Trung đoàn Vận tải 651

Trung đoàn Vận tải 651

Share

Trung đoàn Vận tải 651 Cục Hậu cần Quân khu I

Trung đoàn Vận tải 651 thuộc Cục Hậu cần Quân khu I được thành lập ngày 03/3/1977 tại xã Linh Sơn, huyện Đồng Hỷ, tỉnh Bắc Thái (nay là tỉnh Thái Nguyên) theo Quyết định số 44/QĐ-QP của Bộ Quốc phòng. Trải qua 35 năm xây dựng, phục vụ chiến đấu và trưởng thành, mặc dù còn gặp nhiều khó khăn như: Thường xuyên biến động về biên chế, tổ chức lực lượng, thay đổi vị trí đóng quân, vũ khí trang bị kỹ th

Sơ kết 5 năm thực hiện phong trào thi đua của ngành vận tải quân sự 24/02/2022

http://m.baoquankhu1.vn/tin-tuc/hau-can-ky-thuat/s-ket-5-nm-thc-hin-phong-trao-thi-ua-ca-nganh-van-ti-quan-s-256586-95.html

Sơ kết 5 năm thực hiện phong trào thi đua của ngành vận tải quân sự Sáng 5-1, Tổng cục Hậu cần tổ chức Hội nghị sơ kết phong trào thi đua xây dựng đơn vị vận tải “Chính quy, an toàn, hiệu quả” giai đoạn 2016-2021 theo hình thức trực tuyến. Thiếu tướng Nguyễn Hùng Thắng, Phó chủ nhiệm, Tham mưu trư...

Photos 10/05/2015

"Viết tiếp truyền thống “Mở đường mà đi, đánh giặc mà tiến”

Từ những đơn vị vận tải nhỏ lẻ, trải qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ đánh Pháp, đuổi Mỹ, trước yêu cầu ngày càng cao của công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, ngày 3-3-1977 Bộ trưởng Bộ Quốc phòng ký quyết định số 44 thành lập Trung đoàn Vận tải 651 thuộc Quân khu 1.

Tháng 5-1978 Trung đoàn chia tách 1 Tiểu đoàn cùng phần lớn cán bộ chủ trì của Trung đoàn và cơ quan đi xây dựng Trung đoàn Vận tải 652, Quân khu 2. Cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn là nòng cốt để thành lập Tiểu đoàn Vận tải 26, Quân đoàn 26 và là những giáo viên đầu tiên xây dựng trường lái xe Quân khu 1.

Chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, Trung đoàn nhận mệnh lệnh của Quân khu và Cục trưởng Cục Hậu cần điều động Đại đội 1, Tiểu đoàn 1 và Đại đội 4, Tiểu đoàn 2 vận chuyển vật chất, vũ khí đạn cho các đơn vị tác chiến trên mặt trận Cao Bằng, Lạng Sơn với tinh thần, khí thế thi đua “Tất cả cho tiền tuyến, tất cả cho chiến thắng” những chuyến xe hối hả ngày đêm, tăng cung vượt tuyến, mưu trí đánh địch để bảo vệ lực lượng, hàng hoá, phương tiện viết tiếp truyền thống “Mở đường mà đi, đánh địch mà tiến” của ngành vận tải quân sự. Ngày đó chỉ trong thời gian ngắn đơn vị vận chuyển khối lượng vật chất lên tới 100.000 tấn hàng hoá các loại với trên 3 triệu km an toàn. Kết thúc cuộc chiến tranh Biên giới phía Bắc Đại đội 1, Đại đội 4 cùng 6 chiến sĩ lái xe được tặng thưởng Huân chương chiến công hạng Ba.
Nối tiếp thành tích trong chiến đấu, ngay sau chiến tranh, Trung đoàn được giao nhiệm vụ vừa cơ động lực lượng vận chuyển vật chất hậu cần, vũ khí đạn, vật liệu cho các đơn vị của LLVT Quân khu tác chiến phòng thủ, vừa vận chuyển cho các đơn vị phía sau huấn luyện, diễn tập SSCĐ, xây dựng doanh trại. Nhiều cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn tham các chiến dịch lớn, bí mật như: QT85, Z85A, B85, KC85b... được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Nhì.

