sao cũng đã có hôn ước rồi, chạy cũng không thoát, cho nên cũng không nóng vội.
Lại qua mấy ngày, Thần Vương mang theo gia quyến trở về, tham gia hôn lễ của Thần Vương Thế tử.
Phủ Nội Vụ làm to làm lớn, nhưng trên mặt Thần Vương lại không hề có vẻ vui sướng, ngược lại cực kỳ mâu thuẫn, vừa hồi phủ đã mắng Thần Vương Thế tử một trận.
Thần Vương phi ở bên cạnh khuyên ngăn, không ngờ cũng bị mắng một trận.
"Vương gia, Thế tử gia tuổi trẻ khí thịnh nhất thời xúc động phạm lỗi cũng là chuyện có thể lý giải, xin người bớt giận."
Vân Trắc phi xinh đẹp như hoa, vẫn luôn là người trên đầu quả tim của Thần Vương. Thần Vương yêu thích nhất chính là nhi tử của Vân Trắc phi, Liên Du - Nhị công tử Thần Vương phủ.
Vân Trắc phi không khuyên còn tốt, vừa mở miệng thì lại làm bùng cháy cơn giận vừa mới được dập tắt của Thần Vương. Thần Vương phi ở bên cạnh ẩn nhẫn, không dám nói nhiều, bà càng xin thì hiệu quả càng hỏng bắt, bao nhiêu năm vẫn luôn là như thế.
Cho nên rõ ràng không nói nữa, tùy ý cơn lửa này tiếp tục bùng lên.
Thần Vương Thế tử liếc nhìn Vân Trắc phi, ánh mắt u ám.
"Đa tạ Trắc phi cầu tình, chuyện này ta đã cầu Hoàng tổ mẫu, việc này đã xong."
Mặt nhỏ Vân Trắc phi trắng bệch, sốt ruột giải thích.
"Thế tử, con đừng có hiểu lầm, ta cũng không có ý muốn châm ngòi thêm mắm thêm muối,… Vương gia… Thiếp cũng là có ý tốt a."
Mắt Vân Trắc phi lập tức đỏ lên, có mấy phần sốt ruột cùng oan ức.
Thần Vương vỗ bàn giận hết Thần Vương Thế tử.
"Làm càn! Ngươi nói chuyện kiểu gì đó, đã phạm lỗi còn sợ bị người khác nói sao. Còn không mau nhận lỗi với Vân Trắc phi!"
Thần Vương Thế tử lạnh lùng nhìn nhìn Vân Trắc phi, Vân Trắc phi liền run run, nhào vào trong lòng Thần Vương, giống bị ánh mắt hung ác của Thần Vương Thế tử dọa không nhẹ.
"Đại ca, lần này Thạch Vân Mẫu phi vì đến tham dự hôn lễ của đại ca kịp lúc mà một đường xóc nảy, thân thể không khỏe không nói nửa câu, vì sao đại ca còn…? Cố ý nhắm vào Thạch Vân Mẫu phi?"
Liên Du không vui nhìn Thần Vương Thế tử.
Hắn vẫn luôn chướng mắt Thần Vương Thế tử. Trong mắt hắn, hắn ta cũng chỉ là may mắn, được Thái Hậu yêu thương mà thôi, nếu có một ngày hắn ta bị Thái Hậu ghét bỏ, tuyệt đối chết không có chỗ chôn.
"Du Nhi, không được làm càn, đó là Thế tử!"
Vân Trắc phi xoay mặt nhỏ nhắn lại thấp giọng trách cứ Liên Du, tay kia thì đặt ở trên bụng nhẹ nhàng xoa.
Thấy thế, Thần Vương không vui nói.
"Du Nhi nói không sai, nghiệp chướng ngươi ở Kinh đô hưởng phúc quen, chỉ sợ là đã quên thân phận của bản thân, mất hết thể diện của Bản vương!"
Thần Vương Thế tử còn muốn nói tiếp, lại bị Thần Vương phi ngăn lại.
"Thịnh Nhi, nhận lỗi với Vân Trắc phi!"
