31/01/2024
📚 BÀI DỰ THI CÁ NHÂN ĐẠI DIỆN CLB SÁCH CHÂN TRỜI MỚI 📚
Hưởng ứng cuộc thi viết bài cảm nhận với chủ đề “Tết Việt qua những trang sách”, QTV Chân Trời Mới đã đại diện CLB để đóng góp 01 bài dự thi về “Cái Tết của mèo con” (Nguyễn Đình Thi).
Chúng mình rất vui nếu nhận được sự đón đọc và ủng hộ của bạn bằng 1 lượt like/react hoặc 1 lượt share ở chế độ công khai với hashtag .
Chân thành cảm ơn bạn đọc của Chân Trời Mới. 💝
Cuộc thi “TẾT VIỆT QUA NHỮNG TRANG SÁCH”
Bài dự thi số 42 – Lê Thùy Hạ Vy - Sinh năm 2006 – Nha Trang
___________
Cách thức bình chọn bài dự thi:
Bước 1: Like và follow fanpage Thư viện tỉnh Khánh Hòa
Bước 2: Tham gia bình chọn cho bài dự thi yêu thích theo cách tính điểm sau đây:
+ 1 like = 1 điểm
+ 1 reaction khác (không tính phẫn nộ) = 2 điểm
+ 1 chia sẻ ở chế độ công khai và thêm hashtag “thuvienkhanhhoa” = 3 điểm
Chỉ khi tài khoản bình chọn LIKE PAGE thì lượt bình chọn mới được tính là HỢP LỆ.
Thời gian bình chọn: đến 23h59p ngày 03/02/2024.
------------------
“Cái Tết của mèo con”
1. Lời gửi
Tết Việt tự bao giờ đã trở thành mạch nguồn nuôi dưỡng nghệ thuật nước nhà. Đối với văn nhân nghệ sĩ Đông Á, không khí Tết như một thức quà cho đời sống tinh thần, làm nên cảm hứng sáng tác dồi dào, bất tận. Và cũng chính những câu hát trầm bổng, những vần thơ bình dị, những câu chuyện đời thường được thi vị hóa lại là thứ khiến Tết được tái sinh thêm vạn lần trong lòng người. Tôi nhớ mãi một Tết đầy tình tự qua câu hát “Anh cho em mùa Xuân/Nụ hoa vàng mới nở/Chiều Đông nào nhung nhớ…” (Anh cho em mùa xuân - Nguyễn Hiền), chẳng sao quên được một Tết lưu luyến, trầm buồn của Vũ Đình Liên:
“Năm nay đào lại nở
Không thấy ông Đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?”
(Ông đồ)
Ấy là Tết của muôn người. Người Việt quý trọng dịp Tết vì Tết là thời khắc chuyển giao, thời khắc cho phép ta được “nghĩ lại” và “nghĩ tới”, được nghĩ cho mình và nghĩ cho người. Tôi cảm nhận Tết như một điểm hội tụ những giá trị tinh thần quý giá nhất, mà cũng chân phương nhất trong đời sống con người - điều khiến dịp lễ này trở thành một trong những hồn cốt, những tinh hoa của văn hóa Việt, văn hóa Đông Á. Rảo bước trên văn đàn, tôi vô tình được nhìn ngắm Tết ở một thế giới khác - thế giới của loài vật và đồ vật trong “Cái Tết của mèo con” (Nguyễn Đình Thi)
2. Về cuốn sách
Nhắc đến Nguyễn Đình Thi, người ta nhớ đến một sự đóng góp trù phú và đa thể loại cho nghệ thuật nước nhà. “Cái Tết của mèo con” là một tác phẩm truyện tích hợp tranh vẽ dành cho thiếu nhi của ông. Cuốn sách kể về hành trình gặt được chiến công đầu tiên của chú mèo - đánh bại rắn Hổ mang và con chuột đầu đàn, để lại thông điệp về lòng dũng cảm và sự đoàn kết.
Vì sao lại là một cuốn sách dành cho lứa tuổi thiếu nhi? Tôi quan niệm, mỗi cuốn sách đều chưng cất cho riêng nó một giá trị, một thông điệp nhất định. Bản thân thông điệp này có tính xê dịch và bất định, tức là nó chấp nhận vô số cách cảm khác nhau. Càng đa dạng cách hiểu, cuốn sách ấy càng có sức sống mãnh liệt. Con trẻ nhìn nhận thế giới của người lớn có thể đặt ra muôn vàn câu hỏi ngây ngô, người lớn tiếp nhận một tác phẩm thiếu nhi cũng có thể cấp thêm cho nó nhiều suy tư sâu sắc. Sự chênh lệch về đối tượng hướng đến và đối tượng tiếp nhận tạo ra những va chạm thật thú vị trên hành trình đọc. Với người lớn, hay người đang “tập tành” lớn như tôi, truyện thiếu nhi là một phương thuốc thanh lọc tinh thần phù hợp.