Năm 2006, Trung đoàn tham gia Hội thi đơn vị vận tải “Chính quy, an toàn, hiệu quả” cấp toàn quân, bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ của cán bộ, chiến sĩ, diện mạo Trung đoàn thực sự thay da đổi thịt. Kết thúc Hội thi đơn vị giành giải xuất sắc.

Chỉ tính từ năm 2002-2008 Trung đoàn vận chuyển hơn 100.000 tấn hàng hoá các loại và gần 100.000 lượt bộ đội tham gia phục vụ các ngày lễ lớn của đất nước, quân đội và quân khu.

Bên cạnh công tác chuyên môn, nhiệm vụ chính trị trọng tâm, cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn luôn chú trọng làm tốt công tác dân vận, giúp đồng bào vùng sâu, vùng xa, vùng đặc biệt khó khăn như bản Mỏ Ba, xóm Lam Sơn (Đồng Hỷ, Thái Nguyên)... thực hiện cùng ăn, cùng ở, cùng làm với nhân dân, từng bước giúp đồng bào xóa đói, giảm nghèo. Cùng với cấp uỷ, chính quyền và đoàn thể địa phương vào dịp 27-7, lễ tết hàng năm Trung đoàn tổ chức giúp đỡ ngày công và vật chất, chăm lo gia đình chính sách, trị giá gần 100 triệu đồng, giúp địa phương xây dựng 4 ngôi nhà tình nghĩa đại đoàn kết tặng các gia đình chính sách... hành động của cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn thể hiện sự tri ân sâu sắc, để lại ấn tượng sâu đậm đối với chính quyền và nhân dân, xây dựng mối đoàn kết quân dân máu thịt, tô thắm hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ.

Sau nhiều lần chia tách, sáp nhập tháng 3-2009 Trung đoàn được tổ chức lại với biên chế mới, chỉ huy Trung đoàn, 4 Ban, 3 Tiểu đoàn và 1 Đại đội vận tải thuỷ. Đội ngũ cán bộ từ chỉ huy Trung đoàn đến các Đại đội được bổ sung điều động từ các cơ quan, đơn vị của Quân khu cùng đoàn kết xây dựng đơn vị.

Những năm gần đây (2008-2014) Trung đoàn vận chuyển gần 71.000 tấn hàng hoá, cơ động trên 50.000 lượt bộ đội đảm bảo an toàn tuyệt đối; hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đưa đón bộ đội phục vụ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long Hà Nội. Nhiều năm liền Trung đoàn được BTL Quân khu tặng Cờ Đơn vị dẫn đầu phong trào thi đua và danh hiệu Đơn vị quyết thắng.

Cốt lõi của thành tích đến từ sự đoàn kết, đồng lòng vượt khó của nhiều thế hệ cán bộ, chiến sĩ luôân xác định ý chí vững vàng, sẵn sàng nhận và hoàn thành mọi nhiệm vụ trên giao. Hoạt động CTĐ, CTCT có nền nếp, đi vào chiều sâu, đem lại hiệu quả thiết thực. Đội ngũ đảng viên luôn kiên định, đi đầu trong thực hiện nhiệm vụ, hàng năm 100% đảng viên đủ tư cách, trong đó 85% trở lên đảng viên hoàn thành tốt và xuất sắc nhiệm vụ, 100% tổ chức đảng hoàn thành tốt nhiệm vụ, trong đó có 70% trở lên đạt TSVM; 3 năm liền 2010-2013 Đảng bộ Trung đoàn đạt TSVM và được trên khen thưởng.

Phát huy truyền thống 38 năm xây dựng và trưởng thành, bước vào giai đoạn mới, Đảng ủy, chỉ huy Trung đoàn xác định:

Quán triệt sâu sắc mệnh lệnh của cấp trên đến toàn thể cán bộ, chiến sĩ, xây dựng ý chí quyết tâm vượt mọi khó khăn, gian khổ hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Chú trọng nâng cao tay nghề đội ngũ lái xe, thợ sửa chữa, thông qua bồi dưỡng theo phân cấp.