"Mẫu phi?"
Thần Vương Thế tử ngỡ ngàng trừng mắt.
"Xin lỗi!"
Thần Vương Thế tử suýt nữa đã hất tay Thần Vương phi ra, nhưng là vẫn nhịn được, đang muốn mở miệng lại nghe Vân Trắc phi phất tay.
"Không được, ta chẳng qua chỉ là Trắc phi ti tiện, sao có thể tôn quý bằng Thế tử, nếu truyền đến tai Thái Hậu…"
"Nó dám!"
Thần Vương giận dữ tát Thần Vương Thế tử một cái, trực tiếp đánh Thần Vương Thế tử đến sững sờ.
"Bản vương cảnh cáo ngươi, nơi này là Thần Vương phủ, Bản vương còn sống liền không cho phép ngươi lỗ mãng, xin lỗi Vân Trắc phi!"
Thần Vương cực kỳ không kiên nhẫn, ánh mắt nhìn Thần Vương Thế tử lạnh như băng, không thấy chút thân thiết nào. Rõ ràng là phụ tử xa cách hồi lâu, vừa gặp lại là giương cung bạt kiếm.
Hơn nữa trước mặt nhiều người như vậy lại để Thần Vương Thế tử chịu nhục, Thần Vương Thế tử suýt nữa không nhịn được, khóe miệng lại nóng bừng chết lặng, cố nén cơn giận.
"Vân Trắc phi, là Bản thế tử không đúng mạo phạm Trắc phi, Trắc phi suy nghĩ nhiều, đóng cửa lại thì đều là người một nhà. Tục ngữ nói đúng, việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, sao Bản thế tử có thể cáo trạng với Thái Hậu chứ."
Thần Vương Thế tử lại nhìn nhìn Liên Du.
"Nhị đệ, ta vẫn chưa từng xem thường thân phận thứ tử của đệ, giữa hai ta là tình huynh đệ, hẳn là nên ủng hộ làm chỗ dựa cho nhau, đồng lòng trợ giúp Phụ vương sớm ngày thành đại sự mới đúng, đệ nói có đúng không."
Sắc mặt Liên Du hơi đổi.
Một câu thứ tử kia giống như là tát một cái lên trên mặt hắn, hắn rõ ràng thấy sự khinh thường cùng trào phúng trong mắt Thần Vương Thế tử.
Hắn đứng đó hả hê thì sao, còn không phải chỉ là một thứ tử ti tiện không được coi trọng?
"Phụ vương, nhi tử biết sai rồi, nhi tử vẫn luôn ghi nhớ Phụ vương mới là người đứng đầu Thần Vương phủ, Hoàng tổ mẫu cũng thường xuyên nhắc nhở nhi tử. Nếu không vì tình thế không cho phép, người mà Hoàng tổ mẫu muốn được ở lại Kinh đô nhất chính là Phụ vương chứ không phải nhi thần. Hoàng tổ mẫu giữ nhi thần ở lại đây chẳng qua là thế thân của Phụ vương, nhi thần không lúc nào dám quên sứ mệnh của bản thân."
Sắc mặt Thần Vương Thế tử thản nhiên, không có một chút không vui, dường như một cái tát kia không phải Thần Vương động thủ, mà là một người khác.
Thần Vương phi có chút thương cho nhi tử, nhìn Thần Vương rõ ràng đã nguôi giận, chỉ cảm thấy Thần Vương Thế tử thật sự trưởng thành.
Thần Vương vừa nghe như vậy, nhìn Thần Vương Thế tử cuối cùng cũng đã thuận mắt hơn, hắng giọng một cái.
"Ngày sau chú ý hành vi cử chỉ nhiều hơn, lần này bỏ qua."
Thần Vương Thế tử gật đầu.
"Nhi tử nhất định ghi nhớ lời Phụ vương dạy bảo, Phụ vương vừa hồi kinh hẳn là cần nghỉ ngơi, trong phủ đã sớm chuẩn bị tốt lắm."
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Website
Address
Tuệ Tĩnh
Nha Trang