3. Một cái Tết được xây dựng khác đi - Tết của những loài vật.
“Cái Tết của mèo con” giúp tôi có thêm một hình dung sinh động cho thắc mắc: Rốt cuộc thì những thứ xung quanh chúng ta vận hành như thế nào? Chúng ta thường thấy Tết Việt hiện lên giữa cộng đồng người Việt, nhưng có lẽ đã đến lúc thế giới này được nhìn bằng đôi mắt khác đi - một đôi mắt tạm thoát li khỏi thế giới loài người chúng ta. Tết trong mẩu truyện của Nguyễn Đình Thi là Tết của Miu, của bác Nồi Đồng, của cô Chổi, của lão chuột Cống ranh mãnh. Lần đầu tiên tôi có hình dung về một thế giới song song, nơi các loài vật, đồ vật giao tiếp với nhau đầy ngộ nghĩnh bằng những thứ âm thanh quen thuộc. Bác Nồi Đồng sẽ “Bùng boong” mỗi lần cảm thán, chị Chổi thì “Soẹt soẹt” mà thốt thành lời châm biếm, chuột nhắt đồng thanh “Chít chít” gọi bầy đàn. Cách xây dựng thế giới mới trong truyện khá thú vị, độc đáo, dường như Nguyễn Đình Thi đã dựa vào chiếc trục xoay chính là con người để vẽ nên từng kiểu tính cách cho từng nhân vật. Dũng cảm như Miu có, già dặn như bác Nồi có, đỏng đảnh như cô Chổi, kiêu ngạo và bặm trợn như lão chuột cũng có. Dù con người không còn là trung tâm, người đọc vẫn cảm nhận rõ sự gần gũi xuất phát từ tính người, tính nhân hóa đằng sau loài vật, đồ vật vô tri vô giác. Điều này khiến cho thế giới mới trở nên vừa lạ, vừa quen, đầy bất ngờ nhưng lại dễ cho ta bắt theo nhịp vận động của chúng.
Tuy đã tạm rời mắt khỏi nhịp sống của con người, vẫn thấy phảng phất đâu đây cái hồn Tết giữa một thế giới chẳng kém phần sinh động. Giữa những tất bật của bà Bống và mẹ Bống trước thềm năm mới, các tạo vật ở thế giới riêng của chúng cũng trở nên nhộn nhịp theo. Tết không còn chỉ dành riêng cho con người, mà có chăng đã trở thành thứ lễ hội của vạn vật, thành thời khắc mọi thứ chẳng trừ cái gì bắt đầu có những chuyển giao, những nô nức và những huyên náo. Đó là lúc chú Miu, bác Nồi Đồng và chị Chổi cùng nhau bước khỏi vùng an toàn. Đó là lúc Miu cũng có cho mình chiến thắng ý nghĩa đầu tiên trong vòng đời ngắn ngủi, là lúc gia đình Bống đón chào thêm một thành viên mới. Việc tết xung quanh cổ chú mèo một chiếc nút hoa bằng ruy băng đỏ chính là ẩn dụ cho việc đón nhận tài lộc đầu xuân. Với gia đình Bống, sự xuất hiện của Miu là một niềm may mắn.
4. Suy tư từ thế giới mới trẻ thơ
Sau hôm Mèo con đánh nhau với Hổ mang, bác Nồi Đồng đã nhắc cho chú về Tết. Nhưng Miu còn bé quá, chưa trải qua cái Tết nào, bèn hỏi: “Tết là cái gì?”. Chị Chổi bảo, Tết là ngày đầu năm, là ngày ai cũng nghỉ, mặc áo đẹp đi chơi, nhà nào cũng luộc bánh chưng, gói giò, nấu chè, trồng cây nêu để mừng năm mới. “Tết vui lắm đấy, rồi vài hôm nữa chú sẽ thấy.” Tôi nhận ra, từ ngoài đời đến trong trang sách, Tết Việt vẫn luôn được phác họa bằng hình ảnh của những niềm vui, niềm yêu nhỏ nhắn và giản đơn biết bao. Phần thưởng lớn nhất sau cùng của Miu có lẽ không phải là chiến thắng oai vệ với lão chuột Cống, mà là cuộc hạnh ngộ với một mái ấm mới và những giây khắc được quây quần bên gia đình Bống. Khắp các trang truyện là những niềm hạnh phúc thật hồn nhiên, bình dị. Những cái bình dị khiến lòng người xôn xao, những quây quần ấm cúng khiến người ta càng thêm yêu cuộc sống này. Tết là dịp lễ của những điều dung dị đời thường như thế. Nhưng Tết với chúng ta còn là cơ hội để nghĩ xa hơn đời thường trước mắt - mơ tới một đời thường tốt đẹp hơn. Nỗ lực của Mèo con, bác Nồi Đồng và chị Chổi là nỗ lực dẹp yên những ồn ào, xui xẻo không đáng có. Đó cũng chính là mong muốn của mỗi người khi đứng trước một khởi đầu mới. Đằng sau cái bình yên, liệu còn rất nhiều những lo toan, vất vả mà con người luôn phải bận tâm, luôn mải tìm cách cất gọn đi? Những phiền muộn sẽ còn theo thời gian, theo độ tuổi mà tăng dần sức nặng. Tôi tìm đến trang sách thiếu nhi vì mong cầu được thấy Tết qua lăng kính trẻ thơ, và vì tin rằng khi tìm về căn nguyên - nguồn cội, tức là trở về với nhũng gì hồn nhiên, vô tư vô cầu nhất, chúng ta sẽ cảm nhận Tết một cách sâu đậm và ấm áp hơn, như cách ta từng cảm nhận bằng đôi mắt ngây ngô hết mực.
5. Kết dòng
Mỗi năm tháng qua đi, xã hội sẽ lại du nhập thêm nhiều đổi mới, cách tân. Khi ấy, những câu hát, vần thơ, những câu chuyện về Tết sẽ là thứ kéo Tết Việt lại gần với trải nghiệm của chúng ta. “Cái Tết của mèo con” đã tái sinh Tết trên trang giấy bằng một đôi mắt trẻ thơ, bằng những phức cảm hồn nhiên mà chúng ta ai cũng đã từng có.