Thực hiện hiệu quả Cuộc Vận động 50; đẩy mạnh phong trào thi đua “Ngành Hậu cần Quân đội làm theo lời Bác Hồ dạy”.

Các cấp, các ngành trong Trung đoàn tích cực xây dựng kế hoạch vận tải dịp kỷ niệm 40 năm Quốc khánh, 70 năm thành lập LLVT Quân khu, trong đó tập trung mọi nguồn lực củng cố khu kỹ thuật, cảnh quan môi trường, nơi ăn ở bộ đội xây dựng đơn vị sáng, xanh, sạch đẹp sau 10 năm (2006-2016), phục vụ tham quan toàn quân ngành Vận tải quân sự tại Trung đoàn.

Đại tá ĐẶNG HUY VŨ, Trung đoàn trưởng, Trung đoàn Vận tải 651

Photos 16/03/2014

An toàn trên những cung đường

QĐND Online - Xuân đang về trên khắp nẻo đường, trong từng căn nhà, góc phố. Khắp nơi nơi hân hoan đón chào năm mới với tâm thế vui tươi, phấn khởi. Mặc cho cảnh bán, mua tấp nập, nhà nhà quây quần yên vui, cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn vận tải 651 vẫn vững tay lái, đưa những chuyến hàng đến nơi an toàn. Với các anh hạnh phúc được ngắm nhìn qua ô cửa nhỏ, trên những cung đường rực rỡ sắc xuân.

An toàn là bạn

Chúng tôi có mặt tại Trung đoàn Vận tải 651 khi đoàn xe hàng chục chiếc đã “ăn hàng” xong, xếp ngay ngắn chuẩn bị xuất phát thực hiện nhiệm vụ vận chuyển hàng Tết theo nhiệm vụ Quân khu giao. Trao đổi với chúng tôi Thượng tá Trần Trung Tiến, Trung đoàn trưởng cho biết: “Quán triệt sâu sắc nhiệm vụ cấp trên giao, trong những năm qua, cán bộ, chiến sĩ trung đoàn luôn đồng tâm, hiệp lực, khắc phục khó khăn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Với đặc thù đơn vị “động” phương tiện tham gia giao thông, thực hiện nhiệm vụ số lượng lớn, tần suất nhiều, nên công tác an toàn là nhiệm vụ trọng tâm xuyên suốt”.

Tìm hiểu thêm chúng tôi biết, để đảm bảo an toàn tuyệt đối về người, phương tiện, hàng hóa, Trung đoàn đã thực hiện đồng bộ nhiều giải pháp, trong đó tập trung làm chuyển biến về công tác huấn luyện, nâng cao trình độ kỹ thuật của đội ngũ lái xe và khả năng tổ chức, chỉ huy kỹ, chiến thuật vận tải của đội ngũ cán bộ vận tải các cấp, sẵn sàng cơ động lực lượng vận tải xử trí các tình huống: Phòng chống lụt bão; tìm kiếm cứu nạn, cứu hộ; phòng chống cháy nổ, cháy rừng. Đối với nhóm xe thường xuyên hệ số an toàn đạt: Kt = 0,98. Riêng xe SSCĐ, hệ số an toàn luôn đạt: Kt = 1. Duy trì nghiêm chế độ bảo quản, bảo dưỡng, sửa chữa đối với vũ khí, phương tiện SSCĐ, theo chế độ ngày, tuần, tháng; chế độ thống kê, báo cáo, trực ban, chế độ ngày kỹ thuật. Song song với đó, công tác duy trì, rèn luyện kỷ luật được Ban Chỉ huy Trung đoàn quan tâm, thực hiện triệt để quy định “Đã uống rượu bia thì không lái xe”.

Cùng với thực hiện có hiệu quả Cuộc vận động 50, trong những chuyến công tác các đồng chí lái xe đã làm nên hàng trăm ngàn km vận tải an toàn, cùng hàng triệu tấn hàng hóa đến nơi an toàn.

Những chuyến hàng nghĩa tình

Để vận chuyển được khối lượng hàng hóa “khổng lồ” an toàn tuyệt đối, là kết quả của nhiều yếu tố trong đó, theo Thượng tá Nguyễn Thanh Thủy, Chính ủy Trung đoàn. Đảng ủy Trung đoàn thường xuyên làm tốt công tác giáo dục, đội ngũ cán bộ, đảng viên nhất là đảng viên trực tiếp thực hiện nhiệm vụ vận chuyển, ở những khâu yếu, việc khó. Bên cạnh đó, chăm lo chu đáo đời sống cán bộ, chiến sĩ. Tết Giáp Ngọ này, Ban chỉ huy Trung đoàn hạ “quyết tâm” lo cho anh em cái tết sung túc trích từ nguồn kinh phí TGSX, mỗi cán bộ, chiến sĩ vui xuân với túi quà trị giá trên 600 nghìn đồng. Hỏi chuyện các chiến sĩ lái xe được giao nhiệm vụ trực SSCĐ dịp tết, chúng tôi hiểu thêm về cuộc sống của các anh. Trung úy QNCN Hoàng Văn Công cùng tập thể Trung đội 3, Đại đội 4, Tiểu đoàn 2 đã vận chuyển hàng trăm chuyến, hàng vạn km an toàn là tấm gương tiêu biểu trong Trung đoàn về công tác vận tải.

Anh Công tâm sự: “Chúng tôi tâm niệm mình là cầu nối giữa người chỉ huy với đơn vị cơ sở, nhất là đơn vị ở vùng sâu, vùng xa, vùng đặc biệt khó khăn, mỗi chuyến hàng mang theo tình cảm, sự trân trọng, giúp cho tình người xích lại gần nhau”.

Mùa xuân đang đến rất gần, nụ đào, mơ đang cựa mình thức dậy khoe sắc thắm. Cán bộ, chiến sĩ trung đoàn trong khí thế tin tưởng, phấn khởi, quyết khắc phục khó khăn viết tiếp truyền thống hơn 60 năm của Ngành Vận tải quân sự “Mở đường mà tiến, đánh địch mà đi”. Giữ vững “mạch máu” vận chuyển hàng hóa trong mọi tình huống đem lại hạnh phúc cho đồng đội khi tết đến, xuân về.

Bài, ảnh: CHÍ DŨNG – BÙI HIỆP

Photos 04/02/2013

Nơi trữ nhiều mẫu bom nguyên tử nhất nước Nga

Bảo tàng vũ khí hạt nhân Sarov tại thành phố Sarov là điểm đến lý tưởng cho bất cứ ai muốn khám phá lịch sử vũ khí, đặc biệt là bom hạt nhân lừng lẫy của Nga.

Photos 04/02/2013

Đánh chiếm căn cứ Đầu Mầu (Quảng Trị, ngày 31/3/1972)

Photos 04/02/2013

Trên đồi không tên (Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào, 1971)

Photos 04/02/2013

Xe tăng của ta bị trúng mìn, các chiến sĩ dũng cảm vượt lên truy kích địch (Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào, 1971)

Photos 04/02/2013

16 bức ảnh xúc động về chiến tranh Việt Nam

Qua ống kính của Đoàn Công Tính, chiến tranh là tội ác thảm khốc mang lại đau thương cho con người nhưng nó không thể giết chết niềm tin yêu cuộc sống, tin vào thắng lợi của chính nghĩa.

Photos 04/02/2013

"Đặc biệt" đặc công Việt Bắc


Phân đội đặc công 20 (Bộ Tham mưu Quân khu 1)- những người lính được mệnh danh “đội quân đặc biệt” mang trong mình phẩm chất đặc biệt của Bộ đội đặc công anh hùng. Bộ đội đặc công là lực lượng chiến đấu đặc biệt tinh nhuệ. Sức mạnh chiến đấu của bộ đội đặc công là sức mạnh tổng hợp của nhiều yếu tố tạo thành. Đó là sức mạnh của yếu tố con người và vũ khí, trang bị kỹ thuật; là chính trị, tinh thần, tư tưởng với trình độ kỹ thuật, chiến thuật điêu luyện và bản lĩnh chiến đấu cao; là sự chỉ huy, chỉ đạo quyết đoán, sáng tạo, nhạy bén của đội ngũ cán bộ, chỉ huy các cấp; là tinh thần chiến đấu gan dạ, táo bạo, mưu trí của đông đảo chiến sĩ; là từ khổ luyện để thành thục kỹ năng, kỹ thuật chiến đấu đặc công...Không nói quá, tận mắt chứng kiến bộ đội đặc công luyện tập như: leo nhà cao tầng, thả thang dây, đột nhập nhà cao tầng, nhào lộn, đánh cận chiến giải cứu con tin... chẳng khác gì một trường đoạn trong cuốn phim hành động gay cấn.

Thời gian qua, lực lượng đặc công Phân đội 20 đã tham gia nhiều cuộc diễn tập, phối hợp tác chiến với các lực lượng chống khủng bố khác. Trong các khoa mục huấn luyện đơn vị luôn có sự liên hệ, vận dụng, áp dụng những hình thức tiến công, đột nhập, luồn sâu, đánh hiểm, các kỹ năng bắn súng ngắn cả hai tay, bắn súng chính xác trên mọi địa hình, mọi tư thế, có trình độ võ thuật điêu luyện, kỹ năng chống không tặc, giải cứu con tin, tác chiến ở nhà cao tầng...

Không chỉ giỏi đột nhập, trèo tường mà bội đội đặc công còn “mát tay” trong tăng gia sản xuất. Chứng kiến 24 giờ ăn, ở, sinh hoạt, nghỉ ngơi của cán bộ, chiến sĩ mới hiểu được phần nào nhiệm vụ đặc biệt với những chiến công thầm lặng của các anh, thật xứng đáng với 16 chữ vàng.

“Đặc biệt tinh nhuệ

Anh dũng tuyện vời

Mưu trí tạo bạo

Đánh hiểm thắng lớn”.

Điều nổi lên của Bộ đội Đặc công khác với các lực lượng khác đó là tính chất đặc biệt, như Bác Hồ đã huấn thị trong ngày thành lập Binh chủng Đặc công (19-3-1967): “Đặc công tức là công tác đặc biệt, là vinh dự đặc biệt, cần phải có cố gắng đặc biệt. Các chiến sĩ đặc công được tin tưởng đặc biệt. Có thể nói, do chiến tranh du kích phát triển cao, đặc biệt cao… Cái gì cũng đặc biệt đối với chữ đặc công, chữ đặc biệt quán xuyến tất cả, từ lúc tập luyện cho đến lúc đi đánh cũng như lúc về”.

15/06/2012

Lời xin lỗi thứ 100

Đó là ngày đầu tiên của năm lớp 10 , chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên học xong rất sớm . Và tôi gọi điện cho cậu ấy .
- Cậu đến đớn mình được chứ ?
- Được , đợi mình 5 phút !
- Nhanh lên đấy nhé ?
- 3h chiều , trời khá nóng , tôi đứng chờ dưới bóng cây và phẩy tay liên tục , dù không mát hơn được nhiều nhưng cũng còn đỡ hơn là đứng yên .

loi-xin-loi-thu-1005 phút trôi qua , vẫ khong thấy cậu ta đâu . Tôi bắt đầu hơi khó chịu , mắt liên tục nhìn đồng hồ .
10 phút trôi qua , vẫn không thấy cậu ấy đến . Chẳng lẽ cậu ấy bị tai nạn ?
15 phút . Cuối cùng cậu ấy cũng tới .
- Sao cậu đến muộn thế ?
Cậu ta không có vẻ gì ái ngại :
- Mình xem nốt chương trình TV ấy mà .
- Cái gì ? TV ? – Tôi hét lên , đầu còn nóng hơn cả nắng giữa trưa .
- Sao cậu không ăn , rồi ngủ , rồi tắm đi rồi hãy đến ?
- Mình xin lỗi !
Đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi , kể từ khi chúng tôi quen biết nhau .
Cậu ấy học giỏi , dễ thương và rất tự tin , hiếm khi chịu xin lỗi một cô gái nào .
Tôi giật lấy cái mũ bảo hiểm mà cậu ấy đưa , ngồi lên xe , không nói gì suốt quãng đường về nhà .
Cậu ấy luôn như thế , không giải thích , không an ủi , không cãi cọ . Mà đối với tôi thì có rất nhiều điều không thể ” cho qua ” được với chỉ một lời xin lỗi . Và tôi không bao giwof hỏi thêm gì nữa mỗi khi cậu ấy xin lỗi . Vì thế tôi có cảm giác rằng ” xin lỗi ” là một từ cậu ấy dùng để tôi im miệng lại chứ không phải thật sự cậu ấy biết lỗi và sửa chữa . Bởi vì cậu ấy thường xuyên đến muộn giờ hen , không bao giờ sửa được .
Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59:
- Cậu không bao giờ cần nói xin lỗi mình nữa ! Nếu cậu không thể sửa chữa được thì đừng để mình cứ cho cậu từ cơ hội này đến cơ hội khác và lần nào cũng hi vọng rằng cậu sẽ thay đổi !
Cậu ấy năm tay tôi rất chặt và nói lời xin lỗi thứ 60 .
Ngay cả lúc đó , cậu ấy vẫn không có một lời giải thích .
Tôi bắt đầu lo lắng rằng hình như cậu ấy giấu tôi điều gì đó…
- Cậu đang gặp chuyện gì phải không ?
- Làm gì có chuyện !
- Thế thì sao cậu luôn có vẻ không bình thường ?
- Làm gì có chuyện đó !
- Lúc nào cậu cũng chỉ như thế ! không bao giờ mình hiểu được chuyện gì đang xảy ra ! Cậu có coi mình là bạn gái của cậu không vậy ?
Mình xin lỗi…
- Không muốn nghe một lời xin lỗi nào nữa !
Tôi hét lên và dập máy .
Cậu ấy không gọi lại .
Hóa ra cậu ấy không hề quan tâm đến tôi ! Thế mà tôi cứ trông chờ…
…Và đó là lần thứ 99 cậu ấy nói xin lỗi…
Từ ngày hôm đó , tôi không gọi điện , cũng không ghé qua nhà cậu ấy nữa . Đôi khi điện thoại nhà tôi reo , nhưng tôi nhấc ống nghe thì không ai nói gì cả . Tôi đoán là cậu ta gọi , nhưng mặc kệ , tại sao cậu ấy không chịu nói cơ chứ ?
Một tháng trôi qua , tôi không thể chịu thêm được tình trạng không biêt-gì-cả này ! Tôi đến trường cậu ấy.
Tôi ngó và cửa sổ lớp , nhưng không thấy cậu ấy đâu .
- Xin lỗi…Hôm nay Timmy không đi học à ?- Tôi hỏi một cô bạn .
- Hình như cậu ấy thôi học rồi mà !- Cô bạn nhúng vai .
- Thôi học ?- Tôi tròn mắt- Tại sao ? Từ khi nào vậy ?
- Hơn một tháng rôi , mà bạn là bạn của Timmy à ?
- Ah…Cam ơn…
Hơn một tháng…đã không đi học hơn một tháng…Tại sao lại như thế ? Tôi lao ngay về nhà .
Tôi gọi vào máy di động của cậu ấy . ” Thue bao hiện không liên lac được ” .
Tôi gọi đến nhà , nhưng không ai trả lời .
Sao lại như thế được ? Chẳng lẽ cả gia đình đã chuyện đi mà tôi không hề biết gì ?
Dường như cậu ấy đã biến khỏi mặt đất , không để lại một dấu vết nào .
Tôi không tìm thấy cậu ấy…và khi tôi bắt đầu cuống lên , thì một người bạn gọi điện . Đó là một người bạn của em họ cậu ấy , học cùng lớp với tôi .
- Cậu thế nào ? Đã biết tin Timmy vào viện chưa ?
- Vào viện ? Chuyện gì vậy ?…
- Trong bệnh viện mà cậu ấy nằm lần trước ây…phòng số…
Tôi chạy với tốc độ nhanh nhất có thể tới bệnh viện .
Cậu ấy nằm trên giường , không nói gì , không cử động .
- Chuyện gì vậy ? Sao không gọi điện cho mình ?- Tôi vừa ngồi xuống cạnh giường , vừa khóc òa lên , còn cậu ấy vẫn không trả lời , chỉ nhìn tôi chăm chú như mọi khi. – Sao cậu không nói gì hết ?
Tôi nhìn thấy mắt cậu ấy ướt , và dường như cậu ấy dùng tất cả sức lực có thể để nói :
- Mình…xin lỗi…
Và cậu ấy nhắm mắt lại .
- Này , đừng như thế…Cậu xin lỗi cái gì chứ ?- Tôi khóc lạc cả giọng -Đừng có xin lỗi…mở mắt ra đi…
Tôi cứ nắm chặt tay áo cậu ấy mà kéo , và không thể ngừng khóc .
- Tại sao phải xin lỗi ? Tại sao cậu không giải thích lời nào ? Mình khồng đời nào tha thứ cho cậu được .- Đừng có xin lỗi… Cậu mà không mở mắt ra thì mình không bao giờ tha thứ cho cậu nữa đâu…
Đó là lời xin lỗi thứ 100.
Các bác sĩ và y tá chạy vào phòng , kéo tôi ra ngoài .- Cậu ấy rời khỏi thế giới của tôi… Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với bênh ung thư máu…
Nhưng tôi vẫn gặp cậu ấy trong những giấc mơ…và cậu ấy vẫn sống trong tim tôi…
Khoảng 1 tháng sau , mẹ cậu ấy đến nhà , đưa cho tôi một cái hộp mà cậu ấy gửi lại…Trong đó là 100 mảnh giấy , mỗi mảnh giấy là một lời giải thích lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi .
” Lần đầu tiên , mình không cố ý đến muộn đâu , nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà , bống nhiên mình thấy chóng mặt quá và không thể đi tiếp được , nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu . Cậu tha thứ cho mình nhé ? ”
” Lần thứ hai , mình…”
” Lần thứ ba , mình…”
” Lần thứ 100 “- Đó là mảnh giấy cậu ấy viết từ trước khi tôi tới bệnh viện-” Mình xin lỗi…mình thật sự không muốn để cậu lại một mình trên thế giới này , nhưng có thể đến một lúc nào đó khác…I love you , Timmy ”
Kèm với mảnh giấy thứ 100 là một bức ảnh của cậu ấy trong bệnh viện . Trông cậu ấy rất gầy , nhưng nụ cười vẫn sáng bừng như mọi khi .
Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không ở bên cạnh .
Timmy , mình xin lỗi…

15/06/2012

"Của nợ"

Cậu con trai bé bỏng xinh xắn, đáng yêu nhưng không biết nói của cô được người sinh ra nó gọi là của nợ. Cô đau đớn ôm con vào lòng với cả tình yêu thương thay cho người bố bạc bẽo, những người thân bên nội đã chối bỏ cậu bé và tự hứa với lòng mình “Con trai của mẹ không bao giờ là của nợ”….

Mỗi khi đưa con đi qua con phố ấy cô thường tránh vì nơi đó có căn nhà mà trước đây mẹ con cô đã ở. Dù chẳng phải là nơi sinh ra và lớn lên nhưng đó là căn nhà riêng đầu tiên của cô và là nơi đầu tiên đón cậu con trai nhỏ ở đó.

Đối diện căn hộ là một công viên nhỏ, nơi mỗi chiều cô dẫn cậu con trai 3 tuổi ngờ nghệch sang hoà nhập cộng đồng. Cô mướt mải mồ hôi đuổi theo cậu con trai cắm đầu chạy không biết tới hiểm nguy… Căn hộ ở tầng 3 nên hàng ngày đi làm cô và con trai hay dắt nhau đi một đoạn đường để tới nơi gửi xe, đoạn đường theo năm tháng cũng đầy kỷ niệm với 2 mẹ con.

Căn nhà có người đàn ông một thời yêu mẹ con cô hết lòng, người đó hay công kênh cậu con trai nhỏ ê a trên cổ và đi xuống cầu thang để chờ vợ đi chơi mỗi tối… Người đó hay nói dối tuổi của con nhỏ đi vì mãi nó chẳng gọi bố, mẹ…

Rồi một ngày hanh phúc bay đi, cô mang theo cậu con trai rời xa căn nhà đó để mỗi lần đi ngang qua con phố, khi không có còn đường nào tránh, hoặc chỉ là vô tình, cậu con trai lại chỉ trỏ ê a sang phía công viên, chỉ vào cái ngõ nhỏ nơi ngày xưa cậu bé và mẹ dắt tay nhau đi… Có lẽ trong trí nhớ ngờ nghệch, trong veo của con cũng có những kỷ niệm ngọt ngào, mơ hồ về người đàn ông mà con không gọi được tiếng bố. Người mẹ nhói lòng theo tiếng ê a…

Thấm thoát đã vài năm, vài năm cô tránh đi qua con phố đó.

Hôm qua đến trường đón con, nhìn thấy cậu bé mồ hôi giọt vắn, giọt dài chạy ra đón mẹ, trên tay cầm chiếc túi có tờ giấy khen và mấy cuốn vở. Cô ôm con vào lòng rưng rưng nước mắt và nghĩ đến người đàn ông đó. Cha của con cô.

Mong mỏi, nỗ lực mãi rồi cậu bé cũng đi học được lớp một. Rồi cuối năm con cũng được giấy khen, điều mà trong mơ cô cũng chưa bao giờ nghĩ tới. Người cô muốn chia sẻ niềm vui đầu tiên là người đàn ông đó, dù điện thoại chẳng lưu số nhưng có nhắm mắt cô cũng bấm ra…., nhưng rồi cô lại tắt máy. Cô nhớ lại những tin nhắn được gửi đến cách đây một năm khi cô nhắn tin thông báo con trai bị gãy chân, cô cần người giúp đưa con đi bệnh viện. Bao nhiêu tin nhắn được gửi đến với đủ lời lẽ nhưng ám ảnh cô nhất là 2 từ CỦA NỢ.

Cậu con trai bé bỏng xinh xắn, đáng yêu nhưng không biết nói của cô được người sinh ra nó gọi là của nợ. Cô đau đớn ôm con vào lòng với cả tình yêu thương thay cho người bố bạc bẽo, những người thân bên nội đã chối bỏ cậu bé và tự hứa với lòng mình “Con trai của mẹ không bao giờ là của nợ”.

Tờ giấy khen cuối năm đã chứng minh điều đó, và còn nhiều thứ con trai cô đã làm được và làm rất tốt.

Chiều cuối tuần, cô tự tin đưa con đi qua con phố ấy bởi cuối con đường có cửa hàng gà rán mà con rất thích. Cô muốn thưởng cho 3 mẹ con một bữa thịnh soạn, hợp khẩu vị của cậu bé vì sự nỗ lực vượt bậc của con. Khi ra về cũng ngang qua cái ngõ nhỏ ngày xưa, dù cô đã cố tình đi thật chậm nhưng cậu bé đã không ê a chỉ trỏ nữa. Con trai cô đã quên tất cả… quên cái ngõ, quên căn nhà với những con người đã quên con từ lâu. Giờ có lẽ họ đang vui với những hạnh phúc mới, lành lặn, chứ không khuyết như mẹ con cô. Cô thở nhẹ, mỉm cười cúi xuống ngắm đôi bàn tay mũm mĩm của con đang vòng qua eo mẹ, ôm thật chặt.

Có những con người đã đi qua cuộc đời cô và con, họ không bị khuyết tật trí tuệ như con trai cô nhưng hình như họ lại bị khuyết một trái tim

Want your business to be the top-listed Government Service in Thái Nguyên?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Address


Linh Sơn, Đồng Hỷ
Thái Nguyên